Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 88: Uyển My dằn mặt
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi vốn bản tính hiền lành, ít gây chuyện, dù hồi cấp 3 từng là đứa quậy phá nhưng chưa bao giờ bị mời phụ huynh vì thái độ học tập. Dĩ nhiên, tính ương ngạnh vẫn luôn hiện diện. Nhưng đó là chuyện của ngày xưa, khi tôi còn "thơ dại" giữa quãng đường đời đã đi được 1/3. Giờ đây, dù chẳng gây chuyện nhưng tôi vẫn không thể làm ngơ trước những rắc rối ập đến, bởi chuyện của mình, mình phải giải quyết.
Khi Uyển My dốc ngược chai Sting dâu đầy ngạo nghễ, cả lớp—kể cả Tuyết Mai—đều đứng tim vì sốc. Uyển My giờ đây khác xa với hình ảnh cô gái hiền dịu xưa. Tính bao đồng và không muốn làm mất lòng ai của tôi đã khiến nàng trở nên như vậy. Tôi biết đó là khuyết điểm, nhưng chẳng thể thay đổi trong chốc lát. Nỗi ám ảnh ấy cứ dai dẳng trong lòng.
Tôi không thể nhẫn tâm làm tổn thương bất cứ ai, dù là thể xác hay tâm hồn—ngoại trừ những kẻ hay kiếm chuyện như thằng Đức hay Trí Muay Thai. Thế nên, tôi chẳng thể đứng ra bênh Uyển My một cách sỗ sàng. Dù biết nàng sai, nhưng việc Tuyết Mai đổ nước lên người Uyển My cũng không đúng. Xét cho cùng, Uyển My chỉ trả lại những gì nàng nhận được từ Tuyết Mai, thế nên chẳng thể trách nàng.
Tôi đứng im lặng, không nói nên lời. Uyển My đặt chai xuống bàn, nhìn Tuyết Mai với ánh mắt cay nghiệt và nụ cười đáng sợ:
- Tiếc quá Mai nhỉ? Hết nước rồi, đừng lo đổ lên người khác nữa!
Bầu không khí im lặng đến nghẹt thở. Không chỉ tôi, toàn bộ lớp đều ngạc nhiên, kinh hãi trước sự "đanh đá" bất ngờ của Uyển My. Ngay cả Tuyết Mai cũng không tin nổi vào mắt mình:
- Cô... - Tuyết Mai nhăn nhó, giọng đầy uất hận.
- Mình làm gì cô thì mình trả lại y nguyên thôi, hòa nhé? À không, làm gì có chuyện hòa, mình thắng chứ!
Uyển My cười tươi, lần này lại nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.
Hồi xưa, tôi từng chứng kiến tụi con gái cãi nhau rồi xô xát, giật tóc, xé áo. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Đầu óc con gái bây giờ trưởng thành hơn, họ biết dùng lời nói sắc bén thay vì vũ lực. Tuyết Mai nổi tiếng lì lợm, nhưng Uyển My lại quá thông minh, nhạy bén. Những lời Uyển My nói nghe qua có vẻ vô hại, nhưng với vai trò kẻ chịu trận, tôi hiểu Tuyết Mai đang tức tối đến mức nào.
- Thôi hai người ơi, đừng làm vậy trong lớp! - Thằng Linh lên tiếng can ngăn.
- Đúng rồi, bỏ đi, có gì ra ngoài nói!
- Uầy, vừa mới vào lớp đã gây chuyện rồi!
Tiếng chửi rủa, sỉ vả vang lên không ngớt. Phần đông đều thấy Tuyết Mai là nạn nhân, nhưng chẳng ai dám chỉ trích Uyển My. Tình thế trở nên lúng túng.
- Cô muốn gì? Tôi làm gì cô? HẢ????
Tuyết Mai rời khỏi chỗ ngồi, tiến đến trước mặt Uyển My, quay lưng về phía bàn giáo viên quát lớn:
- Mình chẳng muốn gì, bạn Mai đây có vẻ nóng nảy ghê nhỉ?
- Vừa phải thôi chứ, giờ thích cái gì?
Dường như Tuyết Mai không thể nguôi cơn giận. Tình thế mỗi lúc căng thẳng hơn, còn Uyển My thì chẳng bao giờ chịu xuống nước.
