Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 3: Ký ức ngọt ngào dưới cơn mưa
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đối với nhiều người, ký ức tuổi thơ gắn liền với những trận mưa rào mùa hạ, khi được thoả thích chạy nhảy giữa cơn mưa mà chẳng màng đến lời can ngăn của người lớn. Những giọt mưa ngày ấy như những hạt ngọc quý, khắc sâu vào tâm trí mỗi người và trở thành dấu ấn khó phai. Nhưng tôi lại khác. Tôi không thích tắm mưa chút nào. Mỗi lần dầm mình dưới mưa, tôi lại bị sốt cao từ 38 đến 39 độ, thậm chí có khi còn bị co giật khiến bố mẹ tôi hoảng sợ tưởng chừng mất con. Lúc ấy, tôi còn nhỏ, chưa hiểu hết sự nguy hiểm của những cơn co giật, nhưng tôi vẫn không thích cảm giác bị ướt át, nằm liệt giường nhìn người thân lo lắng. Tôi chỉ mong mình khỏe mạnh, tự do chạy nhảy như bao đứa trẻ khác. Thậm chí, tôi còn giả vờ ốm để trốn học, nhưng chưa bao giờ tôi muốn nằm liệt giường như lúc này.
Dẫu không thích tắm mưa, tôi vẫn có cảm giác thích thú mỗi khi đi bộ dưới cơn mưa, tận hưởng những giọt nước bắn tung tóe bên cạnh mà không bị ướt. Tôi thích ngồi giữa không gian rộng mở vào những ngày mưa, lắng nghe tiếng mưa rơi và thưởng thức giai điệu da diết của bản nhạc *Kiss The Rain*. Cho đến tận bây giờ, khi viết những dòng này, tôi vẫn cảm thấy một nỗi xúc động lạ kỳ mỗi khi nghe thấy tiếng mưa. Cơn mưa ấy đã kéo theo biết bao kỷ niệm, và một trong số đó là kỷ niệm về lần đầu tiên gặp cô gái ấy.
Sân trường lúc này vắng tanh, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp và bóng dáng một cô gái đang đứng ngóng đợi. Tôi chợt dừng lại khi nhận ra Uyển My vẫn đứng đó, nàng như đang mong chờ ai đó nhưng rồi lại thôi. Hít một hơi sâu, tôi lấy hết can đảm bước đến gần cô gái:
- Sao My chưa về?
Nàng nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe như thể hỏi:
- Bạn... bạn biết tên mình hả?
- Ừa, mình học cùng lớp mà. My không nhớ mình à? Lúc nãy mình trêu thầy bị ném phấn vào đầu đó.
Uyển My chớp mắt, thoáng nhìn xa xăm rồi quay trở lại, nở một nụ cười tươi rói, tươi như cách cô ấy vẫn làm say mê biết bao chàng trai:
- Ừa, mình nhớ rồi. Bạn tên gì nhỉ?
- Mình tên Phong, Thanh Phong. Thanh trong "Thanh Phong" và Phong trong "Thanh Phong" – tôi tếu táo.
- Hì, vậy mà cũng nói được.
- Hehe, mình mà. Sao My chưa về đi? Trưa rồi đó.
Cô gái nhìn tôi ái ngại, rồi thoáng bối rối lấy điện thoại ra xem:
- Ừm, mình gọi Grab lâu rồi mà không có ai nhận. Chắc mưa lớn quá họ ngại chứ gì.
- Ừa, đúng rồi. Mưa lớn nên Grab tắt app hết rồi. Nhà My không có xe hả mà phải đi Grab đến trường vậy? – tôi hỏi khó hiểu.
Uyển My khẽ đỏ mặt, ấp úng:
- Thiệt ra thì... mình không biết lái xe, nên... phải đi Grab.
- À rồi, thế sao My đủ 18 tuổi chưa mà chưa biết lái xe?
Uyển My nhíu mày:
- Vô duyên.
- Uầy, mình xin lỗi, mình đùa thôi – tôi xìu mặt, chưa gì đã chọc giận cô gái rồi.
Dù lo lắng và mong đợi của Uyển My, cơn mưa vẫn nặng hạt không hề ngớt, lộp bộp rơi trên mái tôn nhà để xe, tạo nên bản nhạc ồn ào nhưng tĩnh mịch. Tôi nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ trưa. Nhà tôi có luật bất thành văn: dù làm gì, cứ 11h30 đến 12h cả gia đình sẽ tập trung ăn cơm, tối thì 19h đến 19h30 lại điểm danh. Luật lệ tưởng chừng vô lý ấy đã giúp gia đình tôi gắn bó suốt 24 năm:
- Thế này đi, Phong đưa My về nhé, chịu không?
