15. Chương 15: Lại Tiếng Anh

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 15: Lại Tiếng Anh

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ bao đời nay, tiếng Anh vẫn là môn học ám ảnh đối với hầu hết học sinh. Trong một lớp khoảng 40 bạn, tôi dám chắc không đến 25% cảm thấy môn này dễ chịu, còn lại ai cũng ngán ngẩm. Song, tiếng Anh chẳng phải vô dụng. Trái lại, đây là ngôn ngữ quốc tế được toàn thế giới công nhận. Ra nước ngoài, dù ở đâu, chỉ cần biết sơ sơ tiếng Anh, bạn đã có thể tự lo liệu được rất nhiều chuyện.
Ngày trước, tôi chẳng thấy tầm quan trọng của môn này. Chỉ toàn ngữ pháp, từ vựng, phát âm, trọng âm… đau đầu hết sức. Đến giờ, tôi cũng chỉ tự tin ở phần từ ngữ và đọc hiểu, còn nói và viết vẫn còn lủng củng lắm. May mà giờ thi tiếng Anh theo hình thức trắc nghiệm, nhờ đó khả năng đọc hiểu và nhớ từ của tôi mới có dịp phát huy. Thời xưa, kiểu thi viết như vậy chắc cả mười đứa như tôi cũng không qua nổi.
Cũng bởi thế, tôi - Ái Quyên - cùng cả lớp đều có mặt trong buổi học lại tiếng Anh. Lúc đầu, tôi tưởng tụi nó kéo nhau về nhà ăn cơm, hóa ra lại phải quay lại trường học tiếp. Nhóm của tôi toàn những đứa dốt đặc cán mai, cả sáu đứa đều phải học lại từ đầu. Chẳng biết do thi trượt, nhảy lớp hay làm sai bài thi mà phải ngồi đây, nhưng nhìn đông đủ thế này, tôi bỗng thấy… vui lây. Cảm giác này chẳng biết gọi là gì, nhưng chắc chắn bạn đã từng trải qua rồi. Bị điểm không, lo lắng tột độ, nhưng khi thấy đứa khác cũng bị không, tự nhiên lại thấy hả hê, như kiểu “có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chia”.
Giữa đám đông ấy, tôi cười suýt phọt ra khi thấy thằng Đức ngơ ngác tìm chỗ ngồi. Ngày trước nó gọi điện chọc quê tôi, cười khành khạch, giờ cũng phải học lại, đúng là “lúc vui cũng như lúc sợ”. Tôi tiến đến chọc:
- Ê, sao cậu lại ở đây thế? Tưởng cậu qua môn rồi chứ?
- Đ... đệp mẹ mày đi, đồ thằng!
- Ha ha, giỡn với cậu đó! Thôi, học đi em, tuổi trẻ phải trải qua mới trưởng thành được.
Thằng Đức liếc tôi rồi nhìn về phía Ái Quyên, người đang chăm chú đọc sách:
- Quây, dữ vậy sao?
- Xời, tất nhiên rồi, tao mà mày, dính liền!
- Dính dữ chưa?
- Sẽ biết!
Tôi quay sang nói với Ái Quyên:
- Mày học phòng nào?
- Ờ... 503!
- Ngon, chung lớp rồi, tránh xa giúp tao nhé, để tao “hành sự”.
- Kệ bà mày chứ, tao đếch quan tâm!
- Ai bảo không, đây chứ!
Tôi tức tím người, liếc về phía Ái Quyên - “mỹ nhân đẹp nhất châu Á” của tôi. Dù không dám gọi Uyển My là “mỹ nhân đẹp nhất thế giới” vì cô ấy xứng đáng hơn, nhưng trong lòng tôi, Ái Quyên vẫn là số một.
- Xì, không bằng!
- Mày nói gì?
Tôi nổi giận, sẵn sàng đứng dậy để “tặng” thằng Đức mấy bữa cháo. Nó vội vã lùi:
- Đừng giở trò bạo lực, tao... đùa thôi!
