Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 140: Bước vào chiến trường
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 140 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cho đến tận bây giờ, dù đã trải qua bao biến cố, tôi vẫn giữ vững quan điểm của mình: tôi đã toàn tâm hướng về Uyển My, chứ không phải Quỳnh - người bạn thuở nhỏ. Tôi đã nhận ra sự khác biệt giữa tình yêu và tình bạn. Quỳnh có thể thương tôi, và tôi cũng thương em ấy, nhưng dường như chúng tôi sẽ mãi mãi không thể vượt qua ranh giới của tình bạn, tình thân. Với Uyển My, tôi luôn lo lắng, khó chịu khi em không vui, và tôi hiểu được nỗi đau khi người mình yêu thân mật với người khác giới. Tôi hiểu, và chỉ cần hiểu thôi, tôi đã tự nhủ sẽ trở thành người đàn ông tốt nhất, mang lại hạnh phúc cho Uyển My, hơn là lặp lại những ngày tăm tối.
Thế nhưng, khi tôi đủ tỉnh táo để nhận ra điều mình cần làm, thì mọi kế hoạch đã vụt khỏi tầm tay.
Trong lúc tôi và Uyển My đang tâm sự, bỗng nhiên xuất hiện một người khiến tôi cảm thấy như trời sập đất đổ, ánh mắt của người đó như mặt trời thiêu đốt tôi:
- Uyển My, xong chưa?
Tôi ngạc nhiên đến mức không biết nói gì, mồ hôi vã ra như tắm, chân tay run rẩy. Đứng trước mặt chúng tôi là cha của Uyển My, một người có uy quyền khiến mọi kế hoạch của tôi lung lay, và tất nhiên, tôi là kẻ lép vế còn Uyển My thì không:
- Chú... chú về lúc nào vậy ạ?
Tôi lắp bắp, không nói thành tiếng, vì người đàn ông trước mặt tôi đây chính là cha của Uyển My, một người tôi không bao giờ quên. Tôi chưa có nhiều cơ hội tiếp xúc với ông, nhưng sau vài lần gặp gỡ, tôi đã hiểu được sự kinh hoàng khi đối diện với ông. Tôi không biết ông về đây từ khi nào, nếu biết, dù có gan tôi cũng phải vội vàng chào hỏi, chứ không phải để bị bất ngờ như thế này:
- Chào Phong, cô chú mới về được vài hôm thôi. Khỏe chứ?
Ông nói bằng giọng đanh thép, dù vẫn nở nụ cười, nhưng tôi cảm thấy kỳ lạ:
- Dạ... con... khỏe, cô chú thì sao ạ?
- À, cô chú khỏe lắm, chưa bị đứa nhóc này làm tức chết!
Ông vỗ nhẹ vào trán Uyển My khiến cô bé nhăn mặt:
- Ba ơi, đừng có cốc đầu con nữa, con lớn rồi!
- À ừ, cô trưởng thành rồi, tôi dám chứ?
- Hì hì, ba đừng nói thế, con sẽ mách mẹ đó!
Cuộc đối thoại giữa nhạc phụ và nương tử tương lai khiến tôi phần nào thoải mái, vì tôi chưa phải là mục tiêu bị nhắm đến. Nhưng tại sao cha mẹ Uyển My lại xuất hiện vào lúc này, và tại sao ông lại hỏi "xong chưa"? Chẳng lẽ là:
- Phong để xe ở đây nhé, chú đưa cả nhà sang đấy luôn một thể!
- Là... sao ạ?
Sự ngờ nghệch của tôi khiến nhạc phụ khựng lại, không phải vì ông không biết nói gì, mà vì ông không nghĩ tôi lại chậm hiểu như thế. May thay, Uyển My đã kịp ngăn:
- Là bây giờ, Phong để xe ở đây, ba đưa cả nhà sang nhà Phong, mẹ Phong mời cả nhà mình sang dùng bữa, hiểu chưa?
Cô bé nhéo nhẹ vào tay tôi khiến tôi tỉnh ngộ. Tôi đã không hiểu, nhưng có lẽ do khí thế của gia đình này áp đảo tôi.
