Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 113: Chuyến ghé thăm bất ngờ
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau rất nhiều những bất ngờ mà tôi tình cờ hay cố ý khám phá ra trong suốt thời gian vừa qua, hình ảnh của Uyển My vốn hoàn hảo vẫn giữ được sự thông minh vốn có, nhưng dường như đã bị sứt mẻ phần nào trong cách đối nhân xử thế. Tôi không chắc những điều xảy ra xung quanh mình có phải do chính tay nàng gây ra hay không, nhưng với tất cả những gì tôi biết về Uyển My, chỉ có mình nàng mới đủ khả năng làm được những điều như thế. Dù mọi suy luận của tôi có logic và hợp lý đến đâu, chúng vẫn chỉ là những lời đồn đoán khi trong tay tôi chẳng có chút bằng chứng nào.
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn tin chắc rằng giữa Tuyết Mai và Uyển My có mối liên hệ mật thiết hơn cả tình bạn đơn thuần. Sự quan tâm của Tuyết Mai dành cho Uyển My không giống như giữa hai người bạn thông thường. Chính vì thế, tôi đã quyết tâm điều tra và phân tích mọi hành động của Tuyết Mai để tìm kiếm manh mối quan trọng hơn. Dù có đôi chút giận dỗi với Uyển My, tôi không thể phủ nhận rằng tôi đang lo lắng cho nàng nhiều hơn. Tôi chỉ sợ rằng cô tiểu thư xinh đẹp của tôi đang gặp phải khó khăn khủng khiếp mà tôi lại chẳng thể nào ở bên cạnh chia sẻ.
Những suy nghĩ ấy cứ quay cuồng trong đầu tôi suốt quãng đường từ trường về nhà. Dưới cái nắng gay gắt của buổi trưa hè, tôi vẫn lẽo đẽo chạy xe phía sau Tuyết Mai, nơi cô ấy thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn xem tôi có còn tỉnh táo hay không:
- Phong!!!
- …
- Phong!!!!!!
- H… hả?
Tiếng gọi thất thanh của Tuyết Mai khiến tôi bừng tỉnh, ngước mắt nhìn về phía nàng:
- Sao cậu lại như người mất hồn thế?
- Đâu… đâu có gì, mình ổn. Đi tiếp đi! – Tôi thúc giục
- Đi đâu nữa, rẽ trái vào đây là tới rồi nè, bộ không biết đang đi đâu luôn hả?
Câu trách móc của Tuyết Mai khiến tôi định thần lại, phóng ánh nhìn ra khung cảnh xung quanh. Bỗng nhiên, tôi nhận ra đây chính là con đường dẫn vào nhà Uyển My. Nhưng tại sao lại là chỗ này? Tuyết Mai định tiết lộ điều gì cho tôi đây?
- Đến… đến nhà Uyển My chi vậy?
- Ai bảo là đến nhà Uyển My, làm như có mỗi Uyển My của Phong là có nhà ở đây vậy!
Tuyết Mai nheo mắt nhìn tôi, giọng điệu hờn dỗi. Dù đang che kín mặt bằng khẩu trang, tôi vẫn đoán được cái bĩu môi đầy khiêu khích đằng sau lớp khẩu trang:
- Chứ… đi đâu?
- Quên nhanh quá ha, chứ sao theo dõi Mai làm gì? – Nàng hất đầu thách thức
- Thì…
- Đây nhé, đi theo mình, sắp tới rồi!
Sự úp mở của Tuyết Mai khiến tôi hồi hộp, nhưng biết rằng sự thật đang dần được phơi bày, tôi chợt cảm thấy lòng mình dịu lại dù vẫn chưa hiểu được tại sao chúng tôi lại không cùng suy nghĩ về một điều.
Tuyết Mai dẫn tôi vượt qua phía sau nhà Uyển My, đi lên một chút rồi dừng lại ở một căn nhà ngay đầu hẻm tiếp theo.Một căn nhà bình thường hiện ra trước mắt tôi – chỉ là một căn nhà hai tầng với chiếc cổng sắt màu xám, bên trong là sân nhỏ có vài chiếc xe máy. Khi Tuyết Mai xuống xe, khẽ nhón chân bấm chuông cửa, tôi cũng theo sau, và chẳng mất bao lâu, nàng đã chủ động tiến về phía tôi với nụ cười quen thuộc:
- Hạ màn nhé, tới nơi rồi, hì hì!
