Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 108: Quỳnh trở về
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người xưa có câu “có tiếng mà không có miếng”, chắc là để nói về tôi sau vài trăm năm. Dáng vẻ của tôi lúc nào cũng tưởng chừng như rất đào hoa, có rất nhiều bạn gái vây quanh, nhưng rốt cuộc lại “lắm mối tối nằm không”. Đến giờ phút này, tôi chỉ có duy nhất Uyển My, người yêu thương tôi, và tôi cũng yêu thương nàng, hai đứa tôi sống chung thủy, không sợ thiên hạ dèm pha chê trách. Còn những cô gái khác đối với tôi cũng chỉ như gió thoảng qua tóc, không để lại chút vương vấn nào, dù thật ra cũng có tí chút, nhưng xem chừng đó chỉ do tôi tự ảo tưởng mà thôi.
Quỳnh trở về, tôi vui thật là vui, nhưng nhìn nó lại không được tự nhiên cho lắm, dường như Quỳnh vẫn đang giấu tôi một điều gì đó. Tôi không có thẩm quyền tìm hiểu sâu hơn, vì mỗi người đều có cuộc sống riêng. Tôi không tiết lộ bí mật về Uyển My với Quỳnh, cũng không thể can thiệp vào những nỗi niềm riêng của nó. Hồi còn nhỏ, tụi tôi luôn tâm sự mọi thứ cho nhau, nhưng kể từ khi tôi phát hiện ra Quỳnh có chút tình cảm với mình, tôi ngại bày tỏ những vấn đề liên quan đến tình cảm trước mặt nó. Nhưng đó là chuyện của mười năm về trước, còn giờ đây, tôi không rõ Quỳnh có còn giữ cảm giác đó với tôi hay chưa, hay nó đã biến thành “em gái” của tôi đúng nghĩa rồi.
Quỳnh dạo này xinh đẹp hơn ngày xưa, đúng kiểu nhan sắc đỉnh cao của nó từ trước đến giờ, nhưng có vẻ trưởng thành và trầm tính hơn. Ánh mắt Quỳnh bây giờ buồn buồn, khiến tôi bất giác cảm thấy nó đã trải qua nhiều chuyện khó khăn trong cuộc đời, giống như ánh mắt của mẹ nó, người đã chịu bao vất vả để nuôi nấng nó như ngày hôm nay. Quỳnh búi tóc lên cao, mái tóc lơ thơ bay trong gió, nhìn rất ra dáng các quý bà U50. Da nó trắng, chân dài, má bầu bĩnh, càng lúc càng đẹp và… Việt Nam hơn. Nếu là ngày xưa, tôi sẽ chẳng ngần ngại hỏi thẳng Quỳnh xem có thằng nào dám trêu chọc nó, nhưng sau ngần ấy năm xa cách, tôi cảm giác Quỳnh đang giữ một khoảng cách nhất định với tôi. Ngoài những cái nắm tay thủ thỉ, nó không sáp lại gần tôi như hồi nhỏ nữa.
Khi chia tay, Quỳnh đứng đan tay trước bụng, nhìn tôi cười hiền:
- Anh về cẩn thận nhé, chừng nào rảnh thì ghé chơi với mẹ con em!
- Ừ, hôm nào bận việc thì nhắn với anh, anh ghé ăn cơm với mẹ hen?
- Dạ, hì, em cảm ơn anh Phong!
Tôi cốc đầu Quỳnh, nó khẽ nhăn mặt rồi lại cười tươi như hoa:
- Cái con này, bỏ cái kiểu nói chuyện khách sáo đi nghe chưa, anh mày chứ ai!
- Anh đừng “mày, tao” với em! – Quỳnh phụng phịu
- À… ừ… anh xin lỗi, anh nhầm…
Trước khi về, Quỳnh còn mang cho tôi một hộp quà to tướng và cẩn thận sắp xếp lên xe:
- Em định mang sang biếu 2 bác nhưng dạo này em bận quá không có thời gian, anh mang biếu 2 bác giúp em hen?
- Ừ, rồi, em lạ ghê…
- Hì, anh về cẩn thận.
- Anh về nhé, em vào nhà đi Quỳnh, lạnh rồi đó!
- Anh cứ kệ em, em hít thở không khí chút rồi em vào.
Tạm biệt Quỳnh, tôi dè dặt phóng xe đi, không quên liếc nhìn vào gương chiếu hậu và thấy nó vẫn đứng yên tại chỗ, mắt dõi theo từng nhịp di chuyển của tôi, ánh mắt buồn vời vợi và chất chứa nhiều tâm sự.
