78. Chương 78: Tết qua đi, ngày học trở lại

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 78: Tết qua đi, ngày học trở lại

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 78:
27/01/2019, ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán.
Tôi vốn là người thường xuyên ngủ gật trong giờ học. Nhưng trong những ngày nghỉ, dù có thức khuya đến mấy, tôi vẫn dậy sớm một cách kỳ lạ—vào đúng 6 giờ sáng, không hơn không kém. Dù lúc ấy mới 7-8 giờ sáng, tôi vẫn thấy buồn ngủ không chịu nổi, nhưng chẳng biết lý do vì sao. Có lần, dù đã thức đến 2-3 giờ sáng, tôi vẫn không thể ngủ thêm được, chỉ biết dậy sớm làm trò tiêu khiển. Dậy sớm có cái thú vị của nó, nhưng tôi vẫn khuyên mọi người nên ngủ sớm, dậy sớm, sinh hoạt điều độ và tập thể dục để nâng cao sức khỏe. Còn tôi, giờ này chắc đã đi ngủ lâu rồi, tạm biệt mọi người nhé.
28/01/2019, ngày nghỉ thứ hai.
Hôm nay là thứ hai đầu tuần, cũng là ngày nghỉ Tết thứ hai của tụi sinh viên chúng tôi. Dì Hạnh phải đi làm đến tận 26 Tết mới được nghỉ, nên trong lúc rảnh rỗi, tôi quyết định làm tài xế bất đắc dĩ cho bà ấy, vừa để dậy sớm hít thở không khí trong lành, vừa tránh cảnh ngồi nhà chán ngán.
- Nhanh lên dì ơi, lề mề quá!
Dì Hạnh vội vàng chạy xuống từ phòng, tay xách nách mang đủ thứ giấy tờ:
- Tui đi làm hay ông đi làm mà ông hối?
- Dì đi làm vậy là quá tắc trách, 7 giờ làm mà 6 giờ 45 vẫn còn ở nhà, chậc chậc! – Tôi lắc đầu tỏ ý không hài lòng.
- Lên Sài Gòn tưởng vui lắm, tự nhiên có thêm một ông ba khó tính nữa, hic!
- Nhanh lên con gái, ba sắp điên lên rồi đó!
- Thằng quỷ nhỏ, ghét dễ sợ.
Dì Hạnh miệng chửi nhưng tay chân vẫn chịu khó ngồi lên xe tôi. Nói gì thì nói, dì Hạnh xinh đẹp như vậy mà mặc váy ngồi xe một bên, chẳng ai dám nhìn kỹ, họ tưởng tôi và dì ấy đang yêu nhau. Dù tôi có bảnh bao, nhưng chỉ là cháu bà thôi.
- Chà, nay bé Hạnh bạn trai đưa đi làm à?
- Dạ không có đâu chú ơi, cháu trai con á?
- Ồ, to cao sáng sủa quá, cứ tưởng Hạnh sắp gửi thiệp rồi chứ, haha!
- Chú này, thôi con vào trước nha. Bái bai Phong!
- Hậu đậu quá, lại đây!
- Hở?
Dì Hạnh vội vàng giải thích với ông bảo vệ rằng tôi chỉ là cháu của bà, nhưng tụi đồng nghiệp nam vẫn tưởng tôi và dì ấy là tình nhân. Tôi liền tỏ ra âu yếm, tháo mũ bảo hiểm và vuốt tóc dì ấy cho chỉnh tề. Dì Hạnh cau mày, nhưng trong lòng chắc thích thú lắm. Còn tụi đàn ông kia thì tức tối muốn nổ mắt, hê hê.
29/01/2019, ngày nghỉ thứ ba, tức 24 Tết.
Hôm nay tôi rảnh rỗi, dậy sớm ăn sáng, uống cà phê rồi ngồi chờ điện thoại gọi cho Uyển My. Mấy nay nàng thức khuya dậy sớm quá, tôi không thể nào bắt đúng giờ nàng rảnh. Đúng 10 giờ tối, Uyển My lên giường chuẩn bị ngủ, tôi tức tốc gọi sang chặn đầu:
- Nghỉ Tết sướng quá hen? – Nàng hỏi, tay vẫn mân mê đắp mặt nạ.
