Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 6: Tình Đen Bạc
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi vốn không thích mấy cô gái thờ ơ, lạnh nhạt. Những cô gái tôi để mắt đến đều ít nhiều có chút cởi mở, hòa đồng. Dù miệng lưỡi tôi không khéo bằng thằng Đức, nhưng ít ra tôi cũng chủ động bắt chuyện chứ không lì lì như nó. Dù sao nó cũng may mắn hơn, nó bắt chuyện đúng với Uyển My, một cô gái hiền lành, dễ gần. Mỗi lần nhìn nó lân la bên cạnh Uyển My, tôi lại tức tối vô cùng.
Nhưng mà đúng là trời ghét ai thì trời trao của ấy. Tôi không thích cô này, nhưng trời lại bắt tôi phải cảm nắng Ái Quyên, cô bạn trầm tính của lớp. Cô ấy giống như Tiểu Long Nữ vậy, ngoài Dương Quá ra, mọi thứ khác đều không quan trọng. Nhưng khác với tiểu thư họ Dương, cô ấy không có chàng hiệp khách bên cạnh, chỉ quanh quẩn chuyện học hành, thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ to với bạn bè rồi lại tiếp tục lạnh lùng.
Tôi vốn không thích khoe khoang, nhất là khi không chắc chắn về điều gì, tôi không bao giờ dám đứng lên phát biểu. Thế nhưng hôm nay, tôi trả lời đúng tất cả câu hỏi của thầy Hoàng Anh, đơn giản vì tôi đã đọc bài trước, thậm chí còn nghiên cứu cả sách hướng dẫn và thành thạo hầu hết công cụ Photoshop. Mọi người nhìn tôi với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa nghi ngờ:
- Sao cậu biết hết mọi thứ thế?
- Thằng này học lại để khoe à?
Nếu là bình thường, tôi đã không ngại ngần mà chạy lại tặng mấy thằng sau lưng vài cước, nhưng hôm nay Ái Quyên cũng đang nhìn tôi, nở một nụ cười khiến tôi ngẩn ngơ. Chỉ trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy mình như bay lên trời. Nhưng Ái Quyên không phải gió, cũng chẳng phải mây, cô ấy nhanh chóng quay lại màn hình, bỏ mặc tôi đứng đó với nụ cười chưa kịp tắt.
- Hì, Phong giỏi ghê!
- Giỏi gì, nó chỉ rùa thôi!
Khỏi nói cũng biết, đôi uyên ương Minh Đức - Uyển My lại xuất hiện, vừa đấm vừa xoa để tôi không tức giận. Ba đứa chúng tôi ngồi gần nhau, nhưng Ái Quyên lại ngồi gần Uyển My và xa tôi nhất. Tôi nhận thấy Uyển My và Ái Quyên hợp tính nhau lắm, trò chuyện vui vẻ suốt từ môn này qua môn khác. Uyển My luôn tươi cười, còn Ái Quyên dù lạnh lùng, nhưng khi nói chuyện với Uyển My, cô ấy cũng có vẻ duyên dáng hơn hẳn.
Thầy Hoàng Anh vừa báo hiệu hết giờ:
- Các em nghỉ, hẹn gặp lại buổi sau!
Ngay khi thầy rời lớp, thằng Đức đã nhảy bổ đến ôm tôi:
- À à, chó mày đúng là em thầy! Biết đáp án trước đúng không?
- Mày điên à? – Tôi đẩy nó ra
- Sao cậu biết hết vậy? Nói mau, không thì tao khai!
- Khoan mồm, cút trước khi tao cho mày nhập viện! – Tôi dọa
Thằng Đức lùi lại, nó biết tôi không phải dạng người nói suông. Chuyện là vậy, bố tôi hồi trẻ là vận động viên Karate, từng lọt vào đội tuyển Việt Nam thi SEA Games. Nhưng vì không thể phát triển sự nghiệp, ông giải nghệ, lấy mẹ tôi. Ông vẫn luôn mong tôi sẽ hoàn thành giấc mơ đoạt huy chương SEA Games. Từ nhỏ, ông đã cho tôi học Karate, suốt 7-8 năm trời. Nhưng năm tôi học lớp 11, tôi và bố xem phim về Lý Tiểu Long, quyết định chuyển sang Triệt Quyền Đạo. Bố tôi tức giận, đuổi tôi suốt nhà, nhưng mẹ tôi đứng về phía tôi, buộc bố phải chịu thua.
Bạn tôi lúc đó là Đức, cũng mê Lý Tiểu Long không kém. Nhưng chỉ sau ba tuần, nó bỏ cuộc vì không chịu nổi những bài tập đứng tấn. Còn tôi, nhờ luyện tập từ nhỏ, vượt qua dễ dàng. Sau hơn 5 năm, tôi đã đạt được trình độ đáng nể, thi thoảng tham gia đấu giải cấp làng xã. Nhưng khác với bố, tôi xem võ thuật như một môn thể thao, không lấy đó làm kế sinh nhai. Giờ đây, tôi có thể đánh bại năm sáu thằng Đức như chơi.
