Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 117: Bẫy tình
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật đúng là đời có những chuyện khiến ta không thể nào lý giải nổi. Tôi chưa bao giờ muốn cuộc sống của mình bị điều khiển bởi người khác, và tôi cũng không muốn làm vậy với bất cứ ai, dù đó có là con cái tôi sau này. Tôi vẫn luôn quan niệm rằng mỗi người sinh ra đều là một cá thể tự do, dù vẫn phải tuân theo những nguyên tắc của gia đình và xã hội, nhưng không ai có quyền ép buộc người khác sống theo cách họ muốn. Tôi không phải kẻ hay cãi vã, nhưng tôi cũng không ngần ngại đấu tranh cho những điều mình mong muốn, không phải để thể hiện, mà vì tôi cảm thấy mình phù hợp với nó, dù hoàn cảnh có thế nào, tôi vẫn là người hiểu mình nhất.
Thế nhưng, chẳng biết do vận xui hay định mệnh, giờ đây cuộc đời tôi bỗng chốc rơi vào một mê cung không lối thoát, ít nhất là tôi không nhìn thấy đường ra. Thật chua xót nhưng khó lòng từ bỏ, người con gái tôi yêu nhất bỗng nhiên trở thành kẻ thù chính trong cuộc đời tôi, ngay lúc này. Tôi không rõ liệu nàng có biết tôi là kẻ không thích bị ràng buộc hay không, nhưng tôi luôn cảm thấy mình không bị ai kiểm soát. Nhìn lại, tôi chỉ là một quân tốt bé nhỏ trong bàn cờ đầy toan tính của Uyển My mà thôi.
Uyển My không phải là người xấu, tôi biết, nàng làm vậy để bảo vệ tôi, để bảo vệ tình yêu lớn lao của nàng khỏi những rủi ro không đáng có. Tôi biết Uyển My khi đã quyết điều gì, nhất định sẽ đạt được, nếu không thì nó sẽ biến mất không dấu vết. Nghe qua có vẻ độc đoán, nhưng Uyển My đúng là người như vậy, và tôi đã dần quen với điều đó, dù thực tế không thể sống mãi trong sự gò bó ấy.
Ngày qua tháng, tôi cứ theo những chỉ dẫn nhỏ giọt, có vẻ “vô tình” từ Uyển My và những người thân thuộc của nàng. Tôi không biết liệu mình có thật sự thông minh hay sáng suốt hơn, hay chỉ là kẻ hoang tưởng tự cho mình là trung tâm khi người khác khen ngợi. Những manh mối, thông tin tôi thu thập được đang dần vén màn bí mật, dù tác giả của bức tranh đầy màu sắc ấy vẫn chưa lộ diện.
Tôi luôn có cảm giác bất an khi nghe bất cứ thông tin nào liên quan đến Uyển My, dù từ bất cứ ai. Tôi không tin rằng khi tôi biết thêm điều gì, đó lại là thông tin “vô tình”, mà chỉ đơn giản là Uyển My muốn tôi biết. Thế nên, tôi ngày càng cảnh giác với mọi thứ, mọi người.
Hôm nay, tôi nhận được một tin nhắn kỳ lạ từ người tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ liên lạc trong đời mình, dù với bất cứ lý do gì: Randall.
Tôi biết Randall vì hắn là người yêu cũ của Uyển My, một chàng trai đẹp trai, tốt bụng, chăm chỉ, và rất chiều nàng. Dù tôi chưa bao giờ gặp Randall, và hắn cũng đã là quá khứ đau thương của Uyển My, tôi vẫn có cảm giác ghét bỏ với hắn. Tôi ghét khi nghe những lời khen ngợi Uyển My dành cho Randall, khiến tôi cảm thấy như lửa đang bùng cháy trong lòng. Mỗi lần tôi định mắng Randall, Uyển My lại ngăn cản, dù tôi đúng hay sai, lý do lúc nào cũng là “Em không thích anh nói xấu bạn em như vậy”. Sau những lời bênh vực vô lý ấy, tôi càng thêm ác cảm với Randall, dù có thể cả đời tôi và hắn không bao giờ gặp nhau.
Thế nhưng hôm nay, bằng cách nào đó, Randall đã gửi cho tôi những dòng tin nhắn khó hiểu, bảo hắn có chuyện muốn nói với tôi. Dĩ nhiên, dù có lạc quan đến đâu, ai cũng không thể nghĩ ra một kịch bản tích cực khi người yêu cũ của người yêu nhắn tin riêng để “tuyên bố” điều gì.
