Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 39: Chọn lối đi riêng
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôm người mình yêu ngủ quả là giây phút thật bình yên, nhưng với tôi và Uyển My đêm ấy, cảm giác ấy lại chẳng hề dễ chịu chút nào. Bên cạnh sự ấm lòng vốn có, chúng tôi đều dấy lên những nỗi buồn không tên. Tôi và nàng như đã ngầm hiểu nhau rằng, đêm nay sẽ là lần cuối cùng chúng tôi phải sống trong cảnh khó xử như thế, dù chẳng ai nói ra. Trong giấc mơ mơ hồ của buổi tối hôm ấy, tôi cảm nhận rõ những tiếng nấc nghẹn ngào mà Uyển My cố kìm lại để không đánh thức tôi, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi từ đôi mắt long lanh của nàng đã nói lên tất cả. Thế nhưng giờ đây, tôi lại chẳng thể ôm lấy nàng, hôn lên tóc nàng và nói những lời an ủi sáo rỗng rằng: “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi”. Không thể, bởi mọi chuyện vốn dĩ chưa bao giờ ổn, và có vẻ như sẽ chẳng bao giờ ổn được nữa. Chúng tôi cảm tưởng như sẽ chẳng bao giờ thuộc về nhau. Những lúc như thế, tôi chỉ còn biết siết chặt thân thể nhỏ bé của Uyển My vào lòng mình, thay lời nói, bởi tôi biết rằng dù tôi có nói gì đi chăng nữa, tôi cũng chỉ khiến nàng càng thêm tổn thương mà thôi.
Tôi không biết sau đó, Uyển My có vơi bớt đi được phần nào nỗi lòng hay không, chỉ biết rằng tôi đã chẳng còn đủ tỉnh táo để ngồi im chờ đợi thêm được nữa. Rồi tôi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
*Zhi pa wo zi ji hui ai shang ni, Bu gan rang zi ji kao de tai jin…*
Tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi với lấy chiếc điện thoại đang ngân lên giai điệu ngọt ngào của Uyển My, những giai điệu nàng đã hát tặng tôi tối hôm qua khiến tôi ám ảnh suốt cả đêm. Mất vài giây định thần, tôi nhận ra lúc này đã gần 8 giờ sáng, và người gọi không ai khác chính là mẹ tôi:
- Dạ, con nghe đây ạ!
- Con đi đâu mà sớm thế Phong?
- À… con đi ăn sáng với mấy đứa bạn.
Tôi nhanh chóng hoạch định lại hiện trường, may mà ba mẹ tôi không biết rằng tôi đã trốn khỏi nhà từ đêm qua, nếu không lại thêm chuyện rồi.
- Ba với mẹ xuống Vũng Tàu ăn đám cưới con gái cô bạn của mẹ, có thích mua gì không?
- Chẳng có gì cần mua ạ.
- Bánh bông lan và hải sản lung tung thôi, có ăn gì thì nói để mẹ mua. À, mua cho con bé My của mày một ít nhé, coi như quà, được không?
- Dạ… vậy cũng được ạ, mẹ mua cho con mỗi thứ một ít đi.
- Rồi, giờ ba với mẹ đi, mai mới về, về trông nhà cẩn thận, mất đồ chết với tao!
- Lạy hồn, hoàng hậu cứ yên tâm, mất vào mắt.
- Cha mày.
Dù thế nào, cuộc đối đáp của tôi và mẹ lúc nào cũng kết thúc bằng câu mắng yêu quen thuộc của bà. Thật lạ lùng, những người quan tâm yêu thương mình ít khi nói những lời ngon ngọt, còn những kẻ ganh ghét đố kỵ lại luôn tỏ ra tốt đẹp trước mặt mình, dù sau lưng họ chẳng ra gì. Nhưng đó là với người bình thường. Còn tôi, chẳng hiểu sao, nếu ai đó nhẹ nhàng với tôi, tôi lại nghĩ họ là người tốt, như Uyển My vậy. Còn những ai nặng lời, hay quát tháo tôi, tôi lại cảm thấy họ coi tôi như kẻ thù, như thằng Đức chẳng hạn. Số phận tôi thật éo le, muốn kết hôn với cô gái tốt của bạn thân, nhưng lại bị cô ấy thích, rồi bản thân tôi cũng phải lòng cô ấy. Nếu tôi đến với cô ấy, chẳng hóa ra tôi đang lừa gạt bạn thân mình hay sao? Người ta không gọi đó là “sống chó” nữa. Tôi không hề có ý đó, nên tôi không thể tiếp tục chuyện không hay như thế, dù có khiến bản thân hay người khác đau khổ.
