110. Chương 110: Khoảng cách sau hai mươi năm

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 110: Khoảng cách sau hai mươi năm

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay từ lúc còn nhỏ, tôi và Quỳnh đã là đôi bạn thân thiết nhất trong ký ức của mình – dù tôi nói vậy, nhưng trên thực tế, tôi cũng không chắc lắm. Chúng tôi lớn lên bên nhau như hình với bóng, ngay cả bố mẹ tôi và bố mẹ Quỳnh cũng coi nhau như người thân. Quỳnh là cô bé ngoan ngoãn, dù biết mình xinh đẹp, nhưng chưa bao giờ tôi thấy nó tỏ ra kiêu căng hay tự phụ trước ai. Chỉ có một thời gian ngắn khi bước vào cấp ba, tôi thấy nó lạnh nhạt, xa cách với đám con trai, nhưng rồi mọi chuyện lại trở về như cũ. Quỳnh vẫn thân thiết với tôi, luôn mỉm cười với mọi người xung quanh.
Tôi thương Quỳnh, mẹ tôi cũng thương nó. Trước khi Uyển My xuất hiện, mẹ tôi suốt ngày ghép tôi với Quỳnh, mặc dù tôi không thích và Quỳnh chỉ đỏ mặt im lặng. Tôi tức giận nó lắm:
- Thằng Phong, ăn cơm sao không lấy cho em nó ăn nữa, để nó ngồi đây thế à?
Mẹ tôi quát to khi vừa đi làm về, thấy tôi ngồi ung dung xúc cơm còn Quỳnh bẽn lẽn ngồi xem TV. Hôm đó, bố mẹ nó về trễ, nên tôi rủ nó qua chơi cùng. Lúc đói bụng, tôi lấy tô cơm nguội ra ăn, nhưng vẫn mời Quỳnh:
- Mày đói không, tao lấy cơm hai đứa ăn đi!
- Còn nhiều không anh?
Quỳnh nhìn vào nồi, chỉ còn chút xíu:
- Còn chút xíu à…
Tôi tiếc rẻ, vì tôi ăn khoẻ nhưng không mập lên được. Quỳnh biết thói ham ăn của tôi, nhưng vẫn nhường hết:
- Thôi, em không đói, anh ăn đi!
- Mày không ăn thật à?
- Thật! – Quỳnh cười hiền
- Vậy… tao ăn hết nhé?
- Anh ăn đi, kệ em!
Tôi vui vẻ ôm chén cơm ăn một mình. Đúng lúc mẹ tôi về, liền hỏi:
- Quỳnh đói không con, để cô nấu cho con chút gì ăn tạm nhé?
- Dạ… con…
Quỳnh ngập ngừng, nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu:
- Con bảo không đói ạ!
Tôi nhanh nhảu nói thay, nhưng vô tình bị mẹ tôi mắng:
- Mày im cái mồm đi! – Mẹ tôi quát
- Ơ… Quỳnh… nó nói vậy mà!
Thấy mẹ tức giận, tôi im bặt. Quỳnh không bảo vệ tôi, lại còn khai tất tần tật, khiến mẹ tôi nổi trận lôi đình, lấy dép ném tôi tới tấp:
- Con… đói, nhưng chỉ còn chút xíu, nên con nhường cho anh Phong ăn, sợ anh… không đủ!
Quỳnh nói nhẹ nhàng, nhưng tôi cảm thấy như nó đang chửi tôi. Mẹ tôi không đợi tôi hiểu, đã bắt tôi làm việc vặt để đền bù:
- Cái thằng ích kỷ, sao mày không chia sẻ cho em nó? Nó có giành của mày đâu mà mày làm thế?
- Ơ… nhưng…
- Nhưng cái đầu mày, cút ra ngoài mua tô bún riêu về cho em nó ăn, nhanh!
Mẹ tôi quất tôi bằng cây chổi, trong khi Quỳnh yếu ớt ngăn cản:
- Dạ… thôi… ba mẹ sắp về rồi…
- Quỳnh cứ ngồi yên, để cô dạy cho thằng này một trận!
- Chỉ tí cơm chút xíu… – Tôi làu bàu
- Mày thích lẩm bẩm không? Sau này hai đứa mày ở chung, nó sẽ cho mày biết tay!
Mẹ tôi cứ liên tục ghép tôi với Quỳnh, dù tôi đã nhiều lần từ chối. Tôi chỉ coi nó là em gái, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương. Dù nó có xinh đẹp, trưởng thành cỡ nào, tôi vẫn chỉ xem nó như em:
- Mẹ, đừng nói vậy nữa, Quỳnh là em con mà!
Tôi giãy nảy, nhưng mẹ tôi chỉ cười, còn Quỳnh im lặng, đỏ mặt ngồi nhìn tôi đau khổ.