- Chán lắm, suốt ngày ở nhà. – Tôi ngẩn ngơ ngắm nàng.
- Hì, nhìn gì đó?
Tôi vội quay mặt đi khi Uyển My bắt gặp ánh mắt say đắm của tôi.
- Đâu… đâu có nhìn gì…
- Không nhìn gì đúng không? Vậy tắt máy hén?
- Ơ… ơ… không… có nhìn có nhìn… – Tôi vội vã thú tội.
- Biết là em xinh đẹp rồi, nhưng cũng không cần mê vậy đâu, hì hì.
- Về đi…
Tôi đe dọa mãi không được, bèn chuyển sang cầu xin:
- Dạo này nhiều việc quá, chắc đợt này em về không được. – Nàng cười buồn.
- Không về là anh… quen cô khác cho xem!
Tôi đánh liều, dù biết nàng sẽ không về sớm.
- Ừm, vậy quen cô khác đi, rồi chọn ngày luôn đi ha? – Uyển My thản nhiên đáp, sắc mặt lạnh tanh.
- Chọn ngày gì?
- Ngày tôi tiễn hai người đi một đoạn, hứ! – Sát thủ Uyển My đã trở lại, nàng khẽ cau mày, nhìn tôi vẻ giận dữ.
- Hehe, đùa mà, vợ… hung dữ quá!
- Hung dữ vậy đó, biết điều mà ngoan, đừng để tôi cáu!
- …
- Thế không về thật à?
- Đã nói không mà, bướng ghê!
- …
- Mà thôi, trễ rồi, em ngủ trước đây, bye bye bǎobèi…
Dạo gần đây Uyển My hay đuổi tôi đi ngủ sớm. Lúc đầu tôi nghĩ nàng làm việc mệt mỏi, nhưng càng về sau, tôi chạnh lòng. Dù vậy, tôi vẫn tin mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
31/01/2019 – 26 Tết – Nhà tôi đãi tiệc tất niên.
Ông bà tôi đã mất, nhưng ba mẹ tôi vẫn giữ thói quen tổ chức bữa cơm tất niên cho họ hàng quây quần. Lúc này, tôi cảm nhận rõ hơn áp lực của cuộc sống trưởng thành. Gặp lại anh chị em họ hàng, cô chú bác, lũ trẻ lớn phổng phao, tôi thấy vừa vui, vừa lâng lâng, vừa… đáng nhớ.
Nhưng tâm điểm của buổi tiệc hôm nay không phải tôi, cũng không phải gia đình, mà chính là dì Hạnh, cô dì trẻ trung xinh đẹp của tôi.
- Nhật Hạnh ơi qua anh hỏi chút nào!
- Dạ! Anh chờ em chút xíu.
Người này người kia gọi dì Hạnh khiến bà ấy tất bật chạy qua chạy lại hầu rượu, thi thoảng lại có mấy ông chú trung niên đến mời gọi dì Hạnh, khiến bà đỏ bừng mặt:
- Hạnh có người yêu chưa em?
- Dạ em… chưa. – Dì Hạnh ngại ngùng, nhìn về phía tôi cầu cứu.
- Thế có định bao giờ lập gia đình không?
- Dạ em cũng chưa có ý định cụ thể.
- Chà, vậy có gì cho anh xin số điện thoại, lâu lâu anh mời đi café nhé?
- Em…
Tôi quen với việc dì Hạnh hay bị đuôi bám theo, nên tôi trở thành “vệ sĩ bất đắc dĩ” của bà ấy. Mỗi lần đuổi được một kẻ đuôi, tôi lại được thưởng quà—lúc trà sữa, lúc bún đậu thơm nức:
- Ra đây với con dì ơi!
