Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 57: Chọn lối đi riêng
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi và Uyển My quả là hai trong số những người có chuyện tình đau khổ và trắc trở nhất trên đời. Ngay từ đầu, mối duyên của chúng tôi đã gặp đủ mọi trở ngại, dù cả hai chưa bao giờ định bỏ cuộc. Nhưng cuộc sống vốn nghiệt ngã, dường như vũ trụ luôn bày ra đủ mọi lý do để ngăn cách chúng tôi. Từ Hải Ngựa, Đức Trời Đánh, gia đình, cha mẹ, công việc... tất cả dường như đều chống lại mối tình tưởng như đã rất đẹp của hai đứa. Tôi yêu Uyển My, và đương nhiên nàng cũng yêu tôi. Nhưng trước quá nhiều trở ngại, quá nhiều sự ngăn cấm, tôi tự hỏi làm sao chúng tôi có thể vượt qua tất cả? Chưa nói đến tương lai, chỉ mới năm tháng trôi qua mà tôi cảm thấy như đã dài cả thế kỷ.
Nếu nhìn theo lẽ công bằng, tôi chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cho Uyển My. Từ khi tôi xuất hiện trong cuộc đời nàng, nàng gặp nhiều đau khổ hơn là khi chúng tôi chưa biết nhau. Chính Uyển My từng thừa nhận rằng nàng khóc vì tôi nhiều hơn tất cả những anh bạn trai trước đây của nàng cộng lại. Dù tôi không biết họ có từng từ chối nàng như tôi đã từng làm hay không.
Trở lại hiện thực khắc nghiệt của ngày hôm ấy. Trong lúc tôi đang mải kiểm tra xem bắp đùi mình có còn ổn không, thì ngoài kia, Uyển My dường như vừa nhận được tin tức gì đó khiến nàng sững người vài giây. Sau đó, nàng cố gắng cười với tôi nhưng rõ ràng có điều gì khiến nàng lo lắng:
- Sao vậy Uyển My, có chuyện gì hả?
- Không có gì đâu, nhà mình có ít chuyện thôi.
- Thật không? Sao mình thấy...
- Không tin mình hả, mình nói là chuyện nhỏ thôi, không có gì.
- Mình không tin, rõ ràng là có chuyện, nếu không sao lại lo lắng như vậy chứ?
Nàng ngập ngừng vài giây, đủ để tôi tin rằng mình đoán đúng, nhưng cũng chỉ đến thế. Uyển My không muốn nói ra, làm sao tôi có thể tiếp tục hỏi thêm:
- Chuyện... không có gì đâu. Phong đừng lo.
- Chuyện gì là chuyện gì? Giấu cả mình à?
Uyển My nheo mắt nhìn tôi, đưa hai tay véo hai bên má tôi lắc lắc:
- Gan quá ha? Nay anh còn dám hạch sách tôi?
- Ái ui, đau. Tiểu thư tha mạng!
- Tên nô tài hư đốn, phạt nhà người phải dẫn ta đi chơi.
- Chân tay què quặt vậy còn bắt dẫn đi chơi – Tôi cười khổ
- Chẳng sao hết, để mình mượn xe lăn chở Phong đi! – Uyển My tỏ vẻ thành thật
- Tàn ác quá!
- Hì.
Sự quyết tâm của Uyển My trong việc giấu chuyện khiến tôi chẳng còn ham hỏi nữa. Tôi chỉ hy vọng mọi chuyện thực sự không có gì to tát như nàng nói. Tuy vậy, sự đùa giỡn của hai đứa cũng sớm kết thúc khi cả hai không thể không lưu tâm đến "đại chiến" tối hôm qua. Rõ ràng mọi chuyện đều do Hải Ngựa gây ra, và ngay cả đứa em của nó cũng thừa nhận. Chúng tôi chẳng biết làm sao khiến nó chịu tội vì trong lúc hỗn loạn, ngoài những nhân chứng là bạn bè tôi ra, chẳng có phương tiện nào ghi lại khoảnh khắc đó. Hơn thế, trong lúc nguy hiểm như vậy, giữ được thân thể lành lặn đã là thành công, còn đâu mà nghĩ đến chuyện thu âm quay phim:
- Sao anh Hải lại làm như vậy chứ? – Uyển My nhìn vết thương trên chân tôi, thở dài
- Mình đã nói thằng đó... giả nhân giả nghĩa mà.
- Mình biết anh Hải không thích Phong, nhưng cách này thật sự quá... tàn nhẫn, mình phải hỏi cho ra nhẽ.
