129. Chương 129: Vô địch hay bại trận

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 129: Vô địch hay bại trận

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong mắt tôi, Uyển My luôn là một cô tiểu thư xinh đẹp, tài giỏi, nhưng cũng khá ngạo mạn. Dĩ nhiên, tôi hiểu rằng sự tự cao ấy là đặc quyền của kẻ mạnh, và Uyển My chắc chắn là người mạnh mẽ nhất mà tôi từng gặp. Mọi mặt của cô ấy đều vượt trội hơn những người tôi từng biết. Tuy nhiên, chẳng có ai hoàn hảo cả, dù tôi từng nghĩ cô ấy là người hoàn hảo duy nhất trên đời. Sau hàng trăm khoảnh khắc, khó khăn cùng nhau, tôi buộc phải thừa nhận rằng con người không thể toàn diện. Uyển My càng ngày càng khó chịu, không chỉ với tôi mà còn với những người xung quanh, đặc biệt là những cô gái tiếp cận tôi. Dù tôi vẫn nhắc nhở bản thân rằng mình là người yêu của cô ấy, nhưng sự ghen tuông của Uyển My đã trở nên nghiêm trọng và quá đáng hơn. Cô ấy chẳng cần biết lý do, cứ nhìn thấy bất kỳ cô gái nào nói chuyện với tôi là ngay lập tức dằn mặt không thương tiếc. Tôi cũng không thoát khỏi ánh mắt lườm tóe lửa của cô ấy suốt cả buổi.
Ngược lại, Quỳnh lại đối xử với tôi nhẹ nhàng, dịu dàng. Em chưa bao giờ cáu gắt hay phản đối tôi, luôn nghe theo ý kiến của tôi dù biết đó không phải lúc nào cũng đúng. Sau khi suy nghĩ nhiều lần, tôi đành phải thừa nhận rằng ước gì Uyển My có được một nửa sự dịu dàng của Quỳnh, mọi chuyện có lẽ đã êm đềm hơn. Nhưng tôi cũng biết, một người tinh anh như Uyển My khó có thể nhượng bộ ai, nhất là khi đó là đặc trưng của cô ấy – luôn là tâm điểm ở mọi nơi.
Tôi nằm trằn trọc đến tận gần 2 giờ sáng mới thiu thiu ngủ, trong đầu vẫn loạn xạ vì quá nhiều chuyện. Cơn mệt mỏi sau những ngày đánh đấm loạn xạ khiến tôi vừa ngủ là vừa mơ thấy những cơn ác mộng kinh hoàng, nơi tôi bị không biết bao nhiêu cô gái đuổi đánh, đầu tiên chắc chắn là Uyển My với vẻ mặt hung hổ.
Sáng hôm sau, khi chuông báo thức reo lúc 7 giờ, tôi vội vã dậy và chạy sang phòng Uyển My, nhưng cô ấy đã biến mất không dấu vết. Phòng trống trơn, chăn gối gọn gàng, điều hòa tắt từ lâu. Tim tôi đập thình thịch, linh cảm xấu về việc cô ấy lại đột ngột biến mất. Tôi cuống cuồng chạy khắp tòa lâu đài, gọi tên cô ấy thất thanh:
- Uyển My! Em đâu rồi! Ra đây đi!!!
Sau mười phút tìm kiếm vô vọng, mặt tôi phờ phạc, ngồi phịch xuống tường thở hổn hển. Tôi tự trách mình, liệu tối qua tôi có nói lời nặng với cô ấy không, khiến cô ấy bỏ đi lần nữa. Hàng vạn câu hỏi dồn dập trong tôi khi tôi ngồi đó, miệng lẩm bẩm điều gì đó không rõ ràng.
Bỗng, tôi nghe tiếng lạch cạch mở cổng. Tôi chạy ra và thấy xe của Uyển My đang tiến vào. Cô ấy hạ kính cửa, nhíu mày:
- Đóng giúp mình cái cửa được không?
- À… ừ… để tôi!
Tôi vội vàng khóa cổng, trong khi đó Uyển My xách đầy đồ vào, hình như là một hộp giữ nhiệt:
- Gì vậy?
- Phở, mình mua đồ ăn sáng cho bạn đây, chút nữa còn đấu với người ta!
- Em đi mua phở bằng… xe hơi? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
- Ừm, thì sao, mình thích vậy đó – Uyển My nhún vai.
- À không… hờ hờ… anh hỏi vậy thôi…
Tôi định trêu cô ấy, nhưng cô ấy dường như vẫn giận, không tỏ ra thân thiện. Cô ấy dọn dẹp rồi nói:
- Lên thay quần áo đi, rồi xuống mình đưa đi, trễ rồi!
- À… thôi, để tôi tự…
- Đi thay nhanh lên! Đừng có nói nhiều! Mình đợi đấy!
- À… ừ…
- Mà nè… - Uyển My gọi tôi giật lại.
- Sao… sao vậy?
- Xin lỗi vì chuyện tối hôm qua nhen, mình sai rồi, hì – Nàng nháy mắt, nhoẻn miệng cười.
Không để tôi tiếp tục nói, Uyển My quay đầu bỏ đi sau lời xin lỗi có phần lạ lùng. Cô ấy quay lại tiếp tục dọn dẹp, để lại tôi đứng ngơ ngác ở chân cầu thang.