Tuy nhiên, tôi không vội vàng trả lời Randall. Tin nhắn ấy đã nằm trong hộp thư của tôi gần hai tháng nay, và chẳng có dấu hiệu gì cho thấy hắn vẫn muốn nói chuyện. Tôi lướt qua trang cá nhân của Randall, một chàng trai hiền lành, nụ cười đẹp, làn da rám nắng. Nhìn bề ngoài, hắn khá ưa nhìn, dù không đẹp trai như Hải Ngựa, nhưng vẫn toát lên vẻ nam tính và rắn rỏi, đủ khiến Uyển My xiêu lòng.
Càng nghĩ, tôi càng thấy tức giận và ghen tị. Liệu Randall có muốn nói với tôi rằng “Tao và Uyển My đã quay lại, mày chỉ là kẻ thua cuộc”? Hay hắn sẽ thông báo tin sốc rằng hai người sẽ cưới nhau, buộc tôi phải rút lui? Hoặc tệ hơn, hắn sẽ gửi ảnh chụp Uyển My đi khám thai và viết dòng tin đầy vui sướng: “Uyển My đã có con với tao, đừng hy vọng gì nữa”?
Tất cả những kịch bản tồi tệ nhất đều hiện lên trong đầu tôi lúc này. Những suy nghĩ ấy khiến tôi thật sự lo sợ nếu điều đó xảy ra khi tôi trả lời Randall.
Gần đây, những thông tin liên quan đến Uyển My bỗng nhiên xuất hiện dồn dập từ nhiều nguồn. Đầu tiên, Tuyết Mai tiết lộ rằng nàng và Uyển My thân thiết. Sau đó, Hải Ngựa xác nhận Tuyết Mai là chị họ của Uyển My. Và hôm nay, người yêu cũ của nàng, Randall, đột nhiên nhắn tin muốn nói chuyện với tôi.
Dù có ngốc đến đâu, tôi cũng không thể không nghi ngờ khi mọi thứ quá tình cờ và vô lý như vậy. Tôi biết Uyển My giỏi sắp xếp, lên kế hoạch và thi hành mọi việc gần như hoàn hảo, nhưng tôi không chắc liệu nàng có bao giờ nghĩ đến những người trở thành quân cờ trong tay mình, dù họ không hề biết mình đang bị điều khiển. Gần đây, tôi cảm thấy sợ Uyển My hơn bao giờ hết, sợ rằng cuộc đời tôi sẽ chẳng bao giờ yên ổn nếu tôi tiếp tục ở bên cạnh nàng. Mọi chuyện có lẽ chỉ tạm dừng khi chúng tôi quay lại, nhưng tôi chẳng biết khi nào điều đó xảy ra, và tôi cũng không dám nghĩ, vì nó quá xa vời.
Tạm gác những suy nghĩ hỗn độn, tôi tiếp tục hoàn thành công việc dang dở. Dù không có tiền tài hay danh vọng, nhưng may mắn tôi có năng khiếu thiên bẩm trong lĩnh vực này, nên công việc luôn thuận lợi. Thêm vào đó, tính cầu toàn của tôi khiến khách hàng luôn khen ngợi sự chỉn chu, tỉ mỉ. Nhưng họ đâu biết, tôi làm vậy vì mỗi khi thiết kế không hoàn hảo, tôi cảm thấy khó chịu, dù cuộc đời tôi chẳng thể chỉnh sửa theo ý mình.
Sáng hôm sau, trong tâm trạng rối bời, tôi quyết định đến gặp Quỳnh, người duy nhất tôi hoàn toàn tin tưởng, vì cô ấy không liên quan gì đến Uyển My, điều mà những người bạn xung quanh tôi không có – sự phân biệt rõ ràng như trời và đất với cô người yêu thông minh, tài giỏi của tôi.
Công việc của Quỳnh khá thoải mái về thời gian và địa điểm, giống như tôi, chỉ cần hoàn thành là được. Quỳnh chăm chỉ hơn tôi gấp bội. Hằng ngày, cô ấy dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho mẹ và con gái. Sau khi cả nhà ăn xong, Quỳnh dọn dẹp rồi ngồi vào bàn làm việc. Mẹ cô ấy chỉ trông bé Min buổi sáng, buổi trưa ngủ, nên Quỳnh vừa làm việc vừa trông con. Nếu có công việc phải lên công ty, mẹ cô ấy sẽ đảm nhận, còn không, Quỳnh không bao giờ ngó lơ bé Min. Điều đó khiến tôi vô cùng nể phục cô ấy – một người mẹ chăm chỉ, trách nhiệm và không bao giờ đổ thừa hoàn cảnh.
