Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 126: Cuộc đọ sức không thể tránh
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày thi đấu áp chót đã điểm, sau bao tháng ngày chờ đợi, tôi và cô đệ tử yêu dấu của mình phải đối mặt trong một trận đấu sinh tử. Dù chỉ có một trong hai chúng tôi vượt qua vòng này, nhưng thằng BJJ kia vẫn sẽ sớm tìm được đối thủ ở bán kết. Lần này, khán đài đông nghịt hơn mọi khi, bởi đây là những ngày cuối cùng của đại hội võ thuật.
Khi các cao thủ ngày càng bị thu hẹp, ai cũng chuẩn bị cho mình những chiến thuật riêng. Hôm nay, Quỳnh có mặt cổ vũ tôi, cùng hội bạn thân. Đặc biệt, dì Hạnh và thằng Đức cũng đến, dù thằng Đức có vẻ chẳng mấy hứng thú:
- Đừng nương tay, sư phụ! Con chờ ngày này đã lâu lắm rồi!
- Sao thế? – Tôi nhếch mép cười
- Sư phụ chính là mục tiêu con muốn đạt được. Con biết mình không bằng, nhưng có một người để theo đuổi cũng thú vị lắm, đúng không?
Lời của Thanh Ngân khiến tôi lặng người. Khi tôi còn mải tìm kiếm Uyển My, những người khác đã coi tôi như mục tiêu để nhắm đến, thế nhưng tôi lại chẳng hề nhận ra.
Thằng BJJ vừa đánh bại đối thủ, tiếp đến là thằng Trí với chiến thắng áp đảo. Ở trận còn lại, thằng to con kia – tên Hòa – cũng thể hiện sức mạnh không thể xem thường.
Trận đấu bắt đầu, chúng tôi cùng chào nhau:
- Xin được chỉ giáo!
Ngay lập tức, Thanh Ngân tấn công bằng những đòn cước biến ảo. Tôi né tránh, tập trung cao độ. Cô bé năm nay đã khá hơn trước rất nhiều, nhờ những kiến thức tôi truyền dạy, trở thành đối thủ đáng gờm:
- Dừng lại, 1 điểm cho Thanh Ngân!
Trong lúc mải nghĩ, tôi sơ ý để cô bé đá trúng bụng, may mà có áo giáp:
- Tập trung đi, sư phụ! Suy nghĩ gì thế?
- Giỏi, tiếp đi!
Thế trận giằng co kéo dài năm phút. Tôi tấn công, cô bé lùi, cô bé tấn công, tôi né. Đôi lúc quyền cước chạm nhau, hoặc tôi quên không đánh vào thân người nữ khiến trọng tài tuýt còi liên tục:
- Phù… đánh yếu thế, tiếp đi! – Thanh Ngân thở dốc thách thức
- Đầu hàng đi! Đánh thật đấy nhé! – Tôi gằn giọng
Tôi quyết định dồn sức tấn công. Những đòn thế biến hóa khiến cô bé bị động. Trong một pha phòng ngự, cô bé bị tôi đá trúng cẳng tay, nghe tiếng “chát” khô khốc:
- Aaa…
- Có sao không? Chịu thua đi!
- Không!
Thanh Ngân vẫn lao tới, dù cánh tay bị thương không thể tiếp tục áp đảo. Tôi khuyên mãi không được, cô bé ương ngạnh tấn công và bị tôi hóa giải. Dù cô bé khá hơn trước, nhưng rõ ràng không phải là đối thủ của tôi. Tôi có thể dứt điểm bất cứ lúc nào, dù thỉnh thoảng vẫn bị cô bé đá trúng vài cước vào hông:
- Thua đi, Ngân!
- KHÔNG! KHÔNG THUA ĐÂU!!!!
Cô bé hét lớn, tung cước trúng hàm tôi khiến tôi loạng choạng. Vết thương cũ rỉ máu, tôi nhìn khán đài, thấy Tuyết Mai và Quỳnh đang hồi hộp. Một cuộc đấu tranh tư tưởng xảy ra trong đầu. Tôi có thể kết thúc nhanh, nhưng trước mặt tôi là cô bé thân thiết, đệ tử yêu dấu. Làm sao tôi nỡ dồn cô vào đường cùng?
