Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 55: Nước cờ bất ngờ
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thành thật mà nói, ngay từ những ngày đầu tiên khi phát hiện ra thằng Hải là đối thủ nặng ký nhất của tôi trong cuộc chiến giành lấy Uyển My, tôi cũng chưa thể nghĩ ra được phương án nào cụ thể để giành chiến thắng hoàn toàn. Công bằng mà nói, ngoài việc tôi cao hơn nó gần một đầu và đấm nó mấy lần, tôi chẳng có gì để so sánh với nó. Diện mạo thì không đẹp trai bằng, giàu có đương nhiên không bằng, tài giỏi cũng thua xa. Chỉ có một thứ khiến tôi vẫn "mặt dày" mà tiếp tục đối đầu với nó là trái tim Uyển My đã lựa chọn tôi. Mục tiêu của trận thư hùng này là gì? Đúng rồi, là Uyển My. Vậy nên tất cả lợi thế khác đều bị xóa bỏ khi Uyển My đã chọn được người thắng cuộc từ khi chiến sự chưa bắt đầu.
Nhưng như ông bà ta đã nói: nhất cự ly, nhì tốc độ. Thằng Hải có thể không có lợi thế lớn như tôi, nhưng nó đã tận dụng triệt để mối quan hệ giữa gia đình nó và gia đình Uyển My. Đầu tiên là việc đích thân ba của Uyển My và ba của thằng Hải đã "hợp tác" để gắn kết hai đứa bằng cách lập một công ty cho Uyển My và Hải cùng nhau xây dựng. Bên cạnh đó, hai người này còn ám chỉ việc hai gia đình sẽ trở thành thông gia, đó cũng là lý do khiến tôi chùn chân trong cuộc chiến này.
Dù hai ngày vừa qua tôi được ở bên cạnh Uyển My, cùng nàng trải qua những giờ phút ngọt ngào, lãng mạn, nhưng trong lòng tôi vẫn không ngừng lo lắng, bồn chồn về tương lai.
Tôi chẳng thể kiểm soát được bất cứ điều gì trong câu chuyện này ngoài Uyển My. Nếu nàng muốn ở bên tôi, nàng đã hứa sẽ làm như vậy. Ngoài ra, tôi hoàn toàn vô dụng trong chiến dịch dài hơi này. Chỉ cần một trở tay của bất kỳ tác nhân nào, tôi sẽ gặp phải rắc rối không hay.
Và đúng ngày hôm nay, trong lúc tôi đang lâng lâng trước chiến quả tươi đẹp của mình, thằng Hải đã có một nước cờ quá cao tay, một màn lật kèo kinh điển trong lịch sử tình yêu và tình báo.
Khi tôi thấy thằng Hải bước ra khỏi xe trong bộ Tuxedo xám lịch lãm, tôi đã linh cảm chuyện này sẽ không lành. Quả nhiên, nó mang theo một bó hoa to bự được gói bằng giấy màu đen, thắt nơ đỏ, bên trong là hàng trăm đóa hồng đỏ rực và những bông hoa trắng nhỏ li ti xếp thành hai chữ UM.
Thằng Hải tiến vào nơi mọi người đang quây quần. Nó cười tươi rạng rỡ, khoe vẻ đẹp trai của mình, không quên liếc tôi một cái. Chỉ với bộ dạng đó, nó đã khiến đám đông phải ồ lên kinh ngạc. Khi vừa đến trước mặt Uyển My, thằng Hải quỳ gối xuống, lấy từ túi quần ra một chiếc hộp cũng to không kém, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương sáng loáng, hướng về phía Uyển My – nơi nàng đang lo lắng nắm chặt tay tôi:
- My à, em làm vợ anh nhé?