Mặc dù hứa với Quỳnh sẽ thường xuyên ghé thăm mẹ nó, nhưng suốt hơn hai tuần sau đó, nó không bao giờ thông báo là… bận để tôi có dịp ghé sang ăn cơm. Thật ra, tôi có chạy sang vài lần, nhưng không ăn uống gì, chỉ mang sang ít quà mà ba mẹ tôi gửi cho mẹ của Quỳnh. Mỗi lần tôi sang, mẹ Quỳnh vui lắm, bà tay bắt mặt mừng, nói chuyện rào rào không ngớt, còn Quỳnh không vồ vập như hồi xưa, chỉ lẳng lặng ngồi nhìn tôi và mẹ trò chuyện, chốc chốc được hỏi đến thì mỉm cười cho có lệ. Tôi định bụng khi nào Quỳnh đi vắng, sẽ hỏi thăm chuyện của nó với mẹ, nhưng chẳng thấy tối nào nó không có mặt ở nhà cả, hẳn là nó thương mẹ lắm, và hẳn là nó cũng ít đi chơi giống tôi.
Chính vì sự có mặt của Quỳnh, tôi đã có thêm một sự quan tâm mới dù rằng không nhiều. Nhưng cũng nhờ Quỳnh, tôi vơi bớt đi phần nào nỗi buồn khi thiếu vắng Uyển My. Tôi nhìn thấu tâm sự của Quỳnh, nó có vẻ như cũng biết được nỗi lòng của tôi phần nào, vậy nên nó luôn chủ động nhắn tin hỏi thăm tôi trước. Có những hôm, tôi và Quỳnh trò chuyện đến tận nửa đêm mới chịu dừng. Buồn ngủ quá, tôi chia tay nó ngủ trước, còn nó bảo vẫn còn phải thức để làm xong việc. Cũng nhờ Quỳnh, tôi buồn ngủ… đúng giờ hơn và bớt đi được nhiều quãng thời gian rảnh rỗi vào ban đêm, từ đó ít có cơ hội suy nghĩ lung tung về Uyển My thêm nữa. Và nhắc về Uyển My mới nhớ, gần đây tôi vẫn chăm chỉ nhắn tin chúc nàng ngủ ngon, tính đến hôm nay chắc đã có khoảng gần… 500 tin nhắn của tôi cho Uyển My mà không có lấy một sự hồi đáp. Tính tôi từ nhỏ đến giờ hơi thiếu kiên nhẫn, nhưng tôi không sao bắt bản thân ngừng hy vọng và cố gắng được. Tôi chỉ mong có một ngày đẹp trời nào đó, Uyển My sẽ bất thình lình xuất hiện với nụ cười rực rỡ của nàng và kéo tôi trở lại với hạnh phúc mà hai đứa xứng đáng được hưởng.
- Mẹ ơi, Quỳnh nó gửi biếu ba mẹ, con đem lên thắp hương ông bà nhé?
- Quỳnh nào? – Mẹ tôi cao giọng hỏi
- Quỳnh con cô Hằng gần nhà mình ngày xưa đó mẹ!
- Trời đất, con Quỳnh nó về bao giờ?
Nghe thấy tên người quen, mẹ tôi giật mình sửng sốt, bà bỏ luôn cái remote TV xuống mà quay lại nhìn tôi:
- Nó bảo nó mới về, mà bận việc chưa sang hỏi thăm nhà mình được.
- Mà sao nó về đây? Ba mẹ nó thì sao?
- Ba nó… có bồ, mẹ nó bỏ rồi, 2 mẹ con về Việt Nam sống luôn, đang thuê căn nhà ở bên CVA.
Mẹ tôi ngồi xuống, trầm ngâm đáp:
- Khổ thân con Hằng, số nó cũng vất vả, chịu khó, mà lại gặp thằng chồng không ra gì, bữa nào rảnh mày đưa mẹ sang thăm mẹ con nó!
- Dạ, con nhớ rồi.
Sự trở lại của Quỳnh dĩ nhiên có mặt tích cực, nhưng bên cạnh đó cũng kéo theo một vài hệ lụy không mong muốn, đó chính là sự thờ ơ của tôi dành cho… Tuyết Mai, một người luôn tỏ ra lo lắng và quan tâm đến tôi.
- Sao dạo này, Mai rủ đi đâu Phong cũng không đi là sao?