Nói đoạn, Uyển My rút điện thoại gọi cho Hải nhưng đương nhiên nó không nghe máy, thậm chí còn khóa máy:
- Không nghe hả?
- Không, hình như khóa máy rồi.
- Mà chuyện này tính sao, có kể với ba mẹ không? – Tôi hỏi với ánh mắt trông đợi
- Có lẽ mình sẽ không nói, vì có nói mình nghĩ ba mẹ cũng chẳng tin đâu.
Uyển My nắm chặt bàn tay, nhìn tôi, đôi mắt đã ngân ngân lệ:
- Mình xin lỗi, là lỗi của mình...
Quả đúng như tôi nghĩ, Uyển My thực sự rất đau khổ vì những gì nàng nghĩ đã gây ra cho tôi. Nàng đâu biết rằng mấy cái vết thương cỏn con này chẳng là gì với tôi. Tôi chẳng lo lắng bảo vệ được cho nàng, trái lại còn khiến nàng gặp nguy hiểm, khiến nàng đau buồn. Với tư cách một người đàn ông có trách nhiệm, tôi nhận thức rằng mình không xứng đáng với tình cảm lớn lao mà Uyển My dành cho. Chỉ biết cố gắng từng ngày mong thay đổi được ít nhiều. Thử nghĩ xem, nếu người bên cạnh Uyển My không phải tôi mà là Hải Ngựa, liệu nàng có gặp những chuyện như khi ở bên tôi không? Có thể cũng có, nhưng tôi nghĩ nó chẳng khiến người con gái tôi thương phải suy nghĩ lo lắng nhiều đến vậy:
- Thế mọi chuyện hơn 1 tháng qua là sao? Kể cho mình nghe đi!
Tôi nhìn nàng với ánh mắt đầy mong mỏi, không thể chờ đợi được câu trả lời dù đã đoán ra phần nào sau khi nghe Ái Quyên kể lại:
- Chuyện này, thật ra là...
Uyển My thở dài:
- Thật ra là, hôm ấy mình rất buồn vì Phong. Vì Phong đã không chịu nổi áp lực từ ba mình mà từ bỏ chuyện của hai đứa, mình đã rất giận Phong vì điều đó.
- Nhưng chỉ vài ngày sau, mình chẳng thể chịu nổi việc không nói chuyện với Phong hàng ngày, mình luôn đi học đầy đủ vì vậy. Mình chỉ muốn thấy Phong bình an, nguyên vẹn là mình đã vui rồi.
Nói đến đây, không chỉ Uyển My mà tôi cũng cảm thấy xúc động:
- Thật ra mình biết việc anh Hải và Đức có liên lạc với nhau, mình chỉ tình cờ nghe được. Rằng khi nào mình ở trường, Đức sẽ để ý và báo lại cho anh Hải nếu có chuyện gì liên quan đến Phong. Đó là lý do mình ngó lơ Phong suốt thời gian qua, mình xin lỗi... Còn về việc tại sao anh Hải và Đức làm vậy thì mình cũng không rõ...
- Thật ra ban đầu mình chỉ cố gắng kéo dài thời gian để được ở bên Phong nhiều hơn, vì mình sợ rằng nếu từ chối anh Hải ngay, ba mẹ sẽ lại có xung đột. Mình chỉ tìm cách để mọi chuyện êm xuôi, nhưng chẳng có phương án nào ổn thỏa. Ba mẹ vẫn hối thúc mình chấp nhận anh Hải, còn mình chỉ nói tụi mình đang tìm hiểu.
Tôi nắm chặt tay nàng an ủi. Uyển My lau vội giọt lệ:
- Mình thấy Phong trong thời gian này rất buồn, mình cũng vậy, nhưng mình không thể làm khác được, mình thật sự bế tắc. Nhưng đến tối hôm nọ, khi Phong chạy ra tìm mình, mình đã hiểu ra rằng mình chẳng việc gì phải che giấu cảm xúc nữa, vậy nên mình đã đáp lại Phong... Rồi sau đó...
- Mọi chuyện rắc rối hơn mình nghĩ, đó là vì ba mẹ mình, cả hai đều nhất quyết ép mình làm dâu nhà anh Hải, và mình không muốn. Mình đã nói với ba mẹ rằng mình không thể chịu đựng được nữa, mình chỉ muốn sống đúng với cảm xúc, với người mình yêu. Sao mà khó thế?
Uyển My nhìn tôi, mắt nàng long lanh:
- Nhưng ba mẹ chẳng bao giờ muốn lắng nghe mình, từ lúc bé đến bây giờ...
- Nhưng có chuyện gì vậy?