- Ê, thách mày đụng tao trong trường, tin tao méc thầy không? – Đức thách
- Mày thách ai? – Tôi đứng dậy, xắn quần
- Ê… ê… My! My ơi, mình về đi!
Thằng Đức lùi lại khi tôi giơ chân định đá. Nó vô tình kéo tay Uyển My, khiến cô ấy ngã. Ái Quyên nhanh chóng đỡ lấy Uyển My, còn thằng Đức thì nằm ngửa trên sàn. Nó hốt hoảng đứng dậy, xin lỗi Uyển My. Nhưng chưa kịp yên lòng, Ái Quyên đã đứng lên mắng thằng Đức:
- Lớn rồi mà giỡn cái kiểu gì vậy?
- Cái… cái… gì cơ? – thằng Đức trợn mắt
Ái Quyên nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh như hàng vạn mũi tên xuyên tim. Giọng cô ấy ngọt nhưng đắng cay:
- Lần sau đừng giỡn trong lớp!
- Về đi chị, em đưa chị về, kệ họ đi!
Ái Quyên kéo Uyển My rời khỏi lớp, để tôi và Đức ngơ ngác. Uyển My nhìn chúng tôi với ánh mắt thương cảm, nhưng chỉ trong vòng hai phút, hai anh hùng võ công đã bị một cô tiểu thư cho no hành. Thật không tưởng tượng nổi, cuộc đối thoại đầu tiên của tôi với Ái Quyên lại kết thúc như vậy.
- Ê Phong!
- …!!
- Phong!
- …!!
- MÀY ĐIẾC À À À À À À??
Thằng Đức quát to, tim tôi muốn nhảy ra ngoài. Tôi đã mong chờ cuộc trò chuyện đầu tiên với Ái Quyên bao lâu, nhưng nó lại trở thành trận bão tố. Dù vậy, tôi không dễ bỏ cuộc:
- Gì… gì?
- Hahaha, sợ té đái rồi à? Đấy, mục tiêu của mày đấy, xử lí đi!
Đức cười khằng khặc, nhưng nó cũng vừa bị Ái Quyên cho một trận vì thói vũ phu. Nó xin lỗi, rút kinh nghiệm, không làm gì quá đáng. Còn tôi, với cái nhìn gay gắt của Ái Quyên, làm sao tôi có thể tìm được cách tiếp cận cô ấy? Xóa đi ấn tượng xấu đã khó, nói gì đến viễn cảnh nắm tay đi trong tiếng nhạc "Beautiful in White".
- Mày nói nhỏ này dữ thiệt!
- Ừ… cũng… hơi…
- Thôi bỏ đi làm người!
Nó xuôi xị. Tôi thất thểu ra về, lòng nặng trĩu. Uyển My và Ái Quyên đã ra về từ lâu, chẳng còn ai đứng đợi tôi thể hiện anh hùng rơm nữa. Tôi phóng xe vô thức, đầu óc mông lung. Chẳng biết từ khi nào, tôi đã về đến nhà. Dắt xe vào, tôi mệt mỏi nằm lên giường, chẳng buồn ăn uống.
- Sao về không xuống ăn cơm? – Bố tôi hỏi
- Dạ, con hơi đau đầu, chưa hết cảm, cả nhà ăn trước đi.
- Sáng nay tao thấy mày khỏe lắm mà giờ lại bệnh rồi à. Lát ăn sau nhé!
Bố tôi nói rồi rời đi nhanh chóng. Tôi nghĩ ông đã đoán được lý do tôi bỏ cơm, nhưng chẳng muốn hỏi nhiều. Từ nhỏ đến giờ, tôi luôn nghe lời bố mẹ, dù nhiều lúc không muốn. Nhiều năm như thế, hình thành thói quen trong tôi, cứ mỗi khi bố mẹ nói gì, tôi đều tự giác làm theo, không thì hậu quả khôn lường. Những năm gần đây, bố mẹ tôi cũng nương tay hơn, dù tôi đã 24 tuổi, sắp lấy… Ái Quyên rồi mà, huhu.
Đêm nay tôi lại mơ. Lần này, tôi không bị Uyển My ném áo mưa vào mặt. Tôi thấy thằng Đức và Uyển My bước vào lễ đường, tôi đứng dưới vỗ tay rôm rốp. Ái Quyên xuất hiện, cầm khẩu súng 6 nòng bắn sạch tất cả, kéo Uyển My chạy đi. Tôi vẫn sống, nhưng cảm giác như mình giật đùng đùng theo từng phát súng của cô ấy. Hừ hừ…