Tôi mạnh dạn kéo dì Hạnh đi trước ánh mắt ngơ ngác của ông chú họ. Dĩ nhiên, người ngoài sẽ tưởng tôi và dì ấy có quan hệ mờ ám, dù chúng tôi chẳng có quan hệ huyết thống nào.
- Cảm ơn Phong, hic, nhức đầu quá. – Dì Hạnh cười khổ.
Khổ một cái nữa, dì Hạnh từ hôm qua đã thay đổi kiểu tóc. Kiểu tóc tém ngang vai màu nâu hạt dẻ, hai bên phần trên gần đỉnh đầu hơi phồng nhẹ, kết hợp với đôi bông tai tròn to lủng lẳng, làn da trắng muốt và đôi môi son màu đỏ cam quý phái khiến dì Hạnh trở thành một đại mỹ nhân đúng nghĩa. Dù không đẹp như Uyển My, nhưng sức cuốn hút của dì Hạnh vượt trội hơn hẳn, vì Uyển My đẹp như tiểu thư, còn dì Hạnh mê hoặc như minh tinh màn bạc.
- Mà dì nè?
- Hả?
- Nay xinh quá đó nhé!
Dì Hạnh tưởng tôi khen đểu, đánh tôi bôm bốp vào lưng:
- Dì bị hâm à? Sao đánh con?
- Thích chọc ghẹo không? Đá cho cái giờ! – Dì Hạnh thu nắm tay dọa nạt.
- Xinh thì khen xinh, ai chọc gì?
- Thiệt không? Tui là tui không tin mấy người.
- Khen thật thì lại bảo chọc. Tóc này xinh lắm, hợp với dì lắm, chịu khó cứ giữ kiểu này hen!
Tôi thành tâm khen, dì Hạnh cũng hết nghi ngờ, cười tươi:
- Hihi, cảm ơn Phong, đẹp thiệt hả?
- Thật, đẹp lắm, xém tí nữa thì… yêu dì luôn rồi đó. – Tôi ghẹo.
- Thằng… quỷ… này… Đi đây!
Dì Hạnh thoáng bối rối, đỏ mặt, đánh nhẹ vào vai tôi rồi ngượng ngập quay trở lại bàn ăn. Tôi cười như nắc nẻ, vì tôi chỉ thấy Uyển My là xinh đẹp, chứ chẳng ai khác trong mắt tôi.
0h00 ngày 05/02/2019 – đêm giao thừa – sáng mồng 1 Tết
“Bụp… bụp… bụp”
Năm nào cũng vậy, đêm giao thừa, gia đình tôi quây quần trên sân thượng ngắm pháo hoa. Giữa không gian tĩnh mịch, ánh đèn lấp lánh khắp phố phường. Mọi người đã sẵn sàng cho một đêm không ngủ. Ba mẹ, tôi, chị hai, anh rể và thằng bé Blue đều có mặt. Nhà tôi gần hiện trường pháo hoa, nên tôi ngắm gần như trọn vẹn buổi trình diễn.
Ngắm pháo hoa trong đêm giao thừa thật là mê hoặc. Tôi đứng hiên ngang trên sân thượng, cảm nhận làn gió đêm mát lạnh vờn qua da. Dù se lạnh, nhưng không khí ấm áp bởi niềm háo hức. Từ cao nhìn xuống, thành phố rực rỡ ánh đèn. Những tòa nhà cao tầng như nhòe đi trong ánh sáng lấp lánh. Bầu trời đêm huyền ảo như tấm vải đen tuyền, trở thành nhân chứng cho pháo hoa rực rỡ muôn màu.
Tiếng nổ lớn phá tan sự tĩnh lặng, mỗi chùm pháo hoa nở ra rồi tàn đi, để lại vệt sáng nhạt dần. Hơi nóng từ tiếng nổ và khói lượn lờ, tạo cảm giác ấm cúng, tăng thêm hứng khởi. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự kỳ diệu của đất trời và niềm hạnh phúc tràn ngập không gian. Khi pháo hoa kết thúc, tiếng vỗ tay reo hò vang lên, để lại ký ức đẹp về sự kết thúc năm cũ và khởi đầu năm mới an khang thịnh vượng.
