Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 79: Lần đầu tiên tôi gặp cô gái ấy
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong suốt chín tháng qua, tôi đã gần như chắc chắn về một điều quan trọng. Phải thành thật thừa nhận rằng, Uyển My chính là cô gái xinh đẹp nhất trên đời, hoàn hảo nhất mà vũ trụ từng sản sinh. Nàng hội tụ đủ mọi ưu điểm: xinh đẹp, giỏi giang, thông minh, sắc sảo, tinh tế... Tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra về một người con gái lý tưởng đều có ở Uyển My. Đến mức tôi luôn lấy nàng làm thước đo cho mọi cô gái khác. Từ Ái Quyên, Thanh Ngân, rồi dì Hạnh, hay mấy bạn nữ mới vào lớp... Tất cả đều có ngoại hình bắt mắt, nhưng đều thua Uyển My vài bậc. Sự ngọt ngào và đáng yêu của Uyển My thực sự không thể tìm thấy ở đâu thứ hai. Tôi mê mẩn ngắm nhìn nàng đến quên mất rằng, núi cao rồi sẽ có núi cao hơn. Và có lẽ hôm nay, tôi đã gặp được ngọn núi ấy.
Vừa bước vào lớp, Tuyết Mai đã gây ấn tượng mạnh với tôi bởi làn da trắng ngần, mái tóc tém xoăn ôm gọn khuôn mặt rạng rỡ với nụ cười má lúm đồng tiền. Lâu lắm rồi, tôi mới cảm nhận được tiếng sét, nhưng không dám gọi đó là tiếng sét ái tình. Chỉ dám thừa nhận đó là tiếng sét thức tỉnh, sự mê hoặc. Uyển My vẫn xinh hơn, chắc chắn là vậy, nhưng sự quyến rũ của Tuyết Mai khiến tôi há hốc mồm. Có cảm tưởng như nàng dung hòa hoàn hảo những nét đẹp của Uyển My và Ái Quyên, dù vẫn thua kém hai cô gái ấy chút ít. À không, một cô là của tôi, còn cô kia... nay đã thuộc về người khác.
Với bộ quần áo hầm hố và chiếc balo như tố cáo chủ nhân, tôi gần như chắc chắn Tuyết Mai chính là cô gái đó, kẻ dám phi mô tô suýt đụng tôi sáng nay. Thú thật, tôi muốn lao vào đấm cho cô ta một trận, nhưng sợ dây dưa với gia đình giàu có, nên đành chịu trận. May mà sáng nay tôi không đấm cô ta, không thì giờ đây tôi đã mất cơ hội... nói chuyện với người đẹp rồi.
Trong thâm tâm, tôi cảm thấy giằng xé không nhẹ. Một nửa tôi xấu hổ vì từng có ý định "ăn chả, ăn nem" khi Uyển My đang vất vả làm việc để sớm trở về với tôi. Tôi cảm thấy mình như rác rưởi khi mới năm ngày trước, tôi còn quát nạt Uyển My vì dám nói chuyện với Randall, người yêu cũ của nàng. Khi Uyển My thể hiện chủ quyền, tôi lại trách móc nàng quá nhẫn tâm. Thật đúng là "cười người hôm trước, hôm sau người cười". Nửa còn lại, tôi tự an ủi bản thân rằng, đàn ông thấy gái đẹp mê mẩn là chuyện thường tình, miễn không lỡ dại làm gì có lỗi với Uyển My.
Tuyết Mai hào hứng ngồi xuống cạnh tôi, loay hoay cởi áo khoác, găng tay. Bộ dạng của nàng khá giống Ái Quyên ngày đầu, nhưng bụi bặm và tomboy hơn nhiều. Tôi cứ nhìn nàng không chớp mắt, tưởng như có lực hút vô cùng mãnh liệt khiến tôi không thể rời mắt:
- Nè, nhìn gì tôi đó? – Tuyết Mai cười bẽn lẽn
- Ơ... ơ... đâu có!
