Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 43: Cuộc chiến tình ái
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi không cần sự hiện diện của tên Hải ngựa hay tên Đức trời đánh để nghĩ rằng chuyện giữa tôi và Uyển My đã quá rối ren. Nếu mọi việc diễn ra bình thường, tôi và nàng chỉ cần thích nhau, đến với nhau, yêu nhau say đắm, và mọi chuyện sẽ chỉ là chuyện bình thường. Nhưng cuộc đời nào có đơn giản như vậy? Lúc nào cũng khiến tôi cảm thấy cuộc sống thật ô trọc, chỉ một chút yên bình cũng là xa xỉ.
Tôi không biết mọi người thế nào, nhưng với tôi, trời đất như lúc nào cũng bày đặt cho cuộc sống của tôi rối tinh rối mù, chẳng bao giờ có một ngày yên ổn. Vừa chuyện này qua, chuyện khác lại ùa đến, không để tôi kịp trở tay. Hôm qua, tôi còn đau đầu vì thái độ của Uyển My thay đổi, cười tình với tên Hải ngựa khiến tôi cay cú hết cả người. Thế mà hôm nay, nàng lại trở về là Uyển My bé nhỏ của tôi, quan tâm tôi nhiều hơn, nhưng kèm theo đó là nỗi buồn bực không rõ từ đâu đến. Tôi đã thấy Uyển My khóc nhiều lần, dù nghe có vẻ tồi tệ, nhưng đó là sự thật. Lần đầu tiên tôi thấy nàng xúc động mạnh đến vậy, sẵn sàng bày tỏ trước mọi người. Bình thường, Uyển My là cô gái tinh tế, không bao giờ để cảm xúc lấn át lý trí. Tôi không biết chỉ trong vòng chưa đầy một ngày, chuyện gì đã xảy ra với nàng, nhưng nhìn nàng vừa nói vừa khóc nấc lên, lòng tôi cũng dâng trào nỗi đau khó tả.
Yêu một người, tôi muốn người đó hạnh phúc, không muốn người ta khóc vì mình. Nếu nhìn thẳng ra, tôi là kẻ bất tài trong tình yêu, không những không đem lại hạnh phúc cho người mình yêu, mà còn khiến nàng suốt ngày lo nghĩ, khóc lóc. Tôi không biết mình phải làm gì để thay đổi bản thân, chỉ hy vọng rằng nếu có thể, tôi muốn vì Uyển My mà thay đổi. Nhưng chuyện văn chương là một chuyện, còn hiện thực phũ phàng lại là chuyện khác. Tôi và nàng có phải là một đôi không? Dù tình cảm giữa chúng tôi không thể chối cãi, nhưng tình trạng này người ta vẫn gọi là “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”.
Trong lúc mọi chuyện chưa sáng tỏ, Uyển My đã chất vấn tôi bằng những câu hỏi khó trả lời, khiến nàng khóc nấc lên từng tiếng. Gương mặt xinh đẹp của nàng vương đầy lệ buồn. Nhưng không chỉ tôi, rất nhiều người khác đang đổ dồn ánh nhìn về phía chúng tôi. Uyển My nổi tiếng vì vẻ đẹp tuyệt mỹ, còn tôi, dù chỉ là chàng trai bình thường, nhưng với màn trình diễn ấn tượng hôm qua, tôi cũng được biết đến nhiều hơn. Trai tài gái sắc, ai nhìn chúng tôi cũng nghĩ “hai đứa này không yêu nhau mới là lạ”. Nhưng chuyện lạ thì đâu chỉ có trong sách kỷ lục, chính đầu óc của tôi cũng có thể tạo ra chuyện kinh thiên động địa.
Tôi rất sợ con gái khóc, nhất là với Uyển My. Trong lúc hoảng hốt, tôi không nhận ra xung quanh mình tiềm ẩn nguy hiểm. Tôi kéo Uyển My ra phía ngoài sân, nơi chỉ có vài bóng người để nói chuyện:
- Đừng khóc nữa, có gì kể tôi nghe!
- Hức…
- Thôi nín đi nào, tôi không biết mình làm gì sai, nhưng xin lỗi, đừng khóc nữa, xấu lắm.
- Kệ tôi… hức…
Nhìn Uyển My khóc, gương mặt xinh đẹp trắng trẻo buồn theo, tôi đau lòng quá. Uyển My lúc cười xinh đẹp mười phần, lúc khóc cũng kiều diễm không kém, thậm chí còn khiến tôi muốn che chở hơn:
- Thôi, nín đi mà! Vào trong xem thi đấu với tôi nhé?
- Không… không thèm…
- Thế… chở đi chơi nhé?
