Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 25: Diễn xuất bộc phát
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ nhỏ đến giờ, tôi ít khi quan tâm hay muốn phá đám chuyện tình cảm của người khác, trừ hồi cấp 3 hay hùa theo mấy đứa trong lớp chọc ghẹo mấy đứa thích phim Hàn. Theo tôi, khi người ta đã yêu nhau, dù bên ngoài có châm chọc thế nào, mối quan hệ ấy cũng khó tan vỡ trừ khi một trong hai muốn. Đó từng là định nghĩa tôi tâm niệm: tình yêu tan vỡ khi xuất hiện người thứ ba, nhưng đó là chuyện của tình báo, còn chuyện của tôi lúc này hoàn toàn khác. Tôi có tiền cũng chẳng nghĩ mình sẽ rơi vào tình huống rắc rối như thế này. Chuyện đơn giản: hai người bạn thân của tôi đang yêu nhau, nhưng người bạn thân lâu năm của tôi lại thích người bạn mới, và người bạn mới ấy lại hay nói chuyện với tôi. Vậy là người bạn thân lâu năm nổi cơn ghen, làm đủ trò để giành lại sự chú ý của bạn mình. Nghe có vẻ rối, nhưng chỉ vậy thôi, tôi cũng chẳng biết giải thích sao cho rõ.
Sau cuộc ẩu đả nảy lửa, cơn mưa buổi trưa chẳng thể xoa dịu được mối quan hệ giữa ba chúng tôi – nhất là giữa tôi và hai người kia, vì họ chẳng hề có cùng suy nghĩ. Thằng Đức lao tới đánh tôi, rồi nằm lăn ra, nhưng tôi cảm giác hành động của nó không phải ngẫu nhiên. Nếu nó lên kế hoạch trước, làm sao nó biết tôi sẽ khiến Uyển My khóc, để nó ra tay cứu mỹ nhân, vừa loại tôi khỏi cuộc chiến, vừa lấy lòng nàng? Phương án ấy bị loại bỏ, chỉ còn cách nó phản ứng quá nhanh trong tình huống đó. Có thể tôi làm Uyển My khóc khiến nó tức giận, nhưng chắc chắn không đủ để nó hành động như vậy. Suy đi tính lại, tôi nghĩ thằng Đức đang diễn một vai để đời, tận dụng cơ hội dẹp bỏ cái gai trong mắt.
Tôi đứng nhìn sang Uyển My và thằng Đức. Hai người đã bắt đầu nói chuyện, thỉnh thoảng Đức ôm bụng, Uyển My tỏ ra lo lắng. Chuyện nó đau bụng là dễ hiểu, vì tôi đá nó quá mạnh hồi nãy, may mà không sao. Lúc này tôi chẳng biết nên làm gì, nói gì để chuộc lỗi. Tôi không cố ý đánh Đức, chỉ tự vệ thôi. Nhớ lại, khi tôi đá Đức ngã, Uyển My không bảo "đừng đánh nhau nữa", mà chỉ nói "Phong ơi, đừng mà". Với người ngoài cuộc, họ sẽ nói cả hai dừng lại, nhưng Uyển My biết tôi biết võ từ cấp 3, lại luyện võ nhiều năm sau này, nên lời cô ấy tức là: "Đừng đánh Đức nữa, Phong, người biết võ sao lại đánh người không biết". Tôi không nghe theo, vì trong lúc nóng giận, buộc phải ngăn nó lại, kẻo hậu quả khôn lường. Nhưng Uyển My có hiểu tôi không?
Nếu mọi chuyện dừng ở đó, tôi đã bỏ về nhà. Nhưng tình thế khiến tôi không biết xử trí sao. Tôi đưa Uyển My đến đây, phải đưa nàng về, chưa kể còn hứa với ba mẹ cô ấy về họp mặt buổi trưa. Thực ra, tôi chẳng cần làm vậy, chẳng có gì xảy ra với tôi, vì tôi không liên quan đến rắc rối của gia đình Uyển My. Nhưng cô bạn đáng yêu của tôi đang gặp rắc rối, nếu không có tôi giúp, nàng có thể phải lên xe hoa ngay mai. Một nửa tôi muốn bỏ mặc cô ấy với Đức, nửa kia lại muốn kéo nàng về. Những lúc như thế, tôi thấy tủi thân quá.Ước gì Ái Quyên ở đây, nàng sẽ không để họ bắt nạt tôi như vậy.
Sau khi suy nghĩ, tôi quyết định tiến đến Uyển My. Lúc đầu cô ấy ngó lơ, nhưng rồi nhận ra tôi là cứu tinh trong kế hoạch thoát khỏi hôn ước của nàng, nên có chút dè dặt. Tôi không chờ lâu, tiến tới:
- Về thôi, Uyển My, trễ rồi đó!
Uyển My nhìn tôi bằng ánh mắt đăm chiêu, rồi liếc Đức. Cô ấy bối rối, chưa kịp phản ứng. Chỉ có Đức nghi ngờ:
- Là sao vậy, My? Hai người… đi chung à?
Tôi định ngó lơ, nhưng thấy đây là cơ hội tạo xích mích:
- Rồi sao? Việc của mày à? Về đi Uyển My, ba mẹ chờ kìa!
- Ba… ba mẹ??
