Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 11: Tình yêu và sự lựa chọn
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Như tôi đã nói rồi, chả biết tại số phận hay tại trời xanh, tôi vốn chẳng thích tranh giành. Chưa biết tương lai liệu tôi có đổi ý không, nhưng trước mắt, tôi chỉ muốn buông xuôi, đứng ngoài cuộc chiến giành lấy Ái Quyên khỏi thằng Nhật. Một phần vì nó đẹp trai hơn tôi, phần khác vì tôi thấy Ái Quyên cởi mở với nó hơn hẳn so với tôi. Chẳng biết thế nào, chỉ nhìn thấy nàng cười nói vui vẻ với nó, tôi bỗng chán nản, chẳng còn thiết tha gì về ngày hạnh phúc của hai ta nữa, haizzz.
Sau tuần học đầu tiên, tôi tạm gọi là ổn về mặt học tập, còn lại thì chưa thấy ổn lắm. Dù trình độ tôi không thua sút bạn bè, thậm chí còn ưu tú hơn đôi chút nhờ học qua chút đỉnh và niềm đam mê với chuyên ngành. Tôi đọc trước bài mới, làm bài tập về nhà ngay trong buổi chiều, không để qua ngày mai. Sau bảy ngày chăm chỉ, tôi tự nhận thấy mình hoàn toàn có khả năng đứng top lớp sau kỳ học đầu tiên, ít nhất là vậy.
Về nhà sau buổi trưa ngoại khóa nhàm chán, chẳng có biến cố gì xảy ra, tôi vẫn đi một mình, Ái Quyên cũng thế. Điều nhỏ nhoi nhất khiến tôi an lòng là dù sao nàng cũng tự đi về, không cần nhờ thằng Nhật tiễn. Dù điều đó hiển nhiên, nhưng sao lúc đó tôi lại thấy vui sướng vô cùng, tưởng chừng như bay lên vậy.
Hôm ấy là Chủ Nhật, gia đình sum họp đông đủ. Gần 12h trưa, mọi người quây quần ăn uống như thường lệ:
- Phong về rồi, dọn cơm đi, tao đói rồi!
Ba tôi với tôi thương nhau lắm, nhưng lúc nào cũng khắc khẩu. Tôi nói một, ba tôi không nghe, phải nạt tới mười, mười lăm. Nhưng hôm nay, tôi chẳng có tâm trạng phản kháng:
- Dạ… !
Tôi lết xuống bếp, sắp xếp chén dĩa, bày biện thức ăn sẵn sàng cho mọi người thưởng thức.
- Sao vậy cu, mặt như đưa đám? Blue coi mặt cậu Phong kia, ai đánh cậu kia?
Chị hai tôi đang ẵm con bé hơn 1 tuổi rưỡi. Ở nhà, nó được gọi là Blue, mọi người gọi tắt là Lu. Blue là đứa trẻ ngoan nhất tôi từng thấy. Nó ít khi khóc, số lần tôi thấy nó khóc đếm trên đầu ngón tay. Blue có thể chơi đùa suốt ngày, chỉ khi nhớ mẹ nhớ ba mới gào khóc. Sự vô lo vô nghĩ ấy khiến nó chẳng ngại ngần ai:
- Phong… Phong… - Blue khó khăn gọi tên tôi
- Đúng rồi, cậu Phong!
- Đưa Blue đây em bế cho, chị dọn cơm đi!
- Mày bỏ cái trò lười nhác đi nhé!
- Hê hê!
Chị tôi nhăn mặt nhưng vẫn đưa bé Blue cho tôi. Hôm ấy, anh rể tôi không có nhà, chắc đi trực gác. Anh ấy làm trong quân đội, giờ giấc không cố định, lâu lâu trực đêm, kể cả lễ tết. Ông anh rể tôi chăm lo vợ con, phụ giúp việc nhà, nhưng tôi không thích ông ấy vì cái tính gia trưởng. Ở nhà, mọi việc phải theo sự sắp xếp của ông ấy, bất kể là chuyện gì. Tôi thích tự do, không chịu bị ép buộc. Dù có vài lần xích mích, nhưng tôi chưa bao giờ động tay động chân ông ấy. Thứ nhất, tôi có võ, ông ấy không. Thứ hai, tôi cao to, ông ấy chỉ gần 1m70. Hai điều ấy khiến cuộc đấu trở nên khập khiễng, và tôi không thích bắt nạt kẻ yếu. Dù ông ấy đối xử tốt với gia đình, tôi vẫn không bao giờ có hành động bất kính, nhưng đừng đòi hỏi ở tôi điều gì hơn, tôi không phải kẻ dễ chịu nhẫn nhịn.
