54. Chương 54: Kiếp trước tội nghiệp

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 54: Kiếp trước tội nghiệp

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cũng chẳng cần thêm lời nào để tả cuộc đời đầy sóng gió và drama của tôi. Tôi chẳng biết kiếp trước mình đã phạm tội gì, làm phật lòng ông hoàng bà chúa hay gây họa cho nhân loại chưa, nhưng kiếp này tôi thề chưa bao giờ được hạnh phúc sung sướng quá ba ngày. Những thứ vui tươi, đẹp đẽ nhất đời tôi đều chóng tàn vì những lý do không thể hiểu nổi. Dù bây giờ tôi cũng chưa có thành tựu gì nổi bật, nhưng niềm vui ai hưởng được chứ, tại sao không phải tôi?
Uyển My có thấy đường đời tôi quanh co khổ sở không? Mỗi lần tai họa ập đến, tôi và cô ấy vừa vui vẻ bên nhau chưa bao lâu, lần này cũng chẳng ngoại lệ. Thần kỳ thay, thằng Hải xuất hiện trước mặt tôi với vẻ hiên ngang không biết sợ là gì. Với mọi người, nó đến bất ngờ hơn cả thằng Nhật hôm qua, nhưng tôi thì đã đoán trước được phần nào. Mối liên hệ bí ẩn giữa Hải và Đức tôi vẫn chưa hiểu hết, nhưng hành động của Đức tối qua cùng lời lẽ trước đây khiến tôi đoán thằng Hải hôm nay sẽ xuất hiện.
Lúc này, Uyển My quay lưng về phía tôi nên không nhìn thấy bóng dáng thằng đưa đón nàng đi học phía sau. Khi tôi có chút thay đổi sắc mặt, nàng lập tức lo lắng, bồn chồn:
— Bảo bối, sao thế?
— …
— Bảo bối!!
— À… không có gì, có người quen đến kìa!
Tôi quay mắt nhìn ra cửa ra vào, nơi thằng Hải vừa bước vào với chiếc xe sang chảnh khiến ai nhìn cũng phải ngưỡng mộ:
— Anh Hải? Sao mà…
Tôi biết Uyển My ngạc nhiên, tôi cũng hơi sửng sốt, nhưng đã dự đoán được nên không quá bất ngờ:
— Có sao không, hay mình tạm lánh đi nhé?
— Không, bảo bối cứ ở đây đi!
Nàng bĩu môi, nhìn tôi với ánh mắt tội nghiệp khiến tôi bật cười:
— Haha, hâm hả? Làm gì mà mếu, không sao thì cứ bình thường đi!
— Ừa, hì.
Sau khi nghĩ ra biệt danh “bảo bối” cho tôi, Uyển My như nghiện luôn, không thèm gọi tôi là “Phong” ngắn ngủn như trước nữa. Tôi thấy “bảo bối” nghe hay hơn cả “ái kỳ” mà nàng nghĩ ra để gọi tôi, nhưng tôi ít khi dùng vì đôi lúc cũng muốn “chiếm” quyền sử dụng của nàng, dù nó hay hơn nhiều, hê hê.
Thoạt đầu, sự xuất hiện của Hải khiến người ta — nhất là tụi tôi — thấy khó hiểu, nhưng chỉ vài giây sau mọi người đã hiểu lý do thằng này dám đến đây. Trong lúc Uyển My nép sau lưng tôi, hai tay bám chặt vào cánh tay tôi, thằng Đức xuất hiện ở một góc bí hiểm với vẻ mặt… không bất ngờ chút nào. Dù chưa biết nó và Hải có phải là đồng minh thật sự không, nhưng rõ ràng giờ đây tôi không còn chỉ có hai đối thủ nữa, mà là ba đứa tụi nó tụ tập, tương lai của tôi hôm nay chắc chắn không yên ổn được.
Hai thằng đứng đó nói chuyện gì tôi không nghe rõ, nhưng đều hướng ánh mắt về phía tôi và Uyển My. Đức không tỏ ra ngạc nhiên, còn Hải mắt long sòng sọc, nhìn tôi như muốn nuốt sống:
— Đói bụng chưa, đi ăn sáng không, hai đứa đi thôi!
— Nhưng mà… — Nàng cắn móng tay, lộ vẻ e dè
— Không sao đâu, cứ đi theo mình, thách nó dám làm gì!