Thời gian trôi qua, chúng tôi dần trưởng thành, mỗi người một con đường riêng. Quỳnh gặp nhiều bất hạnh hơn tôi, phải nuôi con một mình, nhưng nó không gục ngã, càng trưởng thành, điềm tĩnh và xinh đẹp hơn trước. Tôi chưa bao giờ thấy nó nhẹ nhàng và cuốn hút như bây giờ:
- Anh Phong, anh Phong!
- Hả? Sao vậy? – Tôi giật mình
Hôm nay Quỳnh xinh đẹp lạ thường. Nó không còn búi tóc cao như trước, mà xõa tóc óng ả, bồng bềnh. Da trắng, môi đỏ, mặc quần jeans ôm sát và áo sơ mi dài tay sọc trắng xanh, trông như một cô sinh viên thanh lịch.
- Em xong rồi, mình đi chứ? – Nó cười bẽn lẽn
- Ừ… đi thôi!
Tôi ngại ngùng nhìn Quỳnh, cảm thấy lạ lẫm khi gặp lại cô bé ngày xưa. Nó đã trưởng thành, chín chắn, nhưng trong tim tôi vẫn có chút xa lạ.
- Mẹ em và bé Min đi luôn chứ?
- Có tiện không anh?
- Sao không tiện, người nhà mà. Đừng nói chuyện khách sáo với anh!
Tôi định cốc trán Quỳnh, nhưng nó bĩu môi, đưa tay che. Dù lớn rồi, nhưng thỉnh thoảng nó vẫn như cô em gái bé bỏng ngày xưa.
- Em nhớ rồi, để em gọi mẹ!
- Ừm…
Quỳnh chạy lên gọi mẹ, để lại tôi với bé Min đang níu quần tôi đòi bế:
- Bác Phông, ẵm Min đi, ẵm Min!
- Rồi, lên đây bác đưa Min đi chơi nhé!
- Hihi, thích quá! – Bé Min vui sướng
Tôi nhìn Min, cảm thấy xúc động vì cô bé giống Quỳnh ngày nhỏ. Một lát sau, mẹ Quỳnh và nó xuống cầu thang. Tôi mượn xe hơi của bố để đưa rước, nhưng không biết lái, nên nhờ dì Hạnh – em gái nuôi của mẹ tôi – cầm lái.
- Phong nói gấp quá, cô chưa kịp chuẩn bị quà!
Mẹ Quỳnh nói áy náy, nhưng tôi trấn an:
- Không sao, người nhà mà!
- Ừ, cảm ơn Phong. Thế chị là?
Dì Hạnh nhìn mẹ Quỳnh, có chút ngạc nhiên nhưng không nói gì:
- Dạ, đây là dì Hạnh, em gái nuôi của mẹ con!
- Chào chị, em là Hạnh, dì của thằng này!
- Chào em, chị là Hằng, mẹ Quỳnh!
- Chào Quỳnh, bé này là con gái cháu hả?
Dì Hạnh đoán đúng, khiến tôi bật cười. Bé Min vẫn ngồi trong tay tôi, vui vẻ:
- Dạ, con tên Min, chào bà Hạnh!
- Ôi, gọi cô Hạnh hay bác Hạnh đi, chị già rồi!
Dì Hạnh chỉnh lại cách xưng hô, nhưng tôi cười nắc nẻ, khiến dì tức giận ấn trán tôi.
Mười phút sau, hai gia đình hội ngộ sau bảy năm xa cách. Mẹ tôi và mẹ Quỳnh tay bắt mặt mừng, Quỳnh rơm rớm nước mắt ôm mẹ tôi:
- Trời ơi, sao dạo này em hốc hác thế?
- Em xin lỗi chị, em không ghé thăm sớm hơn…
- Nói gì vậy, hai mẹ con bình an là được. Quỳnh lại đây cô xem nào!
Quỳnh bẽn lẽn đến gần, mẹ tôi ôm chầm lấy:
- Con bận quá không ghé thăm cô, cô đừng giận con nhé?
- Hai mẹ con mày sao khách sáo thế? Tao đánh đòn cho bây giờ!
Mẹ tôi vuốt ve Quỳnh:
- Quỳnh càng lớn càng giống mẹ, xinh đẹp không chỗ chê!
- Hì, cô khen con ngại quá…
- Ngại gì, mày đẹp thì cô khen. À, con gái đâu rồi?
Mẹ tôi tìm bé Min, đứa bé ngoan ngoãn ngồi trong tay tôi. Min tuy cứng đầu, nhưng hoạt bát hơn mẹ nó:
- Ôi chà, cô bé này dễ thương quá!