"Hỗn loạn" có lẽ không đủ để diễn tả tình cảnh lúc đó. Quả thực, tình huống này ngay cả trong mơ tôi cũng chưa bao giờ dám tưởng tượng. Một nước đi đột phá đến từ thằng Hải khiến mọi tính toán của tôi sụp đổ hết sạch. Không phải tôi khinh địch, nhưng tôi thực sự nghĩ với tình trạng hiện tại của Uyển My và nó, chuyện "ép hôn" này không thể xảy ra. Nếu là tôi, tôi nghĩ cũng chưa đến mức cầu hôn. Huống gì là hai người chỉ là mối quan hệ xã giao, dù gia đình có thúc ép cũng không thể cưỡng cầu. Tình cảm chứ đâu phải hàng hóa, đâu phải nói mua là được.
Mà nói đi cũng phải nói lại, việc cầu hôn nơi công cộng là một trong những thứ tôi ghét nhất. Nó có ấn tượng? Có. Bất ngờ? Có. Nhưng lãng mạn? Không, không bao giờ. Đem chuyện cá nhân ra để tận dụng sức ép dư luận khiến đối phương khó quyết định là việc hèn nhát vô cùng.
Dĩ nhiên, tôi không có vai trò gì khác ngoài việc hứng chịu mọi ánh mắt hướng về mình và hai nhân vật chính. Tôi không thể đuổi nó đi ngay lúc này, vì tôi làm gì có quyền hạn? Việc cầu hôn là chuyện của nó, còn quyết định là của Uyển My.
Bình thường khi có hai người cầu hôn, đám đông sẽ hô "Đồng ý đi! Đồng ý đi!". Nhưng hôm nay chẳng có tiếng cổ vũ nào, vì mới đây Uyển My còn hôn má tôi trước mặt mọi người. Có lẽ họ cũng như tôi, vô cùng khó hiểu trước hành động lỗ mãng của thằng Hải. Ánh mắt tôi lúc này chỉ hướng về từng cử động của Uyển My. Nàng nhìn thằng Hải đầy ngạc nhiên và khó hiểu, nhưng tình huống này quá bất ngờ, tôi không biết nàng sẽ đối mặt ra sao.
Nếu nàng đồng ý, tôi không dám tưởng tượng cảnh tượng sau đó. Nhưng nếu nàng từ chối, liệu mọi thứ có yên lành? Liệu gia đình có bắt nàng sang Canada? Hoặc giả dụ nàng vứt bỏ tất cả để ở lại bên tôi, mối quan hệ giữa nàng và gia đình sẽ ra sao? Hàng trăm câu hỏi lướt qua trong đầu tôi trong khoảnh khắc tôi muốn biến mất khỏi đây.
- Anh Hải, anh đứng dậy đi, nghe em nói nè!
Mọi người nín thở chờ đợi phản ứng của Uyển My. Dù tôi biết nàng đang lo lắng, ban nãy nắm tay tôi siết rất chặt, nhưng giờ đây đã lấy lại bình tĩnh để nói chuyện tự tin trước mặt thằng Hải và ánh mắt soi xét xung quanh. Càng ngày tôi càng nể phục Uyển My. Nàng vừa thông minh, vừa xinh đẹp, lại giỏi đối nhân xử thế, đúng là hổ phụ sinh hổ tử.
- Em rất cảm ơn anh vì anh đã dành tình cảm cho em.
- ...
- Nhưng lời cầu hôn của anh, em xin phép là em không xứng đáng nhận.
Uyển My nói đến đây, thằng Hải bắt đầu ngẩn mặt, tỏ vẻ không hiểu. Mọi người cũng không hiểu, nhưng lời nói của nàng quá khéo léo, nhẹ nhàng, dù là từ chối nhưng không thể giận hay buồn được. Thằng Hải xem ra cũng không mất mặt, dù nó có mặt mũi gì nữa đâu.
- Sao em lại nói vậy, hai gia đình mình cũng đã...
- Em nghĩ lời cầu hôn thuần túy là phải giành cho người anh yêu thương, và người đó cũng yêu anh. Em hiện tại không xứng đáng, vì hai đứa mình chưa đủ để đi đến bước này, anh nhỉ?