- Không…
- Vậy đi nhậu không? Tôi biết quán này…
- Anh chỉ biết mấy cái đó thôi hả?
- …
Nếu được lựa chọn, tôi phải khẳng định Uyển My chính là người con gái đáng yêu nhất trên đời, bởi không ai vị tha như nàng, cũng chẳng có cô gái nào lại phải hướng dẫn kẻ ngu ngốc như tôi cách làm hòa. Có lẽ vì không chịu nổi sự ngờ nghệch của tôi, Uyển My sau một hồi khóc sụt sịt đã tự động ngừng vì tôi chẳng biết phải làm gì tiếp theo:
- Hức… sao anh không hỏi… tại sao tôi khóc?
- Tôi… ngập ngừng…
- Ai cũng nói… anh thông minh lắm… tôi chẳng thấy vậy… cái đồ… ngốc.
- Ơ ơ… Tôi có làm gì đâu?
- Tại anh đó… cái đồ… vô tâm. Tôi… ghét anh!
- Ơ ơ…
Uyển My không khóc dai, nhưng càng ngày tôi càng cảm thấy nàng thích nhõng nhẽo với tôi, dù luôn tỏ ra mạnh mẽ trước mọi người. Tôi luôn cảm thấy đó là đặc ân của mình, bởi chỉ có Uyển My mới chịu đựng được sự vô tâm, hời hợt của tôi. Không biết trời xui đất khiến thế nào, tôi nắm lấy tay Uyển My, xuống nước năn nỉ:
- Mình xin lỗi, tôi biết mình có lỗi với Uyển My rất nhiều, đừng giận tôi nữa nhé?
- Không… giận lắm rồi, chẳng có ai thương tôi hết, anh cũng vậy, đừng lợi dụng.
Nàng bĩu môi đáp, ánh mắt vẫn hoen lệ nhìn tôi:
- Có mà…
- Có gì? Mà không nói được hả?
- Thì có… th…
Tôi chưa kịp mở miệng nói “Không có đâu, Phong thương Uyển My mà” thì thằng Hải ngựa xuất hiện, mặt ngơ ngác, vẻ mặt đẹp trai sáng láng nhìn thấy ghét:
- My, sao em khóc? Có đau ốm gì không? Đứa nào làm đây?
Uyển My ngạc nhiên gấp đôi tôi:
- Anh Hải, sao… sao anh ở đây?
- Anh tính mua cho em ít đồ ăn đồ uống, định vào đưa cho em thì thấy. Chẳng phải đây là chú Phong sao? Á à, chú mày to gan quá nhỉ, dám làm bé My của anh khóc, giờ chú tính sao?
Hải ngựa ngoài đẹp trai ra thì được cái nói chuyện không biết trời cao đất dày. Chưa tính võ nghệ, chỉ riêng chiều cao đã thua tôi đứt đuôi. Nó chỉ hơn Uyển My một chút, thua tôi cả nửa cái đầu, ấy vậy mà dám đứng hất hàm tra khảo tôi:
- Không có đâu, Phong không làm gì em cả? Anh đừng có vậy!
Uyển My quẹt vội nước mắt, đứng ra bảo vệ tôi:
- Đừng gạt anh, anh đứng nhìn nãy giờ, chắc chắn là do thằng này, mày có muốn chết không, thằng nhãi!
Thằng này bề ngoài ăn mặc lịch lãm, đi xe sang, nhưng bản chất hổ báo như mấy thằng trẻ trâu trong xóm tôi. Nó túm lấy cổ áo tôi, hăm dọa:
- Buông ra đi, kẻo hối hận không kịp!
- Mày dọa tao à? Thằng nhóc con này!
- Ừ tao dọa mày đấy, chứ mày nghĩ mày dọa được tao à?
- Mẹ mày!
Tôi chưa kịp nhận ra xung quanh tiềm ẩn nguy hiểm thì Uyển My đã can ngăn, nhưng đã quá trễ. Vừa dứt lời, thằng Hải vung tay tung một đấm, lực tốt nhưng tốc độ chậm. Tôi đưa tay trái lên đỡ, ngay lập tức, ngực của nó rộng mở trước mặt tôi. Tôi tập luyện One Inch Punch vì sở thích, và tất nhiên đến là đón. Tôi không thích bắt nạt kẻ yếu, nhưng thằng này xảo quyệt, tôi sẽ không đánh cho nó chết, chỉ một quyền thôi đã đủ rồi. Chỉ trong vài phần trăm giây, tôi đã tung ra một cú One Inch Punch chuẩn chỉ khiến thằng Hải văng ngược về phía sau, ôm ngực vật lộn đau đớn.
