139. Chương 139: Lựa Chọn

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 139: Lựa Chọn

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi đứng như trời trồng tại chỗ, tay chân như thể chỉ còn là những bộ phận thừa thãi. Mắt tôi trừng trừng nhìn về phía Uyển My và gã đàn ông lạ mặt. Và tôi chợt cảm thấy an lòng khi, thay vì đáp lại sự nhiệt tình của hắn, Uyển My vẫn quay về phía tôi với vẻ mặt gần như tương tự. Nàng lộ rõ vẻ bối rối, nhận lấy chiếc hộp từ tay hắn rồi mỉm cười một cách xã giao và gượng gạo. Có lẽ không nhận ra sự khác lạ nơi Uyển My, gã đàn ông này tỏ ra khá hài lòng và vẫy tay tạm biệt nàng với vẻ thân mật. Uyển My cũng đáp lại lời chào ấy, nhưng vẫn không ngừng nhìn về phía tôi, chỉ cách đó không xa.
Lúc này, tôi như mất hồn, dù vẫn biết và nhìn rõ vẻ xinh đẹp vốn có nơi cô bạn gái của mình, nhưng sự thân mật giữa hai người lại khiến tôi muốn ngã quỵ vì đau đớn. Hóa ra cảm giác khi thấy người mình yêu thân thiết với người khác giới lại đau đớn đến vậy, nên Uyển My mới tức giận với Quỳnh đến thế. Dẫu đó có là đòn trừng phạt nhẫn tâm nhất, tôi cũng hoàn toàn xứng đáng phải nhận lấy nó. Đáng đời tôi lắm, đáng đời kẻ đứng núi này trông núi nọ, chẳng có chút danh dự hay liêm sỉ nào, một kẻ đáng khinh bỉ.
Chúng tôi vẫn bất động nhìn nhau, có lẽ vài chục giây, vài trăm giây, hay thậm chí vài chục phút… Tôi không dám di chuyển, như thể chỉ cần bước chân là trái tim sẽ vỡ tan thành nghìn mảnh. Trước mặt tôi là người con gái tôi yêu nhất trên đời, tôi chẳng muốn nàng phải bận tâm vì sự biến mất của mình. Mặt Uyển My không biến sắc, vẻ ngạc nhiên dần tan biến, và nàng bắt đầu tiến đến gần tôi. Thay vì chờ đợi câu trả lời hay động thái nào từ tôi, Uyển My chủ động lại gần, như cách tôi từng làm vào ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Khoảnh khắc nàng càng lúc càng gần, trái tim tôi càng đập mạnh, sự hồi hộp cũng tăng dần theo cấp số nhân:
- Đến đây làm gì?
Uyển My nói không đầu không đuôi, nhưng rõ ràng là một câu hỏi đầy sự quan tâm dành cho tôi. Hoặc cũng có thể đó là câu hỏi mang tính trách móc, vì tôi đã phá tan buổi tối lãng mạn của nàng và một gã đàn ông điển trai, lịch lãm nào đó:
- Anh... chỉ... tình cờ... ghé ngang thôi... - Tôi trả lời khó khăn, mắt vẫn không rời khỏi nàng.
- Tình cờ? Có thật không?
- Thật... thật mà...
- Rồi thấy hết chưa?
- Thấy... gì chứ?
Uyển My khoanh tay nhìn tôi với ánh mắt nghi vấn, hẳn nàng đang khó hiểu vì sự xuất hiện của tôi, nhưng tôi chẳng rõ đó là hướng tích cực hay tiêu cực:
- Thì vừa nãy, trước cửa ấy.
- Có... thấy... một chút...
- Thế có buồn không?
Uyển My chớp chớp đôi mắt với vẻ ngây thơ vô tội. Nàng nhìn tôi đang đau khổ cùng cực nhưng lại có vẻ thích thú, sắp bật cười thành tiếng. Tất nhiên trên khuôn mặt nàng chưa biểu lộ cảm xúc nào, chỉ là... tôi có linh cảm như vậy.
Tôi không thể nói "có buồn", chỉ gật đầu khó nhọc. Nàng hẳn đã hiểu ý tôi ngay lúc này:
- Giận không?
Tôi gật đầu.
- Giận lắm hở?
Tôi lại gật đầu.
- Vậy là đang ghen?
Tôi tiếp tục gật đầu như con lật đật.
- Ghét mình không?
Tôi gật đầu vô thức, nhưng may mắn là tôi kịp nhận ra sự khéo léo trong câu hỏi của nàng. Đang gật đầu, tôi chuyển sang lắc đầu như robot bị lỗi:
- Gật tiếp đi chứ? Sao lại lắc rồi?
Uyển My nhoẻn miệng cười, dù cố gắng tỏ ra nghiêm túc, nàng vẫn lộ rõ vẻ thích thú khi trêu chọc tôi. Trong lúc đó, thay vì trả lời, tôi tiếp tục lắc đầu, như thể muốn nói rằng, tôi chẳng bao giờ dám ghét bỏ nàng, thương còn chẳng hết:
- Sao không nói chuyện nữa? Bộ bị câm rồi hả?