- Ba mẹ ơi! Uyển My chúc Tết nè!
Tôi đưa máy về phía ba mẹ. Mẹ tôi chắc nhớ cô con dâu tương lai lắm, tay chân rối bời. Nhận điện thoại, mẹ cười rạng rỡ:
- Cô đây con ơi, đang làm gì đó My ơi?
- Dạ, hôm nay con đang đi làm, nhưng nhớ ra là bên Việt Nam đang giao thừa, con gọi điện chúc Tết gia đình ạ.
- Khổ thân con, bên đó không cúng bái gì hả My?
- Dạ ba mẹ con ở Canada thì có cúng sơ sơ, còn con thì ở nhà người quen nên thôi ạ, hì hì.
Uyển My và mẹ tôi tâm đầu ý hợp hơn cả tôi với nàng, nếu để hai người nói chuyện, chắc đến hết Tết cũng chưa xong:
- Cho cô chú gửi lời hỏi thăm ba mẹ nhé!
- Dạ, con cũng chúc gia đình mình năm mới tràn đầy sức khỏe, tràn đầy niềm vui, tràn đầy may mắn.
- Cảm ơn con, cô chú cũng chúc Uyển My năm mới ngày càng xinh đẹp, giỏi giang, công việc thật tốt, sớm ngày về chứ có đứa nhớ con lắm rồi đó!
- Dạ, con cũng vậy! – Nàng cười khúc khích.
- Cô chú có gửi mừng tuổi cho con, lát Phong nó gửi nhé!
- Con cảm ơn, hì hì.
Mẹ tôi nhìn tôi trước khi trả điện thoại, để tôi và nàng nói chuyện riêng. Hôm nay Uyển My vẫn xinh đẹp, rạng rỡ, nhưng nhìn thấy nàng, tôi thấy buồn hơn là vui. Tôi nhớ nàng lắm, mới đó mà đã gần bốn tháng xa nhau. Nhưng nói vậy chẳng nghĩa là nỗi đau sẽ sớm chấm dứt, vì vẫn còn hai mươi tháng dài dằng dặc nữa.
- Năm mới chúc bǎobèi của em học giỏi, ngày càng phong độ, chăm chỉ hơn, bớt đánh nhau với người ta lại, với cả luôn luôn yêu thương em bé của anh hen, hì hì.
- Chúc em bé năm nay làm việc tốt, lúc nào cũng xinh đẹp như thế này, yêu thương anh nhiều nhiều và đừng gặp lại thằng Randall nữa.
- Vô duyên – Nàng nhăn mặt.
- À quên, đừng gặp thằng Hải luôn! – Tôi quả quyết.
- Làm chung mà không gặp sao được, nói bậy quá.
- Khi nào thì về? – Tôi buồn bã.
- Khi mọi thứ đã sẵn sàng, hì.
Câu trả lời của Uyển My khiến tôi ngập ngừng, nhưng tôi chẳng thể hỏi thẳng. Dù vậy, nàng còn nhìn tôi ngờ vực, đặt một ngón tay lên môi tạo dấu im lặng rồi mỉm cười bí hiểm:
- A secret makes a woman woman.
- Là sao???
Những ngày sau đó là những chuỗi ngày buồn chán nhất thế giới. Sáng sớm, mẹ tôi bày biện mâm cơm cúng tổ tiên, rồi đi khắp các lối hẻm chúc Tết họ hàng. Hai ngày đầu năm đều như nhau, chẳng có gì thay đổi. Đến chiều, gia đình tụ họp ăn uống, ca hát. Riêng ngày mồng 3, tôi không phải uể oải chúc Tết mà quyết định ra quán café hội họp với bạn thân ngày xưa, tất nhiên không thể thiếu thằng Đức. Nhưng tụi nó vui vẻ như chưa từng được vui hơn, kể cả thằng Đức. Chỉ có tôi, dù cầm bài vẫn chặt lấy chặt để, chẳng cảm nhận được chút hân hoan nào. Tôi cảm giác mình như tù nhân của dòng thời gian, cứ đếm từng ngày trôi qua mà chẳng biết đâu là điểm dừng. Tôi mơ màng suy nghĩ, tay mơ màng… quăng bài, thành ra thua quắc cần câu. Ban đầu tính chơi cho hết 100k, vậy mà giờ tôi đã thua đến tờ 100k thứ… tư rồi.
