87. Chương 87: Cuộc chiến bất ngờ giữa hai tiểu thư

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 87: Cuộc chiến bất ngờ giữa hai tiểu thư

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có những chuyện trong đời, dù bạn có cầu khấn đến tê liệt đôi tay hay quỳ lạy van xin đến khản tiếng, nó vẫn chẳng thể xảy ra theo ý muốn. Nhưng ngược lại, lại có những chuyện hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, khiến bạn phải lạnh sống lưng khi chúng bất ngờ ập đến. Cuộc đời tôi dường như luôn bị ám ảnh bởi những tình huống như thế, và lần này cũng chẳng phải ngoại lệ. Dù tôi đã cố gắng kéo dài thời gian và tìm mọi cách để tránh một cuộc chiến sắp tới, nhưng mọi chuyện vẫn diễn ra như định mệnh. Và rồi, khi Tuyết Mai ân cần chào hỏi tôi như mọi khi, tôi biết rằng, một vị khách không hề tầm thường đã xuất hiện ngay bên cạnh:
- Phong yêu dấu, đến sớm thế?
- Ờ… ờ…
Tôi đứng cứng người, không dám quay đầu nhìn Tuyết Mai nữa vì đã cảm nhận được khí lạnh tỏa ra từ phía sau lưng Uyển My. Nàng khẽ mỉm cười, nhìn tôi với ánh mắt đầy hàm ý: “Tôi đã hiểu hết rồi, hóa ra đây là lý do anh không muốn tôi đi chung. Được thôi, chờ xem nhé.”
- Nay mưa mát nhỉ? Tôi mải ngắm mưa mà quên giờ học luôn, hihi.
- …
- Cậu sao thế? – Nàng quay sang Tuyết Mai với ánh mắt ngây thơ vô tội.
- À… không… không có gì… học đi – Tôi bối rối, cố che chắn tầm nhìn giữa hai người.
- Ủa? Đây là…
Nhưng rồi, như sự thật vẫn luôn là sự thật, tôi không thể cứu vớt được tình thế đã rồi. Hai tiểu thư xinh đẹp đã chính thức giáp mặt:
- Hì, chào bạn, mình ngồi đây được chứ? – Uyển My cười tươi, nhưng bầu không khí xung quanh tôi như đông lại.
- Hi, được chứ, mà bạn tên gì vậy? Ôi, bạn xinh quá!
Tuyết Mai vẫn chưa nhận ra nguy hiểm, vẫn hồn nhiên như thường lệ. Nhan sắc của nàng vốn đã nổi bật, nhưng khi đứng trước Uyển My, dường như mọi thứ đều bị che lấp. Dù tôi biết Tuyết Mai không hề thua kém Ái Quyên về nhan sắc, nhưng lần này, cô bé dường như chưa đủ cảnh giác:
- Hì hì, bạn cũng xinh mà, mình tên là Uyển My, rất vui được gặp! – Uyển My chìa tay ra.
- Tên đẹp mà người cũng đẹp, mình là Tuyết Mai, hihi, được ngắm tay người đẹp thích ghê!
Dường như Tuyết Mai vẫn còn quá ngây thơ, không thể nhận ra những manh mối nguy hiểm từ phía Uyển My. Nàng tiếp tục trò chuyện vô tư:
- Ủa mà sao hồi giờ mình không thấy My?
- Mình mới chuyển từ lớp buổi chiều sang đó Mai – Uyển My thản nhiên đáp.
- Mà sao Phong im ru vậy? Thấy gái xinh ngại quá hả? – Tuyết Mai nhìn tôi cười nhe răng.
- Không…
Chưa kịp nói, Uyển My đã ân cần lay tôi, ra hiệu rằng tôi không nên can thiệp. Mọi thứ cứ để cô ấy lo:
- Hì hì, kệ đi Mai ơi, mấy tên con trai là vậy đó!
- Ừm, mà hình như… hai người biết nhau trước rồi à? – Tuyết Mai nghi ngờ, đúng trọng tâm rồi đó.
- Cũng quen biết sơ sơ à, Phong nhỉ? – Uyển My huých vai tôi, nhưng tôi nào dám trả lời, chỉ gật đầu lia lịa.
- Hôm nay cậu lạ lắm ấy?
