17. Chương 17: Tình bạn và trận cãi nhau

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 17: Tình bạn và trận cãi nhau

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi vốn dĩ là người khá trầm lặng. Nếu chẳng ai đụng chạm đến tôi, tôi luôn cư xử lịch sự, chỉn chu, chẳng bao giờ gây phiền nhiễu hay làm những chuyện quậy phá mất trật tự. Bởi thế, dù sinh ra trong gia đình võ gia, tôi ít khi tham gia đánh nhau nơi đông người, nhưng nếu ai đó không may chọc tức tôi, tôi sẽ không ngần ngại cởi áo ra "giới thiệu" võ công của mình.
Thằng Đức hồi xưa từng là nạn nhân của tôi. Năm lớp mười, khi vừa vào học kỳ đầu, lớp tôi tổ chức đá bóng để gắn kết tình anh em. Thông thường, chuyện này chẳng có gì đáng nói, nhưng lũ học trò chúng tôi lại rủ thêm cả đàn bà con gái ra cổ vũ. Tôi vốn ghét cảnh đi chơi mà phải dắt theo vợ hay người yêu, vì như thế chẳng còn thoải mái nữa. Dù bọn họ chẳng phải vợ hay người yêu của ai, nhưng chỉ cần thoáng chút hơi "gái" là tụi con trai đá bóng như trâu húc mả, muốn hạ gục đối phương. Lúc ấy, tôi đá tiền vệ còn thằng Đức đá hậu vệ, hai đứa va nhau suốt. Tôi có kỹ thuật tốt, hai chân đều, sút đều, nhưng lực yếu nên không thích đá tiền đạo. Thằng Đức thì dai sức, bám sát đối phương không biết mệt mỏi. Thế nhưng gặp tôi, nó bị lừa liên tục như dắt chó đi dạo.
Cuối cùng, sau khi bị tôi quật cho bết bát, thằng Đức như hổ báo vồ người, xông vào vật tôi ngã lăn ra sân. Lúc ấy, tôi vẫn còn cao nhưng gầy, nhưng độ hung hăng thì không thua kém:
- Mẹ mày! Giờ thích đá bóng hay đánh nhau? – Tôi túm cổ thằng Đức.
- Đ*m mày, đéo đá thì cút!
Thằng này hồi ấy tập gym, thân hình vạm vỡ, lúc nào cũng tỏ vẻ trịch thượng, chẳng coi ai ra gì. Nó không cần suy nghĩ lâu, vung tay định tặng tôi một cú đấm thôi sơn. Dù tôi chỉ học Karate từ cha chứ chưa học Triệt Quyền Đạo, nhưng tuổi đời của nó chẳng đủ để đụng vào tôi, nói gì đến việc đấm ngã. Né vài đòn cơ bản như đấm đá là chuyện tôi đã luyện từ nhỏ, quá dễ. Tôi lách người sang bên, nhanh như cắt, rồi tung một cước thẳng vào cằm nó khiến nó ngã ngửa ra, giãy đành đạch như đỉa bị vôi.
Dẫu biết tha kẻ thù là tàn nhẫn với bản thân, nhưng tôi vẫn làm theo cách của phim kiếm hiệp. Khi thằng Đức còn lăn lộn, tôi chạy tới, ngồi đè lên người nó và tung một đấm thật mạnh vào hàm phải của nó. Tiếng "chát" vang lên đúng lúc tụi lớp chạy tới can ngăn. Tôi vẫn bình thường, còn thằng Đức thì choáng váng, nằm bất động:
- Thôi tụi mày, anh em mà đánh nhau làm gì? Bọn con gái ngồi kia mà đánh nhau à? – Một thằng lo lắng nói.
- Tao chỉ tự vệ thôi, nó đánh tao trước, tụi mày thấy mà? – Tôi nhún vai.
- Còn thằng này, mày đừng tưởng mày to con thì ngon, đá thì ngu mà thích thể hiện với ai? Lần này tao tha, lần sau là bệnh viện nhận mày đấy!
Mọi người há hốc mồm, đứa nào đứa nấy tròn mắt trước độ ngầu của tôi. Riêng thằng Đức, sau khi tụi kia đỡ dậy, vẫn chưa tỉnh táo, miệng đầy máu. Tôi thở dài:
- Thôi nghỉ đi tụi mày, tao về trước đây, hết vui rồi!