- Không có gì... Phong đừng bận tâm, nghỉ ngơi cho khỏe đi là được.
Uyển My nói không sao, rằng chuyện giữa nàng và ba mẹ cũng không to tát. Nhưng nhìn sâu vào ánh mắt nàng, tôi cảm nhận được sự lo lắng. Tôi không biết họ đã nói gì với nhau, nhưng khi ánh mắt nàng bị tôi bắt gặp, nó chất chứa bao nỗi niềm khủng khiếp. Nhưng Uyển My không muốn nói, tôi liệu cố cũng ích gì. Vậy nên tôi chẳng buồn hỏi nữa, chỉ lặng lẽ ôm nàng an ủi.
Vết thương của tôi không quá nặng, nghỉ ngơi vài tuần sẽ không sao. Sau khi bác sĩ kiểm tra, tôi được xuất viện với sự quan tâm của mọi người:
- Phong ổn không em, có cần thầy đưa về không? – Thầy Hoàng Anh lo lắng
- Dạ không sao đâu thầy, em ổn, có... Uyển My rồi, thầy yên tâm.
- Vậy... My chăm sóc Phong giúp thầy nhé, có gì báo thầy, hai đứa cẩn thận nhé!
- Dạ – Uyển My nhẹ nhàng đáp
Nhờ sự sắp xếp của thầy Hoàng Anh, hai đứa sẽ ở lại homestay thêm vài hôm theo yêu cầu của Uyển My. Tôi không chắc mình nghĩ đúng hay sai, nhưng tôi cảm nhận được Uyển My đang giấu tôi chuyện gì đó. Khi tôi đứng chụp ảnh cho nàng, bất ngờ nàng rơi lệ. Dù miệng nói không sao, nhưng bằng trực giác, tôi rất lo cho nàng:
- Uyển My, sao vậy?
- Hì... không có gì.
- Rõ là có, sao lại khóc?
- Mình... vui quá thôi, không sao đâu – Nàng lau vội dòng lệ, cười hiền
- Có gì phải nói nghe chưa?
- Ừm, mình biết rồi.
Theo những gì Uyển My nói, chúng tôi sẽ ở lại Vũng Tàu thêm 3 ngày, vừa kịp cuối tuần về nhà chuẩn bị học kỳ mới. Chúng tôi tạm gác mọi lo âu, tận hưởng khoảng thời gian bên nhau thật tươi đẹp sau những ngày căng thẳng. Dù chân tôi chưa chạy nhảy được nhưng đi bộ vẫn có thể. Dưới bàn tay chăm sóc tận tình của Uyển My, vết thương hồi phục nhanh chóng. Mỗi lần nàng thay băng cho tôi, tôi lại thấy nàng tập trung, tỉ mỉ, mồ hôi ướt trán nhưng không hề lơ là. Nụ cười tươi tắn khi hoàn thành công việc khiến trái tim tôi thêm ấm áp hạnh phúc.
Buổi sáng, chúng tôi đi khắp nơi ăn những món đặc trưng của Vũng Tàu: bánh khọt, lẩu cá đuối, ốc, bánh bông lan, trứng lòng đào...:
- Uyển My, ăn bún tôm tít không?
- Là gì? Mình không biết?
- Tôm tít đó, cái con lúc nấu lên màu hơi tím tím ấy.
- Hic, chưa nghe bao giờ.
- Thôi kệ đi, cứ đi rồi biết, ngon lắm.
Sự khác biệt vùng miền khiến chuyến đi ăn trở nên dở khóc dở cười:
- Ủa, là con này đó hả?
- Đúng rồi, tôm tít đó.
- Hì, mình gọi là con bề bề cơ.
- Bề bề? Sao lại gọi thế?
- Thế sao trong này lại gọi là tôm tít?
- Nó giống con tôm mà?
- Nhưng nó là con bề bề, phải gọi là bề bề.
- Tôm tít!
- Bề bề!
- Tôm bề!
- Hâm.
Những ngày vui vẻ trôi qua nhí nhảnh như vậy. Dù thỉnh thoảng vẫn có nỗi lo về tương lai, nhưng chỉ cần tối nằm vùi mình trong chăn ấm, bên cạnh cô tiểu thư xinh bé Uyển My, tôi đã cảm thấy hạnh phúc nhất trần gian.
