132. Chương 132: Cuộc đối đầu trên bàn ăn

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 132: Cuộc đối đầu trên bàn ăn

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu phải chọn ra một người con gái xinh đẹp nhất, tôi sẽ chọn Uyển My. Nếu phải chọn ra người thông minh nhất, tôi vẫn sẽ chọn Uyển My. Và nếu buộc phải chọn người đanh đá, máu chiến nhất, thì không ai khác chính là Uyển My – một cô gái mạnh mẽ, tự tin, xuất chúng, dù là chị gái ruột cũng chẳng chịu thua. Cô ấy sẵn sàng đối đầu với bất cứ ai dám bén mảng đến bạn trai của mình, dù cách đó có tàn bạo đến đâu. Thật trớ trêu, người đó lại chính là tôi, và mọi điều tồi tệ nhất trong tình yêu, tôi đều đã trải qua cùng Uyển My.
Nhưng nếu nói đến sự hiền dịu, ngoan ngoãn và yêu thương gia đình, có lẽ Quỳnh là người phù hợp hơn. Dù tổng thể không thể bằng được Uyển My, nhưng không phải lúc nào giỏi giang cũng tốt – cô bạn gái của tôi là một ví dụ rõ ràng. Hôm nay, cô ấy quay trở lại cuộc đời tôi. Tôi thật sự vui mừng, nhưng xen lẫn trong đó là những hoài nghi, những băn khoăn. Dẫu vậy, sau quãng thời gian tưởng chừng như đã tuột khỏi đường ray vì Uyển My, giờ đây tôi cố gắng trở lại tốt hơn nhờ sự trở về của nàng. Dù lý do là gì, sự xuất hiện của cô ấy cũng vô cùng đáng trân trọng… nhưng có lẽ chỉ đối với tôi mà thôi.
Buổi tối hôm nay sẽ là một trong những buổi tối đáng nhớ nhất của tôi trong gần một năm trở lại đây. Sau bao nhiêu chờ đợi, nhớ nhung, cô bạn gái xinh đẹp, giỏi giang của tôi đã chính thức trở lại và ngồi cạnh mẹ tôi – người thậm chí còn yêu cô ấy hơn cả tôi. Đặc biệt hơn, đây là lần đầu tiên hai cô gái quan trọng nhất bên cạnh tôi có cơ hội gặp nhau trực diện và thẳng thắn hơn buổi sáng.
Trước bữa tối, tôi tưởng sẽ tràn ngập tiếng cười, nhưng người vui hay buồn, tôi chưa dám nghĩ đến:
— Dạ, cháu chào cô, chú, em chào chị Hạnh!
Quỳnh lễ phép cúi đầu chào mọi người ngay khi bước vào, nhưng tôi phải giả vờ đứng ngoài thêm vài chục giây mới dám bước theo, vì cảm thấy ngại ngùng khi sánh bước cùng cô ấy trước mặt Uyển My. Điều đó chẳng hay ho gì với tôi, và nếu không cẩn thận, nó sẽ trở thành rắc rối với Quỳnh nữa. Đừng đùa với Uyển My:
— Quỳnh đến rồi hả con, mẹ con đâu?
— Dạ, mẹ con có chút việc nên không đi được ạ.
— Còn bé con nữa?
— Hì, dạ bé Min còn nhỏ quá, con sợ nó nghịch ảnh hưởng mọi người.
— Trời, có gì đâu, trẻ con mà, lần sau cứ đưa nó sang đây chơi với cô chú!
— Dạ, con nhớ rồi.
— Ừ, thôi, Quỳnh vào ngồi đi con, còn thằng Phong đâu?
Vừa nghe mẹ gọi tên mình, tôi lò dò bước vào, ánh mắt lấm lét như thằng trộm gà:
— Con đây ạ!
— Mày làm gì ngoài đó vậy?
— À… dạ… con… hơi khó chịu, hít thở chút…
— Mưa gió mà mày hít gì ngoài đó, hít hơi đất à con?
