Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 24: Cơn giận dữ vô cớ
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi vốn là người hiền lành, nhân hậu, thích trêu chọc người khác, nhưng không phải lúc nào cũng thích làm kẻ hề. Tôi thường đùa cợt với những người thân thiết, hoặc chí ít là đủ để họ không giận khi tôi nói những điều kỳ quặc. Tuy không nóng tính, nhưng giọng nói và thái độ của tôi đôi khi khiến người khác nghĩ rằng tôi đang nạt nộ họ vô lý. Để cho rõ: tôi không bao giờ có ý xúc phạm hay quát mắng ai, chỉ là diễn xuất quá đỉnh mà thôi. Dài dòng như thế không phải để trốn tránh, mà là lời giải thích từ tận đáy lòng: tôi không phải kẻ cục súc, không muốn làm tổn thương Uyển My đến mức cô ấy đứng giữa sân trường khóc như mưa. Thực sự không phải vậy, huhu.
Nói đi nói lại, tôi không hiểu tại sao Uyển My lại khóc như vậy. Tôi chỉ đùa vài câu rồi bỏ đi, có chuyện gì đâu? Nhưng biết đâu, khi tôi lê lết xuống cầu thang, có kẻ nào đó đã trêu chọc cô ấy? Hoặc đó là vì tôi xuất hiện mà cô ấy gào to hơn, và mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt đầy sát khí? Nếu không phải tôi, thì không còn ai khác nữa.
Trong lúc bối rối, tôi chưa biết phải làm sao để ngăn Uyển My khóc. Bỗng nhiên, thằng Đức xuất hiện, chạy đến bên cô ấy. Chẳng rõ nó từ đâu tới, vì tôi đã thấy nó tạm biệt Uyển My rồi ra về từ 10 phút trước. Liệu nó có thấy chuyện vừa xảy ra không? Tôi nghi ngờ, nhưng có lẽ không có chuyện gì nghiêm trọng:
- My sao vậy? Ai làm gì My?
- Hức… không có gì đâu Đức…
Thằng Đức nắm vai Uyển My hỏi dò. Cô ấy không nói, nhưng ánh mắt cô hướng về phía tôi. Thấy tôi đứng không xa, thằng Đức lập tức lao tới, định tung một cú đấm đầy phẫn uất vào tôi. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi: thằng này chẳng bao giờ đủ trình để đánh trúng tôi, trừ khi nó đánh lén. Nắm đấm của nó vừa lướt qua mặt tôi, tôi đã nhanh chóng đá thẳng vào đầu gối nó khiến thằng Đức ngã chúi mặt xuống. Mọi người xung quanh chưa kịp phản ứng, chỉ có Uyển My hét lên:
- Aaa, Phong ơi, đừng mà!
Thằng Đức không bỏ cuộc. Nó bò dậy, tiếp tục lao tới với ánh mắt đỏ ngầu, sát khí. Tôi lùi về phía sau vài bước. Nó không vung nắm đấm nữa, mà tung một cú đá vào bụng tôi. Lực mạnh nhưng tốc độ chậm. Tôi có thể dễ dàng phản đòn, nhưng vì ánh mắt buồn của Uyển My, tôi chỉ né nhẹ và đá trụ khiến thằng Đức lại quỵ xuống. Không như tám năm trước, lần này tôi không đấm vỡ mồm nó, mà xốc cổ áo nó dậy, quát:
- MÀY ĐIÊN À???
- BUÔNG RA, CON M* MÀY!!!
Thằng Đức gạt tay tôi ra, ánh mắt long sòng sọc như muốn nuốt sống tôi, dù nó không đủ sức:
- Thằng chó, mày làm gì My? Tao đập chết m* mày!
Quả đúng, thằng này quả là trời đánh. Đến nước này vẫn muốn chịu đấm ăn xôi. Tôi cũng chẳng muốn đánh nó nặng, nhưng nếu cứ để nó đánh, tôi sẽ bị đuổi học. Đám học sinh trên tầng năm vây quanh, không ngăn cản mà còn quay phim, cổ vũ như xem gà chọi. Tôi lâm vào thế bi đát. Đánh nó dễ, nhưng sợ đuổi học; không đánh, nó cứ lao tới như thiêu thân.
Cảm thấy tình hình căng thẳng, tôi quyết định kết thúc nhanh. Tôi đỡ cú đá bên hông nó, rồi chụp gáy ấn đầu nó xuống, lên gối thật mạnh vào bụng khiến nó chỉ kịp "hự" rồi ôm bụng quỵ xuống. Tôi đỡ nó dậy, lôi ngồi lên ghế đá. Thằng Đức ôm bụng đau đớn, mặt nhăn như khỉ ăn ớt, nhưng ánh mắt bớt sát khí. Chưa kịp nói gì, Uyển My chạy đến, gạt tay tôi ra, hỏi thăm:
- Huhu, Đức có sao không? Có đau lắm không?
- Không… không sao, My đừng… ai da… đừng lo…
Thấy Uyển My chăm lo cho thằng Đức, tôi bỗng cảm thấy mình như bị lừa. Rõ ràng tôi mới là người bị đánh trước, nhưng cô ấy lại quan tâm an ủi nó. Tôi đứng nhìn đôi bạn trẻ ríu rít tình cảm, lòng tức tối:
- Có… có sao không mày? Tao… không cố ý đâu, tại mày…
Thằng Đức nhìn tôi bằng ánh mắt phẫn uất, nhưng chưa kịp nói gì, Uyển My đã quát tôi:
- Phong tránh ra đi!