Nàng lúc lắc mái tóc xoăn quyến rũ, nhìn tôi bằng ánh mắt ngờ vực:
- À thì… mình hơi bận chút…
- Bận? Thấy Phong chả có vẻ gì là bận? – Nàng bĩu môi
- Thật mà, mình bận… làm thêm
Thiệt tình thì từ lúc Uyển My đi, tôi luôn biết ơn Tuyết Mai, người đã nhiều lần cứu tôi khỏi hố sâu tuyệt vọng, nhưng cũng là người khiến tôi dè chừng vì thái độ không rõ ràng của nàng. Đành rằng Tuyết Mai thừa nhận không muốn làm kỳ đà cản mũi tôi với Uyển My, nhưng tôi sợ chính tôi sẽ rung động nếu chúng tôi cứ thân thiết như thế. Trong tất cả những cô gái quen biết, chỉ mình Tuyết Mai tạo cho tôi cái cảm giác khó hiểu như thế, phần nhiều vì sự cuốn hút của nàng không thể phủ nhận.
- Mai cũng ít thấy Phong ghé nhà Uyển My nữa, có thật là bận không? – Nàng tiếp tục nhìn tôi dò xét
- Thật mà… ủa nhưng… sao Mai biết mình… ít đến nhà Uyển My?
Câu nói của Tuyết Mai nghe có vẻ bình thường, nhưng ngẫm lại vô cùng bất thường, làm sao nàng ta biết tôi ít ghé nhà Uyển My?
- Thì… Mai chạy ngang qua xem thì không thấy Phong ở đó…
- Nhưng sao Mai lại… đến nhà Uyển My?
- Mai… thì Mai thăm bạn gần đó – Nàng khẽ ấp úng
Sự lạ lùng trong cách hành xử và sự ngập ngừng trong lời nói của Tuyết Mai khiến tôi có cái nhìn nghi hoặc về nàng. Có thể nói, ngay từ lúc đầu, tôi đã có cảm giác gì đó không ổn về Tuyết Mai, và tôi nghĩ rằng Tuyết Mai và Uyển My không đơn giản chỉ là “tình địch” của nhau, vì có những chuyện ngoài tôi và Uyển My ra, không có ai biết được, nhưng Tuyết Mai lại “vô tình” có thông tin đó.
- Bạn mà ngày nào cũng thăm?
- Thì bạn thân, ghé chơi cho vui – Tuyết Mai nhún vai, nàng đã ăn nói kín kẽ trở lại
- Nhà bạn của Mai ở đâu, bữa nào giới thiệu cho Phong đi, có gì Phong… ghé chơi.
Theo suy đoán của tôi, Tuyết Mai có thể đã dự trước câu hỏi của tôi, nên khi tôi đề nghị làm quen bạn thân của Tuyết Mai, nàng đã lộ ra vẻ hơi sửng sốt:
- Thật ra… bạn của Mai, là bạn trai.
- Bạn trai là bạn là con trai hay bạn trai kiểu kia? – Tôi tròn mắt
- Ừm, bạn là… con trai, nhưng bạn của Mai… để Mai hỏi lại rồi nói Phong nghe hen?
- Ừ… hờ hờ, mình chỉ nói vậy thôi, không có gì đâu.
Sự bối rối của Tuyết Mai đã khiến tôi như mở cờ trong bụng, không phải vì tôi vui vì khiến nàng ta cứng họng, mà tôi nhận ra mình đang đi đúng hướng trong công cuộc tìm ra mối liên hệ giữa Tuyết Mai và Uyển My. Bằng tất cả những thứ tôi thu thập được, tôi có thể khẳng định rằng Tuyết Mai và Uyển My chắc chắn có quen biết nhau từ trước, nhưng cụ thể là thế nào, tôi chưa đoán ra được, đành phải giả bộ ngô nghê chờ cơ hội khám phá sau.
Bên cạnh sự phớt lờ của tôi, Tuyết Mai vẫn nhận được sự quan tâm từ Long Đen. Dạo gần đây, sau khi tôi bật đèn xanh, Long Đen mạnh dạn hơn trong việc tiếp cận và tán tỉnh Tuyết Mai. Nó không còn phải dè dặt đợi tôi ra ngoài mới dám sang chỗ Tuyết Mai như trước nữa mà đã chủ động bắt chuyện nhiều hơn, mặc kệ sự có mặt của tôi. Long Đen rắn rỏi hơn tôi, có lẽ vì nước da rám nắng và cái đầu cua bặm trợn, chưa kể nó còn tập gym thường xuyên, cơ bắp hơn tôi nhiều. Theo khẩu quyết của con nhà võ, to con chưa chắc đã lợi thế, nhiều khi còn bất lợi trong việc di chuyển, thế nên tôi vẫn tự trấn an mình rằng, dù thằng Long có hơn tôi ở vài điểm, tôi vẫn hạ nó đó ván nếu có… đấm nhau.