Hôm nay, phận nô tài như tôi lại được đích thân tiểu thư Uyển My lái xe đưa đi… đánh nhau theo lời cô ấy nói. Dù tôi có bị đánh hay đánh người ta đi chăng nữa, Uyển My chưa bao giờ thích tôi đánh đấm cả.
- Phong!
- Hả? – Tôi giật mình.
- Mình làm gì bạn mà sợ?
- À… không… anh giật mình thôi.
- Anh Hải… sao lại đánh Phong?
- Chuyện này thì… dài lắm… nhưng mà, cũng tại vì nó nghĩ anh giấu em, mà anh có giấu đâu… chậc…
Tôi tưởng Uyển My chẳng quan tâm đến chuyện đó, nhưng không, cô ấy vẫn thế:
- Mấy vết thương đó, còn đau không? – Nàng hỏi lạnh lùng.
- Hết rồi, cũng lâu rồi mà.
- Ừm. Đừng lo! Chuyện về Hải, mình sẽ giải quyết!
- Ừ… anh hiểu rồi.
- Còn chuyện của bạn, mình sẽ tính sau!
- Ơ…
Đúng 7 giờ 55 phút, sau quãng đường dài, tôi đứng đợi Uyển My tìm chỗ đỗ xe. Hôm nay là ngày chung kết, trận đấu sẽ diễn ra sau khi các hoạt động khác kết thúc. Không khí nhà thi đấu náo nhiệt hơn bao giờ hết, đầy bóng bay, cờ hiệu cỗ vũ.
Tôi loay hoay giữa đám đông, bỗng thấy bóng Quỳnh và bé Min, cùng mẹ của Quỳnh. Đang định chạy ra, tôi cảm nhận được cái nắm tay rất chặt kéo tôi đi thật nhanh. Đôi bàn tay nhỏ nhắn, nước da mềm mịn này chỉ có thể là:
- Uyển… Uyển My?
- Sao?
- Đi đâu vậy?
- Đi vào trong này đứng đi, ngoài kia đông lắm!
- Ừ… ừm.
Nàng kéo tôi ra khỏi đám đông và dừng lại khi chúng tôi đã ở trước cửa nhà thi đấu. Quỳnh và bé Min đã biến mất khỏi tầm mắt, chẳng rõ Uyển My vô tình hay cố ý.
- Uyển My nè!
- Gì chứ? – Nàng vẫn lạnh lùng nhìn tôi.
- Em hơi lạ đấy… có gì không?
- Chẳng sao, mình lên chỗ ngồi trước đây.
Nói rồi, Uyển My hất tóc quay đầu đi thẳng. Hôm nay cô ấy trở lại với diện mạo lộng lẫy như ngày nào. Nàng diện quần jeans đen khói ống rộng, tóc xõa dài lệch một bên, áo len màu xám khói trễ vai, để lộ nước da trắng ngần. Với nhan sắc tỏa sáng, Uyển My bước đi đến đâu, hàng trăm cặp mắt nhìn theo. Không chỉ đàn ông, ngay cả phụ nữ cũng không thể rời mắt khỏi cô ấy, ánh mắt ghen tị chứ không phải tà vọng.
- Uầy, nhỏ kia đẹp dữ mày!
- Thôi, bỏ đi, bạn trai nó nay đánh chung kết võ thuật đấy, tao sợ no đòn lắm!
- Bạn trai nào, thấy em nó đi một mình mà!
- Nó kìa, đằng sau con nhỏ đó, thấy chưa?
Tiếng của hai thằng ôn này lớn đến nỗi, không chỉ tụi nó, mà còn phải thêm khoảng chục thằng nữa hướng về phía tôi. Bỗng, Uyển My quay người lại, nheo mắt nhìn tôi một lúc, nơi ánh mắt tôi và nàng lại chạm nhau, tóe lửa. Và rồi thì, chẳng hiểu nghĩ gì, Uyển My quay lại đứng trước mặt tôi, nhoẻn miệng cười rồi nhón chân nói rất khẽ vào tai tôi:
- Cố lên nhé, mình tin bạn đấy!
- Em không… cản anh sao?
- Mình biết bạn trọng danh dự, nên mình biết bạn muốn thắng, vì rất nhiều lý do…
- …
- Năm ngoái mình đã khiến bạn thua cuộc, là lỗi của mình. Nhưng năm nay, mình sẽ không như vậy nữa…
- …
- Chiến thắng nhé! Chồng tương lai của Uyển My phải là người giỏi nhất mới được đó, hì hì.
- Anh… hứa… sẽ thắng, sẽ thắng! – Tôi bối rối đáp.
- Hì, giỏi!
Nói rồi, Uyển My nhẹ nhàng quay bước vào phía trong. Lần này, nàng đi thật, không đợi cho tôi có chút phản ứng nào. Mà cũng không phản ứng gì nổi nữa, vì lúc này đây, tôi đang ngây ngất trong hương thơm ngào ngạt từ mùi nước hoa thanh tao mà nàng sử dụng. Một mùi hương vô cùng trong trẻo nhưng cũng rất sang trọng, tạo nên cảm giác rõ ràng về một cô tiểu thư sang trọng và xinh đẹp tuyệt vời. Chẳng hiểu sao, mới tối hôm qua, nàng còn gắt gỏng như vậy, mà sáng nay, Uyển My như đã biến thành một con người khác. Liệu có phải là do con gái quá khó hiểu, hay Uyển My… đích thị là người mắc hội chứng… đa nhân cách.
