118. Chương 118: Những bí mật của Uyển My

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 118: Những bí mật của Uyển My

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đến thời điểm này, ngoài những manh mối vụn vặt do Tuyết Mai và Hải ngựa hé lộ, tôi thật sự chẳng hiểu thêm được điều gì về cách bố trí hay diễn biến của toàn bộ sự việc. Liệu Uyển My có thật sự mắc bệnh và đang điều trị, hay đó chỉ là cái cớ để nàng biến mất? Nếu nàng thật sự ốm, tại sao vẫn phải tiếp tục công việc ở phía Hải, tốn nhiều thời gian như vậy? Rõ ràng không có lý do gì để nàng hy sinh sức khỏe của mình. Chính sự mâu thuẫn này khiến tôi có chút nghi ngờ: phải chăng Uyển My không hề bệnh tật, nàng vẫn hoàn toàn khỏe mạnh, và căn bệnh kia chỉ là cái cớ để nàng biến mất? Nhưng tôi cũng không dám chắc, bởi lẽ Uyển My có thể nói dối tôi bằng cách viện ra một căn bệnh lạ tôi không biết, và tôi cũng chẳng thể nào xác nhận được.
Nhờ lời động viên chân thành của Quỳnh, tôi mới có đủ can đảm để nhắn tin trả lời Randall, bởi tôi thật sự cần biết mọi thứ, dù đó là từ bất cứ ai, miễn là có liên quan đến Uyển My:
“Chào Randall, có chuyện gì cứ nói, tôi sẵn sàng nghe đây.”
Chẳng cần chờ lâu, chỉ ít phút sau, Randall đã hồi âm, nhưng lời đáp của hắn lại càng khiến tôi thêm bất an:
“Cảm ơn cậu đã trả lời, hiện tại tôi chưa thể nói ngay cho cậu biết, nhưng sẽ sớm thôi, trong vài ngày tới, khi cơ hội đến. Chào Phong!”
“Cơ hội đến”? Hắn nói như thể đang bị tù và phải đợi đến lượt mình nói chuyện vậy. Thôi, không muốn trả lời cũng được. Bởi lúc này, tôi chẳng còn tâm trí để quan tâm đến nhiều việc. Dù sao thì, khi nào chuyện xảy ra thì sẽ đến. Càng nghĩ càng đau đầu, những khúc mắc không lời giải khiến tôi mất ngủ suốt đêm. Giờ thêm cái tên Randall kỳ quặc này nữa, dù tôi cứ bảo bỏ qua, nhưng con tim ngang bướng lại đưa tôi quay lại.
Tôi nhớ Uyển My vô cùng, điều đó không thể phủ nhận. Tôi muốn được ôm lấy nàng như mọi lần, nghe nàng thủ thỉ tâm sự, chỉ tay lên má chờ cái hôn thơm của Uyển My bé nhỏ. Đã lâu rồi, tôi chẳng còn cơ hội ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp, nụ cười rạng rỡ và đôi gò má ửng hồng của nàng. Dù chẳng ai ép buộc, nhưng cuộc đời tôi hiện tại xoay quanh Uyển My, theo những quyết định bí mật của nàng.
Tôi không biết liệu khi gặp nhau, tôi có đủ can đảm để bày tỏ tâm tư, uất ức trong lòng hay không. Dù thế nào đi chăng nữa, tôi tin tưởng rằng Uyển My yêu thương tôi, và tôi cũng như vậy. Chuyện tình yêu liệu có cần quá nhiều rắc rối, những bí mật che giấu như hiện tại hay không? Câu hỏi đó, có lẽ chỉ có Uyển My mới có thể trả lời. Nhưng hiện tại, nàng chẳng ở đây… đau đớn quá.
Tôi nằm im, tay gác trán, nhìn lên trần nhà, để những giọt lệ rơi lặng lẽ. Trước khi gặp Uyển My, tôi chưa từng khóc vì ai, dù là gia đình. Giờ tôi mới hiểu, nỗi đau khổ không chỉ đến từ mất mát, mà còn từ việc gặp được người thân thiết nhưng chẳng thể níu giữ ở bên cạnh. Tôi tự hỏi, liệu cảnh ngộ chia ly này của chúng tôi sẽ kết thúc khi nào, và liệu nó có thực sự chấm dứt được không?