- Ừ thôi… thôi nghỉ anh em, bữa khác đá!
Sau buổi ấy, lớp tôi nhìn tôi khác hẳn. Dù tôi chỉ dùng một chiêu để hạ thằng Đức, bọn họ đã sợ tôi như sợ hổ. Sau này, tụi nó ít khi dám đá thô bạo với tôi, nếu không sẽ phải chạy lại xin lỗi. Nhưng tôi không phải kẻ tiểu nhân thích dùng nắm đấm giải quyết chuyện. Tôi đánh thằng Đức chỉ vì nó ra tay trước, nếu không chỉ cãi nhau vài câu rồi thôi.
Điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải là bọn họ nể tôi ra sao, mà là thằng Đức sau đó đã đến xin lỗi tôi và hỏi thăm gia cảnh:
- Xin lỗi mày, bữa trước… tao hơi nóng!
- Ờ, không có gì, miệng mày lành chưa?
- Cũng đỡ rồi, mày học võ à? Đánh nhanh quá tao chả thấy gì?
- Cũng có sơ sơ, không nhiều lắm.
- Chỉ tao với mày, tao cũng muốn học.
- Ờ vậy chiều rảnh chạy qua nhà tao, tao chỉ cho.
Thế mới hay, không đánh nhau không biết anh em. Từ hai đứa trẻ trâu sĩ gái đá bóng, tôi và thằng Đức đã trở thành bạn chí cốt suốt gần mười năm.
Giờ đây, tôi đang ngồi đối diện Ái Quyên, nhìn nàng ăn kẹo mút và làm bài tập tiếng Anh. Bỗng một bàn tay vỗ mạnh vào vai tôi khiến tôi giật mình, quay lại thấy thằng Nhật bảnh chọe đứng trước mặt:
- Phiền bạn tránh chỗ cho mình ngồi?
- Chỗ nào? Ghế của mày à? Tao có thấy tên mày đâu?
Thấy tôi không mấy thân thiện, nó giở thói côn đồ:
- Đm, biến chỗ khác, chỗ tao đang ngồi!
- À, đéo nha!
Tôi chẳng biết nó có phải thùng rỗng kêu to như thằng Đức hồi xưa không, nhưng với trình võ thuật hiện tại, tôi đủ tự tin hạ gục nó dễ dàng. Thằng Nhật nổi giận, quăng hai ly nước xuống đất khiến nước bắn tung tóe:
- Con mẹ mày, giờ thích gì?
Nó túm cổ áo tôi, hét:
- Gì nóng vậy em trai, tao cho mày 3 giây để buông ra bằng không hối hận!
- Buông cái đmm!
Mọi người xung quanh trở nên náo nhiệt. Thằng Đức cũng chạy tới, nhưng hôm nay nó chẳng mấy quan tâm, ngồi tám chuyện với thằng Linh lớp trưởng. Tôi vốn không thích làm náo động nơi đông người, nhất là trước mặt Ái Quyên, nên chỉ định dạy thằng Nhật một bài học.
Thằng Nhật người rắn chắc, giống y như thằng Đức, lại không cao bằng tôi. Tôi đá vào chân trụ khiến nó quỵ xuống, rồi khẽ kê nắm đấm sát thái dương nó. Thái dương nhạy cảm, nhẹ thì choáng, nặng thì ngất. Khác với ngày xưa, tôi chỉ khiến nó hoảng hồn, mặt tái xanh:
- Đã nói buông ra đéo nghe à?
- ….. !!! (Tiếng hét sợ hãi)
- Nay tao tha, cút chỗ khác, lần sau đéo nhẹ vậy đâu! À quên, dọn đống nước kia đi!
Chuyện diễn ra nhanh như chớp, chỉ tôi và thằng Nhật hiểu rõ. Kết thúc cũng y như ngày xưa, tôi tha mạng cho kẻ thù rồi bỏ đi.
May là giờ nghỉ trưa, thầy cô không có mặt, không ai gây rắc rối. Thằng Nhật phải è cổ dọn vũng nước đổ. Tôi tiến đến Ái Quyên, nở nụ cười… giả trân quen thuộc:
- Giỏi nhỉ, bày trò đánh nhau nữa cơ! – Nàng liếc nhìn tôi, lắc đầu.
