Em Thật Là Thơm
Chương 13: Tắt đèn
Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đông Thanh là Các chủ Mạc Ưu Các, tên thật là Chu Quân Duyên.
Hắn vốn là con trai duy nhất của Các chủ tiền nhiệm Chu Tiêu. Năm tuổi, hắn bị kẻ thù của tổ chức bắt cóc, nhưng vì không có khả năng tự vệ, hắn đã bị Mạc Ưu Các vứt bỏ, bọn họ nhẫn tâm bỏ mặc đứa trẻ năm tuổi đáng thương.
Chính vì vậy, kẻ thù căm ghét hắn. Đông Thanh liều mạng, dốc hết sức lực, nhân lúc bọn chúng không để ý mà chạy trốn. Có điều, tránh được miệng hổ lại rơi vào hang sói, hắn lại bị rơi vào tay lũ buôn người và bị ép phải đi ăn xin.
Hắn luôn nuôi ý định bỏ trốn, nhưng lũ buôn người không dễ bị lừa gạt. Mỗi khi bị bắt lại, hắn đều bị đánh đập dã man. Thất bại liên tục khiến Đông Thanh dù lòng chết lặng, nhưng hắn vẫn kiên quyết không từ bỏ.
Mãi cho đến một ngày, cơ hội trốn thoát mà hắn chờ đợi đã tới, nhưng hắn chợt nhận ra rằng, hắn không còn nơi nào để trở về.
Thế rồi, Đông Thanh gặp được Túc Yểu.
Mười năm yên bình trôi qua nhanh chóng, có người tới tìm Đông Thanh, thỉnh cầu hắn trở về Mạc Ưu Các. Chu Tiêu bệnh nặng liệt giường, nội bộ Mạc Ưu Các đấu đá dữ dội, như rắn mất đầu trong chốc lát. Lúc này, Chu Tiêu mới chợt nhớ ra mình còn có một đứa con trai.
Chu Tiêu thừa sức biết Đông Thanh chưa chết, thì đã sao? Chưa đến lúc cần dùng quân cờ, làm sao có đất dụng võ?
Đời trước, Đông Thanh không muốn xa Túc Yểu, kiên quyết không về Mạc Ưu Các.
Nào ngờ, Túc Yểu chết đi, chính vì hắn không đủ năng lực để bảo vệ nàng.
Đông Thanh vẫn nghĩ có thể sống an yên cả đời cùng Túc Yểu, nhưng sau khi sống lại, hắn hiểu rõ tình thế hiện tại.
Nếu hắn không mạnh mẽ, tất sẽ có nguy hiểm.
Sau khi Túc Yểu mất, Đông Thanh quay về Mạc Ưu Các, tìm đủ mọi cách đẩy Tần Hạo và Trương Vận Tâm lên vị trí cao, rồi ngay lúc họ sắp thành công thì đạp đổ họ một cú thật đau.
Đó là những gì bọn họ nợ Túc Yểu, dù Túc Yểu đã không còn nhìn thấy được nữa.
Đời này, hắn không muốn phải sống trong ân hận. Ngay cả trước khi có người đến tìm, hắn đã chủ động trở về nhận lại thân phận.
Chủ động quay về khác với được mời về, các nguyên lão trong Các không phục tùng hắn, nhưng Đông Thanh cũng chẳng cần bận tâm.
Đã không phục, thì làm cho họ phục!
Đông Thanh dùng thế mạnh như sấm sét để thanh trừng Mạc Ưu Các. Chưa đến nửa năm, toàn bộ Mạc Ưu Các đều phải cúi đầu trước hắn.
Hạ dược? Cưỡng bức?
Sao có thể không cho Tần Việt nếm mùi đau khổ tột cùng chứ?
Đông Thanh khẽ nhếch môi cười lạnh. Ngoài cửa sổ, trăng sáng vằng vặc, gió thổi hiu hiu ——
Trời trở lạnh rồi, phải mặc thêm đồ cho Niên Niên mới được.
*
Lúc Đông Thanh tới tìm Túc Yểu, nàng vừa dùng bữa tối xong.
“Đông Thanh thiếu gia.” Thiển Lộ hơi giật mình, rồi nhanh chóng định thần lại, hành lễ với Đông Thanh xong liền hiểu ý lui ra khỏi phòng.
Túc Yểu đứng dậy ôm eo Đông Thanh, vùi mặt vào lòng hắn: “Sao chàng tới muộn thế, chút nữa là thiếp phải về phòng rồi.”
Đông Thanh ngửi mùi hương mái tóc, hỏi nàng: “Ai nói ta sẽ đi?”
Túc Yểu nghe không rõ, ngẩng đầu nhìn hắn: “Gì cơ?”
“Tắm rồi à?” Đông Thanh không nhắc lại, hỏi nàng chuyện khác.
“Chưa tắm, đợi một lát cho tiêu cơm đã.”
“Trời lạnh rồi đấy, đừng tắm muộn nữa, dễ bị cảm lạnh lắm.”
“Ừm.” Túc Yểu ngoan ngoãn gật đầu, kéo cổ Đông Thanh xuống: “Đông Thanh, chàng thơm thế.”
“Ta chẳng ngửi thấy gì cả, chỉ thấy Niên Niên thơm thôi.”
Túc Yểu không tin: “Thiếp còn chưa tắm rửa đâu đấy, hôi chết đi được chứ, chàng lại khéo nói.”
“Thật mà, ta không nói đùa.”
Đôi mắt Đông Thanh thăm thẳm, siết chặt cơ thể mềm mại của Túc Yểu: “Vừa hay nàng chưa tắm, lát nữa sẽ không cần tắm lại nữa.”
“Hả? À…..”
Đông Thanh bế xốc Túc Yểu về giường, nàng sợ tới mức lắp bắp hỏi: “Chàng…. Chàng…. Chàng làm gì đấy?”
“Ta thấy đêm nay hơi lạnh, chúng ta phải ủ ấm cho nhau.”
“………”
“Vậy……Vậy…..Tắt đèn đi.”
Âm cuối lí nhí như tiếng muỗi kêu, Đông Thanh khẽ cười, ôm nàng thổi tắt đèn dầu, rồi trong bóng tối mò mẫm tìm đường lên giường.
“Niên Niên thẹn thùng, ta rất thích.”