— Đừng có đánh người ta nữa nhé!
— Nó không làm gì “em bé” của mình thì mình không thèm quan tâm.
— Eo ơi, sến!
— Không thích hả?
— Thích, hì hì.
Từ khi chúng tôi quay lại bên nhau, Uyển My càng ngày càng dễ tính. Ngày trước tôi luôn cảm thấy mình như kẻ ăn mày còn nàng là công chúa, dù bây giờ vẫn vậy, nhưng nàng giờ đã biết nghe lời hơn, hoặc ít nhất cũng biết lắng nghe hơn thay vì bắt tôi làm theo ý mình. Dù thật ra nàng bảo tôi làm gì tôi cũng không dám cãi, dù mệnh lệnh ngọt ngào nhưng uy lực như vũ bão.
Trong lúc hai thằng còn đang nói chuyện, tôi dắt Uyển My đi xuống lối thoát. Tôi cố tình dẫn nàng đi ngang qua chúng, vừa giải quyết vấn đề, vừa tiện thể đi ăn. Tôi đoán chắc 100% tụi nó không để yên, nhưng bất ngờ người mở lời không phải chúng, mà là:
— Anh Hải, sao anh lại ở đây?
— Anh nhớ em nên xuống chơi với em, định làm bất ngờ cho em. Ủa, sao thằng này…
Lại đúng cái thằng dám gọi tôi là “thằng này” và định đánh phủ đầu! Tôi suýt túm đầu nó vật xuống đất:
— Thằng này sao? Đây không phải trường học đâu nhé, mày nghĩ tao không dám đập mày à?
Tôi đứng xen giữa Uyển My và Hải, khiến nó giật mình lùi lại. Khi nó lui về sau, vô tình va vào Đức, khiến thằng này tỉnh ngộ:
— Thằng ranh con, tao tưởng mày biết tránh xa bé My ra rồi, giờ lại đến kiếm cơm à?
— Ừ, đấy, rồi sao, làm gì tao?
Tôi không còn là thằng Phong ủy mị của ngày hôm trước nữa. Giờ đây sinh khí tràn ngập, sẵn sàng va chạm với bất cứ kẻ hổ báo nào cản đường. Tôi không muốn thể hiện mình là kẻ cô hồn, nhưng nếu tôi không cứng rắn, tụi chúng sẽ tiếp tục tìm chuyện với tôi, biết đến bao giờ mới thôi:
— Tao đã dặn mày bao lần là tránh xa My ra mà sao mày lì vậy Phong? Mày đéo có tai à?
Hải cười khẩy, chỉ vào tai tôi như thể chán cơm thèm đất:
— Tao cho mày cơ hội cuối nhé Hải. Bây giờ đông người, tao với Uyển My cần đi ăn sáng, mày mà lải nhải nữa thì tao cho mày ăn đất thay bữa sáng, được chưa?
— Hừ, mày dọa bố à?
— Tao không dọa mày, tao thông báo thôi. Bây giờ không tránh ra đúng không?
— Bố đéo tránh đấy, thằng nhãi, mày giỏi mày đánh đê!
Tôi lắc đầu cười trừ, thu nắm đấm chuẩn bị tung cú One Inch Punch vào bụng Hải, tính toán kỹ lưỡng về khoảng cách, lực và sát thương. Nó sẽ nằm vật ra đất ôm bụng quặn thắt cả buổi sáng, nhưng không nguy hiểm tính mạng, hơ hơ. Nhưng khi tôi vừa lùi lại, Uyển My túm lấy tay tôi, nhăn mặt:
— Đừng Phong ơi, hứa với mình sao hả?
— Thằng này nó nhây quá, nó không cho mình đi thì làm sao?
— Suốt ngày chỉ biết đánh nhau thôi, anh đứng sang một bên đi!
Uyển My tiểu thư nhà tôi quả thật đặc biệt, tinh ý và hiểu chuyện. Từ nãy đến giờ nàng không đứng ra dàn xếp có lẽ vì biết đàn ông con trai hay tự ái. Nếu nàng đứng ra thay tôi đối đầu Hải, tôi sẽ cảm thấy dưới cơ nàng, dù thực tế tôi vẫn vậy. Nhưng Uyển My ít khi khiến tôi có cảm giác đó, nếu có thể cưới được nàng, chắc hẳn nàng sẽ là người vợ tuyệt vời:
— Anh Hải đi đường xa chắc mệt ha? Thôi anh vào nghỉ ngơi chút đi, xíu nữa em về nói chuyện sau nhé?