Uyển My khẽ bối rối, ném ánh mắt ngờ vực về phía tôi:
- Ưm... thôi, để mình tự về!
- Hay quá ha, tự về bằng cách đứng đợi đến hết mưa hả?
- Kỳ cục! – cô gái giận dỗi.
Tôi biết Uyển My đang lo sợ trước lời mời của mình, nhưng chưa quen biết gì đã đề nghị đưa cô gái về, chưa bị công an túm cổ cũng là may. Tôi vội nói:
- Thế này đi, mình đưa My về. Nếu không yên tâm, bây giờ như này đi.
- Ừm, như nào vậy? – cô gái thỏ thẻ.
- My gọi điện về nhà, nói có bạn đưa về, chụp biển số xe mình gửi tin nhắn, nhà My sẽ yên tâm hơn, được không?
Sau vài giây đắn đo, cô gái lấy điện thoại ra chụp hình chiếc xe rồi gửi tin nhắn về nhà như tôi nói. Dù lần đầu gặp nhau, tôi vẫn cẩn thận hơn. Trời vẫn mưa, đang mưa và sẽ mưa. Không lên xe tôi đưa về thì phải đợi đến tối. Nhưng dù sao, tôi vốn không quan tâm đến mấy cô gái khác, dù đi bộ lội mưa cũng chẳng bận tâm. Tôi đã không quan tâm đến cô gái nào thì chẳng ai có thể bắt tôi phải để mắt đến họ. Nhưng người tôi muốn đưa về bây giờ lại biến mất từ lâu. Ái Quyên đối với tôi như một giấc mơ, đến bất ngờ và rời đi nhanh chóng.
Sau khi báo về nhà "giao phó thân phận" cho tôi, Uyển My vẫn tỏ ra đắn đo, lưỡng lự:
- Rồi sao đây, tiểu thư? Quyết định nhanh rồi về nè!
- ...
- Trời mưa to như này mà đợi đến 6-7 giờ tối mới hết, chậc!
Tôi giả vờ không biết, khiến Uyển My đứng ngồi không yên. Cô gái mấp máy môi, ngại ngùng:
- Vậy... phiền Phong đưa mình về nhé, hì!
- Hehe, không phiền tí nào. Mời tiểu thư lên...
Tôi chợt sững người khi nhớ ra một bí mật kinh thiên động địa: tôi rất ghét áo mưa cánh dơi – loại áo mưa phủ lên xe, cho 1-2 người. Loại áo mưa đó chỉ thích hợp khi trời mưa nhỏ, không gió, còn gió mạnh thì mặc cũng như không, đều ướt hết. Vì thế, tôi đã đổi sang áo mưa bộ, cách mặc giống như quần áo bình thường, gọn nhẹ, thoải mái. Lúc nãy, tôi vẫn tự khen mình thông minh khi mua loại áo mưa này. Nhưng giờ đây, tôi nhận ra một điểm yếu chết người: áo mưa bộ chỉ dành cho... một người. "Khốn nạn, mai phải mua thêm một bộ nữa mới được" – tôi nghiến răng tức giận.
- Sao vậy... Phong? – cô gái lo lắng.
- À... tại Phong chỉ có một bộ áo mưa thôi, mà...
- Vậy thôi, Phong về đi, kệ mình – cô gái e ngại.
- Không được. Thôi như này đi, nhà mình gần trường lắm, đi tầm 2 phút là tới. Về tắm nước nóng cũng được, không sao. My mặc vào đi kẻo lạnh!
- Nhưng mà...
Tục ngữ xưa có câu: "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân". Một cao thủ võ lâm đầy dũng mãnh như tôi khi đứng trước Uyển My cũng phải run chân mỏi gối. Thế nhưng không biết sao, giờ tôi nói xạo trơn như bôi mỡ. Nhà tôi đến trường cũng gần... 30 phút chứ không phải 2 phút. Nhưng vì cô gái, vì tương lai con em chúng ta, tôi sẵn sàng chịu mưa đưa cô về:
- Không sao cả, mình con trai khỏe lắm, My mặc vào đi kẻo ướt mai bệnh khỏi đi học cho xem!
- ...
Cô gái nhìn tôi với ánh mắt đầy hối lỗi. Trời ơi, em đâu có lỗi gì, lỗi là do tôi đã say mê vẻ đẹp của em mà thôi:
- Nào, mặc vào để mình dắt xe!
Uyển My không nói gì, lặng lẽ đi theo sau lưng tôi. Lúc này, nhìn cô gái nhỏ bé như con mèo con, tôi muốn ôm chặt lấy. Nhưng là một đấng hào kiệt, tôi không thể lợi dụng thời cơ làm điều xằng bậy với con gái nhà lành. Tôi giúp cô mặc áo mưa, rồi nhanh chóng lên xe, sẵn sàng cho nhiệm vụ quan trọng:
- Khoan! Chờ 2s!
