135. Chương 135: Sự lựa chọn cay đắng

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 135: Sự lựa chọn cay đắng

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày nhỏ, tôi từng mơ tưởng sẽ trưởng thành thành một chàng trai cao lớn, lịch thiệp, tuấn tú, phong trần, khiến các cô gái ngất ngây mỗi khi xuất hiện. Lúc ấy, tôi tưởng tượng ra viễn cảnh huy hoàng ấy và cười đến ngất, bởi lẽ được là tâm điểm của những thiếu nữ xinh đẹp quả thật là đặc ân lớn nhất của đàn ông. Nhưng rồi cuộc đời tôi dần trưởng thành, và tôi nhận ra sự thật cay đắng: phải đối mặt với quá nhiều lựa chọn giữa các cô gái là nỗi dằn vặt không dễ chịu chút nào, chẳng hề lãng mạn như những giấc mơ thuở nhỏ.
Ngồi thẫn thờ, tôi chìm vào dòng suy tưởng bất tận, hòa mình vào gió, mưa, từng hạt mưa lách tách bên cửa sổ. Tôi ước gì không phải trải qua cảm giác khó chịu này, ước gì được sống hạnh phúc bên người con gái tôi yêu. Nhưng cuộc đời lại đặt tôi vào thế lưỡng nan: một bên là cô bạn gái thơ ấu, thủy chung suốt bao năm, người phụ nữ hiền lành, nết na, không chê trách được. Bên kia lại là một cô gái xuất chúng, thông minh, xinh đẹp, tài sắc vẹn toàn, đến mức “minh tuệ khuê môn, tư dung tuyệt diễm”. Tôi đứng giữa hai người, cũng biết mình thiên về phía nào, nhưng lại không đủ can đảm khiến người còn lại đau lòng.
“Bruhhh… bruhhhh…”
Tiếng điện thoại rung lên bên giường, đánh thức tôi dậy. Đã gần 7h30, giờ học sắp bắt đầu.
Dốc toàn lực để mở mắt, tôi nhìn thấy cuộc gọi từ Uyển My. Màn hình hiển thị dung mạo xinh tươi của cô ấy như mọi ngày:
- Anh nghe đây, Uyển My!
- Bǎobèi à!
- Hử?
- Có chuyện gì muốn nói với em không? – Nàng nhướng mắt, nhìn tôi qua màn hình.
Tôi sững người. Chẳng lẽ tôi đang mơ? Hay Uyển My đã uống rượu từ sáng? Dù gì, tôi có bao giờ thấy cô ấy say xỉn đâu. Sao cô ấy lại hỏi tôi có chuyện gì muốn nói với cô ấy?
- Là… sao cơ? – Tôi ngơ ngác gãi đầu.
- Không có chuyện gì à? – Uyển My nhăn mặt.
- Thật… à… không… mà… sao… ?
- Cho mười giây suy nghĩ, không nói là trách em đấy! – Nàng khoanh tay, môi mím chặt, ánh mắt lạnh lùng.
Tôi định cãi, nhưng chẳng dám mở miệng. Biết ngay là cô ấy sẽ “nấu” tôi thành món giả cầy mất.
Tôi ngồi dậy, cố gắng nhớ xem hôm nay có sự kiện gì quan trọng. Quên béng mất, tôi phải mở lịch trên điện thoại. Và rồi…
“A! Đúng rồi! Hôm nay là sinh nhật Uyển My!”
Tôi vội quay lại video call, cười toe toét:
- Tiểu thư ơi!
- Ừm, tiểu thư nghe đây, hì! – Uyển My cười tươi, chờ đợi.
- Chúc mừng sinh nhật tiểu thư. Ngày này năm xưa, đào nở hoa, phượng hoàng lượn trời xanh, cũng là lúc đóa kỳ hoa từ thiên giới giáng trần – tiểu thư mang dung nhan tuyệt sắc, tâm trí tinh anh, làm say mê lòng người, đặc biệt là ta. Một chàng trai từng trải sẽ nguyện kề vai sát cánh, cùng tiểu thư vượt muôn trùng sương gió, viết nên khúc tình ca bất tử. Kính chúc tiểu thư sinh nhật an khang, xuân sắc mãi, tâm hồn như gió lộng thanh vân, muôn điều như ý…
Tôi chưa kịp nói xong, Uyển My cười khúc khích. Chẳng hiểu sao, lời chúc dông dài tuôn ra như suối, bởi dung mạo tuyệt trần của cô ấy và những ký ức ngọt ngào khiến ngôn ngữ trào dâng không ngớt.
