44. Chương 44: Ánh sáng của gia tộc

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 44: Ánh sáng của gia tộc

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người thường bảo tôi là đứa may mắn. Không biết có thật sự may mắn không, nhưng theo lời cha mẹ tôi kể, ngay từ khi tôi vừa chào đời, ông bà nội đã vượt quãng đường hàng trăm cây số để đến gặp một ông thầy bói nổi tiếng, mong ngóng cho đứa cháu đích tôn của gia tộc. Chẳng rõ ông bà tôi đã nghe được điều gì từ ông thầy bói ấy, nhưng từ đó về sau, tôi luôn có một vị thế đặc biệt trong gia đình. Dù già trẻ lớn bé, cô dì chú bác, anh chị em họ hàng, tất cả đều phải trọng vọng tôi, nhường nhịn tôi từng chút. Theo lời ông bà, tôi là “ngôi sao sáng nhất của gia tộc”, sau này sẽ làm rạng danh tổ tiên. Tôi không dám chắc lời ông bà nói có đúng, nhưng tôi cảm nhận được sự khác biệt của mình. Từ nhỏ, tôi luôn gặp thuận lợi, may mắn, dù chưa thấy rõ vận mệnh của mình có gì đặc biệt.
Hồi bé, mỗi khi có món ngon hay vật lạ, ông bà nội đều dành trọn cho tôi, cả chị hai và mấy đứa em nhỏ cũng chẳng được như vậy. Lúc đó, tôi thấy mình thật oai phong, nhưng càng lớn, khi chẳng còn ai muốn chơi cùng, tôi mới nhận ra sự thiên vị của ông bà chẳng hề tốt đẹp. Dù gia đình ai cũng thấy bất thường, nhưng ông bà muốn vậy, mọi người đành chịu.
Thời gian trôi, tôi càng lớn, càng không thấy mình là người đặc biệt đến mức trở thành “ngôi sao gia tộc”. Tôi chỉ thấy mình may mắn hơn người khác một chút, nhưng chẳng đáng kể. Năm năm trước, ông nội tôi qua đời, rồi bà nội cũng theo hai năm sau đó, nhưng ông bà chẳng kịp nhìn thấy đứa cháu đích tôn mình từng mơ ước. Dần dà, cả gia đình quên bẵng đi chuyện kỳ lạ năm nào. Mãi đến hôm nay, khi Uyển My ngỏ lời muốn tôi làm điều mà tôi chẳng bao giờ nghĩ tới, tôi mới chợt nhớ lại lời tiên tri của ông bà.
Liệu khoảnh khắc tôi trở thành “ngôi sao rực rỡ” đã đến? Liệu việc “làm rạng danh tổ tiên” có phải là việc tôi sẽ trở thành con rể nhà Uyển My, lấy được cô gái xinh đẹp, giỏi giang, gia đình giàu có? Chẳng biết đó có phải là “vinh quang” thật, nhưng tôi thấy những kẻ lấy vợ giàu thường chẳng có kết cục tốt đẹp. Uyển My giờ vẫn yếu thế, nũng nịu, nhưng biết đâu sau này, khi tôi chính thức bước chân vào gia đình cô ấy với tư cách chàng rể, nàng sẽ bừng tỉnh, trở thành người đàn bà dữ dằn, khiến tôi chẳng dám bước hai bước theo nàng:
- Nè, nghĩ gì bậy bạ đó hả?
- …
- Phong!
- …
- PHONGGGG!!!!
- Ờ… hả… cái gì thế? Sao vậy?
- Nghĩ cái gì đó?
Uyển My nheo mắt nhìn tôi đầy nghi hoặc:
- Đâu… đâu có nghĩ gì?
- Rõ là có. Anh điêu tôi đúng không? Nhìn mặt anh gian xảo lắm.
- Hê hê, bậy nào, mình… lơ đễnh chút thôi. Đi về đi!
- Không! Chừng nào anh chưa khai ra thì tôi không đi đâu hết. Khai mau!
- Không có thật mà, hic.
Tôi nhìn Uyển My cười khổ, ánh mắt cầu cứu hướng về phía các cô gái đang dọn dẹp phía sau. Họ đều lắc đầu ngao ngán, như thể nói: “Ráng mà chịu đi, người anh em, đó chỉ là khởi đầu mà thôi.”
