Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 130: Hồi sinh sau thất bại
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 130 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ lần đầu tiên đối đầu với Trí tại võ đường của sư phụ Chương cách đây gần một năm, tôi buộc phải thừa nhận rằng dù nó không học nhiều thế võ như tôi, trình độ của nó đã thuộc hàng cao thủ trong môn võ Muay Thai. Chưa kể, Trí còn là người nghiêm túc trong luyện tập, thi đấu và say mê võ thuật. Nó không đơn thuần học võ để giải trí hay tự vệ như nhiều người khác, mà coi Muay Thai là niềm đam mê, một triết lý ăn sâu vào tâm hồn. Chính vì vậy, tôi luôn xem Trí là một võ sĩ đích thực, một đối thủ mạnh mẽ và đáng tôn trọng. Dù trong những ngày đầu tôi thường xuyên có lợi thế, nhưng chỉ sau vài tháng lơ là luyện tập, trong khi Trí tiến bộ thần tốc. Giờ đây, trước mặt tôi không còn là kẻ hùng hổ lao tới nữa. Nó trở nên điềm tĩnh, cẩn trọng và ra đòn dứt khoát hơn. Nếu trước đây tôi có thể đoán trước 7/10 chiêu của nó, giờ đây con số đó chỉ còn 3/10 hoặc thấp hơn. Sau hiệp 1 thảm bại, tôi chắc chắn mình đã bị dẫn trước nhiều điểm dù cố gắng gỡ gạc nhưng không ăn thua:
- Đánh thật đi! Đừng giấu bài nữa! – Trí nói với giọng quả quyết.
- Hê, làm gì có, trình mày vượt tao rồi, đơn giản vậy thôi! – Tôi cười đáp.
- Tao không cho phép mày nói câu đó! Đánh đàng hoàng đi!
Nó quát to, dường như không hài lòng:
- Đúng là thằng… đầu trâu, nói thật mà không tin – Tôi lẩm bẩm.
- Mày nói gì?
- À không, tao bảo mày… trâu quá, đánh không biết mệt.
- Nhăng cuội, vào đi!
Hiệp 2 bắt đầu sau khi tôi liếc nhìn Uyển My một lần nữa. Nàng vẫn khoanh tay, chân bắt chéo, mắt chăm chú nhìn tôi không rời. Sự lạnh lùng ấy khiến tôi chút run sợ, nhưng việc nàng chưa rời mắt khỏi tôi cũng là điều khiến tôi an tâm phần nào, vì dù sao đi nữa, nàng vẫn quan tâm đến tôi.
Khi hiệu lệnh hiệp 2 vang lên, Trí xông tới như hổ đói vồ mồi. Nó tiếp tục tung liên tiếp những đòn tấn công như vũ bão, xen giữa là những pha phá trụ điển hình của Muay Thai. Bắp đùi tôi liên tục hứng những cú đá búa bổ, tím tái và đau rát không thể tả, nhưng vẫn chưa tìm ra cách khắc chế, đặc biệt khi nó thường ra đòn bằng chân trái, còn tôi bằng chân phải, khiến phản ứng trở nên khó khăn khi khoảng cách giữa hai chân khá gần:
- THẰNG HÈN NÀY! ĐÁNH ĐI!
Từ đầu hiệp 2, tôi gần như chỉ phòng thủ, không mạo hiểm phản công để lộ điểm yếu. Thủ nhiều không phải là phương án hay, vì khi đối phương tấn công mà mình cứ lui về mãi thì chỉ làm địch thủ thêm phần hung hăng. Và điều gì phải đến đã đến: trong khoảnh khắc Trí nhấc chân trái như thường lệ, tôi nhận ra ngay và thu chân phải về, đổi hướng né đòn. Nhưng Trí dường như đã lường trước phản ứng của tôi, không đá vào chân như tôi nghĩ, mà tung một cú đá trời giáng vào thái dương, đau như chết đi sống lại. Trúng đòn hiểm, tôi choáng váng, ngã sõng soài ra sàn, lâng lâng như đang bay. Chưa kịp định thần, Trí lại lao tới, lấy đà tung người lên không rồi đưa hai đầu gối chụm lại dập xuống người tôi đang thoi thóp. Trúng đòn này, chắc tôi liệt nửa người chứ không thể tiếp tục thi đấu. Bằng chút sức lực còn lại, tôi khổ sở lăn sang một bên, nhưng đã quá muộn khi đầu gối phải của Trí giáng mạnh xuống vai khiến tôi la lên thất thanh:
- Aaaaa…
Trí như một con mãnh thú, không những không dừng lại mà tiếp tục lao tới với đầu gối trái hướng thẳng vào mặt tôi. Lần này không còn cách nào khác, tôi lại phải lăn người sang bên, dù hai tay giờ đã đau không thể cứu chữa. Vì tôi chưa bất tỉnh cũng chưa nằm im, trọng tài không có lý do dừng trận đấu, và Trí vẫn miệt mài tấn công, tôi thì khổ sở tránh né. Việc nó tấn công về bên trái khiến tôi cực kỳ khó xoay sở, vì bên chân thuận của nó trùng với bên mà tôi thường lăn né, khiến tôi không những không tránh mà còn liên tục hứng đòn:
- Anh Phong ơi bỏ đi, đừng đánh nữa!