- Eo ơi, mồm mép lắm quá, ghét!
- Nàng ghét thì ai yêu ta nữa?
- Quỳnh ý! – Uyển My nháy mắt.
Tôi sững người. Tại sao cô ấy lại nhắc đến Quỳnh? Kể từ khi cô ấy trở về, hai người cứ thay nhau gây sóng gió cho tôi. Quỳnh hiền lành hơn tôi, nhưng cũng chẳng khi nào chủ động gây chuyện. Thế nhưng, sự tranh giành giữa hai cô gái chưa bao giờ ngơi nghỉ, và tôi luôn là tâm điểm.
- Hì hì, đùa thôi, đừng có tưởng tượng. Anh mà động đến cô Quỳnh, tôi sẽ treo cả hai người lên cửa, một người trước, một người sau!
Uyển My bỗng quay sang cáu kỉnh, dù chính cô ấy là người gây chuyện:
- Em tự nói tên Quỳnh ra chứ anh… nói thế bao giờ?
- Chả cần biết, lần sau mà nhắc đến Quỳnh là phải ngó lơ, không được đứng im như vừa rồi!
- Được, vậy tối nay anh qua đây!
- Tối? Sao không tổ chức tiệc nữa à?
- Không cần, chỉ hai đứa thôi!
- À…
- Có hẹn với Quỳnh rồi à?
Uyển My tiếp tục chơi trò cài cắm. May mà tôi còn tỉnh táo nhớ lại bài học vừa rồi:
- Vậy mấy giờ anh qua?
Cô ấy cười tủm tỉm, vẻ lạnh lùng tan biến:
- 6 giờ tối nhé!
- 6 giờ? Sớm thế?
- Em muốn đi dạo một chút, được không?
- À… được. Tối anh đến.
- Ừm, bai bai bǎobèi, yêu bạn, hì hì!
Gác máy, tôi thở phào. Hôm nay thật sự là sinh nhật Uyển My, thế mà tôi quên sạch. Đầu óc tôi lúc nào cũng lâng lâng, chẳng còn nhớ ngày tháng. May mà cô ấy gọi nhắc, không thì hẳn tôi đã mất mạng vì tội quên sinh nhật.
Năm ngoái, tôi còn nhớ khoảnh khắc Uyển My ôm tôi giữa hàng trăm người trong bữa tiệc xa hoa, rồi chỉ vài phút sau, chúng tôi đứng dưới mưa trước viễn cảnh gia đình cô ấy không chấp nhận. Những chuyện ấy giờ chỉ là quá khứ. Nếu xảy ra bây giờ, với sự xuất hiện của Quỳnh và cuộc tranh giành của hai cô gái, tôi chắc sẽ phát điên mất.
Hít một hơi thật sâu, tôi bật dậy, lao vào nhà tắm, xối nước lạnh lên người để giải tỏa cơn bốc hỏa. Trong thâm tâm, tôi đã chọn người sẽ cùng đi tiếp, nhưng vẫn phải giấu kín quyết định ấy, bởi chưa biết làm sao để không tổn thương ai.
Uyển My đúng như cô ấy nói, chẳng mời ai đến, kể cả Ái Quyên hay chị gái ruột:
- Phong nè!
- Hửm?
Tuyết Mai cười rạng rỡ, chống cằm nhìn tôi:
- Hôm nay sinh nhật Uyển My đúng không?
- Ừ… đúng rồi, sao vậy?
- Đã chuẩn bị gì chưa?
- Chuẩn bị… gì cơ? – Tôi tròn mắt.
- Làm bất ngờ tối nay chứ?
- Bất ngờ? Để làm gì?
Nàng ngồi thẳng, nhìn tôi khó hiểu:
- Đùa hả? Hai đứa có chút vấn đề, đây là cơ hội vun đắp tình cảm mà, không phải sao?
- Chuyện này… mình đã nghĩ, nhưng… chậc… mọi chuyện không như Mai nghĩ.
- Mai nghĩ thế nào?
- Quỳnh đối với mình thế nào, mình không muốn Quỳnh buồn, nên bây giờ… chưa thể làm bất ngờ gì lớn.
Tôi chưa nói xong, Tuyết Mai bỗng nổi cáu:
- Vậy Phong lo cho Quỳnh, còn em gái của Mai buồn thì sao?
- À… không… mình không…
- Chỉ là sao?
- Chỉ là mình không biết làm sao nói ra quyết định, không muốn ai bị tổn thương. Mai hiểu chứ? – Tôi buồn bã nhìn ra cửa sổ.
