Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 58: Nơi có em, mùa xuân sẽ đến
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Nơi có em hiện hữu, thuận tay túm một chùm gió, tất thảy sẽ đều là mùa xuân”
Tôi không biết phải diễn giải thêm bao nhiêu lần nữa, để mọi người hiểu được rằng, Uyển My có ý nghĩa với cuộc đời tôi thế nào. Tôi từng là một kẻ chỉ biết sống cho bản thân, vì bản thân mà cố gắng, vì bản thân mà từ bỏ. Nhưng kể từ khi nàng đặt chân đến miền đất trong tâm hồn tôi, mọi suy nghĩ, mọi chấp niệm trong tôi dường như đã thay đổi hoàn toàn. Tôi không còn là đứa trẻ chỉ biết ăn, ngủ, chơi game, đá bóng nữa. Tôi giờ đây đã trưởng thành hơn trên nhiều phương diện. Tôi thức khuya, dậy sớm, lo lắng cho tương lai, cố gắng vì nó, và vì nàng. Tôi cảm nhận được sức nặng của tình yêu, sức nặng của tương lai hai đứa, sức nặng của người con gái sẵn sàng từ bỏ tất cả để được ở bên cạnh tôi. Tôi yêu nàng, điều đó không thể bàn cãi. Nàng xuất hiện như mùa xuân rực rỡ, xóa tan cái lạnh giá của mùa đông nơi tôi. Tôi từng nghĩ liệu đời này mình có thể yêu ai được không, nhưng ngay khi gặp nàng, những ý nghĩ ngu xuẩn đó đã biến mất. Tôi chỉ muốn hai đứa có một tương lai tươi sáng, tốt đẹp, và luôn bên nhau. Sao mà khó đến thế?
Buổi chiều hôm ấy có lẽ là một trong những ngày buồn nhất cuộc đời tôi. Ngay cả bây giờ, khi hồi tưởng lại những mảnh ký ức vụn vỡ, tôi vẫn cảm thấy tim mình đau nhói.
Tôi chưa bao giờ có ý định từ bỏ điều gì mình mong muốn. Cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải làm điều trái lương tâm như vậy. Nhưng trong hoàn cảnh này, tôi thật sự không biết phải làm gì nữa. Liệu đó có phải là cách tốt nhất? Chỉ tương lai mới biết, chỉ trời mới hay. Còn tôi và Uyển My, chỉ biết nuốt nước mắt chấp nhận số phận, mong rằng một ngày gần nhất, chúng tôi sẽ lại được bên nhau.
- Chuyện là như vậy…
- …
- Ba mình hôm qua gọi điện và đưa ra vài điều kiện. Mình sợ, mình lo, mình chẳng biết phải bắt đầu từ đâu…
- Không sao đâu, tôi đây mà! – Tôi nắm tay nàng, trấn an
- Hì…
Uyển My nhìn ra ngoài trời. Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, từng giọt bắn tung tóe trên vũng nước ven đường. Chúng tôi nép sát dưới mái hiên để không bị ướt. Nhưng cái lạnh bên ngoài chẳng thể so sánh với nỗi băng giá trong lòng tôi và nàng. Cuộc đời đã đẩy chúng tôi vào khoảnh khắc đau đớn tột cùng. Tôi và Uyển My lại lần nữa đứng dưới cơn mưa, và tôi có cảm giác không hay về câu chuyện sắp được kể. Dù thế nào, tôi vẫn hy vọng Uyển My sẽ luôn bình an, hạnh phúc. Đó là tất cả những gì tôi mong muốn.
- Phong!
- Hả?
- Em có thể lấy Phong không? Hì hì…
- …
Uyển My nhìn tôi, mỉm cười nhưng ánh mắt lại chất chứa tâm sự. Tôi không giỏi đọc vị người khác, nhưng tôi biết nàng đang phải chịu đựng nỗi đau khổ. Tôi cảm nhận rõ sự bất lực trong từng lời nói của nàng, dù cố gắng che giấu bằng nụ cười.
- Bây giờ em có hai lựa chọn, nhưng chẳng giống những gì em nghĩ.