- Bạn đi học nhưng việc học hành lại không lo, đến trễ, ngồi cắn móng tay, chép bài không tự chép, đưa người khác chép dùm, bộ bạn bị liệt à Tuyết Mai? - Uyển My châm dầu vào lửa.
- Tôi học hành ra sao là việc của cô à? Đừng để tôi làm lớn chuyện nhé! - Tuyết Mai đưa một ngón tay đe dọa.
- Vậy thì tốt quá! Mình đang muốn lớn chuyện đấy, bạn Mai tính làm gì mình cơ? - Uyển My cười nhạt, nghiêng đầu đầy thách thức.
Lần đầu tiên, tôi thấy Uyển My tức giận như thế này. Ngày trước, tôi chỉ toàn khiến nàng buồn, đau lòng. Tôi cứ tưởng Uyển My sẽ luôn là cô gái bé nhỏ đáng yêu, ngọt ngào khi cười, cay đắng khi khóc. Nhưng hôm nay, tôi nhận ra mình đã lầm. Uyển My không phải là kẻ chỉ biết mè nheo làm nũng—tôi chỉ là ngoại lệ mà thôi.
- Cô là đồ khó ưa, miệng lưỡi rắn độc! - Tuyết Mai căng thẳng.
- Ồ, rắn độc sao? Mình không nghĩ hồ ly tinh như Mai lại nói ra được câu đó.
Đến lúc này, tôi biết Tuyết Mai không thể đối đầu với Uyển My. Nàng chỉ toàn cãi bướng, chẳng có chút logic nào. Nhưng hôm nay, Uyển My lại là kẻ thông minh, nhạy bén. Những lời nàng nói đều đúng lý, đúng lẽ, khiến đối thủ không tài nào bẻ gãy.
Mọi người im bặt, không dám xen vào. Đứa ôm đầu, đứa che miệng, thậm chí có đứa còn quay phim. Tôi lao tới giật điện thoại của thằng quay phim:
- Mày quay cái gì?
- Ơ... quay gì đâu, trả điện thoại đây, ăn cướp à?
Một thằng già hơn tôi, chắc là học lại, lao tới giật lại:
- MÀY BƯỚC TỚI ĐÂY, TAO ĐẬP NÁT CÁI ĐIỆN THOẠI CỦA MÀY!
Tôi hét to giữa thanh thiên bạch nhật, khiến thằng này sững lại. Tôi nhanh chóng xóa sạch những gì nó quay:
- Một lần nữa tao thấy mày quay phim, chụp ảnh, tao hứa mày đéo gãy tay thì cũng gãy chân!
Thế giới võ thuật thật kỳ bí. Tôi vốn tưởng kẻ to con, giỏi võ sẽ thắng, nhưng giờ mới hiểu—khí thế mới là tất cả. Chỉ cần bạn tỏ ra đủ mạnh, đối phương sẽ run sợ, dè chừng. Lúc này, chẳng hiểu vì lý do gì, tôi bộc lộ được uy lực khiến thằng học lại kia phải lui bước:
- Cầm lấy!
Tôi ném điện thoại lên bàn, không thèm nhìn phản ứng của nó. Lúc này, tôi trở thành tâm điểm. Những ánh nhìn ngưỡng mộ từ con gái, sự hốt hoảng từ con trai. Nhưng tôi chẳng quan tâm—Uyển My và Tuyết Mai vẫn cãi nhau dữ dội. Ngoại trừ Tuyết Mai, Uyển My kịp ngoái nhìn tôi:
- Đừng nghĩ mình giỏi rồi muốn nói gì thì nói! - Tuyết Mai chỉ mặt Uyển My.
- Mình đâu có nghĩ, sự thật mà - Uyển My nhún vai, khẽ bĩu môi khinh đ.
- Tôi không muốn gây gổ, nhưng một lần nữa thì đừng có trách! - Tuyết Mai nói bằng giọng uất ức.
- Thế thì Mai có thể gây gổ thử đi, vì mình chưa hề nói là mình sẽ bỏ qua - Uyển My mặt vẫn lạnh tanh.
