77. Chương 77: Khoảng cách và niềm tin

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 77: Khoảng cách và niềm tin

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thứ 4 ngày 23/01/2019, bốn ngày trước khi nghỉ Tết Nguyên Đán...
Đã hơn ba tháng kể từ lần cuối cùng tôi được nhìn thấy bóng hình nhỏ bé xinh đẹp của người con gái tôi yêu. Uyển My quyết định nghe theo sự sắp đặt của ba mẹ để hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn, nơi tôi và nàng có thể đường hoàng bên nhau, cùng nhau xây dựng tổ ấm mà không còn phải vấp phải những ngăn cản, chia rẽ từ gia đình hay người liên quan. Những suy nghĩ ấy luôn in sâu trong tâm trí tôi, khiến mỗi lần nhìn lại, tôi cảm thấy vừa có lỗi vừa biết ơn Uyển My. Nàng đã sẵn lòng đánh đổi hai năm xa quê hương chỉ để bảo vệ tình yêu non nớt của chúng tôi. Tôi không biết quyết định ấy của nàng và tôi có thực sự đúng đắn hay không, cũng chẳng thể biết nếu chúng tôi cố gắng thêm chút nữa, liệu chuyện xấu có xảy ra hay chỉ là những lời dọa suông. Cuộc đời tôi từ đó đã rẽ nhánh: một nhánh là hiện thực phũ phàng tôi đang trải qua, nhánh còn lại dù chưa hẳn là thiên đường, nhưng nếu chúng tôi kiên quyết theo đuổi, có lẽ chúng tôi vẫn sẽ bên nhau, chứ không xa cách nghìn trùng như bây giờ.
Tình yêu vượt đại dương luôn đem đến nhiều hồ nghi và thử thách. Khi khoảng cách khiến hai trái tim không còn chung nhịp đập, thời gian trở thành liều thuốc hữu hiệu nhưng cũng là kẻ sát nhân vô tình. Khi trái tim mách bảo, dù muốn hay không, bạn cũng không thể phủ nhận sự tồn tại của tình yêu. Yêu xa, cám dỗ luôn là điều được dự báo trước. Nhưng dù vậy, sự thủy chung vẫn luôn được đem ra làm minh chứng cho lòng sắt son không đổi. Chỉ khi ở trong hoàn cảnh ấy, bạn mới hiểu được nỗi khó khăn khi ngăn cấm con tim. Chúng ta chỉ là con người bình thường, có cảm xúc, rung động, và không thể lường trước hết thảy những điều khiến trái tim mình rung động. Vậy nên, chọn con tim hay lý trí, chỉ cần bạn dũng cảm lựa chọn, tôi sẽ nói cho bạn biết bạn là người yêu như thế nào và cần làm gì để bảo vệ tình yêu nếu bạn cứ mãi phân vân giữa những lựa chọn nghiệt ngã ấy.
Uyển My giờ ở bên kia địa cầu, cách tôi hàng mười mấy nghìn cây số. Sự xa cách ấy khiến tôi run sợ, sởn gai ốc. Tôi sợ cảnh người mình yêu gặp chuyện mà mình phải mất gần 24 giờ mới đến được bên cạnh. Thân con gái, nàng một mình chống chọi với thử thách: từ những chiêu trò tán tỉnh vô hồi của Hải đến sự trở lại của mối tình tưởng như đã cũ. Không bên cạnh nàng, tôi chẳng thể dùng lời lẽ nào để khiến nàng không bị lung lay trước cạm bẫy giăng sẵn. Tôi biết Uyển My thương tôi lắm, nhưng nàng là người sống tình cảm, dù chẳng nói ra nhiều như tôi. Vì vậy, tôi thật sự sợ khi bên cạnh nàng giờ đây quá nhiều trở ngại, chỉ mong niềm tin của tôi sẽ được đặt đúng chỗ, rằng nàng sẽ không gục ngã trước bất cứ thứ gì, mà trở lại bên tôi vào một ngày trời xanh, nắng vàng, tiếng chim ríu rít.
- Alo mọi người ơi, hết thứ 7 là nghỉ Tết rồi nhé!