- …
- Thứ nhất, em có thể nghe theo tiếng gọi của trái tim, ở bên người mình yêu. Nhưng từ nay, em chẳng còn được gọi hai tiếng “ba mẹ” nữa…
Uyển My xúc động, nhưng vẫn cố kềm nén giọt nước mắt:
- Còn thứ hai… thứ hai… – Nàng quay mặt đi thật nhanh, đủ để tôi không nhìn thấy tiếng nấc
- Uyển…
- Còn thứ hai… hức… em sẽ phải nghe lời ba mẹ, trở lại Mỹ trong vòng hai năm, cùng với anh Hải… để…
Nàng chưa nói xong, tim tôi như muốn nghẹt thở. Có phải tôi vừa nghe lầm? Tại sao lại như vậy? Thằng Hải có liên quan gì chứ? Tại sao lúc nào cũng phải là nó, chứ không phải tôi? Ba mẹ Uyển My là những người quyền cao chức trọng, nhưng tôi không thể dành sự tôn trọng nào cho họ nữa. Cách họ đối xử với con gái yêu quý của mình quá tàn nhẫn.
- Sao lại là nó? Trở lại Mỹ? Để làm gì? Sao lại thành ra như vậy?
Sự phẫn nộ của tôi khiến Uyển My tỉnh táo trở lại:
- Ba em và bác Hoàng thống nhất mở văn phòng đại diện ở Mỹ. Em và anh Hải sẽ chăm lo việc công ty bên đó… Có lẽ đó là nguyên nhân… Ba đưa điều kiện: nếu em chấp nhận, phải trở lại Mỹ trong hai năm, đổi lại… sau khi xong việc, ba mẹ sẽ không ngăn cấm em nữa…
- …
Nói đến đây, tâm trí tôi như bay lên mây. Tôi chẳng hiểu tại sao những người giàu lại có thể bày ra đủ trò để buộc con cái phải nghe lời. Chẳng phải họ cũng từng trải qua tuổi trẻ bồng bột hay sao? Tại sao họ lại phủi tay đi như chẳng có chuyện gì, rồi ép buộc con cái theo ý họ? Cha mẹ luôn muốn con gái có chồng hợp ý, người đủ trí tuệ, bản lĩnh chăm lo cho họ suốt đời. Nhưng khi mối lương duyên không còn là tình yêu, liệu nó có mang lại hạnh phúc? Việc đưa ra điều kiện đổi lấy quyền quyết định tương lai của con, liệu đó có phải là việc làm của bậc làm cha làm mẹ, liệu có quá ích kỷ?
- Hai năm??? Hai năm???
- Ừm… hai năm… là thời hạn ba nói với em.
- Lại còn cùng với thằng Hải? – Tim tôi đập nhanh
- Ừm.
- Sao lại thế? Không! Không được! Em không đồng ý!
- Hì, em cũng không đồng ý. Ba mẹ nói mấy bữa nay rồi, giờ em phải đưa ra lựa chọn.
- …
Đột nhiên tôi cảm thấy lạnh sống lưng. Sáng nay, ba của nàng đã gọi điện cho tôi, nói “nếu có chuyện gì, hãy khuyên Uyển My nghe lời cô chú nhé”. Ban sáng tôi còn nghi ngờ, nhưng khi Uyển My kể ra, tôi như trống rỗng. Tôi phải làm gì đây khi ba mẹ nàng chẳng còn coi tôi ra gì? Tất cả họ muốn là Uyển My nghe lời tuyệt đối, phát triển kinh doanh gia đình, làm dâu hào môn, còn tôi thì biến đi đằng nào chẳng ai thèm quan tâm. Dù tôi khuyên nàng chọn lựa nào, cũng thật khó khăn.
Ba mẹ Uyển My quả thật là những người có đầu óc. Họ đặt tôi và nàng vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Dù thế nào, cuộc chiến này cũng phải có sự hy sinh. Tôi không thể bắt Uyển My từ bỏ gia đình, nhưng cũng không đủ can đảm khuyên nàng sống xa xứ với thằng Hải, dù chỉ hai năm. Ai biết trong hai năm dài ấy, chuyện gì sẽ xảy ra? Liệu nàng có rung động trước thằng Hải, hay tôi có đủ kiên nhẫn chờ đợi? Hai năm, nói ngắn thì ngắn, nói dài thì thật dài. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Việc thằng Hải kề cận nàng suốt ngày là cơ hội lớn để khiến trái tim nàng rung động. Thật lòng, tôi chẳng thể an tâm khi để nàng bên cạnh nó. Tôi chẳng biết phải làm sao nữa.
