Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 107: Trở về
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không có lời nào có thể tả hết tâm trạng của tôi lúc này. Trong những đêm dài cô đơn nhất, khi trái tim tôi vẫn đau nhói nhớ về Uyển My, tôi đã được Thượng Đế thương xót ban cho một nguồn an ủi vô cùng lớn lao. Làm sao tôi giấu nổi niềm vui sướng tột cùng khi Quỳnh quay về bên tôi, dù cho đến giờ tôi vẫn chưa hiểu tại sao cô ấy lại có mặt ở đây và mục đích của sự trở về này là gì. Chỉ biết rằng, tôi đang vô cùng hạnh phúc, dù bên cạnh niềm vui ấy, nỗi buồn vẫn lặng lẽ len lỏi, nhường chỗ cho những cảm xúc nhất thời rồi lại bùng lên dữ dội, như cách cô ấy vẫn thường làm mỗi đêm.
Nhưng có sao đâu, mưa đến đâu, mát mặt đến đó. Gặp lại Quỳnh, tôi vui sướng như trẻ nhỏ được nhận quà, run lên trong hạnh phúc không thể diễn tả:
— Đã gần bảy năm rồi, anh nhỉ? — Quỳnh nhìn tôi, cười bẽn lẽn.
— Ừ, nhanh thật. Nhớ hồi đó, em biến mất đột ngột, chẳng báo trước cho anh chút gì. Khi anh chạy đến sân bay thì em đã lên máy bay mất tiêu, khiến anh buồn suốt mấy tháng trời...
Tôi nói, lòng bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm không mấy vui vẻ hồi ấy.
— Thôi, có gì đâu mà anh buồn. Em về đây rồi mà! — Quỳnh lại cười, nụ cười quen thuộc ngày nào vẫn in sâu trong tâm trí tôi.
Dù mọi người có nói gì đi chăng nữa, tôi vẫn luôn coi Quỳnh như đứa em gái bé nhỏ đáng yêu của mình. Ngày trước, cô ấy còn cao hơn tôi, nhưng giờ thì đâu đã vào đấy. Thế nhưng, với tôi, cô ấy vẫn mãi là cô em bé nhỏ của tôi:
— Em về từ khi nào?
Tôi xúc động nắm lấy tay Quỳnh. Bàn tay cô ấy lạnh ngắt, có lẽ vì đêm khuya se lạnh, và cô ấy chẳng thèm mặc thêm áo khoác. Tôi vội cởi chiếc áo dày cộm đang mặc khoác lên người cô ấy, khiến Quỳnh mỉm cười hạnh phúc:
— Em về được hơn hai tuần rồi. Không sao đâu, em không lạnh.
— Cứ mặc đi, lỡ bệnh rồi sao? Mà em ở đây bao lâu?
Mặc dù Quỳnh giờ đã là một cô nàng trưởng thành, xinh đẹp và quý phái hơn bao giờ hết, cô ấy vẫn phải chịu sự quản thúc của tôi, bởi tôi đã hứa với mẹ cô ấy:
— Em chưa biết chắc. Chắc là em sẽ ở lại lâu. Em làm việc ở đây mà. — Quỳnh cười hiền, nắm lấy tay tôi an ủi. Tôi thấy khóe mắt cô ấy đã hoe đỏ.
— Sao về không báo cho anh biết? Ba mẹ anh cũng nhớ em lắm đó. — Tôi hỏi như trách móc.
Quỳnh thở hắt ra, nhìn xa xăm hồi lâu:
— Em định nói cho anh, nhưng em muốn công việc ổn định chút đã rồi mới nói. Vả lại, em sợ... anh vẫn còn giận em vì hồi đó.
Quỳnh nhắc nhở khiến tôi sực nhớ ra. Đúng là ngày đó, tôi đã giận cô ấy thật. Cô ấy bỏ đi định cư nước ngoài với ba mẹ mà chẳng báo cho tôi biết, chỉ có ba mẹ tôi biết. Đến ngày lên đường, tôi vẫn vô tư đi đá bóng với bạn bè, không hề hay biết. Đến khi cô ấy nhắn tin chào tạm biệt, tôi mới hốt hoảng chạy ra sân bay, nhưng tất cả đã quá muộn. Tôi biết Quỳnh không nỡ rời xa tôi, cô ấy cũng chẳng muốn tôi buồn, nên cô ấy giấu tôi. Nhưng cô ấy đâu biết rằng, việc làm đó càng khiến tôi buồn và nhớ cô ấy gấp bội. Suốt mấy tháng sau, Quỳnh nhắn tin hỏi thăm, nhưng tôi chẳng thèm trả lời. Rồi dần dà, tôi quên mất cô ấy, và cô ấy cũng chẳng buồn nhắn tin nữa, chắc vì ngại ngùng sau khi tôi lờ đi hàng trăm tin nhắn của cô ấy:
— Vẫn giận. — Tôi vờ nghiêm mặt.
Thấy tôi đột nhiên biến sắc, Quỳnh xị mặt, nắm chặt tay tôi, thổn thức trong tiếng nấc:
— Anh đừng giận em, em xin lỗi. Hồi đó, em chỉ... sợ anh buồn... và em không nỡ nói cho anh biết... em... em xin lỗi...