Tuyết Mai là bạn tâm giao, tôi có thể chia sẻ mọi chuyện. Nhưng thật không may, cô ấy lại là chị gái của Quỳnh. Tôi sợ vô thức sẽ thiên vị cô ấy, càng khiến mình đứng về phía bên kia:
- Mai nói với Phong, hãy quyết đoán đi. Sự chần chừ này càng khiến mọi người đau khổ.
- Nhưng mình…
- Chẳng phải Mai bênh Uyển My, nhưng Phong thử nghĩ xem, tình yêu xuất phát từ thương hại, từ ám ảnh quá khứ, có bền vững không?
- …
- Mai không biết giữa Phong và Quỳnh sâu đậm thế nào, nhưng Quỳnh thương Phong bấy nhiêu, em gái mình cũng thương bấy nhiêu, thậm chí hơn, vì dẫu Uyển My có kế hoạch gì đi nữa, mọi thứ cũng xoay quanh Phong.
- …
- Phong có thể nghĩ Quỳnh quan tâm mình nhiều hơn em gái của Mai chứ?
- Chuyện này… mình không…
- Việc này Mai nhìn thấy rõ. Mai thấy sự quan tâm dịu dàng nhưng không khiến Phong khó chịu của Quỳnh, và Mai hiểu tại sao Phong chấp nhận điều đó…
Lần đầu tiên, tôi thấy Tuyết Mai trưởng thành, nghiêm nghị, khác hẳn vẻ bề ngoài:
- Mai chứng kiến Quỳnh lo lắng cho Phong khi anh trải qua khó khăn trong giải đấu võ thuật. Mai thấy hết những cái siết tay, nước mắt của Quỳnh…
- …
- Nhưng Phong à, sự lo lắng đó chỉ là tất cả những gì Quỳnh có thể làm, vì cô ấy không thể giúp Phong vượt qua mọi chuyện từ đầu…
- Ý Mai là sao?
- Đây! Mai cho Phong xem cái này!
Tuyết Mai lục trong balo, lấy ra chiếc điện thoại, mở đoạn phim quay rõ ràng. Người xuất hiện là Uyển My:
- Cái gì đây? – Tôi bối rối.
- Xem đi!
Tôi đeo tai nghe, chăm chú theo dõi hơn 15 phút. Uyển My ngồi theo dõi các trận Muay Thai từ sáng đến tối, ghi chép tỉ mỉ. Tiếng của Tuyết Mai vang lên trong phim:
- Nhóc! Làm gì đó, sao chưa ngủ?
- Hì, chị ngủ trước, em làm xong rồi ngủ.
- Sao em xem võ thuật mãi thế, không chán hả?
- Chị chẳng hiểu gì, nên hỏi mày!
- Chị đoán xem!
- Chị buồn ngủ rồi, nói đại đi!
- Phong sắp thi đấu, trong số đối thủ, chỉ có Trí – người theo đuổi Ái Quyên – có thể đánh bại Phong.
- Thế sao?
- Trí giỏi võ, môn Muay Thai, đã tập luyện chăm chỉ, muốn đánh bại Phong…
- Ừm, rồi sao?
- Em không muốn Phong thua, dù là ai đi nữa. Em không thể giúp bằng cách khác, chỉ quan sát, ghi chép, phân tích điểm mạnh yếu của Trí để Phong nắm lợi thế. Hy vọng khi hai người gặp nhau, em có thể giúp Phong…
Tuyết Mai cốc đầu Uyển My khiến cô ấy nhăn nhó, nhưng mắt vẫn dán vào màn hình:
- Hay quá ha, đến chị đó mà mày chưa quan tâm như thế!
- Hì, sau này chị sẽ có người chăm sóc, nhưng Phong chỉ có em. Em không bên cạnh, Phong sẽ lạc lõng.
- Mày nhầm, Phong đã có bạn gái mới.
- Em tin Phong sẽ không làm gì có lỗi với em.
- Tin gì nữa, trễ rồi, hai người thân thiết lắm!
Uyển My lặng người giây lát, rồi mỉm cười:
- Nếu Phong tìm được người khác… cũng tốt. Em đã làm sai, xứng đáng chịu hậu quả.
- Mày… mê trai điên! Chị đi ngủ đây!
- Ngủ ngon em bé của em!