Tôi ngồi im, không buồn né tránh, để cô bé tấn công và ghi điểm. Khán giả bắt đầu huýt sáo, nghĩ tôi lại nhường Thanh Ngân. Nhưng thật không may, cơn nóng giận đã chiếm lấy tôi. Liên tiếp nhận đòn đau, tôi không kìm chế được, tung Spinning Heel Kick khiến mũ bảo hộ của Thanh Ngân văng ra, cô bé ngã uỵch:
- Knockout, Thanh Phong chiến thắng!
Ngay lập tức, tôi tỉnh lại. Tôi đã nhẫn tâm tung đòn hiểm kết liễu đệ tử yêu dấu. Thằng Linh chạy tới đẩy tôi ngã, chạy theo kiểm tra Thanh Ngân. Tôi ngồi im, không nói được. Trọng tài gọi đội y tế, Thanh Ngân được đưa đi cấp cứu. Mọi người đều chết lặng, kể cả Quỳnh.
Tôi ôm đầu, cay mắt rưng rưng. Tôi trở thành kẻ phản diện đúng nghĩa. Đây là trận thứ tư tôi hạ gục đối thủ bằng knockout, càng lúc càng tàn bạo. Lần này, nạn nhân lại là cô bạn thân yêu của tôi. Tại sao mọi thứ lại trở nên như vậy?
“Mày đã làm gì thế hả Phong ơi?”
Tôi ngồi tự dằn vặt, nước mắt lăn trên gương mặt nóng giận. Những giọt nước mắt pha lẫn mồ hôi khiến tôi trở lại bản ngã. Quỳnh chạy xuống, ngồi cạnh:
- Anh Phong, sao thế?
- Quỳnh ơi… anh… anh…
- Anh đừng sợ, có em đây rồi!
Quỳnh nắm tay tôi, kéo ra ngoài. Mặc kệ tiếng chỉ trích của khán giả, tôi nhận được sự ủng hộ cuồng nhiệt. Tôi trở thành phản anh hùng, kẻ hạ đo ván mọi trở ngại. Nhưng nếu Thanh Ngân có mệnh hệ gì, tôi không thể sống nổi.
- Anh… tệ lắm hả Quỳnh?
- Không đâu, đó là sai lầm trong thi đấu, không thể tránh khỏi, không phải lỗi của anh, nhé?
- Em có ghét anh không?
- Hì, nếu chỉ vì anh đánh người ta quá mạnh tay mà em đâm ra ghét bỏ anh, thì ngày xưa em đã chẳng chạy theo anh suốt như thế…
- Em biết em nên ngăn cản anh lại trước khi anh đánh nhau với người ta, nhưng em không muốn vậy, vì em biết, anh làm tất cả chỉ để bảo vệ em, và đó là niềm an ủi duy nhất của em ngày nhỏ, một sự quan tâm đặc biệt…
- Dù trời đất này có sập xuống đi chăng nữa, em vẫn mãi mãi là người bạn nhỏ của anh, sẽ luôn luôn ủng hộ anh bất kể có thế nào. Anh Phong đừng sợ, có Quỳnh đây rồi, hen? – Em cười hiền nhìn tôi
Lời của Quỳnh khiến trái tim tôi rung động. Dẫu tôi vẫn tìm kiếm Uyển My, Quỳnh vẫn luôn ủng hộ, giúp đỡ tôi mọi lúc. Tình yêu thương ấy quý giá hơn vàng bạc.
Sau khi được Quỳnh an ủi, tôi trở lại chuẩn bị cho bán kết. Trí đấu Hòa, còn tôi đấu BJJ. Vừa bước vào khu vực thay đồ, Trí đã hỏi:
- Sao thế Phong?
- Tao không có gì… lỡ tay thôi, nhưng về cơ bản không thể khác
- Tao cứ nghĩ mày lại nhường nữa cơ, hóa ra là không… - Nó cười nửa miệng
- Còn mày nữa đó, hẹn chung kết!
- Hừm, dĩ nhiên, đừng để bị loại đấy!
