Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 133: Trận Cờ Kỳ Diệu
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 133 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Với tôi, Uyển My gần như là người độc nhất vô nhị mà tôi từng gặp trong đời. Mọi thứ xung quanh cô ấy đều mang những ẩn ý khó hiểu. Cô ấy luôn tỏ ra bí hiểm không chỉ với tôi mà còn với tất cả mọi người. Những gì tôi biết về cô ấy, khả năng cao là do cô ấy chủ động để tôi biết, còn tất cả những điều khác… xin lỗi, Uyển My chưa cho phép.
Bữa tối hôm đó, cuộc đối đầu giữa Uyển My và Quỳnh khiến tôi đau đầu và nhức nhối. Trong khi mọi người đang dọn dẹp, Uyển My đột nhiên muốn nhồi nhét vào đầu tôi một bất ngờ khác mà tôi dám chắc mình chưa sẵn sàng đón nhận. Ngoài trời mưa tầm tả, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn khiến không gian trở nên ồn ã nhưng lại vô cùng thư giãn. Trong ngôi nhà ấm cúng, cả gia đình quây quần bên nhau, khiến lòng tôi tràn ngập hạnh phúc. Tôi vốn sống tình cảm, đặc biệt là tình cảm gia đình. Mỗi lần được sum vầy bên gia đình mình—đầy đủ bố mẹ, anh chị hai, bé Blue và cả dì Hạnh—tôi lại cảm thấy hạnh phúc và biết ơn. Thế nhưng, sự xuất hiện đầy mâu thuẫn của hai cô gái hôm nay đã khiến bầu không khí đầm ấm ấy trở nên hơi “cháy xém” một chút. Dù mọi chuyện vẫn ổn, ngoại trừ cuộc nói chuyện giữa Uyển My hồi nãy và lời thì thầm vào tai tôi lúc này:
- Bất… bất ngờ gì chứ?
Uyển My nháy mắt lém lỉnh:
- Từ từ rồi biết, hì.
- Ừm.
Tôi cau mày, chẳng buồn hỏi thêm, vì tôi đã quá quen với những trò giấu diếm của cô ấy, và giờ tôi cũng chẳng còn hứng thú với những cú sốc bất ngờ nữa. Dẫu vậy, bất chấp vẻ thờ ơ của tôi, Uyển My đột nhiên quay sang bé Blue, đứa cháu gái đang chơi cờ tướng của ông tôi:
- Blue chơi gì đó? – Cô cười tươi nhìn đứa bé.
Bé Blue mới hai tuổi, nói năng chưa rõ ràng, chỉ bập bẹ được vài từ sau khi anh rể tôi “mớm” cho:
- Cờ… cờ…
- Giỏi quá, bé biết đánh cờ rồi! – Uyển My khen ngợi.
- Hihi… – Bé Blue cười khúc khích.
Sau khi Uyển My áp sát mặt mình vào mặt bé Blue và dụi đầu lên, cô quay sang hỏi anh rể tôi:
- À, sẵn có bộ cờ, anh Phong biết đánh không? – Ông anh rể tôi hớn hở hỏi.
- Em biết chút chút!
- Vậy anh em mình chơi mấy ván cho vui, sẵn đang mưa, được không?
- Ơ… để xem…
Nói rồi, anh rể tôi nhận bộ cờ từ tay bé Blue rồi đưa sang cho Uyển My. Cô liền quay sang tôi, nháy mắt:
- Chơi cờ đi, Phong!
Tôi chút ngạc nhiên:
- Chơi… chơi gì chứ?
- Cờ tướng nè, chơi đi, em muốn xem! – Cô nũng nịu.
- À thì… chơi, mà hai đứa mình đánh Hay sao? – Tôi ngờ nghệch hỏi.
Uyển My cắn môi đắn đo, rồi quay sang anh rể tôi:
- Anh đánh với Phong nhé? Em muốn xem!
- Được, để anh với cậu Phong chơi vài ván!
Tôi chưng hửng khi bị cuốn vào thế phải đánh cờ hầu thiên hạ—không, hầu tiểu thư Uyển My mới đúng:
- Ủa? Em biết chơi không, Uyển My?
- Mình biết… sơ sơ, xem người ta đánh vui hơn, hì – Cô cười híp mắt.
- Vậy… xem anh với anh rể đánh nhé?
- Ừm, đánh đi, hì hì, cũng vui đó!