- Aaa bác Phong, bác Phong!!!
Tiếng gọi reo hân hoan từ phía sau kéo tôi trở về với thực tại, nơi cô bạn nhỏ tên Min của tôi đang lạch bạch chạy tới, trên tay vẫn còn cầm quả bóng bay màu đỏ:
- Ôi, Min của bác, lại đây nào! – Tôi cười rạng rỡ, nhấc bổng Min lên để cô bé ôm chầm lấy tôi như mọi lần, cười khúc khích.
- Bác Phong đấu võ hả bác Phong?
- Ừ, Min thích xem đấu võ không nào?
- Dạ, hông. Nhưng mẹ Quỳnh thích.
Min bất ngờ chỉ tay về phía Quỳnh làm em đỏ bừng mặt, khẽ nhăn nhó:
- Min! Đừng có nói lung tung!
- Min nói thiệt mà, mẹ Quỳnh nói mẹ thích bác Phong đánh võ, thích gặp bác Phong nữa! – Min thật thà đáp, cái giọng điệu của cô bé khiến tất cả đều phải phì cười.
Cô Hằng, mẹ của Quỳnh với ánh mắt trìu mến, mỉm cười và nắm lấy tay tôi:
- Cẩn thận Phong nhé, đừng để bị thương là tốt rồi!
- Dạ, cô đừng lo, con không sao đâu!
- Thôi cô với Min lên trước nhé Phong…
- Dạ…
Vờ như biết ý, cô Hằng mỉm cười nhìn về phía Quỳnh lúc này cũng đang tròn mắt ngạc nhiên:
- Mẹ lên trước đi, con lên ngay đây! – Quỳnh nói với theo.
Ngay sau đó, em lại chuyển sang e thẹn nhìn tôi. Hôm nay Quỳnh vẫn xinh như mọi hôm, chỉ là có phần thanh lịch hơn. Em mặc một chiếc áo sơ mi trắng, có phần cổ được thắt dây khá lạ, tóc tết đuôi sam, phần mái trước hờ hững, làn da trắng muốt, đôi má ửng hồng và bờ môi đỏ dịu nhẹ, Quỳnh làm tôi đứng hình mất vài giây:
- Sao vậy, anh? – Quỳnh mỉm cười nhìn tôi.
- À… không… không sao…
- Hì, chúc anh may mắn, nhưng anh đừng cố gắng quá sức, cũng đừng để người ta đánh bị thương…
- Ừ… anh biết rồi, sẽ cố gắng…
Em nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng, dè dặt đáp:
- Uyển My có đi không anh?
- À… có… Uyển My vào trong trước rồi! – Tôi hơi sững người, không ngờ Quỳnh lại hỏi thẳng tôi như vậy.
- Chuyện hôm qua, em xin lỗi, em không nên tranh cãi với My như thế - Quỳnh dịu giọng.
- Không có gì đâu… anh hiểu mà…
- Dạ, vậy đừng giận em hen? – Quỳnh khẽ nháy mắt, cười lém lỉnh.
- Ừ… ừ… anh không… À mà… Quỳnh nè…
- Sao vậy anh?
- Uyển My ấy mà…
- …
- Đừng có tranh cãi với Uyển My… không tốt đâu…
Quỳnh tròn xoe đôi mắt nhìn tôi, có vẻ như em cũng chưa hiểu rõ lời tôi vừa nói. Dĩ nhiên là Quỳnh cũng biết tương đối về những kế hoạch của Uyển My thông qua lời kể của tôi, vậy nhưng việc đối mặt với cô tiểu thư nhà tôi lại là một chuyện hoàn toàn khác, vì Uyển My chẳng ngán ai bao giờ đâu.
- Hì, em nhớ rồi, em lên đây, anh cẩn thận đó!
- Ừ…
Tôi hít một hơi thật sâu, định tạm biệt Quỳnh rồi từ từ tiến vào phía trong phòng thay đồ để tiến hành các thủ tục trước khi thi đấu, thì bỗng, Tuyết Mai ở đâu chạy đến, nàng cười tươi tắn, khoe cái răng khểnh đáng yêu, đưa cho tôi một viên kẹo ngậm với dòng chữ ở phía sau “You’re the best”:
- Cái gì đây?
- Hi, tặng em rể, cố gắng lên nhen!
- Cảm ơn à… ủa mà… món quà bữa trước… thì sao? – Tôi ngập ngừng.
- Thì vẫn còn đó mà – Tuyết Mai cười tít mắt.
- Chứ không phải là… Uyển My hả?
- Không, chuyện khác, hì hì.
- Chứ gì?
- Bí mật, một món quà nhỏ thôi, nhưng Mai nghĩ sẽ rất có ý nghĩa cho Phong vào lúc này đấy!
- …
- Thôi nhé, cố gắng lên, em rể! Vô địch nhé!