Đôi khi, tôi vẫn ước rằng nếu Uyển My có thể dịu dàng, ngoan ngoãn và đáng yêu như Quỳnh, hẳn cuộc sống vợ chồng của chúng tôi sẽ hạnh phúc biết bao. Nhưng chỉ vài giây sau, tôi lại bật cười và gạt bỏ suy nghĩ ngu xuẩn ấy, vì nếu Uyển My không còn là Uyển My, liệu tôi có yêu và nhớ nàng đến vậy?
Khi tôi bước vào, bé Min và mẹ Quỳnh đã đi ra ngoài thăm bạn, nên cô ấy tập trung làm việc. Tôi ngồi xuống, Quỳnh cười tươi:
- Anh ăn gì chưa? Em để phần đồ ăn sáng cho anh, chờ em xíu!
- Cảm ơn… Quỳnh, vậy anh ăn nhé? – Tôi ngượng ngùng
- Hì, anh ăn đi, tự nhiên nay khách sáo với em à? – Quỳnh cười khúc khích
Tôi ăn uống, Quỳnh tinh ý tiếp tục công việc. Ngày còn bé, tôi hay bị ba mẹ mắng vì ngồi xem TV trong khi Quỳnh ngồi học ngay ngắn. Lớn lên, Quỳnh vẫn rạch ròi giữa chơi và làm, giữa nghỉ ngơi và tập trung, nên tôi ít thấy cô ấy cuống cuồng vì deadline.
- Ngon quá, em nấu ăn càng ngày càng ngon!
- Hi, Quỳnh lúc nào chả nấu ngon – Cô ấy nháy mắt với tôi, cười bẽn lẽn
Trong lúc tôi còn ngơ ngác, Quỳnh nhanh chân lại gần:
- Để em rửa cho, anh ngồi chơi đi!
- Thôi, để anh!
- Em rửa nhanh lắm, có gì đâu.
- Nhanh cái gì mà nhanh, ai ăn người đó rửa!
- Nhưng mà… - Quỳnh khẽ nhăn mặt
- Nhưng cái gì mà nhưng, cái con này, lì dễ sợ!
Tôi giành lại cái tô bẩn từ tay Quỳnh, khiến cô ấy bĩu môi:
- Anh đừng gọi em là con này, con kia…
- À… anh… xin lỗi, anh quên…
- Thi thoảng thôi nhé, hì hì…
Quỳnh khiến tôi ngượng chín người, tôi vội chạy xuống tầng dưới để rửa chén, chủ yếu là để thoát khỏi cảm giác khó hiểu ấy. Tôi biết trong thâm tâm, Quỳnh vẫn chiếm một vị trí quan trọng, nhưng tôi không thể nhìn cô ấy như một đứa em gái được nữa. Quỳnh trưởng thành, xinh đẹp, hiền dịu, giỏi giang, chăm chỉ… Việc cô ấy sợ không tìm được người đàn ông tốt chấp nhận và yêu thương bé Min là điều khiến tôi muốn trấn an cô ấy, nhưng tôi không dám, vì sợ hiểu lầm, và cũng sợ mình đang hiểu lầm chính mình.
- Anh làm gì mà suy tư dữ vậy?
Cái vỗ vai khẽ của Quỳnh khiến tôi hoàn hồn, cô ấy đã rửa chén xong, pha cho tôi ly nước cam thơm phức:
- Anh uống đi, Quỳnh lỡ bỏ nhiều đường quá, có hơi ngọt, anh đừng mắng Quỳnh hen, hi?
Quỳnh cười tươi, nhưng không đợi tôi kịp ngơ ngác, cô ấy quay về chỗ ngồi và tiếp tục công việc.
Thực ra, tôi đến đây không phải để ngẩn ngơ ngắm Quỳnh làm việc, mà là để nhờ cô ấy giải đáp những khúc mắc trong lòng. Nhưng thái độ của Quỳnh khiến tôi khó xử khi nói ra sự thật. Tôi không rõ cô ấy nghĩ gì về tôi, liệu cô ấy xem tôi là anh trai hay là một người “đặc biệt” hơn? Mỗi lần tôi kể chuyện tình cảm, tôi có chút nghi ngại rằng cô ấy giận tôi, dù cô ấy cố kìm nén không biểu hiện ra.