- Hạ màn? Gì chứ?
- Thì từ mai Phong không cần theo dõi Mai nữa, Mai chịu thua mà, hì…
Nụ cười xinh đẹp của Tuyết Mai chẳng thể nào xua tan được nỗi lo đang bao trùm tâm trí tôi. Tôi chỉ nghĩ một điều: liệu đây có phải là nhà của nàng không? Nhưng nếu đây là nhà của nàng, tại sao lại phải bấm chuông? Chẳng ai bao giờ bấm chuông cửa nhà mình cả.
Mọi thắc mắc của tôi tan biến khi tiếng cổng sắt rỉ sét vang lên, và một người đàn ông tầm gần 30 tuổi bước ra với vẻ mặt hòa nhã. Anh có gương mặt khá điện ảnh, tóc hơi dài, để râu, đeo kính, ăn mặc trẻ trung. Ngay khi nhìn thấy Tuyết Mai, anh cười thành tiếng:
- Ăn gì chưa nhóc?
Tuyết Mai đánh nhẹ vào vai anh, khẽ nhăn mặt:
- Em lớn rồi, đừng có kêu em là nhóc nữa!
- Cái con ranh này, nói chuyện với ai kiểu đó? – Người đàn ông cốc nhẹ lên trán Tuyết Mai
- Nói với ông chứ nói với ai! – Tuyết Mai hếch mặt lên bướng bỉnh
- Tao đá một cái là mày văng ra đường bây giờ!
- Giỏi đá đi, xem ai ra đường cho biết! – Nàng hừ mũi
- Càng lớn càng láo!
Cuộc đối đáp giữa họ khiến tôi cảm thấy quen thuộc, giống như cách tôi và chị hai vẫn nói chuyện khi bà ấy còn ở nhà tôi. Chẳng cần phải đoán già đoán non, tôi hiểu rằng anh chính là anh trai của Tuyết Mai. Anh Bảo nhanh chóng kéo tay tôi đến trước mặt mình:
- Đây là Phong, bạn em đó! – Nàng cười tươi tắn
- Dạ, em chào anh, em tên là Phong, bạn cùng lớp với Mai, còn anh là…? – Tôi lễ phép cúi đầu
Anh Bảo khoát tay ra chiều không cần, chìa tay ra bắt tay tôi, cười sảng khoái. Thật tình, ngay từ đầu nhìn vào, tôi đã không có chút ý tưởng nào về việc người đàn ông này là “người yêu” của Tuyết Mai. Cách hành xử của họ không giống của một cặp đôi, mà giống như gia đình hơn. Và suy đoán của tôi cũng chẳng cần chờ đợi lâu khi đích thân anh này lên tiếng xác nhận:
- Anh tên là Bảo, anh hai của con ranh này, chào Phong nhé!
- Dạ, em chào anh! – Tôi lễ phép cúi đầu
- Haha, thôi, đừng có khách sáo như vậy. Bạn của con Mai thì anh cũng coi như em út trong nhà, không có gì đâu mà ngại.
- Dạ, em cảm ơn anh.
Anh Bảo khoác vai tôi vỗ mạnh. Sự hào sảng và mến khách của anh khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Nhưng tôi vẫn còn nhiều thắc mắc về lý do Tuyết Mai dẫn tôi đến đây ra mắt anh trai.
- Hai đứa dắt xe vào trong đi, đã ăn gì chưa? – anh Bảo nhìn tôi, cười thân tình
Ngay khi tôi chưa kịp mở miệng, Tuyết Mai đã nhảy tới choàng chiếc balo lên người anh Bảo và kéo tay tôi sang một bên:
- Chủ nhà gì mà bắt khách làm việc, hai dắt xe vào cho tụi em đi, em dẫn Phong đi thăm nhà!
- Nhưng mà vậy thì… - Tôi bối rối
- Có gì đâu, hai đứa vào đi, để anh lo!
Anh Bảo rất dễ tính, ở anh toát ra vẻ hiền lành và chân thật. Dù vẻ ngoài khá bụi bặm và phong trần, tôi cứ ngỡ anh là người khó khăn, ai ngờ anh cũng chẳng khác gì cô em gái của mình.
- Vậy em… cảm ơn anh!
- Cái thằng này, anh đã bảo không sao, cứ vào nhà nghỉ ngơi đi, để anh lo!
