Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 26: Sự mập mờ
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẳng thắn mà nói, lúc này tôi chẳng biết phải gọi mối quan hệ giữa tôi và Uyển My là gì. Trên tình bạn, dưới tình yêu ư? Cũng không hẳn. Chúng tôi thân nhau thật, nhưng thời gian chưa đủ để thấu hiểu nhau đến mức đó. Thế nhưng, nếu bảo chỉ là bạn bè đơn thuần thì thật khó tin. Bạn bè mà suốt ngày thì thầm chuyện riêng, tâm sự đủ thứ, chưa kể những lần tôi đưa đón Uyển My đi học, hay tự tay làm bánh cho cô ấy ăn... Nói tôi không cảm nhận được chút tình cảm nào từ Uyển My thì không đúng. Tôi có biết, có vô thức cảm nhận được, nhưng lý trí lại không muốn chấp nhận điều đó. Nó cứ gạt phăng mọi suy nghĩ ấy đi hết lần này đến lần khác.
Tuy vậy, đó không phải lỗi của tôi, cũng chẳng phải lỗi của Uyển My. Lúc đầu, tôi cứ nghĩ Uyển My đối xử đặc biệt với tôi vì tôi đã gây được thiện cảm ban đầu. Có lẽ điều đó vẫn đúng, nhưng liệu có tiến xa hơn chút nào không, tôi thật sự không dám chắc.
Tính tôi vốn cẩn thận, chưa chắc chắn điều gì tôi không dám hành động quá mức. Dù biết Uyển My quan tâm tôi, nhưng vì cô ấy chưa bao giờ nói thẳng ra, cũng chẳng có dấu hiệu rõ ràng, tôi đành cho rằng đó chỉ là tưởng tượng của mình. Sự đơn giản ấy giúp tôi tránh khỏi nhiều tình huống ngượng ngùng, nhất là khi bị gọi nhầm tên – như lần tôi vô tình đáp "ơi" khi bị gọi tên "Phong" trong lớp.
Hôm nay, tôi cũng né tránh mối quan hệ mập mờ giữa tôi và Uyển My bằng một câu nói không thể vô duyên hơn:
— Mình đang theo đuổi… Ái Quyên, Uyển My thấy… được không?
Vừa nói xong, tôi nhận ra mình vừa tiết lộ một sự thật ngu xuẩn chẳng liên quan gì đến cuộc trò chuyện. Nhưng đã nói ra thì không thể lấy lại được. Uyển My nhìn tôi với ánh mắt khó tả: ngạc nhiên nhưng không biểu cảm rõ ràng. Chúng tôi im lặng nhìn nhau vài giây, lòng tôi thấy ray rứt khó tả.
Uyển My cúi mặt xuống, rồi ngước lên cười – nụ cười quen thuộc nhưng lần này có chút khác lạ:
— Ừm, hì hì, được quá đi chứ, cố lên Phong nhen!
Tôi bối rối không ngờ Uyển My phản ứng nhẹ nhàng như vậy. Tôi tưởng cô ấy sẽ khó chịu hơn nhiều.
— Ừ… ừa… thôi mình về đi, trưa lắm rồi, cả nhà đợi!
Uyển My không nói gì, chỉ mỉm cười rồi quay đi, bỏ lại tôi với bao ngờ vực không lời giải. Thằng Đức đứng nhìn chúng tôi chằm chằm, như thể không muốn bỏ lỡ bất kỳ cử chỉ nào của Uyển My và tôi.
Tôi chạy ra xe lấy áo mưa cho Uyển My. Thật lạ, từ khi tôi mua bộ áo mưa mới, chỉ có cô ấy mặc. Nghĩ đến đó, tôi bật cười, đưa áo mưa cho cô:
— Phong nè!
— Hửm, mình nghe.
— À thôi, không có gì, hì!
