Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 7: Ánh mắt vô tình
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ dám tưởng tượng rằng cô gái rơi vào tầm mắt của mình lại có cá tính mạnh mẽ và hung hăng đến thế. Thật vậy, suốt từ nhỏ đến giờ, dù đã thầm thương trộm nhớ đủ loại cô gái, nhưng những cô nàng dữ dằn như Ái Quyên thì tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến. Mà đối với cô ấy, những kẻ vụng về như tôi chỉ vừa mới chạy xe ngang qua cổng là đã bị đuổi tơi tả rồi. Dù Ái Quyên không mắng mỏ gì quá đáng, chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng tôi vẫn cảm thấy lòng đau như cắt, nước mắt giàn giụa. Chẳng biết thằng Đức có giống tôi, có phải suốt ngày lơ ngơ vì đụng phải kẻ dữ không, hay nó vẫn mải mê tán dóc với cô bạn mới quen, bỏ bẵng người bạn tri kỷ bấy lâu không thèm đếm xỉa. Dù nó thế nào thì tôi cũng mặc kệ, chuyện gì cũng có thể xảy ra, nhưng hai thằng con trai mà đột nhiên quan tâm hỏi han nhau thì thật kỳ lạ, thà không hỏi gì còn hơn.
Sáng nay phóng xe đến trường, tôi chợt cảm thấy bầu trời u ám lạ thường, không phải vì mây mưa mà vì lòng tôi đầy bão tố. Tôi vượt ít nhất hai đèn đỏ và bị ít nhất năm người hỏi thăm phụ huynh sau những pha lái xe liều lĩnh. Nếu là bình thường, có lẽ tôi đã đứng lại đấm cho bằng được, nhưng hôm nay tôi đang bận, không rảnh để làm những chuyện vớ vẩn. À, nếu là bình thường thì chẳng có chuyện gì xảy ra cả, tôi chấp hành luật lệ rất nghiêm túc, chưa bao giờ vượt đèn đỏ, chỉ vượt... đèn vàng thôi.
Đến lớp, tôi không sớm cũng không muộn, khoảng hai mươi người đã có mặt, số còn lại vẫn chưa đến. Uyển My lúc nào cũng vậy, luôn là một trong những người đến sớm nhất, hiếm khi trễ học dù việc của cô ấy không được chủ động cho lắm. Thằng Đức vẫn chưa thấy tăm hơi đâu, chắc còn đang ngủ nướng. Vừa thấy tôi, Uyển My liền cười tươi, vẫy tay gọi tôi đến. Đùa, sao cứ như gọi chó vậy:
- Tiểu thư có gì sai bảo không? – tôi cười trừ
- Hì, không có gì, đưa Phong cái này! – Nàng chớp mắt
- Cái gì thế? Cho tiền thì lấy đi.
Cô nàng loay hoay một lúc rồi lấy ra một khúc gì đó đen đen nâu nâu được đựng trong một chiếc hộp vô cùng ngăn nắp. Nhìn kỹ thì giống khúc gỗ, nhìn lâu mới nhận ra đó chính là... khúc gỗ:
- Hử, cái gì đây? – Tôi tròn mắt
- Đố biết!
- Cho khúc gỗ để đánh nhau à? – Tôi vẫn chưa hiểu
Uyển My lắc đầu, thở dài ngao ngán trước khi đưa tay che mặt cười khúc khích, như thể đang mất mặt vì độ ngây thơ của tôi:
- Ngốc quá! Là bánh đó! Buche de Noel!
- Gì bút gì che gì, Noel gì?
- Haizz, tên của bánh ấy, Buche de Noel là tên gốc, còn gọi là bánh khúc cây hay bánh khúc gỗ đấy.
Tôi gãi đầu gãi tai, hồi nào giờ có ăn bánh đâu:
- Ủa... vậy hả, tự nhiên làm bánh khúc gỗ làm gì?
- Thường loại bánh này làm vào dịp Giáng sinh, nhưng lâu rồi My không làm nên muốn thử. Ngoài ra, cũng muốn Phong ăn thử.