Nghĩ vẩn vơ một lúc, tôi hốt hoảng khi nhận ra Uyển My đã không còn nằm bên cạnh tôi nữa. Lúc đầu, tôi nằm im nghĩ rằng nàng chỉ đi đánh răng hay rửa mặt. Nhưng năm phút sau, nàng vẫn chưa trở lại. Tôi ngồi bật dậy, định chạy ra khỏi phòng tìm nàng, thì bỗng một tiếng kêu thất thanh vang lên, và chân tôi như vừa đạp phải cái gì đó mềm mại:
- Má á á á á á, đau quá! Bỏ cái chân chó ra coi, huhuhu!
Tiếng la không làm tôi sợ bằng việc nhận ra người vừa la chính là… con nhỏ Nhi yêu quái:
- Vãi đạn, Nhi, sao mày nằm dưới đất?
- Đạn cái cục cứt ý, huhu, đau chết mẹ, cái con… chó Phong này!
- Đệch, chửi đủ rồi nha!
- Éo đủ, éo đủ, huhu, nát mẹ cái tay rồi, huhu…
Con nhỏ bày trò mếu máo khiến tôi muốn đá cho nó một cái, nhưng dù sao tôi cũng là thủ phạm gây ra đau đớn cho nó, nên tôi đành xuống nước làm hòa:
- Hê hê, anh xin lỗi, anh không biết em gái anh nằm đấy, có sao không nè?
- Dẹp đi, giả tạo như chó, hức hức.
- Thôi mà, anh éo thấy mày nằm đấy, sao tao biết mày nằm đó được?
Tôi chẳng hiểu sao hôm qua nó không đuổi tôi và Uyển My xuống đất để nằm trên giường, chẳng lẽ nó lại tốt với tôi như thế?
- Mà sao mày nằm dưới đất, không gọi anh dậy?
- Thôi khỏi, hai bạn diễn ngôn tình kinh tởm quá nên mình đành nằm dưới, chứ không mắc ói chết.
- Nói… tào lao gì vậy, con yêu quái này! Mà Uyển My đâu rồi?
- Uyển My? Người yêu ông đó hả?
- Đã nói không phải người yêu, lì không? Mà đâu rồi, nói anh với!
Nhận thấy sự sốt sắng của tôi, nhỏ Nhi cũng chẳng buồn úp mở:
- Ờ. Về rồi. Về lâu rồi!
- Cái đệch, sao mày không gọi tao?
- Chửi câu nữa là chị đấm cưng sưng mỏ nha, đừng thấy hiền chửi miết nha! Nha!
- Tao lạy mày! Nói đi! Không đùa đâu.
- Bả đi về rồi, ủa nói không nghe hay gì trời? Điếc à? Bây giờ cút ra ngoài cho tui thay đồ rồi chở tui đi ăn sáng, ra đó tui kể cho, oke chưa?
- Má, nhây nữa, nhanh đi coi!
- Có cút không? Hay éo kể nữa? Cút! Nhanh! Chó!
Con nhỏ này không hiền lành gì, nhưng nó đang giữ một bí mật lớn, nên tôi không thể lỗ mãng làm gì. Tôi lo lắng không biết tại sao Uyển My tối qua còn nói sẽ để tôi đưa về, vậy mà giờ nàng lại bỏ đi trước. Tôi quyết định gọi cho Uyển My, nhưng điện thoại của nàng đã hết pin, và nàng cũng chẳng có nhu cầu sạc lại. Tôi không biết nàng có giận tôi hay không, nhưng rõ ràng cách đây mấy tiếng, nàng còn nằm ôm tôi thủ thỉ đủ thứ, giờ lại bỏ tôi một mình nơi xa lạ với con nhỏ Nhi chỉ biết chửi:
- Hey hey, đi bạn ơi!
Nhỏ Nhi đá vào đít tôi:
- Cái con lợn này, tin tao ném mày xuống lầu không?
- Lúc nào ông cũng nói chuyện với con gái như vậy đó hả?
