95. Khi Mưa Rơi

Em Có Nghe Thấy

Khi Mưa Rơi

Em Có Nghe Thấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này là góc nhìn của nam chính, bắt đầu vào thời điểm Lâm Vi Hạ chuyển đến Thâm Cao năm lớp 11, trong khoảng thời gian chương 2 và chương 3, Ban Thịnh xin nghỉ học vài ngày.
*
Gió thổi mạnh dần, cơn bão sắp đổ bộ, mưa trắng xóa trút xuống. Lâm Vi Hạ quay lưng rời đi, cô chặn một chiếc taxi, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt của Ban Thịnh.
Ban Thịnh thu hồi ánh nhìn, ném cây gậy đang cầm vào góc tường, nhét điếu thuốc vào miệng rồi sải bước về phía trước. Khâu Minh Hoa vội vàng theo sau, sờ đầu mình, liếc nhìn phía sau rồi thở dài:
“Anh Ban, đây là lần đầu tiên em thấy có nữ sinh nào dám nói chuyện với anh như vậy. Cô ấy khá thú vị.”
Đôi mắt dưới chiếc mũ lưỡi trai đen đang nheo lại, một khuôn mặt nào đó trong trí nhớ trùng khớp với cô, cậu cười nhẹ:
“Cô ấy khá nhiệt tình.”
Mưa rơi xuống mái tôn ở con hẻm, tạo ra tiếng động giòn tan. Cổ Ban Thịnh hơi cúi xuống, nước mưa bắn vào vạt áo ngoài, cậu bước thẳng vào bóng đêm.
Khâu Minh Hoa đi sát phía sau, chợt nhớ ra điều gì hỏi:
“Anh, tuần này anh ra nước ngoài phải không? Sao đi gấp thế, không ở lại đây nữa sao……”
Nhắc đến chuyện này, bước chân của Ban Thịnh dừng lại, lông mi khẽ động, cậu cúi đầu hút thuốc tiếp tục đi, không trả lời.
Buổi tối về nhà, Ban Thịnh tắm rửa, gội đầu. Những giọt nước trong suốt lăn dài trên chiếc cổ thon dài của cậu. Cậu nằm trên giường, nhắm mắt suy nghĩ một lúc, lấy điện thoại ra, vào đúng nhóm chat lớp 1 thảo luận về học sinh mới chuyển đến, đọc không bỏ sót một dòng nào.
Sau đó, Ban Thịnh gọi điện cho bố mình. Tiếng “bíp bíp” lạnh lùng từ loa điện thoại vang lên, không có ai nghe máy.
Lại gọi, vẫn thế.
Trên mặt Ban Thịnh không có biểu cảm gì. Cậu ném điện thoại sang một bên, lấy giấy vẽ và bút chì từ ngăn kéo ra, nghiêm túc phác thảo một bức chân dung trên giấy. Một lúc sau, một khuôn mặt lạnh lùng xuất hiện bên trên.
Cây bút bi xoay tròn trong lòng bàn tay, Ban Thịnh dựng thẳng cây bút vẽ một con bướm trên má dưới đuôi mắt của nữ sinh.
Sau khi vẽ xong, cậu liếc nhìn thời gian: 23:30. Ban Thịnh gọi điện thoại lần nữa, lần này kết nối rất nhanh, giọng của bố cậu lạnh lùng:
“Chuyện gì? Hộ chiếu và giấy tờ khác thư ký Lý sẽ đưa cho con.”
Ban Thịnh nắm chặt cây bút trong tay, giọng điệu ngập ngừng, một câu khó khăn bật ra từ cổ họng:
“Bố, có thể để con ở lại đây thêm hai năm không?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi những lời trách mắng sắc bén vang lên. Bố Ban dường như đang đè nén cơn giận:
“Bố đã cho con bao nhiêu cơ hội rồi! Kết quả con làm thế nào, hết lần này đến lần khác chọc tức dì con, từ nhỏ rốt cuộc con có chọc giận bố đủ chưa——”
Cây bút xoay tròn trong lòng bàn tay, đầu bút sắc bén chọc vào lòng bàn tay. Ban Thịnh cảm thấy không chút đau đớn nào, nhắm mắt chịu đựng sự chửi bới, một mảng đen tối bao phủ, hơi thở khó khăn. Cậu mở to mắt:
“Con đi xin lỗi dì.”
Buổi trưa hôm sau, Ban Thịnh lần đầu tiên tới cửa xin lỗi người phụ nữ đó. Trước đây, cậu chưa từng đặt chân tới nơi gọi là nhà này.