- Phong làm gì mặt buồn vậy chú?
- Ừ đúng, nhìn mặt mày hãm tài quá, mới đầu năm đầu tháng.
- Mặt này thì chắc là bồ đá đúng không?
- Đá con mẹ mày, người yêu nó đi Mỹ mấy năm, chưa về, nên buồn thôi. – Thằng Đức giải nguy cho tôi.
- Thằng này đen bạc đen tình luôn à? Đánh bài cũng ngu, thôi lướt qua bên này ngồi cho bố đánh!
- …
Tôi nhìn tụi nó bằng nửa con mắt, chẳng có tí động lực nào để cãi nhau. Năm nay thằng Đức vui vẻ hơn nhiều so với năm ngoái, vì cứ chốc chốc là nó bốc điện thoại lên nhắn tin hí hoáy, miệng cười ngoác đến tận mang tai. Nhắc đến dì Hạnh, bà ấy về quê từ hôm 28 Tết, trước khi đi vẫn không quên mừng tuổi cho tôi:
- Nè, quỷ con, lì xì nè!
- Ớ, con á?
- Chứ ai, cầm lẹ mỏi tay tui!
- Ớ, con xin. Cảm ơn dì yêu, yêu dì nhất nhà, hehe!
- Năm mới bớt lóc chóc lại nha, đừng có bắt nạt tui nữa, okay?
- Úi giời thằng nào đụng đến dì Hạnh xinh đẹp của con là con vả không còn cái răng nhai cơm!
- Khỏi! Bớt trêu chọc tui là được rồi, tui về đây, qua Tết gặp.
- Để con đưa dì ra bến xe!
- Khỏi, ở nhà phụ dọn dẹp đi, tui nhờ Đức chở đi rồi.
- Đệch!
Với tôi, càng lớn càng cảm nhận rằng những cái Tết đang ngày càng mất đi giá trị vốn có. Khi con người không còn trẻ con nữa, sự vô tư, phấn khởi khi đón Tết cũng giảm đi nhiều lần. Tôi còn nhớ ngày xưa, khi ông bà tôi còn sống, gia đình tôi cứ đến Tết là vui thật vui, hạnh phúc thật hạnh phúc. Tôi có thể nhớ rõ tất tần tật những kỷ niệm về Tết từ lúc bé đến tận ngày hôm nay, nhưng giờ đây, có một cảm giác quặn thắt nơi lồng ngực, vì có lẽ những ký ức tươi đẹp đó sẽ mãi chẳng thể nào trở lại được nữa. Xét cho cùng, những đứa trẻ có lẽ vẫn là những người hạnh phúc nhất, vì niềm hạnh phúc của chúng thật giản dị, đơn sơ.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới ngày nào còn hồi hộp chờ ngày nghỉ Tết, vậy mà hôm nay đã phải chuẩn bị vác xác lên trường học trở lại. Nói gì thì nói, mấy ngày Tết đã qua, ngoài việc chúc Tết họ hàng, thời gian biểu của tôi gần như chẳng có gì thay đổi. Sáng dậy sớm, ăn vội bánh chưng hay miếng cơm thịt kho tàu, sau đó lại tót lên phòng ngồi chơi game cho qua ngày đoạn tháng. Ngày trước cứ được chơi game thả ga là tôi phấn khởi dữ lắm, thế mà giờ ngồi chơi chẳng có chút động lực nào. Con nhân vật trong game của tôi thiếu điều muốn nín khí xung thiên, quay sang cắm cây kiếm vào đầu tôi luôn cho đỡ tức vì chết quá nhiều.