Tôi giả ngơ, vội vã quay lên bảng giả vờ ghi chép. Thầy giáo đã đọc bài gì đâu mà chép, khiến kế hoạch giả ngu của tôi vỡ lở ngay từ trong trứng nước, xấu hổ muốn đội quần:
- Cậu nói dối dở tệ, hì hì.
- ...
- Chào nhé, tôi là Tuyết Mai, còn cậu tên gì?
- Ờ... mình là Phong, Thanh Phong – Tôi thật thà đáp
- Xanh chín luôn nhé, cậu sinh năm bao nhiêu?
- Mình... 94.
- Ái chà, trùng hợp ghê – Tuyết Mai lại cười tươi
- Mai cũng 94 à?
Cô nàng khúc khích cười, lại lộ ra cái lúm đồng tiền duyên dáng, nhìn kỹ còn có một bên răng khểnh, thật là mê không để đâu cho hết:
- Không.
- Chứ bao nhiêu? – Tôi chưng hửng
- Bí mật, không được hỏi tuổi phụ nữ, hì hì.
Nàng vui vẻ, vô tình lại đưa ngón tay lên ra dấu im lặng, hệt như Uyển My đã làm với tôi cách đây không lâu. Bất giác, tôi cảm thấy hơi giật mình, vội vã lắc đầu mạnh, cố gắng ngồi thẳng, tập trung nghe thầy giới thiệu bài mới:
- Mà... Mai nè!
- Hả?
- Mai đi học bằng gì?
- Tôi tự đi xe thôi.
- Mô tô hả?
Nàng tròn mắt nhìn tôi, lộ vẻ ngạc nhiên:
- Sao... cậu biết?
- Ban nãy đang dắt xe, bị cái đứa điên nào cưỡi mô tô phóng ở ngoài cổng vào, xém đụng, nhìn quen lắm nè – Tôi đá đểu
Tuyết Mai ngẫm nghĩ một lúc rồi phá lên cười:
- Ủa, là cậu hả? Cho tôi xin lỗi nhé, nãy tôi sợ trễ giờ, haha!
Nàng cười to, nói cũng to nốt, không đủ để điếc tai nhưng cũng đủ để cả lớp nghe thấy, dĩ nhiên thầy cũng nghe luôn:
- Tuyết Mai, đứng dậy ngay! Đã đi trễ mà còn làm ồn à? Có tin tôi đánh vắng hôm nay không?
- Dạ, xin lỗi thầy ạ – Tuyết Mai ngoan ngoãn đứng dậy, nhưng vẫn cười như chưa có gì xảy ra
- Tôi nói mà cô còn cười?
- Dạ em xin lỗi, bạn này chọc em cười!
- Cái... đ... – Tôi há hốc mồm vì tình huống ngoài dự tính
Đúng là vẻ bề ngoài sao thì nội tâm cũng vậy. Tuyết Mai không phải kiểu con gái ngoan hiền như Uyển My, nhưng quậy đến mức tôi chưa dám nghĩ tới:
- Anh bên cạnh đứng dậy luôn!
- Ơ... dạ... thầy!
- Tên gì?
- Dạ... Thanh Phong thưa thầy!
- À, rồi, nhớ rồi, nghe thầy Hoàng Anh nhắc mấy lần, nay mới được diện kiến, danh bất hư truyền đấy!
- Dà... dạ...
Tôi gãi đầu bối rối. Phía dưới bắt đầu có tiếng nín cười "hị... hị..." vang lên. Thiệt tình tôi giận Tuyết Mai ít mà thấy quê nhiều. Tôi chỉ e ngại vì khả năng cao sẽ bị thiên hạ đồn là háo sắc, thiếu chung thủy khi vừa thấy gái đẹp đã nhanh tay lẹ mắt.
- Ngồi học cho đàng hoàng, một lần nữa là tôi cho cô cậu ra ngoài đấy!