Trong cơn đau, tôi nghe vọng lại tiếng hét của Quỳnh. Nhìn về khán đài, em gần như muốn khóc, đôi mắt đỏ hoe. Kế bên, Uyển My dường như không còn giữ được vẻ bình tĩnh, ngồi cắn móng tay nhìn tôi đầy ái ngại. Trận đấu đã an bài.
“Uỳnh”
Một tiếng va chạm mạnh giữa chân trái của Trí và tấm thảm lót sàn vang lên, tôi lại may mắn tránh được đòn sát chiêu. Những đòn thế liên tục được Trí tung ra, tôi chỉ còn biết né tránh mà không tìm ra sơ hở, cứ ngỡ đang đấu với cao thủ võ lâm chứ không còn là thằng háo thắng ngày nào.
Bỗng, tôi sực nhớ tờ giấy nhắn của Uyển My ban nãy: “hãy tấn công bên phải”. Điều đó có nghĩa gì? Xét theo những gì tôi chứng kiến, Trí thuận chân trái, tấn công đều về phía này, nhưng vẫn đỡ được mấy pha triệt quyền của tôi nhắm vào cổ chân. Phải tấn công cao lên chăng? Thực ra ban đầu tôi không để ý, nghĩ nó ra chiêu bên trái để bất ngờ, nhưng thực tế không phải vậy. Chính vì nó đánh bên trái, tôi né sang trái theo hướng mình, khiến nó đá trúng tôi dễ hơn, nguyên nhân khiến đầu tôi đau như búa bổ, mặt sưng húp, máu miệng chùi liên tục. Phải chăng “đánh cao bên phải” là bên phải của Trí, chứ không phải của tôi? Có thể lắm!
“Rầm”
Lại một đòn gót trái của nó, tôi né rất ngọt. Đúng là nó toàn dùng chân trái suốt từ đầu đến giờ, tại sao đến giờ tôi mới nhận ra?
Tôi như chết đuối vớ được cọc, nguồn sinh khí vụt đến nhập vào người. Phải rồi, thuận bên trái, yếu về bên phải. Tôi lẩm bẩm khẩu quyết vừa ngộ ra, tiếp tục chiêu bài tránh né thuận lợi. Bỗng, tôi quyết định thử một chiêu đơn giản: đá ngang vào hông phải của nó, không thấp như thường lệ, mà cao lên một chút như chỉ dẫn của Uyển My. Trí gần như bất ngờ trước pha ra cước chớp nhoáng. Nó bối rối giật ngược ra sau. Tôi định cười đắc thắng thì…
“Kình”
Một tiếng động chát chúa vang lên, lần này tôi ăn đòn, nhưng không phải bắp đùi nữa, mà vào… giữa ngực. Trí bất ngờ bật người lao tới trong lúc tôi đứng phỗng ra ăn mừng. Trong phút giây ngắn ngủi, tôi ngã bật ngửa, ho như thổ huyết còn khán giả la hét thất thanh trước màn tung chiêu đẹp mắt của Trí:
- Dừng lại! Hiệp 2 kết thúc, mời 2 đấu thủ nghỉ ít phút!
Tiếng hò reo náo nhiệt giờ chỉ dành cho Trí khi thể hiện trình độ vượt trội cùng những pha bay nhảy đẹp mắt. Tôi nằm ngửa thở hồng hộc, cười hềnh hệch giữa sân khiến ai nấy đều khó hiểu. Ngay sau đó, tôi nhìn lên khán đài, về phía Uyển My. Nàng ngồi khoanh tay, mắt chăm chăm nhìn tôi cười như thằng bệnh. Quỳnh ôm nhóc Min, quay mặt cô bé không nhìn thấy bộ dạng thê thảm của tôi. Cô Hằng buồn rười rượi, hai tay đan vào nhau. Bà chị Tuyết Mai ôm đầu thiểu não, không buồn ngước mặt. “Cái quái gì thế? Thằng kia bị Trí đánh điên luôn rồi à?” “Chậc, tưởng thế nào, đánh cho dữ rồi vào đây cũng no hành với Trí thôi, hê!”