Có đôi khi, cuộc đời buộc ta phải đưa ra những lựa chọn khó khăn, dù đi theo hướng nào, ta cũng sẽ buồn đau và hối hận. Tôi chưa bao giờ muốn rời xa Uyển My, nhưng tôi cũng chẳng thể tưởng tượng cuộc đời mình sau này sẽ ra sao nếu người bên cạnh tôi là một cô gái tự tin, ngạo mạn và có trí tuệ phi thường, sẵn sàng đảo lộn cuộc sống của tôi bất cứ lúc nào. Bởi vì… cô ấy muốn như thế.
Tôi biết rằng kẻ sẽ kết thúc mọi rắc rối này không phải là Uyển My, mà chính là tôi. Dù nàng có giỏi thao túng người khác, giỏi sắp xếp mọi thứ theo ý mình, nhưng liệu nàng có bao giờ nghĩ rằng, mỗi con người sinh ra đều có quyền làm chủ vận mệnh của mình? Dù tiêu cực hay tích cực, tôi quyết tâm sẽ tự định đoạt tương lai của mình, dù có phải dựa vào người mình yêu nhất trên đời.
Bỏ qua những giận dỗi cá nhân, tôi quyết định ngày mai sẽ quay lại lớp học, tìm gặp Tuyết Mai. Dù Uyển My và Tuyết Mai có đang cố gắng che giấu sự thật đến mức nào, nhưng rồi mọi chuyện cũng sẽ phải hé lộ, và tôi sẽ là người quyết định thời điểm đó.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, chuẩn bị mọi thứ và cố gắng giữ tâm trạng ổn định. Dù không muốn, tôi phải thừa nhận rằng nếu không có những gợi ý của Tuyết Mai, tôi chẳng thể nào hiểu nhanh được câu chuyện đến vậy. Và nếu những gợi ý đó là do nàng chủ động làm trái với Uyển My, thì chỉ có chính nàng mới biết.
Tuyết Mai xuất hiện với mái tóc xoăn quyến rũ và nụ cười duyên dáng quen thuộc. Nàng vẫn tươi tắn như mọi lần, nhưng khi thấy tôi đứng trước mặt, nàng có chút ngạc nhiên:
- Pho… Phong?
- Ừm, mình đây, sao vậy?
- Sao mấy bữa nay… nghỉ học vậy?
- Mình có chút chuyện thôi…
- Vậy… mọi chuyện… vẫn ổn chứ? – Tuyết Mai nhìn tôi dè dặt
- Ổn, nhưng chưa thật sự ổn.
- Là sao? Mai chưa hiểu?
- Mai đã từng nói về việc Phong đi đúng hướng, phải không?
- Ừm, Mai nhớ rồi, có lẽ Phong nhận ra điều gì rồi sao?
Tuyết Mai tủm tỉm cười, trông nàng không giống người đang giữ bí mật bị phát hiện, mà như thể nàng đưa ra thử thách và tôi vượt qua, khiến nàng vui:
- Mình nghĩ mình đã nắm được trọng tâm của câu chuyện, nhưng còn nhiều điểm chưa sáng rõ, cần Mai giải đáp nốt.
- Hì, mình cũng chỉ chờ có vậy đó!
Nụ cười của Tuyết Mai trở nên tươi tắn hơn, nàng hài lòng về tôi:
- Sao lại…?
- Mai cũng nghĩ Phong đã đoán ra được rồi, có lẽ vai trò của Mai cũng nên kết thúc, hì hì.
- Vai trò?
- Đúng vậy, vai trò của Mai trong câu chuyện này, và Mai nghĩ nó hơi dài dòng hơn so với dự tính, nên là… hẹn Phong tối nay hen?
Tuyết Mai kéo dài thời gian, khiến tôi nghi ngờ nàng sẽ liên lạc với Uyển My để tiếp tục xoay tôi như chong chóng. Đối đầu với trí tuệ của Uyển My, tôi chỉ là kẻ vô dụng không có cửa thắng:
- Sao không phải là ngay bây giờ?
- Hì hì, nhìn mặt lo lắng chưa kìa… Đừng nghĩ nhiều, giờ đang ở trong lớp, nói nhiều không tiện, với lại, chiều nay tụi mình còn học Tiếng Anh nữa mà, nên để tối nay cho thoải mái…
- Nhưng mà…
- Yên tâm, Mai hứa với Phong là sẽ không có thêm bất ngờ nào nữa đâu, Mai đầu hàng, hì hì…
Nụ cười của Tuyết Mai vẫn vậy, nhưng giờ đây, nó trở thành nụ cười của người chị gái, và tôi không còn có ảo tưởng về mối quan hệ giữa chúng tôi, giống như cách tôi đối xử với dì Hạnh:
- Vậy tối nay, hẹn nhau ở…
- Ở nhà Uyển My hen? Đúng 7h tối nhé!