- Hay mình thử thuyết phục ba mẹ lần nữa? Mình nghĩ ba mẹ nào cũng thương con…
- Không được đâu. Mình đã thử đủ cách rồi. Ba mẹ nói không đàm phán nữa, chỉ còn một trong hai lựa chọn.
- …
- Em biết Phong nghĩ gì. Em thật khó xử, nhưng em hiểu Phong sẽ không thể nói ra lựa chọn nào, vì điều đó chẳng hay ho gì…
- …
- Nếu đời sau không phải là Phong, chắc em cũng chẳng cần chờ đợi làm gì nữa…
- …
Nàng cười hiền, nhìn thẳng vào mắt tôi, thủ thỉ:
- Hôm nay em vì anh mà từ bỏ tất cả. Hy vọng sau này em sẽ là tất cả của anh, nhé?
- Em…
Tôi xúc động, sống mũi cay cay, chẳng thốt nên lời:
- Bǎobèi, wǒ ài shàng nǐle! – Nàng thì thầm vào tai tôi
- Là sao…?
- Là bảo bối của em ơi, em yêu anh thật nhiều! – Nàng nhẹ nhàng ôm lấy tôi
Thế là, ngày này đã đến. Lời tỏ tình của hai đứa chính thức được nói ra, nhưng từ miệng Uyển My, chứ không phải tôi. Tôi đã quá bị động trong mối quan hệ này? Vì chẳng có lý do gì tôi lại bỏ lỡ cơ hội nói ra những lời từ tận đáy lòng với người con gái tôi yêu. Mọi chuyện có lẽ đã an bài. Uyển My đã quyết định nói ra lựa chọn của mình. Nàng đã giữ trọn lời hứa sẽ bên cạnh tôi, trải qua phong ba bão tố, khó khăn trập trùng. Chỉ cần hai đứa có nhau, vậy là đủ.
Trong không gian lạnh lẽo mà ấm áp của buổi chiều mưa, tôi hôn sâu lên môi nàng, cô tiểu thư bé nhỏ xinh đẹp nhất đời tôi, người đã dạy tôi thế nào là tình yêu, là rung động, là người mình muốn bên cạnh suốt đời. Tôi yêu nàng, Uyển My. Tôi chỉ muốn hét lên cho cả thế giới biết, từ hôm nay, cuộc đời thằng Phong này sẽ có thêm “gánh nặng” nữa. Một gánh nặng để tôi cố gắng, động lực để tôi làm tất cả, lo lắng, che chở, bảo vệ cô ấy. Từ hôm nay, tôi đã bày tỏ tấm lòng mình:
- Anh từng nghĩ cuộc đời này thật vô vị, nhưng may mắn là vẫn còn có em… Uyển My bé nhỏ của anh, anh… cũng yêu em đấy!
- Hì…
Cảm giác sau khi nói ra lời tỏ tình là đặc biệt. Hơn nữa, thành công trong lời tỏ tình với Uyển My là dấu son chói lọi trong cuộc đời tăm tối của tôi. Từ nay, hy vọng hai đứa luôn bên nhau, san sẻ niềm vui, nỗi buồn, và tất cả mọi thứ.
- Hứa đi, sau này không được bỏ rơi em nữa. Em chỉ còn anh mà thôi, ngốc ơi!
- Anh… anh nhớ rồi…
- Chàng trai của em lúc nào cũng đặc biệt. Em thật vui vì hôm nay được nghe lời nói đó… – Uyển My cười tít mắt
- Anh… anh cũng thế. Hai đứa cùng cố gắng nhé?
- Ừm, hì hì.
Ngay trong giây phút hạnh phúc ấy, tôi bất chợt nghĩ về tương lai, những nút thắt chưa thể cởi bỏ. Dù hiện tại là hạnh phúc vô bờ, nhưng điều đó chẳng đảm bảo chúng tôi sẽ đi tiếp được đoạn đường phía trước. Tôi thật sự đảm bảo sẽ gặp nhiều trở ngại, nhưng tôi không dám nghĩ nhiều nữa.
- Bǎobèi!
- Hử?
- Bǎobèi thích con trai hay con gái?
Uyển My hỏi bâng quơ, nhưng tôi không thể nhịn được cười:
- Con gái, bằng một nửa… mẹ nó là tốt rồi, hờ hờ.
- Phải hơn chứ, một nửa mẹ, một nửa bố. Sau này sẽ trở thành thiếu nữ bế nguyệt tu hoa.
- Là sao?