- ...
Câu hỏi của Uyển My khiến tôi chột dạ trong giây lát, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tiếp tục lắc đầu theo thói quen:
- Chứ sao không nói? Qua đây làm gì?
- ...
- Tưởng không cần mình nữa?
- ...
- Nhất quyết không nói chuyện đúng không?
- ...
- Vậy tốt thôi, đứng đó mà lắc đầu tới sáng. Chào!
Uyển My giận dỗi quay ngoắt vào trong, đóng cửa cái rầm, tạo tiếng va đập lớn trong không gian tĩnh mịch. Dù ở khá xa, tôi vẫn nhìn thấy nàng giận dữ bước lên bậc thềm trước khi đóng sầm cánh cửa chính, bỏ mặc tôi đứng ngoài chết trân vì sự đoán của mình. Tôi đứng mãi, ngẩng đầu nhìn qua khung cửa sổ nơi căn phòng ấm áp của Uyển My. Trong khoảnh khắc, tôi cảm tưởng mình như chàng Romeo ngóng đợi nàng Juliette. Chỉ khác là, nếu Romeo không bao giờ có cơ hội bên nàng, tôi sẽ làm mọi cách để cô tiểu thư xinh đẹp kia trở thành mẹ của các con tôi, dù con đường phía trước có gian lao đến mấy. Và trước mắt, sau một hồi kiên quyết ngồi đợi nàng đến sáng, tôi buộc phải lầm lũi bỏ về vì những chiến binh muỗi quanh nhà Uyển My đã đuổi tôi đi không thương tiếc. Chắc tôi chỉ cần ở lại thêm nửa tiếng nữa, thân hình vạm vỡ của tôi sẽ bị chúng hút mất một nửa. Xem chừng chúng cũng tỏ ra phẫn nộ khi chứng kiến sự sai trái của tôi đối với cô chủ nhà xinh đẹp của chúng.
Trên đường về, dù lòng vẫn còn nhiều hoài nghi, tôi không thể không cảm thấy an tâm phần nào khi Uyển My tuy vẫn giận tôi, nhưng không hoàn toàn ngó lơ tôi như ngày trước. Và còn một điều nữa khiến tôi an ủi, đó là dù trước mặt nàng là một gã đẹp trai, lịch lãm, nàng vẫn có thể gạt hắn sang một bên mà chỉ chăm chú nhìn về phía tôi. Đó là minh chứng đắt giá nhất cho thấy Uyển My đặt tôi ở vị thế cao hơn hẳn gã lạ mặt đó.
Nhưng đó là tất cả những gì khiến tôi cảm thấy an ủi sau một tuần dài đằng đẵng với những nỗi lo không biết giãi bày với ai. Có lẽ không một ai, kể cả vàng, tôi cũng không thể tin được rằng, một tuần tẻ nhạt lại trở thành tuần yên bình nhất trong cuộc đời tôi, ít nhất là kể từ hôm đó trở về sau.
Mọi chuyện hôm sau diễn ra vẫn hết sức bình thường, chí ít tôi nghĩ vậy. Tôi vẫn dậy sớm, lên trường học hành như thường lệ, chỉ khác ở chỗ cô bạn thân Tuyết Mai hôm nay xem chừng đã cạch mặt tôi đúng như lời nàng tuyên bố ngày hôm qua. Suốt buổi, Tuyết Mai chẳng thèm đếm xỉa đến tôi, ngay cả khi không hiểu bài, nàng cũng chẳng buồn quay sang hỏi tôi mà tự mày mò. Tuy vậy, so với Uyển My, Tuyết Mai vẫn chưa lạnh lùng bằng, vì có mấy lần, tôi bắt gặp ánh mắt cô bạn tóc xoăn nhìn về phía tôi đầy dò xét. Nhưng khi tôi quay lại và đáp trả bằng nụ cười thân thiện, nàng lập tức quay ngoắt đi như thể ánh nhìn vừa rồi chỉ là tai nạn.
Tưởng rằng sự im lặng đó sẽ kéo dài mãi, nhưng bất ngờ, khi mọi người rời khỏi phòng sau bốn tiết học mệt mỏi, Tuyết Mai bất ngờ bắt chuyện lại với tôi:
- Giận Mai à?
- ờ... không... giận gì đâu, sao hỏi vậy?
- Thế sao chẳng nói gì với Mai?
- Hơ... Mai im lặng đóng mặt ngầu cả buổi, mình biết nói gì đây?