Thế là, sau khi sắp xếp xong, một trận cờ tướng đã diễn ra giữa anh rể tôi—người không được lòng em vợ—và thằng em vợ có chút thành kiến với anh ấy, dưới sự cổ vũ của Uyển My, chị hai, bé Blue và cả bố tôi. Dì Hạnh, mẹ tôi và Quỳnh thì đang loay hoay rửa chén dưới bếp. Lúc đó, tôi không hề biết rằng, màn “đọ cờ” này giữa tôi và anh rể tôi lại vô tình biến thành màn trình diễn thượng thừa dành cho tiểu thư nhà tôi, bởi nếu biết, tôi chắc đã ngăn không cho nó xảy ra. Bởi tôi biết, điều đó sẽ khiến bố tôi phải ấn tượng hết nấc—bố tôi vốn là cao thủ cờ tướng, từng đạt giải thành phố, nhưng không muốn theo nghiệp kỳ thủ, chỉ đánh cho vui. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ thấy bố tôi thua cờ tướng trước bất kỳ ai, thậm chí còn chấp quân vẫn thắng là chuyện bình thường. Hồi đó, mỗi lần đưa tôi đi học về, bố tôi lại chở tôi ra ghế đá công viên, nơi tụ tập những ông cụ chơi cờ để theo dõi và bàn tán. Tôi nhớ, hồi đó mấy ông cụ cấm bố tôi chơi vì ông quá giỏi, chơi độ, chơi kèo gì là ăn sạch tiền của tất cả. D偶尔也会有几个新手出来挑战,结果都是空手而归。身为棋王之子,几十年后,我这个棋王的儿子却偏偏选择了围棋,理由还很幼稚:因为下不过他,仅此而已。
- Tưởng mày không thích cờ này mà Phong? – Bố tôi hỏi.
- Thì con… đâu có thích, đánh chơi cho vui thôi, mưa to quá mọi người đâu có về được – Tôi cười cầu tài.
- Vậy hai đứa đánh thử bố xem nào! My biết chơi không con?
- Dạ, con biết chút chút ạ, hì, muốn xem mọi người đánh học hỏi.
- Ừ, có gì lát đánh với chú vài ván xem!
- Dạ!
Tôi nuốt nước bọt “ực” một tiếng, vì chợt nghe “biết chút chút” từ miệng Uyển My, không biết cô ấy có thật sự chỉ biết sơ sơ không:
- Anh đi trước nhé, cậu Phong!
“Cạch”
Tôi chơi cờ tướng ở mức ruồi muỗi, biết luật nhưng thi thoảng mới nghĩ ra vài nước cờ hành gà. Đánh với người biết tính toán là thua ngay, không như cờ vây. Đó cũng là lý do tôi không thích cờ tướng—quá nhiều cao thủ, tôi không nghĩ mình đủ khả năng luyện tập để hạ gục hết bọn họ. Thế nên:
- Chiếu tướng!
Tôi nói lớn rồi đặt Pháo vào vị trí thuận lợi sau khi lừa được anh rể di chuyển Xe ra chỗ khác:
- Lên tướng.
- Chiếu tiếp!
- Đổi nhé!
“Cạch”
Anh rể tôi đổi quân để thoát khỏi thế chiếu tướng. Tôi vừa kịp thời phong tỏa thì:
- Chiếu! Chạy tướng và mất Xe!
Tôi gãi đầu vì nước đi bất ngờ của anh rể—ông ấy rõ ràng có đầu óc, tính toán trước vài nước chứ không phải loại đánh đâu hay đó như tôi:
- Uầy, mất Xe, đen thế!
- Chưa đâu, chiếu tiếp nè, chuẩn bị mất thêm con Mã nhé, cậu Phong! – Ông ấy cười khoái trá.
- Cái… đ…
Tôi ôm đầu tiếc nuối, định chịu thua thì bỗng Uyển My mỉm cười ngăn lại:
- Từ từ, đi con này nè!
- Con gì? Con Mã này á? Mà đi đâu? – Tôi trố mắt nhìn cô.
- Nghĩ xem, gợi ý vậy thôi! – Cô nháy mắt.
Căng mắt nhìn con Mã, tôi tập trung tính toán mọi nước đi xung quanh nó để tìm đường thoát. Và rồi… tôi đã làm được:
- Em xin con Tượng nhé, anh rể! Hê hê!
- Ừm, hay đấy!
- Hehe, anh chịu thua đi!
Những đòn khích bác của tôi không hề khiến anh rể nao núng, ông vẫn kiên định tập trung hóa giải từng nước cờ. Những nước cờ thiên biến vạn hóa khiến tôi hoa cả mắt. Và rồi, điều phải đến đã đến:
- Em thua rồi! Uầy, đen thật!
Ván cờ kết thúc sau 15 phút mưu lược, dù có sự trợ giúp của “quân sư” Uyển My, tôi vẫn không thắng được anh rể. Tôi ngậm tăm chịu trận. Lúc ấy, mọi người đã rửa chén xong, quây quần quanh bàn trà theo dõi trận đấu. Quỳnh nhìn tôi mỉm cười an ủi “không sao đâu, làm tốt rồi”, nhưng tôi vẫn cảm thấy cay cú—bản tính ăn thua từ nhỏ đã ngấm vào máu, giờ lại thua trước anh rể:
- Xong nhé? Đánh nữa không, cậu Phong? – Anh rể tôi cười hài lòng.