Quỳnh nói trong cơn xúc động, không biết rằng tôi đang đùa. Cô ấy òa lên khóc nức nở, tay vẫn nắm chặt tay tôi. Hình ảnh đó khiến tôi bồi hồi như ngày nào, khi hai đứa bắt đầu những bước đi đầu tiên trong hành trình trưởng thành:
— Quỳnh ơi, Quỳnh!
Tôi hớt hải chạy sang nhà Quỳnh ngay khi cô ấy vừa về đến nhà sau khi đi chơi cùng ba mẹ:
— Có chuyện gì vậy, anh Phong? — Quỳnh tròn mắt nhìn tôi.
— Lại đây... tao kể mày nghe... phù... phù... cái này! — Tôi thở hồng hộc vì mệt.
— Làm gì mà anh chạy dữ vậy? Anh nói đi!
— Không... phù... không được... chuyện này... bí mật lắm... ra ngoài mới nói được.
Điệu bộ bí mật của tôi khiến Quỳnh tò mò. Cô ấy vứt cặp lên bàn rồi nhanh chóng chạy ra sân cùng tôi. Ngày đó, chúng tôi vừa lên cấp hai, học chung lớp chọn. Quỳnh thông minh hơn tôi, nhưng tôi lại chăm chỉ hơn. Kết quả, cả hai đều vượt qua kỳ thi và gắn bó thêm bốn năm học nữa:
— Có gì vậy, anh nói đi? Em đói bụng quá à.
— Mày... từ từ chứ...
Tôi liếc ngang ngó dọc trước khi mở một tờ giấy vở nhỏ xíu được xé ra từ cuốn vở học sinh với những dòng chữ nguệch ngoạc:
— Gì vậy anh?
— Con Dung lớp mình, nó gửi thư cho tao... nè, mày đọc đi!
Quỳnh đón lấy tờ giấy từ tay tôi, tỉ mẩn đọc đi đọc lại, chốc chốc nhíu mày, rồi quăng trả tờ giấy lại cho tôi:
— Anh đưa em đọc làm gì chứ?
— Thì tao... chưa hiểu nó muốn nói gì, nên nhờ diễn giải giúp! — Tôi thành thật.
— Chẳng phải việc của em, anh tự đi mà... hỏi nó!
— Ơ... Quỳnh! Quỳnh ơi!!! Nói cho tao nghe đi!!! Quỳnh!!!
Chẳng nói chẳng rằng, Quỳnh quay lưng bỏ đi, chẳng thèm ngoái đầu lại. Mà tôi ngày đó cũng ngốc thật. Cô Dung chỉ viết mỗi một câu: “Phong đừng chở con Quỳnh về nữa, sang chở Dung đi”. Thật tội nghiệp cho cô ấy, chẳng biết rằng Quỳnh không đơn thuần là bạn cùng lớp, mà còn là cô em gái bé nhỏ của tôi. Dẫu cho bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi vẫn sẽ luôn yêu thương và bảo vệ cô ấy hết mình. Và sau xe tôi sẽ mãi là chỗ của Quỳnh, bởi tôi đã hứa với mẹ cô ấy rồi mà.
Những kỷ niệm thuở nhỏ luôn sống động trong tâm trí tôi, khiến tôi mỉm cười khi nhớ về những ngày ngây ngô ấy:
— Anh lại cười rồi! — Quỳnh bĩu môi, ngừng khóc.
— Anh nhớ chuyện hồi nhỏ, vui ha?
— Hì, hồi đó anh suốt ngày đánh nhau, em toàn phải chạy theo kéo anh về. Anh nhớ không?
Tôi gãi đầu cười trừ, nhớ về những tháng ngày oanh liệt năm nào, khi tôi bắt đầu sử dụng những ngón đòn bài bản để bắt nạt khắp nơi, trở thành trùm khu xóm:
— Ờ, hờ hờ, nhớ. Tại em đi theo, cứ bám lấy anh nên không biết bao nhiêu lần bị tụi nó đánh trúng. Xong ngồi khóc tu tu, làm tụi nó sợ chạy tán loạn.
— Xí, em giả bộ đó. Chứ em chẳng đau! — Quỳnh hếch mũi.
Chưa kịp chuẩn bị, tôi đã nhanh tay cốc nó một cái đau điếng, khiến cô ấy ôm đầu nhăn nhó:
— Hức, sao anh lại đánh em?
— Ai bảo tinh tướng.
— Anh nhớ nhé, em méc mẹ em cho xem. Vậy mà hứa bảo vệ em!
Quỳnh lại giở trò mè nheo, như ngày nào. Dù lớn đến đâu, dù thời gian có trôi qua bao lâu, Quỳnh vẫn luôn là cô em gái đáng yêu của tôi, không gì có thể thay đổi được điều đó. Tôi thương cô ấy, cô ấy cũng thương tôi, dù đôi khi tôi có mơ hồ nhận ra rằng tình cảm giữa chúng tôi có chút khác biệt.