- Tại sao lại muốn tôi ăn thử?
- Ừm, thì... tự nhiên My muốn làm bánh thôi, tặng Phong như cảm ơn lần trước ấy. – Nàng khẽ bối rối
- Ừa, hehe, không có gì đâu, đừng để tâm. Thế bánh này, tôi ăn nhé?
- Ừm, mình làm tặng Phong mà, hì hì – Nàng cười tươi
Đến lúc này, tôi đỏ mặt. Trời ơi, từ nhỏ đến giờ, lần đầu tiên có cô gái nào xắn tay áo vào bếp làm bánh tặng tôi, lại còn làm bánh công phu như vậy. Trong khoảnh khắc ấy, Ái Quyên bỗng biến mất khỏi tâm trí tôi, thay vào đó là hình ảnh Uyển My xinh đẹp dịu dàng, cô gái luôn cười tươi như hoa, chu đáo và quan tâm mọi người. Thật tuyệt vời:
- Cảm... cảm ơn Uyển My nhiều, tôi ăn nhé?
- Ăn đi, hì – Nàng vẫn tươi tắn
- My ăn không, mỗi đứa một miếng?
- Không, tặng Phong mà, Phong ăn đi.
Cuộc trò chuyện ngô nghê nhất đời giữa Thanh Phong và Uyển My vừa kết thúc thì thằng Đức bất ngờ xuất hiện, chạy đến với vẻ mặt hồ hởi:
- Ái chà! Bánh ngon thế, cho thử miếng!
Thằng Đức không xin phép, nói xong là đưa tay định giật lấy miếng bánh trong tay tôi, nhưng bất ngờ, tôi không tranh giành, mà Uyển My kéo hộp bánh ra chỗ khác:
- Không được! Bánh này... không ăn được! – Nàng nhăn mặt
Tôi giật mình, thằng Đức cũng thế, hai thằng tôi đứng chết trân như Từ Hải:
- Sao... sao vậy My? – thằng Đức xanh mặt
- Bánh này... là Phong nhờ My mua cho gia đình phải không? – Uyển My nhìn tôi với ánh mắt cầu khẩn
Thật tình tôi cũng chẳng rõ ý của nàng là gì, nhưng rõ ràng bánh này là Uyển My làm tặng tôi, sao giờ nàng lại nói tôi nhờ mua? Những ý nghĩ hỗn loạn bay qua bay lại trong đầu khiến tôi toát mồ hôi hột. Ngày ấy tôi chẳng nghĩ gì sâu xa về hành động của Uyển My, nhưng giờ nhớ lại mới thấy mình ngu quá đỗi vì không hiểu tâm ý người ta. Dù sao, lúc đó tôi vẫn chỉ mơ tưởng đến Ái Quyên, và đích thân Uyển My cũng đã nói thế, tôi không muốn khiến nàng khó xử, nên đành nhận lời:
- Ừa... ừa, buông ra, cái này tôi nhờ mua cho... mẹ tôi, khôn hồn thì biến đi!
Thấy tôi dữ tợn, thằng Đức xuôi xị, bỏ về chỗ ngồi quen thuộc bên cạnh Uyển My:
- Vậy... vậy à? Vậy thôi.
Tôi mỉm cười nhìn Uyển My, nàng cũng tít mắt đáp lễ:
- Cám ơn Uyển My nhiều nhé, mình... à mẹ mình gửi lời!
- Ừa, hì hì, không có gì đâu Phong!
Trong lúc hai đứa tôi vẫn cười toe toét, cơn ác mộng đã bắt đầu. Cơn ác mộng về sát thủ Ái Quyên đêm qua vẫn chưa buông tha tôi, làm gì có ai vừa thấy cô gái bước vào lớp mà giật mình muốn chạy khỏi ghế như tôi:
- Gì vậy mày? – thằng Đức hoảng hốt khi thấy bộ dạng của tôi
- Ờ... ờ không... không – tôi lấp bấp
Nếu là bình thường, thằng Đức sẽ hỏi tôi cho rõ ngọn ngành, nhưng lúc này, chưa kịp tôi lên tiếng, đã có người giải đáp:
- Phiền hai bạn nhường chỗ cho mình!
