14. Chương 14: Mật ngọt

Em Thật Là Thơm

Chương 14: Mật ngọt

Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Căn phòng bỗng chốc tối đen, Thiển Lộ đứng ngoài cửa, sững sờ trong giây lát, rồi bước đến gốc cây gần đó ngồi xổm: “Ổn rồi, mọi chuyện đều ổn cả rồi……”
“Ngươi thì thầm cái gì đấy?”
“……!!!” Thiển Lộ vội bịt miệng, cố nén tiếng hét thất thanh. Nàng trợn tròn mắt nhìn xung quanh, nhưng trời tối mịt, chẳng thấy gì cả, chỉ loáng thoáng nghe tiếng cây xào xạc trong gió.
Người nọ thở dài: “Ta ở trên đầu ngươi.”
Thiển Lộ ngẩng đầu, đập vào mắt nàng là một khoảng đen kịt, nàng suýt khóc vì sợ: “Ngươi đừng dọa ta, ta… ta… có thấy gì đâu!”
Hùng Nâu thầm thở dài, sờ mũi rồi nhẹ nhàng nhảy xuống, động tác không gây tiếng động, chỉ có vài tiếng cỏ bị dẫm khẽ khàng, không gian vẫn tĩnh lặng như trước.
Cuối cùng cũng nhìn thấy người, Thiển Lộ thở phào nhẹ nhõm, nhưng mắt vẫn ướt đẫm nước, hỏi Hùng Nâu: “Ngươi là ai? Sao lại nấp trên cây thế?”
Hùng Nâu: “Ta bảo vệ tiểu thư của ngươi.”
“Bảo vệ tiểu thư á? Tướng gia đưa đến đúng không?”
“Không phải.”
Hùng Nâu tỏa ra khí lạnh, nhưng Thiển Lộ lại không hề sợ hãi, nàng bỗng hiểu ra, gật đầu: “À, vậy ngươi là người của Đông Thanh thiếu gia rồi.”
“Ồ?” Hùng Nâu vốn tưởng Thiển Lộ rất ngốc, không ngờ nàng lại có suy nghĩ nhanh nhạy: “Sao ngươi lại nghĩ như vậy?”
“Biết thì biết thôi.” Thiển Lộ làm ra vẻ thần bí, nhưng thực ra nàng chỉ đoán bừa.
Trong mắt nàng, người yêu thương tiểu thư nhất, ngoài Thừa tướng ra chỉ có Đông Thanh, chẳng còn ai khác. Tất nhiên, nàng cũng chỉ là đoán trúng.
“Hừ, đồ ngốc.”
Thiển Lộ không để tâm Hùng Nâu mắng mình, hiếm khi có người nói chuyện cùng lúc gác đêm, đôi mắt nàng sáng rực trong bóng tối: “Trước đây ngươi cũng thường ở đây à?”
“Ừ.”
“Sau này cũng vậy sao?”
“…….Ừ.”
“Ôi, vậy sau này lúc gác đêm, ta không còn sợ nữa rồi, có người bên cạnh thật tốt.”
Trong đêm tối, Thiển Lộ không nhìn thấy vệt đỏ trên mặt Hùng Nâu, hắn khẽ đáp: “Ừm.”
Hai người vừa giới thiệu tên tuổi xong, bất ngờ nghe thấy tiếng rên rỉ từ trong phòng.
Hùng Nâu nhìn Thiển Lộ, may mắn là bóng đêm đã che giấu vẻ xấu hổ trên mặt cả hai.
Thiển Lộ cảm thán: “Đêm nay nhiều sao quá!”
Hùng Nâu: “Ừm.”
*
Trong phòng.
Đông Thanh lột sạch quần áo trên người Túc Yểu, nàng siết chặt chăn mềm, hai chân chống lên mở rộng trước mặt hắn. Bụng ngón tay chai sạn của hắn lướt trên bắp đùi thon gọn của nàng, cơ thể nàng run bần bật.
“Đông Thanh…..”
Đầu Đông Thanh vùi giữa hai chân Túc Yểu, sống mũi cao thẳng của hắn cọ xát vào miếng sụn nhô lên, rồi lại chạm vào hạt ngọc tròn cứng. Cái lưỡi to dày tách hai mép môi đỏ hồng, xông vào khe thịt khít khao, liếm láp từng tấc thịt ấm nóng nơi vật cứng từng lưu dấu.
Túc Yểu không dám siết chặt đường nhỏ, sợ kẹp phải lưỡi Đông Thanh. Nàng thở hổn hển, mặt đỏ bừng, mồ hôi túa ra đầm đìa.
Cái lưỡi dài miết chặt vách trong, nước xuân cuồn cuộn bị Đông Thanh nuốt sạch, như thể uống vẫn chưa đủ. Hắn liên tục đánh lưỡi lên cục thịt mềm nhô ra, sóng mật trào ra lũ lượt.
Túc Yểu bị hắn trêu chọc, đôi chân run rẩy, cơ thể mềm nhũn, như ngâm mình trong làn nước ấm, toàn thân mất hết sức lực. Dòng điện tê dại thấm vào xương cốt, truyền thẳng lên tim nàng.
Đầu lưỡi cần mẫn một lúc thì Túc Yểu lên đỉnh, khoái cảm mãnh liệt khiến nàng đờ đẫn, trước mắt trắng xóa một khoảng.
Hang thịt còn đang trút nước ào ạt, Đông Thanh đã thúc vào lút cán, tựa như con thuyền lớn lênh đênh trên biển cả, bỗng gặp mưa to gió lớn. Nhưng hắn không hề sợ hãi, mà càng thấy thách thức hơn.