- Thế mình vừa nói gì?
- Ờ thì… Uyển My… rủ mình sang nhà… ngủ.
- Ừm, lơ đễnh ghê ha? Ngủ gì nữa?
- Thì… ngủ… thôi.
- Đừng có giả ngây giả ngô với tôi đó nha, ngủ gì nữa?
- Thì… thì…
- Nhanh!
- Thì… ngủ với… với Uyển My.
Giây phút tôi thốt ra câu đó, tôi tưởng như thế giới ngừng quay, mặt trời ngừng soi sáng, sóng biển ngừng xô bờ, chim chóc im bặt. Tôi không dám nghĩ bậy, nhưng lời của Uyển My khiến tôi chẳng thể không nghĩ:
- Thế Phong nghĩ “ngủ với mình” là ngủ thế nào?
- Có… có cần nói ra… như… như vậy luôn hả?
- Cần chứ, mình muốn đang muốn nghe đây!
- Thì ngủ… hai đứa mình… ngủ…
Tôi đỏ mặt, ngập ngừng như gà mắc tóc, khiến Uyển My bật cười:
- Thôi đủ rồi. Tôi thừa biết trong đầu anh nghĩ bậy bạ gì. Anh đừng có mà mơ mộng nha, hì. Về thôi!
Uyển My bẽn lẽn cười tươi rồi quay mặt rời đi, bỏ lại tôi đứng ngơ ngác. Tôi không rõ mình thất thần vì mọi chuyện không như tưởng tượng hay vì sự đáng yêu của Uyển My khiến tim tôi rung động lần nữa:
- Không thèm đưa mình về đúng không, để gọi anh Hải quay lại đón nhen?
- Ơ… không… chờ mình với!
Tôi hớt hải chạy đến bên Uyển My, một tay xách balo, một tay gãi đầu gãi tai. Dáng vẻ tôi lúc ấy chẳng khác nào thằng trộm chó, lấm la lấm lét, mặt mày gian xảo. Nhưng chẳng sao, khi nắng chiều nhẹ nhàng lướt qua đôi vai Uyển My, những sợi tóc mai bay trong gió, đôi gò má ửng hồng giữa buổi hoàng hôn, tôi không còn từ ngữ nào để tả vẻ đẹp của nàng. Trong mắt tôi, Uyển My đã trở thành người đẹp nhất vũ trụ, đẹp không chê vào đâu được.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra, lời tiên đoán của ông thầy bói năm nào có lẽ đã chỉ đến thành tựu lớn nhất đời tôi: lấy Uyển My làm vợ, đó chính là vinh quang rạng danh tổ tiên.
- Đi lên đây đi, tên ngốc này, cứ lẽo đẽo sau lưng vậy hả?
- À ờ, mình… mải ngắm nên quên mất.
- Ngắm gì đó?
- Thì ngắm… ngắm cảnh hoàng hôn thôi.
- Ừm, vậy nếu mà muốn được ngắm mỗi ngày thì Phong quyết định đi!
- Mình… mình á? Tại sao?
- Hì, sao mà ngốc thế?
- …
- Nhanh chân lên, Uyển My đói bụng rồi!
Hôm nay Uyển My vui lắm, nhưng chẳng phải hôm nay nữa, mà chính là buổi chiều này. Nàng hòa mình vào cảnh vật, ngồi sau lưng tôi líu lo ca hát đủ điều. Dù tôi chẳng phân biệt được tiếng Việt hay tiếng Trung, nhạc của Uyển My lúc nào cũng ngọt ngào, êm dịu:
- Jìu zài yīqǐ shéi ràng wǒmen xiāngỳu, yǐhòu de rìzi wǒmen yīqǐ xiāngyī, wǒ hùi chǒngzhe nǐ wǒ hùi zòngróng nǐ, shéi yào qīfù nǐ wǒ jìu zhàn chū bǎohù nǐ… (Hãy yêu nhau đi, ai bảo rằng chúng ta có duyên gặp gỡ. Những tháng ngày sau này, chúng ta hãy nương tựa vào nhau. Em sẽ luôn cưng chiều anh, để anh tự do làm những điều mình thích. Ai dám ức hiếp anh, em sẽ đứng ra bảo vệ.)
