Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 30: Kỷ niệm cũ
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi không phải kẻ tiểu nhân, càng không phải quân tử. Tôi chỉ là một chàng trai bình thường, nhưng không hề tầm thường. Tôi không thể bỏ qua bất kỳ sai lầm của người khác, dù lớn hay nhỏ. Trái tim tôi không phải sắt đá, không thể thờ ơ trước những người tốt với mình, dù họ có hiểu lầm tôi thế nào đi chăng nữa. Chính vì vậy, tôi không thù hằn ai, nhưng nếu ai đó làm tổn thương những người tôi yêu quý, chuyện đó khác. Khi ấy, tôi sẽ không quên, và sẽ không buông tha. Đó chính là thằng Nhật kia đây. Nó có thể đánh tôi đau đến đâu cũng được, nhưng tuyệt đối không được đụng đến Ái Quyên hay Uyển My. Vừa rồi, Uyển My đã đứng ra bênh vực tôi, mắng thằng Nhật một trận tơi bời. may cho nó vì nó chỉ quát nạt Uyển My chứ không làm gì bà ấy. Nếu nó động đến một sợi tóc của Uyển My, tôi thề sẽ khiến nó phải trả giá đắt, không chỉ trong ngày hôm nay mà cả sau này. Dẫu sao, tôi vẫn muốn sống tốt, chứ không muốn trở thành kẻ tàn nhẫn.
Bỏ qua vẻ mặt xảo quyệt, đê tiện và khoái trá của thằng Nhật trẻ trâu, tôi tỉnh táo trở lại và quay về với thực tại. Trước mặt tôi là thằng bạn thân suốt tám năm qua – Đức. Anh chàng mà tôi coi như anh em ruột thịt, cùng nhau trải qua biết bao kỷ niệm vui buồn. Dù trong hai năm gần đây, do lo toan miếng cơm manh áo, chúng tôi không thường xuyên gặp nhau, nhưng rồi số phận đã đưa đẩy chúng tôi tái ngộ trong môi trường mới, với những kỷ niệm mới. Tôi tưởng rằng chúng tôi sẽ lại cùng nhau tạo nên những khoảnh khắc đẹp đẽ, nhưng không ngờ, chỉ sau hơn hai tháng, tình bạn của chúng tôi đã trở nên sứt mẻ vì hai cô gái. Tôi vốn ghét chia rẽ bạn bè vì chuyện tình cảm, nhưng lần này, dù Uyển My không hề bày tỏ tình cảm với bất kỳ ai trong chúng tôi, tôi vẫn muốn giải quyết ổn thỏa:
- Cậu có hẹn gì không? Nói nhanh lên!
Thằng Đức nhìn tôi, mặt lạnh như tiền. Nếu là lúc bình thường, tôi đã tát nó vài cái vì tội làm màu, nhưng giờ không phải lúc. Tôi nhẹ nhàng đáp:
- Ổn chứ? Hôm qua tôi... không cố ý đâu, tại cậu hung hổ quá nên tôi mới... chặn lại thôi!
- Ừm. Không sao. Xong chưa?
- Tôi thật sự không biết Uyển My có thích tôi hay không, nhưng tôi đã hứa với cậu rằng sẽ không gây trở ngại. Tôi sẽ nói chuyện với Uyển My, không can thiệp vào chuyện của hai người nữa.
- ...
- Còn Uyển My, tôi không thể ép buộc cô ấy phải thích cậu hay không thích tôi. Đó là lựa chọn của cá nhân, cậu cũng vậy, hiểu chứ?
- Ừm.
Tôi hít một hơi sâu, nhìn ra xa:
- T7 sinh nhật cậu, tôi đi được chứ?
- ???
- Cậu yên tâm, tôi không dính líu gì đến Uyển My. Ái Quyên rủ tôi đi, cậu hiểu ý tôi mà, đúng không?
- Ờm, ok. Vậy cứ đi đi.