Nói đoạn, Tuyết Mai lí lắc tạm biệt tôi rồi đi vội về phía khán đài. Tôi không biết món quà mà bà chị đáng yêu này sẽ tặng cho mình là gì, nhưng nếu nàng ta đã giấu đến tận phút này, hẳn nó sẽ cực kỳ có ý nghĩa, có lẽ là về mặt tinh thần hơn là vật chất, Mai nhỉ?
Vì tính chất quan trọng của trận đấu ngày hôm nay, hai đối thủ góp mặt trong trận chung kết là tôi và thằng Trí sẽ được ngồi luôn ở khu vực rìa sân khấu để theo dõi các môn khác. Mà có một vấn đề cũng khá tai hại xảy ra, đó là việc trận tranh hạng 3 bị hủy bỏ do không đủ người tham gia. Cụ thể ở đây là thằng BJJ hôm qua vừa bị tôi cho ăn đòn khá nặng, vậy là hôm nay nó không thể nào ngóc đầu dậy tiếp tục đánh tiếp trận nữa được, vậy nên hạng 3 được đường hoàng trao cho thằng Hòa, bại tướng của thằng Trí hôm qua. Ngay sau khi kết thúc trận chung kết 2 bộ môn cầu lông và bóng chuyền, trận chung kết của chúng tôi đã chuẩn bị diễn ra, thì thằng Hòa, người đã nghiễm nhiên dành hạng 3, từ phía ngoài chạy vội vào trong, tiến gần đến chỗ tôi:
- Chào!
- À… chào! – Tôi bối rối nhìn thằng Hòa, không biết nó tính làm gì.
- Hôm qua có xem ông bạn đánh, nhìn ấn tượng ngay, nên qua thọ giáo tí chút, hê hê – nó cười cười bắt tay tôi.
- À… không có gì…
Thằng Hòa đứng nói chuyện với tôi, nhưng người tôi đang nhìn chăm chú lại là thằng Trí, vì lúc này nó cũng hướng ánh mắt sang chỗ tụi tôi, dường như đang lo sợ rằng thằng Hòa có thể sẽ tiết lộ bí mật nào đó cho tôi không chừng.
- Mà ông học võ gì vậy, tôi thấy ông đánh tùm lum?
- À thật ra, tôi học Karatedo từ nhỏ, lớn lên thì học qua Jeet Kune Do, gần đây có tham khảo thêm chút Muay Thai – Tôi cười trừ.
- Ghê vậy, hèn gì thằng nào ông cũng đấm được hết. Mà công nhận ông giỏi thật, cỡ tôi vào gặp ông chắc không nổi 5 phút – Nó tặc lưỡi.
- Uầy, không có đâu, hên thôi…
- Mà ông cẩn thận thằng kia nhé!
Thằng Hòa nhỏ giọng lại, nó khẽ liếc nhìn thằng Trí:
- Sao thế?
- Thằng này đánh ác tay lắm, nó ra đòn như thể muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ vậy, chậc…
- Vậy… vậy à? – Điều này thì tôi không lạ lắm, vì tôi và thằng Trí không dưới 3 lần đã đụng nhau ở lớp của Chương sư phụ còn gì.
- Mà còn cái nữa…
- Là gì?
- Thằng này có bài võ mồm khá lợi hại ông à…
- Võ mồm?
- Ừ, lúc đầu tôi bình thường, cơ mà một lúc sau nghe mấy bài khiêu khích của nó tự dưng không giữ nổi bình tĩnh nữa, lao vào ra đòn lung tung, cuối cùng bị nó bắt bài…
- Nó nói gì? – Tôi nhíu mày thắc mắc.
- Nó bảo…
Nhưng thằng Hòa chưa kịp nói hết câu, tiếng của thầy giáo bên ban tổ chức đã làm mọi sự chấm dứt:
- Mời Thanh Phong và Thành Trí tiến lại gần đây để thầy phổ biến luật cho trận chung kết.
Tôi vỗ vai thằng Hòa, rời đi nhanh chóng trong khi nó còn đang mắt tròn mắt dẹt như muốn nói gì đó:
- Chào! – Tôi cười cười nhìn thằng Trí.
- Ờ, chào, ổn chứ? – Nó cũng cười khẩy nhìn tôi.
- Ổn, dư sức đánh vài trận.
- Hê, tự tin quá nhỉ, hôm nay tao không dễ ăn như dạo trước đâu nhé!
- Tốt thôi, chứ trước đó mày dở quá, tao đánh toàn nhường – Tôi cợt nhả.
- Ừ, rồi xem!
Sự nghiêm túc của thằng Trí khiến tôi bất giác tắt cười ngay tắp lự. Có cảm giác, thằng Trí khá giống nhỏ Ngân, ở điểm là cả 2 đều rất yêu thích võ thuật, cực kỳ nghiêm túc và sống chết vì nó cũng như có niềm đam mê mãnh liệt đến khó tả. Dĩ nhiên tôi cũng đam mê, nhưng sự thích thú và cuồng nhiệt như vậy thì tôi không bằng được 2 người bọn họ. Nhưng đời lúc nào cũng éo le, vì không phải hễ cứ đam mê dữ dội, chăm chỉ tập luyện, thì bạn sẽ giỏi hơn một thằng phớt đời, và tôi với nhỏ Ngân là ví dụ điển hình. Nhưng nhỏ Ngân thì không nói làm gì, vì thằng Trí mới đích thị là cửa ải quan trọng nhất mà tôi cần vượt qua. Suốt từ giai đoạn vòng đầu đến giờ, Trí luôn luôn hạ gục đối thủ rất nhanh chóng, và nó thậm chí còn không có một vết trầy xước bầm tím nào trên người, trái hẳn với bộ dạng no hành của tôi bây giờ.
