Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 14: Tiếng Anh Và Những Cơn Gió Lạ
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quãng đường học tập ở ngôi trường mới này vừa tươi sáng lại vừa gập ghềnh. Mặc dù môi trường mới, phương pháp dạy và học khác biệt, nhưng nhờ sự chăm chỉ và nỗ lực, tôi dần thích nghi và gặt hái được những thành tựu bước đầu. Bên cạnh chuyện học hành suôn sẻ, tôi còn phải đối mặt với vô số rắc rối đến từ những cô gái xinh đẹp trong lớp. Chỉ mới hơn một tháng, tôi đã trải qua vô vàn chuyện: làm quen Uyển My, gặp gỡ Ái Quyên, sau đó xa lánh cô ấy để giúp đỡ thằng Đức, rồi lại chứng kiến thằng Nhật chiếm mất chỗ cạnh Ái Quyên, và còn biết bao chuyện khác mà tôi chưa kịp kể.
Từ trước khi vào trường, tôi đã tự nhủ sẽ tập trung học hành, nâng cao kiến thức để sớm có công việc ổn định phụng dưỡng cha mẹ. Thế nhưng giờ đây, ngoài chuyện học, tôi lại phải lo lắng đủ thứ về cái gọi là "tình yêu đôi lứa". Thật lạ lùng, hồi trước muốn yêu ai chẳng được ai đoái hoài, giờ lại cứ ùa đến đầy rẫy. Tôi biết mình đã trưởng thành, không nên né tránh chuyện này, nhưng trong thâm tâm vẫn cảm thấy bất an, liệu chuyện tình cảm có nên can dự quá sâu vào tương lai hay không. Sau cùng, tôi quyết định… kệ đi, bởi dù sao chuyện gì xảy đến cũng không thể tránh khỏi, vậy nên cứ đối mặt.
Sau hơn một tháng học tập vất vả, cuối cùng tôi cũng có cơ hội lần đầu tiên đóng học phí cho lớp học lại môn Tiếng Anh:
- Mẹ ơi, lát mẹ chuyển khoản cho con ít tiền học tiếng Anh nhé!
- Sao hồi đầu chẳng thấy trường thông báo khoản đó?
- À… môn này chắc không bắt buộc, ai có bằng tiếng Anh bên ngoài rồi sẽ được miễn học!
Tôi nói dối, không nhắc đến chuyện mình trượt và phải học lại:
- Thế sao con không ra ngoài học lấy bằng rồi nộp khỏi phải học? Mẹ thấy tiếng Anh của con cũng khá mà!
- Thôi… lỡ rồi, học trường cho vui thôi!
- Hay là học lại đấy? – Mẹ tôi nheo mắt
- Bậy… bậy nào! Làm gì có chuyện đó, mẹ cứ nói thế, học đâu, rớt đâu mà học lại?
- Coi chừng không chuyển tiền, đi học đi!
- Hê hê, yêu mẹ quá!
Lớp học bình thường của chúng tôi diễn ra vào buổi sáng, nên lớp tiếng Anh sẽ là buổi chiều. Sau hai tiết học căng thẳng buổi sáng, tôi phải ở lại trường suốt buổi trưa để học tiếng Anh cho kịp tiến độ. Theo thông báo trên website trường, tôi sẽ học hai buổi một tuần, vào thứ hai và thứ tư, ngay sau giờ nghỉ trưa. Lớp tôi là lớp cơ bản nhất, gọi là 1.1, sau đó lần lượt là 1.2, 2.1 và 2.2. Dù khả năng tiếng Anh của tôi không phải xuất sắc, nhưng vốn từ ngữ thì khá phong phú nhờ công việc viết tin tức thể thao trước đây. Tôi thường xuyên dựa vào Google Dịch, thế nhưng qua vài năm học tập, vốn tiếng Anh của tôi đã khá lên đáng kể, đủ để đọc hiểu hầu hết tài liệu. Đó chính là lợi thế sau này của tôi, chỉ cần hiểu là mọi chuyện sẽ dễ dàng. Nhưng hiện tại, tôi vẫn cảm thấy chán nản vì phải dành thêm thời gian học tiếng Anh. Thà học ngay sau hai tiết buổi sáng còn đỡ, chứ ngồi cắm đầu ở trường suốt buổi trưa, tốn thêm một tiếng rưỡi vô bổ.