Đoạn phim kết thúc khi Tuyết Mai tắt máy. Tôi bừng tỉnh. Một luồng điện lướt qua đầu. Tôi đã hiểu: Uyển My đã dành vô số thời gian, tâm huyết để nghiên cứu, phân tích trận đấu, chứ không ngồi chờ vận may. Điều này trùng khớp với những gì tôi biết về cô ấy – tài giỏi, kiên trì, quyết tâm đến cùng. Sự thông minh và nỗ lực của nàng đã mang lại thành quả hôm nay.
- Phong hiểu rồi chứ?
- Ừm…
- Đây là món quà của mình tặng Phong khi giải đấu kết thúc. Hy vọng giúp hai người hóa giải khúc mắc…
- …
- Em gái của Mai thông minh như vậy đó. Nó thừa hưởng trí tuệ của ba mẹ, nhưng chưa bao giờ hài lòng. Mọi thành tựu nó đạt được đều xứng đáng với công sức bỏ ra. Mọi người gọi nó là thần đồng, thiên tài, nhưng chẳng biết nó đã hy sinh gì…
- …
- Đến nay Mai vẫn không hiểu tại sao Uyển My chấp niệm với Phong sâu sắc như thế. Mai không ép Phong chọn ai, chỉ mong Phong nhìn nhận toàn diện và đưa ra quyết định hợp lý cho tất cả…
- …
- Mai về trước đây, mai gặp.
- Ừ… mai gặp.
Cuộc trò chuyện với Tuyết Mai hé mở nhiều điều. Có lẽ tôi đã hiểu lầm Uyển My – cô gái tôi từng yêu thương, cũng từng khiến tôi đau khổ. Tôi nghe câu nói: khi làm điều gì, dù muốn hay không, bạn cũng sẽ cảm thấy thỏa mãn. Lúc này, dù hiểu rõ hơn về sự quan tâm của Uyển My, tôi vẫn vô thức bảo vệ quan điểm của mình: liệu cô ấy làm vậy vì tôi hay vì bản thân cô ấy?
Trưa ấy, vừa về đến nhà, tôi nằm vật xuống giường, mệt mỏi. Mồm đắng ngắt, chẳng buồn ăn. Ba mẹ nhìn nhau, hiểu tôi đang gặp vấn đề, không phải lần đầu.
Tôi và Uyển My đã chờ nhau hơn một năm. Liệu tôi có xứng đáng là đàn ông bản lĩnh khi bắt cô ấy chờ thêm? Nếu chọn Uyển My, Quỳnh sẽ cảm thấy thế nào? Bản thân tôi sống nhiều về cảm xúc, dù lý trí không thiếu suy tính. Tôi không đủ dũng khí làm những quyết định tàn nhẫn.
Tôi thương Quỳnh, thương bé Min, thương cô Hằng. Nhiều lần tôi nghĩ về việc bỏ qua trách móc của Uyển My, chọn bến đỗ bình yên bên em. Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn yêu Uyển My, và dù có rung động trước người khác, tôi chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với cô ấy.
Nhưng nếu tôi ngó lơ Quỳnh, liệu đó có là sai lầm? Dẫu tôi chưa từng phản bội Uyển My, nhưng cô ấy đã giấu tôi chuyện chăm sóc Randall suốt một năm. Tôi không trách cô ấy, nhưng cô ấy đã lừa dối tôi, khiến tôi tin vào những lời giải thích vô lý.
Rốt cuộc, mọi thứ đều ủng hộ việc tôi đến với Quỳnh, rời xa Uyển My. Cô ấy quá thông minh, quá tài giỏi, còn tôi – kẻ vô tâm – làm sao xứng đáng bên cạnh cô ấy?
Tôi hít một hơi dài, ngồi dậy, lục ngăn kéo lấy chiếc nhẫn định cầu hôn Uyển My. Tôi không biết nếu cô ấy chấp thuận, mọi chuyện có tệ đến vậy không. Nhưng giờ, trong khoảnh khắc sinh nhật lần thứ 25 của cô ấy, tôi lại chùn bước, lo lắng, mệt mỏi, không chắc chắn.
Tôi nhớ lời cha: lấy Uyển My về, tôi sẽ trở thành cái bóng của cô ấy, thậm chí chẳng còn là cái bóng. Tôi không ngại lép vế, chỉ sợ một ngày cô ấy không còn thấy tôi hấp dẫn, nhận ra rằng có hàng trăm người đàn ông ngoài kia sẵn sàng làm theo ý cô ấy, và cô ấy sẽ lại rời bỏ tôi như đã từng.
“Bruhhh… bruhhhh…”
Tiếng điện thoại rung lần nữa. Lần này là Quỳnh:
- Anh đây!
- Ưm, tối nay anh bận không?