Nói đến đây, nụ cười xinh đẹp và thu hút của Tuyết Mai khiến tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi không biết ngày xưa, Thúy Kiều và Thúy Vân của đại thi hào Nguyễn Du có xứng đáng như hai chị em nhà Uyển My hay không, nhưng nhìn cô nào tôi cũng cảm thấy quá xinh đẹp, mê mẩn. Nhưng nói gì thì nói, gu của tôi vẫn là cô gái kiểu như Uyển My, tươi tắn kèm chút tự tin và bản lĩnh, chỉ tiếc là cô bạn gái của tôi lại không phải "một chút" bản lĩnh, mà là "một tấn" bản lĩnh mới đúng:
- Thử xem em rể có hiểu ý chị không, xem chừng không có hiểu rồi, chán ghê lắm.
Tuyết Mai chép miệng lắc đầu ngán ngẩm, nhưng vẫn không giấu được nụ cười tủm tỉm:
- Vậy là... đùa đó hả?
- Hứ, không có đùa, dám bắt nạt em gái của Mai nữa thì Mai sẽ đối xử với Phong như vậy luôn!
- Uầy... có nhầm không? Ai mà bắt nạt nổi Uyển My chứ?
- Rõ là có! Hai người hùa vào bắt nạt con bé, sao mà nó chịu nổi.
Tuyết Mai thôi cười, chuyển sang trạng thái giả vờ giận dữ, sao mà tự dưng bỗng ra vẻ đáng yêu thế không biết, bộ lại định gài bẫy mình hay sao:
- Hai... hai người?
- Đúng, Phong và cô bạn dễ thương của Phong chứ ai!
- Ý Mai là... Quỳnh ấy hả?
- Chứ chẳng lẽ là Mai sao, hứ!
- ơ... chuyện này... chẳng phải... đã giải thích rồi sao?
Tôi đâm bối rối, chẳng rõ vì sao Tuyết Mai lại nói tiếp về vấn đề này, vì rõ ràng hôm qua nàng mới "sấy" tôi một trận vì tính lấp lửng, đứng núi này trông núi nọ:
- Mai nói cho Phong nghe chuyện này hen?
Tuyết Mai bất ngờ đổi thái độ, nghiêm chỉnh trở lại:
- Gì... mà nghiêm trọng vậy?
- Mình nghĩ Phong nên nhanh chóng giải quyết chuyện với Uyển My đi, vì sắp tới sẽ không dễ dàng đâu...
Sự ngập ngừng của Tuyết Mai khiến tôi băn khoăn, chẳng rõ nàng đang đề cập chuyện gì. Tại sao sắp tới lại không dễ dàng, chẳng lẽ có chuyện gì đó sắp xảy ra mà tôi không thể lường trước, kiểu như Uyển My lại đi đâu đó chăng:
- Là... sao? Có chuyện gì à?
- Mai không tiện nói, mà Uyển My nó cũng không cho Mai nói, chỉ là Mai dặn Phong trước như vậy, nếu Phong vẫn muốn đến với nó, thì nhanh lên mới được! – Tuyết Mai nhíu mày đáp
- Mình... hiểu rồi, cảm ơn Mai, mà chuyện đó, kinh khủng lắm à?
Tuyết Mai lắc đầu ngao ngán, xách balo rời khỏi phòng, trước khi đi vẫn quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm:
- Mai không rõ, nhưng chắc chắn lần này, mọi chuyện sẽ xong xuôi, dù là theo hướng nào đi chăng nữa, mọi thứ đã đến giới hạn rồi...
- ...
- Thôi, Mai về đây, Phong suy nghĩ thật kỹ đi đó!
- Ừ... mình... nhớ rồi.
Lời căn dặn của Tuyết Mai khiến tôi thao thức suốt đêm hôm đó, trằn trọc không tài nào ngủ nổi. Tôi cứ nghĩ mãi về những gì mình đã làm trong những ngày qua, những sai lầm không thể bào chữa trong cách đối xử với Uyển My, thậm chí là với Quỳnh nữa. Tôi biết cái tính ba phải, suốt ngày cả nể của mình đã gây ra không biết bao nhiêu rắc rối, nhưng chẳng hiểu sao tôi không tài nào bỏ được nó ra khỏi người. Tôi không muốn làm mất lòng bất cứ ai, cũng không muốn bất kỳ người thân nào xung quanh phải buồn tủi. Dẫu biết chẳng có cách nào trên đời này có thể khiến Uyển My và Quỳnh cùng hạnh phúc, tôi vẫn cứ cố chấp vá bên này, che bên kia một cách cảm tính. Sự hời hợt của tôi trong việc giải quyết hiểu lầm giữa hai người đã khiến câu chuyện đi quá xa. Nếu ngay từ đầu, tôi rõ ràng với Quỳnh, không thân thiết với em như trước, cũng như không có hành động khiến em nghi ngờ, thì có lẽ tình cảm ngày trước trong Quỳnh sẽ không nhen nhóm lên lại thiếu kiểm soát. Và nếu như tôi dứt khoát cầu hôn Uyển My đến lúc xong xuôi, thì mọi thứ đã ngã ngũ và ổn thỏa, dù một trong hai người con gái tôi yêu quý sẽ phải trải qua cảm giác chẳng hề dễ chịu.