Tôi theo Tuyết Mai vào nhà. Nhìn từ ngoài, căn nhà khá bình thường, nhưng khi bước chân vào phòng khách, tôi thực sự bị ấn tượng bởi phong cách thiết kế và trang trí đẳng cấp. Giữa căn phòng rộng rãi là một chiếc hồ nước với dòng nước róc rách quanh hòn non bộ. Đặc biệt, phòng khách không hề có bàn ghế sofa sang trọng như những căn nhà khác, mà toàn là đồ gỗ, nhưng không phải gỗ quý, mà là các loại tre nứa được đan lại, khiến căn phòng vô cùng hài hòa và mát mẻ. Trên đầu chúng tôi là một bộ đèn thiết kế vô cùng phức tạp, nhưng lại vô cùng thẩm mỹ. Chiếc đèn liên tục đổi màu và tạo ra những hình thù đặc sắc, khiến tôi choáng ngợp. Tôi đoán anh Bảo phải là người cực kỳ yêu thích trang trí nội thất, hoặc đơn giản, anh là một chuyên gia thiết kế nội thất.
Tuyết Mai dường như đọc được sự thích thú trong ánh mắt của tôi, nàng cười khúc khích:
- Đẹp quá phải không? Hì hì.
- Đẹp… đẹp thật, vừa đẹp vừa lạ… đỉnh quá! – Tôi trầm trồ
- Anh hai của Mai học trường kiến trúc ra đó, một kiến trúc sư hàng xịn!
- Uầy, hèn gì, nhà đẹp vậy, đã quá hen?
- Thích không?
- Thích.
- Vậy có thể chọn mà, hi.
Tôi chợt giật mình vì ngôn từ của Tuyết Mai không bình thường chút nào. Nó vừa có sự kích thích, vừa có sự mời gọi, giống hệt như cách mà Uyển My vẫn thường nói với tôi vậy. Tôi sững người mất vài giây, nhìn Tuyết Mai khiến nàng hơi khẽ đỏ mặt:
- Gì vậy… Phong? Sao nhìn mình như vậy? – Tuyết Mai nhỏ nhẹ
- À… không… không có gì…
Sự bối rối của tôi may mắn được anh Bảo cứu vớt khi anh bước vào và tiến về phía chúng tôi:
- Sao rồi hai đứa? Xem được gì rồi?
- Chưa xem được gì hết, đói bụng quá, hai nấu ăn đi, hì hì.
Tuyết Mai lém lỉnh nhìn anh Bảo với sự nài nỉ. Anh Bảo là một ông anh tốt, vì ngoài miệng chọc ghẹo Tuyết Mai là thế, nhưng rất dễ tính, nàng nói gì anh đều đồng ý ngay tắp lự:
- Được rồi, Mai dẫn bạn đi xem gì thì xem, để anh nấu cho!
- Chị Yến đâu rồi hai?
- Chị đi sang ngoại rồi!
- Còn 2 đứa nhỏ đi luôn rồi hả?
- Ừ, lâu rồi không sang thăm ông bà ngoại, nay tao bận việc nên không đi được
Tuyết Mai nhăn mặt:
- Có bạn em mà sao hai cứ “mày-tao” thế?
- Chậc, tao quen rồi, tao anh mày không xưng “mày-tao” thì xưng gì? Cái con điên, biến ra kia để tao nấu, biết gì mà vào đây?
Anh Bảo lấy chân đá nhẹ vào chân của Tuyết Mai, muốn đuổi cô em gái nghịch ngợm ra chỗ khác. Hình ảnh của anh Bảo chắc sẽ là hình ảnh mà tôi muốn hướng đến sau này – một người đàn ông giỏi giang, thành đạt, yêu vợ, thương con, sẵn sàng làm mọi công việc trong nhà.
Tuyết Mai dường như nhận ra sự thẫn thờ của tôi, nàng chủ động kéo tay tôi ra sân vườn để tiếp tục buổi tham quan:
- Ra đây đi Phong, ngoài này đẹp lắm nè!