Long Đen có lòng, thì Tuyết Mai có dạ. Kể từ sau khi tôi tỏ ra thờ ơ, Tuyết Mai đã chủ động đồng ý với thằng Long nhiều hơn. Nhưng Tuyết Mai là cô gái thú vị, rất ít khi muốn đi chơi riêng theo kiểu hẹn hò ăn uống, xem phim, thứ mà Tuyết Mai muốn thăm thú nhiều nhất luôn là các hội sách, hội chợ, thi thoảng là các khu vực thăm quan, bảo tàng. Việc này theo tôi đánh giá là khá thông minh nếu bạn là con gái, không thích một người con trai nhưng chẳng nỡ xua đuổi. Mà dù có nghiêng về bên nào, tôi cũng không quan tâm nhiều, cái chính vẫn là cảm giác của tôi về nàng mà thôi, và dạo này, nó đã bớt tiêu cực đi rất nhiều, cảm ơn Long Đen vậy.
Một cặp đôi khác tỏ ra tình tứ hơn là Linh và Ngân, hai đứa nhóc vẫn lẽo đẽo theo tôi đến lớp Muay Thai mỗi tuần. Linh thể hiện nó chỉ thích Ngân, còn Ngân gần đây bớt lạnh lùng hơn nhiều. Nó cười với thằng Linh nhiều hơn, trò chuyện tích cực hơn, nhưng vẫn chưa chịu để thằng Linh đưa đi đón về. Ngân khác với những cô gái tôi quen, ở nó có sự mạnh mẽ và quyết đoán, lúc cục súc giống con trai, lúc nhẹ nhàng như con gái, mà nhỏ Ngân khó ưa nhất là mỗi lần nó tỉ thí với tôi ở lớp Muay Thai của Chương sư phụ, vì nó đánh không lại tôi bao giờ cả.
- Cố lên Ngân ơi, sút ổng văng ra ngoài đi! – Linh ở ngoài vỗ tay rào rào
Tôi không quan tâm đến những lời mạt sát của thằng Linh, còn Ngân là dân võ thứ thiệt, không quan tâm đến những lời cổ vũ sáo rỗng, với cả, nó e dè tôi một phép, vì tôi vẫn là “sư phụ” của nó kia mà.
- Đừng có nhường nha sư phụ! – Ngân gằn giọng
- Yên tâm, tầm này không có nhường đứa nào hết, đến là đón!
Tôi không dọa Ngân, tôi nói thật. Dạo gần đây tâm trạng tôi hơi hỗn loạn, cái máu ăn thua của tôi nó lại nổi lên không có điểm dừng. Hồi đầu tôi đi học Muay Thai chỉ để cho vui, nhưng giờ tôi đã chăm chú và để ý hơn vào những gì được Chương sư phụ chỉ dạy. Được đích thân nắn chỉnh, tôi ngày càng khá lên, quyền cước đã dạng hơn, thành ra tôi trở thành một đối thủ nguy hiểm, vì tôi có thể linh hoạt thay đổi chiêu thức.
Ngân là dân Karate giống tôi, thiên về đòn chân, chính vì lẽ đó, nó lĩnh hội Muay Thai khá nhanh, chỉ tiếc rằng nó là con gái, vậy nên vẫn bất lợi nếu đấu trực tiếp với con trai, mà đối thủ lại là tôi, một thằng đã học võ từ nhỏ, và môn nào cũng đã học rất lâu.
Cuộc đối đầu diễn ra khá gay cấn, nhưng mặc dù tôi nói tôi không nhường, tôi vẫn có chút nương tay với Ngân, vì dù sao nó cũng gọi tôi 2 tiếng “sư phụ” thiêng liêng. Trận đấu kết thúc sau khi tôi triệt được một đòn lên gối khá khéo của Ngân làm nó hơi mất đà loạng choạng, chỉ chờ tôi lao tới với độc chiêu One Inch Punch của mình với tốc độ của một tia chớp. Tôi dừng lực lại ngay, áng chừng nó còn có thể cảm nhận được một luồng gió mát thổi vào nhẹ nhàng trên gò má.
- Kết thúc, Phong thắng! – tiếng thằng Trí dõng dạc
Ngân tức giận đánh vào vai tôi mấy cái, vùng vằng:
- Không biết đâu, đánh chẳng nhường gì cả!
- Thế mới nãy đứa nào kêu… đừng nhường?
- Con nói vậy nhưng sư phụ thì phải nhường đệ tử chứ? – Ngân nói ngang
- Đánh đến thế rồi mà vẫn không biết đang nhường à, tư chất còn u mê lắm.