Bố Ban luôn nuôi Vương Lệ Bình trong căn nhà nhỏ này, không gian tao nhã yên tĩnh.
Khi Vương Lệ Bình mở cửa cho cậu, sững sờ một lúc, mời cậu vào. Bề ngoài bà dịu dàng, tính cách hiền lành chăm lo việc nhà, nhưng đối với Ban Thịnh, dù có làm tốt hơn cũng không phải mẹ cậu, nên cậu chưa bao giờ nhận người phụ nữ này.
“Dì, hôm nay con đến đây là để xin lỗi, hôm đó đụng phải dì——” Ban Thịnh đứng ở cửa, không bước vào.
Vương Lệ Bình định mở miệng, giọng chua chát vang lên. Đó là em trai bà, Vương Quân. Cậu ta cắn một miếng đùi gà trong miệng, đi ra từ trong phòng, liếc nhìn Ban Thịnh:
“Ô, đây không phải là đại thiếu gia sao? Đến cửa xin lỗi hả?”
Vương Lệ Bình đánh mắt ra hiệu, nhưng Vương Quân vẫn không chịu bỏ qua. Cậu ta cười:
“Lúc này không muốn ra nước ngoài thì đến đây nhận sai? Mày phải hiểu rõ một điều, chị của tao, có làm thế nào cũng vào cửa lớn nhà mày, không cần mày đồng ý. Nếu mày thực sự có trọng lượng trong mắt bố mày, ông ấy sẽ không đối xử với mày như vậy, còn xem mình là ai——”
Giọng điệu trào phúng, chế giễu, như mũi tên sắc bén đâm vào Ban Thịnh. Quai hàm cậu siết chặt, trầm mặc đứng đó, một thân ác ý. Trong những lời mắng chửi không ngớt của Vương Quân, ngay cả Vương Lệ Bình cũng toát mồ hôi lạnh, sợ tính tình cao ngạo của cậu không nhịn được, giây sau sẽ nổi giận.
Đột nhiên, Ban Thịnh cúi người. Tư thế cúi rất thấp, hoàn toàn biến mất sự kiêu ngạo và thái độ quá khích lúc trước. Cậu từ từ nắm chặt lòng bàn tay, như sắp chảy máu, vẫn cúi đầu nhận sai, cam chịu khom lưng:
“Dì Bình, xin lỗi.”
Vương Quân sững sờ, miệng không mở ra được. Vương Lệ Bình đứng đó, thở phào nhẹ nhõm, giọng to hơn:
“Cháu là trẻ con, những việc đó dì không tính toán với cháu. Không muốn ra nước ngoài, dì sẽ nói với bố cháu——”
*
Sau khi rời khỏi nhà Vương Lệ Bình, Ban Thịnh đến tiệm net trên đường Ngư Thản Trung. Mấy ngày nay có bão, bầu trời u ám, người đi đường vội vã, tàu điện ngầm vượt qua sau đầu.
Ban Thịnh đi thẳng lên lầu tiệm net, đưa chứng minh thư cho quầy thu ngân. Khuôn mặt của một nữ sinh xa lạ hiện ra.
Nữ sinh nhận chứng thư, mở phòng cho cậu. Khi trả lại chứng thư, cô nhìn thấy khuôn mặt của nam sinh, ngẩn người, nhẹ nhàng nói:
“Xin chào, đây là chứng minh thư của bạn——”
Ban Thịnh lấy chứng thư vào phòng, lên mạng chơi game. Cậu ngồi suốt cả ngày, nhưng không gặp được Lâm Vi Hạ.
Ngày thứ ba, Ban Thịnh mặc quần áo màu đen như thường lệ đến tiệm net, mở thẻ chơi game. Cậu ngồi vào vị trí quen thuộc, ngoại hình nổi bật, khí chất lưu manh độc nhất vô nhị, nhanh chóng thu hút sự chú ý của những nữ sinh khác.
Bên ngoài trời xám đen, không khí trong tiệm ngột ngạt. Những ngón tay thon dài của nam sinh gõ trên bàn phím, cổ hơi mỏi khi ngồi lâu. Ban Thịnh đưa tay xoa cổ, đột nhiên, một lon coca màu xanh biển bốc hơi sương xuất hiện trước mặt cậu.
Cậu nhướng mi mắt lười biếng, một cô gái tươi tắn xuất hiện trong tầm mắt. Ngón tay sơn móng tay màu đỏ gõ vào thân lon, phát ra âm thanh “tách” “tách”. Cô mỉm cười:
“Mời cậu uống.”