Cơm nước xong, chị hai tôi để Blue chơi với ông bà rồi chạy đi gội đầu. Tôi lên phòng nghỉ ngơi, chơi game rồi ngủ.
Khoảng 3h chiều, tôi thường sang võ quán tập luyện, nhưng hôm ấy tâm trạng u ám, tôi quyết định ở nhà nghỉ ngơi.
Tôi chợp mắt được khoảng 1-2 tiếng thì tiếng chuông điện thoại vang lên:
- A… lô!
- Ê Phong, xuống dưới uống nước xíu mày!
Giọng thằng Đức, hôm nay nó rủ tôi đi uống nước:
- Mày đang đâu? – Tôi mệt mỏi đáp
- Ở trước cửa nhà mày nè, xuống lẹ đi!
- Ờ, chờ tí.
Tôi thay vội quần cộc, áo thun, xin phép ba mẹ rồi ra ngoài leo lên xe thằng Đức:
- Nay rồng đến nhà tôm à, quý hóa quá! – Tôi giở giọng cà khịa
- Rồng cứt, ra đầu ngõ uống nước mía nhé!
- Ừa, tùy, đại đi.
Thằng Đức chở tôi đến quán nước mía của cô Hai đầu đường, nơi chúng tôi thường ngồi tám chuyện sau khi đá bóng về. Quán nhỏ nhắn, chỉ gồm một xe nước mía và xe đồ ăn vặt. Cô bán tại nhà, gần trường cấp 3 nên buổi chiều đông như trẩy hội. Hôm ấy là Chủ Nhật, trường nghỉ nên khá vắng vẻ:
- Cô Hai ơi cho con 2 ly nước mía với dĩa đồ chiên nha! – thằng Đức dõng dạc
- Có liền!
Tôi ngồi thừ người, vẫn mơ màng chưa tỉnh ngủ:
- Ê Phong, tao hỏi nè!
- Gì? Vụ gì nghiêm trọng thế?
- Ừ thì chuyện lớp học thôi.
Tôi tự nhủ, thằng này chắc lại chỉ toàn chuyện gái. Ai dè đúng thật:
- Ừ tao hỏi mày chuyện này, chỗ anh em chơi với nhau bao năm, nói thật nhé!
Giọng thằng Đức đột nhiên nghiêm trọng khiến tôi hết muốn ngủ luôn:
- Mày thích Uyển My à?
- …. !!!
- Cứ nói đi, anh em mình có gì đâu mà giấu, cứ nói đi cho tao dễ tính.
- …. !!!
Tôi im lặng, không biết nói sao trước câu hỏi bất ngờ của thằng Đức. Thằng bạn tôi vốn thẳng phổi bò, hào phóng, chưa bao giờ giận ai. Thế mà giờ đây, chỉ vì một cô gái, nó trở nên trầm tính lạ thường:
- Ê Phong, tao hỏi đàng hoàng nha, mày nói đi chứ!
- Ừm…
- Sao?
- Thiệt ra thì… - Tôi úp mở
- Thì sao?
Tôi chợt bật cười, táng vào đầu thằng Đức một cú đau điếng:
- Mẹ thằng điên này, mày nghĩ gì thế?
- Nghĩ cứt, mày mới nghĩ gì ấy? – Nó cau có
- Tao thừa biết là mày thích Uyển My, đúng chưa?
- Tất nhiên, tao có giấu đâu.
- Đúng rồi, và vì tao với mày là bạn thân, nên tao biết phải làm gì để không khiến anh em mình khó nhìn mặt.
Thấy tôi đột nhiên nghiêm túc, thằng Đức cũng không còn muốn đùa cợt:
- Tao khẳng định với mày là tao không có ý gì với Uyển My của mày cả, chẳng qua là nói chuyện có vẻ… hợp tính nên vậy thôi, đừng nghĩ nhiều!
- Ừm… mà mày có chắc là My không có… cảm tình với mày không đó?