Tôi đã nhiều lần đi xe hơi, vì cha tôi cũng hay đưa cả nhà đi ăn chơi. Nhưng hôm nay, chuyến xe này có lẽ là kinh hoàng nhất trong cuộc đời 25 năm của tôi. Từ vị thế người đón bạn gái về nhà, tôi bỗng trở nên lạc lõng trong chiếc xe sang trọng của gia đình Uyển My, toàn những người "không bình thường". "Không bình thường" ở đây mang nghĩa tích cực, tức là những người quá giỏi, quá sắc sảo, nếu họ không chủ động, tôi chẳng thể đáp trả nổi. May thay, Uyển My, người vượt trội nhất trên xe lúc này, lại là người ủng hộ tôi, dù tôi không rõ liệu nàng có giáng cho tôi những trận đòn thù vì những trò giỡn mặt trước đây.
Năm phút đầu tiên, chiếc xe lặng lẽ trôi đi với những câu chuyện thân tình giữa gia đình Uyển My. Tôi cười phụ họa nhưng chẳng hiểu nổi nửa câu chuyện. Thế rồi, nhạc phụ đại nhân bắt đầu tấn công bất ngờ nhắm vào tôi:
- Hai đứa quen nhau bao lâu rồi nhỉ?
Thông thường, tôi sẽ để Uyển My trả lời, và cô bé cũng nghĩ thế:
- Sao ba hỏi vậy? - Nàng nheo mắt nhìn cha
- Ba không hỏi con, ba hỏi Phong. Phong, cháu trả lời đi, chú muốn nghe ý của cháu.
Tôi thoáng bối rối, cảm giác như đang ngồi trong phòng phỏng vấn của Microsoft, áp lực khủng khiếp. Tại sao một câu hỏi đơn giản lại khiến ông muốn tôi đích thân trả lời?
- Tụi con quen nhau hơn 1 năm, nhưng thời gian xa cách khá lâu.
Câu trả lời nước đôi của tôi không đủ làm nhạc phụ hài lòng, ông tiếp tục phản công sắc bén. Nhưng hôm nay, tôi đã có suy nghĩ chín chắn hơn, vì đích đến của tôi vẫn là Uyển My:
- Hơn một năm rồi à? Vậy hai đứa có muốn tính chuyện lâu dài hơn chưa?
- Dạ... thật ra chuyện này, con đã nghĩ tới, và con đang sắp xếp mọi thứ thật chu đáo trước khi đi xa hơn. Con muốn lo đủ cho Uyển My, con không muốn vội vàng để hối hận...
- Chu đáo là tốt, chú hiểu. Nhưng nếu chờ mọi thứ hoàn hảo, cháu có chắc Uyển My vẫn ở đó không?
Người đàn ông uy nghiêm cắt ngang lời tôi, dù ông đã nói xa nói gần, tôi vẫn hiểu ý tứ trong từng câu. Tất nhiên, ba mẹ Uyển My biết tình hình của chúng tôi. Họ biết Uyển My là cô gái xinh đẹp, giỏi giang, không thiếu kẻ theo đuổi. Cách đây ít hôm, tôi còn phát điên khi chứng kiến cảnh Uyển My thân mật với một gã lạ mặt trước nhà. Tôi chưa muốn lôi chuyện đó ra, vì sự xuất hiện bất ngờ của cha mẹ Uyển My là vấn đề lớn hơn. Tôi tin rằng Uyển My và tên kia chưa có gì, vì nàng vẫn quan tâm đến tôi hơn. Vì thế, tôi tạm gác lại thắc mắc, tập trung vào vấn đề trước mắt:
- Uyển My vốn dĩ là cô gái xinh đẹp, tài giỏi, mạnh mẽ và độc lập. Về điều này, Phong hiểu, chú không cần phải tự khen con gái mình.
- Dạ... con biết...
- Con bé chẳng thiếu những kẻ theo đuổi, giàu có, giỏi giang, Phong cũng đã thấy. Cháu có nghĩ rằng, nếu gặp một người quyết đoán hơn, liệu nó có suy nghĩ lại không?