Hai ngày đầu tiên của kỳ nghỉ trôi qua chóng vánh nhưng đầy kỷ niệm. Dù tôi chẳng thể cõng nàng lượn bờ biển, nhưng Uyển My chưa bao giờ thể hiện sự khó chịu. Những ngày tháng ấy, tôi tưởng tương lai chúng tôi chỉ cách nhau nửa bước chân. Nhưng rồi bữa tiệc nào cũng đến hồi kết. Những ngày vui vẻ gần như khép lại khi buổi sáng ngày thứ 3 còn chưa trọn vẹn, tôi nhận cú điện thoại từ ba của nàng:
- Dạ, con nghe!
- Phong à, ừ chú đây, nói chuyện một lát được chứ?
- Dạ vâng.
- Bé My nó có đó không?
- Dạ Uyển My đang đánh răng, rửa mặt.
- Ừm, chuyện là vậy Phong nhé.
Ông ấy nói chuyện từ tốn nhưng tôi vẫn cảm thấy lạnh tóc gáy:
- My có kể cho cháu nghe chuyện gì chưa nhỉ?
- Dạ... chuyện gì cơ ạ?
- Ừm, thật ra thì... nó bảo nó sẽ tự nói với cháu. Vậy nên chú chỉ nói ngắn gọn như thế này thôi.
- ...
- Nếu bé My nó có kể cho cháu nghe chuyện gì, thì hãy khuyên nó nghe lời cô chú nhé!
- Dạ, con không hiểu?
- Cháu không cần hiểu đâu, chỉ cần giúp chú vậy thôi, Phong nhé!
- Dạ... nhưng...
- Nếu thương bé My thì giúp cô chú nhé, cảm ơn Phong!
- Vâng... con hiểu rồi.
Dù nói hiểu rồi, tâm trạng tôi trở thành mớ hỗn độn. Uyển My đang giấu tôi chuyện gì hệ trọng đến mức đích thân ba nàng phải nhắn nhủ tôi? Tại sao ba nàng lại nói "nếu thương My thì hãy giúp chú"? Lời nói đó không phải vô tình mà hoàn toàn có chủ ý. Sự thông minh của Uyển My rõ ràng di truyền từ ba mẹ nàng. Tôi ngồi đần mặt trước cửa sổ, nhìn ra ngoài. Hôm nay trời đẹp, nắng ấm, mây cao, gió lộng, chim hót líu ríu. Thế nhưng trong lòng tôi lại nổi giông bão:
- Sao vậy, Phong? Mình đi ăn sáng ha?
- ...
- Phong!!!
- ...
- Sao mà...
Chỉ khi Uyển My thơm má tôi, tôi mới hoàn hồn, nở nụ cười cầu tài:
- Tương tư cô nào đó?
- À... mình mải ngắm cảnh thôi.
- Coi chừng tôi, léng phéng tôi không tha đâu.
- Hờ hờ.
Suốt ngày hôm đó, tôi cố gắng giữ vui vẻ lạc quan để Uyển My không mất hứng. Nàng muốn đi đâu tôi đều chiều. Tôi không biết Uyển My có nhận ra sự khác thường trong ánh mắt tôi hay không, nhưng tôi đã mấy lần muốn rơi nước mắt khi thấy nàng hạnh phúc:
- Bǎobèi ah, tụi mình chụp chung một tấm nhen?
- Ừa, chụp kiểu selfie á hả?
- Không, để mình nhờ người ta chụp.
Uyển My chạy đi nhờ một bạn nam chụp ảnh. Sau khi nhận lại bức ảnh, nàng cười thật tươi, rồi cười khúc khích mỗi lần xem lại:
- Đặt hình nền đi đó, không làm thì tôi... xé xác!
- Ơ, bạo lực... gia đình à?
- Thế anh nghĩ sao? Không làm đúng không?
- Dạ... dạ... đổi ngay.
- Phải thế chứ, hì hì. Đi tiếp thôi!
Chúng tôi lục đục trả phòng, chuẩn bị ra về. Lần này tôi lãnh trọng trách đưa đón nàng. Vết thương đã bớt đau, tạm thời có thể chạy xe cẩn thận. Uyển My là tiểu thư đài các, nhưng chưa bao giờ tôi thấy nàng tỏ vẻ như vậy. Nàng chẳng nề hà, chê bai gì, luôn tìm cách giải quyết vấn đề. Thế nhưng lần này, tôi tự hỏi liệu nàng đã tìm được đáp án cho vấn đề chung của hai đứa hay chưa.