Ngày đó, Quỳnh giấu kín chuyện này, không nói cho bất cứ ai, kể cả tôi. Tôi ngày đó vô tâm quá, chẳng biết được tâm sự của cô ấy, nên nhiều lần làm cô ấy buồn. Đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy áy náy:
— Anh Phong, có đứa lớp bên rủ em đi chơi!
Quỳnh ngồi sau lưng tôi, thủ thỉ khi tôi đưa cô ấy về nhà như thường lệ:
— Ừ, thì sao? — Tôi chưng hửng.
Lúc này, tôi đã học lớp chín. Cao hơn Quỳnh vì tôi chơi thể thao, tập võ, bơi lội, đá bóng. Tôi ngừng gọi cô ấy bằng “mày, tao” vì nghe chợ búa quá:
— Em có nên đi chơi với nó không? — Quỳnh giật nhẹ áo tôi.
— Cái đó thì... tùy em, chứ sao anh biết?
— Sao lại tùy em... bộ anh không cảm thấy gì hết hả? — Quỳnh vùng vằng đáp, vẻ giận dỗi.
— Cảm thấy gì là cảm thấy gì, em không thích nó à?
Sự ngốc nghếch của tôi khiến Quỳnh bực bội. Cô ấy đánh mạnh vào lưng tôi, muốn bể phổi:
— Ái da, đau quá, sao em đánh anh? — Tôi hét toáng lên vì bất ngờ, dù chẳng đau lắm.
— Anh trả lời em đi, anh không có cảm giác gì sao? — Quỳnh vẫn gặng hỏi.
— Cảm giác gì là cảm giác gì? Em nói gì anh chẳng hiểu.
— Sao anh... ngốc thế? — Quỳnh nói như mếu.
— Chứ sao?
Tôi hời hợt đáp trả, ngẩn tò te hồi lâu. Quỳnh quyết định nhảy xuống khỏi xe, cuốc bộ về nhà suốt quãng đường sau đó. Tôi phải xuống dắt xe đi cạnh cô ấy, dù chẳng biết mình phạm lỗi gì. Quỳnh câm như hến, không mở miệng nói thêm.
Tối hôm đó, chúng tôi không học bài chung như bình thường nữa. Không phải tôi không sang nhà cô ấy, mà cô ấy không thèm tiếp đón:
— Quỳnh ơi, mở cửa cho anh với!
— ...
— Quỳnh ơi, Quỳnh à! Học bài nè!
— ...
— Quỳnh...
Chưa kịp nói xong, Quỳnh đã bất thình lình xuất hiện trước cửa, mặt lộ rõ vẻ giận dỗi. Chắc chắn cô ấy giận tôi, không phải hàng xóm hay thằng nhóc dám mời cô ấy đi chơi. Quỳnh nhăn mặt, đóng cửa “rầm” khiến tôi giật nảy mình, buồn bã chuồn về.
Về đến nhà, tôi kể chuyện cho chị hai tôi nghe, và chỉ nhận được tiếng thở dài ngao ngán cùng cái vỗ nhẹ lên trán:
— Sao mày đần thế Phong, gần hết cấp hai rồi mà có nhiêu đó cũng không hiểu hả?
— Là sao? Chị nói đại đi, úp mở hoài vậy?
— Mày ngu quá đi, là con Quỳnh nó thích mày, nó thông báo cho mày nghe tin đó là để xem biểu hiện của mày, xem mày có ghen tức gì không, hiểu chưa, ngu!
Tôi gãi đầu ngơ ngác. Làm sao Quỳnh lại đi thích tôi được chứ? Cô ấy là em gái tôi:
— Sao nó lại thích em được? Nó là em gái em mà?
Câu hỏi của tôi khiến chị hai tôi nổi đóa, ném cái bút vào tôi rồi đuổi ra khỏi phòng:
— Mày cút đi cho tao nhờ, nói chuyện với mấy đứa não bò như mày mất thời gian. Mày coi nó là em gái nhưng nó không coi mày là anh trai, hiểu chưa???
Bà ấy đóng cửa phòng “rầm”, giống hệt cách Quỳnh đuổi tôi ban nãy. Nhưng tôi vẫn đứng phỗng trước cửa, lòng man mác tự hỏi: “Quỳnh không coi mình là anh trai, vậy nó coi mình là cái gì mới được chứ?”
Câu hỏi đó, tôi chưa bao giờ dám hỏi Quỳnh. Nhưng giờ đây, khi đã là một Phong hai mươi lăm tuổi, tôi đủ trưởng thành để hiểu ra rằng, ngày đó, Quỳnh đã luôn coi tôi là một người quan trọng trong cuộc đời cô ấy, và dĩ nhiên, không phải là “anh trai” như tôi vẫn nghĩ.
— Mà sao, giờ này... em lại ra quán net?
— Hì, em đang làm việc. Mai phải nộp gấp cho sếp, nhưng nhà em mất điện, nên em đành... chạy ra đây.
Quỳnh cười tươi rói, kể tường tận cho tôi. Nhìn mặt cô ấy lúc này, tôi biết cô ấy đang rất vui:
— Bây giờ, em làm gì hả Quỳnh?
— Em đang làm kỹ sư phần mềm cho FPT Software đó anh. Thấy em giỏi không, hì hì?