- Dạ... em xin lỗi thầy ạ! – Tôi ngoan ngoãn cúi đầu
Trái với vẻ sợ sệt của tôi, Tuyết Mai chẳng tỏ ra lo lắng chút nào, vẫn cười mặc kệ. Biết là cười đẹp, răng khểnh, má lúm rồi, nhưng có biết người ta đau tim không:
- Giận tôi à? – Tuyết Mai thúc vào tay tôi
Tôi nhìn nàng bằng nửa con mắt, vẻ khinh khỉnh:
- Này! Giận à? – Nàng ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc
- Học đi, thầy đuổi ra ngoài giờ!
Tôi đáp, mắt vẫn dán lên bảng, giả vờ làm con ngoan trò giỏi:
- Xin lỗi nhé, cho cậu này!
Tuyết Mai chìa tay ra một viên kẹo gừng Migita:
- Gì đây?
- Kẹo đấy, ăn đi! Tôi đãi! – Tuyết Mai nhăn nhở
- Có mỗi viên kẹo mà làm như... – Tôi nhếch mép, nhưng vẫn nhận lấy viên kẹo từ tay nàng
- Ngon không?
- ...
- Ngon không này? – Tuyết Mai gấp gáp
- Thì... ngon...
- Vậy bữa sau tôi mua ăn thử, hì hì.
Tôi ngơ ngác nhìn Tuyết Mai, thầm nghĩ hình như có gì đó sai sai vừa diễn ra:
- Là... sao?
- Viên này tôi mới... nhặt được đấy, ở trong ngăn bàn, hị hị.
Chắc từ nhỏ đến giờ, tôi mới thấy một đứa con gái khó đỡ như Tuyết Mai. Xinh xắn, má lúm duyên dáng, cười đẹp... nhưng đầu óc không bình thường, đúng là gái càng đẹp càng khùng:
- Đệch... con...
- Thầy ơi bạn này chửi em!
- Vãi... l... – Tôi cứng họng, toan chửi thề
Tuyết Mai chẳng nói chẳng rằng, đứng dậy chỉ tay về phía tôi, giả vờ mình là nạn nhân của phi vụ "ma cũ ăn hiếp ma mới". Mà nhìn cái mặt giả tạo đang bĩu môi ăn vạ ấy, không biết ai là mới ai là cũ:
- Thanh Phong đứng dậy, ra khỏi lớp đi, mất trật tự quá!
- Ơ... thầy ơi... không... em không...
Tôi đóng vai con ngoan trò giỏi hơi lâu, quên béng cách biện minh khi bị thầy cô nghi oan. Thường thì thầy cô sẽ bỏ qua vì tôi là học sinh ưu tú, nhưng đây là môn học mới, học kỳ mới, giáo viên mới, nên không thể vận dụng mối quan hệ ngoài hành lang. Hơn nữa, đứng trước một cô gái ranh ma như Tuyết Mai, tôi có ba đầu sáu tay cũng không đối phó nổi:
- Hì hì, xin lỗi nhé! – Tuyết Mai nhìn theo, lén thè lưỡi trêu tôi rồi vẫy vẫy mấy ngón tay làm điệu bộ tiễn biệt
Tôi loay hoay nhìn khắp nơi tìm sự cứu giúp, nhưng tất cả đều hướng về tôi với ánh nhìn khó hiểu và sự cảm thông. Tôi không phải loại thích gây mất trật tự, càng không phải loại thích chọc gái:
- Ra ngoài, nhanh lên! – Thầy hắng giọng
- Dạ... em xin lỗi thầy...
Tôi gãi đầu gãi tai, lẳng lặng đi vòng ra phía sau lưng Tuyết Mai để thẳng hướng cửa trước mà lao ra. Ra ngoài không phải là chuyện to tát, ít nhất với trường tôi. Ngoài trừ không có máy lạnh ra, cái gì cũng có: chỗ ngồi ngủ nghỉ, chỗ ăn uống chơi bời... Bị đuổi ra cũng không đến nỗi quá tệ, tôi định kiếm gì ăn rồi ngồi lướt facebook cho qua ngày.