Tôi tặc lưỡi, lắc đầu ra chiều tiếc rẻ, khẽ cốc đầu nhỏ đệ tử ương ngạnh rồi rảo bước quay đi, mặc cho nó vẫn còn đứng xoa xoa đầu với vẻ mặt khó chịu.
- Rồi có một ngày, con sẽ bắt sư phụ… xin thua!
- Ừ, ráng lên con, sư phụ chờ!
Tôi không còn ra vẻ thanh cao nữa, đằng nào cũng đang chán đời, tôi sẵn sàng đóng vai phản diện ở khắp mọi nơi, dù đối phương có là người hòa hoãn như thế nào đi chăng nữa, chỉ cần có chút khúc mắc là tôi tiếp chiêu luôn. Thằng Trí là một thí dụ điển hình khác.
Sau nhiều lần thách đấu, và sau lần nó được Uyển My… nhờ vả chuyện gì đó, thằng này cũng giảm bớt tần suất tiếp xúc và gây hấn với tôi, và điều này khiến tôi cảm giác thiếu thiếu. Dạo này tôi chăm chỉ tập luyện dữ dội, nên thay vì hờ hững như xưa, tôi chủ động “va chạm” với thằng Trí nhiều hơn để khiến nó tiếp tục nổi máu chó mà gạ kèo tỉ thí với tôi. Mỗi lần đi ngang qua nhau, tôi sẽ huých nhẹ vai nó một cái. Dù rằng mấy lần đầu nó không quan tâm, nhưng càng về sau, gương mặt nó càng biểu lộ vẻ bực bội, nhưng nó vẫn cố gắng giữ cái thái độ điềm tĩnh giả dối đó.
- Đi đứng cẩn thận chứ mày?
- Thử chút không? – Tôi hếch hàm thách thức
Trái với dự đoán của tôi, thằng Trí không tỏ ra quyết liệt như dạo trước, nó chỉ ngẫm nghĩ hồi lâu rồi đáp gọn lỏn trước khi quay ngoắt đi:
- Khỏi, tao đánh không lại mày!
- ???
Ở mặt trận đối kháng, thằng Trí không lấy gì làm vui thú để choảng nhau với tôi, trên mặt trận tình cảm, nó cũng đang tỏ ra khá vật vã trong công cuộc đuổi theo Ái Quyên. Dạo trước cặp đôi này thường xuyên đi chung, thân mật dữ dội, dù rằng chỉ thân mật ở mức đoán mò, tức là luôn đi với nhau, nhưng những hành động trên mức đó thì chưa ai thấy. Không rõ là có chuyện gì xảy ra mà đôi trẻ gần đây không được tha thiết cho lắm, có hôm tôi thấy thằng Trí đi về một mình, mặc dù Ái Quyên vẫn còn đang chưa thu dọn xong sách vở, và ngược lại, có những ngày thì cô bé tót đi chụp ảnh một mình. Bản thân tôi không rành lắm chuyện tình cảm của hai nhân vật này, hơn nữa tôi cũng không ủng hộ cặp đôi này lắm, vì dù ít dù nhiều, Ái Quyên cũng là em gái tôi, còn thằng Trí đã mấy lần đá tôi hộc máu mồm, thành ra theo quyền huynh thế phụ thì không hợp.
- Quyên!
- Hửm?
- Dạo này 2 đứa cãi nhau à?
- 2 đứa nào? – Ái Quyên ngơ ngác
- Đoán xem!
Cô bé ngẫm nghĩ một hồi rồi nheo mắt nhìn tôi:
- Có cãi gì đâu, không thích nói chuyện nữa…
- Chán rồi hả?
- Không chán, không thích thôi.
- Nó bắt nạt em à?
- Điên, xin cái tuổi luôn mà đòi bắt nạt tôi!
- Ghê, quá dữ!
- Chị My sao rồi anh?
Câu hỏi của Ái Quyên là một câu hỏi khá bình thường, nhưng với tôi nó bỗng chốc trở thành một câu hỏi bất thường. Với tất cả những gì tôi đoán, Ái Quyên tưởng chừng như sẽ biết gì đó về bệnh tình của Uyển My, nhưng ngay khi cô bé hỏi, tôi có thể cam đoan mình đã đoán trật lất và Ái Quyên hoàn toàn nằm ngoài trong chuyện này, vậy nên là, tôi không muốn tiết lộ quá nhiều:
- Vẫn… ổn, không sao cả?
- Ờm, vậy tốt, hôm nào cuối tuần đi chụp hình với em không?
- Gì? Em rủ anh á?