Tôi và Trí cụng tay, nó tiến ra ngoài. Khán đài vỡ òa trong phấn khích. Trận đấu giữa Trí và Hòa bắt đầu. Trí tấn công hiệu quả, Hòa phòng ngự yếu. Trong một khoảnh khắc, Trí chặn quyền Hòa, sút thẳng vào đầu khiến Hòa ngã gục. Trí tiếp tục nhảy bổ, tặng Hòa thêm một trỏ vào cổ. Hòa ngã, đầu gối va sàn. Trí đẩy Hòa văng ra sau cả mét. Trận đấu chóng vánh, khẳng định đẳng cấp của nhà vô địch.
Tôi căng mắt theo dõi, lo lắng. Tâm trạng tôi ngổn ngang. Tôi chưa giải quyết xong trận đấu của mình, lấy đâu ra sức lực cho trận chiến gay go hơn ngoài đời thực?
Khi tôi bước vào sàn đấu, khán giả chia làm hai: một bên hò reo phấn khích, một bên huýt sáo trù dập. Tôi hít sâu, tìm kiếm sự động viên từ Quỳnh. Quỳnh mỉm cười, gật đầu lạc quan. Tôi sẵn sàng nhập cuộc.
Thằng BJJ khó nhằn. Nó tự tin, cười khẩy:
- Ái chà, cuối cùng cũng được gặp mày!
- Mày… là thằng nào?
- Mày không biết tao, nhưng tao biết mày đấy, hê!
- Tao thì sao?
- Mày có con bồ ngon đấy, tao rất khoái!
- Mày nói ai?
Tôi liếc nhìn Quỳnh, nghĩ nó nói về em. Nhưng thằng này cười khoái trá:
- Không phải nhỏ đó đâu, hê hê, nhỏ đó bình thường thôi!
- Chứ mày nói…?
- Uyển My nhỉ?
- …
Tôi khựng lại. Nó nhận ra mình nói đúng:
- Con nhỏ đó mới là ngon, chậc chậc, da trắng, mặt xinh, vòng nào ra vòng nấy, nhìn là thèm chảy dãi, hê hê!
Giọng điệu cợt nhả của nó khiến tôi tức giận:
- CON MẸ MÀY… NÓI ÍT THÔI, CÂM MÕM VÀO ĐI!!!!
Tôi lao về phía nó. Nó chụp gọn hông tôi, xoay người, nhấc bổng tôi qua đầu, ném tôi ra phía sau. Tôi tiếp đất bằng lưng và cổ, đau thấu trời xanh. Đó là đòn German Suplex lợi hại.
- Sao rồi, ê ẩm quá rồi hả?
Nó cười đểu cáng. Tôi ôm cổ, đau đớn:
- Thằng chó… tao sẽ giết mày!!!!
Tôi lao vào nó như con thiêu thân. Nó bắt bài, tấn công bụng tôi. Tôi chặn, nó chụp cổ, hạ thấp trọng tâm, kẹp chặt tôi bằng hai chân. Đòn Guillotine Choke lợi hại. Tôi cảm thấy cổ sắp gãy. Tay chân quờ quạng, không lối thoát. Nhưng tôi không phải người dễ bắt nạt.
Tôi tung One Inch Punch vào sườn nó. “Kình” mạnh bạo, nó kêu lên đau đớn, buông cổ tôi. Tôi tiếp tục Knee Strike của Muay Thai, đưa đầu gối trúng lưng nó, khiến nó ngã lăn, đập mặt xuống sàn.
Khán giả im lặng, nín thở. Thấy tôi gần như chỉ sử dụng BJJ, tôi đề ra chiến thuật: di chuyển liên tục để tránh bị khóa siết, linh hoạt thân người, sử dụng đòn gối, trỏ để tránh áp sát. Tôi chờ sơ hở của nó… nhưng tôi đã lầm.
Nó bất thình lình nhảy lên, tung Eolgol Chagi của Taekwondo. Tôi không kịp phản ứng, lĩnh trọn cước vào thái dương, ngã ngửa. Không phút chần chừ, nó nhảy bổ tới, dập mạnh bàn chân từ trên xuống. Tôi lách nhẹ, nhưng đòn trúng cẳng tay, luồng điện chạy xẹt qua người. Cánh tay trái nằm ngoài vòng chiến.