Hai thằng hình như lớp Trí đang ngồi khá gần vị trí lớp tôi bàn tán xôn xao. Chẳng biết vô tình hay cố ý, tụi nó nói khá lớn đủ để đám lớp tôi nghe được. Thanh Ngân dù vẫn dưỡng thương nhưng tinh thần chiến đấu không thể xem thường, đặc biệt là rất biết bảo vệ sư phụ, liền quát lớn:
- Im mồm đi! Biết cái gì mà nói!
Hai thằng này không phải tay vừa, vẫn thản nhiên nhìn nhỏ Ngân băng bó, đáp:
- Hê, bạn gái, làm gì căng thẳng thế, lo dưỡng thương đi, haha!
- Con gái con đứa ở nhà bếp núc, đánh đấm cái gì rồi giờ như này, vô phúc cho thằng nào lấy trúng cô em!
Ngay khi hai thằng ôn con vừa đụng đến nhỏ Ngân, thằng Linh bất thình lình đứng phắt dậy:
- Hai thằng súc vật nói ai?
- Á à, thằng ranh con này, mày lớp trưởng đúng không? Mày tưởng đây là trường tiểu học à mà lấy cái danh lớp trưởng ra oai? – Một thằng trợn mắt.
- Bạn gái mày à? Khôn hồn thì giữ nó ở nhà cho lành đi, may mà không gặp Trí lớp tao, không giờ thì hai đứa ôm nhau vào viện thì ai chăm, hahahaha!
Vừa dứt câu, hai thằng này vỗ tay nhau cười như nắc nẻ. Hai đứa bạn tôi giận tím người, tính nhào lên ăn thua đủ nhưng bị đám trong lớp cản lại:
- Hì, hai bạn nghĩ vậy thật sao?
Trong lúc gần như mọi người đều tỏ ra vô cùng lo lắng cho tôi, phần khác đang mải tranh cãi với bọn lớp Trí, thì Uyển My lại không mảy may bận tâm. Nàng nói nhưng thậm chí còn không thèm nhìn về phía hai thằng kia, vẫn mỉm cười chống cằm nhìn tôi vẻ thản nhiên. Tức thì, mọi ánh mắt đều quay sang nhìn nàng:
- Hê, con nhỏ này bồ thằng kia đúng không? Muốn gì em gái? Hay muốn đi chơi với anh, hê hê? – Thằng đầu đinh nói giọng bỡn cợt.
Uyển My vẫn không tỏ ra sốt sắng, nàng vẫn bắt chéo chân, tay chống cằm, lần này đã chịu xoay đầu nhìn hai thằng nhãi xấu số:
- Người yêu mình có làm sao thì cũng không phải chuyện của hai bạn, huống hồ mình nghĩ hai bạn phải gọi mình là chị đấy, hì – Nàng mỉm cười sắc lạnh.
- Cô em đi chơi với anh một bữa, rồi anh nói thằng Trí tha cho thằng bồ của cô em!
- Ai tha cho ai, hai nhóc hãy chờ rồi xem nhé, hì!
Sự bình tĩnh của Uyển My khiến tụi này nóng máu, đứng phắt dậy:
- Con nhỏ kia, mày bảo ai nhóc?
- Dĩ nhiên là hai đứa rồi, bộ tai không nghe thấy à?
- Má nó! Cái con quỷ cái, muốn gì?
Thằng mập sừng sộ, quát lớn tính lao tới chỗ Uyển My nhưng bị mấy thằng lớp tôi cản lại. Quả đó tụi nó lao tới chẳng biết tiểu thư nhà tôi bất ngờ hóa thân thành đông phương bất bại như trong kiếm hiệp Kim Dung mà vả mỗi thằng vài vả:
- Ngồi xuống xem cho xong đi, còn 2 nhóc muốn làm to chuyện thì đợi ra về hén?
- Cái con nhỏ này... sao mà... – Thằng đầu đinh lùi lại một bước, dường như vừa cảm nhận được cái nhìn sắc lạnh đầy áp lực của Uyển My.