Mẹ tôi bế Min, đung đưa khiến cô bé khúc khích cười. Quỳnh mỉm cười hạnh phúc, nhưng tôi lo lắng khi mẹ tôi lắc bé:
- Mẹ cẩn thận, coi chừng con!
- Tao có chưa bao giờ chăm con nít đâu. Mày lo gì?
Câu nói của mẹ tôi khiến tôi và Quỳnh ngượng nghịu. Mẹ tôi thoạt nhiên quên mất cô con dâu hoàn hảo Uyển My, nhưng nhanh chóng đổi đề tài:
- À thôi, hai mẹ con ngồi ăn đi! Phong gọi ba xuống!
Tôi ngại ngùng, không dám nhìn Quỳnh, chỉ khẽ nói:
- Ngồi đi Quỳnh, anh gọi ba!
- Dạ, anh cứ kệ em.
Suốt bữa ăn, tôi chăm sóc Quỳnh không ngừng:
- Ăn cái này đi Quỳnh!
- Quỳnh đưa chén đây, anh gắp cá cho, xa lắm!
- Ăn xong lấy cái này lau tay nhé?
Đây không phải là cách tôi đối xử với Quỳnh ngày nhỏ. Những cử chỉ ân cần này là do Uyển My dạy tôi. Tôi chăm sóc Quỳnh chu đáo, nhưng trong lòng, tôi vẫn nhớ Uyển My. Và nếu có thể, tôi muốn quay lại những ngày tháng bên cạnh cô ấy, cùng nhau chăm sóc bé Ngữ Yên.
Sau bữa ăn, dì Hạnh giành phần rửa chén, tôi chơi với bé Min, còn Quỳnh được nghỉ ngơi. Trời tối mát mẻ, tôi và Quỳnh dạo bước bên nhau, bé Min ngủ trên tay tôi. Không gian yên bình, chúng tôi đi đi lại lại như một gia đình nhỏ. Nhưng tôi không muốn người ta nghĩ tôi và Quỳnh như vậy. Tôi có Uyển My, và nếu bây giờ bên cạnh tôi là cô ấy, tôi sẽ đưa bé Ngữ Yên đi chơi cùng.
- Anh cười gì thế? – Quỳnh hỏi
- À… không… nhớ ngày xưa, hai đứa mình lúc nào cũng dính nhau như sam, gần hai mươi năm rồi…
Quỳnh nhìn tôi trìu mến, cài phần tóc mai lên vành tai. Nó trưởng thành hơn, điềm tĩnh hơn, nhưng vẫn nhút nhát như xưa. Ngày trước, nó dễ buồn, dễ giận, nhưng bây giờ, nó lắng nghe tôi nhiều hơn.
- Em không mong gì nhiều, còn anh thì sao, Phong?
- Anh sao chứ?
- Chừng nào… anh mới cho em ăn tiệc đây?
Quỳnh cười khúc khích, nhưng tôi không biết trả lời thế nào. Tôi không muốn Quỳnh biết về Uyển My, vì nó đang trải qua quãng thời gian khó khăn, cần sự chia sẻ. Nếu nó biết tôi đang bám víu lấy nó để quên đi Uyển My, chắc nó sẽ giận tôi.
- Anh nói gì khó hiểu quá, hì hì.
Quỳnh không hỏi thêm, như thể hiểu lòng tôi:
- Anh đừng khách sáo với em, em giận anh đấy!
- Nào, không đùa nữa, Min ngủ rồi!
Tôi vỗ về bé Min, nhưng nó vẫn ngủ ngon trên vai tôi. Mẹ Quỳnh mỉm cười, có lẽ bà đang hạnh phúc.
Thế nhưng, hạnh phúc chẳng bao giờ kéo dài. Khi chúng tôi vừa bước qua cửa nhà tôi lần thứ ba, một biến cố xảy đến bất ngờ. Tôi nghe thấy tiếng xe phân khối lớn tiến lại, và nhận ra chiếc Z1000 quen thuộc của Tuyết Mai.
- Phong?
- Tuyết Mai? Làm gì ở đây?
- Mai đến rủ Phong đi dạo, nhưng đây là…?
Tuyết Mai tròn mắt, nụ cười tắt ngay khi nhìn thấy Quỳnh và bé Min trên vai tôi:
- Ơ… anh Phong… bạn gái anh hả? – Quỳnh ngạc nhiên, mắt long lanh
- Ơ… không… không phải đâu Quỳnh, đây là…
Tuyết Mai không chờ tôi nói xong, kéo tôi đến đứng bên cạnh, nở nụ cười "niềm nở" với Quỳnh:
- Chào bạn, mình là Tuyết Mai, mình mượn Phong chút có được không?
- Chào… Mai, hai người cứ… tự nhiên…
Quỳnh luống cuống, hai tay đan vào nhau.