- Ừ, chứ không lẽ rủ… ma?
Lúc ở ngoài đường tôi diễn vai người vui vẻ, nhưng khi về đến nhà, tôi lại là thằng Phong ủ dột và u ám, vậy nên nếu có bất cứ việc gì có thể khiến tôi giết thời gian và ngừng nghĩ ngợi, tôi vẫn sẽ quyết tâm làm, nhưng riêng chuyện này thì không. Tôi cảm thấy việc tôi và Ái Quyên đi chung sẽ không để lại kết quả tốt đẹp, hơn thế nữa, dạo này tôi cũng đã bớt ghét thằng Trí, và tôi chẳng muốn can dự vào chuyện tình cảm của nó, mặc dù tôi và Ái Quyên hoàn toàn trong sạch, nhưng không thể tránh khỏi việc thằng Trí sẽ hiểu lầm. Tóm lại, ở thời điểm nhạy cảm này, tôi sẽ hạn chế đến mức tối đa việc xen chân vào giữa những mối quan hệ của người khác, bất kể là ai.
- Thôi… anh có việc rồi, khi khác đi.
- Ừm, vậy thôi, rủ Trí cũng được.
- Sao nãy bảo… chán?
- Nay chán, mai thích, được không? – Ái Quyên vênh mặt
- Cái con nhỏ này!
À suýt nữa thì quên, gần đây thằng bạn thân nhất của tôi là Đức đã gặp một chuyện khiến nó suy sụp còn hơn cả tôi, đó là việc nó và tôi vô tình bắt gặp chị Hạnh của nó đang trò chuyện thân mật với một anh quân nhân men lỳ, rắn rỏi, mà khổ một nỗi nữa, là mặc dù nó không biết anh quân nhân này là ai, nhưng tôi lại biết. Số là cách đây không lâu, ông anh rể quý hóa của tôi có mời ông bạn thân trong quân ngũ đến chơi nhà, ăn bữa cơm thân mật. Ông anh này không phải dạng to cao, nhưng thân hình vạm vỡ, nam tính, đã thế còn trưởng thành và chững chạc hơn nhiều so với tuổi. Khỏi phải nói, trai chưa vợ, gái chưa chồng, bà dì tôi nhanh chóng bị thu hút bởi nét quyến rũ đặc biệt của ông anh kia, và rất nhanh chóng, gia đình tôi cũng nhận ra điều đó, và mối lương duyên của đôi trai tài gái sắc chính thức chớm nở trong sự bối rối của tôi và niềm than khóc vô hạn của thằng Đức.
- Phong ơi là Phong, mày không giúp tao à?
- Giúp cái gì mà giúp, đã bảo đừng có mơ tưởng mà không nghe, ráng chịu đi con ơi!
- Mày không muốn tao làm chú mày sao? – Nó làm mặt thảm
- Chú ngo, chú cái đầu của mày, giỏi thì ganh đua đàng hoàng đi, làm trò con bò như đợt trước thì coi chừng tao!
Thằng Đức nghiến răng ken két, nhưng nó cũng tự biết phải làm những gì, vì rõ ràng là cái vụ nó hùa theo thằng Hải chơi đểu tôi năm ngoái vẫn chưa nguôi ngoai đâu. Giờ mà nó dám giở trò với dì Hạnh của tôi thì tôi cho nó nát xương ngay, không có chuyện tha thứ như lần gần nhất đâu nhé, Phong giờ đã khác.
- Chà, chà, em bé Nhật Hạnh dạo này hạnh phúc quá hen, suốt ngày cười tủm tỉm?
Tôi bình thản phán trong khi đang ngồi ngả ngớn xem TV còn bà dì Hạnh của tôi thì cứ chúi đầu vào điện thoại rồi tự cười một mình.
- Kệ tui, mấy người mắc cười ghê?
Bà ấy nói tôi mắc cười, nhưng tôi đâu có cười, có mỗi mình bà ấy cười chứ ai.
- Dì ưng anh đó rồi à? Con gái gì mà dễ dãi quá vậy? – Tôi tặc lưỡi
- Nè nè, đừng có nói tầm bậy nha, bọn tui nói chuyện tìm hiểu thôi.
- Dì tính bỏ thằng Đức à?
- Bỏ gì chứ, chị em tui vẫn thế, hứ!
Nói đoạn, bà ấy chẳng thèm đối đáp tiếp với tôi nữa mà chạy một mạch lên phòng để chuẩn bị nghe điện thoại từ “anh bộ đội” của bà ấy, bỏ luôn cái bộ phim dài tập sướt mướt mà bà ấy mở lên nhưng chẳng có nhu cầu xem.
