111. Chương 111: Thực hư mối quan hệ bí ẩn

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 111: Thực hư mối quan hệ bí ẩn

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau buổi tối hôm đó, dù tôi vẫn chưa có bằng chứng cụ thể như hình ảnh hay video, nhưng niềm tin vào những suy đoán của mình đã vững chắc hơn. suốt đêm, tôi hầu như không ngủ, không phải vì mất ngủ, mà chỉ muốn ngồi tập trung nhớ lại và ghép nối từng mảnh thông tin quý giá, những manh mối có thể dẫn tôi đến Uyển My, người vẫn hoàn toàn mất tích.
Điều đầu tiên khiến tôi bất bình thường là việc ngay sau khi Tuyết Mai rời khỏi sau khi Uyển My đến lớp, nàng cũng nhanh chóng ra về. Theo lý mà nói, Uyển My nên ở lại theo dõi tôi như mọi lần, nhưng lần đó thì không. Lúc ấy, tôi cứ ngỡ Uyển My ra về vì có việc quan trọng, liên quan đến gia đình hay thứ gì đó, nên tôi không tiện hỏi sâu. Đến tối hôm đó, khi tôi lo lắng không biết phải đối diện với Tuyết Mai thế nào, Uyển My khẳng định chắc chắn rằng Tuyết Mai sẽ đến lớp, dù sáng hôm đó nàng còn "dằn mặt" người ta trước toàn thể lớp. Và đúng như Uyển My đoán, Tuyết Mai đến thật, nhưng chẳng hề tỏ ra giận dỗi hay xa lánh tôi, điều này khiến tôi thêm nghi ngờ.
Kế đó, sáng sớm khi tôi đi mua đồ ăn cho Uyển My, tôi tình cờ thấy Tuyết Mai đứng gần đường vào nhà Uyển My. Tôi đã xác nhận điều này sau đó, khi chính Tuyết Mai thừa nhận hay ghé ngang qua vì có bạn ở gần đó. Người bạn đó tôi chưa gặp, nhưng chắc chắn tôi sẽ điều tra xem đó là sự thật hay lời nói dối. Một điểm khiến tôi nghi ngờ nữa là hôm đó tôi xuống nhà xe lấy balo giúp Tuyết Mai, phát hiện bánh xe của nàng dính đầy bông giấy vụn, màu sắc trùng khớp với những bông giấy trước cổng nhà Uyển My.
Tiếp đến là những lần "vạ miệng" của Tuyết Mai. Lần đầu là hôm lớp tôi đụng độ với lớp Thanh Ngân, khi tôi bay người đỡ cú sút của đội trưởng đội bên đó và ngã dập hông. Tuyết Mai tỏ ra lo lắng dữ dội, nhưng điều tôi quan tâm là câu nói sau đó: "Uyển My biết chuyện sẽ mắng chết." Rõ ràng, một người bình thường không bao giờ nói như vậy, trừ khi họ thực sự quan tâm. Hôm đó tôi có chút lúng túng, nhưng vì đau hông quá nên bỏ qua. Đến tối hôm đó, trong giây phút xúc động, Tuyết Mai lại mắc lỗi, không chỉ nhận sai, xin lỗi tôi mà còn "thay mặt Uyển My" trách móc, thậm chí khẳng định "Uyển My cũng sai luôn" khi đánh giá tôi. Câu nói này chỉ có thể xuất phát từ người thân thiết, chứ không thể vô thức. Sau đó, tôi đã có đủ bằng chứng để kết luận rằng Tuyết Mai và Uyển My là hai người bạn thân, thân đến mức nào thì phải từ từ tìm hiểu. Và nếu đúng như vậy, buổi gặp gỡ đầu tiên của hai người có thể là một buổi dàn xếp có kế hoạch, thậm chí việc Tuyết Mai bất ngờ chuyển vào lớp tôi cũng là sự sắp đặt của Uyển My. Tôi không biết lý do hai người phải dày công thực hiện phi vụ này, nhưng nếu chỉ để coi chừng tôi, Ái Quyên, Linh hay Đức đều có thể làm được. Lý do duy nhất khiến họ không thể là vì họ cũng đang có những mối lo riêng: Ái Quyên có Trí, Linh có Ngân, Đức thì mù quáng với bà dì của tôi. Giờ tôi mới hiểu, Uyển My đã gặp riêng Ái Quyên, Thanh Ngân, và bắt tôi chở lên lớp học Muay Thai để tiếp chuyện với Trí.
Cuộc sống của tôi từ khi gặp Uyển My trở nên có trật tự, nhưng đó chỉ là những gì Uyển My biết. Với cái đầu đầy mơ hồ của mình, tôi chỉ là một con cờ bé nhỏ trong bàn cờ rộng lớn mà kỳ thủ Uyển My dễ dàng sắp đặt mọi thứ. Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy sợ hãi. Tôi không ngờ mình lại sống hoàn toàn theo cách người khác muốn, dù không biết những kế hoạch đó. Uyển My thông minh, giỏi giang là điều không ai phủ nhận, nhưng để mọi thứ diễn ra theo kế hoạch của nàng là trình độ của thần cơ diệu toán, tự cổ chí kim chắc chỉ có những bậc kỳ tài mới làm được.