Uyển My cười tươi như hoa, khiến đám con trai ngoại tộc say như điếu đổ, nhưng vấn đề là sự điềm tĩnh và thản nhiên đến đáng sợ của nàng, vì chẳng ai hiểu được nàng muốn nói gì, ngoại trừ tôi. Uyển My bỏ qua sự nhiễu loạn của hai thằng kia, nàng vẫn một tay chống cằm, nhoẻn miệng cười nhìn tôi đầy tự tin, và tôi cũng nhìn lại nàng cười đáp lễ. Ngay thời điểm ấy, mọi người đều nghĩ hai đứa tôi bị điên, nhưng không phải vô tình vô ý mà tôi với Uyển My lại là một đôi, và mọi thứ lần này, có vẻ, lại nằm trong tính toán của nàng nữa rồi:
- Hóa ra là vậy, anh đã hiểu rồi, Uyển My!
Tôi vẫn ngồi im tại chỗ sau khi kết thúc hiệp 2, thậm chí đến khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp 3, tôi mới khoan thai đứng dậy, nhìn về phía Trí đầy tự tin, mỉm cười đắc ý:
- Không ngờ mày kém vậy, hiệp này dứt điểm luôn nhỉ? – Trí ngạo mạn thách thức.
- Mày nghĩ thế à? Vậy thì cứ tiếp tục nghĩ thế đi! – Tôi nháy mắt ý nhị khiến thằng này hơi sững người.
- Đầu hàng đi, không tao cho mày đi thăm bạn mày luôn trong viện!
- Bạn tao trên kia kìa! Mày mù à!
Tôi ngước đầu lên hướng về phía Thanh Ngân. Trí dường như tập trung quá nhiều vào trận đấu, chẳng quan tâm khán đài có ai nữa:
- Chẳng vấn đề, mày cũng ăn đòn thôi Phong!
- Đừng nói nhiều nữa, lên đi!
Lần này, tôi mới là người khiêu khích chứ không phải Trí, đủ để khiến nó chút gì đó hơi ái ngại, dè dặt hẳn ra. Nhưng rồi sau vài giây suy nghĩ, Trí vẫn quyết định lao tới như thường thấy, nắm hoàn toàn lợi thế với số điểm chắc chắn vượt trội. Thế nhưng, Trí như đã nói, nó luôn muốn đánh bại tôi trong trận đấu chính thức, một trận đấu mà tôi và nó đều phải tung hết 100% năng lực, như vậy mới là chiến thắng vinh quang và đáng tự hào. Thế nhưng, rất không may cho Trí, khi cùng một lúc, nó không phải chỉ đối mặt với tôi, mà còn có thêm cả… e hèm, cô người yêu giỏi giang của tôi ở trên kia nữa.
“Chát”
Trí vừa đưa chân trái lên tính tung cước vào hông thì ngay lập tức bị tôi dùng chân triệt quyền, nó mất đà khuỵu xuống tức khắc. Chờ có thế, tôi bật nhảy lên tung ra đòn Mawashi Geri vào thái dương. Trí loạng choạng suýt ngã, lùi hẳn về phía sau. Một tiếng “ồ” rất lớn vang lên nơi khán đài, khán giả không kịp bắt theo tình huống, rõ ràng thế trận đã chính thức đảo chiều từ giờ phút này.
“Uỳnh”
Một đòn One Inch Punch thật lực vừa được tôi tung ra ngay khi Trí có ý định phản kháng bằng cách giật tóc tôi từ phía bên trái. Thế nhưng, do đã nắm rõ cách di chuyển tấn công chủ động của nó, tôi chủ động lách người sang một bên để né đòn, đồng thời tạo khoảng trống. Và rồi điều hiển nhiên đã xảy ra. Một đòn kình lực mạnh mẽ được tôi dồn thẳng vào bụng khiến nó gục hẳn xuống sàn. Nhân từ với kẻ địch là tàn ác với chính mình, khẩu quyết của tôi vẫn thuộc nằm lòng, vậy nên không có lý do gì để tôi dừng lại khi đối thủ đã yếu thế. Tôi lao tới với một đòn gối thẳng vào mặt khiến nó ngã vật ra đất, hai tay buông thõng vô lực, trọng tài bắt đầu đếm:
- Một, hai…
Khỏi phải nói, cả khán đài gào thét trong hỗn loạn khi tôi, một thằng vừa ăn hành toàn tập bỗng chốc phản kháng mạnh mẽ, lột xác hoàn toàn và chiếm lĩnh thế thượng phong ngay khi hiệp 3 vừa bắt đầu. Thế trận 1 chiều không phải là thứ mà bất cứ người hâm mộ thể thao nào muốn xem, và tôi đương nhiên hiểu điều đó.
- Vãi chưởng, thằng Phong bị Lý Tiểu Long nhập à? Sao đánh ghê vậy?
- Giỏi lắm Phong ơi, đấm vỡ mồm nó đê!