Câu hỏi của ông nhắm thẳng vào vấn đề của chúng tôi, khi tôi tỏ ra quá thụ động trước đó, và Uyển My có thể rời xa tôi bất cứ lúc nào. Đây không phải lời đe dọa suông, mà hoàn toàn có thể trở thành sự thật:
- Thưa chú, con tin vào tình cảm của bọn con, và con biết có rất nhiều người theo đuổi Uyển My, đó chính là động lực để con cố gắng hơn mỗi ngày. Con không sợ cạnh tranh, chỉ sợ chưa đủ tốt để lo cho Uyển My.
Tôi ngồi phía sau, nhưng vẫn nhìn thấy nụ cười nhẹ của nhạc phụ, có lẽ đó là dấu hiệu hài lòng. Uyển My, từ vị thế không tin tưởng, giờ đây tròn mắt nhìn tôi, bất ngờ trước câu trả lời của tôi:
- Niềm tin là tốt, nhưng đôi khi, niềm tin không đi kèm hành động, chỉ là lời an ủi.
- Con hiểu, và con vẫn đang hành động mỗi ngày. Con tin mình đủ bản lĩnh để che chở cho Uyển My, sẽ không để nàng bước đi một mình nữa.
Một bài khảo sát thật sự đau tim đối với tôi. Dù tôi đã thể hiện ấn tượng, mọi thứ vẫn chưa êm xuôi. Tôi tin mình sẽ làm được những gì mình nói:
- Chú không cần cháu trả lời ngay, nhưng hãy nhớ, con gái chú không phải kiểu người đứng yên chờ đợi ai.
- Vâng, con hiểu, mọi thứ sẽ nhanh thôi.
Câu đối đáp không chút sợ hãi của tôi khiến Uyển My ngạc nhiên tột độ, nàng chuyển từ lo âu sang mừng rỡ. Nàng nhìn tôi cười thật tươi, nắm chặt tay tôi, không nói gì, nhưng cái siết tay đủ khiến tôi hiểu rằng, Uyển My chưa bao giờ mất niềm tin vào tôi, và tôi đã đến lúc chấm dứt mọi rắc rối này, một lần và mãi mãi.
Xe đã đến trước cửa nhà tôi, sau khi cha Uyển My đậu xe xong, cả gia đình cùng tiến về nhà, nơi cha mẹ tôi đang đợi:
- Em chào anh chị, thật không ngờ, tụi em về mấy ngày rồi nhưng hôm nay mới có dịp ghé thăm. Anh chị bỏ quá cho em nhé!
Cha Uyển My quả là bậc thầy giao tiếp, Uyển My thừa hưởng sự khôn khéo đó không chút thiếu sót. Tôi nghĩ, dù trước mặt là kẻ thù, cũng không thể không hài lòng trước lời chào khách sáo của ông, huống hồ là cha mẹ tôi, những người đang sẵn sàng trở thành sui gia:
- Anh chị đừng thế, chúng tôi coi Uyển My như con trong nhà từ lâu rồi, đừng quá khách sáo!
- Haha, vâng, nhưng vợ chồng em thua tuổi anh chị nhiều, nên xưng hô vậy tụi em ngại quá!
Trong khi mẹ tôi làm công tác đối ngoại, cha tôi bắt tay, niềm nở cảm ơn sự xuất hiện của nhạc phụ và nhạc mẫu. Mẹ Uyển My có lẽ là người sắc sảo, nhưng tôi ít thấy bà thể hiện cá tính. Với tôi, người càng ít nói càng nguy hiểm, dù tôi không chắc bà có ác cảm với tôi hay không:
- Tụi em về nước cũng gấp gáp, có chai rượu ngoại biếu anh chị nhâm nhi!
Ông đưa một túi xách màu xanh, bên trong là chiếc hộp cũng màu xanh, mạ vàng, sang trọng với dòng chữ GLENFIDDICH. Tôi tưởng chỉ vài ba triệu, nhưng cha tôi nói giá trị thật sự gấp mấy lần:
- Ồ! Cả nhà quý lắm rồi, còn quà cáp làm gì...
- Em cũng chẳng biết phải biếu gì, thôi hai gia đình cứ nhấm chút rượu ngon rồi chuyện trò thân tình vậy, anh nhỉ?