— Ơ… dạ…
Tôi định bịa thêm lý do, nhưng ngay lập tức nhận được ánh mắt lạnh như băng của Uyển My, người đang cẩn thận sắp xếp chén đũa. Làm tôi chưng hửng luôn:
— Ngồi vào hết đi cả nhà, My nghỉ đi con để thằng Phong nó làm!
— Dạ, hì, con làm được rồi mà ba… à nhầm… chú, hihi…
Uyển My đột nhiên gọi ba tôi là “ba” khiến mọi người giật mình. Nhưng với nụ cười tinh nghịch và ánh mắt sâu cay, tôi biết đó không đơn giản là nhầm lẫn:
— Thôi, xong xuôi rồi, mấy đứa ngồi ra đây đi. Anh chị hai thằng Phong đang bận tắm rửa, cả nhà ăn trước không cần đợi!
Đúng như tôi nghĩ, bữa ăn tối không đơn giản chỉ là ăn uống. Nó ẩn chứa nhiều câu chuyện, thậm chí ảnh hưởng đến tương lai của tôi. Và điều đầu tiên xảy ra chính là… chọn chỗ ngồi.
Bàn ăn của gia đình tôi hình oval, hai đầu tròn và hơi dài. Theo thông lệ, ba tôi ngồi ở đầu bàn bên này, tôi hoặc anh rể sẽ ngồi đầu bên kia. Nhưng anh rể chưa đến, nên tôi sẽ ngồi đó. Bên cạnh ba tôi, bên phải là mẹ, bên trái là dì Hạnh. Đáng lẽ sẽ có anh rể của dì, nhưng mưa gió quá nên hẹn bữa sau. Thế là bữa ăn hôm nay có đúng sáu người, vừa đủ để dàn trải đối xứng trên bàn. Và tôi, thay vì ngồi đúng vị trí đắc địa, lại phải đối mặt với tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Gần như cùng lúc, cả Quỳnh và Uyển My đồng loạt kéo ghế ngồi đối diện nhau ở hai bên bàn, cách đầu bàn một ghế. Nghĩa là không ngồi hai bên tôi, mà thẳng thừng xa cách nhau. Tôi không thể ngồi cạnh Quỳnh vì mẹ không vui, càng không thể bỏ rơi cô ấy để ngồi cạnh Uyển My vì sẽ làm cô ấy buồn. Tôi đứng phỗng giữa phòng, miệng lắp bắp không biết nói gì trước ánh mắt đầy mong đợi của hai cô gái:
— Đứng đó làm gì? Ngồi xuống ăn đi!
— Ơ… dạ… để con… ơ…
Chỉ có dì Hạnh nhận ra sự khó xử của tôi. Bà nhìn tôi với ánh mắt cảm thông, nhưng không thể giúp được gì. Tôi buộc lòng phải đưa ra quyết định khó khăn. Không chọn Uyển My, cũng không chọn Quỳnh. Tôi ngồi ngay giữa đầu bàn, đối diện ba tôi, cách mỗi cô gái một ghế:
— Dạ, con mời ba mẹ, con mời dì… à… mời… hai người… ăn cơm!
Nhưng mọi chuyện không dừng ở đó. Tôi chưa kịp đóng miệng thì Quỳnh đã đứng lên chuyển sang ngồi sát bên tôi, bên phải. Chẳng có gì đáng nói nếu ngay sau đó, Uyển My cũng đứng lên áp sát bên trái tôi, đối diện Quỳnh như cũ:
— Dạ, con mời mọi người ăn!
— Con mời cả nhà xơi cơm ạ!
Hai cô gái không nói không rằng, đồng loạt lên tiếng, đồng thời trao cho nhau ánh nhìn tóe lửa. Lạ lùng làm sao, buổi sáng tôi còn thấy họ trò chuyện thân thiết, chẳng mấy thế mà Uyển My tặng Quỳnh chiếc vòng bạc, Quỳnh lại cho bé Min. Ấy thế mà chỉ vài tiếng sau, tình hình đã căng thẳng đến vậy. Đúng là tụi con gái thật chẳng sao hiểu nổi.
