Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 114: Cuộc đối đầu tại công viên
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đã gần ba tháng kể từ khi Uyển My rời xa tôi lần nữa. Ba tháng ấy, tôi chẳng có cơ hội ôm lấy cô bạn gái xinh đẹp, đáng yêu của mình dù chỉ một lần. Thời gian ba năm ở môi trường mới đầy biến động, với biết bao thăng trầm, có lẽ là quãng đời sóng gió nhất trong cuộc đời tôi. Tôi gặp Uyển My, yêu nàng, tranh đấu với người bạn thân, rồi đến Hải Ngựa, đau lòng nhìn nàng ra đi, trở về, rồi lại chia xa, và giờ đây… chẳng biết nàng đang ở nơi nào. Một cuộc hành trình tưởng chừng ngắn ngủi nhưng lại dài như vô tận. Tương lai tôi sẽ ra sao? Dù tôi vẫn cố gắng từng ngày để hoàn thiện bản thân, nhưng một kết thúc viên mãn bên cạnh người tôi yêu dường như là điều xa xỉ quá đỗi.
Càng ngày, tôi càng trở nên giống Uyển My hơn, nhất là trong cách đối xử với mọi người. Tôi trở nên lạnh lùng, thậm chí tàn nhẫn theo một kiểu riêng—một “sát thủ cảm xúc”. Tôi làm mọi thứ chỉ để đạt được mục đích, bất chấp cảm nhận của những người xung quanh, kể cả những người đã tốt với tôi như Tuyết Mai.
Tôi không thể phủ nhận Tuyết Mai là một trong những người quan tâm và đối xử tốt nhất với tôi từ trước đến nay. Sự quan tâm của nàng nhiệt thành, rõ ràng, và ít khi hời hợt. Tuyết Mai chưa bao giờ phải đắn đo khi an ủi hay động viên tôi mỗi khi gặp chuyện buồn. Nếu Uyển My sinh ra để khiến tôi đau khổ, thì Tuyết Mai đến như sứ mệnh chữa lành những vết thương đó. Nàng hoạt bát, xinh đẹp, và luôn tỏa ra nguồn năng lượng tích cực, cứu vớt tôi khỏi vực sâu tuyệt vọng nhiều lần. Nhưng chính vì sự quan tâm đặc biệt ấy mà tôi không khỏi nghi ngờ. Liệu có thật sự có những người tốt bụng sống vì người khác vô điều kiện? Với tôi, vốn đã có người yêu, tôi chẳng lý do gì để nàng đối xử tốt với tôi như vậy, nhất là khi đó là một người bạn khác giới. Chưa kể, trong quá trình thân thiết, tình cảm có thể nảy sinh, và những lời ra tiếng vào, ánh nhìn thiếu thiện cảm từ người xung quanh sẽ là rào cản không nhỏ. Tôi vốn chẳng để tâm lắm, nhưng cũng không tránh khỏi những dao động trước lời đồn thổi. Tuy nhiên, Tuyết Mai lại khác. Sự quan tâm của nàng vẫn luôn kịp thời, tự nhiên, như thể nàng biết tôi buồn mà không cần tôi nói. Nhưng chính vì thế, tôi càng không hiểu tại sao Tuyết Mai lại quan tâm tôi nhiều đến vậy. Phải chăng là nhờ Uyển My ủy thác cho nàng nhiệm vụ nào đó? Mối quan hệ giữa hai người vẫn còn là một bí ẩn, và tôi quyết định sẽ khai phá nó trong buổi tối hôm nay.
Để đảm bảo mỗi lần đối đầu, tôi đều thu hoạch được thông tin quý giá, hôm nay tôi không từ chối lời mời của Tuyết Mai vì muốn làm, mà vì phải làm. Tôi phải triển khai kế hoạch của mình thật nhanh chóng, như cách sư tổ Bruce Lee tung ra những đòn liên hoàn để kết thúc trận đấu sớm. Tôi tin rằng, nếu tôi liên tục tấn công, Tuyết Mai sẽ lộ sơ hở. Và chỉ sau một buổi ăn trưa cùng hai anh em của nàng, tôi đã thu thập được những manh mối quan trọng.