- Hú hú hú, ăn mừng anh em ơi, nghỉ Tết rồi!
- Tuyệt vời, happy new year tất cả mọi người, hahahaha…
- Chúc mọi người năm mới thu nhập nặng túi nha!!!
Thằng Linh hào hứng đứng giữa lớp đọc thông báo từ nhà trường khiến cả lớp vui mừng như trẩy hội. Dù gì, kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán vẫn luôn là kỳ nghỉ được mong chờ nhất năm với bất cứ người con nào của Việt Nam. Đây là quãng thời gian tất bật, nhộn nhịp nhưng tràn đầy hạnh phúc khi gia đình sum vầy, gói bánh chưng, nấu bánh tét, trò chuyện rôm rả. Nhưng với tôi, tôi chẳng thể cảm nhận rõ nét điều ấy. Tôi sinh ra và lớn lên ở TP.HCM, nơi đủ đầy mọi thứ, nên tôi chẳng cần đi xa học hay làm ăn. Khoảnh khắc đoàn tụ sau một năm dài là xa xỉ mà tôi ao ước dù chỉ một lần. Phải vài năm sau, tôi mới có cơ hội trải qua cảm xúc ấy, dù lúc đó tôi chỉ ước mình chưa bao giờ rời xa gia đình.
Tôi nghe đâu đó câu nói: muốn biết sướng, phải biết khổ. Nếu không biết khổ, làm sao hiểu được cái sướng phải vất vả mới đạt được? Vậy nên, thay vì vui cùng bạn bè, tôi đăm chiêu nhìn ra cửa sổ, nơi những tán lá xanh mướt chồng chất và ánh nắng mặt trời chói chang đang cố len lỏi qua kẽ hở ngọn cây.
- Tình hình là thầy Hoàng Anh đề xuất lớp mình làm buổi tiệc tất niên, mọi người thấy sao ạ?
Tiệc tất niên là buổi tiệc tuyệt vời nhất trong năm đối với tôi khi còn bé, còn hơn cả sinh nhật tôi hay bất cứ đứa con gái xinh đẹp nào. Ngày nhỏ, cứ gần cuối năm, ông bà nội tôi thường tổ chức bữa cơm tất niên với đông đủ họ hàng, láng giềng. Gia đình cùng nhau nấu nướng, ăn uống, chúc mừng nhau. Cảm giác đầm ấm ấy thật tuyệt vời. Nhưng bây giờ, khi đã trưởng thành, có quá nhiều thứ phải lo lắng, tôi chẳng còn hào hứng với những buổi tiệc như thế nữa:
- Mọi người tham gia đông đủ cho vui nha, vì sang học kỳ 3 lớp mình sẽ có thay đổi nhân sự khi vào môn chuyên ngành. Những ai ngành Thiết kế đồ họa vẫn tiếp tục, còn ngành Lập trình hay Thiết kế web sẽ tách lớp khác, vậy mọi người tham gia nhé!
Nghe nhắc, đúng là chuẩn bị vào kỳ 3, tâm thế hoàn toàn khác. Có đến cả chục mạng từ ngành khác sẽ sang lớp chuyên ngành, còn bao nhiêu vẫn ở lại. Bạn thân tôi như Như, Phương, Quốc sẽ chia tay lớp, còn lại sẽ giữ nguyên, nghe bảo có vài đứa bảo lưu tham gia thêm cho đủ quân số.
- Ê! Đi không mày? Làm gì mặt hầm hầm như thịt bằm nấu cháo thế? – Thằng Đức choàng vai tôi
- Biết rồi còn hỏi, cũng đang rảnh, đi cho vui cũng được. Còn mày, có đi không mà hỏi?
- Chưa biết, để xem bữa đó chị Hạnh có bận gì không, nếu không bận thì tao không đi.
- Là sao, dì Hạnh thì liên quan gì?
- Thì chị Hạnh mà rảnh thì tao sẽ rủ chị Hạnh đi chơi, sức đâu mà đi với bọn này, hehe.
