Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 10: Ký ức tuổi học trò
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi luôn tự biết mình là người như thế nào, có tài cán gì hay không. Dĩ nhiên, có thể tôi không hiểu người khác ra sao, nhưng trước hết, tôi phải thật sự thấu hiểu chính mình. Ngay từ nhỏ, tôi đã nhận ra mình không phải là kiểu người đẹp trai, lãng tử như trong phim. Vì vậy, tôi đã cố gắng bù đắp bằng thể dục, thể thao và kiến thức. Dù không đẹp trai, tôi tự tin vì mình thông minh, khỏe mạnh – đó là mục tiêu tôi theo đuổi suốt bao năm. Nhờ sự dạy dỗ của cha từ nhỏ, tôi có võ công sơ sơ nhưng đủ để tăng cường sức khỏe. Hơn 20 năm qua, tôi luôn say mê đọc sách, nghiên cứu đời sống, tự tin có thể tham gia bất kỳ cuộc trò chuyện nào mà không bị lạc lõng.
Thế nhưng, khi đứng trước những người giỏi giang hơn, tôi lại cảm thấy ganh tị. Ai chẳng muốn mình đẹp trai mà không cần phẫu thuật? Ai chẳng ao ước có trí tuệ bẩm sinh? Tôi nghĩ ngay đến cậu Nhật, chàng trai sáng nào cũng bên cạnh Ái Quyên – "của tôi". Dù muốn tặng cậu ta mấy quả đấm, tôi cũng phải thừa nhận: cậu ấy đẹp trai thật. Nét mặt thanh tú, da trắng trẻo, thân hình săn chắc nhờ tập gym. Dù thấp hơn tôi đôi chút, cậu ấy vẫn xứng đôi vừa lứa bên cạnh Ái Quyên. Về trí tuệ, tôi chưa rõ, vì suốt tuần đầu tiên, tôi chẳng thấy bóng dáng cậu ta đâu. Có thể cậu ngồi phía sau, hoặc tôi quá mải mê ngắm Ái Quyên mà chẳng để ý đến ai khác.
- Phong! Làm gì đó?
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, kéo tôi về hiện tại. Uyển My đã đứng cạnh ghế đá tôi ngồi, tay cầm hai chai nước Aquafina mát lạnh:
- Uống nước đi cho đỡ mệt!
- Ừ… Cám ơn Uyển My – tôi nói, cười trừ.
- Nhóm làm bài xong chưa? Phong ngồi đây?
Trong lòng tôi lúc này dâng lên nỗi cay đắng. Tôi đang phải chịu đựng cảnh cô gái mình thầm thích đang nắm tay, tâm tình với kẻ mình ghét. Những lúc như thế, tôi chỉ muốn một mình gặm nhấm nỗi buồn, hy vọng mọi chuyện sẽ thay đổi. Dù Uyển My không có ác ý, tôi vẫn cảm thấy khó chịu:
- À, nhóm quay xong rồi, mọi người chia nhau giải lao đó.
- Ừm vậy hả? Nhóm mình vừa xong, ra đây ngồi nghỉ luôn, hì hì.
Uyển My luôn vui vẻ, nụ cười thường trực trên môi. Tôi nhận chai nước từ tay nàng, như thói quen, vặn nắp và đưa cho cô ấy:
- Cám ơn Phong nghen, hì.
- Ủa, thằng Đức đâu rồi… Uyển My?
- Đức đang chụp xung quanh đó.
- Ừm. Còn Ái Quyên chưa xong à?
Tôi không biết hai người họ làm gì mà nói suốt từ nãy. Dù nhìn thấy, tôi vẫn muốn hỏi để giải tỏa:
- Quyên đó hả? Em ấy dẫn phần mở đầu, còn My dẫn phần cuối.
- Ủa mà thằng đó ở đâu ra vậy? Trước mình không thấy nó nhỉ? – tôi chỉ trỏ.
- Ừm… Nhật đó hả? À, bữa trước Nhật ở nhóm 4, mới xin đổi vào nhóm mình.
- Vậy, vậy à?
Tôi đáp cụt ngủn, nghe như người mất hơi. Bình thường, nghe thế tôi sẽ nghĩ người ta không muốn tiếp chuyện. Dù hôm nay tôi thật sự như vậy, nhưng Uyển My chẳng hề giận dỗi, vẫn ngây thơ và đáng yêu. Câu chuyện hôm nay không có sự thảo mai, hai "huyền thoại" đối thoại nhàm chán bỗng tạm nghỉ, nhường chỗ cho hai tâm hồn với những suy nghĩ vô định.