- Không có đâu, nhìn tao xem có cái gì hơn mày, chẳng qua đẹp trai hơn, cao to hơn, giỏi võ hơn, học giỏi hơn tí thôi mà
- Ê ê, bớt giỡn lại nha thằng nhãi, đừng để ông điên lên!
- Haha, đùa thôi. Tóm lại là tao không thích Uyển My và Uyển My cũng đếch thích tao luôn, mày tự xử đi!
Dường như an tâm trước câu trả lời chắc nịch của tôi, thằng Đức ngả người hẳn ra sau ghế, thở dài:
- Ừ, tao hỏi vậy thôi, mày đừng để bụng!
- Mẹ, thằng này bữa nay giống ông già vậy mày? – Tôi cười khẩy
- …. !!!!
Thằng Đức làm bạn với tôi gần 10 năm, nhưng tôi chưa bao giờ thấy nó nghiêm túc như thế. Dù sao, nó trưởng thành lên cũng khiến tôi vui lây. Nó đã biết mình cần làm gì để đạt được mục đích.
Thực tâm, tôi không dám nói mình chẳng có chút tình cảm nào với Uyển My. Nàng xinh đẹp, dịu dàng, biết quan tâm đến người khác. Dù nằm mơ tôi cũng không dám nghĩ đến nàng. Chính vì vậy, tôi cảm thấy như đang ở tít dưới địa ngục, ngước lên trời cao nhìn thấy thiên thần Uyển My tỏa sáng rực rỡ. Khoảng cách xa tít mù ấy, có cho tiền tôi cũng không dám bén mảng. Cái gì hoàn hảo quá cũng không dễ dàng đạt được, tôi biết điều đó, và vì vậy tôi chủ động… từ bỏ.
Tôi không dám hy sinh tình bạn gần 10 năm của tôi và thằng Đức chỉ để đánh đổi lấy một kết cục chưa chắc gì tốt đẹp. Vậy nên, từ hôm nay, trong tiềm thức, tôi tự hứa sẽ tránh xa Uyển My, đủ để nàng cảm nhận và không khiến thằng bạn lo lắng.
Quay lại câu chuyện của mình, sau buổi sáng dài nhìn Ái Quyên tình tứ bên thằng Nhật bảnh chọe, tôi buồn nhưng không giống cảm giác từ bỏ Uyển My. Dù buồn, dù đau lòng, tôi vẫn cảm thấy như có dòng điện chạy dọc sống lưng, sẵn sàng bùng nổ. Tôi tự an ủi mình rằng, dù sao Ái Quyên cũng chưa có nhiều tương tác với thằng nhãi kia, phải tận dụng cơ hội và sở trường của mình để gây sự chú ý với nàng, không thể từ bỏ mục tiêu. Thằng Đức làm được thì tôi cũng sẽ làm được.
Lấy một hơi thật sâu, tôi hạ quyết tâm sẽ bằng mọi giá trở thành người đứng top lớp trong hầu hết môn học, ít nhất điều đó cũng giúp tôi chiếm tâm điểm ở lớp. Ngoài trường, tôi sẽ tính đến các phương án khả thi tiếp theo, cẩn thẩn không để lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Sáng hôm sau, tôi thi hành ngó lơ chưởng pháp của mình khi bỏ qua sự chào hỏi của Uyển My, đi thẳng về chỗ:
- Chào buổi sáng, hì!
- …. !!
- …. !!
Tôi chỉ giả vờ chăm chú đọc sách, bỏ qua mọi sự vật hiện tượng xung quanh. Tôi bừng tỉnh khi thấy Ái Quyên lại sánh bước bên thằng Nhật bảnh chọe vào lớp trong những tiếng xuýt xoa của đám bạn:
- Ghê nha, bà Quyên ghê quá nha!
- Ông Nhật chở bà Quyên đi học hả?
- Blah blah….
Nhìn cảnh tượng đau lòng đó, tôi bật cười lắc đầu ngao ngán. Tôi cười nhưng lệ đổ trong tim. Làm sao có thể đau đớn hơn khi thấy người con gái mình thích suốt ngày bám chặt lấy kẻ mình ghét như vậy được cơ chứ. Nhưng nói gì thì nói, tôi sẽ không ghét thằng Nhật nếu nó không tơ tưởng Ái Quyên. Còn khi nó đã làm vậy, nó trở thành kẻ đứng đầu trong danh sách những đứa tôi không ưa. Nếu đứa nào tiếp cận Ái Quyên, tôi đều không ưa hết, vậy cho nó nhanh.