- Thôi… em đánh không lại anh! – Tôi buồn bã.
- Haha, có gì đâu, từ từ rồi luyện thêm…
Chưa kịp nói xong, Uyển My bỗng lên tiếng từ ngoài:
- Anh hướng dẫn em một ván nhé? – Cô cười tủm tỉm.
- Chà chà, cậu Phong chịu thua giờ mợ My phục thù ba nè, Blue ơi!
Ông ấy cười trêu chọc bé Blue, nhưng câu nói châm chọc ấy không đúng lúc, khiến tôi sững người, Quỳnh nhíu mày. Ông ấy nói thế khác gì bảo tôi với Uyển My đã nên vợ nên chồng? Tôi còn chưa quyết định:
- Em có cần chấp không?
- Dạ không cần, anh đánh trước đi, hì hì!
Uyển My nở nụ cười tươi tắn khiến không khí nhẹ nhàng hơn hẳn, nhưng tôi vẫn thấy lạnh sống lưng—ông anh rể của tôi chắc đã no hành mất rồi.
Đúng như dự đoán, Uyển My triển khai bàn cờ vô cùng thành thục. Nàng liên tiếp xoay chuyển phương án tấn công khiến anh rể tôi phải toát mồ hôi chống đỡ. Cứ mỗi lần Uyển My chuyển từ cánh trái sang cánh phải, nàng lại thu về vài chiến lợi phẩm. Sự quyết đoán và chính xác trong từng nước đi khiến mọi khán giả ngỡ ngàng, duy chỉ có tôi không bất ngờ, bởi tôi hiểu cô ấy như thế nào. Mỗi khi chiếu tướng, nàng lại nhẹ giọng:
- Anh cẩn thận nhé, Pháo này em chỉ thăm dò thôi ạ, hì – Cô cười tủm tỉm.
Nhưng sau câu nói tưởng như ôn hòa đó, Uyển My tăng tốc với những nước đi thiên biến khiến anh rể tôi chỉ còn biết gãi đầu cười trừ:
- Ơ… anh… thua rồi sao? – Ông ấy ngơ ngác.
Hàng loạt ánh mắt ngưỡng mộ từ khán giả khiến Uyển My vui ra mặt. Nếu như anh rể mất 15 phút để hạ tôi, thì Uyển My chỉ mất chưa đầy 10 phút để khiến ông ấy thất kinh. Đáng chú ý, lối đánh của cô khá… loạn—tôi chẳng hiểu cô định làm gì, đẩy Pháo, đẩy Xe, đẩy Mã, dí Tốt, liên tục đổi qua đổi lại. Tuy vậy, kết quả vẫn đạt được như mong đợi:
- Dạ, hì hì, chắc em gặp may đó! – Uyển My tươi tắn.
- Lạ… lạ thật, anh còn không nhìn ra nước đi đó…
Thế là, tôi khai màn kiểu gãi đầu cười trừ sau khi thua, và anh rể tôi cũng nối gót sau khi đứng dậy:
- Quỳnh biết đánh không?
Uyển My bất ngờ nhìn Quỳnh khiến cô gái ngạc nhiên:
- À… không, mình không biết chơi!
- Vậy… Phong đánh nhé?
Đến lượt tôi tắc tị, may mà Quỳnh không biết, chứ nếu không, tôi nghĩ Uyển My sẽ “tàn sát” em ấy trong 5 phút:
- Cũng… cũng được, để thử một ván xem sao!
- Nhường nhé, mình không giỏi lắm đâu – Cô lại rào trước.
Thế trận diễn ra chẳng có chút áp đảo nào dành cho Uyển My, có lúc tôi còn cảm tưởng cô đang đi những nước cờ của trẻ con tập chơi—quá mạo hiểm, đánh đổi. Sau 10 phút giao tranh sôi nổi, tôi dẹp trọn một nửa cặp Xe, Pháo, Mã bên phía Uyển My trước sự ngạc nhiên của anh rể tôi và cả nhà. Chả lẽ tôi thua anh ấy nhưng lại thắng Uyển My? Ngay sau khi con Mã của cô bị tôi nhặt khỏi bàn, cô mới nhoẻn miệng cười đầy ẩn ý:
- Được rồi, giờ bắt đầu nhen!
- Gì… gì chứ? – Tôi thất kinh.