Liếc nhìn đồng hồ, đã gần 12h đêm, nhưng mắt tôi vẫn mở thao láo, dù bộ não luôn nhắc nhở "hãy ngủ đi". Tôi lục lọi trong điện thoại, tìm lại những đoạn tin nhắn ngây ngô ngày xưa mà tôi và Uyển My vẫn trao cho nhau mỗi buổi tối. Tôi nhớ thời gian đó, tối nào hai đứa cũng tíu tít nhắn tin gọi điện đến tận khuya, thật vui vẻ và hạnh phúc. Tôi nhớ mãi cảm giác khi bắt đầu nhận ra tình cảm Uyển My dành cho mình, không đơn thuần là niềm vui, mà còn là phấn khích tột độ khi được một người con gái giỏi giang và xinh đẹp như nàng để mắt tới. Tôi không nói tôi yêu Uyển My chỉ bởi tâm hồn nàng, tôi thừa nhận tôi si mê cô tiểu thư kiều diễm đó bởi nhan sắc lộng lẫy, hoa nhường nguyệt thẹn của nàng. Tôi nhớ ngày xưa nàng cũng từng nói với tôi:
- Uyển My nè!
- Hửm?
- Em thích anh chỉ vì anh... khiến em muốn chinh phục thôi hả?
- Ừm, cũng đúng, nhưng mà chưa đủ – Nàng nhoẻn miệng cười.
- Vì sao nữa?
Uyển My nhéo mũi tôi, nháy mắt:
- Đoán thử xem, bá bảo của mình hẳn sẽ đoán trúng, hì hì.
- Vì anh... giỏi?
- Chưa giỏi đâu, còn phải cố gắng nữa.
- Vì anh... biết võ?
- Xí, đầy người biết.
- Thế thì tại sao, chịu đấy? – Tôi nhăn nhó.
- Tại vì là...
- Là sao... Nói đi mà! – Tôi nài nỉ.
Dường như Uyển My rất thích trêu chọc tôi, vì mỗi lần tôi tỏ ra khó chịu trước thái độ úp mở của nàng là nàng lại cười tươi như hoa:
- Hì, tại vì là... đằng ấy... nhìn cũng được, cũng... ra dáng lắm!
- Cũng được... là được thế nào, phải gọi là siêu... đẹp trai chứ?
- Pleuuu, không hề nhé, chỉ tạm được thôi, nhưng nói chung là đáng yêu lắm, hì hì...
Nàng đưa hai bàn tay lên áp lấy hai bên má tôi, xoa xoa như thường lệ:
- Nếu anh không... như vậy, thì em có thích anh nữa không?
Tôi những tưởng Uyển My sẽ nói những lời hay ý đẹp, kiểu như "dù anh xấu xí, em vẫn yêu anh", nhưng cuộc đời tôi dù trải qua bao gian lao khổ hạnh, vẫn chưa đủ:
- Không! Xấu xí chẳng ai thèm, lúc đó mình sẽ ngó lơ Phong luôn!
- Đệch...
- Chửi bậy? Có tin đuổi ra ngoài đường không hả?
- ơ... thì... thôi... ai bảo, phũ với người ta...
- Phũ cái gì, xấu thì người ta bảo xấu – Uyển My cười tít mắt.
- Nhưng bây giờ không xấu nhé, đẹp trai vô địch luôn!
- Dạ vâng ạ, bá bảo của mình xinh trai lắm, hì hì... – Nàng ôm chầm lấy tôi, thỏ thẻ vô cùng đáng yêu.
Những lời an ủi của Uyển My, dẫu biết có thể chỉ là động viên nhất thời, vẫn khiến tâm hồn tôi tan chảy trong sự ngọt ngào của tình yêu tuổi trẻ.