Nhìn thằng Đức đắc ý, tôi muốn vả cho nó mấy cái. Không phải chê nó, chỉ muốn nó nhận ra rằng tuổi nhỏ làm việc nhỏ, đừng đua đòi.
- Nói mày đừng buồn, quên dì Hạnh đi, mày không có cửa đâu! – Tôi rầu rĩ đáp
Thằng Đức chẳng coi lời tôi ra gì, có lẽ ai can ngăn cũng nghĩ tôi ganh tị với hạnh phúc của nó:
- Rồi mày xem, chuẩn bị gọi tao là chú được rồi.
- Dạ, vậy con chào chú, chú ngo.
- Con mẹ…
Trong lúc thằng Đức còn định chửi lại thì tiếng gọi khác cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi:
- Phong!
Cả tôi và Đức đều quay mặt về hướng phát ra tiếng gọi. Ái Quyên chưa từng đi đâu, nàng luôn ở bên tôi mỗi lúc tôi cần, đó cũng là lời hứa nàng nói cách đây không lâu. Nhưng suốt gần một tháng qua, nàng tỏ ra xa lánh. Chuyện tôi và Ái Quyên lớp bàn tán, nhưng chỉ tôi, nàng, Linh, Đức biết rõ. Dù vậy, sau thời gian ở gia đình tôi, thằng Đức chẳng hiểu sao khôn ra, chuồn đi chỗ khác, trả lại không gian riêng cho tôi và Ái Quyên:
- Sao vậy? – Nàng mỉm cười nhìn tôi, như thể hai đứa chưa hề xảy chuyện gì.
- À không… thấy hơi lạ thôi…
Tôi nhìn nàng chăm chú. Dạo này Ái Quyên trông xinh hơn, ăn mặc nữ tính hơn. Chắc trong giai đoạn yêu đương, ai cũng muốn hoàn hảo trong mắt đối phương. Nhìn nàng, tôi đoán biết thằng Trí đã chiến thắng trong kế hoạch của nó:
- Còn giận em à? – Nàng ngồi xuống, chống cằm nhìn tôi hồi lâu
- Đâu… đâu có, giận gì mà giận chứ - Tôi thoáng bối rối
- Rõ là có rồi. Nói chuyện mà cứ nhìn đi đâu đó.
- Thì tại… ai bảo em nhìn anh kiểu vậy, hơi… ghê
Ái Quyên chưa bao giờ nữ tính đến thế. Ngày xưa chỉ cần hở tí là đấm tôi, nay lại hiền dịu thế:
- Bỏ qua cho em nha, lỗi tại em.
- Đâu có lỗi gì đâu, sao em nói vậy?
Tôi chẳng giận nàng, hiểu lý do nàng làm vậy, nhưng buồn tủi vì cô bạn thân nhất giờ bỏ rơi tôi. Dù sao tôi và nàng cũng là bạn trong sáng, minh bạch, không cần bận tâm chuyện xa xôi hơn. Nhưng không có nghĩa tôi đổ lỗi cho Uyển My. Việc Uyển My làm không hoàn toàn quá đáng, chỉ là giữa hai nhân vật thân thiết nên drama chút:
- Hôm qua chị My gọi điện cho em.
- Thật… thật à? – Tôi tỉnh hẳn
- Ừm, tụi em nói chuyện thẳng thắn rồi.
- …
- Nói chung là không có gì, bọn mình vẫn bình thường nhé?
Ái Quyên cười thật tươi, nét quyến rũ đặc trưng:
- Có ổn không? Anh chỉ… sợ…
- Không sao đâu, tụi em nói chuyện rõ ràng rồi, làm sao anh trai – em gái lại như vậy được chứ, nhỉ?
- À… ừ… thế thì… tốt quá… Cảm ơn bé… cảm ơn Quyên – Tôi thoáng giật mình
- Không có gì đâu mà, điên quá.
Nếu Uyển My tinh tế 1 thì Ái Quyên nhỉnh hơn, vì nàng tránh né không nhắc đến “thích nhau” hay “yêu nhau”, khiến tôi bớt hồi hộp. Rõ ràng tôi thích nàng từ đầu, chẳng biết Ái Quyên có nhận ra không:
- Nhưng mà… Phong nè!