- Chơi với nhau gần chục năm rồi, tính tôi cậu không hiểu à? Tôi đã nói vậy là sẽ làm vậy, *bao giờ tôi vì gái mà bỏ bạn, nghe chưa?
- Oke, thằng chó, tạm tin mày lần này. Coi chừng nhé!
Thằng Đức mỉm cười vỗ vai tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng giải quyết được một khúc mắc, dù vẫn còn nút thắt về Uyển My. Nhưng tôi tin rằng, khi Ái Quyên và tôi trở thành một đôi, Uyển My sẽ hiểu được thông điệp của tôi, và mọi chuyện sẽ suôn sẻ hơn.
- Coi chừng gì? Coi chừng mày vào viện à?
- Nhắm đánh bố được mãi thì đánh đi! Coi chừng hối hận không kịp à?
Nghe câu nói của thằng Đức, tôi không nghĩ đơn giản như vậy. Hàng trăm, hàng ngàn kịch bản tồi tệ cứ thế lướt qua đầu tôi, khiến bộ não như muốn nổ tung. Tôi hy vọng chỉ là nó đùa cợt chút thôi:
- Mà hôm qua Uyển My nói gì với cậu thế?
- Chuyện người lớn, con nít hỏi mẹ gì?
- Á đù, có muốn một gối nữa không?
- Đụng đi rồi khỏi được đưa em Quyên đi sinh nhật!
- Tiết lộ chút coi!
Nó lắc đầu ngao ngán, vẫn còn tức tôi lắm:
- Có gì đâu, nói đỡ cho mày đó!
- Hả... gì?
- Nó nói mày không làm gì My hết, hai người đừng hiểu lầm nhau. Hai người không nhìn mặt nhau nữa thì My cũng không nhìn tao luôn, đại loại vậy...
- Ghê... ghê vậy.
- Ờm, vậy đó, hả dạ chưa?
- Tạm ổn, thôi, vào lớp!
Suốt tám năm chơi với nhau, có lẽ đây là năm tôi và Đức nói chuyện tình cảm nhiều nhất. Những câu chuyện trời ơi đất hỡi, đủ mọi tâm trạng. Con trai với nhau ít khi tâm sự, chỉ khi có chuyện lớn mới phải vậy. Tôi không có thói quen chia sẻ cảm xúc với bạn bè, dù là thân thiết. Những cuộc trò chuyện vu vơ vẫn có, nhưng chi tiết thì không. Con trai khác con gái ở chỗ đó. Ít nói, ít hiểu, ít cãi vã.
Chuông báo vào lớp vang lên, tôi và Đức trở về vị trí quen thuộc. Tôi ngồi cạnh Ái Quyên, Đức kề bên Uyển My. Chỉ có một chỗ trống nữa là chỗ tôi không nhìn ra. Thằng Nhật kia giờ đã ngồi cạnh Ái Quyên, mặt đỏ như gấc, hai tay siết chặt nắm đấm. Nó rõ ràng đang dương dương tự đắc, khoái chí không để đâu cho hết. Mặc dù tôi vừa bị nó đánh, nhưng trái tim tôi không hề bực tức. Điều quan trọng là Ái Quyên không quan tâm đến nó:
- Quyên ơi, bài này Nhật làm vậy đúng không?
- Sai rồi!
- Quyên chưa xem mà?
- Cứ hỏi là sai rồi, hứ!
- Ơ... ơ...
Tôi không biết mình chiếm trọn được trái tim Ái Quyên hay không, nhưng mỗi lần thấy nàng bơ đã thằng Nhật, tôi cảm thấy vui như trẩy hội.
- Ơ quả mơ có hột!
Tôi lẩm bẩm, không biết sao nàng nghe thấy:
- Nói xấu gì đó, chép bài tiếng Anh cho tôi nha, xíu nữa vào học rồi!
- Ơ... ơ...
- Ơ quả mơ có hột, hihi.