Đến thời điểm này, việc tôi chọn ai có lẽ chẳng còn là khúc mắc nữa, chỉ có điều, tôi không biết sẽ dùng cách nào và ngôn từ sạch sẽ khéo léo ra sao để không khiến Quỳnh buồn đau thêm. Em là cô gái giỏi giang, đáng thương, em xứng đáng có gia đình đầm ấm và cuộc đời hạnh phúc. Bé Min của em cũng thế, cô bé xứng đáng có người cha thứ hai, sẵn sàng yêu thương và dành trọn tình cảm để bù đắp những thiếu thốn em đã trải qua. Tôi biết Quỳnh thương tôi, em thương tôi nhiều hơn những gì thể hiện ra bên ngoài, vì em vẫn còn mặc cảm, vì em đã từng đổ vỡ, và em chẳng nỡ phá vỡ mối lương duyên giữa tôi và Uyển My. Sự chống trả của Quỳnh đối với Uyển My chắc chắn không phải vì em là người như thế, mà đó chỉ là sự chống trả yếu ớt của một cô gái đang che đôi mắt, bịt đôi tai mà vô thức tìm kiếm hạnh phúc vốn dĩ không phải của mình. Tôi vẫn thương Quỳnh như thế, vẫn sẽ mãi mãi bên cạnh để bảo vệ hai mẹ con em như những ngày còn thơ bé, nhưng tôi đã hoàn toàn xác định được tình cảm tôi dành cho Quỳnh. Tôi có thể làm mọi thứ vì Quỳnh, có thể ở bên cạnh em mỗi lúc em cần, đối xử tốt với con gái em như con ruột, nhưng tất cả chỉ dừng lại ở đó. Đối với tôi, Quỳnh là tri kỷ, là phần không thể thiếu trong cuộc đời, là bạn mà tôi chẳng bao giờ muốn đánh mất, dù chỉ trong giây phút. Có lẽ Quỳnh cũng hiểu tình cảm tôi dành cho Uyển My lớn đến thế nào, nhưng trong tâm thế người vừa đánh mất hy vọng, em cũng tự an ủi rằng tất cả sẽ ổn, và em sẽ chọn đúng người đàn ông cho cuộc đời mình...
Chỉ vừa nghĩ đến đó, trong lòng tôi lại bùng lên cảm giác khó chịu không tả được, nỗi đau xót và thương cảm cho cô bạn nhỏ thời thơ ấu. Tôi thương em và chẳng bao giờ muốn làm em buồn hay thất vọng. Quỳnh ơi, anh biết phải làm sao đây?
Sự bình yên của cuộc chiến chính thức dừng lại sau khoảng hai tuần đình trệ, và người vô tình chấm dứt giây phút hòa hoãn đó lại là... mẹ yêu dấu của tôi:
- PHONGGGGGG!!!!!!
Tôi đang ngồi xem phim với dì Hạnh và miệt mài tách vỏ hạt macca cho bà ấy ăn, thì tiếng gọi thất thần của mẹ khiến tôi suýt chút nữa nuốt luôn cả vỏ:
- Trời ơi là trời, mẹ ơi là mẹ, gì mà la làng vậy? – tôi nhăn nhó, tay xoa xoa tim.
- Mấy giờ rồi?
- Thì... gần 5h.
- Mày sang chở con dâu tao qua đây cho tao!
Tôi tròn mắt, đương nhiên nghĩ ngay đến Uyển My, nhưng tại sao lại thế:
- Hôm nay sinh nhật con bé Blue cháu mày mà mày không nhớ à con, bữa mẹ đã dặn rồi mà?
- ơ... thế ạ? Sao mẹ không nói?
- Có mày không nhớ chứ ngày tao chả nói, hồn vía cứ lạc đi đâu đâu.
- Rồi giờ... sao mẹ?
- Sao cái đầu mày, qua nhà bé My chở nó qua đây cho tao, tao gọi điện rồi!
- À... dạ...
- Mà dạo này mày làm gì nó mà nó không thèm qua đây nữa vậy Phong?
Gì thì gì, ở nhà này trật tự yêu ghét đã thay đổi chóng mặt từ khi Uyển My trở về. Đối với mẹ tôi, con dâu Uyển My chắc chắn là số một ưu tiên, bất cứ ai làm gì có lỗi với số một sẽ ăn hành ngay lập tức. Tôi nằm ở cuối chuỗi thức ăn, tức trong mắt mẹ, tôi luôn là thằng ăn tàn phá hại, suốt ngày gây rắc rối rồi chọc tức mọi người xung quanh.
Nhưng nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó, tôi sẽ chẳng bao giờ phải đặt cho ngày hôm nay cái tên tàn khốc, đó là "cuộc chiến giữa các vì tinh tú", lần thứ hai trong lịch sử gia đình tôi:
- PHONGGGGGG!!!!!!
Tôi đang ngồi xem phim với dì Hạnh, miệt mài tách vỏ hạt macca cho bà ấy ăn, thì tiếng gọi thất thần của mẹ khiến tôi suýt chút nữa nuốt luôn cả vỏ:
- Trời ơi là trời, mẹ ơi là mẹ, gì mà la làng vậy? – tôi nhăn nhó, tay xoa xoa tim.
- Mấy giờ rồi?
- Thì... gần 5h.
- Mày sang chở con dâu tao qua đây cho tao!
Tôi tròn mắt, đương nhiên nghĩ ngay đến Uyển My, nhưng tại sao lại thế:
- Hôm nay sinh nhật con bé Blue cháu mày mà mày không nhớ à con, bữa mẹ đã dặn rồi mà?
- ơ... thế ạ? Sao mẹ không nói?
- Có mày không nhớ chứ ngày tao chả nói, hồn vía cứ lạc đi đâu đâu.
- Rồi giờ... sao mẹ?
- Sao cái đầu mày, qua nhà bé My chở nó qua đây cho tao, tao gọi điện rồi!