Và đúng như lời tuyên bố, sau khi mất nửa bộ ba nguyên tử vào tay tôi, Uyển My tỏ ra nghiêm túc hơn bằng cách trở lại lối đánh đa dạng như ban nãy khi bán hành cho anh rể tôi. Và đúng là thể loại người trần mắt thịt như tôi chẳng cách nào phán đoán được nước đi tiếp theo của cô, nơi tôi cứ đi 2-3 nước là bay mất một quân chủ lực:
- Ơ… quân này… em không chạy đi à?
- Hì, cho Phong ăn đấy! – Cô híp mắt cười.
- Thì… ăn chứ sao!
Nhưng ngay khi quân cờ của tôi đặt xuống, tôi đã biết mình vừa mắc bẫy:
- Mình ăn quân Tướng hen?
- Ơ… ơ… đâu ra vậy?
- Quân Xe của mình đi lạc đường đó, vô tình nó lại gặp con Tướng của Phong, hì hì…
- Không… không nhìn ra luôn… Tiếc ghê! – Tôi thở dài.
- Có gì đâu, chắc bữa sau chơi lại Phong sẽ thắng thôi, hì!
Dù thua, nhưng tôi không cảm thấy nặng nề như khi thua anh rể hồi nãy, bởi dù sao tôi cũng đã ăn được kha khá quân quan trọng của cô, chỉ thua vì không kịp để ý nước đi tiếp theo.
Không cần tả thêm, mẹ tôi nhìn cô mỉm cười tự hào, nghe thấy bà nói nhỏ với dì Hạnh khi bước lùi khỏi vị trí đối diện:
- Con bé nó khéo quá dì nhỉ? Đã chơi giỏi lại nói chuyện rất duyên dáng!
- Dạ, em cũng thấy vậy, con bé đáng yêu thật, hihi…
Với tư cách là bạn trai chính thức của Uyển My, tôi có chút nở mũi khi cô bạn gái giỏi giang của mình dần nhận được cái nhìn thiện cảm hơn từ gia đình. Đặc biệt là sự chú ý mà cô vừa dành được từ bố tôi, người được mệnh danh là “thần cờ của khu phố”:
- Chú với Uyển My đấu thử một ván nhé?
- Vâng ạ, chắc con sẽ được học hỏi nhiều – Cô vẫn cười tươi lém lỉnh.
Mọi người còn chưa định thần sau ván đấu thì bố tôi đã ngồi ngay ngắn trước mặt Uyển My, nở nụ cười hào hứng:
- Uyển My đánh khá đấy, chắc chú không cần chấp đâu nhỉ?
- Dạ, có lẽ là con gặp may thôi, hì hì.
- Vậy đánh thử nhé, nếu có gì thì chú sẽ chấp thêm!
- Dạ, con xin nghe!
Uyển My mỉm cười, nhưng tôi đoán nụ cười đó sẽ sớm tắt vì bố tôi vốn dĩ là cao thủ cờ tướng. Với kinh nghiệm hàng trăm nghìn ván cờ, ông dễ dàng áp đặt thế trận về phía cô, nơi cô dường như đang vất vả chống đỡ.
Thế nhưng đó chỉ là nhận xét nhất thời của tôi trong những phút đầu tiên, vì trận đấu kéo dài gần 10 phút nhưng ngoài vài con Tốt thí ra, bố tôi tuyệt nhiên chưa đụng vào được bộ Xe, Pháo, Mã của Uyển My. Điều này khiến ông nhận ra từ sớm, vì tôi không thấy sự ngạc nhiên nào trên gương mặt ông:
- Ai đang thắng vậy, anh Phong? – Quỳnh lí nhí đến cạnh tôi.
- Có vẻ là đang cân bằng, ba anh chủ động hơn một chút, em nhìn mấy con cờ mà có 2 con giống nhau ấy, ai ăn được nhiều hơn thì người đó đang thắng, hiểu không?
- Ừm, dạ… ba anh… đánh giỏi lắm hay sao vậy anh? – Quỳnh tiếp tục thắc mắc.
- Để cho dễ hiểu nhé, thì ví dụ trình độ của anh là học sinh lớp 1, còn ba anh sẽ là… sinh viên đại học… chắc tầm đấy…
- Còn… Uyển My thì sao?
- Chắc là… cỡ lớp 11, 12 gì đấy… - Tôi dè dặt.
Quỳnh hơi sững người, tròn mắt:
- Thật hả anh?
- Ừ, thật, không phải anh… khen gì cả, nhưng Uyển My giỏi lắm, không chỉ ở trò này đâu!
- …
Mọi người dường như dán chặt mắt vào bàn cờ vì trận so tài giữa bố tôi và Uyển My ngày càng hấp dẫn. Cả căn phòng lặng đi trong thời gian dài, nhường chỗ cho những âm thanh lách cách của quân cờ va chạm xuống mặt bàn gỗ. Bố tôi, một cao thủ đã từng chinh chiến khắp nơi, hôm nay gặp một đối thủ khác thường—một cô gái trẻ nhưng vô cùng điềm tĩnh và thông minh, ánh mắt lấp lánh thể hiện sự tự tin và chiều sâu khó đoán.