Ái Quyên thường khó hiểu, nhưng sau thời gian dài, tôi khẳng định Uyển My mới là cô gái khó hiểu nhất. Nàng nói những lời đầy ý nghĩa, đặt những câu hỏi không có lời đáp, gọi tên tôi một cách kỳ lạ... Đẹp mà ngốc nghếch đến thế, thật khó tin.
Bỏ qua ánh nhìn giận dữ của thằng Đức – kẻ vừa bị tôi đánh – tôi vẫn theo thói quen chuẩn bị mọi thứ cho Uyển My. Dù cô ấy không nói "cảm ơn" như thường lệ, nhưng hôm nay nàng im lặng, chỉ mỉm cười khó hiểu. Lúc nào tôi muốn nàng nói chuyện, nhưng khi nàng im lặng, tôi lại thấy khó chịu.
Suốt đoạn đường về, tôi muốn hỏi Uyển My hàng trăm điều, nhưng miệng tôi như dính keo, chẳng thốt nên lời. Trời mưa nhẹ, Uyển My yên lặng ngồi nhìn cảnh vật, chìm trong suy nghĩ riêng. Chúng tôi như hai người hoàn toàn xa lạ, chẳng ai quan tâm đến ai.
Tôi quên mất rằng chỉ một lúc nữa thôi, tôi sẽ diện kiến gia đình Uyển My – không phải với tư cách bạn bè, mà là "bạn trai" của tiểu thư xinh đẹp này. Tôi chưa bao giờ ra mắt gia đình bạn gái, chỉ có sự chân thành làm gốc. Dù đây chỉ là màn kịch, nhưng trước gia đình Uyển My, sự lo lắng vẫn hiện hữu.
Con đường hôm nay dài thật dài, xa thật xa khi chẳng còn những lời động viên của Uyển My phía sau. Tôi nói theo đuổi Ái Quyên không phải vì thật lòng, cũng chẳng cần lời khuyên từ Uyển My. Tôi chỉ muốn dập tắt mọi thứ để không còn cảm giác tội lỗi mỗi khi đối diện với thằng Đức – người bạn thân suốt mười năm.
Tôi không cần biết Uyển My có tình cảm với mình hay không, chỉ cần dập tắt mọi chuyện là xong. Ít nhất, đó là suy nghĩ của tôi lúc đó.
Về đến nhà Uyển My, tôi thấy trước cửa có một chiếc Maybach S450 trắng sang trọng. Uyển My khựng lại, quay sang tôi với đôi mắt đỏ hoe:
— Uyển… Uyển My! Sao thế hả?
— Hì… không… không sao đâu Phong!
Tôi không biết nên vui hay buồn. Dù gì, thái độ của Uyển My từ lúc nãy đã rõ ràng: cô ấy có tình cảm với tôi. Sau khi nghe tôi nói về Ái Quyên, tâm trạng cô ấy thay đổi rõ rệt – từ vui vẻ, hồ hởi sang im lặng, trầm tư, rồi giờ đây lại khóc thút thít. Tôi và Ái Quyên chẳng có gì, nhưng tôi không dám tiến tới với Uyển My vì lời hứa với thằng Đức. Những suy nghĩ, câu hỏi cứ tuôn trào trong đầu, chẳng biết làm sao cho vừa.
— Nín đi, ba… hai bác trong nhà đợi kìa!
Tôi đổi từ "ba mẹ" sang "hai bác" như một thói quen:
— Ừm, mình… vào ha!
— Lau mặt đi kìa, mắt mũi đỏ hoe thế kia!
— Mình không sao, đi thôi Phong!
— Ừ… Uyển My vào đi, mình dắt xe.
Lúc này, tôi chỉ muốn thời gian ngừng trôi. Không phải vì tôi muốn tận hưởng, mà vì tôi sợ phải đối mặt với Uyển My, với gia đình cô ấy – những người vẫn tưởng tôi và Uyển My là một đôi yêu nhau say đắm. Nếu là bình thường, tôi đã mạnh dạn theo đuổi Uyển My ngay. Nhưng lúc này, tình cảnh của tôi thật ngặt nghèo.