- À… sao vậy? Có chuyện gì?
- Dạ không, bé Min nó cứ đòi anh, nên em hỏi thử.
- Uầy, tối mai anh qua nhé, nay anh có việc rồi!
- Dạ… vậy cũng được… – Quỳnh nói, giọng buồn buồn.
- Vậy nhé, anh gọi lại sau!
- Dạ… mà anh Phong!
- Sao thế?
- À… thôi, không có gì. Anh cứ lo công việc đi, em đi nấu cơm!
- Ừm.
Từ khi Uyển My thể hiện sự không hài lòng, Quỳnh cố gắng thể hiện mình không thua kém chút nào, dù điều đó không thể là sự thật. Tôi nhận ra sự tự ti của Quỳnh mỗi khi xuất hiện cùng Uyển My. Dĩ nhiên, núi cao còn có núi cao hơn. Thật không may cho Quỳnh, người cô ấy xem là trở ngại – Uyển My – lại là ngọn núi không thể vượt qua. Bản thân tôi cũng luôn ngưỡng mộ sự uyên bác và tài trí của cô ấy.
Nghĩ mãi chẳng xong, tôi quyết định tắm rửa, thay quần áo để sang đón Uyển My. Dù sao, trước mắt hãy giải quyết việc trước, chuyện khác tính sau.
Vừa bước xuống nhà, mẹ tôi đã hớn hở:
- Phong! Xuống mẹ nói!
- Gì vậy mẹ? – Tôi ngạc nhiên.
- Hôm nay sinh nhật vợ mày phải không?
- Gì nữa? Vợ nào? – Tôi nhăn mặt.
- Bé My chứ vợ nào, mày còn tính lấy đứa khác à? – Mẹ tôi hùng hổ.
- Ơ kìa… mà sao mẹ biết? Đúng hôm nay đó!
Mẹ tôi không trả lời, đưa cho tôi chiếc hộp đơn sơ:
- Cái gì đây mẹ?
- Quà của mẹ tặng con bé, đưa cho nó nhé!
- Nhưng… mẹ tặng gì?
- Áo dài, mẹ may tặng Uyển My. Hôm nọ nó khen bộ áo dài của mẹ, mẹ nói sẽ may tặng sinh nhật nó. Nó bảo hôm nay.
- Ra… vậy.
Tôi cầm hộp, ngắm nghía hồi lâu, rồi vội ra cổng. Mẹ tôi vui mừng, ba tôi ngồi đọc báo, nhưng ánh mắt đầy ám khí:
- Hôm nào sinh nhật con Quỳnh nhỉ?
Ba tôi đột nhiên hỏi, khiến tôi giật bắn người. Mẹ tôi cũng nghe thấy, tiến tới cuộn báo, gõ vào lưng ba:
- Ông muốn tạo phản à?
- Con dâu của em thì em chăm, con dâu của anh thì để anh lo!
- Nhà có một thằng con trai mà đòi hai đứa dâu, anh tỉnh táo không?
- Tỉnh, con trai anh sẽ lấy Quỳnh!
- Quỳnh đã có gia đình riêng, thằng Phong phải lấy bé My. Em chỉ chấp nhận mỗi nó là dâu!
- Cô em ngang ngược quá, anh không chấp nhận thì sao?
- Ai không đồng ý ra đường ở, con dâu em phải ở đây. Thế thôi!
Tôi vội chen vào:
- Hai người thôi!!! Đủ rồi!!!
- …
- …
- Việc của bọn con, để bọn con tự giải quyết. Ba mẹ đừng cãi nhau. Con không chọn ai đâu!
Tôi lái xe bỏ lại hai người đang ngơ ngác. Ngoài trời chạng vạng tối, mưa lất phất. Trong lòng tôi, cơn bão âm u, dai dẳng đang hình thành.
Tôi tự nhủ: lựa chọn này ít nhất giữ được danh dự và lòng tự trọng. Hy vọng rằng, với quyết định này, ba chúng tôi có thể chấp nhận và thỏa hiệp, bởi dù có nhau hay không, mỗi người đều phải bước tiếp trên con đường riêng.
Tôi nhắm mắt, hít một hơi dài, tiến thẳng đến nhà Uyển My. Lựa chọn của tôi, ít nhất lúc này, là như vậy.
Ngoài trời mưa, trong lòng bão, tương lai của tôi chắc chắn sẽ là trận cuồng phong rung chuyển đất trời.
*Ghi chép tại thôn Vũ, đề xuất đô thị: [ĐMBK - Nhàn tản]*