Tôi biết Uyển My hát hay, nhất là tiếng Trung, nghe nhẹ nhàng, yên bình. Hôm nay nàng hát bài vui, vì lúc này Uyển My đang rất vui:
- Hát gì đó tiểu thư?
- Sau này sẽ biết.
- Sau này là khi nào?
- Khi nào thì tùy ở Phong đó, hì.
- Sao lại là mình?
- Ôi tên đại ngốc này, tập trung lái đi ông ơi, haizzz.
Uyển My vỗ tay lên trán, thở dài trước sự chậm hiểu của tôi. Lúc đó tôi chẳng hiểu nàng muốn nói gì, nhưng sau này tôi mới rõ. Chiều nay trời không nắng, không mưa, không khí mát mẻ, dễ chịu. Tôi thích thời tiết âm u dịu mát, còn nắng thì chán ghét nhất.
Chúng tôi băng qua những con đường đầy khói bụi, xe cộ, nhưng chẳng ai nói thêm. Lúc này, tôi nghĩ chuyện đó chẳng còn cần thiết, vì người ôm eo tôi phía sau chính là cô gái xinh đẹp nhất cuộc đời tôi. Dưới ánh nắng lay lắt của hoàng hôn, tôi mơ hồ lo lắng cho tương lai, còn Uyển My tận hưởng giây phút bình yên bên tôi. Chẳng cần gì cao xa, một cuộc sống đơn giản như vậy đủ hạnh phúc rồi.
Mất gần nửa tiếng, tôi và Uyển My mới đến tòa lâu đài của gia đình cô ấy. Tôi mỉm cười khi nghĩ rằng, vài ngày trước, tôi đã nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ quay lại đây nữa.
- Vào nhà đi Phong!
- Ừm… ừm… ba mẹ Uyển My có nhà không?
- Không, ba mẹ mình ra Hà Nội rồi, chắc mấy ngày nữa mới về.
Tôi gật gù dắt xe vào nhà. Thú thật, hôm nay Uyển My rủ tôi sang ngủ chung, chắc không dám ngủ một mình.
- Ủa mà dì Út đâu?
- Ưm, dì Út về quê ăn đám cưới rồi, chắc cũng phải 2 ngày.
- Hóa ra là vậy, hừm hừm.
- Chứ anh nghĩ tôi rủ anh sang đây với mục đích gì, hứ, tưởng bở!
- Ơ… ơ… đâu có.
- Tôi chẳng lạ gì anh, vào đi, đứng đó hoài!
Chưa biết tương lai ra sao, nhưng dạo này Uyển My càng ngày càng hung dữ với tôi. Dù tôi chưa biết lý do, nhưng tôi vẫn dưới cơ nàng vài bậc. Nàng bảo tôi dắt xe, tôi không dám đi thẳng; nàng nói vào nhà, tôi không dám ra đóng cửa. Đó là cách “ngôi sao gia tộc” thể hiện sao?
Nhà Uyển My rộng thật, nhưng đó không phải là căn nhà, mà là tòa lâu đài nguy nga tráng lệ với nàng công chúa xinh đẹp đang ngự trị. Tôi không thể tưởng tượng nếu ngày nào đó tôi sống trong tòa lâu đài này sẽ ra sao. Tôi thích chỗ ở rộng rãi, nhưng lại không cảm thấy an toàn khi nhà quá nhiều ngóc ngách, khiến tôi liên tưởng đến phim kinh dị Mỹ. Tôi là con trai còn sợ huống hồ gì Uyển My một thân một mình. Tôi không biết nếu tối nay nàng không giải quyết khúc mắc, liệu nàng sẽ rủ ai đến ngủ cùng.
- Phong!
- …
- Phongggg!!!
- Hả… hả? Gọi mình à?
- Nghĩ bậy gì đó?
- Đâu… đâu có.
- Rõ là có, nhìn mặt anh đáng nghi lắm, coi chừng tôi.
- …
- Qua đây mình nói cái này!
Tần suất Uyển My gọi “anh” xưng “tôi” càng ngày càng nhiều khiến tôi rợn tóc gáy. Cách xưng hô này giống y như mẹ tôi gọi ba tôi mỗi lần hai người cãi nhau. Tôi chưa biết tương lai, nhưng chắc tôi cũng chẳng khá khẩm gì hơn ba tôi đâu. Nhà là phải có nóc, tôi biết, nhưng nóc nhà tôi nếu mọi chuyện như mơ sẽ là Uyển My chứ không phải tôi.