- ...
Tôi khẽ cúi xuống, gạt hai bên gá để chân để Uyển My dễ dàng leo lên xe. Ngày xưa mỗi lần chở con gái, tôi chẳng bận tâm lắm. Dần dà, tôi nhận thấy con gái luôn muốn được chăm sóc, nên tôi đã tập thành thói quen. Bất kể người ngồi sau lưng tôi là con trai hay con gái, già hay trẻ, tôi đều làm như vậy, một hành động nhỏ nhưng chứa đầy tâm ý:
- Rồi, xong xuôi! Mời tiểu thư lên!
- Hì, chu đáo ghê. Cảm ơn Phong nhiều! – cô gái cười, không cần nhìn, tôi cũng biết đó là nụ cười như thế nào.
- Bám vào hai bên áo khoác của Phong đi kẻo ngã, đi nhé!
Uyển My nghe lời, khẽ bấu vào hai bên áo khoác của tôi trước khi hai đứa lao đầu vào cơn mưa giữa trưa hè.
Trời vẫn rả rích mưa, nhưng từng giọt rơi xuống không còn lạnh lẽo như ban đầu. Bầu trời xám xịt kéo theo những đám mây khổng lồ như sắp rơi xuống bao trùm hết thảy. Tôi chở Uyển My băng qua những cung đường thành phố. Mưa không lạnh, chỉ hơi mát, nhưng những cơn gió rít khiến cơ thể tôi không làm chủ được, run lên bần bật. Uyển My áp sát miệng vào tai tôi, lo lắng:
- Phong... Phong có bị lạnh lắm không?
- Vô... vô... vô tư đê bạn ơi. Dăm ba... cái... mưa... mưa này ăn nhằm gì. Hê... hê!
Tôi vờ nói cứng nhưng người lại sởn gai ốc từng đợt vì lạnh. Tổ sư thời với chả tiết, mưa gì mà mưa mãi không hết vậy nè, tôi thầm chửi rủa:
- Mình xin lỗi Phong nhen, tại mình mà...
- Không... không sao cả. Mình khỏe... khỏe lắm! Dăm ba... hắt xì!!!
Lái xe được tầm 10 phút, mưa đã bớt ồn ào. Tiếng mưa nhẹ nhàng hơn, lãng mạn hơn giữa lòng Sài Thành. Uyển My chỉ trỏ không ngừng khi tôi lâm vào thế bí. Dù sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, tôi vẫn không nhớ hết từng ngóc ngách phố phường. Cô gái dẫn tôi băng qua vài cây cầu vượt nhỏ, hàng tá ngã tư trước khi tiến vào con đường LQĐ đầy khói bụi:
- Tới nhà mình rồi, Phong cho mình xuống ngay đây nhen.
Vừa dứt câu, bánh xe của tôi cũng vừa tới. Nhà Uyển My mang phong cách cổ điển, sang trọng nhưng tiện nghi. Căn nhà sơn màu trắng, cổng chính cũng trắng, được tô điểm bằng giàn hoa giấy đủ màu sắc. Mưa to khiến hoa giấy rụng lã chã trước sân, khung cảnh thêm nên thơ. Nhà cô gái rộng rãi, có sân trong lớn đủ để nhét 2-3 chiếc ô tô. Đón cô ở cổng là một người phụ nữ lớn tuổi, ăn mặc giản dị khiến tôi có chút thắc mắc:
- My về rồi hả con, đưa cặp sách đây cho dì rồi vào nhà nhanh kẻo ướt! – người phụ nữ lấy cặp từ tay Uyển My, nở nụ cười trìu mến.
- Dì Út vào trước đi, con vào ngay nè!
Uyển My lấy chiếc dù từ người gọi là Dì Út, chạy đến phía tôi:
- Phong ướt hết rồi, coi chừng bệnh đó, hay là Phong vào nhà mình một lát đi, tạnh mưa hẵng về – cô gái nhìn tôi với ánh mắt biết ơn xen lẫn tội lỗi.
- Không sao... sao đâu, mình khỏe... khỏe... khỏe lắm, My vào nhà đi... kẻo... ướt!
Tôi nói, răng môi va vào nhau cồm cộp khiến Uyển My càng thêm khó xử:
- Mình xin lỗi Phong nhiều, tại mình...
- Ơ kìa, ai đấm mà cậu mếu? Yên trí đi, mình khỏe như trâu, thấy chưa?
Không biết từ lúc nào, miệng tôi lại hoạt động hết công suất, không còn va đập như ban nãy:
- Thiệt không đó? – Uyển My bĩu môi.
- Thiệt sao không, vào nhà đi không bệnh, giờ Phong về!