Buổi học đầu tiên kết thúc, đó là môn Kỹ năng học tập của cô Hân. Tiếp ngay sau đó là môn học hoàn toàn mới, môn Illustrator – thứ tôi rất giỏi. Nếu Photoshop là chỉnh sửa ảnh thì Illustrator là thiết kế trên vector, tức là các khối, mảng màu. Hiện nay, ngành in ấn thường sử dụng Illustrator hơn Photoshop. Thầy Hoàng Anh, người chủ nhiệm môn Photoshop, vẫn sẽ dạy lớp tôi. Và đương nhiên, bởi tôi là học sinh xuất sắc nhất môn Photoshop, thầy thường gọi tôi lên trả lời câu hỏi đầu tiên:
- Phong trả lời xem nào!
- Dạ thưa thầy, theo em…
- Tốt, một điểm cộng nhé!
- Dạ, hehe.
Các bạn trong lớp quen với việc tôi luôn tỏa sáng trong những môn chuyên ngành, nên chẳng ai phản ứng gì nhiều. Thậm chí, mỗi lần học chuyên ngành, họ lại kéo đến ngồi cạnh tôi để quay cóp bài. Dù vậy, tôi vẫn giả vờ ngồi gần Ái Quyên, người đang chăm chú nghe giảng, môi mím lại trông đáng yêu vô cùng:
- Bạn Phong nhìn gì tôi thế?
- À… không, nhìn bảng thôi! – Tôi hoảng hốt chữa ngượng
- Nói gì chứ? Bảng trên kia ấy, rõ ràng là nhìn qua đây!
Ái Quyên vẫn là Ái Quyên, nàng không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào khiến tôi lúng túng. Sau nhiều lần bị cô ấy "lập biên bản", tôi rút ra kinh nghiệm: khi không thể nói dối được nữa, hãy nói thật… nhưng theo cách thô thiển nhất, bạn sẽ nhận được thành công ngoài mong đợi:
- Ừa, nhìn… Quyên chứ nhìn ai!
- Mắc gì nhìn tôi?
- Thích… thì nhìn!
- Thích không? – Nàng nheo mắt
- Thích!
- Có bản lĩnh, tạm tha đó.
Ái Quyên mỉm cười tươi rói rồi quay lại chăm chú nghe giảng, mặc kệ tôi có nhìn nàng hay thằng Nhật có liếc tôi tức giận cỡ nào. Thằng Nhật dạo này áp dụng chiến thuật "mưa dầm thấm lâu" với Ái Quyên, không còn vồ vập như trước. Nó giả vờ hỏi bài Ái Quyên mặc dù chẳng học hành gì, suốt ngày điện thoại và ngắm nàng. Ái Quyên không giống Uyển My, đôi lúc còn tỏ ra lạnh nhạt:
- Quyên ơi, cái này làm sao?
- Như này nè, oke chưa?
- Còn cái này nữa, Nhật làm hoài không ra?
- Lên hỏi thầy đi, bận rồi!
Mỗi lần chứng kiến thằng Nhật bị từ chối, mặt nó dài ra khiến tôi hả hê vô cùng. Nó biết tôi cũng để ý Ái Quyên, nên cứ tìm cách thân thiết với nàng để chọc tức tôi, nhưng tôi cố gắng không quan tâm. Chiến thuật của tôi tinh tế hơn: lâu lâu gây ấn tượng, rồi lại biến mất để tạo cảm giác nhớ nhung. Ngược lại, thằng Đức bám lấy Uyển My như keo, thiếu gì người tưởng nó là hầu của cô ấy.
Buổi học kéo dài suốt hơn ba tiếng. Trong khi nhiều người về nhà ăn cơm ngon và chìm vào giấc ngủ, tôi phải chờ đợi để học tiếng Anh buổi chiều. Nhà tôi ở xa trường, chạy về rồi lại chạy lên, quyết định không khôn ngoan chút nào. Tôi tính sẽ ăn trưa đại khái rồi ngủ trưa trong phòng máy tính. Tạt vào căn tin, tôi quyết định chọn món cơm tấm truyền thống vừa ngon lại dễ ăn. Chỉ mười phút, tôi đã giải quyết xong đĩa cơm khổng lồ rồi nhanh chóng rời khỏi căn tin, chuẩn bị tìm chỗ ngủ.
Vừa ra khỏi cửa căn tin, tôi thấy Uyển My tiến về phía cổng sau trường. Trường tôi có hai cổng: một nhỏ ở đường NKKN, còn cổng sau rộng rãi ở đường HS do cổng trước hay bị kẹt xe. Hôm nay cô ấy không đi Grab mà đi xe hơi:
- Uyển My, chưa về à?