Trước khi thoát ra khỏi phòng, tôi ngoái đầu nhìn Tuyết Mai bằng ánh mắt tràn đầy thù hận. Tôi co tay thành nắm đấm, đấm khẽ vào hàm dưới như đe dọa sẽ cho cô nhỏ biết thế nào là lễ hội khi trở lại. Nhưng trái ngược với sự giận dữ của tôi, Tuyết Mai chẳng hề tỏ ra sợ hãi, vẫn cười khoe răng khểnh, khoe má lúm, khoe luôn cái lưỡi đáng ghét của mình mà chọc quê tôi. Tôi thề, nếu không cho cô nhỏ này một bài học, tôi không còn là Phạm Thanh Phong nữa.
Sáng nay bước ra khỏi nhà, tôi không biết đi bằng chân nào. Đi học trễ, xém bị xe tông, vào lớp ngồi bàn đầu, bị cô gái mới chọc quê vài lần, lại bị thầy đuổi ra khỏi lớp. Buổi sáng đầu học kỳ mới của tôi đúng là thảm họa vũ trụ. Danh dự của một học sinh giỏi, đứng top đầu lớp bỗng chốc bị cô gái vùi dập không thương tiếc. Tuyết Mai ơi, không trả thù này ta thề không bao giờ chơi game nữa.
Tôi tót ra khu vực ghế đá ngồi, nghiến răng kèn kẹt, tay bóp chặt vỏ lon nước ngọt. Khu tầng học của chúng tôi là tầng đắc địa nhất, đủ mọi thể loại tiểu cảnh: ghế đá, hòn non bộ, chim chóc... Ngoài trời không có máy lạnh, nhưng đủ tiện nghi khác. Vừa yên tĩnh, vừa thanh cảnh, chắc ngày nào tôi cũng phải chọc giận thầy cô để ra đây tận hưởng.
Tôi quyết định chờ thời tìm cơ hội trả thù sau. Đúng lúc tiếng chuông hết tiết vang lên, tôi vắt giò lên cổ chạy vào phòng. Nhìn tôi lúc này chẳng khác nào nhân vật Ghost Rider trên phim, đầu đang bốc hỏa vì tức giận. Nhưng tôi không biến thành bộ hài cốt như nhân vật chính, nếu không, cô nhỏ sẽ biết tay tôi.
- Ủa? Đâu rồi?
Tôi nhìn quanh ngó quắt hồi lâu, tuyệt nhiên không thấy Tuyết Mai đâu nữa. Balo vẫn còn trên bàn. Tôi liếc xuống phía dưới nhìn Ái Quyên, nhưng cô ấy lắc đầu không rõ. Tôi ngồi lại vào chỗ chờ đợi kẻ thù không đội trời chung trở về, sẵn tiện nghiên cứu cách chơi khăm.
- Ê, nhỏ đó dễ thương dữ mày!
Tưởng ai xa lạ, hóa ra là "chú tương lai" của tôi, thằng Đức:
- Dễ đấm thì có! – Tôi cau có, nghiến răng ken két
- Mà mày chọc gì nó mà nó méc thầy vậy? – Thằng Đức ra chiều phấn khởi
- Chọc gì, mày thấy tao hay chọc gái lắm à? – Tôi bực dọc
- Hình như nhỏ đó khoái mày rồi, ấn tượng đầu mà, chậc chậc – Thằng Đức đâm chọc
- Ừ khoái, khoái ăn đòn thì có, hồi sáng nó cưỡi mô tô xém tung tao lủng ruột, ở đó mà khoái.
- Coi chừng Uyển My biết là chết nha mày! – Nó hù dọa
- Im cái mồm đi, bép xép là tao sút khỏi nhà, khỏi Nhật Hạnh gì nha mày!