- Ờ… ừ…
Bị quát giữa thanh thiên bạch nhật, tôi tức trong lòng. Mọi người đều thấy tôi mới là người suýt nữa no đòn, sao thằng Đức lại được âu yếm còn tôi bị đẩy ra rìa?
Uyển My ngồi bên cạnh thằng Đức, ân cần hỏi han, thỉnh thoảng xị mặt khi thấy nó đau. Đám đông giải tán dần, không ai được chứng kiến trận thư hùng. Tôi bị mấy thằng nhóc chửi rủa, xúc phạm danh dự. Vừa định lao tới, chúng đã chạy mất:
- Phong thôi đi! Đánh nhau vậy chưa đủ hả?
Uyển My nhìn tôi bằng ánh mắt ngấn lệ:
- Đâu… đâu có đánh nhau gì đâu.
- Ừ, không đánh nhau mà giờ như này đó.
- Nó đánh mình trước mà?
- Mình thất vọng về Phong lắm!
Nàng nhìn tôi hồi lâu, ánh mắt tràn đầy thất vọng. Rồi dìu thằng Đức bước đi, để tôi đứng đó ngạc nhiên và khó hiểu. Uyển My nói:
- Phong về trước đi, mình tự bắt taxi về được!
Cách cư xử của thằng Đức và Uyển My thật khó hiểu. Tôi không hiểu tại sao cô ấy giận tôi dữ vậy, trong khi tôi không chủ động đánh nó, và cũng không hiểu nó làm gì ở đây. Tôi chưa kịp giải thích, thằng Đức đã lao vào đánh tôi. Đánh nhẹ thì bị nói ỷ mạnh hiếp yếu, đánh nặng thì bị nói bạn bè không nương tay, để nó đánh thì tất nhiên vỡ mồm. Từ bao giờ, kẻ bị đánh lại trở thành đối tượng để chửi rủa? Càng nghĩ càng tức, tôi đá vào tường "rầm", chút nữa làm đổ chậu cây. Chân đau ít, lòng đau nhiều. Mới hôm qua còn tình cảm, nay Uyển My đã quay mặt bênh vực thằng Đức, khiến tôi không thể nuốt trôi cục hận.
Ngoài trời mưa rào rào như trút, trong lòng tôi cũng vậy. Chỉ trong vài phút, tôi cảm thấy như mất đi cả người anh em chí cốt lẫn cô bạn thân. Cả hai về chung chiến tuyến, nhưng đáng buồn, chiến tuyến ấy lại đối đầu với tôi. Nghĩ ngợi bế tắc, tôi bước mệt nhọc xuống tầng trệt. Sáng nay, ba mẹ Uyển My còn dặn tôi đưa cô ấy về, ăn cơm cùng gia đình, giờ cô ấy lại đòi đi taxi. Nàng không muốn tôi làm lá chắn nữa sao? Không sợ người ta đem sính lễ hỏi cưới? Hàng trăm câu hỏi nhảy nhót trong đầu, tôi muốn phát điên.
Lần trước bị Ái Quyên ngó lơ, tôi không khó chịu như thế. Có lẽ tôi đã sai lầm khi nghĩ Uyển My sẽ không tránh xa tôi. Nàng luôn phá tan im lặng khi tôi trốn tránh, đã hứa sẽ không bao giờ im lặng với tôi nữa. Uyển My xinh đẹp, hòa nhã, nhưng không bao giờ để bụng. Sao lần này lại nói nặng lời, giận dỗi không thèm để tôi đưa về? Nàng không nhớ rằng nếu tôi không có mặt, cô ấy sẽ bị người ta đem quà hỏi cưới chứ.
Kế hoạch đi chơi với Ái Quyên buổi chiều bị mưa hủy, bạn thân không muốn tôi dự sinh nhật, rồi tôi lại làm Uyển My khóc, đánh thằng Đức, nhận lấy trách móc. Kết thúc buổi chiều "trong mơ", tôi bị Uyển My lơ đi khi bước xuống tầng trệt, nơi cô ấy và thằng Đức đang trò chuyện vui vẻ. Thằng Đức ôm bụng nhìn tôi đầy khó hiểu. Nàng quay đi ngay khi thấy tôi.
Tôi không biết có phải mình quá nhạy cảm không, nhưng thoáng nghĩ: thằng Đức có cố tình làm vậy trước mặt Uyển My không? Việc tôi đánh nó có phải là kế hoạch thành công của nó? Đó chẳng phải là cái cớ rõ ràng để tôi không dự sinh nhật, và Uyển My không quan tâm tôi có mặt hay không? Thằng Đức hiểu tôi nhất, biết rằng nó không thể thắng tôi, nhưng vẫn lao vào tấn công không ngừng. Nó thừa biết rằng tôi sẽ không nặng tay, dù nó có muốn giết tôi. Tôi chỉ không hiểu: nó nghĩ ra kế hoạch này từ khi nào, hay chỉ là phút bốc đồng? Hoặc tôi nghĩ quá nhiều rồi?
Chiều hôm ấy, có người bần thần hồi lâu…