Tết năm nay trời lại dở chứng mưa phùn nhẹ, dù không quá to nhưng dễ cảm lạnh. Với cái thời tiết này, tôi càng nhớ Uyển My hơn dữ dội, chẳng biết bao giờ nàng mới trở về với tôi nữa, huhu.
Thứ hai ngày 11/02/2019, học kỳ 3 chính thức bắt đầu.
Cảm giác kinh khủng nhất không phải là đi học, mà là đi học trở lại sau hơn hai tuần nghỉ Tết dài đằng đẵng. Khi mà những cái thể loại ăn chơi nhảy múa vẫn còn văng vẳng trong đầu, tôi cá là không có một đứa nào có thể học hành cho ra hồn trong cái ngày đầu tiên này, ngoại trừ… tôi. Đúng như vậy, vì cách ngày trở lại trường khoảng ba hôm, tôi đã quyết định sẽ… dùi mài kinh sử trở lại, đọc trước cơ số bài mới để chuẩn bị tốt cho kỳ học tiếp theo. Kỳ ba của tụi tôi sẽ chính thức bước vào các môn chính của chuyên ngành, vậy nên sẽ tương đối nhiều bài tập và khó nhằn hơn so với hai kỳ đầu chỉ mang tính chất… cưỡi ngựa xem hoa. Sang đến kỳ này thì cưỡi ngựa bắn cung chứ chẳng chơi. Với sự tập trung cao độ và quyết tâm không thể lay chuyển, tôi đã gần như nghiên cứu qua được tất cả các môn học, môn nào dễ thì ba bốn bài đầu, môn nào quá khoai thì một hai bài, còn môn nào khó nữa thì tôi chuyển qua hỏi Uyển My, dù sao nàng cũng giỏi hơn tôi nhiều, hừm hừm.
Mặc dù nói là đã chuẩn bị tinh thần sẵn cho buổi học mới, nhưng tôi vẫn quên mất… giờ đi học vì mải mê ngủ nướng sau một đêm trằn trọc. Và thế là a lê hấp, tôi vội vã ba chân bốn cẳng, vắt giò lên cổ mà chạy đi cho kịp giờ vào lớp. Đúng là ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết, đường phố đông đúc, chật chội, chen lấn và kẹt xe không khác gì đi… chạy nạn. Đường thì nhỏ, người thì đông, đã vậy các bố còn bấm còi inh ỏi nhức hết cả đầu. Thật không thể nào hiểu nổi cái đội đi xe máy ở Sài Gòn, à mà không, xe nào cũng thế cả thôi. Tôi có cảm giác người dân ở thành phố tôi sinh ra là những người có khả năng nhạy cảm cực kỳ tốt. Vì cứ mỗi khi từ đèn đỏ chuyển sang đèn xanh khoảng 1/10 giây đồng hồ là tôi đã nghe thấy tiếng còi xe thúc giục ở phía sau rồi. Còi xe là một phát kiến vĩ đại, nó được phát minh ra để giúp người điều khiển phương tiện cảnh báo nguy hiểm cho những người tham gia giao thông cùng, kiểu như là “mọi người ơi, tôi mới bấm còi, mọi người cẩn thận va chạm nhé”. Cơ mà về đến Việt Nam, tôi không có cảm giác tiếng còi xe được sử dụng đúng cách, mà nó giống như kiểu “cút mẹ mày ra cho tao đi” hơn, chắc như bắp luôn.