- Anh Phong!
- …
- Anh Phong!!!
- …
- Phong!!!!!
- Ha… hả… sao vậy?
Tôi không giật mình, nhưng cảm giác như từ trên trời rơi xuống:
- Anh làm gì mà cứ ngơ người ra vậy, ai trêu anh hả?
Quỳnh chống hai tay, tựa cằm nhìn tôi đăm chiêu, tóc mái lơ thơ bay trong gió khiến cô ấy xinh đẹp hơn bao giờ hết:
- À… không… anh có chút chuyện…
- Vậy anh kể cho em đi!
- À… chuyện này…
- Hì, nếu anh muốn thì thôi cũng được…
- Không, không… thật ra, anh muốn hỏi em, nhưng chưa biết nói thế nào…
Cô ấy gấp laptop lại, ngồi cạnh tôi:
- Có chuyện gì, anh cứ nói đi, nếu giúp được em sẽ giúp anh hết mình.
- Chuyện này…
- Bộ anh không tin Quỳnh nữa hả?
Câu hỏi của Quỳnh vừa là thắc mắc, vừa như lời trách móc, vì từ bé đến lớn, chẳng có chuyện gì tôi không kể cho Quỳnh nghe. Và với một thằng con trai mới lớn, cô ấy luôn là người đáng tin tưởng hơn bất cứ ai.
- Làm gì có…
- Thế anh kể đi!
Tò mò của Quỳnh khiến tôi muốn cười, nhưng nhớ rằng câu chuyện tôi sắp kể chẳng có gì đáng cười, nên tôi chuẩn bị tâm thế nghiêm túc nhất:
- Chuyện này hơi dài, có đoạn anh sẽ lướt nhanh, nếu em không hiểu thì hỏi anh giải thích.
- Dạ.
- Cố gắng hiểu hết nhen, vì anh cần lời khuyên của em, chứ anh chịu thua luôn rồi!
- Anh cứ kể đi, gì mà nghiêm trọng vậy?
- Chuyện là vầy…
Tôi quyết định rút gọn vài chi tiết không cần thiết, tập trung kể về mối quan hệ giữa tôi và Uyển My, đặc biệt nhấn mạnh áp lực khi ở bên cạnh cô ấy – một cô gái quá giỏi và quá rắc rối đối với tôi:
- Anh và Uyển My quen nhau hơn 1 năm trước, học chung lớp. Ban đầu, anh thích một cô bạn khác, nên bỏ qua Uyển My. Sau vài tháng trầy da tróc vẩy, hiểu lầm rồi hiểu ra, anh và Uyển My nhận ra tình cảm và hướng về nhau. Lúc đó xuất hiện mấy thằng vật cản, trong đó có Đức – bạn thân của anh.
- Đức á? Sao Đức lại là vật cản? – Quỳnh ngạc nhiên
- Nó cũng thích Uyển My, nghe theo Hải – một thằng giàu, giỏi giang, đẹp trai, gia đình Uyển My ưng. Hai thằng hợp sức đối phó với anh nhiều hơn…
- Ừm, em hiểu rồi, chị My nghĩ thế nào về anh và hai người đó?
- Uyển My… với anh là tình trong như đã, mặt ngoài còn e, dù chưa chính thức, nhưng ai cũng hiểu bọn anh là một cặp, trừ hai thằng đó.
- …
- Sự vụ kéo dài thêm cả tháng trước khi Uyển My công khai chuyện. Sau đó, ba mẹ Uyển My biết, bạn bè trong lớp biết, gia đình Hải cũng biết. Gia đình này dính líu đến chuyện sau đó…
Quỳnh ngắt ngang công việc, ngồi chăm chú nghe tôi kể, thi thoảng vuốt tóc, liếm môi tỏ vẻ tò mò:
- Sau đó, Uyển My nói với anh muốn nghe lời ba mẹ, sang Mỹ 2 năm. Đó cũng là ân huệ ba Uyển My muốn trả lại cho ba Hải, người ngày xưa giúp gia đình vay tiền làm ăn…
- Bộ gia đình chị My không có tiền trả nợ hay sao anh?