Lúc sáng còn nắng gắt, đến trưa trời chuyển âm u. Dù chưa mưa gió mạnh, hai đứa cũng phải gấp gáp lên xe. Hành trình về Sài Gòn đông hơn vì nhiều người ra về sau kỳ nghỉ. Gần 1 giờ chiều, chúng tôi chuẩn bị xong, bắt đầu cuộc hành trình dài vài tiếng. Trên đường, Uyển My chẳng nói chẳng rằng, chỉ ôm tôi thật chặt. Tôi cảm giác người nàng run từng đợt, nhưng khi tôi quay lại thì lại hết. Tôi thật sự tò mò muốn biết chuyện gì khiến nàng giấu tôi, tại sao nó lại nghiêm trọng đến mức ba nàng phải gọi nhắn nhủ tôi.
Đường về khá vắng. Đoạn VT-SG có nhiều địa điểm đẹp để chụp ảnh, đặc biệt là công ty bò sữa Long Thành bán các sản phẩm từ sữa. Tôi định ghé mua đồ ăn vặt cho nàng nhưng trời đổ mưa lớn, hai đứa phải chui vào trạm dừng ven đường:
- Có lạnh không? Ngồi gần lại đây không ướt hết?
- Ừm, hì.
- Sao buồn vậy? Ai trêu? Nói mình nghe!
- Phong nè, mình có chuyện muốn nói...
Dù biết sự thật sắp ập đến, tôi vẫn lo lắng:
- Ừm, mình nghe đây.
- Liệu sau này, tụi mình có được ở bên nhau không? – Nàng nhìn xa xăm
- Sẽ được, không phải sợ – Tôi nắm tay Uyển My
- Hì, mình cũng muốn vậy... nhưng chắc lần này... mình phải chọn rồi...
Uyển My nhìn tôi, mắt đỏ hoe:
- Phong có nhớ mình đã kể là, nếu mình cãi lời ba mẹ một lần nữa, ba mẹ sẽ không nhìn mặt mình không?
- Ừ... có... nhưng mà...
- Ba mẹ luôn muốn mình lấy chồng có chức danh, địa vị, giàu có. Mình biết họ thương con, muốn con không vất vả. Nhưng chẳng bao giờ nghĩ mình có muốn như vậy không...
- ...
- Chuyện mình với Hải mình đã nói với ba mẹ rất nhiều lần nhưng họ nhất mực ép mình. Mình không thể chịu đựng nổi nữa...
Nói đến đây, Uyển My khóc, giọt lệ nóng hổi lăn trên gò má:
- Mình đã cố gắng thuyết phục, để ba mẹ hiểu, nhưng công cốc. Họ không bao giờ chịu lắng nghe. Có lẽ, không có cách nào để mình và ba mẹ có chung ý kiến...
- Thế bây giờ, phải làm sao?
- Mình nghĩ hiện tại chỉ còn 2 lựa chọn. Một là nghe lời ba mẹ, làm dâu nhà Hải. Còn không thì...
Uyển My nắm tay tôi, rưng rưng:
- Còn không thì cuộc đời này của mình từ nay về sau sẽ trông cậy vào Phong, hì hì...
Tôi không rõ mình sẽ phải vượt bao nhiêu chông gai, nhưng chí ít chỉ cần có nàng bên cạnh, tôi hoàn toàn tự tin sẽ làm được:
- Thế nàng... chọn cái nào? – Tôi nửa đùa nửa thật
- Theo chàng thì sao? – Uyển My cười lém lỉnh
- Ơ... không biết... người nào được hỏi phải trả lời...
Đứng ở góc độ bị ba mẹ người yêu ruồng bỏ, tôi muốn nàng đi theo tôi, nhưng chẳng lẽ bây giờ tôi lại bắt nàng từ bỏ cha mẹ? Việc đó không phải đáp án hay. Chỉ cần Uyển My hỏi ngược, tôi nhận ra nàng đang khổ tâm ra sao:
- Hì, thật ra, mọi chuyện là...
Dưới cơn mưa tầm tã buổi chiều tháng 10, đường phố khoác lên mình bộ áo mới. Những tán lá xanh mướt được gột rửa sạch sẽ, bóng loáng. Những bông hoa rực rỡ tươi tắn hơn sau mưa. Mùi hương đất ẩm thoang thoảng. Chiều mưa hôm ấy khiến tôi chẳng dám nhớ lại buổi chiều định mệnh đã thay đổi cuộc đời hai đứa mãi mãi. Nếu được quay ngược thời gian, tôi chẳng đủ can đảm lắng nghe những gì Uyển My nói, cũng chẳng đủ dũng khí nói ra những lời cay đắng sau đó không lâu.
Thôi thì, tạm biệt nhé, Uyển My...
Đề xuất Tiên Hiệp: Cẩu Thả Tại Sơ Thánh Ma Môn Làm Nhân Tài