- Vẻ đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, bố nó ạ!
- Lên chức nhanh ha?
Nàng không bận tâm, tiếp tục chìm đắm trong trò chơi gia đình:
- Nếu là con gái, em sẽ đặt tên là “Ngữ Yên” nhé?
- Ngữ Yên? Vương Ngữ Yên? Phim Tàu à?
- Tầm bậy. Tên đó rất hay. “Ngữ” ám chỉ giao tiếp thông minh, “Yên” thể hiện sự thanh thản, an lành. “Ngữ Yên” là người thông minh, ăn nói có duyên, cuộc sống bình yên. Tên này nhẹ nhàng, tinh tế, thể hiện sự hài hòa giữa trí tuệ và bình yên.
Tôi phải trố mắt trước những phân tích sâu sắc của Uyển My. Tôi ít khi quan tâm đến ý nghĩa tên, thấy đẹp là thích. Cảm ơn Uyển My nhiều lần, vì sau này bé Ngữ Yên nhà tôi trông xinh đẹp, đáng yêu, đúng như miêu tả của nàng.
Trở về buổi chiều hôm ấy. Chúng tôi tâm sự một lúc thì cơn mưa ngoài trời cũng tạnh bớt. Dù ướt nhưng chúng tôi vẫn có thể chạy xe về. Dù hôm đó tôi hơi suy sụp, giờ đây, khi chỉ còn hai đứa, tôi cảm thấy khoan khoái, thoải mái. Hạnh phúc với tôi lúc này chỉ cần Uyển My, còn lại chẳng còn quan trọng.
Tôi chạy xe từ tốn, vừa đảm bảo an toàn, vừa có thêm thời gian bên cạnh cô bạn nhỏ đáng yêu.
Tôi cảm nhận rõ khoảnh khắc bên nhau của tôi và Uyển My lúc này vô cùng đáng quý. Tôi không giỏi lập kế hoạch như thằng Hải, cũng không thông minh, nhạy bén như Uyển My. Tôi ghét phải thừa nhận, nhưng phải thừa nhận rằng, càng về gần nhà Uyển My, nỗi lo âu của tôi càng dâng cao. Tôi sợ đối mặt với ba mẹ nàng, sợ những câu hỏi từ họ. Vì tôi biết, Uyển My sẽ bảo vệ tôi, thậm chí sẽ xảy ra xung đột dữ dội với ba mẹ vì tôi. Nàng đã chọn tôi, vậy nên tương lai ấy không thể tránh khỏi.
Đoạn đường bình thường mất hai đến ba tiếng, nhưng hôm nay vì thời tiết, chúng tôi mất hơn bốn tiếng. Khi về đến nơi, trời đã ngả tối, ánh tà dương sắp vụt tắt, nhường chỗ cho màn đêm dài thăm thẳm. Sự lạnh lẽo của cơn mưa cuối tháng mười khiến tôi rùng mình nhiều lần, không chỉ bởi thời tiết, mà còn bởi những nỗi lo hiện hữu trước mặt.
Tôi đưa Uyển My về đến tận cửa. Lúc ấy là 18h23. Nếu là tôi của vài ngày trước, tôi chẳng dám nghĩ đến cơ hội được ở bên cạnh Uyển My, chứ đừng nói quay lại căn nhà đầy kỷ niệm này. Mọi sự hồi hộp, phẫn uất dâng cao khi tôi và nàng thấy chiếc Maybach trắng của thằng Hải đang chễm chệ trong sân. Thật không thể hiểu nổi, đầu óc thằng ấy chứa gì mà chỉ mấy hôm trước còn thuê người đánh úp chúng tôi, giờ lại hiên ngang xuất hiện như chưa có chuyện gì. Có lẽ nó đã tính trước, rằng tôi không dám có mặt, nếu có mặt cũng chẳng thể làm gì được.
Nghĩ ngợi vẩn vơ, tôi giật mình khi Uyển My nắm lấy tay tôi:
- Bǎobèi, vào với em!
- Ừ… ừ…
- Trông cậy vào chàng đấy, hì!
Nàng mỉm cười trấn an. Lúc này, mặt tôi chắc hẳn hiện rõ hai chữ “lo lắng”.