- Mày mà là con gái sao? Con quỷ thì có!
- Thứ đàn ông con trai lỗ mãng, hèn gì người ta bỏ!
- Rồi mày chịu kể cho anh nghe chưa? Kể đi! Úp mở mãi vậy?
Con nhỏ này không có mức độ, dù tôi có lo sốt vó, nó vẫn ra vẻ bình thản và mải mê nghĩ về món ăn sáng. Tôi nhanh chóng chạy xuống nhà xe, dắt xe ra ngoài cổng đứng chờ. Thấy một thằng lạ hoắc lạ hươ dám chèo kéo nữ nhân xinh đẹp của mình, mấy thằng nhãi chơi net hướng ánh nhìn đầy hận thù về phía tôi:
- Thằng chó nào đây? Má nó chở em Nhi của tao mày?
- Cái đậu… phộng, má mày đừng cản tao để tao đá chết bà nó!
- Nhi ơi sao em ngồi xe nó, để anh chở em đi, em đi đâu?
Những tiếng gào thét của bọn ranh con không khiến nhỏ Nhi quan tâm, nó chảnh không chịu được:
- Cho tui tiền đi rồi thích chở đi đâu thì chở! Đi nha, bai bai mấy cưng!
Tôi chẳng còn tâm trạng để quan tâm, Uyển My giờ chẳng biết đang ở đâu:
- Rồi, giờ ăn gì đây? Lẹ đi!
- Ông sao ấy nhở? Chở tui đi ăn mà cứ sồn sồn lên vậy? Từ từ để chị nghĩ đã, bớt chó điên lại!
- Lẹ đi mày! Sốt ruột quá!
- …
- Rồi xong chưa?
- …
- Xong chưaaaaaaa?
- …
- Má, ăn gì má?
- Im mẹ đi, nhức cái đầu, nghĩ cũng éo cho nghĩ. Chở ra quán phở cuối đường đi, chó Phong.
Tôi nghiến răng bực mình, nhưng nó đang nắm thông tin tôi chưa biết, nên tôi đành nhịn nó thêm lần này. Quán phở mà nhỏ Nhi chỉ điểm cũng là quán phở tôi thường đến vào cuối tuần, trước khi tôi đi học lại. Vừa vào đến nơi, con nhỏ Nhi đã chứng tỏ mình là người sành ăn nhất quả đất bằng cách gọi lia lịa từng chi tiết cho tô phở của mình:
- Ăn có tô phở mà màu mè dữ vậy? Kể được chưa?
- Chờ xíu pha miếng nước chấm, bớt xoắn lại đi!
- Mẹ.
- Chửi gì đó?
- Không, pha đi.
Mất khoảng năm phút để yêu quái Nhi nhận tô phở thơm phức nóng hổi, và thêm hai phút nữa để nó tống thêm vào đó một mớ gia vị:
- E hèm, vừa ăn vừa kể nè, ăn đi!
- Rồi, kể đi!
Nhỏ Nhi chép miệng, vừa nói vừa thổi cho nguội miếng bánh phở:
- Nói thiệt đi! Ông với bà chị My là gì! Nói láo một câu thì khỏi nói nữa, éo kể, oke?
- Thì nói thật còn gì nữa, bạn thôi, bạn thân.
- Thân cái quần, éo có bạn thân nào mà nằm ôm nhau ngủ hết, quá xạo chó, còn một cơ hội cuối!
- Thì… haizz… thật ra…
Tôi ngập ngừng, tôi rất thích Uyển My, và nàng chắc cũng thích tôi, nhưng tôi không dám nói thẳng ra, nhất là với mấy đứa nhiều chuyện như nhỏ Nhi, biết đâu nó lại đem kể cho thằng Đức:
- Thật ra sao? Nói đi úp mở mãi!
- Nhớ đừng kể cho ai nha, bí mật đấy!
- Không nói dẹp mẹ khỏi nghe nữa nè!
Không rõ kiếp trước tôi với con nhỏ này có phải là cùng một mẹ sinh ra hay không mà cái kiểu nói chuyện cục súc là y như nhau:
- Ừm… Uyển My có vẻ thích anh, anh cũng vậy, nhưng mà thằng Đức bạn anh đó, nó cũng thích Uyển My luôn, nên bây giờ anh khó xử quá, không biết nói sao nữa.
- Rồi, tiếp!