- Phong biết sơ chế đồ ăn không?
- Ờ… biết sơ sơ, mà sơ chế món gì?
- Mình có một ít thịt bò, thêm hành tây, cần, cà chua để xào, rau cải để nấu canh, thịt lợn ba chỉ để luộc.
- Ừm, rồi, giờ làm gì?
- Thịt bò thì Phong ướp gia vị, ướp mặn vừa phải, nhớ nêm chút tiêu. Rau thì rửa sạch với nước muối, thịt lợn ướp với rượu và gừng. À quên, Phong xắt lát gừng cho canh.
- Cái gì tùm lum vậy? Nói lại đi!
- Ôi…
Uyển My vỗ tay lên trán, xem chừng sự ngu xuẩn của tôi đã đạt đến đỉnh điểm:
- Thôi, ông đi ra ngoài ngồi chơi đi để tôi tự làm, chẳng nhờ vả được gì hết.
- Nhờ được, mà tại… nhiều quá, không nhớ.
- Thôi để mình tự làm cho nhanh, mất công chút nữa không có gì ăn ngồi nhìn nhau, hic.
- Hehe, Uyển My ráng chút đi, lần sau mình làm cho!
- Haizz.
Tôi thừa nhận mình không giỏi nấu ăn, nhưng mấy việc cơ bản thì tôi làm được. Dù vậy, tôi vẫn bị Uyển My chửi khi nấu ăn dở tệ. Dường như không thể cảm hóa được tôi, Uyển My đành phải tự làm đồ ăn. Nàng mặt lấm tấm mồ hôi, hai bên tóc mai khẽ đung đưa, chiếc đuôi gà càng làm nàng xinh đẹp và quyến rũ. Tôi luôn thấy người con gái xinh đẹp nhất khi họ tập trung làm việc. Vẻ đẹp ấy tôi từng thấy ở Ái Quyên, hôm nay tôi được chiêm ngưỡng từ Uyển My.
Uyển My không tỏ ra sang trọng, quyền quý, ngược lại còn rất hòa đồng, thân thiện. Sự thông thái và hiểu biết của nàng khiến tôi xem nàng như thần tượng, người sẽ luôn giải quyết những khúc mắc trong cuộc sống:
- Có nóng không? Mình bật quạt nhé?
- Thôi, không cần đâu Phong, mình xong rồi đi tắm.
- Phong ngồi đây chơi chút nhen. Mà Phong có mang theo quần áo để thay không đó?
- Ừm, không, mình đâu có biết sự tình như này.
- Vậy Phong đợi một lát ha, mình lấy đồ của ba cho Phong mặc tạm. Mình đi tắm đây!
- Ừ… ừm.
- Cấm nghĩ lung tung đấy, hì.
Sự xinh đẹp của Uyển My không có giới hạn, tôi càng nhận ra và mê đắm vẻ đẹp ấy nhiều thêm. Ngay cả khi tóc tai dính bết mồ hôi, quần áo lấm lem, nàng vẫn là nữ thần trong mắt tôi. Nụ cười tít mắt, đôi gò má ửng hồng là nét đặc trưng chẳng thể lẫn lộn với bất cứ ai.
Trong lúc đợi Uyển My, tôi ra phòng khách bật TV. Nhà Uyển My rộng, TV cũng to. Tôi nhớ ngày xưa, gia đình tôi quây quần bên mâm cơm lúc 18h để ăn uống và đón xem phim truyền hình trên VTV3. Sau này, đài TP.HCM cũng tung ra những thước phim huyền thoại. Ngày đó, chẳng đứa trẻ nào không xem phim lúc 18h. Bây giờ, dù có hàng trăm kênh, chẳng thể đem lại cảm giác như ngày xưa.
Tôi bấm đi bấm lại vô thức cho đến khi có tiếng “hù” mạnh sau lưng khiến tôi giật bắn người, rớt remote:
- 4#@^%$#^%#!%! Hết hồn!
- Hihi, sợ xanh mặt rồi hả? Phong xem gì đó?
Trước mặt tôi là đại tiểu thư của tòa lâu đài. Hôm nay nàng mặc đồ ngủ, mát mẻ, thoải mái. Uyển My bưng cây hồng cánh sen khiến tôi muốn lóa mắt. Dù không đứng tim, tôi đứng hình:
- Nè! Sao đó? Giận mình hả?