Ngay khi bước qua cánh cửa gỗ to bản, không khí trong phòng trở nên ngột ngạt. Tôi và Uyển My tay trong tay, cảm tưởng như sắp chống lại cả thế giới để bảo vệ tình yêu. Thằng Hải đứng một góc, nhìn chúng tôi bằng vẻ dương dương tự đắc, cười nhếch mép vờ như không thèm quan tâm. Ba mẹ Uyển My hiện diện đông đủ. Mẹ nàng hơi lo lắng, còn chồng bà vẫn giữ thái độ nghiêm túc, điềm tĩnh như thường lệ.
- Về rồi đấy à? Hai đứa vào đây ba mẹ hỏi chuyện một chút nhé!
- Dạ, con chào cô chú, con đưa Uyển My về đây ạ!
Bác trai nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng:
- Chân cháu sao rồi Phong? Ổn chứ? – Ông vỗ vai tôi
- Dạ… có Uyển My chăm sóc mấy bữa nay, con cũng… đỡ rồi ạ.
- Thôi, dù sao cũng là chuyện xui rủi không mong muốn, hai đứa mạnh khỏe là tốt rồi. Hai đứa ngồi đi!
Không khí nghiêm trọng lan dần. Dù phòng khách rộng gấp ba nhà tôi, tôi vẫn cảm thấy bức bối.
Ba mẹ Uyển My ngồi một bên, tôi ngồi đối diện, bên cạnh là Uyển My, thằng Hải ngựa ngồi vuông góc phía bên phải. Uyển My có chút lo lắng, nhưng không run. Người run là tôi. Quả thật, ngay từ giây phút đầu tiên đối mặt với ba của nàng, khí thế đàn áp đó khiến tôi toát mồ hôi hột. Hôm nay được trải nghiệm trọn vẹn y như lần đó.
- Ừm, ba mẹ có chuyện muốn bàn với My, Hải, với Phong nữa.
Bác trai rót một chén trà, nhâm nhi rồi quay lại vấn đề chính:
- Hai đứa về đây, chắc Phong cũng nghe My nó kể rồi đúng chứ?
- Dạ… con nghe rồi ạ.
- Ừm, vậy được, mọi người đều nắm rõ, chú nói ngắn gọn như này thôi!
Nỗi lo của tôi lúc này tưởng như đã lên đến đỉnh điểm. Ném ánh mắt sang bên cạnh, Uyển My dường như đã chuẩn bị sẵn sàng tâm thế. Nàng kiên định với lựa chọn của mình. Sự mạnh mẽ, tự tin của nàng khi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời đem lại cho tôi nguồn động lực to lớn.
- Bây giờ My, ba hỏi con, con muốn như thế nào? Một là đi Mỹ với anh Hải, hai là ở lại đây, tự gánh vác cuộc đời mình?
Dù đã biết trước, nhưng sự lạnh lùng, quyết đoán của bác trai khiến tôi rùng mình. Có phải những người có máu ngoại giao đều giữ thái độ vậy mọi lúc?
- Dạ, thưa ba mẹ, con biết mình nhiều lần không nghe lời, nhưng con mong ba mẹ hiểu, con đã lớn, con muốn cuộc sống riêng. Con không muốn bị ép buộc mà sau này phải nuối tiếc. Hôm nay, dù lựa chọn thế nào, đó cũng là quyết định cuối cùng, và con sẽ không bao giờ hối hận.
- …
Uyển My quay sang nhìn tôi, rồi quay về đối diện với ba mẹ, như một cách ám chỉ lựa chọn của nàng:
- Con và anh Hải không thể tiến xa hơn. Con không muốn trở thành vợ chồng vô tình. Con hy vọng ba mẹ hiểu, đừng ép buộc con như vậy nữa. Con đã trách ba mẹ khi quyết định trở về Việt Nam, và hôm nay không muốn oán trách thêm.
- …
- Thưa ba mẹ, anh Hải, con sẽ không đi Mỹ. Đó là quyết định của con. Con không mong ba mẹ tha thứ, chỉ đừng giận con là con vui rồi.
- Con…
Uyển My đứng dậy, cúi đầu trước ba mẹ rồi nắm tay tôi:
- Đây là lựa chọn của con. Con không biết tương lai thế nào, nhưng hiện tại con muốn ở bên cạnh Phong.
Mẹ nàng ngồi cạnh, mắt bà ngấn lệ, nhưng không tỏ ra quá giận dữ, chỉ nhìn đứa con gái yêu dấu, thốt ra lời yếu ớt "Đừng mà con ơi, nghe lời ba mẹ đi con!". Không khí càng căng thẳng khi bác trai bất thình lình đứng dậy:
- CHAT!