Ai cũng thấy Tuyết Mai nóng nảy, Uyển My bình thản. Nếu không biết Uyển My sắc sảo, tôi sẽ nghĩ nàng thua thiệt. Nhưng đời là vậy—người tỏ ra vồ vập, kích động sẽ nhận về ánh nhìn tiêu cực hơn kẻ bình thản.
Tuyết Mai không thể nhẫn nhịn nổi nữa. Trong khoảnh khắc, nàng vung tay định tát Uyển My. Tôi lập tức chạy tới, lấy thân mình đỡ cú tát:
- Đừng đụng vào Uyển My!
Cú ra đòn của Tuyết Mai nhanh, nhưng tôi kịp thời xen vào. Tất cả suy nghĩ, thảo mai của tôi đều biến mất—chỉ còn biết bảo vệ Uyển My:
"Chát!"
Tuyết Mai tạo nên vết hằn trên vai tôi. Mọi người ngạc nhiên, tưởng mình đang trong phim ngôn tình:
- Đủ rồi đó, nói chuyện thôi, sao phải dùng tay chân? - Tôi hai tay níu Uyển My, gửi tín hiệu đáp trả về phía Tuyết Mai:
- Uyển My là bạn gái của tôi, hy vọng cậu không đụng đến Uyển My, xin lỗi vì không nói sớm!
Cuộc đấu 1-1 đã không cân sức. Tôi tham chiến, tình thế trở nên chẳng khác nào giết gà bằng dao mổ trâu.
- Ừ... ừm, hóa ra vậy! - Tuyết Mai thất vọng, tròn mắt ngạc nhiên, đứng hình vài giây rồi lắc đầu định bỏ đi.
Nhưng chuyện đâu có dễ dàng. Tuyết Mai vừa "đắc tội" với Uyển My:
- Đứng lại đó, bạn Tuyết Mai, bạn đánh người yêu mình rồi bỏ đi là sao vậy nhỉ? Bạn không biết phép lịch sự à? - Uyển My gay gắt.
- Thôi! Bỏ đi Uyển My! - Tôi níu tay nàng can ngăn.
- Anh để yên cho em nói! Bạn mà không quay lại đây xin lỗi Phong thì mình hứa là bạn sẽ hối hận đấy!
Tôi chẳng trách Tuyết Mai. Đối đầu với Uyển My, dù là tôi cũng phải cúi đầu. Cái hay của nàng là luôn dùng những chi tiết nhỏ nhất, đúng với đạo lý, khiến đối thủ không thể bẻ gãy:
- Được rồi... thế giờ bạn muốn tôi làm cái gì? - Tuyết Mai mệt mỏi.
- Xin lỗi Phong, nếu bạn cảm thấy bạn là người biết đạo lý, còn nếu không, thì mình nghĩ là mọi người hiểu vấn đề rồi hen? - Uyển My thản nhiên.
Tuyết Mai nhìn tôi bằng ánh mắt buồn bã, xen lẫn thất vọng. Nàng đang ghét tôi dữ lắm, vì tôi là nguyên nhân chính dẫn đến sự vụ này:
- Ừ... tôi xin lỗi 2 bạn, lỗi của tôi cả.
- Mình nhớ là 2 đứa mình có tên, thưa bạn Tuyết Mai! - Uyển My vẫn chưa chịu buông tha.
- Xin... xin lỗi Phong, xin lỗi My, vậy được chưa?
- Không có gì đâu, Tuyết Mai ạ.
Tuyết Mai quay đầu bước đi, không quên xách balo. Màn tra tấn tinh thần vừa rồi đã khiến nàng quá mệt mỏi.
Uyển My lập tức nở nụ cười rực rỡ, nhưng ai cũng hiểu ẩn ý đằng sau. Tôi giờ mới tin, Uyển My đích thị là con gái rượu của ba mẹ nàng—thông minh, tài sắc, mạnh mẽ. Dẫu vẫn có chút lấn cấn, tôi cảm thấy tự hào vì đã đứng về phía nàng.
Sau màn "chiến tranh" của Uyển My, gần như tất cả mọi người đều sợ hãi. Vài đứa tỏ ra không quan tâm, nhưng hầu hết đều e sợ trước Uyển My—vừa giỏi giang, xinh đẹp, lại đanh đá.
- Về thôi, em thay đồ đã, bẩn quá!
- Ơ... đang học mà?