Trong hàng ngàn khán giả đang đồng loạt cổ vũ, trái ngược hẳn với sự phấn khởi và vui mừng khôn xiết của đám lớp tôi, gia đình Quỳnh và Tuyết Mai, chỉ có duy nhất tiểu thư Uyển My nhà tôi không tỏ ra quá kích động, nàng vẫn chăm chú nhìn tôi, cười tít mắt, còn tôi thì nhìn về phía nàng, đưa 1 ngón tay lên thay lời cảm ơn. À quên, còn một người nữa không tỏ vẻ gì gọi là quá vui mừng, nhưng cũng không hoàn toàn thất vọng, đó là “thân chủ” của Trí, Ái Quyên. Cô bé không quá tuyệt vọng khi tôi ăn đòn, giờ khi tôi lật lại thế trận, Quyên cũng chỉ vỗ tay động viên, còn gương mặt vẫn không biến sắc, xem chừng đang phân vân chẳng biết cỗ vũ cho ai.
Tôi vui ra mặt, cười khoái chí và đắc thắng. Ngay sau khi phát hiện ra yếu điểm của Trí, tôi trả lại cho nó những tô hành ngập mồm mà nó đã nhét vào miệng tôi từ nãy đến giờ. Trí và tôi dường như hoán đổi vai trò, tôi liên tục ra đòn trúng đích khiến nó vất vả chống đỡ, còn nó chẳng mảy may làm tôi dính đòn thêm lần nào, cho đến khi:
- Bây giờ… hê… mới chịu đánh thật à?
- Làm gì có… phù… phù… bây giờ mới nhận ra thôi – Tôi cười khẩy.
- Tiếc thật…
- Tiếc? Tiếc gì?
- Một thằng như mày mà lại có tận 2 cô nàng xinh đẹp… chia nhau…
- Đừng có lộng ngôn, tao với Quỳnh chỉ là bạn…
- Tao cũng là đàn ông mà Phong, tao hiểu, hê hê, chính thức quen 1 cô, còn cô kia mập mờ cũng chẳng sao…
Vừa nói, Trí nhìn tôi cười đểu cáng, chẳng hiểu cái thằng với tinh thần thượng võ mà tôi biết đâu mất tiêu rồi, tại sao giờ lại lòi ra thằng này:
- Mày… câm mồm lại đi! Mày xúc phạm tao thì không sao, đụng đến Quỳnh với Uyển My thì tao vặn cổ mày liền! – Tôi trừng mắt.
- Haha, mày không cần làm quá lên như vậy đâu. Con nhỏ My đi nước ngoài thì mày ở nhà làm gì với con kia ai chẳng biết, cần gì phải chối…
Những lời xuyên tạc nhăng cuội của Trí bắt đầu khiến tôi nóng máu, không giữ được bình tĩnh:
- THẰNG CHÓ NÀY!!!! MÀY SỬA THÊM 1 CÂU NỮA THÌ ĐỪNG TRÁCH TAO ÁC!!!
- Nói đúng quá rồi phải không? Tao ghen tị với mày đấy Phong, cô này đi thì có cô khác thay, bảo sao càng lúc càng ốm yếu, haha…
Đến đây, máu nóng trong đầu tôi đã tràn lên não, không thể kìm nén thêm. Tôi điên tiết hét lớn định tung một cước vào mặt Trí để kết thúc trận đấu. Thế nhưng, tôi chợt nhận ra mình vừa mắc một sai lầm vô cùng chí mạng: quên bẵng việc Trí phòng thủ yếu bên tay phải. Tôi vẫn đá bằng chân phải về bên trái của nó theo chân thuận. Và rồi điều gì đến cũng đã đến, Trí nhoẻn miệng cười đắc chí và đưa phần đầu gối chặn đòn. Ngay sau đó, khi tôi chưa kịp lấy lại thăng bằng, nó đã tiếp tục nhảy lên tặng tôi một trỏ vào vai trái, một đòn cực kỳ nặng khiến tôi khuỵu người xuống ngay tắp lự:
- Trời ơi, anh Phong!
Tiếng hét của Quỳnh là thứ duy nhất tôi nhận ra trong hàng tá tiếng kêu thất thanh sau pha ra đòn. Tôi cảm giác người mình vừa gãy làm đôi sau cú trỏ mạnh bạo, nhăn nhó kêu yếu ớt. Và không để cho tôi thêm thời gian suy nghĩ, Trí xoay người ra phía sau lấy đà và tung một cước vào đầu tôi. Rất may nhờ mũ bảo hộ, tôi mới an toàn tính mạng, nhưng không tránh khỏi sốc não tạm thời. Tôi đổ gục xuống như cây chuối bị chặt, vô thức nghe trọng tài đếm:
- Một, hai, ba…
Chưa bao giờ tôi muốn bỏ cuộc như thời khắc này, và chẳng có cái quái gì níu giữ tôi tiếp tục chiến đấu thêm nữa, ngoại trừ lời hứa với Uyển My trước khi bắt đầu.