Tôi hẹn Tuyết Mai lúc 7 giờ tối, nhưng đến 6 giờ 30, tôi đã có mặt trước nhà Quỳnh. Không phải để thăm gia đình cô ấy, mà để đón Quỳnh đi chơi, đúng như kế hoạch của tôi. Tôi cần sự xuất hiện của Quỳnh để khai thác thêm thông tin về Tuyết Mai, vì tôi nhận thấy trong lần đầu gặp nhau, cô bạn tóc xoăn của tôi đã tỏ ra ganh tỵ rõ rệt, dù tôi chắc chắn Tuyết Mai không có tình cảm đặc biệt với tôi—chỉ hơn tình bạn một chút mà thôi.
Để tránh những tình huống khó xử, tối nay chỉ có tôi và Quỳnh đi chơi, còn Min sẽ ở nhà với bà ngoại. Mẹ của Quỳnh luôn ủng hộ mối quan hệ giữa tôi và cô ấy, dù bà không biết tôi chưa bao giờ xem Quỳnh là đối tượng tiến xa hơn. Với tôi, Quỳnh chỉ như em gái bé nhỏ ngày xưa mà thôi.
Sau bữa tối, Quỳnh bước xuống cầu thang với vẻ lộng lẫy khó cưỡng:
- Hôm nay mẹ xinh quá, phải không Min?
Tôi bế Min trên tay, rung rung để bé vui vẻ.
- Mẹ xinh, mẹ xinh! Bác Phong thơm mẹ đi!
Quỳnh đỏ bừng mặt, nhưng tôi nhanh chóng kìm lại cảm xúc:
- Min! Đừng nói linh tinh!
- Min thơm mẹ cơ!
Bé Min cố gắng đặt một nụ hôn lên má Quỳnh. Tôi và Quỳnh bỗng ngượng ngùng một cách kỳ lạ. Một nam, một nữ, và một đứa trẻ gắn kết chúng tôi, như thể ba người sẽ trở thành một gia đình nhỏ trong tương lai. Nhưng ngoài đời thực, mọi chuyện lại khác:
- Vậy Min ở nhà với bà ngoại ngoan, bác Phong dẫn mẹ Quỳnh đi công việc nhé?
- Dạ… Min ngoan!
- Giỏi không? Khi nào về, bác Phong mua đồ chơi cho Min nhé?
- Đồ chơi! Hihi…
Min chạy lại túm lấy chân Quỳnh:
- Mẹ về sớm nhớ!
- Ừ, mẹ sẽ về sớm. Min nhớ nghe lời ngoại nhé!
- Dạ… dạ… Bái bai!
Quỳnh hôm nay vô cùng nữ tính, hiền dịu. Tôi nhớ ngày nhỏ, cô ấy đã thể hiện gu thời trang rõ rệt. Bây giờ, cô ấy toàn diện hơn, diện quần váy dài nữ tính, kể cả ở nhà hay ra ngoài. Điều đó khiến tôi thật sự ấn tượng:
- Đi thôi, Quỳnh!
- Dạ…
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi đưa Quỳnh đi dạo phố. Nhưng lý do lại chẳng thể chấp nhận nổi. Tôi cần sự góp mặt của Quỳnh để điều tra Tuyết Mai, và xa hơn nữa là Uyển My. Sự xuất hiện của Quỳnh chắc chắn sẽ khiến Tuyết Mai bất ngờ, hoảng hốt, và trong khoảnh khắc đó, tôi có thể khai thác thêm bí mật của nàng.
Để tránh những rắc rối không đáng có, tôi mời họ đến công viên Lê Văn Tám rộng rãi và thoáng mát.
Khi còn vài phút nữa mới đến giờ hẹn, tôi và Quỳnh tản mát trong không khí trong lành:
- Về Việt Nam quen chưa Quỳnh?
- Dạ, em quen lại rồi. Anh đừng lo!
Quỳnh mỉm cười, vuốt tóc—a gesture nữ tính đã trở thành thương hiệu của cô ấy:
- Bộ anh tính xa hơn nữa à?