- Em nói anh về khi nào? Ở lại học đi, em tự về được.
- Sao... lại... thế? - Tôi há hốc mồm khi Uyển My tính bỏ về.
- Xong việc rồi, em cũng không cần ở lại làm gì, chiều ghé qua nhà đón em hen?
- Ừ... ừ... mà về cẩn thận nhé!
- Khỏi lo, "rắn độc" thì sợ chi ai, hì hì.
Uyển My cười, nhưng sao ngôn từ nàng sâu cay quá chừng. Tôi chưng hửng chẳng muốn bày tỏ tình cảm nữa.
- Mà hôm nay, may cho bạn đó nhé, mình định xong việc với người kia sẽ tính luôn với bạn đấy! Coi như là còn thông minh, hì.
- Uầy, sao mà em... hung dữ thế?
- Chẳng có gì hung dữ, không ai được đụng vào bảo bối của mình, ngoại trừ mình ra, vậy thôi! - Nàng nhún vai, không quên sửa soạn túi xách.
Nói rồi, bỏ mặc tôi đứng ngơ ngác, Uyển My từ tốn tiến về phía cửa ra vào, quay người lại tạm biệt mọi người:
- Mình về nhé mọi người, hẹn gặp lại mọi người một ngày gần nhất, tạm biệt hen!
- Ơ... sao về sớm thế chị My? - Thằng Linh hỏi vọng theo.
- Xong việc rồi, về thôi, hi.
Uyển My chỉ nói đến đó, mọi người hiểu lý do nàng đến đây. Tôi tin rằng nàng đã biết trước sự vụ giữa tôi và Tuyết Mai, chờ tôi tự thú. Nhưng vì tôi chẳng dám mở mồm, nên người phải hứng chịu hậu quả nặng nề là Tuyết Mai, chứ không phải tôi.
Dù tôi đã phũ phàng với Tuyết Mai, giờ tôi cảm thấy tội lỗi. Chung quy cũng chỉ tại tôi dám có những suy nghĩ không tốt, đứng núi này trông núi nọ. Uyển My dằn mặt như vậy cũng là quá nhẹ tay với tôi rồi. Nỗi ám ảnh tâm lý sau buổi sáng hôm nay chẳng thể phai mờ nổi.
Suốt buổi học hôm ấy, không ai không tỏ ra e ngại dùm cho tôi—vừa "an ủi" vì tôi có người yêu dữ dội, vừa "động viên" vì tôi dám đứng lên chấm dứt cuộc tranh cãi. Tôi ngồi học mà cứ ngẩn ngơ suy nghĩ, chẳng biết ngày mai mình sẽ phải đối mặt với Tuyết Mai như thế nào.
Dù tôi có cảm giác hợp cạ với Tuyết Mai, nhưng chuyện đó chẳng ai biết, kể cả hai cô gái. Việc Uyển My hành động "đánh ghen" giữa lớp khiến tôi khó xử, dù xét cho cùng, nàng làm vậy cũng là đúng.
Người yêu xung quanh tôi xuất hiện những vệ tinh không biết đâu mà lần. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ hành động như Uyển My, nhưng là con trai, tôi sẽ không võ mồm như nàng—tôi sẽ vặn cổ đứa đó treo lên cho thiên hạ dè bỉu. Dù sao, con trai phải chịu đựng nhiều hơn con gái.
Nghe đủ lời nói, lời miệt thị, lời bào chữa, lời chê bai, tôi chỉ nhớ mang máng vài câu chân thành từ thằng Đức và cô em gái Ái Quyên:
- Vợ mày... đáo để thật đấy, giờ thì có đẩy cho tao, tao cũng... chạy mất dép. Haizz, ráng đi chú!
- Em tưởng chị My chỉ... dằn mặt chút thôi, ai ngờ lại... đến mức như vậy, thấy cũng tội Tuyết Mai, anh xem làm sao được thì làm!
- Anh cũng... chịu thua... còn đang run đây này!
- May mà chị còn nương tay cho em, hic, sợ thật, em không nghĩ chị My lại... ghê như vậy đâu.
Ái Quyên chợt nhắc đến sự khác biệt của Uyển My. Nàng giờ đây không còn hiền lành, bao dung như trước. Uyển My thông minh, nhan sắc rạng ngời, lại thể hiện rõ cái uy tiềm ẩn của gia đình—một cô gái sắc sảo, nhạy bén, không dễ bị bắt nạt.