- Ừ, mình biết rồi.
Sau đó, tôi và Tuyết Mai tập trung vào bài học, thi thoảng tôi vẫn nhìn nàng, nhận lại nụ cười duyên dáng quen thuộc. Thời khắc của sự thật đang đến rất gần.
Đúng 6h30 tối, tôi ăn vội bữa cơm rồi lao ra khỏi nhà, khiến bố mẹ ngạc nhiên. Sự háo hức khiến tôi không giấu nổi. Quả thật, khi tinh thần bị kích động, dù là cảm xúc tiêu cực hay tích cực, con người ta cũng dễ mất cảnh giác. Tôi là trường hợp bất hạnh đó.
Căn nhà của Uyển My vẫn vậy, nhưng hôm nay tôi nhìn nó khác hẳn. Không còn âm u, lạnh lẽo và cô đơn, mà tràn đầy sự ấm áp, hòa quyện với niềm vui ẩn giấu, như thể chào đón tôi nơi sự thật về cô tiểu thư Uyển My sắp bước ra ánh sáng.
Tôi ngồi lặng yên trước sân, hít hương thơm ngào ngạt từ những đóa hoa, nhìn lên bầu trời đầy sao, thắp lên niềm tin và hy vọng. Đúng 7h, tiếng xe máy phân khối lớn áp sát cổng sắt, và cô bạn tóc xoăn đã xuất hiện, tươi tắn, rạng rỡ như chưa bao giờ hết xinh đẹp:
- Xin chào, đúng giờ quá hen?
- Để mình… dắt xe cho!
- Ừ, cảm ơn Phong ha?
Tuyết Mai lí lắc theo chân tôi đến khi chiếc xe của nàng yên vị bên cạnh xe tôi. Mọi chuyện bắt đầu:
- Vậy giờ… ngồi trong nhà hay là…?
- Thôi, ngồi ngay hiên nhà này cũng được, cho mát, hì hì, Mai thích không gian thoáng đãng này hơn.
Hai đứa ngồi xuống hiên nhà, nơi tôi từng lặng im mỗi buổi chiều gửi nỗi nhớ đến Uyển My, hy vọng nàng ở xa nhận được tình yêu thương của tôi qua những cơn gió. Tôi mỉm cười vì háo hức, vì sắp gặp người mình yêu, nhưng trên hết, là sự thật tôi kiếm tìm bấy lâu:
- Bắt đầu nhé! – Tuyết Mai dè dặt đề nghị
- Ừ… ừm… cũng được
Nàng lắc đầu nhìn tôi, nở nụ cười quen thuộc:
- Đến hôm nay, thì Phong đã đoán được Mai và Uyển My có quen biết nhau, đúng chứ?
- Ừm, mình biết.
- Vậy hai đứa mình… có quan hệ gì, Phong biết luôn rồi chứ?
- Mai là chị họ của Uyển My, là em gái của anh Tùng, anh Bảo nữa, đúng không?
Tôi nói chắc nịch, tưởng chừng không có chút sơ hở nào, cho đến khi:
- Hì hì, thông minh lắm, đã đoán được đến tận đó, nhưng… sai rồi, pleu
Tuyết Mai lè lưỡi trêu tôi, nhưng tôi lại chết trân:
- Sao lại… thế được, chẳng phải Mai với anh Tùng…?
- Nếu xét trên những gì mà Phong biết, thì đoán được như vậy đã là rất giỏi rồi, hì. Uyển My nói chẳng sai, Phong thông minh ghê!
- Chứ hai người… là…
- Thật ra thì, Mai là… chị ruột của Uyển My.
Lời của Tuyết Mai nhẹ tênh, nhưng đối với tôi, nó như một tiếng sét đánh phá tan màn đêm tĩnh mịch. Làm sao lại có thể như vậy?
- Sao… sao lại… thế được?
- Hì, Phong ngạc nhiên lắm đúng không? Nếu như đúng như trên giấy tờ, sách vở, thì Mai đúng là chị họ của Uyển My, nhưng thực tế thì Mai với My là hai chị em cùng cha khác mẹ, ba của Uyển My cũng là ba của mình đấy!