Đấy, tóm lại là mọi người xung quanh tôi đa phần đều vẫn đang khá vui vẻ và hào hứng với những câu chuyện tình cảm sướt mướt của họ, riêng tôi thì vẫn đau khổ một mình lẻ loi. Cơ mà bên cạnh những nỗi buồn thường trực, cuộc sống của tôi dạo này cũng bớt hiu quạnh đi rất nhiều khi cô bạn thời thơ ấu trở về một cách bất ngờ nhất có thể. Quỳnh vẫn vậy, hiền lành, dịu dàng và nhỏ bé như xưa, nhưng nó đã không còn quá dựa dẫm vào tôi nữa, điều này khiến tôi vừa buồn mà lại vừa vui. Tôi vui vì Quỳnh trưởng thành, độc lập hơn, giống như mẹ nó, nhưng tôi cũng buồn vì cô em gái nhỏ đã chẳng cần đến sự hỗ trợ của tôi nữa, giống như tất cả những người khác, đều xem tôi là thứ yếu trong cuộc đời lắm âu lo của họ. Nhưng đó là suy nghĩ của tôi mà thôi, còn Quỳnh lại chẳng nghĩ như vậy, vì nó vẫn thương tôi mà.
Có một hôm, Quỳnh đột nhiên mời tôi sang nhà nó vào lúc sáng sớm cuối tuần với lý do có chuyện muốn nói. Ngày xưa nó bỏ tôi sang Úc không nói một lời, tôi giận nó dữ lắm, nhưng sau bao nhiêu năm đã quá, tôi lại thấy thương Quỳnh hơn, vì ngay từ khi tôi còn trẻ trâu, nó đã biết lo lắng và nghĩ cho tôi, và nó không muốn tôi buồn vì biết nó sắp rời đi, nó chỉ gặm nhấm niềm đau đó, một mình mà thôi.
Dạo gần đây, tôi thường xuyên sang chơi với mẹ con Quỳnh, thậm chí ăn cơm với cả hai người vài ngày trong một tuần. Quỳnh sau một thời gian đầu còn gượng gạo, giờ đây nó đã vui vẻ trò chuyện trở lại với tôi, dù rằng trong ánh mắt nó, tôi vẫn nhìn thấy những nỗi buồn sâu thẳm. Tôi hỏi sao Quỳnh buồn, nó chẳng nói, chỉ lắc đầu, rồi nhìn xa xăm. Quỳnh giống hệt như mẹ nó, nhất là mỗi khi nhìn nghiêng, và nó cũng giống mẹ nó nốt, ở cái khoản mạnh mẽ và tự lập này, và chính vì điều đó, khiến tôi thương Quỳnh vô cùng.
- Hì, anh ăn gì chưa? – Quỳnh cười hiền đón tôi ở cổng
- Chưa, em gọi cái là anh sang liền nè!
- Vậy anh… dắt xe vào đi, em có nấu phở rồi.
- Ừ, vậy ngon, hờ hờ, đang đói bụng
Tôi vẫn cố tỏ ra vui vẻ, tếu táo như thường ngày, còn Quỳnh thì lại điềm tĩnh và chững chạc đến bất ngờ. Nó chẳng nói gì, chỉ mỉm cười thật khẽ rồi dịu dàng đợi tôi dắt xe vào trong, khóa cửa nẻo cẩn thận rồi lại cùng tôi vào nhà. Quỳnh gọi tôi là anh, dù nó bằng tuổi tôi, nhưng bây giờ, thậm chí tôi còn có cảm giác, nó là bà chị già hiền hậu của tôi chứ không phải là cô em gái bé bỏng ngày nào nữa.
- Ủa? Mẹ em đâu rồi Quỳnh?
- Mẹ đi thăm mấy người bạn cũ, chắc trưa không về, anh ở lại ăn cơm với em nghen?
- À… ừ… cũng được.
Tôi thì không muốn bỏ buổi học Muay Thai, nhưng không thể nào từ chối lời mời của Quỳnh được, với cả tôi cũng không có can đảm dẫn nó đến lớp Muay Thai chung với tôi. Quỳnh không phải là Uyển My, tôi không nghĩ nó đủ bản lĩnh để đối đầu với những ánh mắt soi mói và cả những lời bàn ra tán vào khủng khiếp từ đám đông nhiều chuyện bên dưới, nhất là khi nó lại xuất hiện cùng tôi, một người đã có quá nhiều… tai tiếng mặc dù chẳng sơ múi được miếng nào.
- Anh đợi một chút hen, em có chuẩn bị sẵn hết rồi, hâm nóng lại thôi!