- Thì vậy đó, bữa giờ anh với thằng Đức gây lộn vụ này mấy lần rồi, anh thì không muốn vì tranh bạn gái của nhau mà hai thằng không nhìn mặt nữa, tụi anh chơi với nhau 8 9 năm nay rồi.
- Kệ mẹ Đức chứ liên quan gì ông, bà chị My thích ông chứ có thích ông Đức đâu mà quan tâm?
- Thật ra là một nửa là vì thằng Đức, còn một nửa thì tại nhà Uyển My gia thế chênh lệch với nhà anh lắm, nhìn vào là thấy không có hợp rồi, giờ tụi anh mà quen nhau chưa chắc sau này nhà bên đó chịu, mà anh thì cũng lớn rồi, muốn quen rồi cưới luôn.
- Ờm, nghe có vẻ lâm ly bi đát, tiếp đi rồi tui phán cho nghe!
- Thì tổng hợp cả hai lý do đó, anh nghĩ là dù sao anh cũng không tới được với Uyển My, và anh cũng không muốn anh với thằng Đức xích mích vì chuyện đó, nên…
- Nên ông nhường đúng không?
- Ừ thì… cũng gần như vậy.
Nhỏ Nhi nghe xong, ngẫm nghĩ hồi lâu, mắt vẫn nhìn đăm chiêu trong khi tay vẫn gắp phở ăn sột soạt:
- Chậc, chậc.
Tôi sau khi phun ra hết tâm tư tình cảm cũng thấy nhẹ nhõm phần nào, dù mình là người trong cuộc, khó mà sáng suốt như người ngoài:
- Nói thiệt ông đừng buồn nha!
- Ừm.
- Ông ngu như con chó vậy!
- Cái đệt, mày chửi đủ chưa? Cái con mất dạy này!
- Nói ngu như chó là xúc phạm loài chó, chó cũng không ngu như Phong được Phong ơi! Ngu gì mà ngu dữ vậy trời!
Dù tôi tức, nhưng con nhỏ này chửi tôi đến lần thứ mười, tôi vẫn không cảm thấy quá tức giận, bởi tôi vẫn muốn nghe thêm những ý kiến của nó:
- Má, mày chửi hơi nhiều rồi đó, không khuyên can được gì bớt chửi lại nha!
- Ngu quá khuyên gì nổi. Hỏi thiệt nhé, ông có thích bà My không?
- Thì cũng có… chút chút.
- Một chút hay nhiều chút?
- Thì… hơn một chút xíu xíu.
- Vậy éo hợp đâu.
Bỏ mặc tôi đang ngơ ngác, nhỏ Nhi phán một câu xanh rờn:
- Mày nói vậy là sao?
- Thì không hợp chứ sao. Ông thích bà My một chút, nhưng mà bà My thích ông nhiều chút đó, biết không?
- Sao mày biết?
- Thì bởi, nói ngu còn tự ái. Ông biết tối hôm qua có vụ gì mà tui phải ngủ dưới đất không?
- Không, vụ gì?
- Ngủ như chết biết gì.
- Xỉa xói đủ chưa? Vui lắm à?
Con nhỏ này không biết nó là quân sư hay quan tòa, tôi thấy nó đưa ra lời khuyên thì ít mà chửi vô mặt tôi thì nhiều. Tôi chưa bao giờ bị chửi nhiều như thế, nó chửi tôi không biết mệt hay sao:
- Lúc sáng nay nè, khoảng 3h mấy, tui mắc ngủ quá nên tui lên ngủ, thì thấy hai anh chị nằm ôm nhau cứng ngắc, thấy tội tội nên tui đi xuống ngồi chơi xíu rồi lên.
- …
- Nửa tiếng sau tui lại lên, buồn ngủ chịu hết nổi. Ông thì vẫn nằm ngủ, còn bà chị My thì ngồi nhìn ông một lúc lâu.
- …
- Vừa nhìn vừa khóc nữa cơ, thấy tội ghê luôn. Bả cứ ngồi nhìn ông vậy đó, không biết sao luôn, một lúc lâu sau thì bả đắp chăn cho ông rồi bả ra ngoài.
- …
- Thì ra gặp tui ngoài đó, bả nhờ tui để ý xem ông có bệnh tật gì không? Xong bả nhờ tui đặt xe dùm bả đi về trước.