Tôi không còn mang trong mình cái đầu óc ảo tưởng như xưa. Không phải vì vài ba câu tương tác mà tôi chạy về nhà tìm kiếm “Cách đặt tên con trai như thế nào cho hay” hay “Nam nữ tuổi nào hợp mệnh”. Tôi không làm như thế, tôi tự biết mình là ai và còn thiếu sót những gì. Không phải vì nói chuyện được mấy chữ mà tôi mặc định lọt vào mắt xanh của người ta. Để tiến đến trái tim Ái Quyên, tôi còn rất rất nhiều việc phải làm.
Hai, ba ngày, thậm chí suốt 1 tuần sau đó, tôi vẫn bỏ qua sự có mặt của Uyển My để giữ trọn lời hứa với thằng Đức, nhưng chẳng nhận lại sự hồi đáp nào của Ái Quyên ngoài vài lần nàng quay sang hỏi tôi về bài tập trên lớp:
- Bạn Phong ơi, cái này bấm nút nào?
- À, Quyên bấm tổ hợp Ctrl+J là được, nó sẽ nhân đôi lên… Vậy đó!
- Ừm, cám ơn bạn Phong nha!
Mặc dù tương tác như thế, nhưng nàng chẳng thèm nhìn mặt tôi lấy một lần, chỉ cắm cúi vào quyển sách và màn hình máy tính, lại thêm chữ “bạn” đằng trước chữ Phong như một hàng rào cao hàng trăm mét không thể vượt qua. Dù tôi thức khuya dậy sớm, mong sự uyên bác của mình có thể khiến Ái Quyên có cái nhìn khác, nhưng công cốc, nàng không thèm quan tâm. Ái Quyên ngồi cạnh Uyển My, và Uyển My giỏi không thua gì tôi:
- Bạn Phong, à thôi, để hỏi chị My… Chị My ơi!
- ………. !!!!
Năm lần bảy lượt như thế, Ái Quyên dần dà không thèm quay sang hỏi bài tôi nữa. Mà Ái Quyên nhỏ hơn tôi tận 3 tuổi, gọi Uyển My là chị My nhưng lại kêu tôi bằng “bạn” Phong, thật láo quá đi mất.
Trong suốt khoảng 1 tuần sau buổi nói chuyện giữa tôi và thằng Đức, tôi tuyệt nhiên không mở mồm bắt chuyện với Uyển My nữa. Dù nàng vẫn quay sang kể chuyện thú vị hay hỏi thăm những nơi thăm thú ở Sài Gòn. Nhưng tôi, một thằng ích kỷ chỉ nghĩ đến mình, không thèm quan tâm đến cảm nhận của người khác, chỉ ngồi nghe cho qua, chốc chốc lại ậm ừ phun ra vài ba câu rác rưởi như “thế à” rồi “vậy à” khiến Uyển My đứng hình mất vài giây. Một vài lần như thế, tôi nhận thấy Uyển My đã bắt đầu e dè khi muốn bắt chuyện, nàng không còn chủ động quay sang hỏi han tôi nữa mà chỉ ném cho tôi ánh mắt ngờ vực xen lẫn khó hiểu. Tôi vẫn đối xử với mọi người bình thường, chỉ đối với Uyển My giữ thái độ lạnh nhạt. Nói cho cùng, tôi nhận thấy hành vi của mình cũng khốn nạn không kém mấy thằng sở khanh trong phim, gieo hy vọng rồi từ từ bóp nghẹt nó. Tôi không gieo hy vọng gì cho Uyển My nhưng lại nhẫn tâm chà đạp lên tình bạn mới chớm nở. Dù trong lòng nóng như lửa đốt, tôi vẫn giữ quyết tâm thực hiện lời hứa với thằng Đức.