Tôi ngồi mải mê nhìn về phía Ái Quyên, còn Uyển My thì vu vơ hát gì đó không rõ, chắc không phải tiếng Việt:
- Uyển My!
- Hả? Mình nghe nè!
- Hát tiếng nước nào đó?
- Hì, đố Phong biết?
Nàng nở nụ cười lém lỉnh:
- Nghe như phim kiếm hiệp, tiếng Tàu hả?
- Ừm, hì, đúng rồi đó.
- Hát mà có hiểu không vậy tiểu thư? – tôi chọc.
- Người ta có đi học tiếng Trung đó nhen.
Uyển My mỉm cười nhẹ, hướng ánh mắt xa xăm:
- Vậy bữa nào hát cho mình nghe thử nhé, mình cũng thích nhạc Hoa lắm – tôi nói bâng quơ.
- Ừm, khi nào có dịp, hì.
Tôi chẳng biết cảm giác này là gì. Bên cạnh Ái Quyên, tôi hồi hộp, lo lắng như tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng bên Uyển My, mọi thứ êm đềm, thân thuộc đến lạ, dù chúng tôi mới quen chưa đầy mười ngày. Có lẽ tôi ngộ nhận, nhưng tôi vẫn tự nhắc mình: tình cảm không nên có sự hiểu lầm, kẻo tốn thời gian vô ích.
Tôi và Uyển My ngồi im lặng, chẳng nói chẳng rằng, chẳng hiểu thấu lòng nhau. Bên kia, Ái Quyên và Nhật đã yên vị nghỉ ngơi, chỉ còn lại hai đứa với khoảng lặng vô tận.
Bỗng nhiên, mọi thứ thay đổi như trong phim Hàn. Trong lúc chúng tôi bối rối, một nhân vật phụ xuất hiện, phá tan không khí:
- Ủa Phong, sao mày ngồi đây? My ơi, uống trà chanh không, Đức có mua…
Thằng Đức vừa nói dứt câu, đã chột dạ khi thấy tôi và Uyển My mỗi người đã cầm sẵn một chai nước:
- Hì, My có mua nước rồi nè, Đức uống đi!
- Vậy… vậy thôi! Để Đức mang ra cho… mấy bạn khác!
Nhìn vẻ bối rối của Đức, tôi thấy tội nghiệp hắn. Tình cảnh của tôi và nó thật éo le: cô gái hắn thích lại ngồi tâm sự riêng với tôi. Dù trong lòng có cố gắng lạc quan, tôi không thể ngăn những suy nghĩ ích kỷ. Tôi đủ thông minh để nhận ra điều đó, nhận ra sự khó xử trong ánh mắt Đức. Sợ chuyện không hay xảy ra, tôi đứng dậy rời đi:
- Đức! Lại đây ngồi đi, tao về nhóm đã, nước Uyển My mua cho mày nè!
Tôi đưa cho hắn chai nước còn nguyên, vì tôi đã chẳng còn tâm trí để uống nữa. Thằng Đức nhìn tôi với ánh mắt lạ lùng, buồn xen lẫn khó hiểu:
- Nè cầm lấy đi! Đưa tao miếng trà chanh coi khát quá!
Chẳng đợi nó phản ứng, tôi chộp ngay chai trà chanh C2 từ tay hắn mà tu ừng ực:
- Mẹ, thằng khốn, nước bố mua cho My mà mày dám uống?
Thằng Đức sửng sốt, nhưng tôi biết nó đang giả trân:
- Hê hê, Uyển My mua nước cho mày rồi đấy thôi, còn chai này để tao. Thôi bai nhé, tao qua với nhóm một lát! Uyển My ơi mình đi trước nhé, lát gặp!
- Ừm, Phong đi!
Nàng nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Ngày đó, tôi chẳng rõ Uyển My muốn nói gì. Việc tôi rời đi là để tránh tình huống khó xử cho cả ba đứa. Hai thằng bạn thân thiết có lẽ chẳng cần phải đấu đá vì một cô gái. Huống hồ, tôi chẳng có mong muốn gì với Uyển My, chỉ có thằng Đức. Dù vậy, tôi vẫn hành động như vậy, hy vọng giảm bớt những rắc rối không đáng có.
Buổi học ngoại khóa kết thúc với tiếng cười nói rôm rả của cả lớp. Chỉ có tôi lúc đó chẳng thể nhoẻn miệng cười. Bầu trời xám xịt, trái tim tôi cũng u ám. Nhìn Ái Quyên sóng đôi bên Nhật, Uyển My tươi cười nói chuyện với Đức, tôi đột nhiên thấy lòng đau nhói:
- Đúng là hồng nhan… bạc mệnh.
Đề xuất: Thời học sinh đáng nhớ.