- …
- Phong!
- …
- PHONGGGG!!!!
- Ờ… hả… cái gì thế?
- Nghĩ bậy gì đó?
- Đâu… đâu có.
- Rõ là có, nhìn mặt anh đáng nghi lắm, coi chừng tôi.
- …
Không biết Uyển My học ở đâu cái trò dí sát mặt người, nhưng mỗi lần nàng làm vậy, tôi nổi hết da gà:
- Phù…
Uyển My thổi nhẹ vào tai khiến tôi bất giác rùng mình:
- Uả? Tắm xong rồi hả?
- Anh tơ tưởng cô nào mà tôi gọi anh không nghe?
- Đâu… đâu có, mình… đang mải suy nghĩ.
- Suy nghĩ bậy bạ gì đúng không?
- Suy nghĩ tại sao lại có một người con gái xinh đẹp như thế này trên đời, hehe!
- Lẻo mép, hì.
Hồi nào giờ toàn là Uyển My châm chọc tôi, ít khi tôi chủ động. Hôm nay tôi phát hiện chân lý cứu nguy cho tương lai: Uyển My luôn tự tin là mình xinh xắn, nhưng mỗi khi tôi khen nàng lố, nàng lại đỏ mặt, bẽn lẽn hơn thường lệ.
- Đồ đẹp không? Mình mới mua đó.
- Đồ đẹp tại Uyển My mặc thôi, thử người khác mặc là xấu liền.
- Eo ơi cái miệng lưỡi kìa, điêu ngoa dễ sợ.
- Thật mà, mình mà nói xạo thì phải ngắm Uyển My… suốt đời.
Tôi chẳng nghĩ sâu xa, chỉ nói thật nhanh cho thuận miệng, ai ngờ lại khiến Uyển My đăm chiêu. Nếu tôi nói xạo, tôi sẽ phải ngắm Uyển My suốt đời, nhưng tôi nói thật, thế chẳng hóa ra tôi không thèm ngắm Uyển My nữa, khiến nàng buồn?
- Vậy chắc chắn là nói điêu rồi, hì… Mình đi nấu cơm đây!
Uyển My nhìn tôi, nở nụ cười tươi rồi quay mặt đi thẳng vào trong:
- Phong đi tắm đi, mình để quần áo với khăn tắm ở bên phòng đầu tiên bên trái, Phong cứ đi lên là thấy!
- Cảm ơn Uyển My, vậy mình… tắm nhé!
- Đi đi ông ơi, tắm mà cứ khoe mãi.
Ngồi chờ đôi phút thấy không có tiếng động, tôi lết ra kiểm tra cửa nẻo, xe cộ. Nhà Uyển My rộng, nhưng tôi thấy càng nguy hiểm. Dù có hệ thống báo động, tôi vẫn cảm thấy không an tâm. Sau khi chắc chắn cửa đã khóa cẩn thận, tôi hì hục trở vào phòng ngủ.
Trước khi ngủ, tôi gọi điện về xin mẹ “qua nhà thằng Đức ngủ”. Tôi ngủ thiếp đi sau vài phút bật Youtube xem ông Dũng CT Trực Tiếp Game.
Dạo này tôi ít mơ hẳn đi, vì cuộc sống quá mệt mỏi. Nhưng khi tâm trạng thoải mái, tôi thường có những giấc mơ kỳ lạ. Hôm nay tôi thấy mình là thanh tra truy bắt tội phạm. Tôi lang thang khắp ngõ hẻm, chẳng tìm thấy manh mối. Bỗng, một tên khả nghi chạy tới đâm trúng tôi. Tôi túm lấy tên này, kinh hãi nhận ra đây chính là Uyển My.
Tên nghi phạm Uyển My bĩu môi, nhăn mặt nhìn tôi:
- Đau mình, Phong ơi!
Tôi chợt tỉnh, giật bắn người khi thấy Uyển My đã chui rúc vào nằm cạnh tôi:
- Trời ơi, Uyển My, hết cả hồn, sao ở đây?
- Mình… sợ.
- Sợ gì mà sợ? Nhà mình ở mà sợ gì?
- Sợ.
Giọng nhõng nhẽo khiến tôi tỉnh ngộ:
- Rồi, biết sợ rồi. Sao không nói để mình nằm dưới đất cho, chui vào đây làm gì cho chật?