- Thanh Phong!
- Dạ!
Tiếng thầy giáo trọng tài vang lên khiến tôi chợt khựng lại:
- Nhắc nhở đặc biệt với em Phong về tác phong và thái độ thi đấu nhé!
- Dạ… sao vậy thầy?
- Tính từ đầu giải đến giờ, em đấu bao nhiêu trận rồi nhỉ? – Thầy này hỏi.
- Dạ, em không nhớ rõ… hình như là 5 trận.
Hai thầy giáo bàn bạc gì đó một lúc rồi quay lên nhìn tôi, nghiêm nghị:
- Cảnh cáo em Thanh Phong trước nhé, vì đúng là em đấu 5 trận, nhưng cả 5 trận đều kết thúc bằng Knockout, và trong số đó thì có 3 người đã phải nhờ đến đội ngũ y tế.
- Ơ… dạ…
- Tôi không biết là em giỏi cỡ nào, nhưng hy vọng là em hiểu, ở đây chỉ là giao hữu giữa các khối lớp trong trường, không phải võ đài thực thụ, không nên đánh quá mạnh tay làm gì, vừa gây nguy hiểm cho người khác, vừa làm xấu đi hình ảnh của giải đấu, của trường, em hiểu ý tôi chứ?
- Dạ… thưa thầy, em hiểu ạ.
- Hôm nay là trận cuối cùng, thầy mong cả 2 em sẽ thi đấu với tinh thần thượng võ cao nhất nhé?
Chẳng nói chẳng rằng, cả 2 thằng tôi đều đồng thanh, trong khi ánh mắt vẫn nhìn chặt vào đối thủ:
- Dạ.
Tôi không phải dạng nói nhiều, nhưng là dạng thích phân bua. Bình thường thì ban nãy tôi đã có vài ý kiến trái chiều với thầy giáo rồi, cơ mà tôi nhận ra, bản thân mình cũng quá nóng vội vào ngày hôm qua. Sở dĩ tôi đánh đấm mạnh tay như vậy là vì thứ nhất, các đối thủ quá lì lợm, và đặc biệt là thứ 2, tôi không quan tâm đối thủ là ai, vì tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất, là vô địch giải đấu, và khám phá món quà của Tuyết Mai. Ỡ mà… quên mất, vậy món quà của Tuyết Mai nói đến là gì, có phải là sự xuất hiện của Uyển My không nhỉ? Tôi bỗng chốc sực nhớ về lời hứa của cô nàng tóc xoăn mấy hôm trước và càng trở nên thắc mắc tợn. Nếu như đúng theo suy luận của tôi, thì món quà mà bà chị Tuyết Mai nói khả năng cao là Uyển My, nhưng khi Uyển My xuất hiện, Mai cũng không nói gì với tôi về chuyện đó cả, vậy thì liệu có phải đơn giản như thế hay không?
Trong lúc tôi còn đang mải mê suy nghĩ, tiếng loa phát thanh của ban tổ chức đã được ngân lên để đón chào ra sân khấu, 2 đại diện cuối cùng của đại hội võ thuật năm nay. Cực chẳng đã, tôi đành phải dập tắt dòng suy nghĩ về món quà của Tuyết Mai, tự an ủi rằng có thể đó chính là sự trở về của Uyển My chứ không có gì đáng nói rồi dần rảo bước:
- Ban tổ chức xin mời 2 đấu thủ bước ra sân khấu, Thành Trí và Thanh Phong, xin mọi người trong khán phòng một tràng pháo tay nồng nhiệt nhất!
Tôi hít một hơi thật sâu rồi cũng từ từ bước ra phía ngoài. Ngay khoảnh khắc đó, khi hai đại diện cuối cùng, những người xuất sắc nhất của đại hội, tiến ra sàn đấu, cả khán đài như muốn nổ tung. Một biển âm thanh cuồng nhiệt lập tức bao trùm không gian. Tiếng hò reo vang dội từ bốn phía, tên của hai đối thủ được hô vang không ngớt, hoà cùng tiếng vỗ tay như sấm dậy và tiếng huýt sáo inh ỏi. Cờ hiệu, băng rôn đủ màu sắc được phất cao rợp trời, thể hiện sự ủng hộ cuồng nhiệt cho võ sĩ mình yêu thích, dĩ nhiên phần nhiều là từ phía 2 lớp chúng tôi. Không khí đặc quánh, nóng rực lên bởi sự phấn khích tột độ và niềm kỳ vọng vào một trận chung kết đỉnh cao, kịch tính sắp sửa diễn ra. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về sàn đấu, nơi sức nóng từ hàng ngàn con người như tiếp thêm ngọn lửa chiến đấu cho hai thằng con trai đang lườm nhau tóe lửa:
- Bis, bis, cố lên Trí ơi, một trận nữa thôi, vô đối rồi! – Một thằng bên lớp thằng Trí gào lớn.
