98. Chương 98: Những.day nắng gió

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 98: Những.day nắng gió

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau cơn ác mộng kinh hoàng đêm qua, may mắn thay vì tâm trí đã quá mệt mỏi, tôi vẫn có thể ngủ ngon suốt đêm cho đến sáng, và thật may mắn là tôi không gặp lại giấc mơ kỳ quái đó lần nào nữa. Mẹ tôi hay nói tôi vô tâm, sống hời hợt, đơn giản vì mẹ ngủ tỉnh táo lắm, còn tôi chỉ tỉnh giấc khi bom nổ hay những cơn ác mộng như đêm qua. Nhưng bây giờ tôi mới hiểu, đó có thể là khả năng trời phú cho mỗi người, ai cũng khác nhau. Tôi ngủ rất dễ, rất say, còn mẹ tôi thì khó ngủ, tỉnh táo ngay cả khi ngủ, chỉ cần tiếng động nhỏ là bà tỉnh giấc. Hồi nhỏ, mỗi lần trốn nhà đi chơi đêm, tôi thường bị phát hiện vì camera của mẹ quá nhạy, tiếc quá.
Dù đêm qua trải qua giấc mơ không vui, nhưng tôi cũng ngủ đủ giấc, nên tạm ổn. Vừa mở mắt, tôi đã nhận được tin nhắn từ Uyển My. Lần này, cô ấy không gửi tin nhắn thoại mà gửi video kèm lời nhắn:
- "Bảo Bối ngủ chưa? Em về đến nhà rồi, đi ngủ một chút rồi dậy ăn uống sau, mệt quá, tạm biệt nhé!"
Uyển My kết thúc video bằng một nụ hôn gửi đến camera và tiếng cười khúc khích. Cô ấy trông rất vui vẻ và hài lòng với chuyến đi, thế cũng tốt.
Hít một hơi thật sâu, tôi vươn vai bước ra ban công tận hưởng những tia nắng ấm áp buổi sáng. Lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận được sự trong lành của bình minh, dù chỉ cách tôi vài bước chân mỗi sáng. Có thức đêm mới biết đêm dài, có dậy sớm mới hiểu cảnh mặt trời mọc là tuyệt vời nhất, dù ở nhà tôi chỉ nhìn được một phần vì bị che khuất bởi những tòa nhà đối diện. Lên tầng thượng sẽ rõ hơn, nhưng tôi hơi lười, nên xem vậy đủ rồi.
Trên đường đến trường, tôi quên mất chuyện đêm qua. Mẹ tôi từng hé lộ một sự thật đáng ngờ rằng, đêm tôi thấy Uyển My khóc bên cạnh mình, đó là thật, nhưng lý do vì sao, tôi vẫn chưa đoán ra. Đến tận cổng trường, tôi mới sực nhớ ra, nhưng không kịp suy nghĩ, vì ngay lúc đó, tiếng xe phân khối lớn ở phía sau lao vào, xé gió khiến tim tôi như ngừng đập:
- "Con mẹ… thằng nào chạy xe thế này?"
Tôi bật ra tiếng chửi, nhưng không quá tục tĩu. Khi định thần lại, tôi nhận ra kẻ gây án chính là:
- "Gruuu, Tuyết Mai!!!" – Tôi nhìn thẳng vào mặt cô ấy, hét lớn khiến cô ấy run sợ.
- "Hả? Gì vậy Phong?"
Cô ấy chỉnh lại quần áo rồi tiến đến, cười khúc khích. Dáng người nhỏ bé như cục kẹo nhưng thích chạy xe to tướng, lại còn nổ máy ầm ầm, thật ghét.
- "Sao vậy?"
- "Sao mà khỉ? Chạy xe thế à?"
- "Ơ… vẫn chạy thế mà?" – Cô ấy tròn mắt, giả vờ ngây thơ.
Hôm nay Tuyết Mai mặc quần jogger đen và áo sơ mi tối màu, kết hợp với làn da trắng như trứng gà bóc và nụ cười tươi tắn, vẫn vô cùng cuốn hút.
- "Nói còn cãi?" – Tôi giơ tay dọa.
- "Ơ… định đánh người ta?"