- Ờ thì thôi... gì mà nóng, hehe.
Thấy tôi không có dấu hiệu xuôi xị, thằng Đức e dè, nhường lại vị trí cho tên yêu quái vừa hành hạ tôi:
- Về rồi hả? – Một giọng cười khúc khích vang lên
Tôi không thể ra tay đánh bất cứ ai, dù là con trai, huống hồ Tuyết Mai là nữ. Xã hội hiện nay, con gái đánh con trai thì gọi là anh hùng, nữ chiến binh, còn con trai vuốt nhẹ má thì bị thiên hạ xúm vào chửi. Chính vì lẽ đó, tôi phải nuốt cục tức vào bên trong:
- Sao run thế? Tôi có làm gì cậu đâu nè, hihi
Ban đầu tôi phải công nhận Tuyết Mai dễ thương thật, nhưng bây giờ trưng ra cái điệu bộ bẽn lẽn cười chọc quê, tôi chỉ muốn đá cô nhỏ văng ra khỏi phòng ngay lập tức. Được cái là cười đẹp, răng khểnh, má lúm duyên dáng, nhưng có biết người ta đau tim không:
- Yêu... nghiệt!
- Chửi tôi đó hả? Cảm ơn.
- Nghiệp... chướng!
- Tin tiết sau đứng ngoài nữa không?
Tuyết Mai chớp chớp mắt nhìn tôi, giả vờ ngây thơ nhìn ứa gan không chịu nổi:
- Grừ...
Tôi nghiến răng nghiến lợi, thiếu điều muốn lên tim cô nhỏ. Vận dụng bí kíp xả giận đại pháp học được từ ba tôi, tôi ngồi khoan thai, mắt nhắm nghiền, thở ra đều đặn. Thế nhưng, tôi như Đường Tăng, chỉ trực chờ để yêu quái ăn thịt:
- Chuyển qua thiền luôn rồi hả? Cậu tếu thật đấy, hihi.
- ...
- Mà nè, cho tôi xin lỗi nhá, không cố ý đâu, tính trêu cậu chút cho vui thôi.
- ...
- Nè, sao không trả lời?
- ...
- Phong!
- ...
- "Chụt"
Một tiếng động lạ vang lên, tôi hốt hoảng giật bắn người né qua một bên khi cảm nhận được sức nóng từ khuôn mặt của Tuyết Mai đang áp sát tới gần. Tôi sợ thật, vì nếu một đứa con gái bình thường xinh xắn đường hoàng thì tôi khoái, nhưng cô nhỏ này không phải con gái, là một con quỷ. Cô đang thi triển pháp thuật mỹ nhân kế nhằm mê hoặc tôi, rồi hủy diệt tôi bằng những mưu hèn kế bẩn.
Hơn thế nữa, tôi còn sợ hơn gấp bội khi ở đằng sau lưng chúng tôi là vô vàn những cặp mắt có thể chứng kiến cảnh tượng oái oăm này bất cứ lúc nào. Và trong lúc tôi còn đang chới với chưa kịp đứng lên, thì những tiếng "ồ", "òa" đã vang vọng khắp các ngóc ngách của phòng học:
- Trời trời đang đi học mà làm trò gì kì cục vậy?
- Aaaaaaaaaaaaaaaa, trời ơi là trời, mù mắt tao rồi!!!
- Ủa không phải cha Phong quen bà My à?
- Má thằng này bắt một lúc mấy con cá, thứ mất dạy, súc vật, để tao méc Uyển My!
- Sao chúng mày chửi nó, cho nó bị Uyển My bỏ đi, rồi cơ hội về tao, khà khà!
Không có lời bênh vực, chỉ toàn tiếng sỉ vả khắp lối. Tôi như biến thành tội nhân thiên cổ, không thể siêu sinh vì đã mắc phải hằng hà sa số tội lỗi không thể dung thứ:
- Không, không... mọi người, hiểu nhầm rồi, tại con nhỏ này... – Tôi phân bua, nhưng chẳng ai tin
- Hì hì, con nhỏ nào chứ? – Tuyết Mai khoanh tay nhìn tôi, ra vẻ... độc đoán
- Mày... mày...