Nếu nói tôi không giận Uyển My thì là không đúng, tôi e dè mỗi khi đối diện nàng, nhất là từ khi tôi nhận ra con người thật sự của Uyển My không như tôi tưởng. Nàng không mít ướt, hiền lành, trái lại bản lĩnh, tự tin, mạnh mẽ, thậm chí áp đảo tất cả mọi người, kể cả ba mẹ nàng. Uyển My biết điều gì nên làm, điều gì không, và làm thế nào để đạt được mục đích. Tôi không biết bằng cách nào nàng có thể dự đoán và đưa ra những kế hoạch chính xác, thậm chí giải quyết những biến số bất ngờ. Việc tôi chứng kiến quá nhiều lần Uyển My thi triển khả năng đó khiến tôi nghi ngờ nhân sinh, nghi ngờ tất cả mọi thứ đang diễn ra. Liệu tôi có tình cờ phát hiện manh mối quan trọng không? Liệu Tuyết Mai chỉ xuất hiện để "kiểm soát" tôi như tôi đoán? Tất cả câu hỏi đó, chỉ có Uyển My mới trả lời được, vì tôi không tin Tuyết Mai đủ thông minh để hiểu hết những gì nàng đang làm.
Sáng hôm sau, tôi hồi hộp đến lớp, mong thoáng thấy bóng Tuyết Mai để hỏi cho ra nhẽ mọi chuyện. Nếu suôn sẻ, tôi sẽ bám theo nàng về nhà xem gia đình nàng là ai mà giấu kín đến vậy. Nhưng trái với dự đoán, Tuyết Mai không đến lớp, báo nghỉ với Linh vì có việc bận. Suốt buổi học, tôi bồn chồn. Khác với mọi người, Tuyết Mai là nhân vật duy nhất tôi chưa biết nhà ở đâu. Tôi từng hỏi nàng vài lần để đưa đón đi hội sách, nhưng đều bị từ chối. Giờ nhớ ra chi tiết này, tôi có cảm tưởng rằng nếu đến nhà Tuyết Mai, tôi sẽ phát hiện sự thật quyết định, và khả năng rất lớn là gia đình nàng khiến tôi không được quyền "xem mắt". Tất cả vẫn chỉ là suy đoán, chưa có bằng chứng cụ thể.
Ngày thứ hai, tôi vẫn một mình một bàn, Tuyết Mai vắng mặt. Tôi lo ngại, nhắn tin xin lỗi nhưng không được hồi đáp.
Ngày thứ ba, kịch bản lặp lại. Tuyết Mai vẫn vắng mặt, tôi cảm thấy có lỗi với nàng vì đã nặng lời hôm trước. Tôi ân hận, nhưng vẫn không thể dừng tìm hiểu ngọn ngành, vì mục đích lớn nhất của tôi vẫn là Uyển My.
Ngày thứ tư, Tuyết Mai bất ngờ quay lại. Nàng lạnh nhạt với tôi, chỉ cười tươi với mọi người. Thấy Long đến hỏi thăm, tôi cảm thấy gai ốc. Long và Tuyết Mai trò chuyện như trong phim, khiến tôi càng nghi ngờ. Tôi phát hiện nàng vẫn đi xe máy đến trường, vậy sau giờ học nàng sẽ về nhà, cơ hội để bám đuôi.
Tôi chủ động nói lời nhẹ nhàng với Tuyết Mai, mong nàng không rủ tôi đi chơi lung tung. Nàng im lặng, không tỏ ra khó chịu. Suốt buổi học, Tuyết Mai chăm chú nghe giảng, không nghịch ngợm như thường ngày.
Tan học, tôi nhanh chóng thu dọn sách vở và ra ngoài trước, giả vờ bất cần. Xuống nhà xe, tôi lái xe ra ngoài núp dưới tán cây chờ Tuyết Mai. Trời Sài Gòn giữa trưa nóng như đổ lửa. Tôi quan sát kĩ, biết Tuyết Mai sẽ đi về phía phải sau khi rời cổng trường. Tôi bám theo từ xa, lợi dụng xe của nàng ồn ào để che giấu tiếng động của mình.
Vài phút sau, Tuyết Mai phóng xe ra, tôi đuổi theo. Đường phố đông đúc, thuận lợi cho việc bám đuôi. Sau 25 phút, Tuyết Mai vẫn không tấp vào nhà nào, chạy qua các nẻo đường Sài Gòn. Tôi nghi ngờ mình bị lộ, nhưng không thấy nàng ngoái nhìn. Tôi không biết nhà Tuyết Mai ở đâu, nhưng chắc chắn xa trường. Chúng tôi đang ở quận 7, rìa thành phố. May mắn thay, Tuyết Mai giảm tốc độ và ngoái nhìn phải. Tôi theo sát, bất ngờ chứng kiến tòa nhà khổng lồ: Crescent Mall.