Hai tiếng "ba, mẹ" ngọt như mía lùi từ miệng tôi khiến Đức sợ hãi, mồ hôi túa ra. Nó chắc nghĩ: "Con trai với con gái đi chung xe, lại gọi ba mẹ cô ấy ngọt thế, còn gì mà nói". Nhưng tôi chỉ đang cố tình làm quá lên để Đức ghét tôi hơn. Uyển My đứng ngây người, có lẽ không biết giải thích sao với Đức. Rõ ràng trước đó họ đứng chung chiến tuyến, mắng tôi, nhưng niềm vui chẳng được bao lâu. Tôi nắm tay Uyển My kéo đi:
- Về thôi, không là có chuyện đó!
- My… My về trước nhen Đức, chuyện kia mai mình bàn tiếp!
Đức không trả lời, chắc không nghĩ nổi cảnh tượng này: người bạn thân nhất của mình lại nắm tay người con gái mình thích đi giữa đám đông, còn cô ấy không phản ứng gì. Nó đứng nhìn theo, mắt đầy hoảng sợ. Lúc đó tôi nghĩ mình ngầu, là bước tiến trong diễn xuất, nhưng thực ra, hành động bộc phát của tôi đã khiến tôi và Uyển My gặp rắc rối không tưởng.
Sau khi đi xa đủ để tránh sự nghe ngóng của bạn bè, tôi buông tay Uyển My:
- Uyển My, mình xin lỗi chuyện lúc nãy, mình không cố ý đánh nó đâu, tại nó… đánh mình trước ấy chứ!
Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt không còn giận:
- Đừng có làm vậy nữa nha, mình không muốn hai người… xích mích đâu!
- Ừ, mình cũng không cố ý đánh Đức đâu, tại nó… hăng máu quá, buộc lòng phải vậy.
- Xin lỗi Phong nhiều, nãy mình hơi… nặng lời.
- Haha, không sao, có gì đâu.
Uyển My nhìn tôi, như muốn thổ lộ bí mật nào đó, nhưng ngập ngừng hồi lâu:
- Uyển My sao thế? Có cảm sốt gì không vậy?
Tôi sờ trán cô ấy, vẫn mát, không bệnh tật. Tôi nắm tay cô ấy, kiểm tra xem có trầy xước không. Mọi việc diễn ra quá nhanh, tôi chưa kịp kiểm tra:
- Tay chân nguyên vẹn, không xây xát gì cả, chứ sao vậy?
Cô ấy đỏ mặt:
- Ừm, thiệt ra thì, có chuyện này…
- Hửm?
- Đức có mời mình cuối tuần đi sinh nhật bạn ấy…
Tôi nhún vai:
- Ừa, thì đi thôi chứ sao.
- Nhưng mà… Đức với Phong như vậy…
Uyển My nhíu mày, đáng yêu:
- Thì mình không đi đâu, Uyển My đi đi cho Đức nó vui!
- Vậy… mình đi nhé?
- Ừa, đi đi chứ sao nữa, hỏi gì lạ.
- Hì hì.
Thành thật mà nói, tôi ngày ấy ngây thơ lắm. Sau nhiều lần bị thả thính rồi biến mặt, tôi học được kinh nghiệm: những lời ngọt ngào của con gái, tôi bình thường hóa nó, coi là vô tình. Tôi cũng không tự tin mình sẽ được ai để ý, huống hồ là Uyển My xinh đẹp dịu dàng:
- Phong ở nhà đừng buồn nhé, mình mang bánh kem về cho, hì!
- Khùng quá, sinh nhật thằng Đức mình đi mãi rồi, có gì đâu, kệ đi!
- Ừm, vậy thôi, mình về ha! Ba gọi nè!
Cô ấy trả lời bác trai, tôi nhìn thương hại về phía Đức. Nó vẫn đứng nhìn chúng tôi. Tôi cảm thấy áy náy, dù không cố ý, nhưng hành động của tôi khiến nó buồn. Dù tôi không định tiến tới với Uyển My, nhưng sự quan tâm đặc biệt của cô ấy dành cho tôi khiến tôi không khỏi nghi ngờ. Tình yêu chẳng có đúng sai, chỉ cần theo tiếng gọi trái tim, dù hậu quả thế nào.
Tôi hít sâu, nhìn thẳng vào mắt Uyển My:
- Uyển My nè, thằng Đức nó thích Uyển My lắm đó, biết không?
- Mình…
- Nó cũng tâm sự với mình nhiều lần rồi. Mình là bạn thân của nó, nên không biết nói sao.
- Thiệt ra thì, mình cũng biết… là Đức rất quan tâm đến mình… mình cũng rất mến bạn ấy… nhưng…
- Chưa đánh mà khai nhé, haha!
- Vô duyên ghê luôn đó!
Tôi cắt ngang câu nói của Uyển My, vì sợ nghe vế sau – tôi sợ những lời không hay. Lúc ấy, tôi nói một điều không nên nói, khiến chuyện của tụi tôi rẽ sang hướng khác:
- Mình cũng đang… theo đuổi Ái Quyên, Uyển My thấy… được không?
Hôm ấy, tôi không biết tại sao mình nói vậy, vì chuyện của tôi chẳng giải quyết được gì, trái lại càng khiến mọi thứ phức tạp hơn. Sự vô tư của tôi đã phải trả giá đắt, đắt gấp trăm lần những gì tôi gây ra.
Khoảnh khắc ấy…
Đề xuất: Khiêu vũ giữa bầy Les