- Bốn, năm, sáu…
Ngay phút này, dù có cố gắng đứng dậy, tôi không chắc đủ tỉnh táo để tham chiến sau khi nhận quá nhiều đòn nặng vào đầu, choáng váng mãi không thôi.
- Bảy, tám, chín…
Tôi chợt nhớ đến món quà mà Tuyết Mai hứa sẽ đem đến, nhưng trong phút dầu sôi lửa bỏng, tôi thật sự chẳng còn đủ sức đứng dậy, buông xuôi tất cả.
Khi trọng tài cho trận đấu tiếp tục trở lại, Trí hùng hổ lao tới, tôi chỉ còn cách né theo bản năng. Và rồi một, hai, ba, bốn, những đòn chân liên tiếp nhắm vào chân trụ khiến tôi mất đà té ngã ra sau, không chút phản kháng. Vậy là Trí sẽ thắng, nó thực sự đã thắng. Nó chưa chắc giỏi hơn tôi, nhưng đảm bảo nghiêm túc hơn tôi, tập trung hơn tôi và coi trọng võ thuật hơn tôi rất nhiều. Tôi không phải thiên tài như Uyển My, không thể làm tốt mọi mặt một lúc. Trong giai đoạn này, tôi dồn hết tâm trí vào nàng, vào những gì nàng đã lừa dối tôi suốt thời gian qua. Nhưng thật may mắn, cùng trong giai đoạn khó khăn đó, Quỳnh đã trở về bên tôi, trở thành chỗ dựa vững chắc giúp tôi vượt qua mọi thứ. Quỳnh không có sức hút mạnh mẽ như Uyển My, em cũng không thích trở thành tâm điểm. Quỳnh đơn giản là quan tâm đến tôi, lo lắng mỗi khi tôi gặp chuyện và ủng hộ tôi không điều kiện dù là bất cứ lý do hay mục đích gì.
“Anh đừng cố gắng quá sức, đừng để người ta đánh bị thương là được rồi”
Tôi nhắm mắt mỉm cười mãn nguyện vì sự buông xuôi này, không phải tôi không thể phản kháng được nữa, mà tôi cảm thấy hài lòng với kết quả, dù sao tôi cũng chẳng cần cố gắng ăn thua quá mức. Yên phận thì sống lâu, nhỉ?
…
…
Nhưng đã bao giờ, trong cuộc đời mình, bạn cố gắng vì một điều gì đó lớn lao hơn chưa? Bản thân tôi rõ ràng có, nhưng xem chừng đến thời điểm hiện tại tôi cũng chẳng có cho mình một thành tích nào cụ thể…
Phải rồi, điều to tát nhất tôi ước ao trong đời chính là việc được đường hoàng sánh bước cùng Uyển My mà chẳng phải e sợ hay cúi đầu trước bất cứ ai. Vì Uyển My, tôi đã cố gắng học tập chăm chỉ, làm việc miệt mài, kiếm tiền đến cuồng loạn, trở thành phiên bản giỏi giang nhất của mình chỉ với mục tiêu tối thượng: được mọi người công nhận, tự tin tuyệt đối khi đứng cạnh Uyển My, và được nàng tự hào giới thiệu về tôi như một trong những thành tựu lớn nhất trong cuộc đời.
“Chồng tương lai của Uyển My thì phải là người giỏi nhất mới được đó, hì hì”
Đúng, đúng như vậy. Tôi đã từng cố gắng hơn tất thảy để xứng đáng được gia đình Uyển My công nhận, được đường hoàng sóng đôi bên cạnh cô tiểu thư xinh đẹp giỏi giang này mà chẳng ngại ngần ánh mắt soi mói xung quanh. Uyển My từ xưa đến nay vẫn là một trong những người giỏi nhất, ở bất cứ lĩnh vực nào nàng muốn tham gia. Vậy tại sao giờ đây tôi một mực muốn thỏa mãn mong ước làm chồng nàng, mà bây giờ lại chấp nhận buông xuôi với vị trí thứ 2? Người vô địch mới được nhớ tới, còn kẻ hạng nhì sẽ mãi mãi chìm sâu trong những trang sách lịch sử. Kẻ xứng đáng với Uyển My, chỉ có thể là kẻ giỏi nhất. Ngày đó, tôi đã nghĩ như vậy và làm theo, không chút đắn đo.