- Cút đi, để tao học!
- Rồi rồi, mày làm gì đi!
Thấy tôi tức giận, nó lập tức chạy sang chỗ nhóm tôi ngồi cười nói. Đợi nó đi xa, tôi quay lại, giả vờ ngồi học nhưng mắt cứ nhìn trộm Ái Quyên. Những lúc nàng chăm chú học tập, trông càng đáng yêu. Thỉnh thoảng nàng lại cắn bút, nhìn như mấy vị giáo sư đang nghiên cứu cách cứu thế giới.
- Chăm chỉ quá!
Ái Quyên liếc tôi rồi lại tập trung vào sách:
- Có chỗ nào không hiểu không?
- Có.
- Đâu?
- Cả quyển!
- Uầy, học gì kỳ thế?
May mà khi Ái Quyên định liệng ánh mắt “đạn” và nắm tay sẵn sàng “tặng” vai tôi, thầy giáo chủ nhiệm bộ môn tiếng Anh bước vào. Thầy Phụng trẻ, lịch lãm, giọng nói vang vọng khắp lớp. Ở đây, môn tiếng Anh không thi trắc nghiệm hay tự luận thông thường, mà là thuyết trình theo PowerPoint do học sinh tự làm.
Nghe thầy giới thiệu xong, cả lớp mặt tái mét. Ai đời thi thuyết trình bằng tiếng Anh, chứ tiếng Anh chẳng dễ thuộc chút nào.
- Có đứa nào khá tiếng Anh không?
Cả lớp im bặt. Toàn dân học lại, ai dám nhận giỏi. Tôi biết chút ít, nhưng chẳng đời nào dám đứng lên nhận. Nào ngờ, chỉ vài giây sau, thằng Linh - lớp trưởng lớp Thiết kế đồ họa - đứng lên nhận lời.
Linh năm nay 20 tuổi, cao ráo, mặt mũi sáng sủa, tính tình hòa đồng. Tôi chơi thân với nó, đối đáp thoải mái. Nó đứng lên, thầy hỏi tên:
- Dạ em tên Linh thưa thầy.
- Giỏi lắm. Từ giờ em sẽ là lớp trưởng lớp mình nhé. Sau buổi học, ở lại gặp thầy lập nhóm Facebook quản lý việc học.
Tôi nhìn nó chọc:
- Để xem mày thể hiện thế nào!
Ái Quyên, ngồi bên cạnh, nghe rõ hết. Nó quay sang tôi:
- Nói gì đó?
- Hả? Có nói gì đâu!
- Chửi tôi đúng không? Đi chỗ khác ngồi!
Tôi vội vàng năn nỉ:
- Thôi thôi! Tôi xin! Ngồi xuống đi!
- Anh coi chừng tôi!
Tôi hèn hạ quá, Ái Quyên bật cười:
- Vâng mời nương nương an tọa!
- Ừ, ngoan á!
Từ lần bị nàng mắng vì giỡn quá trớn với Uyển My, tôi chưa thấy nàng khó chịu như thế. Ái Quyên không hiền cũng chẳng dữ, lúc thế này lúc thế khác, khiến tôi thích thú. Con gái mà lúc nào cũng dễ đoán thì chẳng còn là con gái nữa.
Lớp tiếng Anh đông gần 30 người, hơn nửa là lớp tôi, số khác học lại hoặc từ môn khác. Thằng Nhật bảnh chọe cũng phải học lại, nhưng lại học lớp khác. Chẳng biết sao tụi tôi bị chia đôi.
Môn học chia nhóm học, nhưng thi cá nhân. Tôi chẳng thích nhóm, vì mỗi người mỗi ý, chẳng thể hoàn thiện bài trọn vẹn. Thà làm cá nhân, điểm là điểm mình, tội vạ tự chịu.