Lâu lắm rồi, tôi mới lại thấy nụ cười rạng rỡ này của Quỳnh, nghe cô ấy khoe về thành tích với tôi bằng giọng điệu hài lòng. Càng ngày, cô ấy càng xinh xắn, càng bộc lộ rõ những ưu điểm được thừa hưởng từ ba cô ấy. Da trắng, mũi cao, tóc bồng bềnh bay phấp phới trong gió, càng khiến cô ấy quyến rũ gấp bội. Tôi nhớ cảm giác đóng vai ông anh lớn vô cùng tự hào mỗi lần Quỳnh khoe thành tích. Ba mẹ cô ấy thường xuyên vắng nhà, nên chỗ dựa tinh thần lớn nhất của cô ấy luôn luôn là tôi. Vậy nên, mỗi lần Quỳnh có chuyện vui hay đạt điểm cao, cô ấy đều khoe với tôi trước, dù tôi đã biết từ lâu. Thậm chí điểm tôi còn thấp hơn cô ấy, nhưng vẫn phải giả vờ chín chắn dành lời khen:
— Anh Phong, nay Quỳnh được mười điểm Hóa nè!
— À... ừm... giỏi quá hen?
Tôi xoa đầu Quỳnh, và cô ấy cười tươi như mùa xuân rực rỡ. Cô ấy không quên rằng, thằng anh yêu quý của cô ấy chỉ được có sáu điểm, và giờ phải đóng vai người anh gương mẫu tự hào về em gái:
— Vậy Quỳnh có được thưởng gì không?
— Tối anh sẽ chở em đi ăn chè, chịu không?
— Chịu, hihi.
Sau nhiều năm lao động, ba mẹ Quỳnh dần nâng cao chất lượng cuộc sống. Lẽ dĩ nhiên, Quỳnh, với vai trò là cô công chúa bé nhỏ, luôn được cưng chiều tối đa. Tuy nhiên, trái với vẻ bề ngoài xinh đẹp, cô ấy giản dị và mộc mạc. Cô ấy ít khi đi chơi buổi tối, không thèm trang điểm vì vốn dĩ đã xinh sẵn. Những lời khen sáo rỗng từ con trai chẳng khiến cô ấy nao núng.
Cô ấy càng lớn, càng xinh xắn, càng giống người Việt hơn, và biết rõ ưu điểm đó. Với vẻ ngoài trời ban, Quỳnh thường xuyên được chọn đứng trước trường vào giờ chào cờ để đọc lời hứa hẹn. Mỗi lần như thế, sau khi đọc xong, cô ấy đều nhẹ nhàng lướt qua từng dãy học sinh, vuốt nhẹ mái tóc bồng bềnh khiến tụi con trai chết như ngả rạ. Tôi lo lắng, không phải vì ghen tức, mà sợ cô ấy gặp phải kẻ lưu manh. Vậy nên, bất cứ thằng nào tiếp cận cô ấy, tôi đều sắm vai vệ sĩ túc trực bên cô ấy cả ngày, dù họ đang hí hoáy tặng quà hay cô ấy tươi cười đáp trả. Quỳnh không phải kiểu con gái nhu mì, nhưng chỉ hiền và ngoan với mỗi mình tôi, vì tôi nghĩ tôi là anh nó.
Quỳnh nhận quà của tất cả tụi con trai, sau đó dùng những thứ dùng được, chia những thứ ăn được cho tôi. Để tránh sự soi mói, cô ấy nhận quà của tất cả nhưng không hồi đáp bất cứ đứa nào.
Sự lạnh lùng và phớt tỉnh của Quỳnh khiến tụi con trai đổ dồn sự chú ý về phía tôi, bởi tôi là người đưa đón cô ấy đi học, dù mưa gió bão bùng. Chúng cam đoan tôi là chướng ngại vật lớn nhất trong quá trình chinh phục Quỳnh, nên sau mỗi giờ học, tôi phải gồng mình cảnh giác để trốn tránh bị phục kích. Sau vài lần thoát hiểm, cuối cùng tôi cũng lộ sơ hở, bị tóm gọn bởi năm thằng con trai. Tất cả chỉ vì Quỳnh... không chịu chạy trước, cứ khóc lóc tu tu rồi chạy theo tôi, khiến tôi bị bọn chúng tẩn cho muốn liệt cả tay. May sao tôi cũng nhẹ nhàng “tiễn” bốn năm thằng nhập viện, vài thằng còn lại chỉ bị trật tay sơ sơ.
Với lịch sử học đường bá đạo đó, ba mẹ Quỳnh quyết định cho cô ấy học trường quốc tế, tránh xa khỏi lũ côn đồ mọi rợ như tụi tôi. Dẫu trường tôi cũng là trường điểm, nhưng so với trường “nhà giàu” của Quỳnh, vẫn phải e dè. Có lẽ ba mẹ cô ấy muốn cô ấy được giáo dục trong môi trường tốt hơn và Tây hơn để chuẩn bị cho công cuộc định cư Úc. Tôi không trách họ.