Tuyết Mai tròn mắt nhìn tôi lo lắng, nhưng rồi nhanh chóng quay đi, có lẽ tưởng tôi đang ngại ngùng chứ đâu biết tôi đang ngỡ ngàng và bối rối đến mức nào.
Cuộc đối thoại đầu tiên giữa hai cô gái diễn ra tương đối hòa hoãn, chưa bên nào gây chiến hay chiếm ưu thế. Chỉ có Uyển My dường như đã nắm được tình hình, còn Tuyết Mai vẫn vô tư như mọi ngày. Dẫu vậy, cả tôi và nàng đều đang đứng trên bờ vực thẳm.
Cũng hồi hộp không kém là đám bạn phía sau. Ai cũng biết mối quan hệ của tôi và Uyển My, nhưng lại chứng kiến tôi và Tuyết Mai trò chuyện thân thiết, cùng với vụ gây sự với Ái Quyên trước đây. Giờ đây, tôi chẳng khác nào kẻ tội đồ đang mong ngày được chuộc tội, bởi nữ chính Uyển My đã trở lại và lợi hại không thua xưa.
- Kiểm tra bài cũ chút xíu lấy điểm nhỉ? Cả lớp gấp tập vở lại, tắt máy tính laptop hết đi nhé!
Tiếng thầy Thái phá tan bầu không khí im lặng, nhưng căng thẳng chẳng những không giảm mà còn lan rộng khắp phòng. Lũ học trò phía sau vốn đang háo hức chuyện drama bỗng bị đưa trở về thực tại, lo lắng không biết thầy có gọi mình lên bảng.
- Một bạn đứng lên cho thầy biết, trong thiết kế thì có 2 loại hệ màu chính quan trọng nào, và diễn giải cụ thể cho từng loại dùng để làm gì?
Câu hỏi không khó, nhưng lũ bạn tôi đều căng thẳng hết mức. Thầy Thái nhìn quanh, không thấy cánh tay nào giơ lên. Sau vài giây im lặng, thầy quyết định gọi một thằng lạ hoắc, dân học lại:
- Anh áo đỏ, đứng dậy trả lời xem nào! Tên gì nhỉ?
- Dạ, Hoàng Minh thưa thầy!
- Rồi, bạn Hoàng Minh trả lời giúp thầy câu hỏi vừa rồi!
- Dạ thầy hỏi gì thầy?
Anh chàng này không những không tỏ ra ngầu mà còn trở thành trò cười của lớp. Tiếng cười khúc khích vang lên sau mỗi câu hỏi của thầy:
- Anh đùa tôi à? Tôi hỏi là trong thiết kế thì có 2 loại hệ màu chính quan trọng nào, và diễn giải cụ thể cho từng loại dùng để làm những công việc gì? Rõ chưa?
- Dạ… rõ… thưa thầy!
- Rõ thì nói tôi xem!
- …
- Sao rồi, Hoàng Minh?
- …
- Hoàng Minh! Có trả lời được không?
- Dạ, thầy… hỏi gì thầy? Em nghe chưa rõ…
Một tràng cười bùng nổ. Bản thân tôi cũng phải nín cười, nhưng Uyển My vẫn lạnh tanh như băng:
- Khỏi, ngồi xuống, 1đ!
- Ơ…
- Người khác nhé!
Vui cười người hôm trước, hôm sau người cười. Lũ bạn tôi vừa cười khanh khách bỗng quay về trạng thái lo lắng tột cùng. Thầy Thái tiếp tục nhìn quanh, và rồi ánh mắt thầy dừng lại ở khu vực bàn đầu, nơi tôi ngồi. Không rõ thầy gật gù chuyện gì, nhưng tôi biết, cái gì phải đến sẽ đến:
- Tuyết Mai! Đứng dậy! Nói thầy nghe xem nào! Cắn móng tay nữa ha? Thư giãn quá ha?
- Em á thầy? – Nàng tròn mắt.
- Lớp này có mấy Tuyết Mai? Đứng dậy trả lời đi! – Thầy Thái kiên quyết.
Tuyết Mai khó khăn đứng dậy, trông như thể trong đầu hoàn toàn không có chút kiến thức nào. Bình thường tôi sẽ giúp nàng, nhưng hôm nay có Uyển My ngồi cạnh, tôi chẳng dám hé môi. Nàng nhìn tôi với ánh mắt vô cùng tội nghiệp, nhưng tôi chẳng thể cứu vớt được:
- Sao? Trả lời được không?