Đúng rồi, mọi người đoán đúng. Giáo chủ giáo phái hắc ám, Ái Quyên đã quay lại. Gương mặt xinh đẹp kia không đủ để che giấu áp lực kinh hoàng mà nàng đem đến. Vừa thấy bóng Ái Quyên phía sau lưng, tôi đã nhảy dựng khỏi ghế, giữ lấy hộp bánh khỏi bị ngã:
- À... mình xin lỗi!
Tôi nói, nhưng Ái Quyên không trả lời, có thể do không nghe hoặc không muốn trả lời. Chưa kịp vui vẻ, mặt tôi lại trùng xuống, hầm hầm như thịt bằm nấu cháo. Tôi vẫy tay chào Uyển My, nàng tặng tôi một ánh nhìn cảm thông. Tôi uể oải lết về chỗ ngồi trong khi Ái Quyên an tọa bên cạnh Uyển My. Nói về độ mặt dày, tôi không thể bằng thằng Đức, dĩ nhiên rồi. Mới hôm qua còn bị Ái Quyên nạt cho một trận sợ mất mật vì trò đùa ngốc, nay nó đã xu nịnh bên cạnh Uyển My rồi. Cũng phải, ngoài Uyển My ra, nó còn nhìn thấy ai khác chứ, tôi thầm nghĩ.
Thở dài một tiếng, tôi ngồi phịch xuống. Giờ học bắt đầu. Hôm nay chúng tôi vẫn học hai môn như hôm qua, Tin học cơ sở và Tin học văn phòng. Tiết đầu là Tin học cơ sở, môn lý thuyết về công nghệ thông tin, còn Tin học văn phòng là thực hành trên máy với Word, Excel,... Tôi tự tin lắm, dù gì tôi cũng là đứa thích máy vi tính và được tiếp xúc sớm. Nhà tôi không khá giả, nhưng nhờ cậu ruột - em trai mẹ tôi - mua máy tính về từ hồi Windows 98. Lúc đó, máy tính khiến tôi choáng ngợp, đủ mọi trò: làm việc, chơi game, xem phim,...Nhưng hồi đó chưa có mạng, chỉ học qua đĩa CD. Tôi còn nhớ cậu tôi có tận 40 trò game khiến tôi mê mải ngày đêm.
- Thanh Phong! Đứng lên trả lời câu hỏi?
Bị thầy gọi, tôi giật bắn người, lơ ngơ như bò đội nón, nhìn quanh như tìm vật bám víu. Mấy đứa bên cạnh cũng ngẩn ra:
- Dạ... thầy gọi em ạ?
- Chứ không lẽ gọi cái đầu gối?
Ông thầy trẻ măng, chắc ngang tuổi chị tôi, nhưng nói chuyện sốc não không chịu được:
- Dạ... thầy hỏi gì ạ?
- Tôi bảo ông trả lời câu hỏi mà giờ ông lại hỏi ngược lại tôi à? Có nghe giảng không đây? Cho ông 2 phút!
- ............!!!!
Tôi đứng ngậm tăm, có nghe giảng đâu. Nhìn quanh, chẳng thấy đứa nào nghe giảng, ngoại trừ... Uyển My. Nàng chỉ ngón tay lên màn hình máy chiếu, hóa ra thầy đã viết câu hỏi sẵn: “Các thuật ngữ TB, GB, MB, KB, Byte... là gì, sắp xếp chúng theo thứ tự từ nhỏ đến lớn?”. Câu hỏi đơn giản, tôi biết từ nhỏ. “TB, GB, MB, KB, Byte... là đơn vị dung lượng lưu trữ, từ nhỏ đến lớn: Bit, Byte, KB, MB, GB, TB. 1 Byte = 8 bits, 1 KB = 1024 Byte,...”. Tôi nói chưa dứt, cả lớp đã há hốc mồm. Đúng rồi, mới hôm qua còn hô mưa gọi gió ở Photoshop, nay qua môn này lại thấy tôi giật sét làm mưa. À, nhưng giờ tôi biết dung lượng máy tính đã nâng cấp nhiều rồi, hồi đó chỉ có Terabyte thôi:
- Ừm, giỏi! Ngồi xuống, 10 điểm! Trừ 1đ mất tập trung!