Quãng thời gian cấp ba đó chính là lần đầu tiên sau mười năm, tôi và Quỳnh đường ai nấy đi. Tôi không còn được đưa đón cô ấy đến trường nữa, mẹ cô ấy chở cô ấy bằng xe hơi sang trọng. Dạo đó, tôi buồn, nhưng không lâu, bởi tôi làm quen với tụi bạn mới và học được rất nhiều trò vui. Tôi tham gia mọi cuộc vui, từ game, đá bóng, nhậu nhẹt, và nhanh chóng quên đi nỗi buồn mất Quỳnh. Nhưng cô ấy khác tôi, là con gái, không thể nhậu nhẹt, đá bóng hay chơi mọi trò. Từ nhỏ đến lớn, Quỳnh chỉ chơi thân với tôi, và luôn hạnh phúc vì điều đó. Ngay khi biết ba mẹ cô ấy tách cô ấy ra khỏi tôi, cô ấy đã khóc suốt tuần, giam mình trong phòng đấu tranh tư tưởng. Nhưng ba mẹ cô ấy đã quyết, cô ấy chẳng thay đổi được gì, chỉ thương tôi, thương cô ấy, thương những giờ phút hai đứa còn như hình với bóng.
Tuy không vô tâm như tôi, Quỳnh cũng bắt đầu có khoảng không gian riêng. Cô ấy càng xinh đẹp, càng có nhiều anh bạn trai xuất hiện. Tôi nhớ, đỉnh điểm nhất là năm Quỳnh học lớp mười hai, mẹ tôi làm bánh mang sang, thấy ba bốn thằng con trai đứng trước cửa, mỗi thằng tay cầm một hộp quà và một bó hoa to. Hôm đó là Valentine. Tụi con trai thi nhau tỏ tình, nhưng Quỳnh phũ hết, không nhận quà đứa nào, chỉ lấy bánh của mẹ tôi. Mấy thằng nhóc mặt chảy dài như cái bơm. Dẫu đã trưởng thành, đài các hơn, Quỳnh vẫn không bao giờ đối xử tệ với tôi, luôn dành cho tôi một tình cảm đặc biệt. Tôi biết ơn cô ấy:
— Rồi anh thì sao, sao giờ anh lại ra đây? — Quỳnh nhìn tôi bằng ánh mắt ngây ngô.
— À... anh hơi khó ngủ, nên ra đây thăm con bé trông quán. Nó là bạn anh!
Tôi không nói với Quỳnh chuyện về Uyển My, vì tôi nghĩ chưa phải lúc, cũng không chắc cô ấy có muốn nghe hay không:
— Mà Quỳnh nè!
— Sao vậy anh?
— Sao em lại quyết định về đây? Anh tưởng em ở luôn bên đó với ba mẹ?
Cô ấy nhìn tôi vài giây, rồi quay ngoắt ra xa thở dài:
— Ba em... có người khác rồi...
Quỳnh thở hắt ra, giọng lung lay, nghe như sắp khóc:
— Anh... xin lỗi... anh không...
Nếu là ngày xưa, Quỳnh sẽ khóc thật to, ôm tôi để nhận lấy sự an ủi. Nhưng giờ thì không. Cô ấy vẫn lặng im, cố nén nỗi buồn, khoan thai kể lại những chuyện gia đình sau gần bảy năm xa cách. Quỳnh đã trưởng thành, cả thể xác lẫn tâm hồn. Cô ấy kể ba cô ấy về Úc, mở công ty làm ăn phát đạt, có nhiều đối tác. Trong một lần tình cờ, cô ấy phát hiện ba cô ấy và một nữ đối tác trẻ thân mật. Sau khi bí mật điều tra, cô ấy chắc chắn ba cô ấy đang ngoại tình, chủ động nói việc đó với cả ba và mẹ. Sau khi chuyện vỡ lở, ba cô ấy hứa không tái phạm, nhưng chẳng bao lâu sau, cô ấy lại phát hiện ba cô ấy dùng ứng dụng ẩn để nhắn tin với một cô gái chỉ lớn hơn cô ấy vài tuổi. Tức nước vỡ bờ, cô ấy bắt mẹ ly dị ba, mẹ cô ấy hoàn toàn cương quyết đồng ý. Hai mẹ con trở về Việt Nam, chuẩn bị cho cuộc sống mới.
— Tội nghiệp cô, tội nghiệp em. Anh xin lỗi vì đã hỏi như vậy.
Tôi nắm lấy tay Quỳnh, vuốt ve mái tóc dài óng ả của cô ấy. Cô em gái bé nhỏ ngày nào của tôi giờ đã lớn, nhưng tình yêu tôi dành cho cô ấy vẫn chẳng bao giờ thay đổi. Nếu có ai dám bắt nạt Quỳnh, tôi hứa sẽ đấm vỡ não thằng đó ra trăm mảnh:
— Hi, em không sao đâu. Em lớn rồi mà.
Quỳnh cố gắng nở một nụ cười thật tươi, nhưng nhìn vẫn như mếu, nhìn tôi không nói gì, chỉ cười mãi như vậy hồi lâu:
— Mai em có đi làm không?
— Em có, nhưng công việc khá đặc biệt, không cần đúng giờ, miễn xong việc là được. — Quỳnh cười hiền.
— Vậy xong việc chưa?