- Chuyện gì anh? – Quỳnh tròn mắt nhìn tôi
- Thì dĩ nhiên là… chuyện gia đình nhỏ của em…
Câu hỏi của tôi tuy đột ngột, nhưng Quỳnh không bất ngờ. Cô ấy đã lường trước sự quan tâm của tôi:
- Thôi, anh đừng trêu em nữa!
Quỳnh lắc đầu cười e thẹn:
- Trêu gì mà trêu, anh nói thật. Nếu em đã quyết định ở lại, sớm muộn gì anh cũng sẽ tìm được chỗ dựa. Min rồi sẽ lớn, cũng sẽ rời xa em, lúc đó em sẽ cô đơn lắm.
Tôi tưởng tượng cảnh tượng ấy khiến Quỳnh bật cười, nhưng cô ấy nhanh chóng che miệng lại, tỏ ra thanh lịch:
- Em chưa biết. Chắc chưa tới lúc. Khi nào có, em sẽ nói với anh!
- Nói với anh… làm gì?
- Để anh… duyệt trước chứ làm gì, hì hì.
Quỳnh nhắc lại những “bài sát hạch” của tôi ngày xưa. Hồi đó cô ấy giận tôi lắm, nhưng bây giờ hiểu được tấm lòng tôi—một tình thương đặc biệt, gần như gia đình, nhưng vẫn có chút gì đó khác biệt mà tôi chẳng thể tả nổi. Tình thương ấy thậm chí còn hơn cả… Uyển My hiện tại. Quỳnh thông minh, nhưng thua xa Uyển My về sắc sảo và mạnh mẽ. Nếu Quỳnh luôn thiếu tự tin, thì Uyển My lại khác—nàng biết mình giỏi, và nàng không ngại thể hiện điều đó.
Chúng tôi im lặng đi bên nhau, hít thở không khí trong lành. Quỳnh thỉnh thoảng mỉm cười nhẹ, nhìn cảnh vật xung quanh. Tôi rất thích cảm giác này—như thể mọi phiền muộn tan biến, chỉ còn lại tâm hồn mộng mơ được gột rửa.
Bất giác, Quỳnh nhìn lên bầu trời:
- Bây giờ em chẳng còn mơ tưởng gì về đàn ông nữa…
- …
- Em chỉ cần một người sẵn sàng yêu thương bé Min, chăm sóc mẹ em. Thế là em đã mãn nguyện lắm rồi…
- …
- Nói thì nghe đơn giản, nhưng với một người mẹ đơn thân như em, điều đó xa xỉ quá, phải không anh?
Giọng cô ấy nghen ngào, khóe mắt đỏ hoe. Quỳnh đã trải qua quá nhiều khó khăn—mất cha, mất chồng, và giờ đây, cô ấy và Min phải đối mặt với cuộc sống thiếu thốn tình cảm:
- Em đừng nói vậy. Ai dám chê Quỳnh của anh, anh đấm rụng răng cho mà xem!
- Hì…
Quỳnh nhìn tôi bằng ánh mắt biết ơn, xen lẫn xúc động:
- Quỳnh yên tâm. Giờ anh giỏi võ hơn ngày xưa nhiều rồi. Không thằng nào trêu Quỳnh được đâu. Có gì không ổn, cứ bảo anh!
Tôi nói vậy khiến Quỳnh vui hẳn lên, cười tươi hơn, đôi mắt díp lại theo nụ cười. Cô ấy hạnh phúc vì tôi vẫn bên cạnh, bảo vệ, che chở. Bạn bè dễ kiếm, nhưng tri kỷ khó tìm. Quỳnh hiểu rằng, dù cuộc đời đã lấy của cô ấy quá nhiều, nhưng cô ấy vẫn may mắn có tôi—một tri kỷ, một chỗ dựa vững chắc.
- Chị Mai trước là gì của anh vậy Phong?
Câu hỏi của Quỳnh làm tôi sững sờ. Tôi tưởng cô ấy đã quên chuyện đó:
- À… thật ra thì… Mai là một người bạn cùng lớp với anh…
- Bạn cùng lớp?