- "Ơ ơ… cứng đầu, lần sau chạy xe đàng hoàng đấy, lần nữa… tịch thu xe!"
Tôi hừ nhạt rồi quay đi, bỏ mặc Tuyết Mai chạy theo sau, cô ấy biết lỗi lắm:
- "Phong ơi, chờ Mai với!"
Trái ngược với suy nghĩ của nhiều người, tôi và Tuyết Mai không những không cãi nhau sau màn va chạm mà còn thân thiết hơn trước. Dĩ nhiên, chỉ dừng ở mức bạn bè, vì tôi tự nhủ không được rung động trước cô ấy, dù vẻ ngoài xinh đẹp và nụ cười hút hồn.
Trường tôi là trường bình thường, nhưng về hoạt động giải trí, ca hát, nhảy múa, tổ chức sự kiện thì đứng đầu cả nước. Ngay từ khi chưa vào trường, tôi đã mê hoặc bởi tấm poster quảng cáo buổi hòa nhạc mùa hè với sự xuất hiện của Sơn Tùng MTP, một ca sĩ tài năng, thông minh, giỏi giang, cùng năm sinh với tôi. Ngoài âm nhạc, trường còn tổ chức nhiều hoạt động thể thao và văn nghệ. Lần này, đến lượt đá bóng.
Tôi là người thích thể thao, chơi được nhiều môn, nhưng thích nhất là võ và đá bóng. Lớp tôi nhiều con trai, nhưng không nhiều người tham gia đá bóng, thành ra mỗi lần rủ cũng vất vả:
- "Như mọi người đã biết…" – Thằng Linh đứng giữa lớp, hô to.
- "Biết mẹ gì đâu?" – Tiếng la lớn từ dưới vọng lên.
- "À thì như mọi người… sắp biết, tuần này trường tổ chức giải bóng đá, sân 5, sân 7, sân 11. Lớp mình tham gia bất cứ giải nào, nhưng phải tham gia ít nhất một."
Ngay sau khi Linh vừa dứt lời, lớp vang lên bàn tán xôn xao, nhất là nhóm của Tuấn đá, dù học dốt nhưng chơi nhiệt tình:
- "Quẩy em ơi, sợ gì thằng nào, để anh làm đội trưởng!"
Tuấn đá leo lên bàn, vỗ ngực tự hào:
- "Chú nào muốn về dưới trướng anh thì giơ tay để anh lựa chọn!"
Nó gào rú, vỗ tay bôm bốp giữa thanh thiên bạch nhật, mặc cho ánh mắt soi mói của mọi người, nhất là mấy thằng mới chuyển trường, nhìn nó như con khỉ đột xổng chuồng.
- "Mày mà đội trưởng cái cục cứt à, cút xuống cho tao!"
Thằng Đức xuất hiện, gạt phắt bài diễn văn của Tuấn đá, chạy về giữa bảng, hét lớn:
- "Xin giới thiệu, tôi là Minh Đức, đội trưởng đội 14205. Ai muốn gia nhập, tôi sẽ thu nạp hết!"
Bài nói của Đức có sức thu hút hơn hẳn, nên vài thằng lao lên ghi danh:
- "Ô kê, tốt lắm!"
Đức vỗ đùi hài lòng, ghi tên từng thằng lên bảng:
- "Đức, Tuấn, Phương, Quốc, Linh, Minh, Thành, Duy… 8 thằng rồi, 2 thằng nữa đi cho đủ!"
- "Còn ai tham gia không?" – Linh hỏi.
- "À quên, bạn thân tôi, đá mày!" – Đức nhìn tôi cười.
- "Dẹp, mệt bỏ mẹ, đá toàn thua đá cái gì?"
Tôi bỏ ngoài tai lời động viên, tỏ ra không muốn tham gia. Đội lớp tôi đá chỉ để vui, không có chiến thuật, kỹ năng, đá ức chế lắm. Tôi là người cay cú ăn thua, nếu thua sẽ chửi cả đội, già trẻ lớn bé không cần biết. Và để có thể chửi được, tôi phải là nhân vật chủ chốt trong đội. Tính tôi từ nhỏ đến giờ vậy, không chơi thì thôi, đã chơi phải chơi giỏi, không chửi được thì tự gánh đội.