- Dạ… thưa thầy, có 2 hệ màu chính, đó là màu…
- Màu gì nói lớn lên xem nào!
Tuyết Mai nghe được gì đó từ phía dưới, đưa ra những phương án vô cùng ngô nghê:
- BRG và màu… CM… WK…
- Nói cái gì vậy? Chắc chưa, đọc lại xem nào! – Giọng thầy Thái đanh thép.
- Dạ là BRG và CMWK.
- Rồi thì chức năng của từng loại xem nào!
- Thưa thầy, màu BRG thì dùng để chụp ảnh, còn màu CMWK chắc là để… vẽ ạ.
Tuyết Mai bắt đầu nói bừa, hoàn toàn sai bét. Chỉ có điều nàng vẫn cười tươi, lộ rõ vẻ hồn nhiên đến lạ lùng. Tôi biết nàng chẳng nhớ được chút kiến thức nào, nhưng mọi chuyện nào có đơn giản như thế:
- Có ai nhận xét gì không nhỉ? – Thầy Thái đưa mắt dạo một vòng.
Mọi người đều im lặng, không dám lên tiếng. Nhưng rồi, đúng như mọi người nghĩ, kẻ khơi mào cuộc chiến xuất hiện, khiến không khí nóng lên gấp bội. Và người gây nổ quả bom đầu tiên, không phải tôi, mà chính là:
- Em thưa thầy! – Uyển My giơ tay, nở một nụ cười nhẹ nhàng nhưng sâu cay khiến cả lớp ngỡ ngàng.
- Uyển My à? Thử xem người giỏi nhất thì có khác không?
Thầy Thái không có ý gì sâu xa, chỉ nhớ đến hình ảnh của một sinh viên xuất sắc. Thế nhưng, những lời đó lại khiến Tuyết Mai có chút tổn thương, bởi tôi thấy nàng ánh mắt thoáng buồn.
- Dạ thưa thầy, theo em thì bạn Mai đã nói sai hết. Trong thiết kế thì có 2 hệ màu chính quan trọng nhất là hệ màu RGB và hệ màu CMYK, không phải BRG và CMWK như bạn vừa nói… – Uyển My liếc nhìn Tuyết Mai, nở nụ cười quen thuộc nhưng ẩn chứa sát khí.
- …
- Hệ màu RGB là hệ màu thường được sử dụng trên các thiết bị điện tử như màn hình, máy chiếu, trong đó có 3 màu chính dùng để tạo nên các màu khác là Red (đỏ) – Green (xanh lá) – Blue (xanh dương). Còn hệ màu CMYK là hệ màu dùng trong in ấn, với các màu chính là Cyan (lục lam) – Magenta (đỏ hồng) – Yellow (vàng) – Key/Black (đen). Sở dĩ màu đen còn được gọi là màu Key vì nó là màu chính được sử dụng để xác định kết quả hình ảnh. Mực đen cung cấp độ sâu và bóng mờ, trong khi các màu khác tạo ra các màu khác nhau trên quang phổ tùy thuộc vào cách chúng được trộn lẫn. Câu này em nghĩ mọi người học ngành thiết kế sẽ đều trả lời được ạ, hì hì – Nàng lại cười tít mắt, không quên nhìn về phía Tuyết Mai.
Uyển My thao thao bất tuyệt khiến cả lớp hoảng hồn, bởi không ngờ rằng sau thời gian dài nghỉ ngơi, nàng vẫn sở hữu lượng kiến thức khủng khiếp đến vậy. Tôi biết, những kiến thức này nàng đã sẵn có hoặc tích lũy từ công việc, bởi có những điều chẳng thể tìm thấy trong sách. Dĩ nhiên, sau màn “thị uy” đầy uy lực ấy, Tuyết Mai dường như nhận ra điều gì đó không ổn, đôi mắt trở nên vô hồn, chất chứa nhiều nỗi niềm.
- Uyển My giỏi lắm! Không sai một chỗ nào! Tiếc thật đấy! – Thầy Thái thở dài.
- Dạ, cảm ơn thầy đã quá khen, hi – Uyển My lễ phép cúi đầu.
- Ghi tạm 10 điểm ở đây nhé, khi nào cần thì liên hệ tôi! – Thầy Thái bông đùa.
- Dạ, hì hì.