Dĩ nhiên, đánh nhau nơi công cộng sẽ khiến tôi gặp chuyện chẳng lành. Uyển My chạy đến đỡ lấy thằng Hải, hỏi thăm rối rít khiến tôi muốn đá cho nó thêm mấy phát:
- Anh có sao không? Có đau lắm không?
- Anh… aaa… đau quá… thằng chó, mày… mày…
Thằng này bị đánh nằm vật ra đất vẫn hổ báo:
- Tao làm sao? Muốn ăn đòn nữa à?
- Phong thôi đi! Đủ rồi!
Hai thằng tôi nhìn chẳng khác nào hai thằng trẻ con đánh nhau, Uyển My như mẹ dạy dỗ hai đứa con hư hỏng:
- Nó đánh mình trước mà, mình chỉ tự vệ thôi.
- Nhưng Phong biết võ, anh Hải đâu biết, làm vậy là Phong sai rồi!
- Ừ, thế thì mình phải đứng im cho anh Hải đây đấm vỡ quai hàm thì mới chuẩn đúng không?
Uyển My an ủi nó là đúng, nhưng quay sang trách ngược tôi:
- Không nói với Phong nữa, anh đứng lên đi anh Hải, anh còn đau lắm không?
- Đỡ rồi, cảm ơn em. Vẫn còn hơi đau… khá đau…
Nó vừa nhìn Uyển My vừa nở một nụ cười gượng gạo. Tôi cảnh cáo:
- Đau chứ sao hết được, ăn đòn đó thì đau mấy ngày, đau mà nhớ, lần sau đừng có giở thói côn đồ ra, coi chừng vong mạng đấy!
- Mẹ thằng chó này… mày chưa xong với tao đâu…
- Khá quá, muốn ăn đòn nữa à?
Màn đôi co của tôi, thằng Hải ngựa và Uyển My thu hút không ít khán giả. Từ chỗ chỉ có vài người, nay đã lên đến hàng chục. Và không hiểu ma xui quỷ khiến, thằng Đức bỗng xuất hiện. Thằng này hôm nay cũng hung hăng, hổ báo đòi sống mái với tôi trong khi bản thân chẳng có chút sức lực. Kết cục là cả hai thằng nằm lăn ra đất, Uyển My lo lắng hỏi han cạnh bên. Chẳng biết từ lúc nào tôi đã trở thành nhân vật phản diện dù rằng tôi là người bị đánh trước. Uyển My phải hỏi han tôi mới đúng, nhưng nàng quay sang trách ngược tôi:
- Phong làm gì vậy? Làm My khóc chưa đủ à?
Tại sao tôi lại nói thằng Đức đã khôn ra rồi nhỉ? Có thể cho tôi rút lại lời nói đó được không? Tại sao nó không biết suy xét vấn đề, làm gì có chuyện tôi trêu chọc Uyển My khiến nàng khóc rồi bây giờ nàng lại đứng cạnh tôi để cho chúng nó dò xét. Mới bị thằng Hải ngựa kích động một hai câu là đã nổi máu chó điên lên, không biết phân biệt phải trái.
Thằng Đức tiến đến nắm tay Uyển My, nhưng nàng lùi lại đứng hẳn sau tôi:
- My? Sao…
- Sao gì mà sao? Tránh chỗ khác, cả hai thằng tụi mày nữa, đừng để tao đập cả hai, Uyển My đang không vui, đừng kiếm chuyện nữa, tránh ra!
Thấy tôi làm dữ, thằng Đức hoảng hốt, nhìn tôi dò xét nhưng khẽ tránh sang một bên. Uyển My lúc này thì chắc chắn là người khó xử nhất. Thằng Đức có thể đứng về phía tôi, nhưng đó là chuyện hoàn toàn khác. Nó hướng ánh mắt về tôi:
- Muốn ôm ngực giống anh đẹp trai đây không, nói một tiếng!
- À thôi, mình xin phép từ chối! Nhường anh trai đây vậy!
Thằng Đức không tỏ ra bực tức với tôi như trước, tiến đến vỗ vai thằng Hải ngựa:
- Anh đẹp trai, nói nghe nè! Lần sau có đánh thì kéo đông đông lên, một mình anh đánh không lại thằng này đâu, ít phải 5, 7 thằng, nhé?
- Mày là… thằng nào?
- Một thằng sắp cho anh trai thêm một đấm nữa đấy nếu không buông My ra! Biến!