- Haha, cảm ơn anh rất nhiều, tôi cũng mong như vậy.
Chưa dừng lại, khi Uyển My nhìn thấy mẹ tôi, tình cảm mẹ chồng nàng dâu bùng nổ:
- Con chào cô, cả tuần không gặp, cô cân đối nhiều đó ạ, hì hì.
- Cái con bé này, cô gì mà cô, gọi mẹ dần cho quen đi!
- Dạ, hì, lâu lắm không được ăn cơm cô nấu, con đói bụng lắm rồi!
- Vậy ráng ăn nhiều vào nhé, dạo này mày gầy quá đó con...
- Dạ, hihi.
Mẹ tôi nắn bóp cánh tay Uyển My, thở dài, liếc nhìn tôi:
- Thằng kia lên gọi anh rể mày xuống dọn bàn ra đi, còn đứng đó cười à?
- Ơ... dạ, mẹ để con.
Khi tôi cõng bé Min trên lưng tiến lên cầu thang, Quỳnh mang từ ngoài xe vào giỏ trái cây đầy ắp, ngon không chỗ chê:
- Mẹ con không có gì nhiều, chỉ có ít trái cây dưới quê gửi lên, hy vọng cả nhà không chê, hì!
Mẹ tôi hào hứng:
- Lần sau đến không quà cáp gì nữa nhé, người trong nhà cả mà! Hằng nữa nhé, quà cáp là chị không lấy đâu!
Quỳnh cười thật tươi, nụ cười hiền lành. Bao năm rồi, tình cảm láng giềng nay đã phát triển sang giai đoạn mới, ấm áp và khăng khít hơn. Quỳnh như một thành viên trong gia đình tôi, cô con gái nhỏ đáng yêu mà mẹ tôi luôn muốn có, trái ngược với bà chị hai của tôi:
- Trái cây ngon quá, cảm ơn Quỳnh hen!
Bất ngờ, đó không phải mẹ tôi, mà là Uyển My. Nàng tiến gần, đón lấy giỏ trái cây từ tay Quỳnh, thầm khẳng định mình là con dâu chính thức:
- Ừ... ừm... cảm ơn Uyển My!
- Cô với Quỳnh lên trên ngồi đi ạ, ở đây để mẹ con con lo được rồi, hì!
Câu "mẹ con con" khiến tôi phát hoảng, dù tôi đã quen với điều đó. Uyển My chưa bao giờ nói không suy nghĩ, mọi điều nàng nói đều có thâm ý. Nếu tôi không quen, có thể tôi đã nghĩ nàng chẳng có ý gì. Cô Hằng thì tôi không dám chắc, nhưng Quỳnh hiểu điều gì đang diễn ra, cách Uyển My "nhắc khéo" vừa rồi không phải là điều ngoài tầm kiểm soát.
Sau 15 phút ổn định chỗ ngồi, buổi tiệc bắt đầu giai đoạn quan trọng nhất - nhập tiệc.
Nhà tôi có bàn tiệc, do gia đình đông người, họ hàng thường tụ tập vào các dịp giỗ chạp. Ba tôi quyết định đầu tư một bộ bàn tiệc, nhưng vì ít khi đủ người, ông mua hai bàn chữ nhật ngắn hơn, khi ráp lại đủ chỗ cho 15-20 người. Hôm nay, quân số khá đông: gia đình tôi 3 người, chị hai tôi 3 người, gia đình Uyển My 3 người, gia đình Quỳnh 3 người, dì Hạnh và anh trai dì Hạnh thêm 2 người. Tổng 14 người, bầu không khí đầm ấm dưới ánh đèn vàng lung linh, ít nhất tôi cảm thấy như vậy.
Dù gọi là sinh nhật Blue, mẹ tôi cũng không giấu ý định đây là buổi tiệc chào đón con dâu tương lai:
- Thưa anh chị, các em, các con và các cháu, hôm nay sẵn dịp sinh nhật cháu ngoại, vợ chồng tôi tổ chức bữa tiệc thân mật, họp mặt gia đình. Ngoài món ăn của vợ tôi, còn có món của Quỳnh và Uyển My. Đây có lẽ là lần đầu mọi người đông đủ. Nếu có gì sai sót, mong mọi người bỏ qua. Cùng nâng ly chúc mừng!