Nàng khoan thai ngồi xuống, không quên mỉm cười lần nữa với Tuyết Mai, người vẫn đang chết trân tại chỗ. Thái độ của Uyển My khiến Tuyết Mai càng thêm bối rối, dù rằng nàng chưa hề chuẩn bị tinh thần.
- Còn Tuyết Mai, học hành cẩn thận nhé, nợ điểm bữa nay, bữa sau tôi sẽ hỏi lại!
- …
- Nghe chưa, Tuyết Mai?
- …
- Tuyết Mai! – Thầy Thái lớn giọng khi nàng vẫn chưa hoàn hồn.
- Vâng… thưa thầy! – Tuyết Mai bất nhẫn ngồi xuống, lộ rõ vẻ ấm ức.
Trái với dự đoán ban đầu, cuộc chiến giữa hai cô gái không hề gay cấn. Thực lực quá chênh lệch, khiến trận đấu trở thành thế trận một chiều. Mọi người đều biết người chiến thắng là ai. Chứng kiến màn “hủy diệt” chào sân của Uyển My, lũ bạn phía sau dường như cũng chột dạ. Uyển My không chỉ chỉ đích danh Tuyết Mai trả lời sai, nàng còn nói: “Em nghĩ mọi người học ngành thiết kế sẽ đều trả lời được.” Đòn combo đó đã khiến Tuyết Mai hoàn toàn sốc, không thể phản kháng như khi đối đầu với Ái Quyên.
Ngay lúc này, tôi hiểu được cảm giác thất thần của Tuyết Mai. Dẫu biết nàng chưa chuẩn bị, nhưng dù có biết trước, cô bé cũng chỉ ôm về thất bại ê hề. Thế nhưng, tình huống này có lẽ đã khiến Tuyết Mai phải nhìn nhận lại bản thân, bởi chẳng phải cô đã từng chỉnh Ái Quyên ngay giữa lớp đó sao:
- Chép bài đi kìa, nhìn gì nữa thế? – Uyển My tựa cằm nhìn tôi.
- À… ừ… giờ chép nè!
- Hóa ra là vậy hen?
- Gì… gì… chứ, em nói gì… không hiểu – Tôi run chân run tay, tim cũng run.
- Thì là… vậy đó! – Uyển My khẽ nhún vai.
Nàng nói lấp lửng, không rõ ý. Riêng tôi, vẫn cảm thấy sợ hãi vô cùng. Uyển My mặt lạnh như tiền, không biểu lộ cảm xúc. Nàng ngồi chống cằm, chốc chốc lại khẽ chớp mắt dò xét, như thể nhất cử nhất động của tôi đều nằm trong tầm mắt nàng. Dẫu bình thường Uyển My rất chỉnh chu, nhưng giờ đây, phần tóc mai rũ xuống, nhưng nàng không hề động tay sửa soạn. Chẳng hiểu sao, nhìn nàng tóc tai rũ rượi, tôi lại thấy mê mệt không chịu nổi, thậm chí còn quyến rũ hơn khi tóc tai gọn gàng.
Sau màn khơi mào đầy thuốc súng từ Uyển My, Tuyết Mai dường như choáng ngợp. Nàng không còn giữ được vẻ hồn nhiên, tinh nghịch thường ngày, thay vào đó là biểu cảm khó hiểu, nhăn nhó không vừa lòng. Tôi cố gắng nhướn mày nhìn sang bên cạnh xem Tuyết Mai có vấn đề gì không, nhưng thay vì hỏi thẳng, tôi chỉ thấy ánh mắt buồn pha chút hoảng sợ từ cô bé.
- Chép bài giúp tôi đi Phong, tự dưng nhức đầu ghê, chắc nghỉ chút xíu!
Cuối cùng, sau hồi án binh bất động, Tuyết Mai cũng bất ngờ tham chiến, nhưng động thái này chẳng giống người chủ động tấn công. Cô bé trông mệt mỏi thật, mặt xanh xao dữ lắm. Đòn của Uyển My dường như đã knockout luôn rồi chẳng chơi:
- Ờ… chờ…
- Chép dùm mình nhé Phong, mình cũng mỏi tay quá, hì – Uyển My chìa tập vở ra, đồng thời nhìn thẳng về phía Tuyết Mai bằng ánh mắt lạnh như băng.