- Mai… thật… thật hả?
- Ừm, hoàn toàn là thật, Mai lớn hơn My 2 tuổi, cũng lớn hơn Phong 2 tuổi đó, hì, ba của mình quen mẹ và đã sinh ra mình, nhưng lúc mình ra đời thì 2 người đã chia tay, mẹ mình đã mang mình đến để ở trước cửa nhà ba và đi mất…
Nói đến đây, mắt của Tuyết Mai khẽ ngấn lệ, bờ môi hơi run rẩy phải dừng lại vài giây:
- Lúc ấy thì ba mình đã yêu mẹ của Uyển My rồi và hai người chuẩn bị làm đám cưới, vậy nên ba không thể nhận mình được vì lúc đó ba sợ mẹ Uyển My không chịu nổi cú sốc nên đã gửi mình cho chị gái của ba nuôi giúp, là người mà mình gọi là mẹ bây giờ, là bác của Uyển My đó Phong…
Tôi im lặng. Tuyết Mai tiếp tục:
- Uyển My có nói với Phong là ba của tụi mình ít khi gặp mặt chị gái của ba không?
- Ừ… có… Uyển My nói là hai người đó… xích mích…
- Hì, không phải đâu, tại vì ba không dám gặp mình, sợ sẽ xúc động không chịu được mà nhận lại mình, lúc đó lại không dám ăn nói với vợ của ba…
- Thế đến tận bây giờ… hai người vẫn… chưa…?
- Không, bây giờ thì hai cha con mình đã nhận nhau rồi, hì, mình rất vui…
- Vậy thì… chúc mừng Mai!
Nàng nhìn ra xa, thi thoảng lại đưa tay quẹt ngang để lau vội đi những giọt lệ:
- Thật ra việc này, là nhờ Uyển My đó!
- Uyển My?
- Đúng, con bé chính người phát hiện ra chuyện này, dù ba không nói ra, và ba mẹ nuôi của mình cũng thế…
- Sao vậy được?
- Mai cũng chẳng biết con bé làm cách nào, cái hôm mà Uyển My về Việt Nam ấy, nó bảo đợi ba mẹ về nó sẽ kiểm tra lần cuối và nói cho mình biết một bí mật…
- Và đó là…
- Ừ, đúng rồi, My gọi mình sang nhà, thuyết phục mẹ nó đi ra ngoài, chỉ còn 3 cha con với nhau, và My nói thẳng thừng câu chuyện, không có chút dò xét gì cả, như thể nó biết sẵn mọi thứ rồi vậy. Hôm đó, ba với mình đều bất ngờ, chẳng hiểu sao con bé nó lại biết chuyện đó, nhưng mình thực sự… rất sốc. Mất vài ngày sau, mình mới chấp nhận được sự thật này…
- …
- Uyển My giỏi thật, nó nói rằng trong một lần tình cờ, nó thấy ba đang ngắm nhìn một chiếc lắc tay bạc cũ hình ngôi sao, và mình cũng có một chiếc lắc như vậy, chỉ từ hai chi tiết đó thôi, con bé đã tìm ra được sự thật mà ba mình giấu kín gần 30 năm nay…
- …
- Mình lớn hơn Uyển My, nhưng tính mình trẻ con lắm, hì, chắc Phong cũng thấy, với lại chị em mình đã xa nhau từ nhỏ, nên mình luôn có cảm giác, mình mới là em của Uyển My, lúc nào mình cũng chỉ muốn ôm lấy con bé thôi, nó trắng trẻo, xinh đẹp, lại rất là cao nữa, nên mình… rất thích ôm nó…
Nói đến đây, Tuyết Mai liếc nhìn tôi. Nàng nhận ra mình đang nói quá rõ ràng. Dù vậy, tôi vẫn nói:
- Vậy… Uyển My… bây giờ… đang ở đâu, bị bệnh gì vậy? Mai cho mình biết đi!
Tôi nắm lấy tay Tuyết Mai lúc lắc, thật lòng có lỗi vì đang lúc nàng xúc động, tôi vẫn không thể hiện sự cảm thông:
- Mai thực sự xin lỗi Phong, riêng chuyện này, Mai không thể nói gì hơn được nữa… - Tuyết Mai nhìn tôi đầy ái ngại
- Sao lại…
- Uyển My đã dặn Mai rằng tuyệt đối không được nói cho Phong biết, con bé nói nó sẽ thú nhận với Phong khi đến lúc…
- Đến lúc? Đến lúc nào nữa chứ?