Một tát mạnh vào mặt Uyển My khiến nàng loạng choạng. May tôi kịp kéo nàng trở lại. Bị trúng đòn bất ngờ, Uyển My ngơ ngác rồi bật khóc. Bác gái kéo bác trai lại can ngăn. Tôi ôm chặt nàng.
Bác trai nhìn Uyển My bằng ánh mắt tóe lửa:
- Được, nếu con đã quyết định như vậy, ba mẹ không còn gì để nói… Từ hôm nay, đừng gọi tôi là ba, vợ tôi là mẹ nữa… Cuộc đời cô, cô hãy tự lo lấy, cô My nhé!
Dù đã cố gắng gằn giọng, tôi vẫn thấy sự đau lòng trong từng lời nói của ông. Người đàn ông rắn rỏi, nghiêm nghị cuối cùng cũng phải mềm yếu trước đứa con gái mình yêu thương, dù tình cảm đó không được bộc lộ đúng cách.
- Đừng! Anh ơi!! Em xin anh, từ từ khuyên bảo con… huhu… anh ơi! My ơi, xin lỗi ba đi con, nhanh lên!
Mẹ nàng ngồi sụp xuống, dáng vô cùng tội nghiệp. Tôi biết ba mẹ Uyển My đều thương con, nhưng cách yêu thương ấy chẳng hề đúng chút nào. Yêu thương con không phải là bao bọc, ép buộc, mà là dạy dỗ trở thành người tốt, bảo vệ từ xa, chứ không phải kèm cặp, ép uổng.
- Hức… con xin lỗi ba… xin lỗi… mẹ… con biết làm vậy… không đúng… nhưng con không muốn cuộc đời sau này… toàn nước mắt… Ba mẹ ích kỷ lắm… huhu… ba mẹ có biết không… Trước là Randall, giờ là Phong… Có bao giờ… ba mẹ… hỏi con nghĩ gì, con muốn gì chứ?
- My ơi, thôi con ơi, ba giận lắm rồi, đừng nói nữa!
Bác gái khóc nức nở, níu chồng can ngăn, nhưng cảnh tượng gia đình hào nhoáng bấy lâu như sụp đổ vì sự ích kỷ, cố chấp của phụ huynh. Nhìn vậy, tôi cũng lay động. Tôi nghĩ, nếu ba mẹ ngăn cản tình yêu hai đứa, chỉ cần sống tốt, hạnh phúc, họ sẽ bỏ qua. Thế nhưng hôm nay, khi nhìn gia đình Uyển My, tôi chắc rằng lời của bác trai sẽ được thực hiện.
Trong đầu tôi lúc này quả thật có nhiều suy nghĩ. Một phần tôi vui vì Uyển My chọn tôi, nhưng phần khác tôi đau lòng vì tôi là tác nhân khiến gia đình nàng tan nát. Dù muốn dù không, trách nhiệm cũng thuộc về tôi. Nhưng tôi phải làm gì đây khi mọi thứ đã ngoài tầm kiểm soát?
- Thưa chú, thưa cô, con có điều muốn nói!
Sự hỗn loạn tạm ngưng khi mọi người hướng ánh mắt về phía tôi. Tôi kéo Uyển My sát bên, nhìn thẳng ba mẹ nàng:
- Cho phép con nói vài lời. Thưa cô chú, con biết cô chú rất thương Uyển My, muốn làm điều tốt nhất. Nhưng con, dù là người ngoài, cũng cảm thấy Uyển My rất tội nghiệp. Con không biết trước đó đã xảy ra vấn đề gì, nhưng con thật sự nghĩ cô chú hãy cho Uyển My sống đúng theo ý mình. Con biết sự ép buộc sẽ dẫn đến kết cục không hay…
- …
Uyển My nhìn tôi bằng ánh mắt bất ngờ xen lẫn tự hào. Cuối cùng nàng cũng thấy người con trai mình chọn biết đứng lên bảo vệ nàng, đúng như lời hứa.
- Chú hỏi Phong nhé. Cháu bây giờ vẫn còn đi học, lấy gì nuôi bé My? Từ nhỏ đến giờ, cô chú chưa bao giờ để nó thiếu thốn. Ăn uống, ngủ nghỉ, tất cả đều có người phục vụ. Ra ngoài sống, cháu có lo được cho nó không? Chỉ một bữa ăn, cháu chẳng biết có đủ không?