- Nhưng mà...
- Anh đừng nghĩ nhiều, theo em, chuyện này nên để tương lai quyết định. Những người yêu thương nhau sớm muộn gì cũng sẽ tìm thấy nhau, ha?
- Ừ... vậy thì anh sẽ đợi dịp khác.
- Hì, vậy em nhận bó hoa này làm tin nhé, còn những thứ khác để lần sau. Cảm ơn anh nhiều, hoa đẹp lắm!
- Em thích là được rồi.
Phải nói làm sao để diễn tả vẻ mặt của tôi và đa số mọi người trong phòng lúc này? Ngạc nhiên, hốt hoảng, nhưng "ngả mũ thán phục" là hợp lý hơn gấp trăm lần. Uyển My đã xử lý tình huống hoàn hảo. Nàng vừa từ chối thằng Hải nhưng không dập tắt hoàn toàn hy vọng, lại không đích danh tương lai của hai người. Thực sự tôi phải cúi đầu thừa nhận Uyển My vượt ngoài sức tưởng tượng, quá giỏi, quá nhạy bén.
Dù tôi rất thích tiếp xúc với người như thế, nhưng khi ấy ở cạnh tôi quả thực là điều khiến tôi đau đầu. Chấp nhận một cô vợ thông minh sẽ giúp ta rất nhiều, nhưng khi đầu cô ấy nhiều sạn quá, việc giấu quỹ đen ở đâu là khó hơn lên trời.
Nói chung, tôi đã chiếm được nhân hòa, còn thiên thời địa lợi tạm thời chưa thấy. Ngay sau khi màn cầu hôn hụt chấm dứt, một đồng minh khác của tôi đã đẩy nó trôi vào dĩ vãng – thằng Linh lớp trưởng:
- Thôi quay lại chơi tiếp mọi người ơi, chơi nốt vòng này rồi đi ăn trưa nhé, trưa nay nhiều đồ ăn ngon lắm!
- Oke quay lại chơi tiếp đi mọi người, đang vui!
- Không có gì đâu nha, hiểu lầm thôi, kệ đi, kệ đi anh em!
- Mọi người ngồi xuống chơi luôn đi cho vui nào!
Sau khi đón nhận lời từ chối nhẹ nhàng, thằng Hải không cảm thấy xấu hổ nhiều. Nó nhìn thằng Đức một lúc, rồi liếc sang tôi, cuối cùng dừng lại ở Uyển My, nơi nàng vừa đón nhận bó hoa khổng lồ:
- Trưa nay ở lại ăn chung với mọi người đi anh Hải, cho vui, nhen?
- À... ừ... vậy có tiện không?
- Không sao đâu, ai cũng tham gia được mà. Vậy ha, giờ em đi về phòng sửa soạn chút, hẹn mọi người trưa nay!
Uyển My quay sang chào tạm biệt tôi bằng nháy mắt và nụ cười tươi. Khoảnh khắc ấy, tôi biết trái tim mình đã đặt đúng chỗ. Dù tôi luôn là người bị động, nhưng miễn nàng vẫn ở bên tôi, tôi sẽ chạy theo sau lưng nàng cả đời.
Ngay sau khi nàng rời đi, trò chơi nhảm nhí của hội bạn lại tiếp tục ồn ào như chưa từng bị cắt ngang. Mọi thứ diễn ra tự nhiên, mạch lạc, như thể màn cầu hôn của thằng Hải chưa từng tồn tại. Đám bạn tôi tinh tế, không ai đề cập đến thằng Hải, để nó ngồi tự gặm nhấm nỗi đau. Tôi cũng run như cầy sấy, chưa hoàn hồn sau màn đi trên dây với Uyển My, không dám cất tiếng chọc quê thằng Hải, chỉ khẽ liếc rồi cắm mặt đến chỗ Ái Quyên.