Nó quật ngửa tôi, thực hiện đòn armbar vào tay trái. Tôi nắm bàn tay trái, cố gắng ngăn không cho nó bẻ ngược. Sau giằng co, nó giáng xuống thật mạnh. Tôi đưa bả vai phải lên đỡ, nhận đòn đau thấu xương. Chỉ vài phút nữa, tôi sẽ phải bỏ cuộc:
- Chịu thua đi… haha… thằng kém cỏi, con bồ mày đâu, nhường lại cho tao… tao sẽ cưng chiều nó hơn…
Sức mạnh vượt trội của nó khiến tôi không thể nhúc nhích. Tôi cảm thấy xót xa cho Thanh Ngân, cho Long Đen, tất cả đều vì cái “món quà” ảo tưởng từ Tuyết Mai và Uyển My. Mọi hành động điên rồ, ngu xuẩn đều vì Uyển My.
Tôi nhắm mắt, nghe tiếng động viên của bạn bè:
- Phong ơi cố lên, đánh gãy cổ nó đi! – Thằng Tuấn hét
- Dậy đi Phong ơi, làm được mà! – Tuyết Mai lên tiếng
Những lời động viên chân tình khiến tôi cảm động, nhưng tôi đã kiệt sức:
- BǍOBÈI, ĐỨNG DẬY ĐI!!!!
...
Tôi nghe tiếng gọi, cái biệt danh quen thuộc ùa về. Cảm giác thân quen, giọng nói rất gần. Tôi bật dậy, né đòn siết cổ, tung One Inch Punch mạnh nhất đời mình. Quyền tôi chạm mặt nó, nó hét lên kinh hãi. Máu nóng dồn lên não, tôi không kịp định thần, nhảy bổ tới, tặng nó thêm Knee Strike hết lực vào ngực, khiến nó văng ra xa, ho sặc sụa.
Để giành tấm vé vào chung kết, tôi nắm tóc nó giật lên, đấm vào mặt vài chục đòn. Máu miệng nó bật ra, ướt đẫm cổ áo tôi và trọng tài. Tôi hét:
- MÀY SỦA NỮA ĐI!!! NỮA ĐI!!! THẰNG CHÓ!!!
Tôi vùng dậy, bất tỉnh nhân sự. Sự có mặt của tôi biến giải đấu thành kỳ đại hội võ thuật thảm khốc:
- Đủ rồi, lùi lại!!! Knockout, Thanh Phong chiến thắng!!!
Tôi chạy vụt lên khán đài, nơi bạn bè ngồi, tìm kiếm chủ nhân giọng nói ban nãy:
- AI VỪA NÓI ĐẤY?
Tôi hét khiến mọi người hoảng hốt:
- Gì chứ? – Tuyết Mai tròn mắt
- MÌNH HỎI AI VỪA NÓI???
- Ai… nói cái gì, Mai không hiểu?
Tôi liếc nhìn xung quanh, không thấy gì khả nghi:
- Mình hỏi ai vừa nói mình là “đứng dậy đi”?
Mọi người đều tỏ ra ngạc nhiên, kể cả Quỳnh. Tôi bỏ lại sự nài nỉ của họ, chạy vụt ra ngoài. Sau cuộc lội ngược dòng, khán giả đã thay đổi thái độ với tôi, nhưng điều đó chẳng quan trọng.
Tôi đứng thẫn thờ giữa khuôn viên nhà thi đấu, mệt mỏi, đau đớn, thất vọng. Tôi gục đầu xuống khóc nấc lên, nhưng cố gắng không để tiếng khóc vang xa.
Tôi cúi đầu lảo đảo bước, chẳng biết mình đang làm gì, cho đến khi va phải một người. Tôi lách qua, tiếp tục đi, tìm kiếm thứ gì đó vô vọng. Rồi tôi nghe:
- Bạn… tìm mình hả?
Đôi chân tôi như nhũn ra, trống ngực đập liên hồi. Tôi ngẩng mặt lên, nhận ra người con gái ấy, đôi mắt hoe đỏ, nhan sắc rạng ngời ngày nào, đã ở đây. Nàng mỉm cười, tay vuốt ve gò má tôi, thủ thỉ:
- Hì hì, nhớ bạn nhiều lắm, bǎobèi ngốc của mình…
Cuối cùng thì, Uyển My đã về rồi ư?