— Em chưa xong, nhưng buồn ngủ quá, tính đi về. Mai làm tiếp, hì.
— Vậy đi cái gì ra đây?
— Em đi taxi. Giờ bắt taxi về nè!
— Taxi gì giờ này, nguy hiểm lắm. Để anh đưa về, chịu không?
— Chịu, hi.
Tôi chạy vào tạm biệt nhỏ Nhi, nhưng nó đã ngủ say. Tôi nhờ thằng nhóc chơi game đóng cửa nhà xe giúp, rồi dắt xe ra ngoài. Giống như Uyển My, Quỳnh không biết chạy xe máy, thậm chí chẳng bao giờ thấy cô ấy chạy xe đạp. Suốt thời đi học, gần như lúc nào cô ấy cũng được người khác đưa đón. Chín năm đầu là tôi, ba năm cuối là ba mẹ cô ấy. Sang Úc, chắc cô ấy chỉ giỏi lái ô tô như Uyển My, không có cơ hội đạp xe hay lái xe máy:
— Bám chắc anh nhé. Không ngã là mẹ mắng anh đấy! — Tôi quay đầu trêu Quỳnh.
— Không ai dám mắng anh đâu. Có em đây rồi!
— Đi hen?
— Dạ.
Quỳnh khác Uyển My ở chỗ, cô ấy luôn nghe lời tôi, ít khi dám cãi. Nhưng bên cạnh đó, cô ấy chỉ nghe lời mỗi mình tôi, ngoài ra không ai có thể khiến cô ấy ngoan ngoãn như vậy. Riêng điều đó khiến tôi ấm lòng.
Quỳnh ngồi sau lưng tôi, ôm eo tôi như ngày nào, nhưng không còn ôm chặt cứng như trước. Cô ấy ngồi hơi lùi về sau, cách tôi một khoảng ngăn bởi cái túi xách. Suốt quãng đường, chúng tôi chẳng nói thêm câu nào, mỗi đứa tận hưởng bầu không khí lạnh lẽo của đêm thành thị, thả hồn vào những suy nghĩ bâng quơ.
Quỳnh chỉ đâu, tôi chạy đó, không lấy một lời thắc mắc. Sau một hồi vòng vèo, tôi đưa cô ấy về đến nhà an toàn. Cô ấy và mẹ đang thuê tạm một căn nhà trên đường Chu Văn An, không xa nhà tôi là mấy:
— Em... về nhé? — Quỳnh dè dặt hỏi.
— Ừ, lên đi kẻo trúng gió!
Quỳnh cười, cởi áo khoác trả lại cho tôi:
— Anh mặc đi rồi về. Lạnh lắm.
— Anh biết rồi. Lên nhà đi. Cho anh gửi lời chào cô nhé. Cuối tuần rảnh anh sẽ ghé thăm hai người hen?
— Mai anh ghé đi. Chắc mẹ cũng nhớ anh lắm. Để em nói mẹ nấu cơm!
— Vậy thì...
Trái với suy đoán của tôi, Quỳnh dường như muốn kết thúc cuộc hội ngộ nhanh chóng hơn. Có lẽ cô ấy cảm thấy có lỗi vì ngày xưa đã bỏ đi không lời từ biệt. Hơn nữa, mẹ cô ấy hẳn cũng nhận ra việc chia cách Quỳnh với tôi mãi mãi không bao giờ là ý tưởng hay:
— Đi mà anh! — Quỳnh lúc lắc cánh tay tôi, nài nỉ.
Trước vẻ mặt dễ thương của cô ấy, tôi chẳng còn cách nào khác là đồng ý:
— Được rồi. Mai anh sang. Giờ lên nhà đi. Lạnh hết cả tay rồi nè!
Quỳnh cười, mắt ngấn lệ. Cô ấy nhìn tôi hồi lâu rồi bước về phía cổng, vẫn không quên ngoái đầu nhìn tôi không rời mắt:
— Vào đi. Anh về đây. Ngủ sớm đi đó!
— Em biết mà. Anh đừng lo! Mai anh nhớ qua sớm nhen?
Tôi gật đầu không đáp, chờ Quỳnh đóng cửa đi vào, mới an tâm quay đầu trở về. Lòng bộn bề những suy nghĩ khác lạ. Cuộc đời tôi cho đến lúc này, dù trải qua không ít đau khổ, dằn vặt, nhưng bằng cách nào đó, khi tôi cần sự cứu rỗi nhất, người này đến sau người khác xuất hiện, kéo tôi trở về với thực tại. Dẫu biết những vấn đề, nỗi lo vẫn còn hiển hiện trước mắt, nhưng sự xuất hiện đúng lúc của họ khiến tôi cảm nhận được mình là người có số phận may mắn, như lời ông bà tôi đã tuyên bố sau khi xem bói cho tôi ngày xưa.
Uyển My rời đi, có Tuyết Mai cứu vớt. Rồi Uyển My trở về, rồi lại đi xa hơn. Liền đó, Quỳnh tái xuất, giúp tôi vui vẻ trở lại. Âu cũng là điều may mắn trong nỗi xui rủi.