Tôi nhoẻn miệng cười, cuối cùng thì thằng Đức cũng lần đầu tiên biết được ai là tình địch đích thực của nó. Thằng Đức lỗ mãng, hất tay thằng Hải ra khỏi vai Uyển My khiến nó mất đà loạng choạng xém ngã. Uyển My khó xử nhất ở đây, chẳng hiểu vô cớ làm sao mà một lúc có tận ba anh chàng tranh giành sự quan tâm từ một cô gái xinh đẹp. Đám đông đã bắt đầu quay lưng lại với tôi mà hướng về cái kết họ cho rằng đúng đắn hơn.
Tôi không quan tâm đến mấy cái lời phán xét của những kẻ hóng hớt, chỉ không biết Uyển My lúc này đang nghĩ gì. Lời nói thì chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho lòi tiền ra. Đúng là như vậy, thằng nào ít mồm ít miệng hơn thì thằng đó thua thiệt, tôi thì chẳng có gì để nói với hai thằng dở hơi này. Thằng Hải ngựa không nghĩ vậy, nó có vẻ đã nhìn thấy được cơ hội trong cuộc chiến cam go này. Thằng Đức dù bề ngoài có vẻ là vẫn bạn bè với tôi nhưng lời nói của nó nghe kỹ thì sẽ thấy vẫn có một chút gì đó cay cú, một chút gì đó móc mỉa khi nó gợi ý cho thằng Hải rằng “hãy gọi 5, 7 thằng mới đập được tôi”.
Nếu tôi là thằng Hải, hẳn nhiên lúc này tôi sẽ tức giận lắm, nhưng đối thủ có tận hai người, chắc cũng không làm ăn gì được, chỉ có nước rút lui chờ thời mà thôi. Nhưng đúng vậy, không thể nào mà ai cũng giống ai, ai cũng là quân tử. Thằng Hải không phải là tôi, nó ranh ma và xảo quyệt hơn rất nhiều. Tranh thủ sự ủng hộ của đám đông, thằng Hải đã tung độc chiêu nhắm thẳng vào tôi:
- Em trai đừng nóng, anh thấy chú Phong đây làm bé My khóc nên anh chỉ tới hỏi thăm thôi mà, ai ngờ, bạn chú côn đồ quá, đánh anh muốn bể tim.
Thằng Hải vừa nói vừa hướng ánh mắt về thằng Đức, tăng âm lượng lên mức tối đa để mọi người xung quanh có thể nghe:
- Má thằng này nhìn vậy mà đểu, đã làm con người ta khóc còn đánh người nữa chứ.
- Nhỏ kia vô phước thiệt, hồng nhan bạc mệnh, quen đúng thằng du côn.
- Vậy giờ là nhỏ kia yêu thằng nào? 3 thằng tranh nhau à?
Uyển My tỏ ra khá lo lắng, hai tay đan chặt vào nhau, ánh mắt vô hồn. Tôi buộc lòng phải diễn nốt vai diễn côn đồ của mình nhằm bảo toàn chút danh dự cho Uyển My cũng như cho chính tôi:
- Mấy thằng nhiều chuyện, có biến không hay để tao cho mỗi thằng một trận? Nhìn gì? Mẹ đàn ông con trai bàn tán như đàn bà vậy? Cút!
Tôi một mặt lùa đám kia đi bớt, một tay chạy tới kéo Uyển My lại gần mình:
- Mình đây rồi, không sợ nhé!
- …
Nàng nhìn tôi bằng ánh mắt thật sự tội nghiệp, chưa bao giờ tôi thấy Uyển My dễ tổn thương như thế này. Thằng Đức vừa nói vừa tiến đến gần Uyển My toan nắm tay kéo nàng lại thì Uyển My đã lùi lại đứng hẳn ra phía sau tôi:
- My? Sao…
- Sao gì mà sao? Tránh chỗ khác, cả hai thằng tụi mày nữa, đừng để tao đập cả hai, Uyển My đang không vui, đừng có kiếm chuyện nữa, tránh ra!
Thấy tôi làm dữ, thằng Đức cũng hơi hoảng hốt, nhìn tôi dò xét nhưng vẫn khẽ tránh sang một bên. Uyển My an ủi thằng Hải:
- Anh có sao không? Có đau lắm không?
- Đỡ rồi, cảm ơn em. Vẫn còn hơi đau… khá đau…
Nó vừa nhìn Uyển My vừa nở một nụ cười gượng gạo. Thằng này nói chung là cũng xui, nó mà đang trên sàn đấu thì tôi không đánh nó đau vậy đâu, cơ mà lúc này tôi đang bận giải quyết chuyện với Uyển My. Uyển My trách tôi nghe chừng không sao tẹo nào:
- PHONG LÀM GÌ THẾ? Anh Hải, anh có sao không?