Bình thường thì khoảng tám giờ là tụi tôi vào học, cơ mà hôm nay, tôi đến trễ mất cả năm phút, ấy vậy mà vẫn thấy cơ số những đứa đi trễ hùng hục kéo vào như không có hồi kết. Trong lúc còn đang mải mê quan sát tìm chỗ để nhét cái xe vào, tôi xém nữa thăng thiên khi một cái đứa oái oăm nào đó đang cưỡi mô tô phân khối lớn lao vào từ phía sau làm tôi hoảng hồn lách sang một bên, ngã đè cả lên đống xe đang dựng gần đó làm ông chú bảo vệ chửi tôi vuốt mặt không kịp. Tiên sư cái đứa trời đánh thánh đâm nào xém tung vào tôi, đi học mà làm như đi tham gia giải MotoGP, nó phóng bạt mạng từ cổng trường vào đến chỗ gửi xe, tiếng máy phân khối lớn đinh tai nhức óc làm tôi muốn chửi thề quá đỗi. Cái đứa này thì mặc đồ đen từ đầu đến chân, đã vậy còn đội mũ bảo hiểm che kín khiến tôi không kịp xác nhận danh tính, đành tặc lưỡi bỏ qua. Tôi thì không rành lắm về các thể loại xe mô tô phân khối lớn, cơ mà với cái tiếng kêu ầm ầm như bò rống thế này thì tôi dự đoán đây cũng phải là một chiếc xe có giá trị lớn, ít cũng phải gấp… chục lần con AB chiến của tôi. Mà cái dòng sinh viên dám cưỡi con xe đắt đỏ như vậy đến trường thì chắc cũng không phải dạng vừa, không giàu nứt đố đổ vách thì cũng tai to mặt lớn, đụng đến nó không khéo lại gây họa.
Bỏ qua nỗi bực mình đầu năm, tôi như vừa gắn thêm động cơ vào mông, vội vã dùng hết sức bình sinh chạy lên phòng để kịp giờ điểm danh. Trường tôi thì ba cái vụ điểm danh này nghiêm ngặt lắm, cứ sau khi vào lớp mười phút thì thầy cô giáo sẽ đọc điểm danh. Sau mười phút điểm danh thì sẽ tự động khóa sổ, ai không kịp tham gia thì vỡ mõm luôn. Mỗi sinh viên thì sẽ được nghỉ không quá mười lăm phần trăm số buổi học của môn đó. Ví dụ môn tôi chuẩn bị học là môn Kỹ thuật in ấn, có tổng cộng hai mươi lăm buổi học, bao gồm cả ngày thi kết thúc, vậy tính sơ sơ ra thì mỗi đứa sẽ được trốn học khoảng ba buổi, không nhiều không ít. Cũng may là với sải chân dài cùng tốc độ thần sầu, tôi vẫn vừa kịp có mặt để tham gia điểm danh, vì có vẻ như là thầy mới bắt đầu lục đục mở laptop lên.
Vì đến hơi trễ một tẹo, thế nên tôi đành ngậm ngùi ngồi vị trí gần bàn giáo viên, cái vị trí đắc địa mà gần như không có đứa nào thèm ngồi, thế nên bỏ trống cả ba bốn ghế đầu tiên. Ái Quyên thì cũng có mặt rồi, nhưng nàng lại ngồi ở phía dưới, nơi đã có một đám lâu la bu lấy nàng, chính xác là bu lấy cái chỗ đẹp để tránh xa hiểm địa này. Ngay khi vừa nhìn thấy sự có mặt của tôi, Ái Quyên đã mỉm cười như thay lời chào đón, mỗi tội là tôi không tài nào tìm cách ngồi gần nàng như bình thường được nữa. Thấy chịu đấm ăn xôi không xong, tôi đành quay đầu nhún vai nhẹ một cái, tôi cũng hẳn hoi và đường hoàng hướng lên bàn đầu rồi an tọa, dù sao cũng chẳng có gì sợ hãi, tôi học trước mấy bài liền rồi mà.
Khi mọi thứ đã êm xuôi, thầy giáo bắt đầu đọc tên điểm danh. Hôm nay lớp tôi sau khi đã tan đàn xẻ nghé đẩy một cơ số lớn những đứa học ngành khác sang lớp chuyên ngành của tụi nó thì cũng đồng thời sẽ tiếp nhận thêm lượng nhân sự tương đương, khoảng hơn chục đứa thì phải nếu tôi đếm không nhầm. Chốc chốc lại có một đứa lạ hoắc đứng lên điểm danh khiến tôi không khỏi tò mò mà ngoái đầu ra sau nhìn theo. Tình hình ban đầu thì có hai bạn nữ nhìn cũng được được, gọi là ưa nhìn cũng chẳng sai, một bạn nữ thì hơi mũm mĩm một tẹo, nhưng cũng có thể gọi là dễ nhìn, không bị kiểu quá béo, còn lại đâu là một đám con trai đầu trâu mặt ngựa nhìn thằng nào cũng như… giang hồ vườn.