- Hehe, có đánh nhau đâu, hiểu lầm thôi!
- Ờm, làm bài tiếp đi bạn Phong!
Ái Quyên chẳng quan tâm mấy đến chuyện vừa rồi, khiến tôi ngạc nhiên, tưởng nàng sẽ khen tôi ngầu. Nhưng đúng, đánh nhau có gì hay chứ?
Thằng Nhật sau đó vẫn mặt tái nhợt, đứng thở hổn hển, lau vũng nước. Mắt nó cứ hướng về phía tôi và Ái Quyên, nhưng tôi cảm thấy nó nhìn tôi nhiều hơn. Tôi không biết nó nghĩ gì, nhưng bằng trực giác, tôi đoán nó sẽ không bỏ qua chuyện dễ dàng. Mấy thằng tiểu nhân khó đoán, tôi chẳng thể biết trước được.
Nhưng đó là chuyện tương lai. Hiện tại, tôi vẫn tận hưởng niềm hạnh phúc nhỏ nhoi bên Ái Quyên. Nàng ngồi nhâm nhi kẹo mút, tôi miệt mài làm bài tập giúp nàng. Cảnh tượng ấy sao mà lãng mạn đến thế, giống hệt mấy cặp vợ chồng mới cưới, chồng làm việc, vợ thư giãn.
Buổi học hôm ấy trôi qua chóng vánh, nhưng tôi thấy thời gian học vẫn… quá ít, ước gì tiết học kéo tám tiếng để tôi ngắm Ái Quyên thoải mái. Nàng hôm nay cũng cởi mở hơn, chắc sau gần chục ngày tôi “bơ” nàng, nàng đã nhận ra “tầm quan trọng” của tôi rồi.
Chiều mưa nặng hạt, bầu trời tối sầm từ bốn giờ chiều. Tiếng sấm rền khiến tụi con gái trong lớp sợ chết khiếp, nhưng người tôi muốn thấy sợ nhất lại chẳng quan tâm. Ái Quyên vẫn chăm học, giận dỗi liếc tôi khi tôi trêu chọc:
- Sấm ghê quá nhỉ, không sợ à?
- Không, có gì mà sợ!
- Sợ đi mà! – Tôi năn nỉ.
- Huhu, sấm ghê quá à! – Ái Quyên giả vờ sợ.
- Sợ gì mà cười toe toét vậy?
- Được voi đòi tiên.
- Diễn bớt giả đi!
- Im, chép bài cho tôi đi!
Sau khi hành hạ tôi làm bài tập, nàng lại hành hạ tôi… chép bài dùm. Nàng chẳng sợ sấm mưa, nên kế hoạch đưa nàng về nhà đổ bể. Ái Quyên tự đi xe đi học chứ bộ, cần gì tôi? Chỉ có nước tôi chọc thủng bánh xe nàng mới chịu để tôi hộ tống.
Tạm biệt Ái Quyên, tôi trang bị áo mưa ra về. Lúc nãy tôi có gặp thằng Đức, nhưng hôm nay nó chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, như người dưng. Dù là bạn thân, nó bỏ bê tôi vì gái, thật đáng xấu hổ.
Trời mưa tầm tã, từng cơn nặng hạt hơn. Tôi mặc áo mưa nhưng vẫn bị mưa tạt vào mặt. Dừng xe, tôi đi chậm giữa cơn mưa, vừa tránh tạt mặt vừa ngắm cảnh. Cảm giác đi giữa mưa mà không ướt, thật tuyệt vời.
Đầu tiên tôi định vào quán net của nhỏ Nhi xăm trổ chơi vài ván, nhưng mưa quá to nên bỏ. Tôi chạy thẳng về nhà. Giữa cơn mưa, Sài Gòn vốn đông người bỗng trở nên vắng vẻ lạ thường. Chỉ khi Tết Nguyên Đán, phố xá mới hiếm hoi vắng hoe như thế.
Tôi từ tốn giữa mưa, nhưng gió mạnh khiến xe lảo đảo. Một cành cây văng vào mặt, may nhờ mũ bảo hiểm cứu mạng. Tôi tấp xe vào trạm xe buýt, mái che vẫn không ngăn được mưa hắt vào. Dựng xe, tôi mệt mỏi ngồi nghỉ chờ tạnh.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu cái gọi là duyên phận...
Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Kiếm Tôn