Nàng chạy đến đỡ lấy thằng Hải, hỏi thăm nó rối rít khiến tôi muốn bay lại đá cho nó thêm mấy phát nữa. Uyển My an ủi thằng Hải nhưng quay sang trách ngược tôi:
- Nó đánh mình trước mà, mình chỉ tự vệ thôi.
- Nhưng Phong biết võ, anh Hải đâu biết, làm vậy là Phong sai rồi!
- Ừ, thế thì mình phải đứng im cho anh Hải đây đấm vỡ quai hàm thì mới chuẩn đúng không?
Uyển My trách tôi nghe chừng không sao tẹo nào, nhưng tôi cảm thấy hơi… sợ rồi đấy. Chẳng hiểu sao mỗi lần đứng trước mặt ba của Uyển My là tôi thấy tay chân như muốn rụng rời cả ra. Cái uy nghiêm, cái khí thế của bác trai quả thực khiến người khác phải nể phục, không hổ danh là một trong những bộ mặt của đất nước, một lão làng ở bộ phận ngoại giao. Trong lúc tôi còn đang lo lắng không biết phải xử trí thế nào thì, như một thói quen thường lệ, Uyển My tiến tới trước mặt tôi và bảo vệ tôi như nàng vẫn làm bấy lâu nay:
- Phong có làm gì em thì cũng không phải chuyện của hai người!
- Nhưng mà My, anh…
- Em cảm ơn anh Hải mấy bữa nay đưa đón em, nhưng hôm nay chắc khỏi phiền anh, em về được.
Thật quả nhiên là lời nói từ người mình thích nó có trọng lượng hơn hẳn so với lời nói từ một đứa mà mình ghét. Uyển My vừa nói một câu thì hai thằng bệnh đã tắt đài không biết nói năng gì thêm nữa cả. Thằng Hải đã ngậm miệng, còn thằng Đức thì chưa kịp mở miệng ra đã bị Uyển My dập cho khỏi có thêm hy vọng nào nữa:
- Cảm ơn Đức đã quan tâm My, tụi mình vào trong đi hen, hì!
- Ừ… ừ… vào đi!
Nói rồi, Uyển My kéo tay tôi vào trong, bỏ lại thằng Hải ngựa đang ngơ ngác thập phần còn thằng Đức trời đánh cũng chỉ còn biết lẽo đẽo theo sau. Đám đông nhiều chuyện thấy hội nghị giải tán thì cũng chưng hửng ra mặt, nhưng rồi rốt cuộc cũng chẳng có chuyện gì xảy ra ngoài một đấm tôi tặng cho thằng Hải. Bản thân tôi cũng phải nói là thập phần ngạc nhiên vì tôi không thể nghĩ bằng cách nào mà mọi chuyện lại êm xuôi một cách chóng vánh đến lãng xẹt như vậy. Uyển My chỉ cần mở miệng ra một câu hai câu thôi thì hai thằng điên ban nãy đang hùng hổ nhe vuốt đã tự động rút lui luôn rồi.
Lúc này thì Uyển My vẫn líu ríu đi cạnh tôi, còn thằng Đức thì ở bên ngược lại, cũng lầm lầm lì lì, chẳng ai nói với ai câu nào. Tôi nảy ra một ý tưởng hay hơn:
- Ê Đức!
- …
- Đức! Ê!
- Hả? Sao? Mày gọi tao à?
- Chứ ai tên Đức ở đây? Mày lên ngồi trước đi, bọn tao vào sau một chút, đỡ mất công lắm chuyện.
- Ừm… vậy cũng được, mà My… có ổn không?
Uyển My mỉm cười trấn an:
- Mình ổn, không sao đâu, hì!
- Vậy Đức lên trước, hai người vào sau nhé!
Vừa bị tôi đuổi đi không nguyên cớ, thằng Đức tỏ ra khá nuối tiếc, nó vừa đi mà vừa ngoái nhìn lại mấy lần cho đến tôi đưa nắm đấm lên nó mới chịu ngậm tăm vào trong trước. Tôi đuổi thằng Đức đi một phần vì những lý do tôi vừa nói, phần khác tôi không muốn cái bản mặt nhiều chuyện của nó xen vào câu chuyện của tôi và Uyển My. Uyển My đang cảm thấy không thoải mái, tôi cũng không muốn nàng tiếp tục phải nghe những lời bàn tán không hay về mình. Kể ra xinh đẹp như Uyển My cũng khổ, người ta đã không thích nhưng vẫn cứ cố chịu đấm ăn xôi, cố vượt qua chông gai mặc dù kết cục có lẽ cũng chẳng khá khẩm gì hơn là mấy. Giới trẻ ngày nay thường tự huyễn hoặc vào cái lý thuyết rằng, cứ kiên trì thì người ta sẽ động lòng, nhưng căn bản người ta đã thích người khác rồi thì ngồi chờ đợi cái sự “động lòng” đó đến bao giờ.