- Sao mày không cản lại dùm anh?
- Ông không cản sao ông nói tui? Tui cũng hỏi là hai người bị sao mà thấy sướt mướt vậy?
- Rồi Uyển My nói sao?
- Thì bả cười thôi, bả nói bả thích ông đơn phương mà ông không thích bả nên bả không làm ông khó xử nữa, vậy đó. Mà nói thiệt nhen, ông ngu vãi ra mà sao bà chị My thích ông không biết nữa. Con gái gì mà hiền ơi là hiền, xinh không chịu nổi luôn, cười lại còn dễ thương nữa chớ, má gặp tui là xong rồi!
Tôi chẳng còn bận tâm về những lời khen sáo rỗng của nhỏ Nhi dành cho Uyển My nữa, bởi dĩ nhiên là vậy rồi. Uyển My “của tôi” luôn là người con gái xinh đẹp dễ thương nhất trên đời. Tôi không biết mình đã có được phúc phận gì hay kiếp trước đã lập đại công lao gì để được Uyển My để mắt tới. Tội nghiệp cho Uyển My, nàng quan tâm tôi như vậy, nhưng rồi cũng chẳng nhận lại được gì ngoài những lời nói, những hành động vô tình từ tôi. Nhỏ Nhi nói đúng, tôi ngu, quá ngu, tôi là một thằng ngu không còn gì để nói nữa, nếu có danh hiệu “người ngu nhất vũ trụ” chắc chắn tôi sẽ là ứng cử viên sáng giá nhất. Tôi đã mặc kệ hết những gì mà Uyển My dành cho mình, mặc kệ hết những xúc cảm của nàng cũng như những rung động của bản thân để chạy theo những dòng suy nghĩ mà tự tôi cho là đúng đắn, tự tôi cho là nên làm. Tôi không đủ can đảm để đối diện với sự khác biệt giữa hai gia đình, sự khác biệt quá to lớn ấy đã giết chết hết một chút xíu sự can đảm còn sót lại trong con người tội lỗi và ngu ngục của tôi. Tôi buông tay nàng ra, không phải vì tôi không yêu nàng, mà chỉ bởi tôi không muốn sự đau khổ này sẽ nhân lên thêm nữa, vì chắc chắn đến một lúc nào đó, mỗi quan hệ của chúng tôi sẽ ảnh hưởng không nhỏ bởi gia đình, đặc biệt là ba mẹ của Uyển My. Nhưng nói gì thì nói, tôi cũng không thể thay đổi được quyết định của mình, vì mọi chuyện cũng đã rồi. Uyển My có lẽ cũng đã hiểu cho quyết định của tôi, nàng chấp nhận sẽ buông tay để cả hai đứa chúng tôi sẽ không phải rơi vào trạng thái khó xử nữa, dù cho quyết định ấy là một quyết định quá sức đau lòng:
- Bây giờ tui nói thiệt nha, ông thích bà My thì ông cứ tiến tới, chẳng sao hết, Đức kệ mẹ Đức, éo liên quan gì mà đòi xen vào!
- …
- Với cả nữa, ông là đàn ông, muốn lấy người ta thì phải chứng minh là mình có đủ bản lĩnh, đủ khả năng. Tui nói thiệt, gia đình nào cũng vậy hết. Cái kiểu của ông mới thấy khó một chút đã bàn lùi thì có là gia đình nghèo kiết xác, họ cũng không gả con gái cho ông đâu. Thứ đàn ông con trai gì mà kém bản lĩnh, hèn nhát, ngu ngục. Má càng nói càng tức, tính tiền đi! Tự suy nghĩ đi, tui tự đi bộ về.
- …
- Chiều khỏi ăn lẩu gì nữa, ăn với cái mặt của ông tui nuốt không vô. Đồ hèn!