- Mai cũng không rõ, nhưng Mai chỉ có thể nói rằng Phong hãy yên tâm, Uyển My hứa là nó sẽ làm…
Lời an ủi của Tuyết Mai chẳng làm tôi bớt hoang mang. Dù vậy, tôi vẫn hỏi:
- Vậy… khi nào thì Uyển My mới chịu nói cho mình?
- Cái này… Mai cũng không biết, Uyển My nó không nói rõ cho Mai nghe… Mai cũng chỉ biết đến vậy thôi…
- Chuyện đó mà Uyển My… cũng giấu Mai sao?
- Hì, tính con bé vậy đó, nó là kiểu người tự lập, thậm chí có thể nói là khá kiêu ngạo, nó biết nó là một đứa thông minh, nên ít khi nào nó cần nghe lời khuyên từ người khác, mình là chị nó cũng không sao bảo ban nó được… Uyển My nó nói gì thì mình nghe vậy…
- Vậy… tất cả những… manh mối trước giờ, là do…
- Đúng đó Phong, tất cả những gì mà Phong biết, mà Phong thấy, hoặc là do Mai nói, đều là Uyển My nó muốn như vậy…
- Ngay cả chuyện… mình theo dõi Mai?
- Đúng, ngay cả chuyện đó…
- Tại sao… Uyển My… lại làm như vậy chứ? Mình không hiểu?
Sự hoang mang trên gương mặt tôi khiến Tuyết Mai có chút cảm thông, nàng nắm lấy tay tôi an ủi:
- Mình biết Uyển My có những điều bí mật khó nói, thậm chí mình là chị nó cũng chưa bao giờ được nó kể cho nghe hết mọi chuyện, chỉ là giúp được cái gì mình đều cố gắng giúp nó…
- …
- Nhưng Phong đừng quá buồn lòng, vì mình đảm bảo rằng em gái mình rất thương Phong, và tất cả những gì con bé làm đến thời điểm này chỉ đều là vì muốn bảo vệ Phong mà thôi…
- Bảo vệ ư?
Tôi lắc đầu cười khổ. Những việc làm của Uyển My liệu có thể gọi là bảo vệ? Khi nàng chẳng cho tôi cơ hội nào để giúp nàng vượt qua khó khăn, chẳng cho tôi chút thông tin nào về sự biến mất đột ngột, lại nhờ chị gái mình giám sát tôi ngay bên cạnh. Liệu tôi có thể tin tưởng vào lời của Tuyết Mai, rằng Uyển My chỉ vì thương tôi, hay sự thật là nàng thích kiểm soát người khác:
- Mai biết ngay lúc này có nói gì thì Phong cũng sẽ không dám tin, nếu là Mai thì Mai cũng chẳng thể tin nổi, vì dù Uyển My có là em gái của Mai, và Mai ủng hộ mọi thứ nó làm, Mai cũng không chấp nhận được việc nó đang gần như điều khiển và thao túng mọi người xung quanh như vậy…
- …
- Nhiệm vụ của Mai đến đây là hết, từ giờ Mai cũng như Phong, trở thành một vị khán giả để xem cái con nhóc kia còn giở trò gì nữa…
- Uyển My… không nói tất cả cho Mai nghe sao?
- Hì, Mai đã nói rồi mà, nó chỉ nói cho Mai nghe những gì Mai cần làm, còn lại thì Mai cũng không rõ…
- …
- À, nói về chuyện đó, Phong có nhớ cái hôm Uyển My trở về và lên lớp học không?
- Mình có… sao vậy?
- Hôm đó mình tức muốn bật khóc đúng không?
- Ừm… đúng, mình có thấy, nhưng Uyển My… dữ quá nên mình cũng không dám… an ủi Mai, nhưng sao hai người… như vậy… mà Mai khóc… như thật thế?
Câu hỏi của tôi khiến Tuyết Mai bật cười khúc khích:
- Hì, Mai khóc thật đó chứ!
- Là… sao?
- Uyển My nó chỉ dặn Mai một câu vỏn vẹn là “Ngày mai em và chị sẽ cãi nhau”, vậy thôi!