- Hửm?
- Nói thiệt là em vẫn sợ Uyển My của anh lắm, hì hì
- Anh… cũng vậy, haha.
Hai đứa ít khi hiểu ý nhau, ngoài chuyện học. Tôi thường đưa ra đáp án đúng, nên chẳng tranh luận. Nhưng cả tôi lẫn Ái Quyên đều thừa nhận Uyển My đáng sợ thật nhiều. Không phải sát thủ, mà bởi sự thông minh sắc bén, cách truyền đạt ý tưởng thâm sâu khiến đối phương sợ hãi, ám ảnh hằng đêm. Bản thân tôi không bị Uyển My đe dọa, nhưng tối nào cũng hổ báo giở thói giang hồ mạng quát nạt nàng, rồi hai phút sau lại “dạ vâng” tránh ánh mắt sát khí của Uyển My tiểu thư qua màn hình bé tí:
- Mà em… có đi tất niên với lớp không?
- Chắc là không, bữa đó em về quê rồi, dịp khác vậy.
- Rồi em ăn Tết ở đâu?
- Ở quê luôn, em về thăm ông bà nội rồi ở lại chơi, qua Tết em lên lại.
Lâu lắm tôi chưa thấy Ái Quyên vui như hôm nay. Có thể do nàng và tôi đã làm hòa, hoặc mối quan hệ nàng và Trí phát triển. Dù lý do gì, tôi cũng không hỏi han nhiều, chỉ cần Ái Quyên vui vẻ, hạnh phúc, tôi cũng đã hài lòng:
- Ừa, ăn Tết vui vẻ ha, năm mới vui vẻ! – Tôi xoa đầu nàng
- Ở đâu ra cái trò xoa đầu người ta vậy chứ?
- Em gái tôi, tôi cứ xoa đấy thì làm gì nhau?
- Đồ… Phong già. Năm mới vui vẻ, sang kỳ mới nhớ làm bài cho em đấy, nghe bảo khó lắm, hihi.
- Ngoan đi rồi cái gì cũng có.
- Đồ khùng.
Nàng định quay đầu đi, tôi vội hỏi:
- Mọi chuyện… vẫn ổn đúng không?
Ái Quyên tinh ý, tôi nghĩ nàng hiểu tôi muốn nhắc đến chuyện gì. Nàng nhìn tôi hồi lâu, nở nụ cười hiền lạ lẫm, vui vẻ lạc quan hơn hẳn:
- Ừm, vẫn ổn, có gì em sẽ nói anh, đừng lo.
Thứ 7, ngày 26/01/2019, ngày thi kết thúc môn cuối trước kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán.
Ngay từ đầu, tôi tự nhủ phải học thật tốt. Ngày đó tôi chẳng dám nghĩ mình sẽ trở thành ánh hào quang của lớp, nhất là sau khi Uyển My rời đi, tôi càng tỏa sáng dữ dội. Bên cạnh sự chăm chỉ, tôi còn có nguồn động lực to lớn: tình yêu của tôi và Uyển My. Vì vậy, tôi dễ dàng hoàn thành bài thi với điểm số cao ngất ngưởng, lời khen của thầy cô:
- Làm được bài không sư phụ? – Thanh Ngân cười tít mắt hỏi
- Được chứ, dễ mà. Còn bà làm ăn sao rồi, vui dữ vậy?
- Hihi, 10 điểm nha!
- Giỏi quá, đúng là đệ tử của ta, hehe.
Thanh Ngân vui vẻ hơn dạo nọ, dù tôi không chắc nàng thật sự vui hay chỉ tránh lo lắng. Thằng Trí sau khi thi xong, lao sang hỏi Ái Quyên, nhìn khó ưa không để đâu cho hết. Tôi lẳng lặng kéo nhỏ đi khỏi đám đông:
- Rồi khi nào về quê?
- Ừm, lát tối con về nè, nhớ nhà ghê á.
- Mà quê bà ở đâu, quên rồi?
- Quảng Ngỡi đó sư phụ.
- Quảng Ngỡi? Tưởng là Ngãi chứ?