Nhìn cảnh tượng đó, dì Hạnh chỉ biết cười trừ lắc đầu nhìn tôi như an ủi, mẹ tôi không nói gì, ba tôi thì cười thành tiếng:
— Haha, mấy đứa trẻ dạo này lạ nhỉ? Thôi ăn đi mấy đứa!
— Dạ!
Tôi nâng đũa lên định ăn món đầu tiên thì bất ngờ Uyển My cũng nhìn tôi:
— Hứ!
Cô ấy quay mặt tránh ánh mắt tôi.
— Ơ…
Sự lạnh lùng của cô khiến tôi chưng hửng. Tôi quay sang bên kia, tìm kiếm một món khác, và tất nhiên là lại nhận “cú đấm” từ Quỳnh:
— Hừ!
Cô ấy cũng nhăn mặt quay đi khi thấy tôi nở nụ cười giả tạo. Bữa cơm gia đình ấm áp bỗng chốc biến thành phim tình cảm rẻ tiền với những tình tiết ganh đua trẻ con:
— Phong! Gắp cho mình miếng kia!
Uyển My đưa chén cơm ra, chỉ vào đĩa thịt viên chiên của mẹ tôi:
— Cái này hả?
— Ừm!
Tôi đưa tay lên gắp một viên thịt, chuẩn bị đưa cho cô ấy thì bất ngờ Quỳnh cũng đưa chén ra:
— Anh Phong! Em cũng muốn ăn!
— Ớ…
Dù là lạc quan nhất, tôi cũng không thể không nhận ra tình cảnh bi hài trước mắt. Thật khốn khổ cho thân phận tàn ma dại của tôi:
— Phong! Mình trước!
— Em gần hơn mà anh Phong!
— Ơ… thì… là…
Tôi đứng hình tưởng mất vài giây vì chẳng biết giải quyết thế nào. Uyển My xa, nhờ trước, phải gắp cho cô ấy là hợp tình. Nhưng Quỳnh ở gần hơn, nếu tôi gắp cho người xa trước, người gần sẽ tị nạnh. Điều khiến tôi đau đầu chính là cả hai đều có thể gắp được miếng thịt đó, nhưng đều chờ quyết định của tôi:
— Mấy đứa bay làm cái trò gì thế?
Mẹ tôi tròn mắt ngạc nhiên.
Tôi không dám mở miệng kể khổ, chỉ nhìn mẹ với vẻ thảm thương. Nhưng mẹ tôi chỉ lắc đầu khó hiểu rồi quay sang nói chuyện với dì Hạnh. Không cứu tôi:
— Mình đói rồi!
— Em muốn ăn!
Thế là đầu tôi muốn nổ tung. Gắp cho ai trước chắc chắn sẽ không toàn mạng. Tôi không thể phân biệt nổi hai cô gái cá tính này. Chẳng lẽ bây giờ tôi đứng dậy, ném đôi đũa ra ngoài cửa để họ tự gắp?
“Trời ơi là trời, khổ ơi là khổ!”
“Động não Phong ơi, còn không thì sẽ rắc rối to!”
Tôi tự trấn an bản thân, nhưng thực tế phũ phàng trước mắt không hề biến mất. Phải làm sao để gắp cho cả hai cùng lúc khi chỉ có một đôi đũa? Gắp người này trước thì người kia tị nạnh? Tôi liếc nhìn Uyển My, cô ấy vẫn lạnh lùng, chẳng đếm xỉa đến khó khăn của tôi. Quỳnh cũng chẳng khác, cô gái hiền lành bỗng biến thành cô gái đanh đá, nhất quyết không chịu nhường nhịn. Trong phút chốc, tôi nảy ra sáng kiến: cắm hai chiếc đũa vào hai viên thịt, đặt vào chén cơm của hai cô gái:
— Hehe, hai người… ăn ngon nhé!