Đông Thanh nghĩ, hắn muốn chinh phục nàng.
Gác hai chân Túc Yểu lên vai, một bên mặt hắn ngửi thấy hương hoa quế thoang thoảng từ chân nàng. Quy đầu thọc sâu vào nơi sâu hút, dịch trắng nhớp nháp trào ra sau mỗi cú nhấp, đó là trái ngọt của cuộc yêu.
Hắn thúc rất mạnh, nhưng không làm đau Túc Yểu. Ánh trăng lấp ló tỏa sáng dịu dàng, bụng dưới nàng gồ lên, lờ mờ hiện rõ hình cán ô, vừa cong vừa nhọn, trông hung hăng dữ tợn.
“Niên Niên, sướng không?”
Túc Yểu không thích nói chuyện khi làm tình, rất xấu hổ, thế nên nàng không gật cũng chẳng lắc, vài giọt nước mắt lăn dài trên má.
Đông Thanh cúi đầu mút khóe mi ướt át của nàng: “Sướng quá nên khóc ư?”
“Sao chàng… Sao chàng…” Túc Yểu muốn hỏi sao hắn có thể nói ra những lời phóng túng xấu xa như thế, học ở đâu ra, nhưng không tài nào thốt nên lời.
Bên dưới, những va chạm vừa nhanh vừa mạnh, cửa mình khít khao bị trứng dái trĩu nặng đập vào liên tục, đỏ bừng lên, tê dại lâm râm. Đáy lòng Túc Yểu ngập tràn khoái cảm, nhưng nàng vẫn khăng khăng khép chặt miệng.
“Niên Niên không thích nói, vậy nghe ta nói.”
Đông Thanh đè nghiến lên Túc Yểu, hai chân nàng gấp lại, ép chặt đôi bầu sữa nõn nà múp míp. Vật cứng nhuộm đẫm nước xuân trơn trượt trong suốt, nhấp nhô liên tục.
“Sau này, những chuyện Niên Niên không thích, Đông Thanh sẽ làm thay nàng, được không?”
Lời thốt ra không rõ ràng, lẫn trong hơi thở hổn hển nặng nề, nhưng Túc Yểu vẫn nghe trọn vẹn. Nàng nức nở ôm đầu gối, chịu đựng những cú thúc vũ bão của Đông Thanh.
“Được…..ưmm…..a….ư…..”
Đông Thanh càng thúc càng mạnh.
Chưa bao giờ như giây phút này, hắn mới thấu rõ sự khác biệt giữa nam và nữ đến vậy.
Bé con của Túc Yểu mềm mại, của hắn lại rất cứng. Mỗi lần hắn thúc vào, động nhỏ chật hẹp tưởng chừng khó đi đến chết, nhưng khi sự mềm mại ấm nóng bao chặt lấy, hắn lại thấy tất cả đều đáng giá.
Bé con của Túc Yểu tuyệt đẹp, của hắn lại rất xấu xí. Nhưng chính cái thứ xấu xí ấy, đâm thọc lung tung trong hang thịt, mang đến vô vàn sung sướng cho Túc Yểu.
Bé con của Túc Yểu rất thơm, của hắn thì tanh hôi. Đông Thanh không để ý những nữ tử khác thế nào, hắn chỉ biết, hương thơm của Túc Yểu khiến hắn mê mẩn, dù có nếm cả đời cũng không đủ.
Cửa mình sưng tấy vì những cú thúc, hai mép thịt đầy đặn len vào hang nhỏ chật như nêm, bị vật cứng chèn chặt, không thể tuột ra ngoài.
Đông Thanh nút mạnh lưỡi Túc Yểu, háng thúc xuống phầm phập, tấn công từ hai phía khiến Túc Yểu khóc nấc, nức nở: “Đông Thanh… A… Ưmmm…”
“Ta đây, Niên Niên.”
Đông Thanh bỗng như bị kích thích, lỗ sáo ngứa ngáy, gậy thịt đang cương cứng nơi hút hồn. Hắn thúc hông điên cuồng, gân xanh trên trán và trên tay nổi vằn lên ——
Túc Yểu không chịu nổi, cơ thể co giật, lên đỉnh cùng Đông Thanh.
Gian phòng nồng nàn mùi tình, Túc Yểu mê mệt, nằm vật vã trên giường, vẫn không quên lẩm bẩm: “Phải đi tắm…”
Đông Thanh dở khóc dở cười, “Phụt” một tiếng, rút gậy thịt vẫn còn cương cứng ra, lau qua người cho Túc Yểu, kéo chăn gấm che cơ thể nàng lại, rồi ra ngoài gọi Hùng Nâu.
Bên ngoài.
Hùng Nâu không dám động đậy, cúi đầu nhìn Thiển Lộ tựa vào mình ngủ say sưa, tiếng thở dài khẽ khàng hòa vào thinh không.
“Này, dậy đi…..”
Thiển Lộ mơ màng mở mắt, vẻ mặt Hùng Nâu dịu dàng: “Tiểu thư của ngươi muốn tắm rửa.”
“Ờ.”
Thấy Thiển Lộ vẫn còn ngái ngủ, Hùng Nâu thở dài: “Để ta giúp ngươi.”
“Được luôn.”