- Tức là…
- Là mọi thứ diễn ra đều rất tự nhiên, và những lời nói khích tướng, ngay cả việc Uyển My đổ nước lên người mình, đều là… tự phát, và mình thật sự sốc vì không nghĩ con bé lại… hy sinh mình đến như vậy, hì…
- …
- Mai chỉ hợp tác và dựa theo tình huống rồi tùy cơ ứng biến thôi, ai ngờ con bé này nó… đanh đá đến mức đó, Mai khóc vì nó chửi đúng, không sai chút nào… Mình học ngu thiệt nên nó nói chẳng sai tí nào… hì hì…
- Nên sau đó…
- Ừm, đúng rồi, sau đó Uyển My nó có chạy về xin lỗi mình… và nó dặn mình cứ lên lớp bình thường, và nó sẽ… đảm bảo Phong cũng sẽ bình thường…
- …
- Mình nghĩ Phong cũng sẽ hiểu được rằng, Uyển My là một đứa rất cực đoan đúng không? Nó đã muốn điều gì, thì không ai cản được, và nó đã ghét ai, thì người đó cũng sẽ không được yên thân đâu. Tuy những gì con bé làm mình cảm thấy không đúng chút nào, nhưng nó là em mình, mình buộc lòng phải tin và ủng hộ nó…
- …
- Mình hy vọng Phong hiểu được, em gái mình dành tình cảm cho Phong nhiều thế nào, vì mình chưa bao giờ thấy nó quan tâm đến ai nhiều như thế, kể cả mình, kể cả ba mẹ…
- …
- Có lẽ Uyển My sẽ giải thích với Phong mọi chuyện sau, nhưng nó dặn mình rằng, phải luôn đảm bảo Phong không gục ngã vì bất cứ chuyện gì, và phải đi được đến cái đích cuối cùng, nên … cố gắng lên nhé, em rể? – Tuyết Mai nhìn tôi, nháy mắt lém lỉnh
Nụ cười của Tuyết Mai lần này đã khác. Nó không còn là nụ cười đơn thuần từ người bạn, mà là nụ cười của người chị gái lo lắng, yêu thương đứa em bé nhỏ của mình, và ủng hộ tình yêu của em gái đó. Tôi từng nghĩ Tuyết Mai rất trẻ con, nhưng xem chừng những suy nghĩ của nàng vẫn sâu sắc và chín chắn hơn nhiều so với vẻ bề ngoài, một bà chị bé đích thực:
- Mình… à… em… biết rồi… em sẽ… cố gắng!
- Hì hì, Mai nói đùa thôi, cứ xưng hô như trước tùy thích, đừng ngại!
- Có ổn không… chị… à Mai…
- Đã nói đừng gọi chị rồi mà, cứ như cũ đi, hen?
- Dạ… à… được, mình nhớ rồi.
Một khoảng lặng trỗi dậy khiến hai đứa gần như chẳng còn biết nói gì thêm. Tôi vẫn còn hàng ngàn câu hỏi muốn gửi đến Uyển My, người mà đến cả chị gái ruột cũng phải làm vật tế thần. Tôi không tự dọa mình, nhưng rõ ràng Uyển My ngày càng quá đáng hơn khi tôi càng biết nhiều sự thật về tính cách và những bí mật không muốn tiết lộ của nàng.
Tưởng rằng mọi chuyện sẽ chìm nghỉm, nhưng bỗng, bà chị vợ bỗng nhiên lên tiếng:
- Phong nè!
- Hả? Sao vậy… Mai?
- Ừm… cô bé Quỳnh, là gì với Phong vậy?
- Quỳnh là… bạn thân của mình… từ ngày còn nhỏ…
- Nhỏ là bao lâu trước đó?
- Từ lúc 2 đứa mới học lớp 1, đến giờ gần 20 năm rồi…
- Hèn gì…
- Hèn gì sao chứ?
- Hèn gì Mai mới ghẹo Quỳnh một chút, Phong đã giãy nảy lên rồi. E hèm, xem ra, em gái tôi có đối thủ rồi đây!