Và rồi, ngày này đã đến. Dù tôi chưa bao giờ dám nghĩ về nó quá lâu, nhưng nó đã phá tan cửa và tìm đến mặt tôi. Thật tình, tôi chưa bao giờ tưởng tượng ra mình sẽ rơi vào tình huống éo le như vậy. Uyển My thương tôi, điều này ai cũng biết, nhưng Tuyết Mai nghĩ gì về tôi, tôi chẳng rõ. Chỉ là mối quan hệ bạn bè bình thường. Dẫu có hàng ngàn lý do, tôi cũng chẳng thể thoát khỏi địa ngục trần gian ngay lúc này. Bởi không thần thánh nào dám đứng giữa hai bên như tôi.
Tôi không muốn làm mất lòng bên nào, nhưng tôi thừa hiểu mình phải đứng về phía Uyển My. Ấy thế nhưng, Tuyết Mai trông cũng tội nghiệp, bởi nàng chưa hiểu nổi đối thủ của mình là ai. Tôi không thể gió chiều nào theo chiều ấy, bởi Uyển My làm vậy chẳng có gì sai.
“Nghĩ đi Phong, nghĩ đi, làm cách nào để vừa không khiến Uyển My phật ý, vừa có thể từ chối được Tuyết Mai một cách nhẹ nhàng nhất.”
Đầu óc tôi căng ra như cọng dây cáp treo khi được đi du lịch Nha Trang. Tôi chẳng thể nghĩ ra phương thức nào vẹn toàn. Nhưng rồi, tôi bất chợt nhận ra một điều, và điều đó đã cứu mạng tôi. Lần này, tôi lại phải cảm ơn… Tuyết Mai:
- Ờ… thì… ủa mà Mai chép gần xong rồi này, lát nữa nghỉ tôi đưa tập cho mượn viết nốt, còn để tôi giúp… Uyển My đã, chưa có chữ nào nè!
Tôi lật đại một trang vở của Uyển My lên, rõ ràng chẳng có chữ nào. Nàng có quan tâm gì đến học hành đâu, lên đây chỉ để gây thù chuốc oán với Tuyết Mai. Hơn nữa, vở cũng là của tôi, nàng có mang theo cái gì đâu. Câu trả lời của tôi có thực sự làm hài lòng hai người hay không, tôi không biết, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó hơi cấn cấn.
- Ừm.
Tuyết Mai gật đầu gọn lỏn, không hó hé thêm gì. Có lẽ nàng chấp nhận sự sắp xếp đó, bởi không còn cách nào khác. Uyển My nhìn tôi bằng ánh mắt tích cực hơn lúc ban nãy, dù rằng nàng vẫn không nở nụ cười.
- Thông minh đấy!
Uyển My ghé sát vào tai tôi thì thầm. Tôi biết việc mình dám nghĩ đến người con gái khác là hành động không thể dung thứ. Bởi vậy, tôi đều phải đứng về phía Uyển My, nhất là trong những ngày nàng còn ở Việt Nam. Nhưng sau khi Uyển My trở về Mỹ, tôi sẽ không thể đong đưa cùng Tuyết Mai nữa. Tôi có thể ngu ngốc, khờ khạo, chứ không thể mang trên vai hai tiếng “sở khanh” được.
Suốt từ lúc đó đến khi kết thúc tiết học, Tuyết Mai hoàn toàn không có động thái nào, ngay cả liếc nhìn tôi cũng không. Nàng chỉ lặng yên nhìn lên màn hình máy chiếu, vô hồn, vô cảm. Uyển My cũng vậy, vẫn lạnh tanh như ban đầu, nhưng đã chỉnh trang tóc tai gọn gàng, báo hiệu đã sẵn sàng ứng chiến.
Ngay khi tiếng chuông reo vang, báo hiệu tiết 1 kết thúc, Tuyết Mai nhanh chóng rời khỏi chỗ ngồi, đi một mạch về phía cầu thang bộ. Tôi đoán nàng xuống căn tin mua gì đó để giải tỏa căng thẳng, bởi chẳng cô gái nào có thể ăn vặt như Tuyết Mai. Dẫu vậy, cô bé vẫn thơm thảo, luôn chia sẻ với tôi:
- Xinh đấy nhỉ? – Uyển My hỏi bâng quơ.
- Gì… gì… xinh?
- Thì đó, bạn nữ tóc xoăn của bạn kìa! – Nàng nhìn tôi bằng nửa con mắt.