Và với quyết tâm cao độ như vậy, liên tục 1 tháng sau đó, tôi khẳng định vị thế ông hoàng phòng học của mình với những điểm số cao ngất ngưởng và lời khen từ thầy cô. Trên lớp, tôi giật điểm 9, 10 như cơm bữa nhờ sự chăm chỉ và quyết tâm. Nhưng Ái Quyên chẳng vì tôi học giỏi mà tỏ ra bận tâm. Suốt những tuần đó, nàng biến thành con người khác, trở lại hình ảnh vô tâm như những ngày đầu, trái ngược hoàn toàn với cô gái năng động đáng yêu thích chọc ngoáy tôi như ở công viên dạo nọ. Nàng vẫn đi học đầy đủ, chép bài, làm bài, chỉ có nói chuyện hay để ý đến tôi là không. Trên trường, Ái Quyên lẳng lặng nghe giảng, chép bài, làm bài rồi hỏi bài Uyển My, sau đó ra về. Những người hiếm hoi nàng tương tác cũng chỉ là Uyển My, thằng Nhật và vài cô bạn cùng nhóm.
Dù mọi chuyện nguy nan, tôi vẫn có niềm vui an ủi dù chẳng to tát. Thằng Nhật bảnh chọe sau thời gian nhiệt tình cũng bắt đầu chùn bước trước tấm lá chắn oai nghiêm của Ái Quyên. Mấy ngày đầu, nó còn lảng vảng bên cạnh nàng suốt buổi học, lâu lâu mua nước mời, nhưng đều nhận được cái lắc đầu. Nó không tỏ ra quan tâm đến thái độ thờ ơ của Ái Quyên, sẵn sàng ngồi hàng giờ nói chuyện một mình. Ngoài giờ làm việc nhóm, thuyết trình, thi thoảng vào lớp, Ái Quyên không tỏ ra hứng thú đàm thoại với thằng Nhật hay bất cứ thằng con trai nào khác, kể cả tôi. Tôi đứng ngoài quan sát tình hình, chưa có cơ hội nhảy vào vòng xoay. Sau khoảng 2 tuần, thằng Nhật nhận ra sự năng nổ quá mức có thể phản tác dụng, nên không tiếp tục trò mặt dày trước Ái Quyên nữa. Nó chuyển từ chỗ ngồi kế bên sang ngồi phía sau nàng, lâu lâu giả vờ hỏi thăm bài vở để nàng quay xuống tiếp chuyện, còn không thì ngồi phỗng ra ngắm nàng.
Và trong suốt 4 tuần dài đằng đẵng đó, bên cạnh học tập chăm chỉ, ôn luyện, tôi còn kiêm nhiệm vụ vô cùng quan trọng khác là ngó lơ Uyển My. Cô bạn đáng yêu của tôi chẳng đoán được chuyện gì khiến tôi trở thành kẻ xa lánh. Mỗi lần Uyển My bắt chuyện, tôi lại chủ động lảng tránh, lúc bận làm bài, lúc bận đọc báo. Tần suất hội thoại giữa tôi và Uyển My càng ngày càng ít, đến thời điểm hiện tại, ngoài ánh mắt khó hiểu ném cho tôi, giữa chúng tôi chẳng còn lại chút từ ngữ nào:
- Phong ơi lát nữa…
- Chiều mình bận làm bài rồi, bữa khác nhé Uyển My!
…
- Sao dạo này Phong lạ vậy, giận My gì hả?
- Có đâu, tại Phong… học nhiều quá nên mệt đó mà, không có gì!
- …. !!!
Thằng Đức có lẽ là người duy nhất hiểu thái độ hành động của tôi bấy lâu nay, nó không vui vì những gì tôi làm nhưng cũng chẳng dám lên tiếng phản đối. Nó hiểu, việc tôi chủ động dứt khoát như vậy sẽ khiến Uyển My không còn bận tâm đến tôi nữa, và nó cũng chẳng phải lo lắng mất tình bạn đẹp.
Tôi biết việc tôi làm thật khó chấp nhận, cũng có thể xem là nhẫn tâm với Uyển My. Dù nàng xem tôi là người bạn đặc biệt, cùng tuổi, rất có duyên, nên bày tỏ sự quan tâm nhiều hơn. Thế mà giờ đây, tôi lại từ bỏ tình cảm trong sáng mới chớm nở ấy vì lo sợ… tình anh em gần 10 năm có thể vụn vỡ. Tôi đối xử tệ bạc với Uyển My là lẽ tất yếu, tôi nhận lại sự lạnh nhạt của Ái Quyên.
Suy cho cùng, tôi cũng chỉ là một thằng ích kỷ thôi, phải không Uyển My?
Đề xuất: Tiếng Chuông Gió