- Èo, thi cá nhân hả, tiêu rồi! – Ái Quyên bĩu môi.
- Không sao, học thuộc là được.
- Dễ hả, bạn Phong thi giùm đi!
- Thi giùm được thì thi liền!
- Xạo!
- Thiệt!
- Hứ!
Trái với lo lắng ban đầu, buổi học chẳng khó khăn gì. Thầy chỉ hỏi vài câu cơ bản, rồi bắt học từ mới. Tôi biết hầu hết nên chỉ cần thêm vài từ mỗi buổi, chẳng khó.
Tôi và Ái Quyên ngồi bàn đầu. Tôi chẳng thích ngồi bàn đầu vì giáo viên ít chú ý, nhưng giờ tôi ngồi đây vì Ái Quyên chọn. Phía sau là Linh và Đức, nhìn qua nhìn lại, nhóm tôi ngồi hết một dãy, bên kia vài đứa học lại.
Lớp tiếng Anh ít con gái, ngoài Ái Quyên chỉ có vài bạn nữa. Con trai ngu ngoại ngữ hơn con gái, buồn cười.
Ái Quyên trả lời thầy đúng chuẩn, tôi thắc mắc:
- Sao bảo dốt tiếng Anh lắm?
- Dốt tùy lúc.
- Dốt thử đi!
Ái Quyên giả vờ:
- Bạn Phong ơi, câu này chọn gì nhỉ?
Bộ mặt giả tạo khiến tôi bật cười:
- Haha, Oscars cho nàng!
- Sao đòi bày bài mà?
- Giả dối quá, không bày nữa.
Hôm nay tôi vui gấp triệu lần. Chỉ mới ngày nào nàng còn ngó lơ tôi, giờ lại ngồi cạnh, trò chuyện, cười cười. Dù mối quan hệ chưa rõ ràng, nhưng những cử chỉ nhỏ nhoi ấy đã là liều thuốc tinh thần kỳ diệu.
Tôi chìm đắm trong niềm hạnh phúc mới chớm, chẳng quan tâm xung quanh. Cảm giác khi đang tìm hiểu, tán tỉnh ai đó thật tuyệt vời, chỉ có trong tình yêu đôi lứa.
Tụi Đức, Linh phía sau chướng tai gai mắt, thở dài:
- Haiz, tưởng đi học, ai ngờ đi ăn cơm!
- Cơm gì hả?
- Cơm chó!
Ái Quyên chẳng nghe thấy, tôi nghe rõ:
- Thích nhờ, đi học mà cười hơn địa chủ được mùa!
- U, vui vẻ quá!
- Mày tuổi gì mà đụng vào được người ta hả!
Tôi bỏ ngoài tai, tiếp tục ngắm Ái Quyên. Những lời chọc của tụi nó chẳng đủ dập tắt ngọn lửa trong lòng tôi.
Bỗng Ái Quyên quay sang:
- Nhìn nữa móc mắt!
- Cũng được, bị móc rồi có người chăm sóc.
- Ai chăm chứ?
- Ai móc thì chăm.
- Ờm, nói chị My chăm đi.
... !!!!!!!
Tôi như bị sét đánh. Chẳng biết Ái Quyên nghĩ gì về tôi, nhưng việc nàng suốt ngày gán ghép tôi với Uyển My chứng tỏ nàng chẳng để mắt đến tôi chút nào. Năm phút trước, tôi còn hạnh phúc nhất trần gian, giờ trở thành kẻ bất hạnh nhất vũ trụ.
Câu nói của Ái Quyên nhẹ nhàng như lưỡi dao cứa vào tim tôi. Trái tim vừa định lên xe hoa, giờ đã nằm góc lớp, gặm nhấm vết thương.
Tôi gục đầu xuống bàn, lẩm bẩm:
- Nếu đã vô tri, xin đừng làm người ta nhung nhớ.
*(Đề xuất: Lệ Quỷ)*