Sau một hồi quan sát tình hình, dường như trận bán kết giải võ đối kháng vẫn chưa bắt đầu, tôi quyết định dẫn Uyển My vào trong phòng thay đồ của các thí sinh đang chuẩn bị. Đầu tiên thì tôi muốn Uyển My có được một chỗ ngồi yên tĩnh hơn, thứ hai là tôi cũng muốn hỏi thăm xem nhỏ Ngân đánh đấm thế nào rồi. Dĩ nhiên là sự quay ngoắt của tôi không thoát được sự thắc mắc của Uyển My:
- Phong ơi? Mình đi đâu vậy?
- Vào đây xem cho gần nè, với lại mình hỏi thăm nhỏ bạn chút!
- Bạn gái xinh xắn hôm qua Phong nắm tay đó hả?
Uyển My nói câu này với một trạng thái bình thường, nhưng tự dưng tôi lại thấy lạnh lạnh nơi tóc gáy:
- Đâu… đâu có. Mình kéo lại… cho khỏi ngã thôi, hehe!
- Cái đó tự Phong biết, giải thích với mình làm gì?
- Thì… vậy đó.
- Ừm.
Xem chừng sau một hồi drama lẫn lộn, Uyển My đã kịp nhớ ra rằng nguyên nhân khiến nàng buồn bực mấy bữa nay chính là tôi chứ không phải ai khác, thành ra nàng đã trở lại với thái độ hằn học, khó chịu như lúc ban đầu. Với tấm thẻ tham gia thi đấu trên tay, tôi dễ dàng qua ải để chui tọt vào phía trong buồng chuẩn bị dành cho các đối thủ tham gia. Vừa thấy tôi, nhỏ Ngân đã trao một ánh mắt dò xét:
- Tôi sắp đánh nè sư phụ, đi đâu nãy giờ vậy?
- À tôi ra ngoài có chút việc, bà thuộc bài chưa?
- Cũng sơ sơ… ủa mà, sư mẫu đây hả?
Nhỏ Ngân nhìn Uyển My đang đứng cạnh tôi, cười lém lỉnh:
- Sư mẫu?
Uyển My nhìn tôi với đôi mắt ngơ ngác:
- À thì…
- Dạ, con chào sư mẫu, đây là sư phụ con, có truyền dạy vài chiêu, hihi.
Tôi thì lúc này đang khá lúng túng chưa biết ăn nói thế nào, ấy vậy mà con nhỏ Ngân nhiều chuyện này đã phát biểu lung tung hết cả. Nó bảo tôi là sư phụ, còn gọi Uyển My là sư mẫu thì chẳng khác nào nói tôi và nàng là một cặp trong khi tôi đã nói với nó từ đầu là không phải:
- Nào! Đừng nói tào lao, chết giờ!
- Nhát thế! Hèn gì…
- Hèn gì mà hèn.
Không ai bảo ai, cả Uyển My và nhỏ Ngân đều đồng thanh:
- Hèn nhát!
Không biết mọi người có thường xuyên gặp phải trường hợp kiểu này không chứ tôi là tôi gặp liên tục. Hai đứa ngồi nói chuyện trên trời dưới đất mà tự nhiên nói ra cùng một lúc, cùng một câu, cùng một từ thì y như rằng sau đó sẽ nhìn nhau cười khằng khặc. Tình huống hôm nay cũng không có gì khác, ngoại trừ việc người cười không phải là tôi mà là hai cô gái lạ lùng này:
- Sư mẫu hợp với tôi á. Mà sư mẫu tuổi tác thế nào để dễ xưng hô?
- Mình á? Mình 24, bằng tuổi với tên này!
Uyển My chỉ vào người tôi nhưng vẫn cười tươi với nhỏ Ngân:
- Vậy lớn hơn em 1 tuổi, em tên là Thanh Ngân, chào chị!
- Chị là Uyển My, chào em!
- Em ít khi nào khen người ta trước mặt lắm, em toàn khen sau lưng thôi, nhưng mà chị My đẹp thật á, chị nghĩ sao về mối quan hệ đồng giới?
- Hì, cũng được. Chị đồng ý.
Nói không phải điêu ngoa chứ nhỏ Ngân cũng khá ưa nhìn, cũng ra nét con gái mà sao ăn nói chộp giật, mất nết thế không biết nữa. Sau khi nhỏ Ngân chạy ra ngoài, tôi dè dặt kéo Uyển My ra gần cửa để quan sát trận đấu cho dễ:
- Uầy, lại giận rồi.