Ban Thịnh nhếch khóe môi, chuyển ánh mắt sang lon coca, mở miệng:
“Tôi không biết mở.”
“Hả? Cậu không biết mở coca hả?” Nữ sinh kinh ngạc.
Ban Thịnh ở ngăn vách đối diện quầy thu ngân. Khoảng cách gần, giữa lời nói, cậu nghe thấy nhân viên quầy thu ngân nói:
“Vi Hạ, cậu đến rồi.” ---ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Tiếp theo, một giọng nhẹ nhàng đầy sương mù, khiến người khác nghĩ đến ngày mưa rào, có người nối lời:
“Ừm, đồ của tớ để ở đây nhiều ngày rồi.”
Yết hầu lăn lộn, gần như không có suy nghĩ nào, như phản xạ có điều kiện, Ban Thịnh tắt mic, cầm hộp thuốc và bật lửa trên bàn bước ra ngoài. Trên màn hình lớn xuất hiện những tin nhắn giận dữ của đồng đội:
“Mẹ nó, sao cậu offline rồi.
Khâu Minh Hoa ngồi ngăn đối diện rưng rưng sắp khóc, sắp cầm máu lên hạng rồi! Ban gia đi đâu vậy.”
Bức tường màu vàng nhạt hiện ra trong tầm mắt, những khe hở trên gạch tráng men màu đen, nền đất ẩm ướt. Sau đó, khi cô nói chuyện, cánh môi màu đỏ của táo gai khẽ mấp máy, độ cong chiếc cổ mảnh mai là màu tuyết trắng, và những chuyển động nhỏ đi kèm theo khi cô nói chuyện.
Mỗi góc đều đang cướp đoạt hơi thở, đốt cháy dục vọng của cậu.
Ban Thịnh bước qua, thoáng nhìn thấy Lâm Vi Hạ nhường chỗ, dựa vào kệ bên cạnh, cô cúi đầu xem điện thoại, không phát hiện ra cậu.
“Xin chào, xin hỏi gọi món gì?” Nhân viên quầy thu ngân hỏi.
Ban Thịnh sững sờ trong giây lát, không kịp phản ứng, cổ họng thắt chặt:
“Coca.”
Coca bốc hơi lạnh được đưa qua, Ban Thịnh nhận lấy, quét mã thanh toán, quay người trở về, thoáng thấy trên chiếc váy dài không tay màu xanh lá cây của Lâm Vi Hạ dính chút bùn đất, thỉnh thoảng ngồi lắc lư để lộ đôi chân ngọc bích trắng nõn.
Muốn cùng cô nảy sinh quan hệ.
Dù bùn đất dính trên váy cô cũng chấp nhận.
Ban Thịnh nghĩ như vậy.
Sau khi quay về chỗ ngồi, vứt lon coca ban đầu vào thùng rác, bất chấp tiếng gào thét của mọi người, cậu thoát game, mở trang web âm nhạc tìm một bài hát nghe.
Ban Thịnh ngồi trước máy tính, thản nhiên lướt web. Cuộc trò chuyện của hai nữ sinh ngồi quầy lễ tân liên tục lọt vào tai cậu.
“Cậu thật sự chuyển đến Thâm Cao rồi hả?” Nữ sinh ngồi thu ngân hỏi.
“Phải, vừa đi học chưa được hai ngày.” Lâm Vi Hạ trả lời.
“Chúc mừng, vậy tớ mời cậu uống chanh muối.” Đối phương nói.
Lờ mờ nhìn thấy độ cong nhếch lên trên khóe môi, khiến người ta liên tưởng đến hoa anh thảo đỏ, mềm đến nao lòng, nghe thấy cô nói: “Được thôi.”
“Ầm ầm” một tiếng, bầu trời vang lên vài tiếng sấm, một lúc sau, cơn mưa lớn trút xuống, mặt đất chìm trong sương mù vô tận, hơi ẩm trắng muốt lọt vào khe hở cửa sổ cũ kỹ, có vài giọt nước bắn tung tóe lên người Ban Thịnh.
“Lại đổ mưa rồi, cậu có đem dù không.”
“Hả, tớ quên rồi.”
“Vậy cậu đợi tạnh mưa rồi về.”
Nửa tiếng trôi qua, cơn mưa ngớt, chuyển từ mưa to thành mưa nhỏ. Ban Thịnh đứng dậy, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, trên đường rất ít người đi lại, mưa vẫn rất dày đặc.