Bài diễn thuyết của cha tôi không quá dài, nhưng đủ ý, tạo không khí đầm ấm, nhưng cũng là hồi chuông báo hiệu trận chiến không khoan nhượng sắp diễn ra. Tôi dù là nhân vật chính cũng kinh hồn bạt vía trước những màn đối đáp không ngừng nghỉ từ hai chiến tuyến.
Đầu tiên là trao quà sinh nhật cho Blue. Ba mẹ tôi trao bộ trang sức vàng:
- Ông bà ngoại tặng quà sinh nhật Blue nhé, chúc con hay ăn chóng lớn, nghe lời ba mẹ!
- Dạ, cảm ơn ông bà ngoại ạ!
Chị hai tôi nhắc nhở Blue. Rồi đến lượt Quỳnh, em tặng bộ quần áo tự may xinh xẻo:
- Cô Quỳnh tặng sinh nhật Blue nha, tuổi mới ngoan ngoãn, nghe lời ba mẹ!
- Con... cảm ơn cô!
- Ngoan quá! - Quỳnh nhéo má Blue, nụ cười khiến tôi vui lây.
Uyển My xuất quỷ nhập thần, trao chiếc lắc tay đá sapphire lấp lánh:
- Chúc Blue 3 tuổi cười tươi, 13 tuổi biết phân biệt đúng sai, 23 tuổi chọn đúng đường, 33 tuổi hạnh phúc với lựa chọn đó.
Câu chúc của Uyển My khiến mọi người trầm trồ, nhưng ẩn sâu là lời nhắc nhở tinh tế gửi đến Quỳnh, người chưa bao giờ là đối thủ xứng tầm.
- Cảm ơn mợ đi con gái!
Bà chị tôi nhắc nhở Blue, nhưng vô tình khiến Uyển My trở thành vợ tôi trong mắt mọi người, vì tôi là cậu của Blue. Tôi thoáng chột dạ nhìn Quỳnh, nhưng tâm thế đã vững hơn. Tôi biết Quỳnh sẽ dao động, bằng chứng là nụ cười gượng gạo của em, không chỉ vì câu nói của chị tôi, mà còn vì lời chúc "khéo" của Uyển My. Dù cảm thấy có lỗi, tôi hiểu điều này sớm muộn cũng xảy ra, thà đau một lần. Uyển My vẫn tươi tắn, đủ biết nàng tự tin đến thế nào:
- Thôi nào! Mọi người dùng bữa đi! Nâng ly chúc sức khỏe ba mẹ Uyển My, em Hằng, và các con, các cháu! Hy vọng mọi người luôn gặp may mắn!
Cha tôi tuyên bố khai tiệc, tiếng cụng ly vang lên. Tôi, Uyển My và cặp đôi dì Hạnh uống rượu vang, còn lại uống nước suối hoặc ngọt.
- Ổn không đó? - Tôi thì thầm
- Hì, nhiêu đây ăn nhằm gì - Nàng mỉm cười
- Sao tự dưng uống rượu?
- Mình muốn ăn mừng, vì chắc mình đã thắng rồi, hì hì.
- Thắng?
Uyển My không nói, mỉm cười nhìn Quỳnh đang ngồi cạnh tôi, em giữ vẻ mặt buồn bã:
- Hay là... em đừng vậy nữa, Quỳnh... đâu có so được với em...
- Mình không quan tâm, đã bước vào chiến trường, chỉ có kẻ đứng dậy sau cùng mà thôi.
Nàng cười lạnh, khiến tôi rùng mình.