— Nhưng mà em… thằng này…
— Tụi em chỉ đi ăn sáng thôi, sẽ về ngay. Anh đừng lo nhé, hì.
— Nhưng…
— Em đi nhé, mình đi nhé Đức, gặp sau!
Tôi ngạc nhiên không biết bao nhiêu lần, không hiểu tại sao Uyển My lại nói chuyện nhẹ nhàng với Hải đến vậy. Chắc chắn nàng không có chút tình cảm nào với nó, nhưng sao mà…:
— Bảo bối à, nghĩ gì đăm chiêu đó?
— …
— Hì hì, biết ngay mà, giận rồi đúng không?
— …
— Thôi mà, đừng giận ái kỳ nữa, xin lỗi bảo bối nhiều, hihi.
Tôi chẳng hiểu sao Uyển My lại vui đến vậy. Nếu nàng biết tâm trạng tôi, chắc sẽ không cười tươi như thế. Sao kỳ cục thế:
— Mắc gì mà phải xuống nước với nó, láo nháo mình đấm luôn…
— Ôi, đúng là đại ngốc của mình đây rồi, hì.
— Không đùa nha, bực rồi đó.
— Muốn biết tại sao không hỏi, mình ở đây mà.
— Thì giờ hỏi nè, sao lại phải xin phép thằng đó, tức dễ sợ.
— Thì cúi đầu thấp xuống đi người ta nói cho mà nghe!
Tôi không nghĩ lý do đó ngắn đến mức chỉ cúi đầu một lần Uyển My có thể kể hết. Nhưng không ngờ đây chỉ là cái cớ để nàng tặng tôi một nụ hôn lên má:
— Huề nhé!
— Lợi dụng à?
— Gớm, ai thèm, là nâng niu, hihi.
— Của ai mà nâng niu, hờ hờ
— Của Uyển My ạ.
Một cô gái ngoan hiền, lễ phép, chín chắn nhưng lại là em bé của riêng tôi, còn gì tuyệt vời hơn? Sự đáng yêu của Uyển My khiến tôi không thể kiểm soát trái tim mình. Có gì để giận một cô gái xinh đẹp như vậy chứ:
— Qua bên đây ăn bánh này đi bảo bối, bánh khọt là bánh gì nè, lạ ghê!
— Giống bánh căn đó!
— Bánh căn là gì?
— Ngốc quá, thế mà không biết, cứ ăn đi rồi tính!
Tôi cười khoái trá trước điệu bộ ngờ nghệch của Uyển My. Nàng ở ngoài Bắc từ nhỏ, đi Mỹ mấy năm rồi về Sài Gòn, không biết bánh khọt là điều hiển nhiên. Tôi ở Sài Gòn từ nhỏ cũng mới biết món này vài năm trở lại. Bánh khọt là đặc sản Vũng Tàu, kết hợp hương vị biển cả, rau sống và nước mắm pha ngọt. Nhân là tôm sắt tươi, trên bánh rắc tôm cháy, mỡ hành thơm. Ăn kèm rau sống, ngó sen, đu đủ, nước chấm chua ngọt đậm đà. Dù xa quê hương, món này ở Vũng Tàu đi đâu cũng thấy:
— Ăn thử đi, cuốn với rau xong chấm nước mắm ăn.
— Lạ hen, hì hì, thích ghê.
— Gì đâu mà lạ, ngố dễ sợ, haha.
— Kệ tôi, dỗi luôn, không cuốn nữa, cuốn cho tôi ăn, nhanh lên!
Uyển My ghét bị gọi ngốc, nhưng lúc nào cũng gọi tôi là “đại ngốc”. Dường như nàng không biết tôi cũng có lòng tự trọng. Đừng tưởng bắt nạt tôi dễ nhé:
— Nè, há miệng luôn, khỏi cầm bẩn tay.
Em bé Uyển My ngoài lúc ngủ ra thì khi ăn là lúc tôi thấy nàng dễ thương nhất. Tôi chỉ mong được nhìn thấy nàng như vậy mỗi ngày, không cần đao to búa lớn, chỉ cần nhỏ bé như vậy là đủ:
— Ngon không?
— Ngonnnn.