- Không.
Uyển My chui vào vòng tay tôi, rúc đầu vào người tôi như dạo nọ:
- Làm trò gì đó tiểu thư? Lợi dụng tôi à?
- Đúng, tôi lợi dụng anh đó, nhưng anh yên tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm.
- Khùng dễ sợ, haha. Chịu kiểu gì?
- Anh cứ ở nhà chơi thôi, tôi đi làm nuôi anh.
- Sướng vậy sao?
- Đúng vậy, anh chỉ cần ở nhà cơm nước cho tôi thôi, còn lại tôi lo hết, hì.
- Haha…
Đối diện với Uyển My, tôi luôn có cảm giác hồi hộp. Dù không thể nói mình không hồi hộp khi nàng ôm tôi, nhưng cảm giác vừa run nhẹ lại rất an toàn, ấm áp. Đúng là sau những hiểu lầm, cuối cùng Uyển My cũng… ngủ với tôi thật, theo nghĩa đen, nhưng là nghĩa đen trong sáng.
Trong lúc tôi còn nghĩ ngợi, Uyển My miệt mài vẽ gì đó lên áo tôi:
- Rồi sao chưa ngủ mà ngồi vẽ gì lên người mình đó?
- Mình đang vẽ bùa.
- Bùa gì?
- Bùa… mê hoặc, người dính bùa này sẽ phải nghe lời người vẽ.
- Hự. Chết rồi, mê cô này quá đi mất, người gì mà vừa xinh đẹp vừa dễ thương.
- Hihi, điêu ghê.
- Vừa lòng chưa? Ngủ ha?
Hôm nay tôi không còn ngại ngùng nữa, tôi hiểu được tình cảm Uyển My dành cho mình. Tôi choàng tay ôm lấy Uyển My, nàng chẳng kháng cự, chỉ nằm im thỏ thẻ:
- V… vâng.
Chưa bao giờ Uyển My nói chuyện lễ phép, ngoan ngoãn với tôi như thế này, dường như hôm nay là khởi đầu mới thật đặc biệt. Tôi không dám nói tôi không thích Uyển My, ngay cả bản thân tôi còn khó chấp nhận. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng mọi việc dường như đã sắp đặt sẵn, con người nhỏ bé như chúng ta chẳng nên cố gắng làm trái thiên ý.
Tôi hay cả nghĩ, chỉ một chút thay đổi trong cách nói chuyện cũng đủ khiến tôi thao thức cả đêm. Hôm nay Uyển My tấn công tôi rất mãnh liệt, tôi biết chứ, tôi đâu phải ngu đến mức không nhận ra. Chỉ là tôi không đủ can đảm đáp trả ngay, hoặc cần thêm thời gian suy nghĩ.
Không rõ tôi đã nằm nghĩ lung tung bao lâu, khi chợt nhìn sang, Uyển My đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Nàng vẫn nép mình trong lòng tôi, tay vẫn để chỗ “vẽ bùa” ban nãy. Tôi khẽ đưa tay vén tóc mai rủ xuống, vuốt ve đôi gò má xinh xẻo. Uyển My đẹp, rất đẹp, tôi biết rằng trong mắt tôi lúc này, nàng là người đẹp nhất cuộc đời. Xin lỗi mẹ, mẹ cũng rất đẹp, nhưng trong mắt tôi chỉ còn biết có Uyển My mà thôi.
Tôi lặng lẽ ngắm nhìn Uyển My ngủ ngon lành, bình yên. Bất chợt, ánh mắt tôi dừng lại nơi bờ môi đỏ mọng đầy quyến rũ. Tôi không phải kẻ lợi dụng cơ hội, không phải kẻ háo sắc, nhưng trong tình thế như thế này, ai có thể cưỡng lại vẻ đẹp hoàn mỹ ấy?
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thú thật đã không còn kiềm chế được bản thân. Tôi một tay đỡ đầu Uyển My, đưa mặt mình áp sát mặt nàng, trực chỉ đôi môi xinh đẹp kia. Khẽ nhắm mắt, tôi chìm vào mùi hương nhẹ nhàng đầy mê hoặc. Có lẽ, khoảnh khắc ấy là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi...
Đề xuất: Truyện ma trò chơi ác nghiệt