Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 4: Những rung động đầu đời
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 4:
Một buổi sáng đẹp trời thứ Ba, tôi hối hả đến trường sau một đêm dài mệt mỏi. Bầu trời vẫn xanh ngắt như hôm qua, chẳng biết liệu trời có mưa hay không, nhưng ước gì Ái Quyên ở lại với tôi hôm nay. Tốt hơn nữa, nếu cô ấy không đi xe thì thật tuyệt vời. Tôi mỉm cười khi nghĩ về tình yêu tuổi thanh xuân của mình. Tròn hai mươi tư xuân xanh, liệu tôi có thể nói rằng mình chưa từng rung động với bất kỳ cô gái nào không? Dĩ nhiên là không rồi. Sau gần một phần tư thế kỷ sống trên đời, tôi có một danh sách dài ngoằng những cô gái đã khiến trái tim tôi rộn ràng.
Ngay từ hồi lớp Một, tôi đã tỏ tình với cô bạn cùng bàn tên Tuyền. Cô ấy da trắng, mặt xinh, mặc váy đồng phục trông thật dễ thương. Tôi nhớ mình từng thơm má cô ấy, không hiểu sao hồi đó tôi dám thế. Lên lớp Ba, tôi để ý cô lớp trưởng tên Việt Hà. Cô ấy không xinh bằng Tuyền, nhưng nói năng hoạt bát, hòa đồng, đặc biệt là chiếc răng khểnh duyên dáng khiến tôi xao xuyến suốt năm học. Tôi thôi thôi trò trẻ con, chỉ đứng nhìn từ xa và thỉnh thoảng mua quà tặng cô. Dường như cô đã nhận ra tình cảm của tôi, nhưng lũ con gái hồi ấy chẳng mấy quan tâm đến chuyện đó.
Lớp Bốn, lớp Năm, tôi lại thích một cô lớp trưởng khác tên Kim Hoàng. Cô ấy tên hay nhưng da ngăm đen như người Châu Phi, trông cứ như thể cô ấy là người tị nạn vậy. Kim Hoàng cũng hoạt bát, hòa đồng như Việt Hà, nhưng lớn hơn tôi nửa cái đầu. Dẫu vậy, tôi vẫn rung động nhưng cô chẳng mảy may để ý. Đến giữa năm lớp Năm, tôi mới nhận ra cô ấy thích một anh chàng lớp bên cạnh, trắng trẻo, cao to và giàu có. Chuyện gì chứ, tôi chỉ là thích thôi.
Lên cấp Hai, tôi vẫn giữ thói mê gái, nhưng đã trưởng thành hơn. Lứa tuổi này, chuyện yêu đương giữa nam nữ là bình thường như uống sữa. Ngay đầu năm lớp Sáu, tôi để ý cô bạn ngồi cạnh mình tên Hải Yến. Cô ấy mắt cận, mặt mũi bình thường nhưng tính tình giống con trai, khiến tôi thích thú vì cô ấy thường xuyên giúp tôi chép bài. Sau này tôi mới biết, cô ấy thích con gái. Thế là tình đơn phương của tôi tan biến.
Từ lớp Bảy đến lớp Chín, tôi thích mỗi năm vài cô gái, nhưng chẳng được cô nào để mắt đến tôi. Tôi có tiếng là hay trêu ghẹo, nên hầu hết cô gái đều né tôi. Hôm nay, khi bước đến trường, tôi chẳng buồn lòng vì tình cảm chưa đủ sâu với Ái Quyên. Tôi sợ cô ấy đã có bạn trai, nhưng chẳng thể làm gì được.
Đến trường, tôi gửi xe xong thì nghe tiếng gọi:
- Phong này!
Tôi quay lại, thấy Uyển My cười tươi, đưa cho tôi chiếc áo mưa đã lau sạch:
- Cảm ơn Phong nhé!
- Không có gì!
Tôi nhận lấy áo mưa, ngượng ngùng hỏi:
- Hôm qua cậu về có sao không? Cô cảm lạnh không?
- Không, mình khỏe lắm. Đừng lo!
Tôi cười gượng, nhưng tâm trí rối bời. Đang định vào căng tin mua cà phê thì Ái Quyên đi ngang qua, ném cho tôi một ánh mắt lạnh lùng. Cô ấy lên thang máy, bỏ tôi lại với những suy nghĩ hỗn loạn.
Uyển My lo lắng hỏi:
- Phong đau đầu hả? Cậu có cần thuốc không?
- Không sao, chỉ hơi buồn ngủ thôi.
- Cậu ăn sáng chưa?
- Rồi, mình ăn ở nhà rồi.
- Hôm nay cậu đi Grab à?
- Ừm, tiện thế.
Chúng tôi bước vào lớp, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Uyển My. Cô ấy xinh đẹp, trong trẻo, mái tóc dài, nụ cười như ánh bình minh. Lần đầu tiên tôi được đi cạnh một cô gái xinh đẹp như vậy giữa ban ngày.
- Cậu thường đi học thế này à? Tốn tiền quá!
Uyển My mỉm cười:
- Không, hồi trước mình không đi học bằng xe máy.
- Sao, đi bộ à?
- Không, mình đi… xe hơi.
Tôi ngạc nhiên:
- Quào! Quá dữ! Ba mẹ chở à?
- Không, mình tự lái.
Tôi ngẩn người, không tin vào tai mình. Một cô gái tự lái xe đến trường ở Việt Nam?
- My, mình hỏi nhé? Nếu không muốn nói thì thôi.
- Cứ hỏi đi.
- Năm nay cậu bao nhiêu tuổi? Mình hỏi cho xưng hô cho đúng.
- Tháng tám này mình tròn hai mươi tư.
Tôi ngạc nhiên, tưởng cô ấy trẻ hơn:
- Thế à? Mình cũng hai mươi bốn, sinh nhật cách đây hai tháng!
- Thú vị ghê! – Cô ấy cười tươi.
- Sinh sau năm tháng thì gọi anh nhé!
- Còn lâu! – Cô ấy trêu tôi, lưỡi thè ra.
Trước cửa lớp, tôi nhìn thấy Ái Quyên dựa vào ban công, nghe nhạc và nhún nhảy theo nhịp. Cô ấy mặc váy dài đen, áo thun trắng, tóc cột sau, trông vừa tinh nghịch vừa bí ẩn. So với Uyển My, Ái Quyên không xinh bằng, nhưng trong mắt tôi, cô ấy là người thu hút nhất.
Cô giáo gọi:
- Hai bạn vào lớp đi!
Ái Quyên cất tai nghe, bước qua tôi, mang theo mùi hương nước hoa nồng nàn. Dù cô ấy không nhìn tôi lần nào, nhưng cùng vào lớp trễ cũng là một duyên nợ.
Lớp học hôm nay đông hơn, có thêm những học sinh học lại môn. Thằng Đức đã ngồi cạnh Uyển My, cười toe toét khi nhìn tôi. Phòng học sắp xếp bàn ghế theo kiểu bàn tròn, thuận tiện cho việc trao đổi nhóm.
Tôi đứng nhìn Ái Quyên, lòng băn khoăn. Giá như ngày ấy tôi lựa chọn khác đi, biết đâu cô ấy đã không phải chịu nhiều đau khổ như vậy.
Đề xuất: Này bạn thân, tao yêu mày