- Mày? – Tuyết Mai khẽ nhăn mặt
- MUỐN GÌ? – Tôi giận quá mất khôn, nhất thời lớn giọng
- Chẳng muốn gì, cậu tính đánh con gái à? Đánh đi! – Nàng ta vênh mặt thách thức
Tôi không thể đánh Tuyết Mai, dù cô ấy có hỗn láo và mất dạy. Châm ngôn của tôi luôn là thế, dù đứa con gái đó có thế nào, tôi cũng tìm cách thoái lui. Vì dây dưa với hội phụ nữ dễ mang họa lắm:
- Ê thằng Phong làm gì khó coi vậy mày? – Một thằng nào đó lên tiếng
- LÀM CÁI ĐẦU MÀY ẤY, BIẾT GÌ? – Tôi giận dữ quay xuống dằn mặt lại ngay
- Người ta giỡn xíu gì mà căng vậy cha? – Nó dịu giọng lại, nhưng vẫn chọc ngoáy, hóa ra là thằng Tuấn "đá"
- IM MỒM ĐI! – Tôi hung hăng, đưa nắm đấm lên dọa nạt
Trước sức ép từ đám lâu la phía dưới, tôi lại nuốt cục tức vào bụng. Tôi hít hà thở dốc vì quá tức giận, không thể nào kìm nén được. Không còn phương án thay đổi cục diện, tôi bực bội giật phắt cái balo của mình lên, toan tìm chỗ ngồi khác ở phía dưới, dù có chật chội một xíu cũng được, miễn tránh xa cô nhỏ này:
- Ế, đi đâu đó, cô vào rồi kìa!
Tuyết Mai níu tay tôi lại, vì đúng thật giáo viên dạy môn tiếp theo đã tiến vào lớp:
- Buông ra coi, yêu ma!
- Hì hì, ngồi chơi với tôi đi!
- Con mẹ...
Tôi chửi thề, vừa định hất tay Tuyết Mai ra đi xuống dưới thì cô Thúy dạy môn Typography đã lấy thước gõ mạnh lên bàn:
- Cả lớp trật tự! Điểm danh nào! Hai bạn bàn đầu ngồi xuống!
Thấy thế cục không thể thay đổi, tôi giận dữ ngồi xuống, còn Tuyết Mai thì lại trưng ra cái nụ cười má lúm muốn đấm ấy:
- Grừ! Grừ! Grừ! Grừ!
- Hihi, đừng giận nữa, tôi xin lỗi nhé! – Tuyết Mai bẽn lẽn nhìn tôi, nhưng tôi không thể tin cô nhỏ được nữa
- ...
- Phong à!
- ...
- Cậu không nói thì thôi, tôi không trêu cậu nữa vậy!