- Dạ, em cám ơn thầy, hehe!
Tôi chẳng ngờ môi trường này lại phù hợp với mình đến vậy. Trước đây, tôi cứ nghĩ mình là thằng loser hạng bét, nhưng mẹ tôi nói đúng, ai cũng có điểm mạnh. Cánh cửa này đóng lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Tôi không ngu, không dốt, chỉ chưa tìm được nơi thể hiện mình. Và hôm nay, mọi suy nghĩ tiêu cực trong tôi đã chấm dứt. Từ kẻ ngốc nhất lớp, tôi đột nhiên vọt lên hàng sao số, sẵn sàng được các ông bầu đưa đón suốt quá trình học tập. Uyển My nhìn tôi cười thật tươi, vỗ tay khẽ như chúc mừng, tôi gật đầu cảm ơn. Thằng Đức nhìn tôi như chưa từng quen biết, há hốc mồm chưa đóng:
- Quào, quá dữ ông, có người gánh rồi! – thằng Quốc cà khịa
- Thường thôi anh em, tưởng ai cũng biết rồi chứ? – Tôi thắc mắc
- Mấy cái đó thì biết, nhưng cụ thể như ông nói thì tụi tui éo nhớ! – Thằng Phương cay đắng
Được đà lấn tới, sau khi xưng vương ở lý thuyết, tôi tiếp tục khiến mọi người trố mắt ở thực hành. Trong tiết đầu tiên, thầy Tín cho kiểm tra kỹ năng gõ phím 10 ngón. Tôi tự gõ bằng hai tay, tốc độ 121 từ/phút, đứng top 2. Nhưng tôi vẫn thua thằng Thông nhóm 3 với 140 từ/phút, đời tôi chưa thấy ai gõ nhanh như vậy. Hồi xưa tôi gõ phím chậm lắm, giờ nhanh là nhờ... chửi nhau trên game online. Những trận cãi nhau trên game diễn ra nhanh chóng, chỉ cần dừng lại là mất hết. Quả ngọt tôi hái được không thể không kể đến hàng chục tài khoản game bị cấm vì lăng mạ, xúc phạm đồng đội. Thành kính phân ưu, tụi mày hy sinh cao cả.
Việc tôi đột nhiên trở thành ngôi sao lớp khiến mấy người tôi quan tâm có chút... động lòng. Uyển My luôn vui vẻ, thằng Đức dù ngạc nhiên ban đầu cũng xuôi xị chấp nhận, rằng tôi ở đây chẳng khác cá gặp nước. Nhưng người tôi muốn nhận sự chú ý nhất lại chẳng mảy may để ý. Ái Quyên vẫn miệt mài gõ phím, đạt 8 điểm theo thầy Tín. Nàng không quan tâm đến tôi, ngay cả khi tôi phá kỷ lục cá nhân với 125 từ/phút để khoe trước lớp.
Suốt tuần học đầu tiên, mọi chuyện diễn ra nhàm chán. Tôi đến lớp, nói chuyện với Uyển My, thằng Đức đến, Ái Quyên đến, tôi về, vào học, xưng hùng xưng bá, đạt điểm liên tục, rồi ai về nhà nấy. Trong suốt thời gian đó, Ái Quyên và tôi như hai thái cực: người được yêu mến, người bị bỏ mặc. Nàng luôn xuất hiện đúng giờ, nhưng chẳng thèm bận tâm đến tôi. Con tim tôi nguội lạnh, gần như đóng băng vì sự lãnh đạm của nàng.
Cứ tưởng mọi chuyện sẽ mãi như vậy, nhưng bỗng... có một ngày...