Ván cờ nhanh chóng cuốn cả hai vào thế trận căng như dây đàn. Bố tôi dốc toàn lực, vận dụng mọi sở trường, nhưng lần nào cũng bị Uyển My hóa giải gọn gàng đến kinh ngạc. Nàng không chỉ phòng thủ chắc chắn mà còn liên tục tung ra phản công sắc lẹm, đầy sáng tạo, khiến bố tôi phải nhíu mày suy tính. Có lúc ông tưởng đã đưa cô vào thế cờ chết, nhưng chỉ trong một nước tưởng chừng vô hại, cô lật ngược thế trận, đẩy ông vào thế bị động. Ngồi đối diện, bố tôi vừa kinh ngạc vừa thầm khâm phục vì biết mình đang đấu với một trí tuệ xuất chúng—nàng không để lộ bất cứ lo lắng hay đắn đo nào trong từng nước đi.
Ván cờ kéo dài hơn 40 phút, lần đầu tiên tôi thấy bố tôi khổ sở như vậy. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt càng khiến ông lộ rõ vẻ căng thẳng. Và rồi, trong một nước cờ đột phá, ông lúng túng mất gần 10 phút suy nghĩ nhưng vẫn chưa thể tiếp tục. Khoảng thời gian suy nghĩ dài đằng đẵng khiến không khí càng căng thẳng gấp bội. Người xem không hiểu hết, người đánh vẫn vô cùng tập trung—ngoại trừ Uyển My. Ngay sau đó, khi bố tôi vẫn đăm chiêu, cô khẽ mỉm cười và bất ngờ đổi hướng, nước đi cuối cùng không hề tận dụng ưu thế mà dễ dàng chiếu bí chỉ sau 3 nước tiếp theo khiến mọi người tròn mắt:
- Con thua rồi ạ, chắc con vẫn còn nước có thể đi, nhưng mà bây giờ có vẻ hơi muộn rồi, nếu con nói ra… thì sợ rằng đêm nay mọi người lại thiếu ngủ nữa thì không hay, hì.
Khi cô nói xong, tôi tưởng rằng cô vừa nhận ra sự chênh lệch trình độ và chủ động kết thúc sớm. Thế nhưng mọi chuyện không đơn giản như tôi nghĩ:
- Hết cờ! – Anh rể tôi nói lớn đầy mừng rỡ.
Trái ngược với nụ cười tươi của Uyển My, bố tôi lại như chết lặng, ông nhăn mặt nhìn cô với ánh mắt khó hiểu. Ngay sau đó, ông sắp xếp lại thứ tự quân cờ như trước khi cô di chuyển và bắt đầu ngẫm nghĩ hồi lâu. Ngoài bố tôi và Uyển My ra, không ai hiểu được dụng ý của ông:
- Uyển My à? – Bố tôi sửng sốt.
- Dạ?
- Con… ai dạy con đánh cờ vậy?
- Dạ, ông nội con dạy – Cô cười thật tươi.
- Con biết chơi lâu chưa?
- Từ lúc con khoảng 10 tuổi, nhưng mà lâu lắm con cũng không chơi lại, hì… – Cô bẽn lẽn cười nhìn tôi.
- Cảm ơn Uyển My nhé! Chú thật sự đã mở mang tầm mắt…
Bố tôi lấy tay lau mồ hôi trên trán, nhìn cô với sự ngưỡng mộ không thể che giấu:
- Dạ, hì hì, hôm nay con gặp may thôi ạ!
Tôi nhíu mày khó hiểu, vì rõ ràng bố tôi thắng, nhưng biểu hiện của ông và Uyển My lại không thể hiện đúng với kết quả trận đấu. Dù thua, nhưng mọi người trong gia đình đã thay đổi cái nhìn về cô—không ai nghĩ rằng cô có thể đánh ngang cơ sòng phẳng, thậm chí vượt lên trên bố tôi trong 45 phút căng thẳng. Nếu là tôi, có thể chịu 10 phút, anh rể tôi tầm 15 phút, nhưng kết cục vẫn thua chổng vó. Mẹ tôi là người hạnh phúc nhất, vì bà cảm giác như đã chọn được một nàng dâu giỏi giang:
- My đánh vậy là giỏi lắm rồi con, ba thằng Phong vốn dĩ rất siêu môn này mà – Mẹ tôi tấm tắc.
- Dạ, hì, cô khen làm con ngại ghê!
- Có gì mà ngại, người nhà cả mà!