- "Nhanh mọi người, 1 bạn nam nữa, chiều nay lớp mình đá luôn!"
Linh sốt ruột, nhưng giải đấu tổ chức gấp quá, sáng đăng ký chiều đã thi đấu:
- "Mẹ gì mà sáng đăng ký chiều đã thi đấu rồi Linh?" – Tôi quắc mắt.
- "Không anh, tại em… quên mất, chứ có thông báo từ mấy ngày trước rồi, hehe!"
- "1 cháu nữa là xong, alo alo!"
Đức sốt ruột, gọi mãi không có thằng nào đứng lên. Đội hình đã hết, đá sân 7 cần 9 thằng, nay chỉ 10, trong đó 2 dự bị, chắc sẽ chết ngạt.
- "Ờm, mình nữa nhé!"
Tiếng nói ồm ồm từ góc lớp, một thằng đẹp trai, da ngăm đen, phong trần đứng lên, tiếng reo hò của tụi con gái vang lên. Trời, thằng này ở đâu ra vậy:
- "Tuyệt vời, anh bạn tên gì?" – Đức hỏi.
- "Ờm, mình tên Hoàng Long!" – Nó cười tươi rói.
- "Ô kê, Long đại hiệp, đủ 10 thằng rồi, chiều nay mấy giờ chiến?"
Đức phấn khích, khác hẳn với bộ dạng ủ dột trước đây. Đội hình đã đủ, chiều nay 15h đá:
- "Chiều nay lớp mình đá lúc 15h, sân do Linh nhắn trên group. Khai mạc nên nhiều thầy cô đến xem, cố gắng có mặt cổ vũ nhé, các bạn nữ!"
- "Các bạn nữ bớt thời gian đến xem anh em tụi tôi hành hạ bọn đối thủ nhé. Tôi sẽ khao nước tất cả lớp nếu thắng!"
Tiếng hò reo vỗ tay rôm rốp vang lên. Chỉ có Tuấn đá không hào hứng, vẫn cay cú vì mất chức đội trưởng. Ở đời, đâu phải muốn là được. Đức đá bóng giỏi, hổ báo cáo chồn, cứ va chạm là lao vào túm cổ trọng tài.
- "Vậy chốt 15h nhé, giải này đá nhiều đội, có khi 1 tuần 2 trận. Nếu tụi mình hạng 3, thầy Hoàng Anh sẽ đãi cả lớp nhé! Nhớ mặc đồng phục đá banh nhé!"
- "Oke, đã rõ!"
- "Quẩy anh em, để tao trổ tài!"
- "Tao không đá được, phải đi nhận Quả Bóng Vàng ở Pháp, hây dà!"
Những màn chém gió kinh điển của lớp tôi. Đức và Tuấn đá, dù đá dốt nhưng chửi nhau khỏe.
- "Vui quá ha, hì hì!" – Tuyết Mai cười toe, khoe răng khểnh.
- "Chiều có đi xem không?" – Tôi nheo mắt.
- "Xem chứ, đã hứa đi cổ vũ cho Phong mà!"
- "Mắc gì… cổ vũ tôi?"
Tôi tự nhiên ngượng ngập, sao tự nhiên cô ấy lại nói chuyện dịu dàng với tôi thế:
- "Tại vì Phong… đẹp trai, chắc chắn sẽ đá hay, hihi!"
Quá sốc trước câu trả lời ngọt ngào của Tuyết Mai, tôi đỏ mặt quay sang bên cạnh, hít thở sâu để điều tiết nhịp tim:
- "Đùa đó, có gì đâu mà ngại, lạ ghê?" – Tuyết Mai đánh nhẹ vào vai tôi.
- "Nè… nè… bớt đùa kiểu đó đi, ghê chết đi!" – Tôi lùi ra xa.
Tuyết Mai quay sang nhìn tôi, cười tít mắt, đưa hai ngón tay tạo hình chữ V:
- "Ai thèm, làm như quý hóa lắm!"
- "Ờ, thì không thèm thì… thôi, chắc đây… thèm?"