“Anh giỏi hơn em nhiều, chỉ cần chăm chỉ và cố gắng thêm nữa, anh sẽ vượt qua em nhanh thôi, bǎo bèi ngốc”
Tưởng như rất lâu, nhưng tất cả chỉ lướt qua trong một phần mười giây. Gần như tôi chợt bừng tỉnh, mở mắt ra và trông thấy đòn gối đang hạ từ trên cao xuống của Trí.
“Rầm”
Một tiếng động mạnh bạo nữa vang lên, tôi đã né được đòn kết liễu lần nữa:
- Mày…
Trí lộ rõ vẻ hốt hoảng khi tôi cong người bật dậy bằng kỹ thuật Kip-up. Đây là kỹ thuật cơ bản của người tập võ để bất ngờ phản công khi đối phương chủ quan. Trí ngày hôm nay không thể ngờ tôi vẫn dư sức làm chuyện đó, chỉ là ban nãy tôi không có chút động lực nào mà thôi. Trong lúc nó còn đang mắt tròn mắt dẹt, tôi nhanh chóng áp sát và sử dụng một đòn triệt vào khớp gối khiến nó khuỵu hẳn xuống đất, để lộ quá nhiều sơ hở. Thế nhưng Trí vẫn là cao thủ, nó ngay tức thì lách người sang một bên để tránh khỏi đòn cước của tôi, nhưng đó là tất cả những gì nó có thể làm, vì điều này hoàn toàn trong kế hoạch của tôi. Ngay khi nó nhích người sang bên trái, phần tay phải vốn là điểm yếu lộ ra hoàn toàn trước mặt tôi, không có gì ngăn cản tôi phát ra một đòn kình lực trứ danh với tên gọi One Inch Punch vào hông phải của nó. Trí nhăn mặt đau đớn giật lùi lại một bước. Thế nhưng lần này tôi quyết tâm không để cho nó có cơ hội phản công, tôi lướt theo ngay sau đó và tung ra một bài quyền liên hoàn vào bụng, hông và mặt của Trí rồi kết thúc bằng một đấm vào hàm trái. Tốc độ ra đòn quá nhanh khiến nó không kịp trở tay và lĩnh trọn toàn bộ chiêu thức của tôi. Bị trúng đòn đau, Trí trở nên điên tiết, gầm lên một tiếng rồi nhảy tới với đòn Knee Strike nhắm vào cằm tôi. Tất cả đều nằm trong tính toán, tôi lùi lại phía sau một bước, vừa kịp né đòn hiểm rồi tung đòn triệt vào chân trụ khiến Trí mất đà lao đầu về phía trước. Trong khi nó còn chưa kịp định thần, tôi đã tung người lên không đồng thời xoay hông và thực hiện chiêu 360 Tornado Kick.
“Kình”
Một tiếng va chạm cực mạnh giữa chân tôi và phần mũ bảo hộ của Trí. Nó mất đà loạng choạng suýt văng khỏi sàn đấu. Rất may tại giải đấu này, mũ bảo hộ được sử dụng, chứ nếu đánh theo kiểu MMA không dụng cụ che chắn thì sau pha đó Trí đã có thể nhập viện.
Không để lỡ thời cơ, tôi nhảy tới và thực hiện liên tiếp gần chục đòn One Inch Punch vào giữa ngực khiến Trí chỉ còn biết buông thõng an phận. Máu miệng bắn đầy mặt tôi với những lần ho sặc sụa. Thế trận gần như không thể thay đổi được nữa.
Tôi kết thúc màn tra tấn bằng một tát thật mạnh vào mặt Trí, ngay khi nó ngả người sang bên trái thì tôi hạ màn bằng biến thể Ura Mawashi Geri, thay vì đá bằng cổ chân thì sẽ sử dụng phần gót.
“Chát”
Một đòn nặng nữa vào phần đầu, Trí hẳn đã choáng váng, chân tay vô lực, liên tục lắc đầu để lấy lại thăng bằng nhưng vô vọng. Tôi nhìn nó đang vất vả tiến lại mà chợt nghĩ đến bản thân hiện nay. Hai tay trúng đòn đau như muốn gãy, mắt sưng húp, miệng bê bết máu, cũng chẳng khá hơn là mấy. Chợt, tôi dừng lại vài giây, liếc nhìn lên khán đài, nơi Uyển My đang nhìn tôi bằng ánh mắt đỏ hoe nhưng tràn ngập tự hào. Quỳnh xem ra vẫn chưa thể ngưng nổi sự hồi hộp, em đan hai tay vào nhau không rời mắt khỏi tôi:
- Đầu hàng đi! Mày… thua rồi!