Quỳnh thoáng ngạc nhiên nhìn tôi, Uyển My mỉm cười rất khẽ. Cả hai không nói gì, chuyển sang thưởng thức món thịt viên chiên huyền thoại. Mẹ tôi quả thật đã khéo léo kết hợp thịt lợn, gà, mỡ lợn và gia vị để tạo nên mùi thơm đặc biệt. Hai cô gái vừa ăn vừa khen ngon, nhưng cách khen của họ khác nhau:
— Món này ngon quá cô ơi, bữa nào cô chỉ con nấu nhen!
— Ừ, bữa nào sang cô chỉ cho về làm cho con bé nó ăn!
— Dạ!
Uyển My không chỉ khen ngon mà còn khéo léo tạo thiện cảm:
— Mỗi lần ăn món cô nấu, con lại thấy trong người rất hạnh phúc theo một kiểu gì đó rất khó tả – chắc là vì nó không chỉ ngon mà còn có tình cảm trong từng miếng ăn, hì hì.
— Con bé này, có gì đâu mà… – Mẹ tôi khoát tay nhưng vui lắm
— Phong kể rằng cô nấu món này rất ngon, nay con mới được ăn thử, ước gì con được ăn hoài, hì hì…
— Sớm muộn gì cũng về nhà này thôi, con bé này khéo nịnh!
Rồi mẹ tôi lộ rõ ý định muốn rước Uyển My về làm dâu. Tất nhiên là thế, vì bà chưa bao giờ che giấu ý định đó. Chỉ là:
— Chị!!!
— Gì đấy, Hạnh?
Dì Hạnh nhận ra sự không hay, cản mẹ tôi lại, lắc đầu nhăn mặt đầy ý nhị. Mẹ tôi hiểu và không tiếp tục nói sâu thêm. Nụ cười bí hiểm của Uyển My và sự bối rối của Quỳnh khiến không khí căng thẳng.
Dù biết mẹ tôi đã xem Uyển My là con dâu từ lâu, nhưng nghe bà nói trước mặt Quỳnh, tôi vẫn thấy có lỗi với em. Từ đầu, tôi đã công khai rằng mình yêu Uyển My, hy vọng em không hiểu lầm. Giờ đây, tôi có thể chắc chắn Quỳnh vẫn một mực thương tôi, và tôi cũng đền đáp được phần nào. Chỉ là, khi Uyển My bên cạnh, tôi không thể làm những điều trái lương tâm được. Tôi có thể thân thiết với Quỳnh, nhưng những hành động tình cảm, những buổi đi chơi riêng sẽ không thể xảy ra, vì tôi hiểu rằng đứng núi này trông núi nọ, tôi chẳng khác gì kẻ sở khanh đểu cáng, không xứng đáng được yêu thương:
— À… thôi, ăn đùi gà đi nè Quỳnh, món này ngon lắm!
Thấy Quỳnh hơi buồn, tôi gắp cho em một đùi gà chiên nước mắm:
— Phonggg!!!
Tôi biết ngay lập tức chén cơm của Uyển My lại đến bên tôi. Nhưng lần này, tôi cười tươi, găm hai chiếc đũa vào hai đùi gà, đặt vào chén của hai cô gái:
— Hề hề, ăn thong thả nhé!
— Hừm!
Uyển My quay đi, không nói chẳng rằng.
— Em cảm ơn anh!
Quỳnh bẽn lẽn cười nhìn tôi.
Màn đối đầu tưởng chừng tạm dừng sau mười phút yên bình, cho đến khi:
— Quỳnh nè!
Tôi suýt phun cơm ra vì người gọi Quỳnh không phải tôi, mà là Uyển My:
— Sao… sao vậy My?
— Chiếc lắc bạc mình tặng Quỳnh đâu rồi, Quỳnh không đeo hả?