- Ai thèm giận người dưng.
- Hơ, mình xin lỗi, hiuhiu.
- Hay quá ha, anh nói gì mà người ta gọi tôi là sư mẫu?
- Có nói gì đâu, tự nhỏ đó thấy rồi nói bậy đó.
- Đúng là hèn nhát, hứ.
- Ơ ơ…
Trong lúc bọn tôi còn đang mải tranh cãi thì trận đấu của “đệ tử yêu dấu” của tôi đã bắt đầu. Tôi và Uyển My tạm ngồi ở gần cửa ra sân khấu, vừa tránh được tụi khán giả nhiều chuyện, vừa thuận tiện quan sát trận đấu căng thẳng này. Nhỏ Ngân gặp thằng Muay Thai này xem chừng cũng khó nhằn lắm, vì theo như tôi quan sát, thằng này chắc chắn thời gian theo võ thuật không thua gì tôi, có thể là một vài năm không đáng kể. Tôi không biết nó có luyện thêm môn nào khác không nhưng nhìn cách ra đòn thì hầu như chỉ là Muay Thai, chủ yếu dùng đòn trỏ và chân là nhiều. Mặc dù tôi đã trấn an nhỏ Ngân rằng sẽ không sao đâu, nhưng thằng này đánh tập trung thì nhỏ Ngân không có cửa nào ăn được cả. Ngay từ lúc bắt đầu, thế trận đã diễn ra vô cùng căng thẳng khi thằng Muay Thai liên tục tung cước khiến nhỏ Ngân vất vả tránh né. Mà với cái thể hình của hai bên khá chênh lệch thế này, việc nhỏ Ngân thắng bằng đòn khóa gần như là bằng 0. Uyển My ngồi bên cạnh cũng bấu chặt vào tay tôi, lo lắng:
- Không sao đâu, đánh giao hữu thôi mà!
- Tội Ngân ghê. Đáng lẽ Phong phải đấu mới đúng đó!
- Ai bảo… chạy ra ngoài làm người ta tưởng… bị gì…
- Giờ anh đổ lỗi cho tôi hả?
- Thôi, mình xin! Hung dữ quá à!
- Chả muốn hung dữ đâu, tại ai đó!
- …
Hai đứa bọn tôi còn mải tranh cãi thì ở ngoài kia, nhỏ Ngân đã vừa tặng cho đối thủ một cước vào hông khiến khán giả trong nhà thi đấu gào thét trong điên loạn. Hiệp 1 vừa kết thúc là lúc nhỏ Ngân vừa trở lại phòng chờ để nghỉ ngơi, lấy lại sức. Vừa nhìn thấy tôi, nhỏ Ngân đã bĩu môi:
- Chịu thôi sư phụ ơi, bên kia mạnh quá!
- Tay bà sao rồi, đau không? Thấy ăn mấy cước cũng nặng.
- Hơi ê ê rồi, mà bạn này đánh khác ông nói quá, tôi không đá trúng được.
- Ừm, tôi có quan sát nó đánh rồi, hình như thằng này có tập thêm boxing, thấy né tốt với lại đấm cũng mạnh, Muay Thai ít đấm lắm.
- Giờ sao ông, chắc thua điểm rồi?
Sắp hết 1 phút giải lao giữa hiệp, tôi cũng không kịp nghĩ ra phương án nào tối ưu trong trường hợp này để giúp nhỏ Ngân, hy vọng là mọi thứ sẽ ổn:
- Bây giờ tốt nhất là lùi cho nó ép như hồi nãy rồi lựa thế đẩy nó ra khỏi sàn thôi chứ thằng này trình cao quá, khó ăn được quyền cước. Nhưng thôi không sao, tự tin lên, giao hữu thôi mà, bà vào được bán kết là quá giỏi rồi, tôi còn không thắng được bà đây nè!
- Sư phụ nói chuyện như thằng dở hơi vậy, haha, đi đây!
Nhìn tôi lúc này có khác gì một ông sư phụ già cỗi tiễn đứa đệ tử ruột đã đủ lông đủ cánh lên đường tìm công danh sự nghiệp hay không kia chứ. An ủi nhỏ Ngân như thế cũng là cách giúp cho nhỏ bớt lo lắng khi bước vào hiệp 2 chứ bản thân tôi cũng thừa hiểu rằng, với thế trận một chiều như vậy thì sớm muộn gì đệ tử của tôi cũng thua mà thôi. Tình hình có vẻ khá lâm ly bi đát, đã vậy còn thêm Uyển My cũng chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lặng ngồi tựa vào vai tôi nhìn ra ngoài dõi theo mà thôi:
- Uyển My, sao nhìn buồn thế?