- Đối cái… cối! Vả vào mõm nó đi Phong ơi, mấy cái thằng oắt con! – Tuấn đá chơi trội, mang hẳn cái micro hát karaoke có kèm loa để cổ vũ trên khán đài.
Riêng tôi lúc này thì không quan tâm cho lắm, chỉ hướng mắt về phía Uyển My, và hơi sửng sốt khi Quỳnh ngồi… ngay bên cạnh nàng. Và đáng chú ý hơn nữa, khi Uyển My ngay lúc này, lại đang chơi đùa gì đó với bé Min khiến con bé cười tít mắt. Sự hài hòa tạm thời giữa 2 nàng khiến tôi có chút gì đó phấn khởi và an tâm trong lòng, dẫu biết đó chỉ là màn dạo đầu mà thôi. Hẳn nhiên là Tuyết Mai cũng có mặt, nàng cười tít mắt nhìn tôi ra dấu hiệu động viên, Ái Quyên cũng không ngoại lệ, nhưng cô bé không tỏ ra quá thiên về bên nào. Riêng đệ tử Thanh Ngân của tôi đang khó nhọc ngồi theo dõi với sự trợ giúp của thằng Linh. Cô nàng cười tươi nhìn tôi, nhá nắm đấm ngang mặt, áng chừng muốn bảo tôi phải thắng mới được đấy nhé:
- Hai đối thủ đã sẵn sàng chưa? Trận đấu bắt đầu!!!
Ngay khi hiệu lệnh được phát lên, những tiếng reo hò mỗi lúc một lớn hơn, và cả tôi lẫn thằng Trí đều tập trung nhìn thẳng về phía nhau, cười nhếch mép:
- Cuối cùng tao cũng chờ được ngày này! – Thằng Trí mạnh miệng.
- Được rồi, không còn áp lực gì cả, đừng nương tay nhé!
- Dĩ nhiên!
Bầu không khí căng thẳng bao trùm lên toàn bộ không gian, những tiếng ồn ào náo nhiệt xung quanh cũng chẳng thể làm cho tôi xao nhãng được nữa, trận đấu, chính thức, bắt đầu!
Sau gần 1 năm luyện tập cùng nhau, thậm chí đã tỉ thí vài lần, cả tôi và thằng Trí đều có những bước phát triển cũng như tiến bộ vượt bậc. Tôi từ một thằng chỉ biết sơ sơ về Muay Thai nay đã được chính Chương sư phụ truyền thụ cho rất nhiều bí kíp cũng như độc chiêu lợi hại. Còn về phía thằng Trí, nó đã giỏi nay lại càng dũng mãnh và quyết tâm hơn. Dường như mong muốn hạ đo ván tôi một cách đường đường chính chính khiến nó trở nên nguy hiểm và khó lường hơn rất nhiều.
Ngay khi trận đấu bắt đầu, thằng Trí đã không ngần ngại áp sát và liên tục tung ra những đòn trỏ mạnh bạo về phía tôi. Khi mà tôi còn đang bận chống đỡ vất vả, nó tiếp tục tung cước vào hai bên hông khiến tôi tiến không được mà lùi cũng chẳng xong. Và rồi, trong một giây bất cẩn, tôi ăn ngay một cước của thằng Trí vào phần bắp đùi đau thấu trời xanh. Sự khựng lại đó của tôi không lọt được khỏi mắt thằng Trí, nó gần như ngay lập tức tặng thêm cho tôi một cước cũng đúng vào vị trí đó, đau như cắt tiết:
- Aaa…
Tôi khẽ kêu lên một tiếng rồi nhảy lùi về phía sau, đưa tay xoa đùi:
- Yếu thế à? – Trí nhoẻn miệng thách thức.
- Được đấy, nhào vô!
Thằng Trí liên tục tung ra các đòn đá thấp vào chân trụ của tôi, đây là một trong những đòn đặc trưng và hiệu quả nhất của Muay Thai. Đáng nói là đòn này sử dụng phần ống quyển để gây sát thương chứ không phải mu bàn chân, vậy nên khi nhận đòn vào phần đùi, hông hoặc sườn gây đau đớn không tả. Bên cạnh đó, khi tung đòn đá, thằng Trí cũng đồng thời tặng cho tôi thêm vài đấm nữa vào vùng mặt. Sự nhanh nhẹn trong cách ra đòn của nó khiến tôi tối tăm mặt mũi, choáng váng mất vài giây, lợi thế đã rõ ràng.