- À... dạ...
- Mà dạo này mày làm gì nó mà nó không thèm qua đây nữa vậy Phong?
Gì thì gì, ở nhà này trật tự yêu ghét đã thay đổi chóng mặt từ khi Uyển My trở về. Đối với mẹ tôi, con dâu Uyển My chắc chắn là số một ưu tiên, bất cứ ai làm gì có lỗi với số một sẽ ăn hành ngay lập tức. Tôi nằm ở cuối chuỗi thức ăn, tức trong mắt mẹ, tôi luôn là thằng ăn tàn phá hại, suốt ngày gây rắc rối rồi chọc tức mọi người xung quanh.
Nhưng nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó, tôi sẽ chẳng bao giờ phải đặt cho ngày hôm nay cái tên tàn khốc, đó là "cuộc chiến giữa các vì tinh tú", lần thứ hai trong lịch sử gia đình tôi:
- THẰNG PHONG ĐẾN ĐOÁN CON DÂU BA QUA ĐÂY NGAY!
Ba tôi thay vì đối đáp với mẹ tôi thì lại quay sang hành hạ tôi, với yêu cầu y hệt, chỉ khác ở chỗ "con dâu" của hai người là ám chỉ hai nữ nhân khác nhau:
- THẰNG CHA GIÀ KIA! CHÁN SỐNG RỒI À?
Mẹ tôi một tay cầm chổi, tiến về phía ba tôi đang khoan thai lướt điện thoại mà đe dọa:
- NÀY NÀY! CON CÁI NÓ NGỒI ĐÓ, GIỮ THỂ DIỆN CHÚT ĐI! – Ba tôi đã bắt đầu xanh mặt, nói thì thầm.
- THỂ DIỆN CÁI GÌ?ÔNG THÍCH ĐỐI ĐẦU KHÔNG?
- HÊ, CÔ EM NÓI CHUYỆN NGANG NGƯỚC, ĐỐI ĐẦU LÀ ĐỐI ĐẦU THẾ NÀO, CON DÂU CỦA ANH LÀ DO ANH CHỌN, KHÔNG CÓ NÓI NHIỀU NỮA. THẰNG PHONG, CỨ Y LỆNH MÀ LÀM! – Ba tôi khoát tay đầy tự tin.
- MÀY THỬ BƯỚC CHÂN RA KHỎI NHÀ XEM TAO CÓ VỤT MÀY GÃY LÀM ĐÔI KHÔNG THẰNG RANH CON! – Đến lượt mẹ tôi trừng mắt.
Bình thường mẹ tôi cũng là người phụ nữ hiền lành, đảm đang, phúc hậu. Nhưng mỗi khi đụng chạm đến con dâu quý của bà thì "con hổ" trong người mẹ tôi lại bất thình lình xuất hiện:
- UÀY... BA MẸ BỊ CÁI GÌ THẾ? CON ĐÃ NÓI LÀ, ĐỂ TỰ CON QUYẾT ĐỊNH MÀ.
- QUYẾT ĐỊNH CÁI CON KHỈ, CON DÂU CỦA TAO CHỈ CÓ 1, ĐỪNG CÓ MÀ NÓI NHIỀU! – Mẹ tôi nạt lớn.
- HÊ, MẸ NÓ NÓI ĐÚNG, CON DÂU ĐÚNG LÀ CHỈ CÓ 1, LÀ CON BÉ QUỲNH, CHỞ NÓ VỀ ĐÂY PHONG!
Ba tôi vẫn chưa ngừng cợt nhả, nhưng lần này ông không tài nào thoát khỏi đòn "đả cẩu chổi pháp" trên tay mẹ tôi, suýt chút nữa thì tôi cũng phải gánh lấy tuyệt chiêu này nếu không nhanh chóng chạy thẳng lên lầu. Ba tôi sau khi nhận một chiêu thất kinh hồn vía cũng chạy vụt theo sau. May mắn là hai cha con tôi võ nghệ đầy mình nên thân thủ bất phàm, phóng lên cầu thang nhanh thoăn thoắt khiến mẹ tôi không tài nào bắt kịp. Cảnh tượng bi hài tưởng chỉ có trong phim sitcom Hàn Quốc nay bất ngờ hiện diện ở nhà tôi chỉ vì lý do ngớ ngẩn, đó là ba mẹ tôi đang chỉ định con dâu, mỗi tội ai cũng không nhường ai:
- TAO CHO THẰNG PHONG 20 PHÚT, TAO MÀ KHÔNG THẤY CON DÂU TAO Ở ĐÂY THÌ DẸP, KHỎI ĂN UỐNG GÌ NỮA!
Mẹ tôi ban phát quân lệnh, nặng tựa thái sơn, lớ ngớ mà vi phạm có khi mẹ tôi xử trảm cả hai cha con luôn không biết chừng.