- À… mình đợi ba mẹ đón. Nhà có việc nên ra ngoài ăn. Ba mẹ ngoài kia!
- Thôi, về đi cho khỏi nắng, gửi lời chào hai bác nhé!
- Ừa, hì. My về trước nhé Phong! Bai bai!
- Bai Uyển My.
Chờ Uyển My đi khuất, tôi mệt mỏi leo từng bậc cầu thang lên phòng máy tính quen thuộc. Phòng này lúc nào cũng đông người, sinh viên đến học hoặc ôn tập. Buổi trưa trường nóng nực nhưng ồn ào náo nhiệt. Nhóm tám chuyện, nhóm chơi game, nhóm đọc sách. Lầu năm có khu vực nghỉ ngơi với bàn ghế, sinh viên thoải mái ngồi. Tôi đang tìm chỗ ngủ thì đột nhiên, ánh mắt tôi bắt gặp một đôi mắt long lanh buồn bã đầy thu hút. Đúng là Ái Quyên!
- Ủa, Quyên chưa về à?
- Về gì chứ, tôi còn phải học tiếng Anh nè! Còn Phong sao chưa về?
Tôi nhìn xuống quyển sách tiếng Anh của cô ấy – đúng là sách lớp 1.1 của tôi:
- Hửm, Quyên học lớp 1.1 à?
- Ừa, đúng rồi. Chiều này, phòng 503, mệt ghê!
- Ờ, thế chiều nay mình cũng học phòng ấy, hehe!
Giọng tôi đầy vẻ thỏa mãn khiến Ái Quyên ngạc nhiên:
- Được học chung với tôi, nhất bạn Phong nhé!
Nàng cười châm chọc:
- Mà Quyên không thi tiếng Anh đầu năm à, sao phải học lại từ đầu?
- Huhu, môn này tôi dở lắm!
Ái Quyên bĩu môi, trông đáng yêu quái:
- Quyên không cần lo, môn này… mình lo được!
- Thiệt không đó? – Nàng nghi ngờ
- Cứ qua đây, Phong hướng dẫn, không sợ!
- Chả tin! Lo được mà học lại, bleu.
Nàng thè lưỡi trêu tôi. Tôi tức chết đi được, nhưng ngẫm lại, tôi cũng học lại chung với nàng, lấy tư cách gì mà bảo cô ấy lo cho mình? Dù vậy, tôi vẫn cãi:
- Nè, người ta… quên đi thi nhé, đâu phải do ngu mà rớt đâu!
- Ý bạn Phong chê tôi ngu đó hả?
- Bậy… bậy rồi, nào có nói thế? – Tôi cứng họng
- Vậy chứ nói ai ngu?
Thề có sách trước mặt, nếu Ái Quyên là em gái tôi, tôi đã tát cho mấy roi vì hỗn xược, nhưng đúng là thân trai mười hai bến nước, tôi không dám cãi:
- Thì…
- Ai ngu nói mau!
- Phong ngu!
- Dứt khoát lắm, ta tin ngươi, hihi!
Ái Quyên cười khúc khích, không ngừng lật sách. Tôi cứ nghĩ chỉ Uyển My mới hay cười thân thiện, nào ngờ cô ấy cũng dễ thương vô cùng, chắc là chỉ với những người quen biết:
- Vậy lát nữa… ngồi gần nhé, chỉ cho!
- Ờm, oke bạn Phong!
Trời ơi, Ái Quyên đã đồng ý ngồi cạnh tôi! Nàng nói sẽ lo cho tôi trong môn tiếng Anh. Tôi sung sướng khôn tả, bởi ngồi cạnh cô ấy suốt mấy tháng trời là cơ hội ngàn vàng:
- Gọi anh đi nhé, nhỏ mà lì ghê gớm!
- Không thích gọi anh, sao? – Ái Quyên vênh mặt thách thức
Tôi đúng là hổ giấy, phút trước hùng hổ, người ta hù nhẹ đã đứt dây chằng:
- Thì… thôi, thích gọi gì gọi!
- Hổ giấy!
- …….. !!!
- Hì hì.
Ái Quyên cười tươi hơn mọi lần, khiến tôi quên đi những lo âu. Cuộc sống vốn không bao giờ dễ dàng, nhưng với cô ấy, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn…