49. Chương 49: Bước ngoặt đau đớn

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 49: Bước ngoặt đau đớn

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thực lòng tôi chẳng thể ngờ rằng, số phận của tôi và Uyển My lại thay đổi chóng mặt như vậy. Tôi không hiểu tại sao ông trời lại tàn nhẫn với hai đứa chúng tôi đến thế. Chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mới lớn, đang chìm đắm trong hạnh phúc nhỏ nhoi đầu đời, vậy mà mọi thứ bị cướp đi quá nhanh, quá đột ngột. Cảnh ngộ của tôi và nàng giờ đây chẳng khác gì trong những bộ phim tình cảm lãng mạn Hàn Quốc: chàng trai bình thường yêu tiểu thư đài các, bị gia đình cấm cản. Dù vai trò có ngược lại, nhưng không thể phủ nhận rằng cuộc đời chúng tôi đã bước sang ngã rẽ mới, đau lòng hơn nhưng cũng đúng đắn hơn. Có lẽ sự do dự của tôi chính là nguyên nhân dẫn đến kết quả hôm nay. Thật lòng, tôi không thể nghĩ rằng hậu quả lại nặng nề đến thế, xảy ra bất ngờ như vậy. Tôi từng nghĩ chuyện này chỉ xảy ra khi hai đứa bàn đến chuyện cưới xin, nào ngờ…
Trời vẫn mưa, tôi đứng đó, hai tay buông thõng, gương mặt ngơ ngác, chẳng biết phải làm gì khi nhìn đôi vai bé nhỏ của Uyển My run lên từng hồi vì xúc động. Từng thích mưa, bởi sự mát mẻ ấy đã cứu vớt tôi khỏi những ngày mệt mỏi nơi đô thị nóng bức, ồn ào. Nhưng giờ đây, càng ngày tôi càng mất thiện cảm với những cơn mưa vô tình ấy. Mỗi lần mưa rơi, tôi lại đau lòng nhìn Uyển My khóc. Những giọt mưa ngoài trời chẳng là gì so với cơn mưa trong lòng tôi. Phải mất nhiều thời gian, tôi mới quyết tâm nói hết những tâm tư cho nàng biết, để chúng tôi thoát khỏi trạng thái mập mờ này. Nhưng trớ trêu thay, khi tưởng mọi chuyện sẽ an bài, sóng gió bất ngờ ập đến. Lần này không còn là sóng mạnh bạo nữa mà là sóng thần, cuốn trôi mọi hy vọng về tương lai tươi đẹp của hai đứa.
Trong khoảnh khắc ngang trái, tôi mất bình tĩnh, không thể che chở cho Uyển My. Suy nghĩ dày vò ngăn tôi hành động. Phải dứt khoát một lần, chịu đau một lần, rồi mọi thứ sẽ chóng qua. Chúng tôi im lặng, mỗi người gặm nhấm nỗi đau riêng. Tôi nuốt nước mắt nhìn người con gái tôi yêu nhất đang gục mặt khóc nức nở nhưng chẳng thể an ủi nàng. Sự tàn nhẫn của gia đình nàng khiến tôi bất lực. Tôi cũng chẳng để ý đến sự có mặt của bạn bè hay chiếc nắm đấm của Hải giáng lên mặt mình.
RẦM!!!
Tôi đổ gục xuống như cây chuối, chẳng kịp nhìn kẻ đánh mình. Hải liên tục đè tôi xuống, đấm túi bụi khiến tôi tối tăm mặt mũi, máu lem luốc khắp mặt và quần áo. Dù nằm gục, mắt tôi vẫn không rời Uyển My, người vẫn chìm trong nỗi buồn sâu thẳm. Nàng và tôi đều chẳng hay biết chuyện gì đang xảy ra:
- Con mẹ mày! Sinh nhật người ta mà mày không để yên à? Thằng súc vật, My mà có mệnh hệ gì tao chôn sống mày hôm nay!
- …
- Thằng nhãi con tưởng có võ vẽ gì à? Tao mà thấy mày lảng vảng gần My nữa thì đừng trách, đmm!
Hải vừa chửi vừa đánh, tôi chẳng còn sức lực để phản kháng. Bỗng nhiên, Uyển My bé nhỏ xuất hiện:
- Đừng… đừng đánh nữa mà!
- Em bỏ ra, để anh đập chết mẹ thằng nhãi này!
- Đừng…
Sự ngăn cản yếu ớt của Uyển My chẳng làm Hải dừng tay. Tôi chỉ thật sự được cứu khi nghe tiếng chạy mạnh phía sau, rồi một cú đá văng Hải xa mét:
- Thằng chó này, sao mày đánh bạn tao? Phong? Có sao không? Sao để nó đánh dữ vậy?
Bằng chút sức lực cuối cùng, tôi ngước lên và mỉm cười với ân nhân—Ngân, người chạy đến giải vây cho tôi:
- Ngân… à? Cảm… cảm ơn… bà!
- Sư phụ ơi, sư phụ ngu thế, tội gì mà để cho nó đánh, có gì từ từ nói!
- Xem Uyển… Uyển My giúp… giúp tôi…
- Trời ơi là trời, cái thân mình không lo, sư mẫu ổn rồi, không có sao, mấy bạn đưa vào trong mái hiên ngồi rồi!
- Vậy… vậy tốt…
Hải tưởng mọi chuyện chỉ là tai nạn do Ngân sút văng, hắn đứng dậy, phủi tay:
- Em gái, đừng lo chuyện bao đồng, khôn hồn thì tránh ra, bằng không đừng trách anh…
- Má mày nữa, mày bảo ai bao đồng? Mày đánh bạn tao nãy giờ bao nhiêu cái thì bà mày trả mày bấy nhiêu!
Ngân không ngần ngại, lao vào sút Hải ngã ngửa, rồi tiếp tục đá vào ngực và bụng khiến hắn thở dốc. Tôi không ngờ Ngân lại đánh mạnh đến vậy. Có lẽ vì tức giận trước cảnh bạn mình bị bắt nạt:
- Thôi! Ngân ơi! Đừng… tha cho nó đi!
- Sao rồi sư phụ, đau lắm không?
- Không… không sao, ổn rồi, thằng kia sao rồi?
- Nó á hả? Còn khỏe lắm, để cho thêm mấy đá nữa, nhìn mặt thấy ghét!
- Hung hăng quá…
Buổi sinh nhật của Uyển My thực sự quá sức tưởng tượng. Cao trào chưa chấm dứt, cứ lên rồi xuống như đồ thị hình sin. Mọi thứ hỗn loạn tận cùng khi ba mẹ của Uyển My và Hải xuất hiện. Đương nhiên, ai cũng thương con mình, nhưng khi có chuyện, phụ nữ biểu lộ cảm xúc rõ rệt hơn đàn ông.
Ba của Uyển My nhìn gương mặt bầm dập của tôi, tỏ vẻ lo lắng:
- Phong? Sao vậy cháu? Hai đứa xảy ra chuyện gì?
Tôi chẳng còn hơi sức nói đi nói lại, dù trước mặt ba Hải, tôi không muốn nói xấu hắn. Dù tôi bị đánh nhiều hơn, nhưng nhìn bề ngoài hắn vẫn nguyên vẹn:
- Dạ… không có gì đâu… bọn con… hiểu lầm thôi ạ…
- Sao chú nghe bé My nói… cháu giỏi võ lắm… sao mà…
Câu hỏi của bác trai khiến tôi không biết trả lời sao. Ông đã đoán được phần nhiều chuyện, nhưng tôi chẳng có tâm trạng:
- Dạ… con có lỗi… con xin phép… cô chú…
Mẹ Hải vốn điềm đạm, nay giở giọng chanh chua:
- Mày đánh con tao ra vậy giờ đòi đi là đi thế nào?
Ngân đứng chắn ngang:
- Xin lỗi cô nha, con trai cô ấy, bạn con đang có chuyện không có tâm trạng, nó lao vào đánh bạn con túi bụi, nhìn mặt nè, có ra con người không? Con cô nó không xin lỗi thì thôi lại còn đòi nạn nhân đi xin lỗi hung thủ, nói chuyện gì mắc cười vậy?
- …
- À quên nữa, cô về dạy dỗ lại con trai yêu quý của cô đi, con gái mà nó còn đòi đánh thì bảo sao mà Uyển My không ưng nó, cái loại như nó bị đánh vậy là còn nhẹ đó.
Tôi chẳng còn tâm trạng đôi co, nhưng nhìn Ngân đòi công bằng, tôi thấy vui vui:
- Cảm ơn… bà, thôi mình đi đi!
- Có gì đâu sư phụ, ai bắt nạt sư phụ có đệ tử lo, yên tâm!
- …
Dù tôi không gây sự, buổi tiệc sinh nhật bị ảnh hưởng gián tiếp bởi tôi. Vậy nên lời xin lỗi:
- Dạ con xin lỗi mọi người, con đã khiến mọi người mất vui, mọi người bỏ qua cho con.
Tôi cúi đầu xin lỗi bốn vị phụ huynh. Uyển My cũng nhìn thấy, nhưng nàng chẳng còn tâm trí đâu. Nhìn gương mặt đỏ ửng của nàng, tôi thấy đau lòng. Những nỗi đau khiến tôi thốt ra những điều bình thường không dám nói:
- Con xin lỗi vì mọi chuyện. Con biết mình chẳng có tư cách gì để lên tiếng, nhưng con hy vọng cô chú hãy lắng nghe Uyển My nhiều hơn, đừng ép buộc Uyển My nữa…
- …
- Có lẽ đây cũng là lần cuối cùng con dám nói chuyện này với cô chú, hy vọng cô chú chăm sóc Uyển My giúp con, con xin phép ra về trước ạ.
- …
Nói xong, tôi tự dặn mình rằng có lẽ sẽ chẳng bao giờ có cơ hội đứng trước mặt ba mẹ Uyển My nói những lời như vậy nữa. Ngân lặng lẽ dìu tôi đi những bước nặng nề. Ba của Uyển My vỗ vai tôi, nhưng tôi chẳng hiểu nổi ông muốn nói gì. Nếu tôi nhận ra, mọi chuyện đã chẳng đến thế này.
Tôi buồn bã nhìn Uyển My, nàng vẫn rưng rưng lệ, nhưng chẳng buồn nhìn tôi lấy một lần. Có lẽ mọi đau khổ rồi sẽ qua, chỉ cần thời gian.
Bạn bè nhìn tôi với ánh mắt tội nghiệp, riêng Đức chẳng biểu lộ cảm xúc, chỉ lắc đầu ngao ngán. Tình bạn tám năm giữa tôi và Đức có lẽ đã chấm dứt.
Ngân và Linh đưa tôi về, lo lắng hỏi thăm. Tôi mỉm cười:
- Haha… không sao, tôi ổn rồi, hai người về đi, nhất là Ngân, về tắm nước nóng đi không mai bệnh đó, Linh đưa đệ tử anh về cẩn thận nha mày!
- Oke anh, cứ để em.
- Cẩn thận nha!
Tạm biệt hai người bạn tốt bụng, tôi lại rong ruổi một mình trên con đường về nhà xa tít. Và lần này, chuyện nghiêm trọng hơn rất nhiều. Mọi thứ có vẻ sẽ chấm dứt từ hôm nay, không còn cơ hội níu kéo. Khi phụ huynh đã nhúng tay vào, lý lẽ chỉ là đồ bỏ đi.
Về đến nhà, ba mẹ tôi tỏ ra lo lắng:
- Trời ơi, con, sao vậy? Sao mặt mày bầm dập hết thế này hả con, mày đánh nhau à?
Mẹ luôn lo lắng nhất, ba ít thể hiện:
- Dạ, không sao đâu mẹ, hiểu lầm thôi.
- Sao mày kêu đi sinh nhật bé My mà lại thành ra như này, bé My đâu, có sao không?
- Thôi mẹ đừng nhắc đến Uyển My nữa, chắc không được gì đâu, nhà người ta… không cho… haiz
Tôi thở dài, mặt mày ủ dột. Ba tôi nói:
- Có cứt gì mà buồn, mày sợ gì hả con? Quan trọng là hai đứa thế nào, chứ gia đình nó nói sao thì kệ chứ? Ba mày đây này, ngày xưa quen mẹ mày ông ngoại cũng có đồng ý đâu mà tao vẫn cứ mặt dày đưa đón vậy đấy, một hồi sau cũng quen, rồi cũng gả mẹ mày cho tao.
- Hồi đó khác ba ơi, với lại không phải chỉ là ba mẹ Uyển My không đồng ý đâu, tại gia đình họ cũng… muốn môn đăng hộ đối.
- Thời đại nào rồi mà còn môn đăng với chả hộ đối, con bé My nó có thích không? Làm đủ chuyện sau này con mình nó khổ rồi trách móc ai? Xời, đ*o cần con ạ, thiếu gì gái, mai tao làm mai cho mấy đứa! Không lo!
- Thôi ba ơi, con chịu, thôi con đi ngủ đây.
- Nhớ bôi thuốc đi đấy!
- Dạ.
Đêm nay có lẽ là đêm dài nhất trong đời tôi, chẳng chợp mắt được giây phút nào. Tôi nằm im, vắt tay lên trán, nghe tiếng mưa rì rào trên mái nhà. Bản nhạc Kiss The Rain càng khiến tâm trạng nặng nề. Tôi chỉ nghĩ đến gương mặt thất thần, những giọt nước mắt của Uyển My mà nước mắt cứ trào ra. Tôi đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra nếu đặt quá nhiều tình cảm vào Uyển My, nhưng tình yêu đã khiến tôi không thể cãi lại được.
Sáng hôm sau, tôi quyết định lên giảng đường. Tiết trời mưa lất phất, mây mù giăng kín. Tôi bước vào phòng học, mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi. Ái Quyên ngồi cạnh, đưa tôi một cây kẹo mút:
- Ông già, ổn không? Ăn kẹo đi nè!
- Ừ, ổn, có gì đâu.
- Ổn mà mặt như đưa đám vậy hả? Ăn kẹo đi nè!
- Thôi… không…
- Ăn! Nói nhiều không? Tin bầm thêm mắt phải nữa không?
- Cảm ơn…
Ái Quyên ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi mặt mày khó coi, cô ấy chưng hửng rồi quay sang đọc sách.
Khi thầy giáo bước vào, Uyển My xuất hiện. Mọi người sốc, tưởng nàng sẽ nghỉ vài hôm. Nàng xõa tóc, mặc quần jeans tôn dáng, áo thun đen có trái tim đỏ. Nàng vẫn xinh đẹp, nhưng tôi không dám nghĩ mình và nàng sẽ quay lại như trước. Nàng ngồi bên cạnh Đức, chẳng để mắt đến tôi.
Tiết học trôi qua, tôi ngồi cạnh Ái Quyên, Uyển My bên cạnh Đức. Mọi chuyện như cũ, nhưng chẳng thể quay lại được nữa.
Thầy Kiệt gọi tôi đứng dậy. Tôi không nghe giảng:
- Phạm Thanh Phong!
- Dạ… dạ… ủa, thầy gọi em ạ?