- Khùng ghê, họ trả xong rồi, nhưng cảm thấy nợ ân tình, nên không lòng từ chối lời gán ghép của gia đình bên kia…
Tôi quen tay cốc trán Quỳnh, lần này cô ấy chỉ nhăn nhó, không đáp trả:
- Sau đó, Uyển My đi Mỹ, Hải cũng đi theo. Điều kiện là sau 2 năm về, anh phải tạo được niềm tin về công việc, tiền tài, địa vị… để gia đình Uyển My thấy anh xứng đáng. Bên cạnh đó, Hải cũng có 2 năm làm việc chung với Uyển My để giành lợi thế…
- …
- Nhưng hiện tại, Uyển My đột nhiên mất liên lạc. Trước đó, cô ấy bảo có bệnh, sang Mỹ chữa trị gần ba mẹ, không muốn anh đau khổ, dằn vặt, nên cắt liên lạc. Đến nay đã hơn 2 tháng, anh chẳng biết phải làm gì nữa…
- Vậy chị My không nói gì với anh thêm nữa hả?
- Ừ, chẳng nói gì kể từ hôm đó. Cách đây ít hôm, Hải về tìm Uyển My, nói cô ấy vẫn làm việc bình thường, chỉ không xuất hiện. Anh nghĩ Uyển My không bị bệnh…
Quỳnh nhìn tôi vài giây, rồi cắm cúi suy nghĩ. Cô ấy không hiểu nổi cái cảm giác bức bối, bị kiểm soát mà tôi đang gánh chịu. Tôi biết Uyển My đôi khi làm vậy chỉ vì lo lắng cho tôi, cho mối quan hệ của hai đứa, nhưng tôi ghét phải sống theo cách người khác muốn. Sự ức chế và phẫn nộ trong tôi càng lúc càng tăng.
- Anh không biết phải giải thích thế nào, nhưng sự thực Uyển My rất giỏi, thông minh… anh nói “rất” ở đây là nói giảm nói tránh rồi. Thành thật mà nói, tôi chưa từng thấy người nào như Uyển My – vừa suy nghĩ thấu đáo, lập kế hoạch bài bản, tự tin không ai sánh bằng. Sự tự tin ấy tạo thành áp lực vô hình, khiến tôi sợ khi phải đối diện với nó…
- …
- Anh biết chỉ nói bằng lời thế này thì em chưa thể hiểu, nhưng tin anh đi, Uyển My là kiểu người nếu em làm gì tổn hại đến anh, dù bằng cách nhẫn tâm hay vị tha, em sẽ phải nhận sự trừng phạt thích đáng, khiến em ám ảnh rất lâu. Sự tự tin ấy là vũ khí mạnh nhất của cô ấy… anh không biết giải thích thế nào nữa, chỉ thấy bức bối vì mọi thứ anh làm, dường như Uyển My đều biết và kiểm soát hoàn hảo…
Sự bất an trên khuôn mặt tôi khiến Quỳnh lo lắng, cô ấy nắm lấy đôi bàn tay run lẩy bẩy của tôi, mỉm cười trấn an:
- Anh đừng lo, em nghĩ chị My quan tâm đến anh thôi, có lẽ chị có nỗi khổ riêng, khi nào đến lúc anh sẽ được biết…
- Mà còn cái này nữa, Tuyết Mai ấy?
- Dạ?
- Tuyết Mai chính là… chị họ của Uyển My đó!
Lần này, Quỳnh ngạc nhiên, cô ấy như không tin vào tai mình, thừ người ra:
- Thật… thật hả anh? Hèn gì…
- Hèn gì sao?
- Hai người đó đều xinh như nhau… mà không, em thấy chị My vẫn hơn, em không biết phải nói thế nào nữa, hì…
Nhận xét của Quỳnh không sai, Uyển My hơn hẳn Tuyết Mai ở nhiều mặt. Không chỉ nhan sắc, sự sắc sảo và thông minh quá đỗi ấy không hẳn là điều tốt, ít nhất với tôi, vì kể từ khi tôi biết tính cách thật của Uyển My, tôi không thể nhìn nàng như một cô gái bình thường được nữa. Uyển My mạnh mẽ, tự tin, nhưng luôn mang xu hướng bề trên, khiến tôi – kẻ luôn thích tự do – cảm thấy khó chịu và không vừa lòng, dù tôi chưa bao giờ dám nói ra.