Thấy tình thế khá hiểm nghèo, ba tôi kéo tôi lại, thì thầm:
- BÂY GIỜ CON QUA CHỞ CON BÉ MY VỀ TRƯỚC ĐI, RỒI SAU ĐÓ QUA CHỞ BÉ QUỲNH!
- Nhưng mà...
- CỨ NGHE LỜI BA ĐI, MẸ MÀY ĐIÊN LÊN THÌ KHỎI ĂN – Ba tôi nhìn dáo dác.
- À... con có ý này hay hơn...
Tôi đắn đo, vì nếu Uyển My ở đây mà tôi dám bén mảng đến nhà Quỳnh thì chẳng khác nào tự ký vào án tử. Hơn nữa, tôi cũng không muốn Quỳnh lại hiểu lầm tình cảm của tôi dành cho em. Vậy nên, tôi nghĩ ra một cách hay hơn, dù quả thực nó chẳng hay ho tẹo nào:
- MẸ ƠI!!!
Mẹ tôi dù không nhìn thấy điệu bộ lấm lét của hai cha con, nhưng cũng thừa hiểu sự việc, giữ thái độ kiên quyết và giọng nói hùng hồn:
- MUỐN GÌ???
- QUỲNH ẤY!
- QUỲNH THÌ LÀM SAO?
- CÓ MỜI... CÔ HẰNG LUÔN KHÔNG Ạ?
- CÓ, ĐƯA CẢ CON BÉ CON QUA LUÔN!
- VẬY... THÌ DĨ NHIÊN CON KHÔNG CHỞ ĐƯỢC RỒI, LÀM SAO CHỞ 4 NGƯỜI ĐƯỢC.
- THÌ SAO?
- THÌ... CON SẼ XUNG PHONG ĐÓN UYỂN MY, CÒN QUỲNH THÌ...
Nói đoạn, tôi chạy vọt xuống phòng khách, níu tay dì Hạnh vẻ cầu khẩn:
- DÌ ƠI, DÌ À?
- HỬM, SAO DỊ? – Dì Hạnh tròn mắt nhìn tôi, tay vẫn nhặt macca ăn.
- DÌ RẢNH KHÔNG? – Tôi ghé sát tai dì Hạnh, thì thầm.
- MÀ SAO?
- DÌ SANG NHÀ QUỲNH ĐƯA QUỲNH QUA GIÚP CON ĐI!
Quả là tôi có tố chất vị tướng, còn tài hay không thì chưa biết, nhưng hiện tại, tôi né tránh được sự quan sát của mẹ để thực thi công vụ bà đã giao, đó là đón Uyển My:
- ỜM, CŨNG ĐƯỢC, ĐỂ ĐÓ TUI, MẤY NGƯỜI QUA ĐÓN EM YÊU ĐI!
- CÒN ANH YÊU CỦA DÌ THÌ SAO, CÓ ĐẾN KHÔNG? – Tôi ghẹo.
- XÍ, KHỎI CẦN MẤY NGƯỜI NHẮC, LÁT NỮA ĐẾN.
- Haha, ĐƯỢC ĐÓ, CON ĐỢI MÃI, LÁT CHUỐC CHO ANH YÊU CỦA DÌ SAY BÍ TỈ LUÔN, KHÔNG CHO DÌ LẤY CHỒNG, Ở NHÀ VỚI CON...
- CÁI THẰNG QUỶ, CHỈ GIỎI CHỌC GHẸO.
Dì Hạnh cốc đầu tôi một cái rồi cũng rời khỏi bàn mà chuẩn bị lên phòng sửa soạn trước khi dùng con xe hơi của ba tôi sang đón gia đình Quỳnh. Và đương nhiên, tôi cũng tắm rửa thơm tho, áo quần bảnh bao để sang mời cô tiểu thư đanh đá nhà tôi về dùng bữa, dù mấy bữa trước tôi còn bị nàng bỏ rơi không thương tiếc.
Trong lúc tôi đang chuẩn bị dắt xe ra khỏi nhà, thì Uyển My bất ngờ gọi điện thoại cho tôi, một việc mà có lẽ đã rất lâu rồi nàng mới chủ động làm. Khỏi nói, ngay khi tên nàng hiện lên trên màn hình, tôi đã bấm vào nghe luôn:
- PHONG HỬM?
- SAO VẬY? EM XONG CHƯA, GIỜ ANH QUA HEN?
- ỪM, XONG RỒI, MÀ NÈ...
Giọng Uyển My chợt khựng lại khiến tôi hoang mang:
- SAO... THẾ?
- ĂN MẶC GỌN GÀNG CHÚT XUỐNG NHEN!
- Ừ... MÀ SAO?
- QUA ĐI, CHÚT NỮA SẼ BIẾT!