Cơ mà, đâu phải vô cớ tôi đồng ý đi học Muay Thai, và cũng đâu phải vô cớ tôi được đích thân Chương sư phụ truyền thụ. Tôi còn nhớ, sư phụ đã nói với tôi rằng, sở dĩ ông muốn đích thân hướng dẫn cho tôi là vì nhận ra tiềm năng võ học lớn trong tôi, hơn thế nữa, ông muốn tôi phải đánh bại được thằng Trí, để nó tiếp tục có động lực tập luyện, vì thằng Trí là đệ tử ruột mà ông hết mực yêu mến. Cũng chính vì lẽ đó, việc thằng Trí có những điểm mạnh gì, tôi đều đã nắm rõ và biết cách khắc chế. Khi tưởng chừng như đã nắm trọn lợi thế khi tôi liên tục ăn đòn vào bắp đùi, Trí tiếp tục tìm cách liên tục phá trụ tôi vào vị trí đó. Thế nhưng, nó đã nhầm to, vì sau 2 đòn đầu tiên là trúng thật, vài đòn tiếp theo là tôi chủ động để dính nhằm phán đoán hướng di chuyển của nó. Tôi nhận ra thằng này thường xuyên di chuyển cùng bên với chân của nó, vậy nên, ngay khi nó vừa nhấc chân trái, là chân yếu của nó lên, tôi đã nhanh như cắt thực hiện đòn triệt vào cổ chân khiến nó loạng choạng, và ngay lập tức nhảy lên xoay người và thực hiện đòn Spinning Kick vào giữa ngực khiến nó lăn quay ra đất, ho sặc sụa:
- Tuyệt vời Phong ơi, let’s go!!!!!!!!!!!!!
- Cố lên Trí ơi, giã gạo nó đi!!!!!!!!
Bầu không khí nóng hơn bao giờ hết, những tiếng gào thét của các cổ động viên mỗi lúc một lớn, tỉ lệ thuận với độ tập trung của tôi và thằng Trí ở dưới sân:
- Khá đó… nhưng bây giờ mới là lúc bắt đầu nè! – Trí cười khẩy nhìn tôi, mặt nó tràn đầy… sát khí.
- Tới đi!
Bất thình lình, thằng Trí lao tới và tung liên tiếp những đòn gối vào hông tôi, dĩ nhiên không ngoài dự đoán, vậy nên tôi vẫn còn né tránh kịp thời:
- Cẩn thận bên trái nhé!
Thằng Trí bất chợt thì thẩm nhỏ vào tai tôi, và ngay sau đó, nó đúng là liền tung ra một đòn đá vòng vào hông tôi, nhưng là bên phải.
“Chát”
Một tiếng va chạm mạnh vang lên, tôi khuỵu người xuống ôm hông đầy đau đớn. Thằng Trí cũng không có chút chần chừ nào, nó lao vào theo đòn Knee Strike, áng chừng muốn dứt điểm tôi ngay lập tức. Cơ mà đây cũng là một đòn tôi hay sử dụng, vậy nên không quá khó để tránh né, dù lúc này tôi vẫn phải ôm hông vì quá đau. Và trong một khoảnh khắc lơ đễnh, tôi tiếp tục ăn thêm một cước của nó vào thái dương. Lần này, lực ra đòn cực dũng mãnh của thằng Trí làm tôi không kịp trở tay, dính đòn cực nặng và ngã lăn ra sàn đấu, choáng váng đầu óc:
- Một, hai, ba…
Những tiếng đếm của trọng tài chưa chạm đến “sáu” thì tôi đã vội vàng bật dậy, lắc lắc đầu để thoát khỏi sự choáng váng ngay lúc này:
- Thằng… mất dạy… nói một đằng làm một nẻo à… - Tôi nghiến răng chửi rủa.
- Ai bảo mày… cả tin, bên trái tiếp nè!
Thằng Trí lại hét lớn, lao vào. Thế nhưng sau khi bị lừa 1 lần, tôi đã rút kịp kinh nghiệm. Vì ngay khi nó hét “bên trái”, tôi cũng đã ngay lập tức thủ sẵn tư thế bên phải, như cách nó đã lừa tôi trước đây. Nhưng không… tôi đã lầm, vì Trí tung ra một cước hiểm nữa vào hông trái của tôi, đúng như những gì nó nói, lần này thì tôi ho sặc sụa, ngã lăn ra đất ôm hông đau đớn, tưởng chừng như muốn chết đi sống lại:
- Một, hai…
Những tiếng đếm lại tiếp tục vang lên, thằng Trí vẫn mỉm cười đắc thắng mặc cho tôi cắn răng chịu đựng ở dưới đất. Trong khoảnh khắc, tôi chợt thấy ánh mắt lo lắng của Quỳnh, và dĩ nhiên là của cả Uyển My nữa. Cả 2 người đều đang nhìn về phía tôi. Quỳnh thì xúc động mạnh hơn, em lấy hai tay che miệng, đôi mắt đã hoe đỏ, còn Uyển My vẫn lạnh lùng như thế, nhưng cái nhíu mày của nàng khiến tôi có chút bận tâm:
- Đứng dậy đi, thằng kém cỏi, mày càng ngày càng yếu đi rồi đấy!
- Hự… hầy…
Tôi khó khăn thở dốc, nén đau đứng dậy. Chỉ chờ có thế, thằng Trí lại bất thần cong chân lên và tặng thêm một đòn gối mạnh bạo nữa về phía tôi. Lần này thì rất may tôi đã kịp nhìn thấy động tác đưa chân lên của nó, vậy nên nhẹ nhàng lách người né được khá dễ dàng.