- Còn… còn lâu… thằng… chó… tao sẽ… giết mày! – Trí vẫn thể hiện mình là đứa cứng đầu.
“Huỵch”
Tôi hạ trụ, nâng chân lên và thực hiện một pha đá ngang vào giữa ngực làm Trí bật ngửa ra sau, thở hồng hộc giữa sàn:
- Thua đi, xong rồi… cảm ơn vì đã… tha cho tao! Nhưng tao thì không đâu…
- …
Ở những tiếng đếm cuối cùng, Trí vẫn bằng cách nào đó gượng dậy, nhìn tôi bằng gương mặt đã biến dạng, không có chỗ nào lành lặn, máu thấm đỏ gần như một nửa áo:
- Sao… sao… sao thế? Mày… m… mày… không có gan… kết liễu… liễu… tao à???
- Tao cho mày một cơ hội cuối, đầu hàng đi bằng không thì tao sẽ kết thúc…
- Phù… hề… phù… loại hèn nhát như mày… hê… không xứng đáng… phù… thắng tao… đâu…
- …
- Và con… phù… bồ của mày… phù… cũng vậy… nhường lại cho thằng… Hải đi… ha… ha…
- SÚC SINH, NÓI NGỌT KHÔNG NGHE À?
Vừa nghe nhắc đến Hải, tôi đã gần như mất đi chút nhân tính cuối cùng. Và ngay trong giây phút quyết định, tôi dặm mạnh chân xuống sàn, bật lên cao và xoay người trên không, tung ra đòn Spinning Heel Kick huyền thoại của mình, một đòn tôi đã từng dùng để hạ gục Trí lần đầu tiên chạm trán, chắc là nó vẫn chưa quên.
“Bốp”
Một cú đá chất chứa vô vàn sự căm phẫn và uất ức suốt quãng thời gian qua, dù rằng cái thằng trước mặt tôi đây lại chẳng phải là kẻ xứng đáng nhận cú đá đó.
“Uỳnh”
Trí ngã vật ra sàn, máu miệng thổi tháo nôn ra, khán giả gào thét trong cuồng loạn. Trọng tài tuýt còi quyết đoán:
- Knockout! Thanh Phong vô địch!
“YEAHHHHHHHHHHHHHHH”
“TUYỆT VỜI PHONG ƠI!!!!!!!!!!!!!”
“SƯ PHỤ GIỎI QUÁ!!!!!”
“14205 VÔ ĐỊCH!!!!!!!!!!!!”
“VÔ ĐỊCH!!!!!!!!!!!!!!!”
Khi trọng tài hô vang tuyên bố chiến thắng, cả khán đài vỡ òa. Những tiếng reo hò, vỗ tay vang dội khắp không gian. Giữa bầu không khí tuyệt vời ấy, hàng trăm khán giả ùa tràn xuống sàn đấu, vây quanh tôi, giơ cao băng rôn, cờ quạt, hò hét gọi tên tôi trong niềm vui sướng tột cùng. Tôi cảm nhận rõ từng cái bắt tay, những cái ôm siết chặt và ánh mắt ngưỡng mộ đong đầy yêu thương. Giữa biển người reo hò, tôi biết mình đã chạm tới đỉnh cao — nhà vô địch đại hội võ thuật đã gọi tên Phạm Thanh Phong!
Một chiến thắng đầy cảm xúc, may mắn và thị phi. Tôi không phải người giỏi hơn, chỉ là kẻ ăn may được cứu rỗi bởi chính đối thủ và sự gợi ý ngàn vàng từ cô bạn gái thông minh. Trí hoàn toàn xứng đáng là nhà vô địch, nhưng nó muốn hạ gục tôi oanh liệt hơn, và giờ cái giá phải trả là quá đắt.
Một chiến thắng không mang ý nghĩa vật chất, nó đặc biệt hơn về mặt tinh thần, giúp tôi cởi bỏ toàn bộ áp lực suốt thời gian qua, hướng đến quãng đường mới tươi sáng và ngọt ngào hơn bên cạnh những người tôi yêu quý…
…
…
Nhưng với ánh mắt sắc lạnh và nụ cười nửa miệng khó ưa mà em dành cho Quỳnh, thì cố vẻ điều đó, chỉ là mơ thôi, Uyển My nhỉ?
Đề xuất Tiên Hiệp: Khánh Dư Niên (Dịch)