- Trần Tuyết Mai!
- …
- Trần Tuyết Mai có không nhỉ?
- …
- Tuyết Mai vắng đúng không? Gạch tên nhé!
Thầy gọi khản cả cổ, vẫn chẳng thấy cô nàng nào tự nhận là Tuyết Mai cả. Tôi lại quay ra sau, thầm đoán rằng một trong hai bạn nữ kia sẽ trả lời nhưng dường như là không phải, vì rõ ràng ban nãy hai bạn này đã đứng lên rồi kia mà, mỗi tội tôi lại không để ý lắm, không nhớ tên của hai bạn là gì. Nhưng khi mọi thứ dường như đã chuẩn bị đi đến hồi ngã ngũ thì một tiếng kêu vội vã vang lên thu hút sự chú ý của mọi người.
- Có có thầy ơi, có có!
Bất thình lình, một cô nàng từ phía ngoài cửa lớp lao vào một cách vô cùng gấp gáp, dường như là còn chưa kịp chỉnh đốn trang phục, áo khoác găng tay vẫn còn chưa kịp tháo ra.
- Tên gì đây? – Thầy hỏi gặng lại.
- Dạ, Tuyết… Tuyết Mai đó thầy! – Cô nàng vừa thở gấp vừa đáp.
- Cô may đấy, tôi đang chuẩn bị đóng sổ, thôi vào lớp đi!
- Vâng, cảm ơn thầy, hihi.
Cô nàng Tuyết Mai này quả thực là đã vừa để lại trong tôi cái nhìn đầu tiên vô cùng ấn tượng và khó phai. Dáng người thì cũng khá nhỏ nhắn, thân hình cân đối, vừa phải, da trắng, tóc tém ngắn chia mái giống dì Hạnh nhưng mà lại được uốn xoăn khá cầu kỳ và đặc biệt nhất phải kể đến là nụ cười mỉm má lúm đồng tiền cực kỳ duyên dáng khiến cánh mày râu cứ phải gọi là chết như ngả rạ. Đường nét của nàng này thì nói chung cũng khá hài hòa, kết hợp với những lợi điểm trên thì nhìn tổng thể tương đối là khá… xinh xắn. Khỏi phải nói, cô nàng vừa cười với thầy giáo ở trên thì ở dưới đã râm ran tiếng xì xào của hội con trai trong lớp. Cái phong cách ăn mặc này nhìn rất là quen, găng tay đen, áo bomber đen, quần jogger đen và đến cả đôi giày thể thao cũng đen nốt. Mất khoảng vài giây đồng hồ để tôi mơ hồ đoán ra, đây chẳng phải là cái đứa mất dạy ban nãy xém tung vào tôi ở dưới nhà xe còn gì nữa, tôi chắc 99% vì trên cái balo sau lưng nó với balo của cô nàng này đều có cái logo Harley-Davidson màu cam nổi bật giữa họa tiết trắng xung quanh. Và trong lúc tôi còn đang mải phân tích tình huống, nàng ta đã tiến thẳng đến chỗ tôi đang ngồi, ngay bàn đầu tiên và nhìn tôi, nở một nụ cười bẽn lẽn, khoe khóe cái lúm đồng tiền triệu đô của mình.
- Tôi ngồi đây được chứ?
- Ờ… ờ… được.
- Cảm ơn cậu, hì hì.
Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi vội vàng ấy, tôi đã mơ hồ mường tượng ra được, một tương lai không hề… yên bình đang chờ đón tôi ở phía trước.
Đề xuất: Truyện Ma Lai và Đi Câu