Quỳnh nhẹ nhàng và từ tốn đến lạ, có cảm giác nó đã lớn hơn rất nhiều kể từ lần cuối cùng tôi gặp nó, ý tôi là lớn về tâm hồn kìa.
- Có chuyện gì mà gọi anh sáng sớm vậy Quỳnh?
Tôi ngồi chống cằm ở phía bàn ăn, còn Quỳnh thì vẫn loay hoay nấu nướng trên bếp, dường như nó nghe thấy, nhưng không trả lời tôi thì phải.
- Quỳnh ơi!
- Dạ?
- Em có sao không? – Tôi lo lắng hỏi
- Hì, em không sao, chờ em một chút.
Nhận thấy Quỳnh không hứng thú lắm với việc đối đáp từ xa, tôi cũng ngậm bồ hòn làm ngọt và im phăng phắc luôn từ lúc đó. Căn nhà của mẹ con Quỳnh thuê hiện tại cũng không quá to, không quá nhỏ, theo tôi nhận xét thì khá vừa vặn với một gia đình tầm bốn người, một trệt, hai lầu, có ban công, có sân thượng, nhìn chung là khá ổn. Quỳnh làm kỹ sư phần mềm, tôi đồ rằng thu nhập của nó cũng khá cao, việc thuê một căn nhà cỡ này tương đối đơn giản.
Sau một vài phút hí hoáy, Quỳnh mang ra cho tôi một tô phở chuẩn vị thơm nức mũi. Quỳnh không thích thịt bò, ngày xưa nó nói với tôi như vậy, thế nên nó nấu bằng thịt gà, mà là kiểu gà nướng, giống mấy quán phở ở ngoài Bắc. Tôi một tô, Quỳnh một tô, hai đứa lặng im ngồi ăn, không ai nói với ai câu gì, chỉ chốc chốc Quỳnh lại ngước mắt lên nhìn tôi với vẻ dò xét.
- Ngon lắm, Quỳnh nấu giỏi quá!
- Hi.
Tôi cứ khen, Quỳnh cứ cười, mọi chuyện diễn ra lặp đi lặp lại khoảng vài lần trước khi tôi chính thức rửa tay gác đũa vì quá sức no, số là tôi to con, ăn nhiều, Quỳnh biết, nên nó làm phần của tôi to gấp rưỡi phần của nó, thịt cũng vì thế mà nhiều hơn, ăn muốn bể bụng, chỉ được mỗi tội là… ngon.
- Bể bụng… mất, em làm cho anh nhiều quá!
- Em sợ anh ăn không đủ cơ, hì.
Thi thoảng, Quỳnh hướng ánh mắt khó hiểu về phía tôi, xem chừng nó muốn nói điều gì đó, nhưng ngẫm nghĩ một lúc, nó lại lắc đầu quay đi. Tôi biết chắc chắn Quỳnh đang có chuyện gì khó xử, nhưng việc tôi và nó đã xa nhau quá lâu dường như khiến Quỳnh không tự tin và không thoải mái lắm để chia sẻ với tôi. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, xét cho cùng, ngoài mẹ Quỳnh ra, tôi là người thân nhất đối với nó trên cái cuộc đời này, thậm chí, nói không ngoa rằng, trong mười tám năm đầu tiên Quỳnh có mặt trên thế giới, nó đã ở bên cạnh tôi còn nhiều hơn ở với ba mẹ nó, chắc chắn luôn.
Sự bối rối của Quỳnh khiến tôi cũng có đôi chút lấp lửng. Tôi không biết nó đang muốn nói cái gì, và nếu chuyện thực sự khó nói cỡ đó, tôi xem chừng mình cũng không nên là người bắt đầu trước mọi diễn biến, hãy cứ để Quỳnh chủ động tâm lý. Chừng nào nó sẵn sàng nói với tôi, chừng đó tôi sẽ biết, không cần quá sức vội vàng làm gì cho mệt người. Nhưng Quỳnh không nói, tôi không hỏi, thì có một nhân vật khác bất thình lình xuất hiện và giải đáp luôn toàn bộ thắc mắc của tôi từ nãy đến giờ, đồng thời cũng nói thay tiếng lòng của Quỳnh giúp cho nó luôn.
Ngay khi tôi vừa quay sang nhìn Quỳnh, khiến nó ngại ngùng đan hai tay vào nhau, thì một giọng nói trong trẻo và ngây ngô vang lên một cách nhẹ nhàng ở phía cầu thang nhưng lại như sấm nổ bên tai đối với tôi ngay tắp lự:
- Mami ơi, có gì… ăn không, con… đói…
?????