- Đâu có gì.
- Tối về có thích đi đâu chơi không?
- Phong đi đâu thì mình đi theo đó.
- Dễ tính vậy?
- Với mình Phong thôi, hì.
Chẳng cần đến đích thân Uyển My nói thì tôi cũng đã thừa hiểu được rằng, đối với nàng, tôi luôn luôn có một ví trí thật đặc biệt, cũng giống như vị trí của nàng trong trái tim tôi vậy, không gì có thể thay thế được cả. Kể từ lúc thằng Đức tiết lộ việc nó liên tục mời nàng đi chơi nhưng phải đến mấy lần mới được, đã vậy còn không chịu cho nó chở đi thì tôi đã mơ hồ đoán được vị trí quan trọng của mình đối với Uyển My rồi. Ngày xưa tôi cứ nghĩ, người con trai sẽ luôn luôn phải làm hàng tỷ thứ việc để chiếm được trái tim người con gái mình yêu, thế nhưng với Uyển My thì mọi chuyện lại chẳng phải phức tạp như vậy. Nói không ngoa, Uyển My đã dành cho tôi một sự ưu tiên to lớn ngay từ những ngày đầu hai đứa gặp nhau, và mặc dù tôi chỉ đối xử với nàng như cách tôi đối xử với mọi người, ừ thì có đặc biệt hơn một chút, thú thật là vì Uyển My quá xinh đẹp, còn tôi thì lại không đủ bản lĩnh giữ mình trước nhan sắc ấy, thành thử ra bây giờ chúng tôi đã ở trong tình trạng bên ngoài thì ai cũng biết, mỗi khổ chủ là chưa dám nói thành câu mà thôi. Kể cũng lạ, tính ra ở thời điểm hiện tại thì Uyển My mới là người chủ động… tấn công tôi vì trong khi tôi liên tục né đòn thì nàng cũng không ngừng “thả thính”, những câu nói, những hành động mà chỉ lơ là một chút thôi thì tôi sẽ ngay lập tức rơi vào “lưới tình” mà nàng đã giăng sẵn. Nhưng nói vậy thôi, Uyển My nào phải yêu quái động bàn tơ, tình cảm nàng dành cho tôi luôn luôn là thứ tình cảm rất trong sáng, và dĩ nhiên thì tôi cũng vậy.
Chúng tôi cứ ngồi lặng yên như thế hồi lâu, cho đến khi trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu vì nhỏ Ngân đã thua do… bị đánh rơi ra khỏi sàn đấu. Một kết cục như đã được đoán trước với cả tôi và cả nhỏ Ngân, tuy vậy thì cũng không thể khiến tôi cảm thấy hài lòng hơn chút nào, thậm chí là có phần hụt hẫng. Trận bán kết thứ 2 kết thúc cũng là lúc giải đấu ngày hôm nay sẽ tạm thời dừng lại trước khi diễn ra trận chung kết vào ngày mai. Chẳng ai bảo ai, tôi và Uyển My cùng đứng dậy để chuẩn bị sẵn sàng tư thế ra về sau khi chào tạm biệt nhỏ Ngân:
- Bà đánh vậy là giỏi lắm rồi, đừng buồn!
- Có gì đâu mà buồn, biết mà. Cám ơn ông nha, bữa nào tôi mời cà phê.
- Oke, biết lớp tôi rồi đúng không? Hôm nào đi học lại thì gặp!
- Okay sư phụ. Thôi về! Về nha sư mẫu ơi!
- Bai Ngân!
Nhỏ Ngân mạnh mẽ hơn tôi tưởng, nhỏ không buồn bực, không cay cú vì thất bại, mà trái lại còn tỏ ra khá hào hứng vì được đấu với một đối thủ mạnh, đây cũng chính là thái độ mà tôi muốn đạt được nhưng dường như có vẻ nó không hề dành cho tôi. Cứ thua là trước tiên tôi sẽ cay cú cái đã, sau đó thì mắm môi mắm lợi luyện tập để tìm ngày rửa hận. Suy cho cùng, cả tôi và nhỏ Ngân đều là những con người muốn nâng cao khả năng của bản thân, chỉ là tụi tôi tìm những cách khác nhau mà thôi.
Nhưng mọi diễn biến ở lĩnh vực tâm lý cũng chả còn gì đáng nói cho đến khi Uyển My quay sang kéo tay tôi và nhìn tôi với một ánh mắt long lanh cầu khiến và cái bĩu môi đáng yêu đến ngộp thở, bẽn lẽn:
- Tối nay Phong… qua… ngủ… với mình nhé!
- HẢ????