- Đứng dậy! Làm gì mà thầy gọi nãy giờ không nghe, anh có nghe giảng không?
- Dạ thưa thầy, em không nghe ạ!
- Giỏi quá nhỉ? Anh ngắm cô nào mà thấy đăm chiêu vậy?
- Dạ ngắm… Uyển… à không… không có gì đâu thầy… em ngắm mưa…
Thầy hỏi, nhưng mọi người đều biết tôi nói về Uyển My:
- Nó ngồi ngắm bạn Uyển My đó thầy!
Thằng Đức ngồi bên cạnh Uyển My, cười nửa miệng:
- À, vậy à? Thanh Phong ngồi ngắm Uyển My đúng không, không tập trung học, vào sổ nhé!
Tôi bình yên vô sự. Ái Quyên lo lắng:
- Nè, ổn không vậy? Sao cha Đức kỳ vậy?
- Không có gì đâu, kệ nó, vài bữa nữa hết ấy mà.
- Ông đi đứng cẩn thận nha, thấy ông mấy nay nhiều người ghét lắm đó!
- Thế hả? Bé Quyên có ghét không?
Tôi áp mặt vào gần Ái Quyên, cô ấy hốt hoảng đẩy ra:
- Làm trò gì vậy hả? Ghét! Nhìn cái mặt là ghét rồi! Học đi, hứ!
- Hung dữ ghê…
Tiết học tiếp tục. Cô Linh gọi tôi lên:
- Bạn Thanh Phong! Đưa bài đây cô xem!
Tôi đưa bài vẽ—một bức tranh bầu trời đêm, nhưng lại vẽ chân dung Uyển My:
- Trời đất ơi, em vẽ chân dung ai vậy?
- Dạ… em… ủa… em vẽ gì ạ?
- Anh vẽ mà anh lại đi hỏi tôi à, anh vẽ ai đây? Xem nào, tóc dài, môi đỏ, áo đen, có trái tim ngay cổ áo…
Lớp bật cười:
- Hahaha, thằng này lụy tình quá rồi, sao mà quên nổi!
Cô Linh tả đúng, nhưng tôi chẳng buồn giải thích:
- Dạ… dạ… em xin lỗi cô… em…
- Thôi, không sao, cô hiểu. Lần sau ngồi học tập trung hơn nhé! Ngồi xuống đi!
Mọi người tưởng chuyện tối qua chỉ là giận hờn vu vơ, nhưng tôi biết sự thật. Uyển My vẫn lẳng lặng, chẳng mấy quan tâm. Cô Linh hỏi:
- Chà, bạn My vẽ đẹp quá này! Cho cô mượn xem chút nhé!
Uyển My vẽ bức tranh bầu trời đêm, nhưng có hai người đứng dưới mưa, lãng mạn:
- My vẽ mưa à? Còn có hai người đứng dưới mưa, lãng mạn quá.
Tôi bất giác rơi lệ. Mưa vẫn rơi, tôi bước xuống cầu thang. Tôi luôn lên xuống bằng cầu thang bộ, nhưng hôm nay, tôi nhìn thấy hình bóng Uyển My đứng trú mưa. Tim tôi thắt lại. Tôi không thể tiến đến hỏi han như trước, nhưng cũng không thể nhẫn tâm nhìn nàng cô đơn trong mưa.
Cuối cùng, tôi quyết định tiến lại gần, nhưng Uyển My bất ngờ mở ô nhỏ, bước vào cơn mưa. Chiếc xe Maybach trắng xuất hiện, đón nàng vào. Khoảnh khắc xe lăn bánh, tôi cảm thấy mình như ngã khuỵu. Những giọt nước mắt chẳng biết từ lúc nào đã lăn dài trên gò má tôi.
Tôi tưởng chuỗi ngày thảm họa đã chấm dứt, nhưng không. Chuyện vẫn chưa dừng lại…