— À… Quỳnh không thích đeo lắc tay lắm nên cho bé nhà Quỳnh đeo rồi, hì.
— Tiếc ghê!
— Ừm, có gì tiếc thế My?
Và có lẽ chỉ chờ đến vậy, Uyển My đưa tay trái lên, lộ ra chiếc lắc vàng giống hệt chiếc bạc nàng tặng Quỳnh, vốn dĩ là quà cưới của ông bà tặng mẹ tôi, giờ mẹ trao lại cho Uyển My làm tin. Nếu hai chúng tôi cưới nhau, nàng sẽ được tặng lại:
— Hì, mình tính nói mình cũng có một chiếc giống vậy nè!
Cả tôi và Quỳnh đều sững người. Uyển My đang muốn nói gì? Nàng dặn Quỳnh đeo lắc bạc, còn mình đeo lắc vàng – vàng lớn hơn bạc. Cuối câu, nàng thả nhẹ “chị em mình”, ám chỉ nàng là vợ cả, Quỳnh chỉ là vợ bé?
— Ừm… ừm… Quỳnh biết rồi, cảm… cảm ơn My!
— Hì, có gì đâu, Quỳnh ăn đi, đừng ngại hen!
Uyển My tiếp tục tấn công Quỳnh. Dù tôi chỉ là nhân chứng, vẫn cảm thấy lạnh sống lưng mỗi lần cô ấy nói gì. Quỳnh không chịu thua kém:
— Hì, mình ở đây từ nhỏ mà, mình cũng quen hết rồi!
— Hèn gì Phong với Quỳnh thân thiết như vậy, y như hai anh em nhỉ?
Quỳnh khựng lại, vì “hai anh em” không thể hiện mối quan hệ tình cảm trên mức bình thường:
— Ớ… MẸ ƠI!!!
Tôi hét toáng khiến mọi người giật mình. Mẹ tôi tròn mắt:
— Gì? Cái thằng điên này? Mày gào lên làm gì thế?
— Ơ… dạ… hehe… mẹ có… làm món gì tráng miệng không?
Tôi giả vờ ngây thơ, nhưng rõ ràng tôi muốn bảo vệ Quỳnh trước màn tấn công của Uyển My. Tỷ số tạm thời 1-0 nghiêng về cô ấy.
— Có ổ bánh đấy, vào mang ra đây!
— À… dạ…
Tôi mang ra ổ bánh kem bắp. Mùi thơm ngào ngạt khiến bụng no căng của tôi lại đói. Tôi thích bánh kem bắp từ nhỏ, mẹ tôi mua đúng là người tâm lý.
Tôi định cắt bánh chia phần thì Quỳnh bất ngờ:
— Để em làm cho anh Phong!
— À… ừ… thôi em ăn đi, để anh được rồi!
— Thôi, em xong rồi, cứ để em, em làm quen hơn!
— Ừ… thì…
Tôi cười trừ, nhưng chưa kịp nói hết, sự cố lại xảy ra:
— Để Qunh làm đi, cũng hợp lý rồi mà, hì!
Uyển My cười tít mắt nhìn tôi, rồi quay sang Quỳnh với nụ cười tương tự, như thể nàng đang nói vợ bé trong nhà sẽ lo việc hầu hạ, dọn dẹp:
— Anh Phong vụng về lắm, mấy chuyện này Quỳnh làm quen rồi, lúc anh Phong bệnh Quỳnh cũng một tay chăm sóc mà, không sao đâu My!
Quỳnh phản đòn đẳng cấp:
— My chắc còn nhiều việc ở bên kia, việc anh Phong cứ để Quỳnh lo, mấy việc bếp núc, nữ công gia chánh này thì Quỳnh cũng làm từ nhỏ mà, hì.