Bữa ăn diễn ra đầm ấm, nhưng với tôi, mọi người không hiểu hết vấn đề. Mọi người trò chuyện rôm ra, ba tôi và ba Uyển My uống rượu, mẹ tôi, mẹ Quỳnh, mẹ Uyển My hợp cạ, dù phong thái nhạc mẫu hơi vượt hơn. Uyển My vui vẻ trả lời câu hỏi, chỉ có Quỳnh trầm nhất, lẳng lặng ăn và chăm bé Min, thi thoảng liếc nhìn tôi rồi quay đi. Nhìn Quỳnh, tôi vô cùng đau lòng, nhưng biết làm sao, nếu không dừng lại, Quỳnh sẽ còn đau khổ hơn. Tôi không chắc Uyển My có chút thương hại nào cho Quỳnh hay không:
- Món gà hầm này ngon quá cô ơi, chắc con phải dọn sang đây ở luôn để được ăn hằng ngày, hì hì
Uyển My nhìn mẹ tôi cười tít mắt, nhưng nửa câu sau lại vô cùng dụng ý:
- Món này ngày xưa Phong thích ăn lắm, cả bé Quỳnh cũng thế, hồi nhỏ 2 đứa cứ đòi cô nấu cho mãi. Quỳnh nhỉ?
Mẹ tôi vô tình nói ra, nhưng nó cứu Quỳnh, giúp em có lợi thế:
- Dạ, vâng, con nhớ có lần anh Phong tập tành nấu cho con ăn, nhưng... dở ẹc, hihi
Quỳnh cười tươi nhìn tôi, nhưng tôi nhanh chóng nhận ra nụ cười nửa miệng đầy đe dọa của Uyển My:
- Hì, vậy do Quỳnh xui xẻo thôi, vì Phong nấu món này cho mình ăn rất ngon, chỉ kém cô nấu một tẹo!
Uyển My bất ngờ tung đòn hiểm, tôi ngã ngửa vì tôi có bao giờ nấu cho nàng:
- Ơ... làm gì...
Khi tôi chưa kịp phân trần, Uyển My đã tiếp tục:
- Với cả mình cũng muốn tự tay nấu cho Phong hơn là để Phong làm, đàn ông con trai mà, chắc sẽ chẳng thích việc bếp núc đâu. Phong nhỉ?
Nàng nhìn tôi cười tít mắt, nhưng tim tôi như muốn rớt ra vì ánh nhìn ấy, nghe như kiểu nếu tôi trả lời "không", tôi sẽ bị xẻ thịt nấu cơm ngay tức khắc:
- À... ừ...
Quỳnh không kịp phản ứng trước những đòn tấn công dồn dập của Uyển My, em sửng sốt rồi im lặng hồi lâu. May thay, ba tôi bất ngờ tham chiến, bảo vệ Quỳnh:
- Không hẳn đâu, chú cũng là đàn ông, nhưng vẫn thích vào bếp nấu cơm cho cô ăn, vì cảm giác được phụ giúp người phụ nữ của mình sẽ khiến tình cảm khăng khít hơn.
Dù vậy, lập luận của Uyển My sắc bén đến mức ba tôi không nói được lời nào, chỉ lặng im nâng ly rượu:
- Dạ, con cũng nghĩ vậy, chỉ là nếu là con, con sẽ muốn cùng chồng nấu ăn hơn là một người nấu, một người không làm gì, sẽ gắn bó hơn nhiều đó ạ.
Lập luận của Uyển My chuẩn xác đến mức ba tôi không thể phản bác, chỉ lặng im nhấp môi. Nàng mỉm cười thân thiện, cha mẹ nàng tự hào. Tôi ngồi giữa Quỳnh và Uyển My, thấy ngực mình nặng trĩu. Bàn ăn sao mà chật chội quá, giá như rộng thêm chục mét. Áp lực từ mọi phía, tôi muốn đứng về phía Uyển My, nhưng nàng quá giỏi, chẳng cần ai đứng bên cạnh. Trớ trêu, người tôi quyết tâm là Quỳnh, nhưng tôi chẳng thể lên tiếng, nhất là trước mặt cha mẹ Uyển My, những người đã có cái nhìn không thiện cảm với tôi.
Khoảng lặng sau màn đáp trả của Uyển My khiến bầu không khí bớt căng thẳng. Thế nhưng, khi hiệp 1 kết thúc, đó chỉ là lúc bắt đầu hiệp 2 sôi động hơn. Như Uyển My đã nói, bước vào chiến trường, chỉ kẻ chiến thắng mới bước ra.
Và hiệp 2, trận đại chiến cuối cùng, đã bắt đầu!