- "Không nói chuyện với Phong nữa, Mai ôn bài đây!"
Tuyết Mai quay ngoắt, chuẩn bị vào học. Tiết đầu lý thuyết, tiết hai thực hành cùng môn.
- "Ơ… balo của Mai đâu rồi?"
- "Gì? Balo gì? Nãy thấy để trên bàn mà!" – Tôi nghi ngờ.
- "Đâu có đâu, hức, quên mất tiêu rồi!"
Tuyết Mai bĩu môi, mặt lộ vẻ buồn, thất vọng:
- "Hôm nọ hứa mang vở lên cho thầy kiểm tra bài cũ mà, nay chắc lại bị 0 điểm nữa, hức hức…"
Cô ấy khóc mếu, nhưng chẳng có giọt nước mắt nào, tôi vẫn thấy tội tội:
- "Cho chừa cái tội… hay quên, lấc ca lấc cấc!"
- "Tại người ta… mải đi học đúng giờ quá nên quên chứ bộ!"
Tôi lắc đầu, nhưng sự thật là tôi có thấy cô ấy mang balo, lúc cô ấy chạy xe vào bãi gửi xe.
- "Mà nãy thấy có đem theo mà?" – Tôi hỏi gặng.
- "Mai không nhớ, huhu, tiêu rồi, chưa kịp ôn bài nữa!"
- "Xuống dưới xe kiểm tra xem!"
- "Giờ mà chạy xuống… chắc tiêu luôn, hic…"
Vừa mở miệng kêu “tiêu” thì thầy Thái đã tiến vào lớp, cười thân thiện bên cạnh khuôn mặt bí xị của Tuyết Mai. Hôm nay tâm trạng tôi yên bình, không đành lòng nhìn cô bạn đáng yêu này bị phạt, nên quyết định xuống tìm balo cho cô ấy:
- "Thôi, ngồi đó ôn bài đi, để tôi xuống dưới tìm cho!"
- "Nhưng… vào lớp rồi, thôi kệ đi Phong, để Mai xin thầy bữa khác…"
- "Cứ học đi, để thầy kiểm tra, đã nói để tìm cho mà cứ bướng vậy?"
- "Ưm… vậy cảm ơn Phong…"
Cô ấy lí nhí nhìn tôi với vẻ biết ơn, nhưng vẫn bẽn lẽn. Sao cô ấy thay đổi chóng mặt thế:
Sau khi thương lượng với thầy Thái để điểm danh trước, tôi lao xuống bãi gửi xe. Giờ vào học, chỉ còn vài sinh viên, nhưng vẫn chen chúc mệt mỏi. Sau khi leo thang bộ mệt đứt hơi, tôi tìm được xe của Tuyết Mai, một chiếc phân khối lớn to tướng, đen thui, nổi bật giữa rừng xe.
Nhận ra chiếc balo của cô ấy đeo trên tay lái, tôi chen lấn lấy nó ra, nhưng trượt tay, balo rơi xuống, kẹt ở đầu xe. Bất chợt, tôi nhận ra dấu vết quen thuộc: cánh hoa bông giấy. Cũng như lần tôi trốn Uyển My sang gặp bố cô ấy, bị cô ấy bắt thóp.
Tôi đặt câu hỏi: liệu có phải Tuyết Mai đã xuất hiện tại nhà Uyển My không, hay chỉ là trùng hợp? Mấy hôm trước, tôi có thấy cô ấy đi vào nhà Uyển My, nhưng không chắc chắn. Tôi tạm giữ nghi vấn đó.
Trở về lớp, tôi đưa balo cho Tuyết Mai:
- "Đi học mang két sắt theo hay gì mà nặng thế?"
- "Hihi, Mai mang nhiều sách vở thôi, không nhớ môn nào, đem hết cho chắc!"
Cô ấy cười khúc khích:
- "Cảm ơn Phong nhé, lát Mai mua nước cho!"
- "Khỏi đi, kiểm tra bài cũ chưa?"
- "Kiểm tra rồi, thầy cho 8 điểm nè, hì hì!"
Tuyết Mai khoe điểm 8, tôi khen giỏi, cô ấy cười hì hì, học bài cả đêm. Tôi bỏ qua chuyện cô ấy, quay về suy nghĩ về Uyển My.