- Còn bé này là?
Tuyết Mai chỉ bé Min, cười tít mắt. Nhưng bé Min tỉnh dậy, khóc rống lên, hất tay nàng ra:
- Huhuhu, bỏ ga, bỏ ga!
Tuyết Mai sững người, bé Min ôm tôi, kéo mẹ Quỳnh lại gần:
- Mẹ ơi, mẹ ơi!
- Đây, mẹ đây, cô Mai đùa thôi mà!
Quỳnh dỗ bé Min, nhưng tôi vẫn ngơ ngác chưa biết giải quyết thế nào. Tôi không thể nói với Quỳnh rằng đây chỉ là bạn thân của tôi, vì cử chỉ của Tuyết Mai không hề bình thường. Tôi cũng không thể quát nạt Tuyết Mai, vì tôi và Quỳnh chẳng có gì mờ ám. Chỉ khi Quỳnh nhẹ nhàng nói:
- Anh cứ đi với bạn đi, em vào trong trước.
- Quỳnh…
- Hì, không sao đâu, em bình thường mà. Min chào bác Phong đi!
Bé Min vẫn níu tay tôi, không chịu buông:
- Không chịu đâu, bác Phông cơ!
Tuyết Mai cũng bối rối, có lẽ không ngờ đến sự phản kháng của bé Min. Khi mẹ con Quỳnh vào nhà, tôi quay sang Tuyết Mai, gắt gỏng:
- SAO GIỜ NÀY CÒN QUA ĐÂY?
- Mai… tính rủ Phong đi dạo đường sách…
- SAO KHÔNG BÁO TRƯỚC CHO MÌNH?
Tuyết Mai xị mặt, nói run run:
- Mai gọi điện… nhưng không thấy Phong bắt máy, lo bị gì nên chạy qua kiểm tra!
- LÀ GÌ THÌ CÓ LIÊN QUAN GÌ ĐẾN MAI?
- Thì mình… chỉ…
Dù Tuyết Mai sợ sệt, tôi vẫn không nguôi giận. Tôi vẫn là tôi, vẫn yêu thương Quỳnh, vẫn bảo vệ nó. Và nếu ai dám hại Quỳnh, tôi sẽ không tha.
- CHỈ LÀM SAO CHỨ? MAI LÀM VẬY MÀ KHÔNG THẤY SAI SAO?
- Hức… Mai… xin lỗi, Mai chỉ… đùa thôi…
- LẦN SAU ĐỪNG LÀM NHƯ VẬY NỮA, MÌNH KHÔNG THÍCH ĐÂU…
- …
- MAI VỀ ĐI, MÌNH CHẲNG SAO!
Tuyết Mai mắt đỏ hoe, đưa tay dụi mắt, khiến tôi cảm thấy có lỗi. Nhưng đã quá muộn, nụ cười xinh đẹp của nàng biến mất, thay vào đó là nước mắt:
- Hức… từ giờ Mai sẽ không thèm rủ Phong đi đâu nữa, Mai không cần…
- Mình… mình…
- Mai sai, Mai xin lỗi… nhưng Uyển My… cũng sai luôn rồi… Phong… đồ tồi!
Tuyết Mai quẹt nước mắt, phóng xe bỏ đi. Tôi đứng trơ ra, hối hận vì đã mắng nàng vô cớ. Tuyết Mai khác Uyển My, nàng yếu đuối, dễ tổn thương. Nếu là Uyển My, có lẽ người khóc bỏ đi sẽ là Quỳnh, rồi đến tôi.
Tôi trách bản thân mình, đã quên mất ơn nghĩa của Tuyết Mai chỉ vì Quỳnh. Nàng đã cứu tôi khỏi tuyệt vọng, nhưng tôi đã đối xử tệ bạc với nàng. Tôi ngồi trên ghế đá, ngửa mặt nhìn trời, tự trách mình.
Nhưng khi nhắm mắt, tôi lại nghĩ đến lời của Tuyết Mai: "Uyển My… cũng sai luôn rồi". Nghĩa là sao? Tại sao Uyển My cũng sai? Tôi suy nghĩ mãi, rồi chợt hiểu ra: Tuyết Mai và Uyển My không chỉ là tình địch, mà còn thân thiết hơn thế. Nàng mắng tôi thay cho Uyển My, gọi tôi là "đồ tồi", không xứng đáng với cả hai.
Một nụ cười thoáng hiện trên môi tôi, cảm giác hưng phấn trào dâng. Tôi đã khám phá ra một bí mật: mối quan hệ giữa Tuyết Mai và Uyển My sắp được giãi bày.
*Đề xuất: Em Hàng Xóm Đối Diện Nhà Tôi*