— Nè, cuốn hết cho rồi đó, tự ăn đi cho quen!
— Không, há miệng rồi. Aaaaaa!
Sự mè nheo đáng yêu khiến tôi không thể làm chủ mình, ngồi đút cho nàng ăn hết cả dĩa bánh khọt và rau khổng lồ. Uyển My ăn ngon lành, thậm chí ăn sang cả phần của tôi:
— No rồi, mình đi dạo đi!
— Ơ, mình chưa ăn luôn đó.
— Sao bảo bối không ăn đi, chậm chạp quá à!
— Ê ê cái tên kia, nãy giờ ai không chịu tự ăn bắt người ta hầu hạ giờ nói chậm hả?
— Quá chậm, đáng bị phạt. Phạt nhà ngươi phải ở cạnh ta từ giờ đến…
— Đến lúc nào?
— Đến… hết đời, hihi.
Chỉ cần hạnh phúc giản đơn như vậy, đời người cần gì thêm? Tất nhiên với người trẻ thì đúng, nhưng với người lớn như chúng tôi, cần hiểu biết và thực tế hơn. Tôi đã có tình cảm tuyệt đối từ Uyển My, nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Những thử thách từ gia đình nàng là khó vượt qua nhất. Ngoài ra, hành trình tìm chân kinh của tôi không thể thiếu sự cản trở của quái vật đầu trâu mặt ngựa. Tiêu biểu là thằng Đức, Hải và phần nào Nhật:
— Đừng đánh trống lảng nhé, giải thích vụ kia đi, tôi bực rồi đấy!
— Thật ra thì… Phong có biết tại sao mình cố ý tránh mặt Phong bấy giờ không?
— Chịu thua.
— Hiện tại ba mẹ mình đưa ra yêu cầu: nếu mình không chịu gả cho anh Hải, sẽ phải đi theo ba mẹ sang Canada.
Tim tôi muốn rụng rời. Canada là sao?
— Nên mình phải… như vậy. Sợ nếu mình làm Hải mất hy vọng, chuyện cưới xin không thành, mình sẽ bị ba mẹ bắt sang bên kia không còn gặp Phong nữa, hì.
— …
— Vậy nên mình cố gắng ngó lơ Phong còn hơn không được gặp Phong mỗi ngày. Mình không sợ ba mẹ ép, muốn tự quyết định cuộc đời, chỉ sợ sau này không nhìn mặt nhau. Trên đời này mình chẳng còn người thân, hì.
— …
— Bảo bối đừng giận mình bấy lâu nay nhé, mình có nỗi khổ đó.
— Tất nhiên rồi, mình không…
Uyển My xúc động, nắm lấy tay tôi thủ thỉ:
— Hứa là không được bỏ rơi tôi đâu nghe chưa, tôi tin anh đó!
— Mình… hứa. Nhưng nãy giờ tụi mình như vậy, lỡ thằng Hải nó…
— Không sao đâu, anh Hải biết điều đó rồi, nhưng anh ta không chịu buông tha mình. Mình cần thời gian thuyết phục ba mẹ.
— …
— Đừng lo, mình không đi đâu hết, bám theo bảo bối suốt đời luôn, hì.
— Không cho bám!
— Anh mà léng phéng cô nào thì tôi cuốn bánh tráng anh luôn!
— Uầy, man rợ quá.
Uyển My quá tinh tế, thông minh. Mỗi lúc tôi giới thiệu điều gì đó, tôi phải đặt câu hỏi dữ lắm, sợ nàng biết hết. Nhưng không biết vô tình hay cố ý, nàng đều tỏ ra hào hứng. Sau này tôi mới hiểu, hóa ra Uyển My không phải không biết, chỉ là nàng… rất thông minh thôi.
Ăn uống xong, hai đứa tay nắm tay đi dạo. Uyển My no, tôi không ăn được bao nhiêu:
— Bảo bối, muốn uống cái kia!
— Ăn vậy còn chưa no nữa hả?
— Anh bảo tôi béo đúng không? Được thôi, tôi sẽ nhịn ăn chết đói luôn cho anh vừa lòng!
— Thôi thôi, được rồi, xin đấy. Để mình mua cho, đứng đây đi, đừng lung tung!
— Không chịu, muốn đi theo cơ!
— Thì đi.
— Hì.