Suốt từ lúc dắt xe về, tôi vẫn không ngừng suy nghĩ về sự thay đổi đột ngột này của Uyển My. Đầu tiên, tôi nghĩ nàng cố tỏ ra đanh đá để dằn mặt tôi, thị uy với những cô gái khác. Thứ hai, tôi đoán nàng vốn đã như vậy, nhưng trước đây chưa chủ động thể hiện vì mới quen môi trường. Bây giờ, thời gian đã trôi qua, nàng vô tư bộc lộ con người thật.
Dẫu e sợ khi chứng kiến Uyển My "hành hạ" Tuyết Mai, tôi vẫn cảm thấy phấn khích, xen lẫn tự hào. Vợ tương lai của tôi là người con gái giỏi giang, cuốn hút, sắc sảo, mạnh mẽ—sẽ luôn là tâm điểm bất cứ nơi nào nàng đi qua.
Sau một hồi lẩm bẩm, tôi về đến trước cửa nhà Uyển My. Hàng bông giấy vẫn đung đưa đón chào tôi—một thành viên "không thường trực" sắp có tên trong hộ khẩu gia đình. Quên béng mất việc trời vẫn lất phất mưa, tôi đã bị phủ lên vài lớp nước:
- Uyển My ơi, mở cửa cho anh, anh về rồi nè!
- Chờ em một lát nhé!
Chao ôi, cái cảm giác này sao mà giống như dự báo tương lai quá đi mất. Ông chồng Thanh Phong sau một ngày làm việc vất vả dường như chẳng còn chút sức lực nào, lò dò về nhà gọi cửa để cô vợ Uyển My xinh đẹp hào hứng chờ đợi:
- Hì, về trễ thế chàng?
- À... tại mưa... nên hơi kẹt xe!
- Chứ không phải nghĩ ngợi gì hả? – Nàng nheo mắt, lại đoán nữa rồi.
- Ơ... không... nghĩ gì đâu... vào nhà thôi!
Tôi bối rối, vội vã dắt xe vào nhà trong cái nhìn ngờ vực của Uyển My. Lâu lắm rồi tôi mới lại được thấy nàng mặc đồ bộ kiểu pyjamas ở nhà, nhìn rất nữ tính, đáng yêu. Loại đồ ngủ bằng lụa này mẹ tôi cũng thường xuyên sử dụng—được cái mấy người có thân hình gọn gàng như mẹ tôi hay Uyển My khi mặc đồ kiểu này lại càng quyến rũ.
- Ủa? Xe hơi đâu ra vậy, nãy anh không thấy? – Tôi ngạc nhiên chỉ vào con xe màu đen 4 chỗ sang trọng đang đậu yên ả trong gara nhà Uyển My.
- Hì, xe của nhà em mà, đợt trước đi vắng thì ba gửi nhờ nhà người quen, nay em mượn lại đi công chuyện chút xíu.
- Ớ... sao không nói anh đưa đi?
- Anh còn bận học mà, em tự đi được, có gì đâu.
- Thì biết vậy, nhưng mà...
Tôi thoáng chút tủi thân, cảm thấy bản thân mình vô dụng. Tôi chẳng những không thể giúp ích gì cho Uyển My, trái lại còn đem đến rắc rối cho nàng, để rồi nàng phải cất công giải quyết dùm. Thành thực mà nói, nếu hôm nay Uyển My không rõ ràng với Tuyết Mai, chẳng biết tôi còn giữ tâm trạng "đứng núi này trông núi nọ" đến bao giờ.
- Hì hì, chiều nay em đưa anh đến chỗ này hen?
- Hả? Chỗ nào đó?
Uyển My luôn là người quan tâm đến cảm xúc, tâm trạng của tôi. Thế nhưng, ngay lúc này, sự bất ngờ tôi chứng kiến lại là câu nói nàng vừa nhoẻn miệng cười thốt ra:
- A secret makes a woman woman, hì.
Câu này... sao quen thế nhỉ?
*Đề xuất Bí Ẩn: Hoa Dạ Tiền Hành - Vô Thanh Lạc Mạc*