— Ừm…
Nếu không phải giữa mâm cơm có ba mẹ, tôi đã hét vì sửng sốt trước lội ngược dòng của Quỳnh. Uyển My im bặt từ nãy, Quỳnh đã thắng thế. Cô ấy không vùi dập đối phương như Uyển My, mà dùng lợi thế của mình tạo uy tín với mọi người. Chỉ riêng việc Quỳnh chăm sóc tôi suốt quãng thời gian qua, trong khi Uyển My bận chuyện với anh bạn trai cũ, tôi đã mường tượng ra chân dung người chiến thắng.
— Mấy cái đứa này nói nhăng cuội gì đó? Ăn bánh đi!
— À… dạ… cô chú với chị cứ ăn trước đi ạ, tụi con ăn theo ngay!
Mẹ tôi can thiệp, tỷ số cân bằng. Quỳnh có chút lợi thế khi Uyển My im bặt. Chiếc bánh kem bắp đúng là tuyệt phẩm. Lớp kem mịn béo ngậy hòa quyện hương vị bắp thơm dịu, tạo cảm giác vừa lạ vừa quen, như làn gió nhẹ thổi qua vị giác. Từng miếng bánh mềm tan trong miệng, để lại hậu vị ngọt thanh, thoảng chút béo bùi. Sự kết hợp tuyệt vời giữa truyền thống và hiện đại, khiến ai đã nếm cũng khó lòng quên.
— Bánh ngon không mấy đứa?
Mẹ tôi hào hứng hỏi. Chiếc bánh ngon thật, nếu chấm 10 điểm, tôi sẽ viết 9.9 vì quá xuất sắc:
— Dạ ngon mẹ ơi, thơm ghê!
— Con cũng thấy vậy, lần đầu tiên con được ăn bánh ngon như vậy!
— Ừm… thơm đấy, ăn rất vừa miệng!
— Ngon chị ơi, ngon thật đó chứ em không có nịnh đâu!
Mẹ tôi cười tươi, không giấu được vẻ tự hào. Nhưng rồi, một người im lặng từ nãy lên tiếng:
— Con thấy không ngon lắm, phần whipping cream đánh chưa kỹ, còn sót phần vỏ trứng gà nữa, với cả bánh chưa đủ lạnh, nên để trong tủ thêm 1-2 tiếng nữa sẽ ổn hơn!
Cả nhà sửng sốt, kể cả tôi. Uyển My nhận xét quá kỹ lưỡng, nếu tôi là người nấu, chắc tôi đã đứng dậy úp cái bánh vào mặt đứa vừa nói. Nhưng tôi không dám:
— Sao… em… sao… nói thế?
Tôi khẽ nhăn mặt, lấy tay khều nhẹ Uyển My trách móc:
— Sao chứ? Mình nói gì sai à?
— Trời… đất… ơi…
Tôi liếc nhìn mẹ. Uyển My không biết chiếc bánh này là của mẹ làm hay sao mà dám nhận xét thẳng thừng:
— Mình thấy My tiểu tiết quá thôi, mình ăn thấy rất ngon và hoàn hảo rồi, mình cứ tưởng là bánh mua ngoài tiệm không đó!
Quỳnh tiếp lời, màn tranh đấu chưa bao giờ hạ nhiệt. Đặc biệt khi một đối thủ có nguy cơ ngã xuống, người còn lại sẽ đạp luôn vài phát:
— Tiểu tiết? Mình lại thấy đó là công tâm hơn, có nhìn ra yếu điểm thì sau mới tốt hơn được!
— Hì, Quỳnh thấy chẳng cần làm quá lên như vậy, bánh làm ở nhà chứ không phải đi thi vua đầu bếp, hương vị ngon và trang trí cũng rất gọn gàng là đủ rồi, không nên bắt bẻ nữa!
— Mình chẳng bắt bẻ gì, mình chỉ nói sự thật!
Màn đấu khẩu căng thẳng, tôi ở giữa không biết làm sao ngăn cản:
— Này… này… hai người… thôi đi!
Tiếng tôi không đủ mạnh, Quỳnh nhẹ nhàng trấn an:
— Không có gì đâu anh Phong, em nói quan điểm của mình thôi, chắc My quen vậy rồi!