Bị nàng đá vào chân tủ, nhưng tôi không buồn, trái lại càng phấn khích khi thấy thằng Nhật mặt đỏ, hai tay siết chặt nắm đấm. Lòng tôi tràn đầy hứng khởi khi Ái Quyên cười tươi với thằng mình ghét.
Buổi học diễn ra trong không khí gầm gừ của hai thằng chúng tôi, nhưng Ái Quyên hoàn toàn thờ ơ. Nàng chỉ chăm chú nghe giảng và làm bài. Đó là điểm tôi thích ở nàng: tập trung tuyệt đối vào công việc, dù người đối diện là ai. Tuy nhiên, tôi không khỏi băn khoăn: nếu sau này tôi và nàng trở thành người yêu, nàng có im lặng như thế trong giờ học không?
- Phong nè!
- Thằng nào đó? Dám đánh ông... Ủa, Uyển My à? Ủa hết giờ rồi hả, Ái Quyên đâu rồi?
Tôi mơ màng tỉnh mộng, lớp học đã vắng bóng gần hết. Chỉ còn lại tôi, Uyển My, và thằng Minh Đức. Ái Quyên và Nhật đã rời đi.
- Quyên đi ra ngoài rồi đó ông ơi, mơ màng gì vậy?
- Ừa thì... kệ chứ, hehe, có gì không Uyển My?
Tôi giả vờ đánh trống lảng, không hiểu sao lại hỏi về Ái Quyên trước mặt Uyển My. Cảm giác ngượng ngùng chợt ùa đến, nhưng trên thực tế, hai nàng khá thân thiết. Dẫu vậy, với tôi, chuyện không đơn giản:
- Ừm, chiều nay nhớ qua lấy xe nhen, cho Phong cái này.
- Gì bí mật dữ vậy? Cho vàng mới lấy nhé!
- Vô duyên, không được hỏi nữa, nhớ qua đó, mình về đây!
- Rồi đi... Grab nữa hả?
- Hì hì, mình quen rồi!
Gia đình Uyển My giàu có, nhà to như cung điện. Tôi không ngại được chở đi học, nhưng nhiều khi bất tiện. Rủi mà muốn đi đâu, lại không biết nhờ ai. Đi xe ôm công nghệ tốn kém lắm:
- Đi vậy sạt nghiệp có ngày! Bữa nào rảnh, mình chỉ cho chạy xe máy, chịu không?
- Hì, chịu. Hứa phải làm đó nha?
- Oke tiểu thư, nô tài đã nhớ, về cẩn thận đó, chiều gặp.
- Gào cí, gege!
- Lại tiếng Trung rồi, không hiểu, thôi mình đi ăn nhé!
- Ừm, bai bai.
Tôi định hỏi Uyển My về câu nói tiếng Trung vừa rồi, nhưng thấy ánh mắt sắc lạnh của Đức, tôi vội vàng rút lui. Chẳng muốn gây thêm rắc rối.
Sau khi ăn cơm sườn no nê, tôi đến dãy bàn thư giãn tìm bóng hình quen thuộc của Ái Quyên. Nàng vẫn ngồi đó, cùng thằng Nhật. Khác với buổi học, nàng cởi mở trò chuyện với nó, cười ngoác miệng. Tôi tức muốn ném balo vào giữa đám đông, nhưng nghĩ lại sẽ khiến Ái Quyên nghĩ tôi là kẻ côn đồ. Thế là tôi nghĩ ra kế hoạch tinh tế:
- Ôn bài chưa Quyên ơi? Nay làm test đó!
- Chưa ôn, không thèm ôn luôn.
- Hay quá ha, học hành vậy hả, qua đây dò bài xem nào!
- Chờ tôi chút xíu!
Tôi giả vờ ngủ, phớt lờ thằng Nhật đang mắt tròn mắt dẹt bên cạnh nàng. Ái Quyên cũng vậy, dù tôi nghĩ nàng không quan tâm bất cứ thứ gì ngoài học. Nàng mang tập vở sang ngồi trước mặt tôi, bỏ rơi thằng Nhật đang bất lực:
- Làm gì bây giờ?