- Hic, tha cho anh, anh chỉ sợ em… hiểu lầm thôi, nên mới… - Mặt tôi lúc này đã như bún thiu.
- Hiểu lầm? Đâu, mình nghĩ mình hiểu đúng đấy chứ?
Thái độ của Uyển My lúc này chẳng khác gì cảnh sát đang tra tấn tinh thần phạm nhân. Nàng vờ như không biết gì, nhưng thực ra đã nắm trọn tình hình:
- Xinh cách mấy cũng không bằng Uyển My của anh được – Tôi cố gắng vớt vát.
- Mình không dám, mình làm gì mà cười duyên như thế được.
Từng lời nói của Uyển My giống như từng mũi dao khẽ chọc sâu vào trái tim đang quặn thắt của tôi, thật đau đớn nhưng cũng thật tàn nhẫn:
- Thôi mà… anh xin lỗi… tại vì tụi anh cũng nói chuyện khá… thân, nên sợ em hiểu lầm, anh mới… không dám để em đến lớp… hic hic… tha cho anh đi…
Tôi ủ dột, mặt dài ngoẵng, thành khẩn chắp tay van xin đại tiểu thư tha mạng:
- Mình cấm bạn nói chuyện với con gái bao giờ?
- Thì… Ái Quyên kìa! – Tôi lắc đầu nhìn về phía Ái Quyên.
- Đừng có đánh tráo khái niệm, việc đó khác, bạn thừa biết lý do vì sao mà?
- Thì anh… chỉ là… sợ em buồn nên…
- Thế thì bạn nên sợ đi, vì mình đang rất khó chịu, và mình sẽ không bỏ qua chuyện này đâu!
“Đùng!!!!!”
Một tiếng sét đinh tai nhức óc vang lên ngay khi Uyển My quả quyết về hành động của mình. Tôi là phận nô tài thấp bé, không đủ tuổi để nói chuyện với nàng, nhưng nếu đủ tuổi thì cũng sẽ bị dập tắt trong nháy mắt. Từ đầu đến giờ, tôi chưa bao giờ thấy Uyển My tức giận ra mặt như thế. Trước đây tôi cứ nghĩ chỉ có ba của nàng mới có áp lực khủng khiếp như thế, giờ mới biết Uyển My còn kinh khủng hơn gấp mấy lần.
Giữa lúc tình hình chiến sự vô cùng căng thẳng, Uyển My không ngần ngại bộc lộ nó ra ngoài. Đám bạn phía sau không dám lân la hỏi thăm, bởi ai cũng hiểu rằng, việc Uyển My ra tay đánh phủ đầu là điều sớm muộn sẽ xảy ra. Ai nấy đều cảm thấy run sợ trước uy quyền dữ dội của nàng. Còn về phần Tuyết Mai, nàng không làm gì sai, rõ ràng là không biết Uyển My là bạn gái của tôi, vậy nên vẫn chủ động tiếp chuyện và đối xử với tôi như thường lệ. Dẫu vậy, tôi vẫn cảm thấy thương cho Tuyết Mai, bởi nàng không xứng đáng phải nhận màn “tra tấn” vừa rồi.
Một lát sau, khi chỉ còn khoảng đôi phút nữa là vào tiết tiếp theo, Tuyết Mai mới lò dò từ bên ngoài tiến vào, trên tay nàng là một chai Sting dâu mới uống được 1/4. Ngay khi bước vào, mọi ánh mắt đều hướng về nàng, nạn nhân tội nghiệp vừa bị Uyển My hành hạ dã man. Dẫu theo lời Uyển My nói, đây mới chỉ là sự khởi đầu.
Tuyết Mai cố gắng tự nhiên hết mức, nàng nhìn tôi cười duyên dáng như mọi lần, trước khi đẩy chai Sting về phía tôi:
- Cậu uống không? Tôi uống không hợp lắm!
- Ờ… không… không… cậu uống đi, tôi không thích… Sting…
Tôi bối rối, lắc đầu nguây nguẩy, không ngờ rằng mọi thứ đã nằm trong kế hoạch của người ấy:
- Vậy, Uyển My, bạn uống nước không, mình… ối… thôi chết, mình lỡ tay… bạn có sao không?