Từ đầu, tôi đã xác định mục tiêu là Ái Quyên – cô gái xinh xắn, thu hút. Và tôi đã hứa với thằng Đức rằng sẽ không bao giờ có ý gì với Uyển My. Lý do không phải vì Ái Quyên hơn Uyển My, mà bởi Uyển My dường như là một đẳng cấp hoàn toàn khác – tôi không đủ tự tin, không xứng với cô ấy. Gia đình tôi có của ăn của để, nhưng so với gia thế của Uyển My, quả là một trời một vực.
Uyển My vẫn đứng trên bậc thềm chờ tôi dắt xe vào. Cô ấy không bỏ đi như tôi tưởng:
— Giúp mình một chút nữa nha, cảm ơn Phong!
— Có… có gì đâu, đừng cảm ơn nữa!
— Hì…
Tôi hít một hơi thật dài, cùng Uyển My bước vào nhà. Dù chẳng có gì xảy ra, tôi vẫn cảm thấy hồi hộp như lần đầu bước vào lễ đường đám cưới.
— Dạ, con chào hai bác, con chào… bác, em chào anh!
Tôi được ba mẹ dạy dỗ kỹ lưỡng về lễ nghĩa, nên không bao giờ cảm thấy xấu hổ hay lo lắng bị người ta cho là vô lễ.
Trong phòng khách sang trọng của gia đình Uyển My là ba mẹ cô ấy, dì Út giúp việc và một người đàn ông trung niên đạo mạo – có vẻ là bạn của bác trai. Bên cạnh ông ấy là một anh chàng vô cùng đẹp trai, chắc hẳn là "vị hôn phu" tương lai của Uyển My:
— Ừm, hai đứa vào rửa mặt mũi chân tay đi rồi cả nhà dùng cơm nhé!
Bác trai nói:
— Chà, cái My đây hả? Trời ơi không gặp mấy năm mà cháu lớn quá, đẹp y như mẹ hồi trẻ!
Giọng người đàn ông phấn khởi:
— Dạ, cháu chào bác Hoàng, bác vẫn nhớ cháu ạ?
— Khà khà, nhớ chứ, làm sao mà quên được, hồi mẹ mày chuyển dạ, bác còn chở bố mày vào bệnh viện đấy!
— Dạ, hì.
— Còn đây là?
Người đàn ông tên Hoàng chỉ tay về phía tôi với ánh mắt thân thiện:
— Dạ con chào bác, con là… bạn… của Uyển My ạ.
Tôi bỗng dính cứng miệng, không dám nói "bạn trai" như trong đầu tôi nghĩ. Áp lực trong căn phòng này quá lớn:
— Bạn trai của cháu đó bác.
Uyển My như đọc được suy nghĩ của tôi, nhanh chóng đáp thay:
— Ừ… vậy hả? Chào cháu nhé!
— Dạ con chào bác, con tên là Phong.
Bác Hoàng mỉm cười thân thiện với tôi và Uyển My, quay sang tiếp tục chuyện với gia đình cô ấy. Tôi cảm thấy bác ấy có thể là người không khó khăn với con cái, chí ít không ép buộc Uyển My làm những điều cô ấy không muốn. Một con người hào sảng, tràn đầy năng lượng.
Tôi khẽ nhìn Uyển My, thở phào nhẹ nhõm khi cô ấy nháy mắt nhìn tôi, mỉm cười rồi kéo tay tôi bước vào. Nhưng niềm vui chẳng được bao lâu, tiếng anh chàng đẹp trai kia phá tan không gian ấm áp:
— Bạn trai của My xem ra nhát gan quá nhỉ?
Nếu không có Uyển My bên cạnh, tôi đã không kìm được mà chửi thề:
— Định mệnh!
Đề xuất: Cô gái chạy ra khỏi lớp và biến mất