- Nhưng Quỳnh biết không, Uyển My và Tuyết Mai lần đầu gặp nhau đã giả vờ không quen biết, cùng diễn một vở kịch trước mặt mọi người. Uyển My tỏ ra lạnh lùng, tàn nhẫn, đáng sợ đến mức khủng khiếp. Cô ấy hành hạ, sỉ nhục Tuyết Mai không chỉ bằng lời nói, mà cả hành động. Anh không rõ hai người họ phối hợp nhuần nhuyễn thế nào, nhưng anh nghĩ việc Uyển My đích thân dằn mặt người con gái thân thiết với anh là cách cô ấy… răn đe những cô gái khác có ý định tiếp cận anh, dù anh thừa biết mình chẳng có gì đặc biệt.
- Vậy là…
- Đúng! Tuyết Mai là người Uyển My để lại nhằm quan sát và kiểm soát anh, đồng thời tạo bức tường phòng thủ để không cho anh có cơ hội… nghĩ đến cô gái nào khác, càng không phải là Tuyết Mai, người bị Uyển My… hành hạ trước mắt anh…
- …
- Hai người họ giấu anh tất cả những chuyện đó, và anh chỉ tình cờ biết được gần đây. Chưa kể những bí mật khác họ vẫn che giấu, anh nghĩ vẫn còn rất nhiều…
- …
- Anh kể cho Quỳnh nghe không phải vì muốn cô ấy thương xót, mà vì anh muốn hỏi ý kiến cô ấy: liệu anh có nên tiếp tục mối quan hệ với Uyển My hay không? Anh nghĩ mình không xứng đáng với cô ấy ở tất cả mọi mặt, và hơn nữa, sự kiểm soát của người khác với cuộc sống mình là thứ anh ghét nhất, dù nó đến từ ai…
Nếu nói đến những bất hạnh trong cuộc đời, những điều tôi trải qua vẫn chẳng là gì so với Quỳnh. Ngay từ nhỏ, cô ấy thiếu thốn tình thương, gần như tự lập từ bé. Lớn lên, cô ấy phải xa Việt Nam, sống nơi đất khách quê người, nhưng cuộc đời Quỳnh cũng chẳng tươi sáng hơn. Ba cô ấy có người khác, bạn trai bỏ chạy khi cô ấy mang thai. Có lẽ niềm an ủi lớn nhất của Quỳnh là bé Min, và giờ, cô ấy có thêm tôi – người đàn ông có lẽ là duy nhất cô ấy tin tưởng.
- Em không biết phải nói sao nữa, nhưng nếu em là anh, em sẽ nghe theo trái tim mình, chứ không phải lý trí. Anh hãy thử đặt mình vào hoàn cảnh cụ thể rồi đưa ra kết luận cũng không muộn, đó là cách em vẫn làm…
- Là sao?
- Anh hãy nghĩ đến một ngày nào đó, trong tương lai, nếu anh không bao giờ gặp lại chị ấy nữa, thì anh có ổn không? Có vui vẻ và hạnh phúc được không? Và ngược lại, nếu tiếp tục ở bên cạnh nhau, mối quan hệ của hai người có còn tự nhiên như lúc đầu, hay nó sẽ chỉ mãi là sự kiểm soát có điều kiện từ một phía…
- …
- Em chẳng giỏi chuyện tình cảm, nhưng em nghĩ rằng một khi anh đem chuyện này hỏi em, anh đã có câu trả lời của riêng mình rồi. Chỉ là anh đang muốn có sự thúc đẩy từ người khác thôi, phải không Phong?
- Anh… anh…
Sự sâu sắc của Quỳnh khiến tôi bất ngờ. Từ một cô bé ngày xưa, giờ cô ấy đã trở thành người con gái chín chắn, hiểu chuyện. Quỳnh biết tôi ghét gò bó, không thích bị điều khiển, nên trong lời nói của cô ấy, tôi nhận ra sự động viên để tôi quyết tâm hơn với lựa chọn của mình. Tôi không nói rằng tôi sẽ vĩnh viễn rời bỏ Uyển My, vì chúng tôi vẫn có thể là bạn, nhưng tình yêu này với tôi quá ngột ngạt. Tôi chưa bao giờ thấy mình có vai trò hay quyền hạn gì đối với cô ấy, chỉ luôn lẳng lặng đứng cạnh và nghe theo sự sắp đặt của Uyển My.
Tôi cũng không dám chắc nếu gặp lại Uyển My lúc này, tôi sẽ nói gì. Liệu đó có phải lời chia tay ngập ngừng, hay những suy nghĩ mông lung ấy sẽ tan biến khi xúc động dâng lên, khiến tôi ôm chầm lấy người con gái tôi yêu mà thủ thỉ, nhỏ to.
Uyển My à, em đang ở đâu vậy chứ?