Lần này tôi không buồn nhắc khéo mẹ, bởi màn trình diễn của Uyển My đã khiến ai nấy đều ngả mũ thán phục. Duy chỉ có bố tôi vẫn ra chiều đắn đo, suy nghĩ về ván đấu. Lúc ấy, tôi đứng cạnh Quỳnh, cô ấy cũng không nằm ngoài số người bị Uyển My ấn tượng:
- Uyển My… giỏi quá, anh nhỉ?
- Ừ… ừ…
- Em không bằng cô ấy rồi… - Quỳnh cười buồn.
- Đừng có nói vậy, mỗi người mạnh một mảng chứ…
- Hì, anh đừng an ủi em, em biết mình thế nào mà…
Ánh mắt buồn của Quỳnh khiến tôi chột dạ, tôi chẳng muốn em phải cảm thấy tủi thân trước Uyển My chút nào. Bởi Uyển My thực sự là thiên tài, thông minh giỏi giang ở rất nhiều lĩnh vực, đặc biệt là sự kiên trì và khả năng tiếp thu thần sâu. Có đôi lúc tôi phải thừa nhận rằng, trước Uyển My sẽ không có Uyển My, sau Uyển My cũng sẽ chẳng có thêm Uyển My nữa—bởi cô ấy là độc nhất vô nhị.
- Xin phép cô chú, xin phép dì, xin phép anh chị, con về sớm có chút việc ạ!
- Ừm… mưa thế này đi có ổn không con? – Mẹ tôi lo lắng.
- Dạ không sao, thời tiết này hồi ở Mỹ con đi cũng quen rồi – Cô cười tươi, nắm tay mẹ tôi trấn an.
- Ừ, vậy cẩn thận con nhé, ở nhà buồn cứ ghé qua đây chơi với cô chú!
- Hì, dạ, con nhớ rồi!
Dĩ nhiên, cô đến đây trước bằng xe hơi của mình, nên khi về, tất nhiên cũng là cô tự về. Tôi cảm thấy có chút không ổn khi người yêu tôi đội mưa đi về, dù đi xe hơi. Thế nhưng tôi lại đứng đực cạnh cô gái khác—cô gái đó dường như đang là “tình địch” của mình:
- Mình về, Phong nhé? – Uyển My hấp háy mắt nhìn tôi.
- À… ừ… về cẩn thận!
- Hì, hẹn ngày mai!
Uyển My cười tươi nói ra một câu khó hiểu trước khi cô liếc mắt sang Quỳnh:
- Mình về, Quỳnh nhé, gặp lại bạn sau!
- Ừm… mình… chào My, gặp lại sau!
Nói đoạn, cô từ tốn bước ra xe với chiếc dù nhỏ trong túi xách rồi lái xe rời đi dưới sự theo dõi… cặn kẽ của tất cả mọi người, trừ bố tôi—người vẫn ngồi lặng yên tại bàn cờ:
- Ủa? Ba sao vậy? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
- À… không có gì… ba chỉ đang… xem lại một chút… – Bố tôi trả lời nhát gừng, vẻ vô cùng tập trung.
Bố tôi trầm ngâm một lúc, khi mọi người vẫn đang bàn tán, tôi và Quỳnh chỉ thả hồn ngắm cơn mưa nặng trĩu ngoài sân:
- Phong!
- Sao ba?
- Mày qua đây, ba hỏi!
Tiếng gọi của bố khiến tôi giật mình, từ tốn đi về phía ông, ngay vị trí bàn cờ ban nãy, trong khi mọi người vẫn đang bàn tán chuyện ngoài lề:
- Con bé này… ở đâu ra vậy? – Ông nói bằng giọng sửng sốt, mắt vẫn dán vào bàn cờ.
- Ai… ai hả ba?
- Uyển My! – Bố tôi quả quyết.
- Con không hiểu…
- Không đùa được, con bé này… đáo để lắm!
Bố tôi chép miệng, ngồi dựa hẳn vào ghế, ông nhấp vội một ngụm trà và thở hắt ra như vừa trút bỏ gánh nặng:
- Ba nói sao? Con… chẳng hiểu gì.
- Nó nhường ba từ nãy đến giờ, mà ba không biết… - Bố tôi cay đắng.
- Ba… nói… thật không? – Đến lượt tôi trố mắt.
- Ừ, thật, nhìn đây!
Sau lời tuyên bố chắc nịch, tôi dù muốn dù không cũng phải căng mắt quan sát:
- Nãy con có đoán được nước này không? – Bố tôi chỉ tay vào quân Xe của Uyển My, quân cờ cuối cùng cô di chuyển.
- Dạ… không – Tôi dè dặt.