Thất vọng tràn trề, tôi trở về nhà. Trên đường, tôi lái xe uể oải, bị xe container bấm còi inh ỏi. Tôi không biết liệu bị lộ chưa, nhưng nếu không, tôi sẽ theo đuôi nàng đến cùng.
Thế nhưng, mọi kế hoạch tan tành sau một tuần. Ngày nào tôi cũng đóng mặt lạnh, bám đuôi Tuyết Mai, nhưng nàng chẳng bao giờ về nhà ngay. Nàng ghé vào hội sách, nhà sách, quán cà phê, tiệm hoa. Tôi không hiểu nàng làm gì mà mãi không về. Ngày thứ 7, tôi quyết tâm theo đuôi đến cùng. Tôi ngồi uống nước đối diện hiệu sách, suốt mấy tiếng không thấy nàng ra. Đến 6 giờ tối, Tuyết Mai ra với túi sách. Tôi tiếp tục bám đuôi, nhưng nàng gặp gỡ bạn bè, vào quán nhậu ở bờ kè Hoàng Sa – Trường Sa, ăn nhậu đến tận khuya. Tôi ngủ quên, lỡ mất cơ hội theo chân nàng về nhà.
Tối hôm đó, tức đến sôi người, về nhà đấm gối than trách. Cảm giác như Tuyết Mai biết ý định của tôi, đưa tôi vào tròng.
Thế nhưng, sáng hôm sau, tôi không ngờ lại gặp lại Tuyết Mai. Nàng hỏi: "Làm gì mà mắt thâm quầng vậy?" Tôi ngạc nhiên. Nàng mỉm cười, hỏi: "Thu hoạch được gì rồi?" Tôi bối rối. Nàng cười: "Từ hôm đầu tiên, có đoạn đường kia có cái gương ngay góc cua đó, Mai thấy Phong rồi." Tôi lúng túng. Nàng nói: "Mai muốn xem Phong làm trò gì, ban đầu nghĩ là xin lỗi, nhưng chắc là không phải." Tôi hỏi: "Khai thật đi, theo Mai làm gì?" Nàng cười: "Hì, mà thôi, không cần đâu, mình biết tỏng rồi, pleuuu." Nàng biến mất khỏi phòng học.
Tôi chết đứng vài giây, nhận ra mọi kế hoạch bị phá sản bởi cái gương cầu lồi giữa đường. Tôi không nhớ có cái gương nào không, nhưng mọi đường đi nước bước của tôi đã tan tành. Tuyết Mai không quan tâm, chỉ muốn tôi tiếp tục. Nàng không ngại tốn thời gian, muốn tôi rối não, đánh vào lòng tự tôn: "mấy cái trò mèo của cưng, chị nắm trong lòng bàn tay, đừng cố gắng nữa."
Suốt buổi học, Tuyết Mai liếc nhìn tôi cười lém lỉnh, đưa tôi xem màn hình: "Thật là ngốc, hihi", "Có gì vui dữ vậy?", "Đến nước này rồi mà Phong vẫn chưa đoán ra được gì sao?" Tôi hỏi: "Đoán gì chứ?" Nàng cười: "Ôi, đúng là đại ngốc!" Nàng áp sát miệng vào tai tôi, thì thầm: "Đúng hướng rồi đó, cứ tiếp tục đi ha?" Tôi im bặt, cảm giác như "hung thủ" Tuyết Mai đang gầm rú để tôi bắt về xét xử. Tôi vẫn chưa đoán ra liên hệ giữa nàng và Uyển My, nhưng cảm giác bị thao túng quay lại, dưới hình hài của nữ nhân khác.
Chính thức từ khoảnh khắc đó, tôi dấy lên mối nghi ngờ không gì giải đáp được. Sự thản nhiên của Tuyết Mai khi biết tôi theo dõi suốt tuần khiến tôi hoang mang, nhưng câu nói cuối ngày là nhát dao chí mạng: "Đúng hướng rồi đó, cứ tiếp tục đi ha?" Câu nói như lời quản trò chỉ dẫn con mồi vào trò chơi. Nếu trò chơi đó tồn tại, nó đã được dàn dựng công phu, chi tiết, mọi nước đi của tôi đều nằm trong kế hoạch. Người đứng sau là bộ não thiên tài, không ai khác ngoài Uyển My.
Suy nghĩ đó tồn tại vài giờ, vài ngày, nhưng không có bằng chứng. Tuyết Mai bí ẩn, trò chuyện hàng ngày, nhưng tôi chẳng khai thác thêm được thông tin. Mãi đến ngày đó, tôi đau đớn nhận ra: nếu trò chơi tồn tại, nó sẽ là trò chơi khủng khiếp nhất, được dàn dựng hoàn hảo trên đời.
Buổi sáng hôm ấy, khi tôi đang cho cá rồng ăn, người đó đột nhiên quay lại...