- Ừ, lớp bây giờ ấy. Một người bạn khá thân thiết với anh, rất tốt với anh.
Quỳnh lặng im vài giây, sau đó mỉm cười—but lần này, nụ cười không còn tự nhiên:
- Hì, chị Mai dễ thương quá phải không anh?
- …
- Mà chị Mai cũng rất cá tính. Em thấy chị ấy mạnh mẽ, sẵn sàng bảo vệ thứ thuộc về mình. Em ước gì mình cũng can đảm như vậy, hì…
Lời nói của Quỳnh khó hiểu, nhưng đối với tôi, đó là sự thật. Tôi đoán được Quỳnh muốn tôi bên cạnh cô ấy, như một vệ sĩ thân tín. Còn tôi, dù đã dặn lòng theo đuổi Ái Quyên, nhưng vẫn luôn muốn Uyển My ở bên cạnh, quan tâm đến tôi.
Buổi nói chuyện tạm dừng khi Tuyết Mai xuất hiện, bất ngờ như mọi khi:
- Phong ơi, mình đến rồi! Sao mà…
Tuyết Mai hối hả chạy đến, nhưng sững người khi thấy Quỳnh bên cạnh tôi. Quỳnh lễ phép chào Tuyết Mai, còn cô ấy đứng thẫn thờ:
- À… chào… bạn, bạn tên gì mình quên mất…
- Dạ, em tên Quỳnh. Em chào chị!
- Chào Quỳnh nhé! Mình là Tuyết Mai. Sao hai người lại đi chung với nhau vậy?
Tôi trả lời:
- Mình muốn đưa Quỳnh đi dạo mát thôi. Sẵn tiện rủ Mai luôn, vì chiều nay Mai có vẻ muốn nói gì đó với mình.
Giọng điệu của tôi càng lúc càng giống Uyển My—khi hai người yêu nhau ở bên nhau lâu, họ sẽ dần giống nhau cả về hành động lẫn lời nói. Tôi vẫn luôn ngưỡng mộ Uyển My, dù chưa bao giờ thể hiện rõ rệt. Câu nói của tôi khiến Quỳnh đỏ mặt, còn Tuyết Mai nhíu mày, lộ vẻ không hài lòng:
- Mai không có ý gì, nhưng nếu Phong đi dạo với Quỳnh, thì đâu cần rủ mình ra làm gì? Mình không thích chút nào!
Tôi mỉm cười thầm—mọi diễn biến vẫn đang theo đúng kế hoạch:
- Nếu Mai không muốn, mình cũng chẳng ép. Mình chỉ muốn đi dạo với Quỳnh. Có Mai hay không, cũng chẳng quan trọng…
Câu nói của tôi như thêm dầu vào lửa, khiến Tuyết Mai bùng nổ:
- PHONG… ĐỒ TỒI!!! UỔNG CÔNG… UYỂN MY ĐÃ… ĐỒ KHỐN NẠN… ĐI ĐI!!!
Nàng thét lớn rồi quay đầu bỏ đi, để lại tôi với tâm trạng hồi hộp xen lẫn thích thú. Đúng như tôi dự đoán, khi bị chọc tức, Tuyết Mai mất hoàn toàn lý trí, lộ rõ những sai lầm trong lời nói. Lần này, nàng nhắc đến Uyển My với thái độ đồng cảm sâu sắc—đó chính là lúc tôi “cắn câu”.
Sau khi chắc chắn Tuyết Mai đã rời đi, tôi mỉm cười mãn nguyện, nhấc điện thoại lên:
- Ra ngoài rồi đó. Nhận mặt rồi bám theo đi!
Tôi cúp máy, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là cái siết tay thật chặt, cùng niềm phấn khích tột độ. Quỳnh sợ sệt nhìn tôi—chưa bao giờ cô ấy thấy tôi trong tâm trạng u tối như thế. Nhưng cô ấy đâu biết, tôi đã chờ đợi ngày này từ lâu. Ngày mà tôi có thể tự tin nói:
- Uyển My, Tuyết Mai, vở kịch của hai người, đã đến hồi kết!!!