- Nếu con bé nó đẩy Xe xuống, rồi đẩy con Tốt bên này vào, lúc đó ba phải chạy ra đây, thì là chiếu bí rồi!
- Dạ… vâng, vậy thì sao ba?
- Con không nghe con bé nó nói gì à?
- Nói… nói gì ạ?
- Nó bảo nếu mà cứ đánh kiểu này nữa thì mọi người thức trắng đêm đấy, nhớ không?
- À… dạ – Tôi và mọi người mường tượng lại.
Chốt lại, bố tôi nhấp thêm một ngụm trà, cười trừ:
- Nó đang xỉa xói ba là suy nghĩ lâu đấy, vì trước đó ba đã nghĩ mất cả chục phút mới đi nước tiếp theo, và lập tức sau đó là con bé nó đi nước này và kết thúc luôn... Chậc, từng tuổi này rồi mà để đứa trẻ con nhường cờ, haha…
Chắc hẳn mọi người cho đến lúc này đều băn khoăn, tại sao tôi lại miêu tả ván cờ tỉ mỉ đến vậy. Đơn giản là bởi sau buổi tối hôm đó, chính xác là sau ván cờ đó, bố tôi đã có cái nhìn hoàn toàn khác về Uyển My—không thể nói là thiện cảm, nhưng cũng không phải ác cảm. Nói tóm lại, từ lúc ấy, gia đình tôi đã trở thành… đa đảng: một đảng ủng hộ Uyển My với đại diện là mẹ tôi, còn đảng kia… phần nào không vừa lòng cô, mà bố tôi là người cầm quyền:
- Con bé Uyển My này, thật sự… không đơn giản đâu!
Bố tôi trầm ngâm nhìn ra ngoài rồi phán một câu khiến tôi muốn rụng rời:
- Dạ… dạ?
- Nó cực kỳ thông minh, cư xử lại quá khéo léo. Con không nhận ra là phải…
- Nhận ra gì vậy ba?
- Lúc đầu nó đánh anh rể con tan tác nhưng lại đánh ngang với con đúng không?
- Dạ… đúng! Nhưng lỡ là do con… may mắn thì sao?
- Không phải, con bé nó chấp con 3 quân đấy, con không nhận ra à?
- Ơ… có à ba, hèn gì con thấy… là lạ… cứ ăn liên tục… – Tôi đờ mặt.
Bố tôi lắc đầu cười khổ, lần đầu tiên tôi thấy ông cư xử lạ lùng đến thế:
- Với trình độ của con thì chắc không cầm nổi với con bé đó 10 phút đâu…
- …
- Phong à!
- Dạ… con nghe!
- Con cũng lớn rồi, chuyện yêu đương cưới hỏi sau này của con thì ba mẹ sẽ không ngăn cấm…
- …
- Con có thể lựa chọn và tìm hiểu bất cứ đứa con gái nào mà con thích, chỉ cần ngoan ngoãn, hiền lành, biết chăm lo gia đình, vun vén cuộc sống là được…
- Dạ… ba…
- Nhưng mà, riêng con bé Uyển My này… ba cảm thấy… không được…
Từ trước đến giờ, bố tôi chưa bao giờ thể hiện sự thích cô con dâu tương lai Uyển My như mẹ tôi. Dẫu mọi việc làm của mẹ tôi, tôi và Uyển My gần như đã trở thành người trong gia đình không khiến ông có bất cứ động lòng nào. Thế nhưng hôm qua, chỉ sau một ván cờ lạ lùng, bố tôi đã có sự thay đổi kinh ngạc trong suy nghĩ—thậm chí còn vô cùng thẳng thắn:
- Sao… sao lại vậy hả ba? Con không hiểu…
Ngay sau câu hỏi đó, bố tôi đưa ra lời khuyên chân tình nhất mà tôi từng nghe từ ông, người tôi kính trọng nhất:
- Phong à, ba biết con thương Uyển My, con bé cũng thương con, và ba hiểu vì sao. Con bé thông minh, lanh lợi, nói chuyện có duyên, ăn mặc chỉn chu, lịch sự, điển hình của người phụ nữ hiện đại. Nhưng chính vì vậy, ba mới lo. Ba không sợ nó không tốt, ba chỉ sợ nó quá giỏi. Giỏi đến mức con phải chạy theo nó suốt đời…
- …
- Con biết không, trong hôn nhân, không phải ai thông minh hơn sẽ thắng. Nhưng nếu một người luôn muốn chứng minh mình giỏi hơn, đúng hơn, kiểm soát mọi thứ, thì người còn lại rất dễ bị cuốn vào cảm giác nhỏ bé, lạc lõng. Mà ba nhìn vào con, tuy là con trai, nhưng ba biết con sống rất tình cảm, nhường nhịn, ít nói. Ba sợ rồi con sẽ phải nín nhịn quá nhiều khi ở bên cạnh nó. Cưới một người như Uyển My, ba nghĩ rằng con sẽ bị lép vế, bị áp lực, rồi trong nhà không còn tiếng nói của đàn ông nữa…