- Nhớ hết từ vựng chưa, có mấy chục từ đó?
- Ưm, chắc là rồi đó, bạn Phong hỏi đi!
Ái Quyên không ấp a ấp úng như chúng bạn. Nàng thuộc bài vanh vách. Điểm khiến tôi ấn tượng ở nàng là sự nỗ lực hết mình. Dù không bằng ai, nàng vẫn làm hết khả năng, thậm chí vượt trội.
Tôi kéo nàng ra đây không phải để kiểm tra bài vở, mà để khiến thằng Nhật tránh xa. Để tôi có thể thỏa thích ngắm nhìn người con gái mình thầm thương:
- Làm thử bài Reading này xem, đọc cho kỹ nhé!
- Ừm, biết rồi.
Trong lúc Ái Quyên đăm chiêu làm bài, tôi liếc nhìn sang chỗ thằng Nhật. Nó đã biến mất. Chắc là cay cú quá, bỏ đi rồi. Với khí thế dương dương tự đắc, tôi vứt thằng Nhật ra khỏi đầu, tập trung ngắm nhìn gương mặt thanh tú và bờ môi đỏ mọng đang cắn bút:
- Chậc, chậc!
- ...
Tôi chép miệng, người đâu mà đáng yêu thế không biết nữa:
- Hây dà!
- ...
Cảnh tượng buồn cười: nàng chăm chú làm bài, tôi chăm chú ngắm nhìn người đang làm bài.
- Nè! Xong rồi đó! Hey you!
- ...
Ái Quyên khác Uyển My ở chỗ nàng không hiền dịu bằng hành động, nhưng bằng lời nói thì chưa chắc. Nàng có tuyệt chiêu bí truyền: dùng hành động dập tắt tâm trạng của người đang lơ đễnh vì nàng – đó chính là tôi. Một tiếng “chát” vang lên nơi gò má tôi:
- Á! Đau... gì đánh người ta?
- Nói kiểm tra bài mà ngồi ngơ người ra vậy hả? Tin tôi đấm cho phát nữa không?
- Thì... từ từ... gì mà căng...
- Tôi vẫn ngồi đây, không có ai bắt mất đâu mà lo!
- Ai... ai mà thèm lo.
- Nhớ nha!
Tôi biết nàng làm đúng, chỉ sai một chỗ không đáng kể:
- Ừm, giỏi, đúng gần hết, sai một chỗ.
- Xin một lời khen nữa ạ!
- Ờ... ờm... thì... bé... bé Quyên giỏi lắm!
- Hơi giả, nhưng xin nhận ạ! Thôi vào học đi kìa ông già ơi!
Tôi luôn cảm giác Ái Quyên biết tôi thích nàng và không hề khó chịu. Dù chưa chắc nàng có tình cảm với tôi, nhưng nàng luôn bật đèn xanh cho tôi, tạo điều kiện để tôi “tán tỉnh”. Một cô gái bình thường sẽ tỏ ra “chảnh” khi biết con trai thích mình, nhưng Ái Quyên không vậy. Nàng biết tôi thích mình, thậm chí lấy đó ra để trêu chọc, nhưng không bao giờ khiến tôi ngại ngùng. Nàng vẫn cho tôi 100% cơ hội, dù tôi vẫn chưa biết nàng có chút tình cảm nào dành cho tôi.
Câu chuyện tình yêu của tôi vốn đã ngang trái, kể từ khi tôi nhận ra Uyển My dành cho tôi tình cảm đặc biệt. Và buổi chiều hôm đó, trước sinh nhật định mệnh của Đức, mọi chuyện càng trở nên ngang trái hơn...
Sau giờ học hôm đó...
Đề xuất: CHÚNG TA ĐÃ TỪNG NHƯ THẾ [A time to remember]