- Cảm ơn Phong nhiều nhen, mình...
- Cảm động quá rồi phải không, hehe. Thôi đùa đó, vào nhà đi, Phong về nhé, bái bai Tiểu Uyển My!
- ...
Tôi vẫy tay chào cô gái rồi chạy vụt đi, để mặc cô đứng ngơ ngác ở cổng. Trong lòng tôi tràn đầy khoan khoái vì độ ngầu của bản thân:
- Há há, ai mà ngầu được như Phong nữa, hê hê! Ơ...
Và trưa hôm ấy, tôi về nhà mà quên... không lấy lại bộ áo mưa.
.
.
.
.
- Hơ hơ, hắt xì!
- Thằng kia sao đi mưa không mặc áo mưa? Ngu thế hả con. – mẹ tôi lên tiếng.
- Mấy thằng như này thời nay gọi là “dân chơi không sợ mưa rơi” đấy em – bố tôi cười.
Những lời thăm hỏi của bố mẹ khiến tôi cảm động muốn rớt nước mắt. Chậc, chỉ vì cái tính sĩ gái không bao giờ bỏ, tôi đã tự chuốc họa vào thân. Đầu trần không sao, nhưng nhà gần 2 phút. Tôi nằm bẹp trên giường suốt buổi chiều, may mắn là kịp về nhà tắm nước nóng, không hậu quả gì nghiêm trọng. Kể cũng lạ, người tôi vừa đội mưa cùng là Uyển My, nhưng tôi lại chỉ nhớ đến gương mặt đầy nét quý phái của Ái Quyên. Con gái sinh ra để làm khổ tụi con trai như tôi. Haizz.
Tôi thở dài, nằm yên trong phòng chìm vào giấc ngủ với tiếng nhạc du dương bên cạnh.
Tôi rất ít khi ngủ, nói chính xác là ít khi ngủ ngoài giờ... ngủ. Thời khóa biểu của tôi hoạt động từ 7 giờ sáng đến 11 giờ đêm, sau đó tôi dành toàn tâm toàn ý cho việc ngủ. Thói quen này đã được tôi gìn giữ suốt bao năm, sức khỏe luôn đảm bảo. Ngoại trừ mấy lần thích làm màu đầu trần tắm mưa thể hiện với gái, tôi ít khi bị bệnh hoạn phải nằm liệt giường. Hình như đêm nay tôi lại nằm mơ. Trong giấc mơ thấm đẫm tình cảm, tôi mơ thấy mình và Ái Quyên sánh bước tiến về lễ đài cắt bánh uống rượu, bỗng Uyển My từ đâu lao tới ném... áo mưa vào mặt tôi rồi cùng Ái Quyên bỏ đi mất:
- Ơ ơ, oáp!!!
Thức dậy sau giấc ngủ dài hơi khác thường, tôi vươn vai đầy khoan khoái khi cơn đau đầu ban nãy đã tan biến. Nhiều lúc tôi tự hỏi, không biết dòng máu Saiyan có chảy trong huyết quản của tôi hay không, nhưng mỗi lần đau ốm, chỉ cần ngủ dậy là cơ thể tôi như tự chữa lành 90%. Giấc mơ quái đản khiến tôi bật cười. Có những giấc mơ vô cùng logic, tinh túy hơn siêu phẩm Hollywood, nhưng dậy chẳng nhớ được. Ấy thế mà mấy giấc mơ tùm lum, tào lao, tôi lại nhớ rất rõ. Với tay lấy điện thoại kiểm tra, ôi mẹ ơi, đã gần 7 giờ sáng. Sau khi về nhà tắm rửa, ăn cháo, tôi đã ngủ 14 tiếng. Đây chắc là giấc ngủ dài nhất đời tôi.
Hôm nay, được đi học rồi đây, được gặp nàng rồi đây. Mở toang cửa sổ, tôi như kẻ bị giam lâu năm tìm lại ánh nắng. Những tia nắng đầu ngày nhẹ nhàng ấm áp nhảy nhót trên bậu cửa sổ, chim chóc ríu rít đuổi nhau trên cành. Hôm nay trời đẹp, không mây không mưa. Ít nhất là cho đến hiện tại.
Đánh răng rửa mặt ăn uống xong, tôi tạm biệt bố mẹ để sẵn sàng cho ngày học năng động. Thở hắt ra một tiếng, tôi phấn khởi dắt xe ra đường. Và ngày hôm đó đã đánh dấu một trong những kỷ niệm khó quên nhất đời tôi. Nghĩ lại đến tận bây giờ, tôi vẫn cảm thấy chút gì đó nuối tiếc.
Chuyện là...
*Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Bắt Đầu Từ Con Số 0 (Dịch)*