Sự nhiệt tình của Tuyết Mai khiến tôi không đủ can đảm để nói thật lên tiếng lòng của mình. Tôi chỉ đang lo lắng suy nghĩ về sự kiện ngày hôm nay. Tôi và Tuyết Mai hoàn toàn đang hiểu mọi diễn biến trước đó theo hai hướng hoàn toàn khác nhau. Tôi chỉ muốn đến nhà Tuyết Mai để xác nhận xem gia đình nàng có khiến tôi nhận ra điều bí mật gì hay không. Nhưng không rõ vô tình hay cố ý, Tuyết Mai lại dẫn tôi đến nhà anh hai của nàng. Tôi hiểu, nàng có thể lấy đây làm đáp án cho câu hỏi lần trước của tôi, rằng đây chính là lý do nàng thường xuyên xuất hiện xung quanh khu vực nhà của Uyển My, đó là vì anh hai của nàng đang sống ở đây.
Tuyết Mai nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, cắn tay khẽ liếc nhìn tôi đầy ái ngại. Tôi đã thấy được điệu bộ của nàng, nhưng vờ như không, và vẫn tiếp tục đưa đẩy theo câu chuyện của anh Bảo.
Bất thình lình, Tuyết Mai ngắt lời cả hai chúng tôi:
- Tối nay Phong có rảnh không?
- Ừm… mình cũng không biết nữa, mà sao vậy?
Tuyết Mai khẽ im lặng mất vài giây, dường như chính nàng còn chưa chuẩn bị cho lời đề nghị này:
- Có chỗ này… khá vui, đi với Mai hen? – Nàng lém lỉnh nháy mắt
- Sao Mai không rủ… thằng Long? – Tôi ngờ vực
- Long với Mai chỉ là bạn bình thường thôi, đâu có đi với nhau hoài được – Nàng vội chống chế, lý do chẳng thuyết phục chút nào
- Chứ Mai với Phong cũng thế mà, sao vẫn đi được?
- Đồ ngốc, dĩ nhiên là khác – Tuyết Mai nói giọng nhỏ dần
- Khác là khác kiểu gì?
- Khác ở chỗ, Long không phải là Phong, hì hì.
Câu trả lời ngang phè phè của Tuyết Mai chẳng khiến tôi có chút cảm giác gì đó quá đặc biệt. Điều khiến tôi lưu tâm ở đây chính là phản ứng của anh Bảo trước màn… tung hứng đầy chất tiểu thuyết của tôi và Tuyết Mai. Nếu như là một người anh trai thông thường, hẳn anh sẽ phải đặt ra những nghi vấn và những mong mỏi đối với tôi, nhưng tôi thấy anh Bảo khá ư là bình thản trước những sự đối đáp qua lại của hai đứa tôi, anh chẳng mảy may bận tâm gì đến.
- Ủa anh Bảo có ở chung với bác trai không ạ?
- À không, anh không ở chung với ba, anh lập gia đình nên ra ở riêng như Phong thấy, có nhóc Mai thì vẫn ở với ba thôi, cô út nhỉ?
- Lại nhóc đấy! – Tuyết Mai lườm anh Bảo
- Mà nhà Phong có gần đây không? Nghe Mai bảo em hay ghé ngang chỗ này?
- Dạ, nhà em cách đây tầm 10 phút đi xe, đúng là thi thoảng em hay chạy sang đây chơi…
Tôi chợt khựng lại trong giây lát vì nhận ra sự bất thường tiếp theo – việc Tuyết Mai nói với anh Bảo rằng tôi “hay ghé ngang chỗ này”, nhưng từ lúc bước chân vào nhà đến giờ, tôi chắc chắc đều đi theo Tuyết Mai như hình với bóng, và chưa bao giờ tôi nghe thấy đoạn hội thoại nào liên quan đến việc này. Nếu như đặt trường hợp, Tuyết Mai thông báo trước cho anh Bảo về việc sẽ dẫn tôi sang chơi, thì hẳn anh phải chủ động nhìn về phía tôi ngay khi tôi đang đứng ở ngoài cổng chứ không cần đợi Tuyết Mai dẫn tôi sang giới thiệu. Và điều này có vẻ cũng không hợp lý cho lắm, vì nếu chỉ là dẫn bạn sang chơi, chẳng ai lại đi kể về lịch trình của bạn như vậy cả.