Nàng ta đóng mặt buồn, quay hướng lên phía trên để nghe cô Thúy điểm danh, ngồi mân mê hai bàn tay vào với nhau nhìn ra vẻ tội nghiệp. Tôi quan sát cô nhỏ Tuyết Mai cực kỳ khó ưa này. Dáng người nhỏ nhắn, tầm khoảng 1m60, da trắng như trứng gà bóc, thân hình mảnh mai. Có vài hình xăm nhỏ phía sau bắp tay trái và cổ tay phải, nhưng tôi không nhìn rõ nội dung. Nhìn cận cảnh thì dễ dàng thấy được nụ cười má lúm, răng khểnh và mái tóc tém xoăn vô cùng vừa vặn với khuôn mặt, nhìn... điện ảnh không thể tả được, khá giống các mỹ nhân trong phim Hong Kong thập niên 90, nhìn rất cuốn và có vẻ mơ mộng. Cái phong cách này mà hiền lành nết na một chút thì quả thật là... hoàn hảo, nhưng đúng là ông trời không cho ai tất cả, ngoại trừ Uyển My. Tôi còn nhìn thấy một điểm đặc biệt ở cô nhỏ này chính là gương mặt cực kỳ... gợi đòn. Lúc nói chuyện hay trêu chọc tôi thì không có gì để nói, nhưng khi ngồi yên không làm trò, đôi mắt vô hồn, ngơ ngơ như buồn ngủ lâu ngày, ai nhìn cũng tưởng Tuyết Mai đang có biểu hiện thách thức, nhìn rất dễ... đấm. Quan trọng hơn, đó là Tuyết Mai chẳng những không bình thường, nàng còn có dấu hiệu chống đối xã hội, đặc biệt là chống đối... tôi khi liên tục làm tôi không thể bình tĩnh được. Tôi không chắc là do cố ý hay bệnh tăng động, nhưng đề phòng vẫn là phương án tôi lựa chọn khi ngồi gần Tuyết Mai.
Cũng may sau lời nói ban nãy, Tuyết Mai dường như đã thôi ý định... đâm chọc tôi. Phần vì tôi chủ động ngồi xa nàng ra một chút, phần nữa là nàng có biểu hiện quay sang nhìn thì tôi sẽ giả vờ quay mặt đi chỗ khác. Nói chung, Tuyết Mai ở trạng thái "nghỉ ngơi" này xem ra cũng rất dễ thương và... thu hút hơn hẳn, vì xét cho cùng nhan sắc của nàng cũng thuộc dạng... rất ổn, thua Uyển My một chút nhưng lại hơn Ái Quyên một tẹo, nói chung là ở giữa, còn cái độ khùng thì thôi khỏi nói, vô địch thiên hạ.
Cứ lâu lâu Tuyết Mai lại ngoái sang nhìn tôi, dường như tính nói gì đó, nhưng lại thôi vì tôi giả ngu quá giỏi, làm nàng trông tuyệt vọng lắm. Nhìn điệu bộ tủi thân của Tuyết Mai, tôi cảm thấy... tội nghiệp. Không biết có phải do tôi đã quá nhẹ dạ cả tin hay không, nhưng tôi cũng hơi quá đáng một chút, dù sao Tuyết Mai cũng là con gái, tôi một thân nam nhi đi chấp nhất một nữ nhân thì xem ra cũng không đáng mặt đàn ông:
- Tuyết Mai!
- Hở? Chịu nói chuyện với tôi rồi à? – Nàng ta lại cười
- Hòa bình nhé! Đừng gây chuyện nữa!
Tôi xé một tờ giấy nháp ra, viết 4 chữ dõng dạc to tướng ở giữa là "Hiệp định hòa bình", ở dưới là nội dung cấm đoán, đại khái là kiểu đứa nào chọc ngoáy đứa kia thì sẽ phải ăn đòn, còn cuối cùng dĩ nhiên là phần chữ ký của 2 bị cáo rồi cẩn thận dè chừng đưa cho nàng. Nhận tờ giấy từ tay tôi, Tuyết Mai cười tít mắt, lại khoe lúm đồng tiền, khó ưa thật chứ. Phải đau đớn chấp nhận rằng, Tuyết Mai khi cười tít mắt, khoe đồng thời tất cả những lợi thế ra thì phải gọi là 10 thằng con trai thì hết 10 thằng... điêu đứng, tôi cũng không nằm ngoài số đó:
- Cậu khùng thật đấy! Hài ghê!
- Thôi khỏi hài với hước! Ký đi! – Tôi gạt phắt đi, đừng hòng chiêu dụ ta lần nữa
- Này! Không trêu cậu nữa đâu, tôi... chán rồi! – Tuyết Mai ký vội rồi lại quay sang chăm chú nghe giảng
- Đứa nào vi phạm... hiệp định là... chó nhé!
- Gâu gâu!