“Rầm”
Tiếng thằng Trí hạ chân xuống làm miếng sàn đấu lắp ghép như muốn rung chuyển. Nó không mảy may sửng sốt mà ngay lập tức tiếp tục nhào tới ăn thua đủ với tôi. Càng ra đòn, Trí càng bộc lộ rõ quyết tâm hạ gục tôi, bằng chứng là đôi mắt nó lúc này thập phần dữ tợn, không có chút tính người:
- CÓ GIỎI THÌ ĐỠ ĐÒN ĐI, ĐỪNG TRÁNH NỮA, THẰNG KHỐN!!!
Trí hét lớn, lần này nó không đá nữa mà chuyển sang giật trỏ về phía sau đầy… khó hiểu. Nhưng rồi thì chỉ trong tích tắc, tôi nhận ra nó đang thực hiện động tác xoay người 180 độ để tung đòn về phía tôi. Nhưng nghĩ là một chuyện, còn né lại là một chuyện khác. Tôi không kịp lùi lại phía sau vì nó tung đòn quá nhanh, và lẽ dĩ nhiên, một trỏ đau điếng nữa được phần cẳng tay của tôi đỡ dùm cái thân người tội nghiệp. Chẳng biết có nhầm lẫn gì không nhưng tôi cảm giác tay mình sắp gãy làm đôi sau đòn vừa rồi. Tôi ôm tay loạng choạng ngã về phía sau, và chỉ đợi có vậy, Trí nhảy lên tung một cước ngang ngực khiến tôi văng ra cả mét, nằm đè lên vạch mức sàn đấu, hú hồn hú vía:
- Hoét!!! Hiệp 1 kết thúc, hai đối thủ tạm nghỉ ít phút!!!
Thằng Trí hừ nhạt quay đầu bỏ đi, còn tôi thì vẫn nằm bẹp dí ở giữa sàn đấu, thở không ra hơi. Thật không ngờ chỉ sau vài tháng không gặp, thằng Trí đã gần như lột xác và trở nên vô cùng lợi hại đến như vậy.
Phải mất đến cả phút đồng hồ, tôi mới uể oải đứng dậy được, toàn thân đau nhức ê ẩm do những chấn thương từ hôm qua đến giờ dồn lại, cẳng tay thì như muốn lìa ra khỏi người, tự tưởng tượng mình lúc này không khác gì Dương Quá thần điêu đại hiệp, mỗi tội tôi lại không có khả năng thi triển ám nhiên tiêu hồn chưởng để lật ngược tình thế. Tự cười nhạt, thở dài, tôi ngồi gục mặt xuống trong phòng thay đồ, đầu óc trống rỗng không tìm nổi cách khắc chế. Ngồi tựa hẳn đầu vào tường, tôi ngước mắt lên trần nhà, cố gắng vận dụng tất cả những gì mình đã học để nghĩ ra phương án cho những hiệp đấu tiếp theo, thì bỗng… tiếng thằng Linh vang lên rất khẽ:
- Anh Phong, anh Phong!
- …
- Anh Phong!
- Gì? Gì vậy? Mày làm gì vậy Linh?
Tôi tròn mắt nhìn về phía nó, nơi thằng này tỏ ra vô cùng lấm lét, tiến gần đến chỗ tôi, trên tay nó là một mảnh giấy nhỏ:
- Chị My gửi anh, em cũng không biết gì đâu, em lên đây!
- Ơ… ờ… cảm ơn.
Nói đoạn, thằng Linh cũng nhanh chóng chạy vội đi, để lại tôi vẫn còn đang ngơ ngác với tờ giấy của Uyển My gửi trên tay, khó hiểu mở ra xem. Một đoạn tin nhắn với nội dung ngắn gọn, nhưng ngắn gọn thì chưa chắc gì dễ hiểu:
“Đánh cao bên phải”
Cái quái gì vậy nhỉ?
Tôi mắt tròn mắt dẹt, xoay tờ giấy lên xuống qua lại, những mong sẽ có thêm gì đó, nhưng vẻ như là không, đó là tất cả những gì Uyển My gửi đến tôi, một đoạn thông điệp… cực kỳ khó hiểu, như kiểu huấn luyện viên chỉ dẫn học trò vậy, nhưng Uyển My có biết gì về đánh đấm đâu, lạ thật.
Trong lúc tôi còn đang phân vân, thì trọng tài đã báo hiệu hiệp 2 bắt đầu. Tôi khó khăn bước ra phía ngoài trong tiếng cổ vũ giòn giã, không quên hướng ánh mắt về phía Quỳnh và Uyển My, nơi cô bạn thanh mai trúc mã vẫn nhăn nhó lo lắng còn Uyển My lạnh như băng không có gì khác biệt. Vừa bắt gặp ánh mắt tôi, nàng đã khẽ gật đầu, dường như để ngầm xác định, chính nàng là người vừa gửi mảnh giấy đó, và tôi nên nghe lời.
Ngay lúc đó, tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì quá nhiều, vì hiệp 2 đã chuẩn bị bắt đầu, và tôi cũng không rõ Uyển My đang tính làm gì. Cơ mà, bây giờ, ngay lúc này, nghĩ lại, ngày đó, giá mà tôi nghe lời nàng sớm hơn, thì kết cục của trận đấu đã không bi thảm như vậy.
Đề xuất : Cú Ngã - khởi đầu hay kết thúc