Tôi nói sẽ chỉ đi một chút, nào ngờ hai đứa cao hứng lượn khắp khu phố, thiếu điều về Sài Gòn luôn. Thời gian trôi nhanh, đã gần 10h trưa, trời nắng gắt, chúng tôi đành lủi thủi về, bụng đứa nào đứa nấy căng tròn, nạp được kha khá đặc sản:
— Bạn My với bạn Phong thầy cảnh cáo trước lớp nhé, không có vậy nữa nghe chưa?
Thầy Hoàng Anh là nạn nhân của pha đánh úp của Uyển My. Thầy cười tươi trước hình ảnh dễ thương của hai đứa học trò thân thiết. Thầy luôn quan tâm đến tụi tôi, cách thầy làm dịu đám đông khiến tôi đỡ đau tim:
— Mọi người ơi, My xin phép ngồi hát nhé?
— Khỏi nói đi chị ơi, mọi người hiểu mà, đúng không?
— Hì.
Uyển My hát tiếng Trung, giọng hay. Tôi không biết mọi người thế nào, nhưng tôi thấy nàng hát hay lắm, tương lai chẳng kém thiên hậu Na Anh:
— Bạn Phong với bạn My thầy cảnh cáo trước lớp nhé, không có vậy nữa nghe chưa?
Thầy Hoàng Anh cảnh cáo tụi tôi, nhưng nụ hôn của Uyển My đã làm nát lòng mọi người. Buổi trình diễn ca nhạc biến thành màn phát cẩu lương miễn phí:
— Đủ rồi hai bạn ơi, mắc ói quá!
— Đuổi hai đứa này đi đi thầy ơi, chịu hết nổi rồi!
— Má sáng đứa nào kêu tao xuống ăn cơm vậy, cơm chó à?
Từ chỗ có quá nhiều anti-fan, giờ tụi bạn trong lớp bớt ghét tôi đi phần nào. Trong số đó có thằng Linh đã tán đổ đồ đệ yêu dấu của tôi, thằng Duy khiến nhỏ Nhi phải quan tâm. Chỉ còn Ái Quyên ngồi một mình với chiếc máy ảnh, cô đơn quá. Tôi thấy mình ích kỷ, quên mất Ái Quyên đã giúp tôi vượt qua khủng hoảng, thúc đẩy tôi tốt dần lên. Dù có thể không có tình cảm nam nữ, lòng tốt của nàng khiến tôi xao xuyến.
Trong không khí tràn ngập niềm vui, tôi cảm nhận hạnh phúc giản đơn nhưng không dễ tìm kiếm. Tôi biết tôi và Uyển My ở hai thế giới khác nhau, nàng xuất thân chính trị gia, gia thế khủng, học vấn cao, xinh đẹp, hiền dịu, thông minh. Chắc phải giải thích 1 tỷ lần, một nàng công chúa như vậy lại chấp nhận tôi. Quãng đường vẫn còn xa, tôi phải tự trau dồi bản thân, chứng minh với ba mẹ nàng tôi đủ khả năng chăm sóc cô công chúa bé nhỏ đáng yêu nhất giải ngân hà này.
Việc Hải thích Uyển My là bình thường, nhưng nó không đơn giản. Lấy bằng MBA của AIT, nó không thể là thằng ngu. Có lẽ trong tương lai không xa, sự chủ quan của tôi sẽ khiến tôi hối hận. Uyển My một lòng hướng về tôi, nhưng nàng có thể xoay chuyển tình thế không? Cán cân cuộc chiến giữa tôi và Hải đã đảo ngược ngoạn mục, như nước chiếu tướng bắt xe mà Hải dành cho tôi.
Trò chơi diễn ra vài vòng nữa, tiếng xe đinh tai nhức óc của Maybach quay về. Tôi không biết Hải có độ xe không, nhưng tiếng kêu của xe khiến tôi đoán thằng này đang đắc chí. Qua câu chuyện của Uyển My, tôi vẫn chưa hiểu tại sao hai thằng này lại đứng chung chiến tuyến. Suy nghĩ của tôi bị cắt ngang khi Hải tung tuyệt chiêu tối thượng:
Cái khoảnh khắc Hải bước xuống với bộ Tuxedo bảnh bao, tôi nắm chặt tay Uyển My, thầm nói:
— Quả này, hết cứu rồi…
Đề xuất Tiên Hiệp: Bát Đao Hành