Uyển My giờ này chắc đang ngủ, tôi chưa tiện hỏi thăm. Tôi sẽ phân tích: việc cô ấy về Việt Nam thăm tôi có phải ngẫu nhiên không? Có sự kiện đám cưới anh họ cô ấy, dù không gặp thường xuyên nhưng vẫn tham dự. Cảm giác không ổn ở đám cưới: cô ấy ngồi cạnh tôi khi tôi ngủ, khóc lóc, rồi khi nhắc đến anh họ, cô ấy đánh trống lảng. Và mối liên hệ giữa Uyển My và Tuyết Mai: tôi nghi ngờ hai người có điểm chung, nhưng chưa rõ. Tổng hợp, tôi cảm thấy bất an, như Uyển My đang chuẩn bị sẵn sàng cho tôi trước một cơn bão sắp đến. Từ việc gửi tôi cho Ái Quyên đến việc hòa giải tôi và Trí, mọi việc đều đáng nghi. Tôi không đủ can đảm để nghĩ đến việc cô ấy rời xa tôi mãi, vì không thể tìm ra lý do. Hàng trăm câu hỏi xuất hiện trong đầu, tôi không thể giải đáp, chỉ lo lắng mơ hồ.
Tôi lấy điện thoại nhắn tin Uyển My:
"Tối nay mình nói chuyện chút nhé, anh chờ."
Không đợi trả lời, tôi thở phào, hy vọng tối nay sẽ nhận được câu trả lời mong đợi.
Trưa hôm ấy, sau buổi học không căng thẳng, tôi chạy về nhà tránh cái nắng ban trưa, hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ Uyển My. Suốt từ khi nhắn tin đến khi ăn cơm xong, tôi không dám mở điện thoại. Tôi không hiểu mình lo lắng điều gì, nửa muốn biết câu trả lời, nửa sợ không được đồng ý. Cuối cùng, Uyển My chưa xem, có lẽ cô ấy vẫn ngủ. Chuyến đi xa mệt mỏi, cô ấy cần nghỉ ngơi.
Đúng 2h45 chiều, tôi có mặt ở sân bóng với hành trang chuyên nghiệp. Dù thường lười mang giày, nhưng hôm nay sẽ thi đấu nghiêm túc. Tôi tìm thấy Linh và các bạn.
- "Đá với lớp nào vậy Linh?"
- "Bọn 14203 đó anh!"
- "Lớp nhỏ Ngân à?"
- "Ừa đúng rồi!"
- "Sao gặp bọn đó hoài vậy? Mày sắp xếp không đấy?"
Linh cười khoái trá:
- "Thì cũng… có chút tác động, hehe!"
Tôi nhìn theo Linh, thấy Thanh Ngân đang nói chuyện với Ái Quyên, và thằng Trí ngồi cạnh Ái Quyên, khiến tôi tức muốn nổ đom đóm mắt. Dù Thanh Ngân và Trí hợp nhau, nhưng tôi vẫn bực mình khi thấy Ái Quyên bên cạnh Trí.
- "Sao lại có thằng chó kia ở đây, lớp nó không đá à?"
- "Lớp thằng cha Trí ngày mai mới đá, ổng chở Ái Quyên mà!"
- "Đệt!"
Ái Quyên và Thanh Ngân chào tôi xã giao, còn Trí chỉ gật đầu chào rồi quay sang chỗ khác. Bộ thằng này uống thuốc quên uống nước hay gì:
Tôi đang định hỏi Linh thêm thì nó đã sang chỗ Thanh Ngân. Đang tức muốn nổ mắt thì tiếng máy xe ầm ầm vang lên, mọi người quay nhìn về phía ngoài. Tuyết Mai tiến vào bằng chiếc phân khối lớn của mình.
Khi cô ấy tháo mũ bảo hiểm, thấy tôi, nở nụ cười quen thuộc, tôi đã có cảm giác không lành:
"Trời ơi, cái cảm giác đáng ghét ấy, lại đến nữa hay sao đây?"
Đề xuất Tiên Hiệp: Kiếm Lai [Dịch]