Tôi trở về nhà lúc gần bốn giờ sáng. Thường thức dậy lúc sáu giờ ba mươi, dù ngủ vào giờ nào. Trái tim tôi chưa nguôi ngoai nỗi buồn, nhưng niềm vui len lỏi với sự trở lại của Quỳnh khiến nó bình tĩnh trở lại. Lần đầu tiên sau bao ngày, tôi biết giấc ngủ ngon thực sự là như thế nào. Rồi sau nhiều ngày dài, tôi phá vỡ kỷ lục dậy đúng giờ, tỉnh dậy lúc bảy giờ ba mươi tám, cuống cuồng chạy đến trường, bỏ qua khâu ăn sáng.
Buổi học hôm ấy chẳng có gì đáng nói, ngoài việc tôi cứ lơ ngơ ngồi nghĩ ngợi lung tung về Quỳnh. Tôi cảm thấy cô ấy có chút gì đó khang khác, dường như xa lánh tôi nhiều hơn ngày xưa, chắc vì còn ngại.
Ngay khi tiết học tiếng Anh chiều kết thúc, đồng hồ điểm bốn giờ, tôi phóng xe thật nhanh trở về nhà tắm rửa, thay quần áo, rồi đến gặp Quỳnh và mẹ cô ấy như đã hẹn. Phải nói rằng sự có mặt của Quỳnh khiến tâm trạng tôi khá lên ít nhiều. Gần như suốt buổi sáng đến tận bây giờ, tôi tạm thời không còn nghĩ về Uyển My quá nhiều nữa. Thay vào đó, tôi nghĩ về Quỳnh, mẹ cô ấy, những kỷ niệm ngày xưa.
Tôi định nói việc này cho ba mẹ tôi nghe, bởi họ cũng quý mến Quỳnh, coi cô ấy như em gái tôi. Nhưng rồi, tôi quyết định chưa nói vội, bởi tôi muốn cuối tuần này đưa Quỳnh sang chơi để tạo bất ngờ. Việc cô ấy xuất hiện bất ngờ sẽ tạo ra những cảm xúc hạnh phúc hơn nhiều so với việc thông báo trước.
Đúng mười tám giờ chiều, tôi ăn mặc bảnh bao, chọn mua một bó hoa Lily thơm điếc mũi và một giỏ trái cây mang sang cho mẹ Quỳnh. Trên đường đi, tôi hồi hộp lo lắng không biết liệu mẹ Quỳnh có nhớ tôi như cô ấy nói hay không. Có thể bà không biết, nhưng mỗi lần nhìn thấy bà, tôi lại nhớ đến kỷ niệm gần hai mươi năm về trước, ngày tôi tuyên thệ sẽ bảo vệ Quỳnh bé nhỏ của bà đến tận hơi thở cuối cùng. Dẫu đã xảy ra ít nhiều biến cố, tôi vẫn luôn tự hào vì đã làm đủ mọi cách để bảo vệ cô ấy, để giờ đây cô ấy xinh đẹp và trưởng thành như hôm nay. Âu cũng là niềm hạnh phúc to lớn trong đời tôi.
“Kính coong, kính coong.”
Tiếng chuông cửa reo vang vội vã. Cô em gái bé bỏng của tôi bước ra trong diện mạo xinh đẹp mà tôi chưa bao giờ nghĩ về cô ấy như thế này. Chỉ thoáng nhìn thấy tôi, Quỳnh đã hớn hở chạy tới, cười tít mắt:
— Anh Phong, anh Phong, anh tới rồi hả?
— Ừ, anh đến rồi nè. Chạy từ từ kẻo ngã.
— Hihi, anh đến em vui quá.
Quỳnh vẫn lí lắc như ngày xưa, chạy vù tới mở cổng, nắm lấy tay tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa nỗi niềm:
— Vào nhà đi anh. Mẹ em đang chuẩn bị bữa tối!
Hai mẹ con Quỳnh ở trong một căn nhà không lớn không nhỏ, được trang trí tỉ mỉ, ấm cúng. Không gian sơn trắng toát, ánh đèn vàng phản chiếu trên vách khiến căn phòng sang trọng ấm áp lạ thường. Mẹ Quỳnh đang loay hoay chuẩn bị món ăn, dường như chẳng nhận ra sự có mặt của tôi cho đến khi:
— Mẹ ơi, mẹ xem ai đến nè!
Mẹ Quỳnh quay sang, như chết lặng khi trông thấy tôi. Mắt bà ngấn lệ, tiến tới ôm tôi vào lòng:
— Con... chào cô. Con tới thăm cô với em!
— Ôi, Phong ơi, con lớn quá. Cô nhận không ra nữa!
Tôi xúc động, nhưng không khóc. Mẹ Quỳnh, bà đã rơi lệ từ lúc nào. Bà nhìn tôi, hai tay đặt lên vai tôi như ngày xưa:
— Mấy năm không gặp, Phong đã cao lớn phong độ thế này rồi. Bảo sao mà...
Mẹ Quỳnh liếc nhìn Quỳnh, khiến cô ấy bất giác đỏ mặt:
— Mẹ này...
Quỳnh giận dỗi dậm chân bình bịch, giả lơ qua chuyện khác:
— Con... mang đồ ăn ra bàn đây!