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
“Mưa vẫn chưa tạnh, nhưng tớ không thể đợi quá lâu, cô nhỏ đang đợi tớ quay về trông cửa hàng.” Lâm Vi Hạ nói với bạn, giọng phiền não.
Ban Thịnh cầm cây dù brigg có cán dài màu đen đứng bên cạnh bàn máy tính, bước thẳng ra ngoài, lướt qua hai người rồi vội vã đi xuống lầu. Băng qua cầu thang chật hẹp, trước lối ra vào có một thùng đựng dù, bên trong trống rỗng.
Ban Thịnh liếc nhìn cơn mưa không ngừng rơi bên ngoài, mở chiếc dù màu đen ra, trên mặt không có nhiều biểu cảm, cũng không tiếc đây là cây dù mới toanh, dùng sức làm gãy một nửa khung dù, gân xanh ở cổ tay nổi lên, “bộp” một tiếng, một mảnh tán dù mềm ra.
Sau đó cậu tùy tiện vứt cây dù vào góc tường.
Cải trang thành một cây dù đã hỏng bị người khác vứt bỏ.
Không lâu sau, phía sau vang lên tiếng bước chân, hương thơm thanh ngọt nhàn nhạt bay qua, cổ họng Ban Thịnh phát ngứa, thoáng thấy cô đứng bên cạnh, hai người cách nhau khoảng cách.
Mái tóc đen mềm mại xõa qua vòng cung vai, đôi mắt màu hổ phách như mắt mèo.
Ban Thịnh nhìn thấy cánh tay trắng nõn duỗi ra hứng mưa, lại thu về. Cô nhìn thấy chiếc ô bị hỏng trong góc tường.
Lâm Vi Hạ cầm dù lên, liếc nhìn xung quanh. Ban Thịnh lập tức thu hồi ánh mắt, chuyển sang vẻ mặt lạnh lùng, lấy một điếu thuốc trong hộp thuốc lá ngậm vào miệng, cúi đầu, khi duỗi tay bắt lửa che khuất nửa khuôn mặt.
Thoáng thấy cô cầm dù lên lầu hỏi bạn mình xem có phải dù của ai để quên không. Sau khi nhận được câu trả lời phủ nhận, cô lại đi xuống lầu, mở ô bước vào trong cơn mưa.
Ban Thịnh dựa vào tường hút thuốc, làn khói trắng từ từ bay lên, cậu liếc mắt nhìn nữ sinh mảnh mai đang rời đi.
Một lúc sau, Khâu Minh Hoa đi xuống, định cùng nhau đi về, nhìn thấy trong tay anh cậu trống không, hỏi:
“Anh, dù của anh đâu?”
“Hư rồi.” Ban Thịnh đáp.
“Không phải chứ, dù đắt như vậy cũng có thể hư?” Khâu Minh Hoa sụp đổ nói. Xong đời, hai người phải dầm mưa trở về rồi.
Ban Thịnh không để ý cậu ta, cúi thấp cổ, kéo khóa áo khoác màu đen lên tận khóe cằm, để lộ đôi mắt đen lạnh lùng, trong miệng vẫn ngậm điếu thuốc, một tay kéo chiếc mũ đằng sau áo khoác đội lên đầu, đi thẳng vào trong cơn mưa.
Mưa tạt vào người, lạnh buốt, hàng mi đen của cậu hơi ướt, Ban Thịnh đút hai tay vào túi, không nhanh không chậm đi theo phía sau Lâm Vi Hạ.
Lâm Vi Hạ cầm cây dù màu đen, mặc chiếc váy dài màu xanh lá cây, lưng thẳng tắp, bờ vai trắng nõn và đôi môi đỏ mọng, kể từ ngày gặp lại cô.
Đắm chìm vào trong giấc mơ của cậu mỗi đêm.
Mà cậu nằm dưới chân cô.
Điện thoại trong túi rung lên, lấy ra xem, tin nhắn của Lý Ngật Nhiên:
Chuyến bay khi nào? Tôi tiễn cậu.
Ban Thịnh ngẩng đầu lên nhìn, một chiếc xe hơi màu trắng chạy ngang qua, chắn tầm nhìn, bóng lưng Lâm Vi Hạ biến mất trong góc rẽ, cậu chỉ thoáng thấy chiếc băng đô màu lông trắng cô buộc ở phía sau tai.
Một điểm rất nhỏ.
Như hoa tuyết mùa xuân rơi vào trong trái tim.
Ban Thịnh ấn ngón tay cái trên màn hình, nhắn chữ trong cuộc trò chuyện:
Không đi nữa.
——HẾT CHƯƠNG——