- Uầy… đâu có…
Câu nói trêu ghẹo của Tuyết Mai khiến tôi lạnh gáy. Trong vài ngày trở lại đây, tâm tư tôi không được ổn định, và tôi thực sự đã có những giây phút nghĩ đến Quỳnh và tương lai sắp tới. Không đơn giản chỉ là sự quan tâm của người bạn, người anh trai với em gái, mà còn hơn thế nữa, khi tôi ngày một nhận ra Quỳnh chính là người con gái… khá lý tưởng đối với tôi. Tôi không dám so sánh Quỳnh với Uyển My, vì rõ ràng Quỳnh chẳng bằng được cô tiểu thư nhà tôi ở điểm nào, chỉ có duy nhất một thứ nó làm tốt hơn theo quan điểm của tôi, đó là việc nó thể hiện vai trò là một… phái yếu trong mối quan hệ, không giống như cách Uyển My đang làm, dù trước mặt tôi, nàng vẫn biết cách mè nheo và nhõng nhẽo thường xuyên:
- Con cô bé con mũm mĩm đáng yêu đó là…?
- Là con gái của Quỳnh đó Mai…
- Thế còn… ba đứa nhỏ đâu?
- Thật ra thì… Quỳnh không may mắn lắm trong chuyện tình cảm, nó nói đó chỉ là tai nạn, còn thằng mất dạy đó đã bỏ hai mẹ con từ lúc Quỳnh có mang…
- Tội nghiệp…
- Mình mà biết đứa nào làm chuyện đó, mình hứa sẽ xé xác nó ra chấm muối tiêu
- Dữ quá ha? Thế Quỳnh đối với Phong là gì?
Chị nào em nấy, Uyển My thẳng thừng bao nhiêu thì bà chị của nàng cũng quyết đoán bấy nhiêu:
- Mình… luôn xem Quỳnh là một cô em gái…
- Chỉ vậy thôi?
- Đúng… chỉ… vậy thôi…
- Nhưng mình thấy Quỳnh không nghĩ giống Phong đâu… - Tuyết Mai nhìn xa xăm nói
- Ý Mai là sao?
- Mai đoán là Phong hiểu mà, hì… Mai không có quyền phán xét bất cứ thứ gì trong chuyện này, chỉ hy vọng Uyển My nó sẽ sớm giải quyết xong mọi chuyện để tất cả mọi người đều có được cái kết trọn vẹn, ai cũng đã chịu đủ đau khổ rồi, Phong nhỉ?
- Mình…
Nói đoạn, Tuyết Mai đứng bật dậy, vươn vai rồi quay sang tôi cười tươi tắn:
- Có lẽ những gì cần nói, Mai cũng đã nói hết rồi, từ giờ trở về sau, hai đứa mình vẫn sẽ là bạn tốt, hén?
- Ừ… ừm, sẽ vẫn là bạn tốt!
- Hì, thế thì được. Mà thôi, trễ rồi, Mai về nhé, mai còn đi học…
- Có cần mình… đưa về không?
- Hì hì, vẫn chưa tin Mai nói thật hả? Mai là chị gái của Uyển My thật 100%!
- Không phải chuyện đó… tại vì… khuya rồi, nên là…
- Không sao đâu, Mai chạy vèo một cái là tới thôi, Phong cũng về nghỉ ngơi đi!
- Ừ, mình cũng về ngay đây!
- Vậy, hẹn mai gặp lại!
- Mai gặp!
Tôi đứng chôn chân dưới hiên, nhìn theo bóng bà chị bé của tôi đang chỉnh sửa hành trang và ngồi lọt thỏm trên chiếc xe phân khối lớn to đùng trước khi quay lại nhìn tôi:
- Mà Phong nè!
- Sao vậy?
- Uyển My là đứa rất kiêu ngạo, nhưng cũng chính vì thế mà con bé không có nhiều bạn, nếu Phong vẫn còn yêu thương Uyển My, hãy cho nó một cơ hội nhé, mình cam đoan nó sẽ có lý do chính đáng…
- Mình biết rồi… cảm ơn Mai nhiều lắm!
- Cố lên, em rể, hì hì!
Lần này chẳng đợi tôi phản ứng, Tuyết Mai đã phóng xe lái đi mất. Tiếng phân khối lớn xé tan màn đêm lặng thinh, khiến bầu không khí nặng nề bớt đi chút. Nhưng rồi nó cũng trở lại trạng thái vốn có.
Tôi đứng ngây người trong sân nhà Uyển My, ngẫm nghĩ về những gì mình vừa nghe, cùng những quyết định sắp tới. Tôi không biết liệu lý do của Uyển My có thuyết phục như lời Tuyết Mai nói, nhưng dù sao, tình yêu của chúng tôi cũng đã có thêm những vết nứt đủ lớn, để những nỗi niềm cứ thế len lỏi ra ngoài, tan biến theo từng làn gió thoảng.