- Dân đây đọc vậy đó, ý kiến không?
- Ái cha, láo quá, dám dọa đánh sư phụ, đúng là khi sư diệt tổ, bán nước cầu vinh.
- Điên.
Thanh Ngân chửi tôi “điên” sau khi tôi chửi nàng “khùng” trước đó. Mấy đứa trẻ trâu bây giờ càng lúc càng láo lếu:
- Về quê mang quà lên cho sư phụ nhé! – Tôi cười giả tạo
- Sư phụ thích ăn gì?
- Có đặc sản gì không?
- Tỏi nha?
- Điên hay gì, tỏi nhét vào mồm à?
- Đồ cùi bắp, Tỏi Lý Sơn mà không biết hả?
- Thôi, tỏi làm ăn gì, món khác xem!
- Món gì giờ trời?
Trong lúc Thanh Ngân còn đăm chiêu, thằng Linh đột nhiên xuất hiện, miệng trơn như bôi mỡ:
- Cho Linh đặt 1 Thanh Ngân nha!
- Ai? – Thanh Ngân ngơ ngác
Thằng Linh gan quá thể, làm như Ngân sẽ ở lại nghỉ Tết luôn:
- Ái chà, nay gan quá nhỉ? – Tôi cười nhìn hai đứa
- Làm bài được không hai người? – Thằng Linh hỏi, nhưng chỉ nhìn một người
- 10 điểm nè, hihi! – Thanh Ngân cười tít
- Ngân giỏi quá! Sang kỳ mới bày bài Linh nữa nhé?
- Để xem có được lợi lộc gì không đã!
- Có chứ, lúc nào cũng có, hehe!
Thấy độ tâm đầu ý hợp của hai đứa, tôi vội âm thầm chuồn gấp cửa sau:
- Binh bét Uyển My đâu rồi, báo cáo, báo cáo gấp! – Tôi lên giọng
- Làm trò gì vậy chứ? – Nàng ngơ ngác
- Báo cáo tình hình xem nào!
- Báo cáo chuyện gì? Hâm à?
Tôi bị mấy nữ nhân quanh mình chửi bới liên tục: “điên”, “khùng”, “hâm”. Chẳng hiểu kiếp trước tôi đắc tội gì với chị em phụ nữ mà kiếp này cứ bị hành hạ:
- Bố láo quá, dám chửi cả chỉ huy, phạt binh bét Uyển My hát mấy bài cho tôi nghe!
- Hâm nó vừa thôi, để yên cho em làm việc!
- Không cho làm, đề nghị báo cáo ngay! – Tôi cương quyết
- Báo cáo gì chứ?
Uyển My nhìn tôi, phì cười:
- Tôi còn chưa hỏi anh mà anh dám hỏi ngược lại tôi hả?
- Đừng nói nhiều, binh bét Uyển My lộng hành quá. Khai mau, đừng để tôi nóng lên!
- Vậy nóng lên thì anh làm gì tôi nè?
Nàng lắc mái đầu ra chiều khiêu khích, đẹp quá mức khiến tôi chẳng nỡ vùi dập thêm, đành xuống giọng:
- Hic, khai đi mà!
- Chỉ huy sao lại năn nỉ binh bét? – Uyển My nín cười
- Binh bét này chắc con gái… Tổng tư lệnh, không dám xử phạt, huhu.
- Hì, tên đại ngốc này!
Uyển My cưng chiều tôi hết mực, thành ra chẳng nỡ nhìn tôi lâu, đành nương theo:
- Hôm qua buổi sáng thì đi xem phim với Randall, rất vui!
- Ơ…
- Buổi chiều thì anh Hải dẫn đi ăn nhà hàng, cũng ngon, vừa sang vừa đẹp.
- Ớ…
- Hết rồi, nói chung là rất vui, hì hì.
Tôi nghe như sét đánh ngang tai. Chẳng hiểu sao nàng nói như thể không có chuyện gì xảy ra. Rõ ràng nàng hứa sẽ không thay lòng đổi dạ, sao giờ lại đi chơi riêng với hai thằng kia:
- Sao em… - Tôi nói trong phẫn uất
- Sao ạ, hihi? – Uyển My vẫn cười tít mắt
- Tại sao em lại đi chơi với 2 thằng nó? Em hứa gì với anh em không nhớ hả?