Sau cơn bất ngờ, tôi cũng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. Mẹ Quỳnh cũng vậy, vốn là người phụ nữ giỏi giang, độc lập, luôn toát ra vẻ mạnh mẽ, không giống bất cứ người mẹ nào tôi đã từng gặp:
— Cái con bé này, lớn đầu rồi mà cứ như con nít. Phong đừng để bụng nhé!
— Dạ, có gì đâu cô. Quỳnh lúc nào chả thế. Em nó không làm vậy, còn lại càng nhớ ấy chứ.
Mẹ Quỳnh nắm lấy tay tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt long lanh tràn đầy tâm sự. Bà lấy ba Quỳnh khi còn khá trẻ, nghe cô ấy bảo là lúc đó bà vừa tốt nghiệp đại học, nên sau ngần ấy năm, vẫn giữ được nét đẹp cố hữu, chỉ chuyển từ xinh đẹp sang quý phái:
— Mới ngày nào Phong còn bé xíu như này, dõng dạc hứa với cô sẽ bảo vệ em Quỳnh. Vậy mà giờ đã gần hai mươi năm rồi nhỉ?
— Dạ, cô vẫn nhớ ạ?
— Nhớ chứ. Nếu không có con, chẳng biết con Quỳnh giờ ra sao nữa. Nó sẽ chẳng thể có được tuổi thơ đẹp như vậy. Cũng chỉ tại cô...
Bà thở dài, nhìn ra xa xăm, có lẽ lại nhớ về ba Quỳnh, về câu chuyện tình buồn đã khiến bà đánh đổi gần nửa cuộc đời, kết cục chẳng đâu vào đâu. Nhưng dứt khoát sớm cũng là may mắn, bởi nếu một người đàn ông đã có tư tưởng ngoại tình, dù sớm hay muộn, tôi nghĩ việc làm sai trái đó sẽ tiếp tục diễn ra:
— Thôi, chuyện cũ mình bỏ qua. Tương lai mới quan trọng cô ạ. Từ giờ về sau, có con với Quỳnh ở đây rồi, có chuyện gì không vui cô cứ nói với con. Con sẽ cố gắng hết sức.
Bà nhìn tôi cười hiền, cái nụ cười tươi tắn từng dành trọn cho Quỳnh:
— Ừ, cô cảm ơn Phong nhiều. Hai đứa vui vẻ là cô mừng lắm rồi. Thôi vào ăn cơm đi nhỉ?
Buổi tối hôm đó diễn ra trong không khí đầm ấm, thân mật, vui vẻ tột cùng. Đã lâu lắm rồi, tôi mới có lại được cảm giác hạnh phúc gia đình như thế. Trong khoảnh khắc, tôi dường như quên khuấy đi việc của tôi vẫn đang ngổn ngang, nhưng tạm thời nó sẽ bị xa lánh một bên. Quỳnh đã trở về, và giang tay xua đuổi nó thật xa, thật xa. Chúng tôi cứ kể đi kể lại về kỷ niệm xưa cũ, về những lần tôi nổi máu anh hùng bảo vệ Quỳnh. Mẹ Quỳnh vui lắm, cười suốt buổi. Tôi cũng thế, chỉ có Quỳnh chốc chốc lại nổi giận, vùng vằng dậm chân, nhưng tôi biết cô ấy đang hạnh phúc dữ dội, bởi tôi hiểu cô ấy quá mà.
Mọi chuyện cứ thế diễn ra bình thường, thân thương, nếu như mẹ Quỳnh không bất ngờ nói ra câu... đầy ẩn ý:
— Hai đứa cũng lớn cả rồi. Phong có dự tính gì chưa con? Quỳnh nó cũng đang rảnh đấy!
Tất nhiên sau câu nói đó, tôi ấp úng không nói nên lời, còn Quỳnh thì đỏ mặt tía tai không dám ngẩng đầu lên gắp thức ăn nữa. Tôi biết mẹ Quỳnh nghĩ gì, nhưng điều đó thực sự không đúng về trường hợp của chúng tôi. Quỳnh có thể có cảm tình đặc biệt với tôi, nhưng đó là chuyện của ngày xưa. Còn bây giờ, tôi không chắc. Riêng đối với tôi, Quỳnh sẽ mãi mãi là cô em gái bé nhỏ đáng yêu, tôi sẽ luôn yêu thương và bảo vệ cô ấy như những gì tôi đã làm từ lâu.
Khi nói ra câu đó, mẹ Quỳnh dường như chẳng suy nghĩ gì, thuận miệng nói ra vô thức. Bà không biết rằng chính vì câu nói đó, chính vì tác động của bà đối với Quỳnh đã giúp tôi sớm phát hiện ra sự thật kinh hoàng về Uyển My, một sự thật tôi chưa bao giờ dám mảy may nghĩ tới. Sự thật bất ngờ đó kéo theo rất nhiều hệ lụy, diễn biến về sau, và theo đó, tôi cũng đã gần như khám phá ra toàn bộ sự thật, một sự thật mà chắc có nằm mơ, tôi cũng không dám nghĩ tới.
Buổi sáng hôm đó...
**Đề xuất: Chạy án**