Thằng Hải và thằng Đức đứng nói lảm nhảm một lúc rồi kéo nhau đi chỗ khác. Tôi nhận định thằng Đức bị bùa mê thuốc lú, bởi lẽ làm gì có chuyện nó nhìn thấy thằng Hải cầu hôn mà vẫn cùng phe. Hay thằng Đức không thích Uyển My mà thích thằng Hải? Nếu vậy, tôi đã trách lầm người bạn thân nhất. Uyển My chỉ là bình phong thôi sao. Tôi bật cười vì màn tự sướng của mình, đến chỗ Ái Quyên:
- Bé Quyên, không chơi với mọi người à?
- Không, em không thích.
Tôi ngồi phịch xuống bên cạnh nàng. Mỗi lần Ái Quyên tập trung làm gì đó, nàng cuốn hút cực kỳ:
- Quyên ơi, anh hỏi chút được không?
- Okay, bạn Phong cứ hỏi!
- Nếu người yêu của em cực kỳ thông minh, em thấy thế nào? Kiểu gì cũng biết, tinh ý, cố tình nói không biết để mình không mất hứng ấy?
- Anh nói chị My hả?
- Ờ... thì... ừ... anh thấy Uyển My nhạy bén, giỏi quá, hơi sợ.
- Em mà là anh, em cũng sẽ sợ thôi.
- ...
Ái Quyên miệng đưa lời khuyên nhưng mắt vẫn dán chặt vào truyện. Nó nói:
- Em nói cho anh nghe chuyện này, anh đừng nói lại với chị My.
- Có gì ghê vậy?
- Thật ra không to tát, chỉ là trong suốt thời gian hai người giận nhau, em luôn ở bên anh không?
- Đừng nói là...
- Đúng rồi, chị My nhờ em. Chị biết anh thất vọng, buồn, tủi thân, nên nhờ em an ủi, một phần là để người dò xét anh chủ quan khi thấy anh thân thiết hơn với em.
- ...
- Thật ra chị My không nhờ em cũng sẽ an ủi anh, nhưng em không muốn nhìn thấy cảnh hai người yêu nhau mà không đến được, giống như em, nên nhận lời giúp chị My.
- ...
- Hôm chuẩn bị đi chơi, chị My biết Linh sẽ kể lại với anh nếu nhắc đến tên anh, nên nhờ em thúc giục anh đến đây để hai người nói chuyện rõ ràng.
- ...
- Còn một điều, em không biết có nên nói không. Ngay từ ngày đầu nhập học, chị My hỏi em: "Bạn Phong đó thú vị ghê, em nghĩ chị có hợp với Phong không?" Đó, nguyên văn lời chị My nói với em. Nên em mặc định xem anh là hoa đã có chủ, không muốn biểu lộ cảm xúc quá nhiều, dù anh muốn tiếp cận em.
Từng sự thật khiến tôi muốn nổi da gà. Uyển My đã nằm trong dự tính của nàng từ lâu. Mọi chuyện xảy ra gần như nằm trong tính toán của nàng. Tôi cảm giác mình như con tốt trong ván cờ đầy rẫy nước bước của Uyển My. Dù nàng không ép buộc tôi, không làm tôi sai trái, tình cảm là tự do tôi theo trái tim. Nếu tôi không thích Uyển My, dù nàng tính toán, tôi cũng sẽ tuyệt thực qua năm tháng giữ bản thân thật trong sạch.
- Chắc tại Uyển My nghĩ xa hơn thôi, không có gì đâu.
- Em cũng nghĩ vậy, chỉ là em thấy chị My hơi đáng sợ. Đừng nói lại nha ông già!
- Ừa, anh biết rồi. Không sao, chắc tại Uyển My lo cho anh.
- Nói chứ chị My thương anh dữ lắm, anh đừng phụ lòng. Đời này em mới thấy cô gái dám đứng ra đỡ đòn cho người con trai lúc đánh nhau không? Đừng làm chị My buồn.