- Cái... đ...
- Hì hì! Đùa đó, học đi!
Mặc dù tôi thường xuyên bị lép vế trước chị em phụ nữ, nhưng đối với tất cả những cô gái khác, kể cả Ái Quyên hay "người ngoài hành tinh" Uyển My, tôi vẫn có những giờ phút có thể chiếm thế thượng phong. Thế nhưng, đối diện với cô nhỏ Tuyết Mai đầy khó hiểu này, tôi dường như còn không có được một khắc vượt lên, lúc nào cũng là kẻ phải đuổi theo hoặc tức điên lên vì sự chủ động gần như bằng không. Cuộc đời tôi như một bộ phim, và Tuyết Mai là nhân vật nữ xuất hiện trước mặt nam chính là tôi. Với tư cách khán giả, tôi thấy nàng đáng yêu và có sức hút, nhưng đây lại là đời thật, và tôi có đôi chút... sợ hãi vì độ quái dị và ranh ma của cô nhỏ này. Mới gặp nhau vài tiếng mà tưởng như tôi với Tuyết Mai đã quen nhau từ lâu, người ngoài nhìn vào sẽ nói là có duyên, còn tôi thì thấy giống như là một cặp kỳ phùng địch thủ xuyên suốt từ mấy kiếp rồi vậy. Không chừng Tuyết Mai kiếp trước là tên phản quốc đã bị tôi là tướng quân oai vệ ra tay trừng trị, kiếp này quay trở lại trả thù tôi không biết chừng.
Với nhan sắc "kinh thiên động địa" của Tuyết Mai, tôi đoán sẽ có không ít vệ tinh theo đuổi nàng, nhưng từ nãy đến giờ, tôi chưa thấy có dấu hiệu nào là Tuyết Mai giống kiểu hot girl cần được... tranh giành, vì đám con trai trong lớp mặc dù khen lấy khen để nhưng chưa thấy có dấu hiệu tiếp cận. Tôi là cái thằng ngồi cạnh bên nên coi như cũng là có duyên, dễ tiếp cận hơn. Nhưng cái tôi muốn nói ở đây không phải là chuyện đó, mà là cảm giác của tôi đối với Tuyết Mai, tôi thấy tôi với nàng nãy giờ cứ như kiểu hai... thằng con trai đang nói chuyện với nhau vậy, chẳng biết vì sao nữa. Nhìn tổng thể về phong cách ăn mặc, thái độ và tính tình của Tuyết Mai thì khá là có cái gì đó... không đúng cho lắm, vậy nên với những gì đã quan sát được, tôi có cảm giác, Tuyết Mai hơi giống như là:
- Phong nè! – Nàng vỗ vai tôi
- Gì chứ? – Tôi hơi giật mình
- Cậu thấy cô bé kia không, gần cuối, áo trắng, tóc dài, thấy chưa? – Tuyết Mai quay đầu lại, chỉ trỏ về phía dưới
- Ừ thấy, có gì không? – Tôi thản nhiên
Tuyết Mai chỉ tay về phía một cô bạn xinh xắn, da trắng, tóc dài đang ghi chép và tập trung nghe giảng, khỏi phải nói, mọi người chắc cũng đoán được đó là Ái Quyên:
- Dễ thương ghê nhỉ, hihi.
Câu này về bản chất cũng chỉ là lời khen ngợi, vậy nên ban đầu, tôi cũng không có suy nghĩ gì cho lắm, vẫn đặt bút xuống chép bài như thông lệ. Nhưng đột ngột vài giây sau, tôi lại cảm thấy có cái gì đó... không đúng cho lắm. Rõ ràng, Tuyết Mai là con gái kia mà, sao lại khen một cô gái khác dễ thương chứ nhỉ? Tôi mắt chữ A miệng chữ O nhìn về phía Tuyết Mai, hốt hoảng thốt lên:
- Đừng bảo là... ???
**Đề xuất:** Hiến tế