- …
- Con yêu thương con bé, nhưng tình yêu sẽ không đủ nếu trong ngôi nhà đó, một người nói, còn người kia chỉ biết im lặng, lắng nghe và cam chịu. Chuyện nó có ý mỉa mai ba, dù đã cố tình nói giảm nói tránh, nhưng quả thực không hay, và ba không hài lòng. Không phải ba để bụng, nhưng cách một người đối xử với người lớn, đặc biệt là gia đình chồng tương lai, phản ánh nhiều điều. Một người phụ nữ có bản lĩnh thật sự không cần dùng lời châm chọc để thể hiện mình. Người ta mạnh mẽ nhưng vẫn mềm mỏng, biết trên biết dưới. Mỉa mai là biểu hiện của sự khôn khéo sai cách. Ba không trách nó, nhưng ba đặt dấu hỏi ở cô bạn gái giỏi giang, xinh đẹp của con…
- …
- Ba không nói con không được phép cưới nó, con đừng nghĩ vậy. Mọi quyết định là ở con, vì đó là tương lai, là cuộc sống của con, con phải tự chịu trách nhiệm. Nhưng ba là người đi trước, ba thấy nhiều, trải qua nhiều và vấp ngã cũng nhiều. Ba không muốn con phải sống trong hôn nhân mà lúc nào cũng thấy mình không đủ, không xứng, hoặc phải hy sinh quá nhiều để giữ gìn hòa khí. Ba mong con luôn được làm chính mình mà vẫn được yêu, được tôn trọng, trong chính ngôi nhà, gia đình nhỏ của mình…
- …
- Bản thân ba và mẹ con khi lấy nhau cũng đã thống nhất rõ ràng về quan điểm sống, rằng cả hai sẽ tôn trọng lẫn nhau, bình đẳng mà sống. Chồng giận thì vợ nín nhịn, vợ giận thì chồng dỗ dành. Với con bé đó, ba không nghĩ nó sẽ là người im lặng và an ủi mỗi khi con cảm thấy phật lòng, mà trái lại, con sẽ luôn luôn phải chạy theo cảm xúc của nó…
- …
- Tóm lại, hãy suy nghĩ thật kỹ, tương lai của con ra sao, con phải tự quyết định. Ba mẹ tuyệt đối không can dự, chỉ là lời khuyên dành cho như một người đi trước. Thôi, ba lên phòng nghỉ đây, phụ mẹ dọn dẹp rồi nghỉ ngơi đi nhé!
- Dạ… con… hiểu rồi!
Tôi chưa bao giờ mong đợi bố tôi lại có cái nhìn khách quan và chính xác đến vậy về Uyển My. Tôi biết ông là người ít nói, cũng chẳng để tâm quá nhiều đến mọi thứ xung quanh, miễn là không ảnh hưởng gia đình. Thế nhưng, cô con dâu tương lai giỏi giang này quả thực đã khiến ông có nhiều suy nghĩ. Tôi hiểu rằng không phải chỉ dựa vào buổi tối hôm ấy mà bố tôi đưa ra kết luận. Rõ ràng ông đã quan sát và phân tích rất kỹ mọi thứ về cô để từ đó đưa ra lời khuyên đúng đắn.
Tôi hít một hơi thật sâu, phóng tầm mắt ra xa xăm nhìn thẳng vào những giọt mưa đang vội vã rơi xuống trên tán lá, mái hiên, tạo ra những âm thanh xào xạc. Tôi nhận ra tương lai không phải vô hạn, tôi sẽ phải lựa chọn đích xác cho nó một điểm đến, dù muốn hay không. Có phải chăng, với tất cả những gì đã xảy ra, Uyển My và tôi sẽ không thể đi cùng nhau suốt cuộc đời? Chẳng biết nữa, nhưng những lời răn dạy của bố tôi đã ảnh hưởng đến tôi, rất nhiều và rất lớn.
Suốt đêm hôm đó, tôi chợp mắt được vài tiếng trước khi thức dậy vào nửa đêm, đồng hồ chỉ 2h35. Và kể từ đó, tôi chẳng ngủ thêm được giây phút nào nữa, bởi những suy nghĩ và đắn đo cứ chạy dọc mãi trong đầu.
Nhưng tất cả những dằn vặt đó vẫn chưa là gì so với điều tôi sắp phải nếm trải—một bất ngờ đúng nghĩa như những gì Uyển My đã nói, mọi thứ như đang trở lại lúc ban đầu, rắc rối và mệt mỏi đến không thể chịu đựng nổi nữa…