- Ừm... anh biết, cảm ơn bé Quyên.
Tâm trạng tôi rối bời, vừa mừng vừa lo. Mừng vì Uyển My tinh tế, nhưng lo vì tôi không đủ khả năng làm chủ. Tôi sẽ luôn bị động trừ khi Uyển My không muốn. Dù thông minh, nàng không điều khiển được suy nghĩ tôi, không ngăn tôi bật khóc trước thử thách lớn. Chỉ người thông minh mới nhìn thấy sơ hở, người ngu như tôi không có kế hoạch, yêu là yêu, muốn đem đến những điều tốt đẹp nhất.
Cả bọn chơi thư giãn được một lúc thì đến giờ ăn trưa. Điều kiện thời tiết chưa ổn định, chúng tôi ăn trong khuôn viên. Đúng như Linh nói, nhiều món ngon. Tôi ngồi mãi không thấy Uyển My, bụng no sau buổi sáng, quyết định đi ngủ trưa. Tôi ít khi ngủ trưa, nhưng bây giờ, 15-20 phút giúp cơ thể khỏe mạnh.
Nói là vậy, nhưng tôi ngủ thẳng cẳng từ trưa đến tối mịt, phòng tối om không đèn, ngoài trời mưa. Tôi mơ thấy đủ thứ: đánh nhau, chửi nhau, truy đuổi. Trong mơ, Uyển My ôm chặt tôi, cùng chạy trốn truy đuổi của thằng Hải và Đức. Trong vô thức, tôi hình như ôm một người nào đó. Phòng tôi với Linh, làm gì có nó? Tôi ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc – Uyển My. Tôi lần mò mặt tóc, nhận ra nàng.
- Uyển My hả? Sao nằm đây?
- Ưmmmmmm, đang ngủ... mà.
- Sao nằm đây, ai cho qua đây?
- Tự qua, chẳng cần ai cho.
- Hay quá ha, lỡ người ta thấy thì sao, đây phòng hai thằng con trai mà?
- Kệ người ta, tôi đến thăm bảo bối của tôi, ai dám cản.
- Lộng hành quá, dám lợi dụng người ta ngủ, có hôn hít trộm không đó?
Uyển My dù ngái ngủ vẫn rướn lên hôn má tôi, cố làm tiếng "chụt" to:
- Hôn công khai luôn đó, ai dám làm gì tôi?
- Sàm sỡ quá, cái tên Uyển My hư hỏng này.
- Em gái đừng lo, anh sẽ có trách nhiệm với em, bảo vệ em suốt đời.
- Khùng dễ sợ. Nhấc đầu lên cho ôm cái nào, em bé của mình!
- Hì.
Trong không gian mát mẻ, đất trời tối thui, phòng nhỏ chỉ còn tôi và người tôi yêu. Ánh sáng le lói từ cửa sổ đủ để ngắm khuôn mặt thiên thần của Uyển My, bờ môi đỏ mọng quyến rũ. Tôi đặt tay lên gò má nàng, vuốt ve mái tóc óng ả. Tim tôi đập nhanh, Uyển My cũng không khác, nhìn tôi hồi lâu, ánh mắt nói bao điều. Rồi tôi trao nụ hôn đầu tiên ngọt ngào, đắm say. Cảm giác ấm áp lan tỏa, hai trái tim như chung nhịp đập. Nụ hôn đầu tiên có thể là khởi đầu cho chuyến hành trình tình yêu đẹp đẽ.
- Bảo bối... xấu tính, lợi dụng...
Sự phản kháng yếu ớt khiến Uyển My càng đáng yêu:
- Uyển My à, anh...
Tôi muốn nói ra điều giấu trong lòng bấy lâu. Uyển My đưa ngón tay lên môi tôi:
- Mình không muốn nghe trong hoàn cảnh này. Mình sẽ chờ dịp khác.