Và rồi, mọi chuyện trở nên rắc rối không tưởng. Tuyết Mai loạng choạng ngã dựa hẳn vào người tôi trước khi chai nước ngọt đỏ thẫm tưới trọn vẹn lên chiếc áo ngọc trai của Uyển My. Tôi nhanh tay chụp lại chai nước, khiến nó chưa kịp trút toàn bộ. Nhưng tôi đủ tinh ý để nhận ra, thái độ của Tuyết Mai hoàn toàn không bình thường. Nếu nói rằng những gì nàng làm là hoàn toàn nằm trong tính toán, chắc không ai dám phản đối, bởi chẳng lý gì vừa đấu đá nhau, bây giờ đã mời nhau uống Sting được.
Và khi chai Sting đổ lên người, tôi biết sẽ vừa dính vừa ngứa, lại thêm mùi dâu khó chịu cứ nức nở khắp lỗ mũi. Nhưng quan trọng nhất, cái màu đỏ đáng chết đã vấy bẩn lên chiếc áo xinh đẹp của đại tiểu thư nhà tôi. Nhưng mọi thứ chẳng còn quan trọng nữa, bởi sấm chớp đã bùng nổ:
- Mình xin lỗi… Uyển My ơi… bạn có sao không… mình vô ý quá! – Tuyết Mai nói như lo lắng.
Uyển My nhất thời cũng không định thần kịp sau màn phản công bất ngờ của Tuyết Mai, nàng bần thần mất vài giây:
- Ừ… không sao đâu Mai, lỡ tay thôi mà, hì!
Đám đông phía dưới kinh ngạc, không thể tin nổi diễn biến kinh hoàng của hiệp 2. Một cuộc lội ngược dòng không thể ngoạn mục hơn. Ngôn từ bất lực nhường chỗ cho bạo lực, dù rằng hai cô gái vẫn chưa động tay động chân.
Nhưng Uyển My không phải Ái Quyên, nàng chưa bao giờ để chuyện chìm xuống êm ấm. Ngay khi lời động viên của nàng vừa thốt ra không được 5 giây, biến cố lại đến. Uyển My giật lấy chai nước từ tay tôi, đứng dậy khoan thai đưa về phía Tuyết Mai, người đang ngồi cạnh tôi nhưng chưa có động tĩnh, không quên nở nụ cười quen thuộc:
- Hì, còn một ít nè, Mai uống nốt đi kẻo lại đổ ra người khác nữa hen!
- Mình… cảm…
Và không để cho Tuyết Mai kịp nói hết câu, Uyển My đã trực tiếp cầm lấy chai nước và… dốc ngược nó xuống, đủ để phân nửa còn lại đổ hết lên người của Tuyết Mai, một cách công khai và trực diện hơn bao giờ hết. Và vì Tuyết Mai vừa ngã tựa vào người tôi, thành ra khi Uyển My làm vậy, tôi cũng gián tiếp… ăn đạn, nước liếm sạch sành sanh vào bên vai áo và nửa quần của tôi. Động thái quá đanh đá của Uyển My lần này chính xác là một đòn knockout hạng nặng, nhắm thẳng vào Tuyết Mai và đích thân thông báo lời tuyên chiến.
- Ôi, mình xin lỗi nhé, Tuyết Mai ơi, bạn không sao chứ? Mình vô ý quá! – Uyển My lặp lại câu nói ban nãy của Tuyết Mai.
Trái với vẻ mặt lo lắng của Tuyết Mai ban nãy, lần này Uyển My thậm chí còn không thèm thể hiện hối lỗi. Nàng hiên ngang đứng nhoẻn miệng cười đầy tự tin và thách thức, không biểu lộ bất cứ cảm giác nào. Và nạn nhân lần này lại đổi sang cho Tuyết Mai, thế trận xoay chuyển thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Giữa cái lạnh se của buổi sáng mưa phùn ở Sài Thành, có một chai Sting dâu làm ướt ba con người cùng một lúc. Và chính chai Sting ấy sẽ là điểm khởi đầu cho một trận chiến không thể tưởng tượng được ở phía sau.
“Cộp”
Bàn dân thiên hạ xác nhận, ngày 15/03/2019, tôi Phạm Thanh Phong, nạn nhân của bạo hành học đường, mạnh dạn tuyên bố: trận đại chiến Uyển My – Tuyết Mai chính thức bắt đầu!!!
Đề xuất: Hành trình lấy vợ =)))