- Hứa vậy thôi chứ sang đây cũng buồn, em cũng cần đi chơi chứ - Nàng thản nhiên đáp
- Sao em…?
Tôi nghe như có tiếng quặn thắt ở tim. Không, đó là tiếng nứt vỡ. Con tim tôi đã rỉ máu khi nghe những lời thú nhận tàn nhẫn nhưng hờ hững từ người con gái tôi yêu. Tại sao nàng lại như vậy? Chỉ vừa mới mấy ngày trước, nàng còn hát cho tôi nghe cả đêm, bắt tôi phải nói “Wo ai ni” mỗi buổi tối, tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy?
Tôi thấy trời đất quay cuồng, vũ trụ sắp nổ tung. Mọi thứ phải chăng đã kết thúc thật rồi?
Đau lòng, uất hận, không cam tâm, tôi như đứa trẻ lạc đường chẳng tìm thấy lối đi. Tôi muốn trốn tránh hiện thực tàn nhẫn bằng cách bỏ qua nó. Tôi nhìn chằm chằm vào Uyển My căm hờn, nàng cũng nhìn tôi với ánh mắt vô hồn… và nụ cười quái đản. Uyển My khẽ nghiêng đầu, mắt không chớp, nụ cười vẫn hiện diện. Nàng chẳng nói chẳng rằng, cứ nhìn tôi hồi lâu… cho đến khi… máu từ hai mắt nàng bất thình lình tuôn ra như suối. Tôi thất kinh hét toáng lên, ngã ngửa ra sàn, âm thanh kinh thiên động địa:
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!
Bỗng, tôi cảm nhận bàn tay vuốt ve mặt mình, mịn màng nhưng ấm áp. Tôi mơ hồ tưởng đó là… Uyển My:
- Dậy! Phong! Làm cái gì mà la hét ỏm tỏi vậy, không để ai ngủ à?
Sau hồi vuốt ve, sự êm dịu chuyển thành ác mộng khi những cái tát bôm bốp bắt đầu vào mặt tôi:
- Ơ… mẹ… sao mẹ… đánh con?
- Mày mơ màng cái gì mà la oai oái vậy con?
- Sao… sao mẹ ở đây? Uyển My đâu rồi?
- Vợ mày mà mày hỏi tao à? Nãy tưởng hai đứa gọi điện thoại, nhưng tao thấy điện thoại mày tắt rồi, hay hết pin?
- Ủa? Vậy hả mẹ, may quá!
- May cái gì?
- Không có gì đâu mẹ, hehe.
Tôi thở phào nhẹ nhõm trong ánh nhìn khó hiểu của mẹ. Ôi, quả thật đau tim quá. Hóa ra, tất cả chỉ là… ác mộng thôi, phải không, Uyển My?
Và như vậy là… học kỳ 2 của chúng tôi đã chính thức khép lại. Dù không quá vui vẻ, nhưng những khúc mắc cuối cùng cũng tạm thời được giải quyết. Dẫu vậy, vẫn còn khá nhiều điều đau đầu chờ đợi ở giai đoạn sau. Đúng tám tháng đã trôi qua, chúng tôi bước đến giai đoạn quan trọng hơn: giai đoạn bản lề, bước vào môn chuyên ngành cao cấp, giai đoạn đánh giá sự chăm chỉ của sinh viên, có lẽ sẽ khiến nhiều đứa đau đầu nhất trong việc quyết định bỏ cuộc hay tiếp tục. Nhưng rắc rối của tôi không nằm ở học tập, mà ở vấn đề khác. Vấn đề ấy là gì, có lẽ phải đợi… đến lúc đó sẽ rõ, còn bây giờ thì… nghỉ Tết thôi!!!!
Happy New Year tất cả mọi người!!!
Bắn pháo hoa “bụp… bụp… bụp…”
Đề xuất Tiên Hiệp: Lâm Uyên Hành