- …
Tôi không giận nhỏ Nhi chút nào, tôi biết nó nói đúng, nói rất đúng, chẳng sai chỗ nào cả. Tôi dĩ nhiên là một thằng ngu, một thằng ngu xuẩn hết thuốc chữa. Nếu không muốn, người ta tìm lý do, còn nếu muốn, họ sẽ tìm cách. Trong đầu tôi đã có đủ hàng tá những lý do để trốn tranh cho việc rằng, có lẽ bản thân tôi không đủ khả năng để đứng trước mặt ba mẹ Uyển My mà đường hoàng nói rằng, tôi sẽ lo được cho con gái của hai người. Nhưng thực sự thì con người tôi không phải như vậy, tôi biết rõ khả năng của mình, tôi biết mình có thể làm tất cả để biến mình thành một con người xứng đáng với Uyển My, nhưng quá trình đó có lẽ còn phải mất một thời gian rất dài nữa, mà Uyển My cũng như ba mẹ nàng chắc cũng không đủ kiên nhẫn để có thể chờ đợi. Bên cạnh đó, khi sự việc đã đến nước này, thì dù sau này tôi có đến với Uyển My bằng bất kỳ cách nào đi chăng nữa, tôi và thằng Đức chắc chắn cũng sẽ không thể nhìn mặt nhau, chắc chắn là vậy, có khi là thiên thu vĩnh biệt luôn cũng không chừng. Tôi là người sống tình cảm, tôi không muốn để mất đi bất cứ mối quan hệ tốt đẹp nào cả. Tôi không muốn mất đi thằng bạn thân nhất, tôi càng không muốn mất đi Uyển My. Thiệt tình đầu óc tôi lúc này đang rối bời, tôi chẳng biết mình phải làm những gì để có thể thay đổi mọi chuyện nữa.
Tôi cứ giữ cái tâm trạng nửa sống nửa chết đó cho đến tận lúc về nhà, thậm chí còn chẳng thèm nhắn tin cho Ái Quyên hay thằng Đức biết về tình hình của Uyển My nữa mặc dù tôi đã mở tin nhắn và đọc hết những gì mà cả hai gửi cho tôi từ đêm qua đến giờ.
Tôi giam mình trong phòng, suốt cả ngày hôm đó, tôi cũng không đủ can đảm để gọi điện cho Uyển My, cũng không đủ tư cách để xuất hiện trước mặt nàng để nói thêm bất cứ điều gì vào lúc này nữa. Tôi thật sự là một thằng ngu ngốc, tôi không xứng với Uyển My, chưa nói đến bất cứ điều gì, chỉ riêng việc tôi tìm đủ mọi lý do để trốn tránh nàng thì tôi đã là một thằng thất bại khủng khiếp rồi.
Suốt ngày hôm ấy, tôi cứ nghe đi nghe lại mãi những lời ca, những câu hát mà Uyển My muốn gửi gắm đến tôi. Ngay cả một người con gái còn dám đứng lên thổ lộ tâm tư tình cảm của mình, ấy vậy mà tôi lại bị những mặc cảm, những tự ti của bản thân để nỡ chà đạp lên thứ tình yêu trong sáng và cao cả của Uyển My. Nhưng biết làm sao hơn, tôi không thể trong ngày một ngày hai mà có thể làm thay đổi được tình hình. Đây là cuộc sống thực, không phải trong phim, chẳng có một lý do nào trên cái cõi đời này có thể khiến ba mẹ Uyển My đồng ý để nàng đến với tôi trong khi khoảng cách của chúng tôi về cơ bản đã là không thể đong đếm. Làm gì có chuyện rằng ba mẹ nàng sẽ niềm nở đồng ý sau khi tôi đứng hiên ngang và thốt ra một câu vô thưởng vô phạt rằng: “Con sẽ lo được cho em, hai bác cứ yên tâm ở con”. Nàng là tiểu thư lá ngọc cành vàng, lùi lại cả cây số mới thấy vạch đích, còn tôi chỉ là một thằng nô tài thấp cổ bé họng, đi lên từ số âm, có nỗ lực cả đời cũng chưa chắc gì nhìn thấy được vạch xuất phát chứ nói gì đến việc chạm tới được nàng ở xa tít mù tắp.
Lau vội đi giọt nước mặt đã trào dâng tự lúc nào, tôi tự an ủi mình rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, tất cả sẽ không sao, ngày mai sẽ là một ngày mới, rồi cả tôi và cả Uyển My sẽ tìm thấy những gì phù hợp với mình và chúng tôi sẽ không ai còn phải đau khổ nữa.
Nhưng mọi chuyện xảy ra trên cái cõi đời ô trọc này thì đâu có được như những gì tôi nghĩ, chuyện này chưa kết thúc, chuyện khác đã lại tiếp tục kéo đến...
Đề xuất: Cô gái chạy ra khỏi lớp và biến mất