Câu hỏi “cậu làm gì nuôi con gái tôi?” quả thật là chí mạng. Nếu phụ huynh biết bạn đủ khả năng, họ chẳng bao giờ hỏi vậy. Câu hỏi này chỉ dành cho những đứa chưa rõ ràng về tương lai, như tôi bây giờ.
- Dạ, ngay bây giờ con chưa có gì, nhưng con tự tin đủ khả năng, kiến thức. Sau này sẽ chăm lo cho Uyển My. Con biết nói suông không có niềm tin, nhưng xin cô chú cho tụi con thời gian. Con đảm bảo sẽ cố gắng hết sức vì Uyển My.
Lời nói của tôi xuất phát từ tận đáy lòng. Dù ba mẹ Uyển My chẳng cảm động, nhưng tôi dám đứng trước mặt họ bảo vệ người con gái mình thương. Đó cũng là thành công bước đầu. Dù chặng đường phía trước khó khăn, tôi tin nam nhi chí khí, không việc gì không làm được.
- Phong à, cô chú rất quý cháu, nhưng không phải để chờ đợi tương lai bấp bênh. Chú rất tiếc, Phong ạ, chuyện này, cô chú sẽ không đồng ý đâu.
Dù đã chuẩn bị tinh thần, tôi vẫn muốn rụng rời chân tay trước sự kiên quyết của bác trai. Những lời nói gan ruột của tôi đến đây dễ dàng bị đáp trả, lại vô cùng kiên quyết. Có lẽ giải pháp hòa bình sẽ không bao giờ xảy ra.
- Dạ, con…
Tôi run rẩy, ngập ngừng, như chết lặng. Tất cả lý lẽ tôi nói ra đều hoàn hảo, nhưng chỉ hoàn hảo nếu xét trên tôi, chứ không phải Uyển My, càng không phải gia đình nàng. Tôi trông thật tội nghiệp. Ngay cả thằng Hải cũng phớt lờ, chẳng thèm bận tâm.
Nhưng rồi, như mọi lần, Uyển My lại là người đứng ra che chở, bảo vệ tôi. Một cô gái nhỏ đáng thương, chưa bao giờ bỏ rơi tôi. Tôi đã thề trong tim sẽ lấy nàng làm vợ, không thì cuộc đời chẳng còn ý nghĩa.
- Ba mẹ, con xin lỗi… ba mẹ… nếu không cho Phong… và con thêm thời gian, con nghĩ… chuyện này rồi cũng… không đi về đâu. Con gái xin lỗi… ba mẹ rất nhiều, con… con không thể làm khác… con xin lỗi…
Uyển My vừa nói, vừa nấc nghẹn, mắt đỏ hoe, tay chân run lẩy bẩy nhưng vẫn cố đứng che chắn cho tôi:
- Con… con… - Bác trai đỏ mặt, tức giận tột cùng
Mẹ nàng gần như mất bình tĩnh, quỳ xuống van xin cả Uyển My và chồng:
- Anh ơi, em… xin anh!!!! My ơi, xin lỗi ba đi… con, đừng làm vậy… đừng mà, huhu!!!
- Con xin lỗi… mẹ… hức… hức… giữ gìn sức khỏe… con gái… bất hiếu…
Uyển My nói đoạn thì vừa khóc vừa quay mặt chạy đi rất nhanh. Tôi cúi đầu chào ba mẹ nàng rồi vội vã chạy theo. Trời gần tạnh mưa, nhưng cơn mưa trong lòng Uyển My vẫn mãi còn đó.
Bỏ đi không phải là cách, chỉ là sự trốn chạy. Ngoài cách đó, chúng tôi còn đủ sức làm gì có ích hơn?
Trời đêm tối đen như mực, tôi và Uyển My thừa hiểu tương lai mình cũng như màu đen huyền ảo ấy.
Ba mẹ Uyển My liệu có bỏ qua dễ dàng? Còn thằng Hải, nó có thực sự không làm gì để thay đổi cục diện?
Những ngày qua quá mệt mỏi, không chỉ với tôi, Uyển My, mà còn với tất cả liên quan. Chẳng lẽ ngay từ đầu, chúng tôi đến với nhau đã là sai?
Mọi chuyện rồi sẽ đi về đâu đây?
Đề xuất: Cách vượt qua nỗi đau chia tay