Uyển My nghiêm giọng:
— Qunh nói ai quen như vậy? Như nào nhỉ?
— Hì, Qunh nói vậy đó, ai ra sao tự hiểu thôi, My nhỉ? Mình thấy ngon thì mình khen, còn ai không ăn được thì thôi…
— Giấu dốt!
— Bạn…
Uyển My cười nhếch mép, quay sang ăn bánh. Nhưng từ “giấu dốt” quá nặng nề. Mặt khác, chiếc bánh này do mẹ tôi làm, rõ ràng là:
— Con nói sao chứ My ơi, cô thấy ngon lắm rồi mà, ở tiệm làm chắc cũng chưa ngon được như vậy!
Mẹ tôi bất ngờ nhận xét, nhưng sao hôm nay lại nói như thế? Cứ như bà đang tự khen mình vậy. Dù sao, nó không sai trên phương diện hài hước, nhưng không đúng với tính cách mẹ tôi:
— Hì, con chỉ muốn lần sau sẽ tốt hơn thôi.
— Ừ, vậy lần sau cẩn thận chút là được. Có gì hướng dẫn cô với My nhé!
— Dạ, hì hì, con biết rồi!
“Ủa? Vậy là… sao?”
Rõ ràng mọi người đều nghĩ chiếc bánh do mẹ tôi làm, Quỳnh ra sức bảo vệ, nhưng giờ mẹ tôi lại nhờ Uyển My “hướng dẫn”. Thế hóa ra:
— Ơ… vậy bánh này… ai làm vậy mẹ?
— Mày hâm à? Uyển My làm chứ ai, mẹ đâu có biết làm bánh này!
Tôi như sét đánh bên tai. Cả nhà đều nghĩ mẹ tôi làm, Quỳnh và tôi đều tán thành. Nhưng giờ lại là Uyển My làm, nàng nhận xét… cũng đúng, nhưng ngoài tôi ra, sẽ có thêm người… đứng hình:
— Sao… lại… thế?
Quỳnh khẽ bối rối, nói không lớn:
— Hì, sao lại không thế được. Cảm ơn Quỳnh đã khen, mình rất vui!
— Mình… mình…
— Nếu Quỳnh muốn ăn cứ nói mình nhé, mình làm cũng quen rồi mà, hì hì!
Uyển My nhắc lại câu nói của Quỳnh, nụ cười tít mắt rực sáng hơn. Buổi ăn tối “thân tình” kết thúc, Uyển My “knockout” Quỳnh, vì em không còn cơ hội phản kháng. Mọi thứ đã an bài, nhìn vẻ mặt thất thần của Quỳnh là biết.
Nhưng kịch tính chưa dừng. Trong lúc dì Hạnh và Quỳnh loay hoay rửa chén, tôi nghe được cuộc điện thoại của Uyển My:
— Em nghe anh Thành ơi!
— …
- Vâng, hì hì, em mới về được vài ngày.
- …
- Ổn chưa anh? Hì, anh cứ ghẹo em…
- …
- Vậy từ mai là em đến đó nhen?
- …
- Em biết rồi mà, nói hoài, hì hì, cảm ơn anh, gặp anh sau!
Cuộc thoại đầy nghi vấn. Uyển My đang đứng ngoài cổng, tôi đứng sau nàng. Khỏi phải nói tôi sửng sốt trước sự thân mật của nàng với người tên Thành. Nhưng Uyển My chẳng muốn tôi hồi hộp lâu, nàng quay người, cười rồi nhón chân thì thầm vào tai tôi:
— Ngày mai, mình sẽ có bất ngờ cho bạn đấy, hì hì!
Nói rồi, cô ấy quay ngoắt vào trong, tâm trạng phấn khởi, chỉ có tôi đờ người giữa khoảng không, miệng lắp bắp không thành câu.
“Lại bất ngờ quái quỷ gì nữa đây?”