Nói rồi, nàng cúp máy cái rụp, lạnh lùng và quyết đoán như những gì tôi biết về nàng, nhưng đó là cách nàng đối xử với mọi người khác, chứ không phải tôi. Sự hời hợt của Uyển My khiến tôi cảm thấy bực bội, nhưng tôi vẫn nghe lời nàng thay cho mình một bộ trang phục đứng đắn, quần kaki, áo polo và giày thể thao trước khi thân chinh sang nhà nàng.
Hôm nay là buổi chiều mát mẻ, có mây nhưng không mưa, hơi gió lành lạnh man mát chốc chốc lại khẽ khàng vụt qua. Dường như mọi người xung quanh cũng cảm nhận được bầu không khí dễ chịu, ai nấy đều không tỏ ra vội vã, xe cộ qua lại cũng bớt ách tắc.
Đúng 5h30 chiều, tôi đã có mặt trước cửa nhà Uyển My. Cánh cổng đen huyền thoại với bụi bông giấy bỗng chốc lại rực rỡ như ngày nào, dù tôi biết nó chẳng khác quái gì so với cách đây vài hôm. Chỉ là trong lòng tôi dường như đã có sự thay đổi lớn, vì mọi chuyện có lẽ sắp đến hồi kết thúc, và tôi sẽ quyết đoán lựa chọn người con gái tôi yêu, theo đúng trái tim mách bảo.
"KÍNH COONG, KÍNH COONG"
Những hồi chuông dài nối tiếp nhau xóa tan không gian tĩnh mịch, trong vắt và nên thơ buổi chiều tà nơi khu vườn rộn rã âm thanh thiên nhiên. Trống ngực tôi đập liên hồi khi chờ đợi sự xuất hiện của người con gái tôi yêu, người con gái mà chắc chắn tôi sẽ làm mọi thứ để đưa nàng về làm con dâu của mẹ tôi, hy vọng là thế.
Vài chục giây sau, Uyển My xuất hiện, với dáng vẻ lạ lẫm.
Nàng diện chiếc áo dài cách tân bằng lụa, màu hồng phấn nhẹ nhàng, tô điểm bởi đôi guốc gỗ hệt như mỹ nhân cổ trang xưa. Các phụ kiện từ lắc tay đến bông tai đều được chọn theo sắc hồng, điểm nhấn là chiếc cài tóc hình bông hoa cũng màu hồng phấn cài trên vành tai phải. Kết hợp tone makeup nhẹ nhàng với sắc hồng chủ đạo, đôi gò má cao vẫn phảng phất ánh hồng cố hữu, đôi môi căng mọng quyến rũ như muốn cắn. Uyển My nhìn thanh tao và thoát tục đến lạ thường, vẻ đẹp nhẹ nhàng đằm thắm mà tôi chưa bao giờ thấy ở nàng từ trước đến nay.
Khỏi nói, tôi đứng ngơ ngác nhìn nàng từ từ tiến đến mở cổng, nở nụ cười xinh hơn hoa:
- HÌ, ĐỢI MÌNH LÂU CHƯA?
- ...
- NÈ, NGƯỜI TA HỎI MÀ KHÔNG NÓI HẢ? – Nàng bĩu môi vẻ giận dỗi.
- À... KHÔNG... KHÔNG... KHÔNG LÂU...
- HÌ HÌ, LÀM GÌ MÀ NGƠ RA THẾ CHÀNG ƠI?
Chẳng rõ Uyển My lúc này có phải là Uyển My mấy ngày trước hay không, nhưng sao nàng lại thay đổi thái độ chóng mặt đến thế:
- HÔM NAY EM... LẠ GHÊ!
- LẠ HỞ? VẬY CÓ XINH KHÔNG? – Nàng nháy mắt lém lỉnh.
- LÚC... LÚC NÀO CŨNG XINH HẾT, NHƯNG NGAY THÌ... RẤT ĐÁNG YÊU.
- VẬY PHẢI CƯỚI LÀM VỢ ĐÓ NHEN? – Uyển My tủm tỉm, ôi mẹ ơi, chết mất.
Tôi bối rối ra mặt, chẳng biết làm gì để che giấu sự hồi hộp nghẹt thở. Tôi vô thức nắm lấy đôi bàn tay Uyển My, dõng dạc tuyên bố:
- ANH HỨA... SẼ LẤY EM LÀM VỢ MÀ, HÃY TIN ANH!
- CHẢ TIN ĐÂU, PLEUUU!
- Ơ... ĐỪNG MÀ...
Một tiếng gọi chẳng rõ từ đâu vang lên phá tan không gian lãng mạn:
- UYỂN MY, XONG CHƯA?
Và rồi, trong khoảnh khắc, điều mà Tuyết Mai cảnh báo tôi đã bất thình lình xuất hiện không thể tin được. Dù tôi là đứa bạo dạn, sự xuất hiện của người đó ngay bây giờ khiến tôi gần như muốn đứng tim tại chỗ, và chính thức từ giây phút này, đợt sóng thần cuối cùng đã bắt đầu, đổ bộ...
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Võ Thiên Tôn