- Mình... mình... xin lỗi... mình chỉ...
- Không được nói xin lỗi nữa, thương bảo bối nhất, hì.
Uyển My vùi đầu vào tôi, nhỏ bé, xinh xắn. Chỉ trong hai ngày, tôi đã trải qua mọi cung bậc tình yêu: buồn, vui, thất vọng, hy vọng, ghen tuông, tin tưởng, lãng mạn. Sự có mặt của Uyển My là hạnh phúc nhất. Tôi biết nàng là công chúa quyền quý, nhưng tôi đủ tinh ý nhận ra nàng muốn lời tỏ tình đàng hoàng giữa sân khấu đông đúc, khán giả vỗ tay. Tôi nợ nàng nhiều, sẽ trao lời giãi bày, tôi hứa.
Nói không đói bụng là không đúng, nhưng có người thương bên cạnh, những món ăn nhỏ nhặt không đủ sức hút. Tôi có thể không ăn, nhưng tiểu thư phải ăn 3-4 phần. Chúng tôi lò dò ra cửa, quan sát không có động tĩnh, nàng đi trước, tôi nằm trên giường bấm điện thoại. Tiếng gõ cửa vang lên, tôi thầm "thằng quái nào biết mình ở đây". Không phải Linh (có chìa khóa), càng không phải Uyển My (vừa nhắn đã ra sảnh). Vậy thì đứa quỷ nào rảnh rỗi?
- Lại là mày à Đức? Rảnh quá đéo có gì làm à?
- My có đây không?
- Có, đang nằm ôm tao ngủ trong kia, có gì không?
- Thật không, đéo có đùa.
- Thật thì mày làm gì tao?
- Đm, tao khuyên mày bớt bao đồng đi Phong, không lại hối hận.
- Mày mới là thằng bao đồng. Chuyện tao với Hải, mày xen vào làm gì? Nó cho mày cái gì?
- Đéo phải chuyện của mày! Tao cảnh cáo mày lần cuối, tránh xa My ra, không thì đừng trách tao ác!
- Mày đang dọa tao à? Nghe sợ thế. Mà nói thiệt, tụi mày tính làm gì tao thì làm mẹ đi. Hù dọa mãi mệt lắm rồi. Không rảnh ngày nào tao cũng đi diễn tuồng với tụi mày, nói nhăng nói cuội.
- Chơi với nhau bao năm rồi, tao khuyên mày vậy thôi. Còn đéo nghe thì tùy, bị sao đừng trách.
- Trách chứ, tao mà bị sao hay Uyển My bị sao, tao hứa hai thằng sẽ bị gấp đôi. Còn đừng thách tao, mày thừa biết lúc tao điên lên không nể ai.
- Hừm.
Thằng Đức không bực dọc, chỉ cười đểu, nhìn tôi đến khi tôi đi khuất. Tôi có cảm giác bất an, sợ tụi nó giở trò đâm sau lưng. Tôi "đoàn tụ" với Uyển My ở sảnh, nàng và Ái Quyên trò chuyện vui vẻ.
- Ê Phong! Hỏi nè!
- Gì mày?
Thằng Duy mặt lấm lét, kéo tôi lại:
- Có cái này cần mày hướng dẫn!
- Sao? Vụ gì?
- Thì em Nhi đó.
- Ừ, Nhi, thì sao?
- Mày biết Nhi thích ăn gì, quà gì, chơi gì không, kể cho tao đi, rồi tao hậu tạ.
- Biến mày, tính tán em gái tao à?
- Uầy, đại ca nóng thế, mới đùa có tí mà đã cáu rồi à? Thì hỏi thăm vậy thôi!
Nó trả lời tôi nhưng mắt vẫn nhìn Nhi. Nhi cá tính mạnh, không nể nang, nhưng tốt tính, biết quan tâm. Tôi đánh giá Uyển My 11đ, Ái Quyên 9đ, Nhi 8đ. Nhi thích con trai mạnh mẽ, quyết đoán. Tôi bảo Duy hỏi thẳng, nếu Nhi trả lời là bật đèn xanh.