Sự bối rối của tôi khiến không khí khẽ trùng xuống, và tôi ngay lập tức tìm ra phương án để điều hướng dư luận:
- Anh Bảo có nét lãng tử giống bác, còn Mai thì… - Tôi dè dặt
- Mai làm sao cơ? – Nàng quay sang liếc tôi, không tỏ ý gì nghi ngờ
- Mai chắc là…
Trong lúc tôi đang mải mê suy nghĩ chưa kịp nói rõ mọi sự thì tiếng chuông điện thoại của tôi reo vang, cắt ngang cuộc đối thoại. Tôi cầm lấy chiếc điện thoại đưa lên ngang mặt để kiểm tra. Họ quay sang nói chuyện với nhau để tôi có thể tự nhiên nghe máy. Nhưng họ không biết rằng, chẳng có ai gọi tôi lúc này cả, và tiếng chuông đó chính là tiếng chuông báo thức, tôi đã nhanh tay thiết lập cách đó ít phút, nhằm mục đích hợp thức hóa việc cầm điện thoại ra tay và chụp lại tấm ảnh gia đình của Tuyết Mai.
Tôi rút điện thoại để lên ngang mặt, giả vờ đứng lên trong vài giây rồi bấm nút chụp ảnh, đủ để ghi lại bức ảnh quan trọng, kế đó, tôi tắt chuông báo thức và hiên ngang ngồi xuống với lời bào chữa đầy ngô nghê:
- Ủa? Gọi nhầm số hay gì không biết nữa?
Dĩ nhiên câu nói này của tôi gây được chú ý với Tuyết Mai:
- Nhầm số hả Phong?
- Ừ, chắc vậy, chưa nghe đã cúp máy rồi – Tôi tiếp tục vở diễn của mình
Bây giờ đã là khoảng gần 3h chiều, và dường như mọi thông tin mà tôi muốn thu thập đều đã được ghi nhớ trong bộ não của tôi. Nếu tôi ở lại đây lâu hơn, tôi sẽ góp nhặt được thêm vài chi tiết quan trọng khác, nhưng nếu vậy, chắc chắn Tuyết Mai sẽ nghi ngờ, vì vốn dĩ tôi vẫn đang trong tâm trạng không được ổn cho lắm. Nhà anh Bảo ở đây, thì nó sẽ không mọc chân để chạy thoát được khỏi tầm mắt của tôi, và chắc chắn là tôi sẽ thường xuyên ghé ngang qua đây, trước tiên là để quan sát xem có hiện tượng nào quan trọng diễn ra hay không, và kế đó, là kiểm tra luôn việc có đúng là Tuyết Mai thường xuyên ghé chơi hay chỉ là lời bào chữa.
Sau khi vạch ra những kế hoạch tiếp theo trong đầu, bữa ăn của anh em Tuyết Mai và tôi cũng đã kết thúc được khoảng 20 phút, và dĩ nhiên là công cuộc dọn dẹp cũng đã tiến hành xong xuôi. Tôi vờ liếc nhìn đồng hồ treo tường rồi đứng dậy khoan thai:
- Anh Bảo ơi, chắc em xin phép về trước, cũng muộn rồi, em đi học từ sáng giờ chưa về nhà…
Tôi bỏ lửng câu nói ở đó, vì tôi không muốn nói nhiều, và tôi nghĩ anh Bảo cũng thừa hiểu:
- À… vậy Phong về nhé, có gì sau này ghé chơi với anh!
- Dạ, em cảm ơn anh về bữa cơm, có dịp em sẽ ghé! Em về nhé anh!
- Ừ, Phong về - Anh đưa tay ra bắt tay với tôi
Tuyết Mai có vẻ không vui lắm với quyết định ra về của tôi, nàng lộ vẻ buồn bã:
- Về sớm vậy Phong? Ở lại chơi chút xíu đi!
- Mình… hơi buồn ngủ, có gì tối hen?
- Nhớ nhen, tối mình gọi đó!
- Ừ, nhớ mà, cỡ 7h đi ha?
- Ừm, vậy 7h tối nay Mai gọi!
Tôi khẽ cúi đầu chào anh Bảo, rồi trong khoảng khắc quay mặt đi, tôi đã khẽ nở một nụ cười hài lòng vì tôi đã thành công trong việc dụ dỗ… Tuyết Mai đến với buổi đi chơi tối nay, vì chắc chắn nàng không biết, tôi cũng đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch hạng nặng dành cho nàng, một kế hoạch mà nếu thành công, có vẻ như nó sẽ mang Uyển My trở lại với tôi, thật gần hơn bao giờ hết…
Xin lỗi, Tuyết Mai…