Sau quan sát, Duy quay sang giơ 2 ngón tay V, kế hoạch thành công. Tôi ngồi cạnh Uyển My, thấy nàng vui vẻ, cảm thấy an ủi. Thằng Đức quay lại, mặt lạnh tanh, quan sát rồi tiến đến khu vực gần kệ sách, đối diện chúng tôi, chăm chú nhìn. Tôi phát mệt vì trò diễn của nó.
Một lát sau, thằng Hải xuất hiện. Ăn mặc trẻ trung, phong cách, vẻ ngoài khiến nhiều em gái gào thét. Trái với Đức, Hải mặt dày, không biết ngại. Nó tiến thẳng đến Uyển My hỏi han công khai, ngó lơ tất cả xung quanh, kể cả tôi:
- Em muốn ăn gì không My, anh đưa đi!
- Bữa khác đi anh Hải, em ăn với mấy bạn rồi.
- Thế anh đưa em đi dạo nhé?
- Em...
- Sao My ơi, đi với anh chứ?
- ...
Uyển My ném ánh mắt cầu cứu sang tôi. Lâu lắm tôi mới nhớ cảm giác bảo vệ, che chở nàng. Tôi tưởng đã mất nàng, nhưng nhờ trời, nàng trở về bên tôi. Dù vẫn e ngại khi đối đầu Hải, sợ kế hoạch Uyển My không thành, tôi dè dặt, không dám hổ báo đứng dậy quát nạt như trước. Tôi sợ không lợi cho tôi, không lợi cho Uyển My. Người ta sẽ nói Uyển My không đứng đắn, bắt cá hai tay. Họ đâu biết, từ đầu đến cuối, Uyển My chỉ quan tâm tôi, muốn vẹn toàn đôi đường.
Nghĩ là làm, tôi đứng dậy chen ngang giữa nàng và Hải:
- Không! Uyển My không muốn đi, mày không nhìn thấy à?
- Việc của mày à Phong?
- Việc mày đi chơi thì liên quan gì đến tao?
- Chứ sao cứ thích xen vào?
- Mày đi chơi kệ mày, đéo ai quan tâm, nhưng mày đòi dẫn Uyển My đi thì nó thành chuyện của tao rồi, hiểu không?
- Của mày? Haha, thằng ranh con ảo tưởng à? Cỡ mày mà đèo bồng đến My?
- Cỡ nào chẳng quan trọng, vấn đề là Uyển My không thích mày, mày hiểu không? Học MBA mày không hiểu à? Ngu thế?
- Mày bảo ai ngu?
Sức chịu đựng của Hải kém hơn tôi nhiều. Chỉ hơi đụng chạm đã sửng cồ. Tôi chửi nó ngu không sai, vì nó thừa biết không thể đánh gục tôi:
- Thôi, bình tĩnh đi! Tỉnh táo lên đi Hải, mày nghĩ đánh gục tao thì hẵng dọa, còn không thì đừng làm trò ngu ngốc. Tao không muốn làm mày mất mặt đâu, hiểu không? Còn giờ thì đi chỗ khác dùm tao, tao với Uyển My đang nói chuyện.
Tôi vỗ vai nó, giả vờ thân thiện. Hải cay cú, nghiến răng ken két, nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy căm phẫn:
- Mày muốn gục chứ gì, được rồi, chờ đi!
- Lại chờ à? Chờ đến bao giờ nữa?
Tôi vẫn mỉa mai, thách thức nó như suốt bao ngày. Có lẽ, tôi đã đi một nước cờ quá sai lầm. Con giun xéo lắm cũng quằn, nhưng lần này mọi chuyện đã đi quá xa, tôi không còn đủ thời gian hối hận.
Tối hôm ấy...