20. Chương 20: Thích lắm

Em Thật Là Thơm

Chương 20: Thích lắm

Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Túc Yểu chưa kịp gặp Thừa tướng thì đã chạm mặt Trương Vận Tâm trước.
Trương Vận Tâm mặc váy lót màu vàng nhạt, khoác áo choàng cùng màu với áo Túc Yểu, nhưng khí chất lại kém hơn hẳn.
Trương Vận Tâm thấy Túc Yểu thì hơi lúng túng. Nhìn thấy áo choàng của cả hai đều màu xanh, nàng ta kéo kéo vạt áo: “Yểu Yểu biểu muội đấy à? Ta đang đợi người.”
“Đợi người?” Túc Yểu nhìn quanh, con đường này chỉ dẫn đến một căn phòng. Trương Vận Tâm đứng đây đón gió lạnh, đợi người trên con đường này sao?
“Đợi ai vậy?”
Trương Vận Tâm thầm cắn răng: “Tam hoàng tử điện hạ.”
Túc Yểu chẳng bận tâm chuyện Trương Vận Tâm có cấu kết với Tần Hạo hay không, nhưng trong lòng vẫn ngờ vực: “Hắn muốn tới phủ Thừa tướng, sao ta không nghe ai báo?” Nàng lại nghiêng đầu hỏi Thiển Lộ: “Ngươi có biết không?”
Thiển Lộ lắc đầu.
Trương Vận Tâm thẳng lưng. Chiếc áo choàng mỏng manh trên người không đủ giữ ấm, vì lạnh mà giọng nàng ta hơi run rẩy: “Là, là ta nhớ nhầm.”
Túc Yểu liếc nhìn nàng ta: “Nếu không đợi được thì về phòng đi. Hôm nay trời rất lạnh, đừng để bị cảm, rồi người ngoài lại đồn phủ Thừa tướng đối xử tệ bạc với ngươi.”
“…….Được.”
Túc Yểu cau mày nhìn theo bóng lưng Trương Vận Tâm: “Thiển Lộ, ta thấy nàng ta cứ kỳ quái thế nào ấy.”
Trong tay Thiển Lộ đang ủ bình nước nóng, toàn thân ấm áp dễ chịu. Đứng cạnh Túc Yểu, nàng đáp: “Đúng là hơi kỳ quái. Nếu đợi Tam hoàng tử, thì phải đợi trong phòng ấm, tội gì phải ra đây chịu rét?”
Túc Yểu không nghĩ nữa: “Kệ đi, nàng ta cũng chẳng gây nổi rắc rối gì lớn đâu.”
Túc Yểu xoay người, thong thả bước tới thư phòng. Vào trong phòng, nàng mới cởi áo choàng, cảm thấy cả người man mát dễ chịu.
“Phụ thân?”
Thừa tướng không có trong phòng. Cũng chẳng thấy bóng dáng tên sai vặt nào.
“Tiểu thư, Tướng gia vào cung có việc gấp rồi.”
Nghe tiếng, Túc Yểu quay người lại. Nàng bỗng có cảm giác không bình thường: “Vừa rồi ngươi đi đâu?”
“Tiểu nhân vừa bị đau bụng, nhưng có điều hơi lo lắng nên lại quay về thư phòng……”
“……” Càng lúc càng thấy có gì đó không ổn, Túc Yểu phẩy tay: “Ngươi đi đi, ta sẽ gọi người khác.”
“Ôi, cảm ơn tiểu thư nhiều! Vậy……….tiểu nhân xin phép đi trước?”
“Đi đi.”
Thiển Lộ đợi đến khi trong phòng chỉ còn hai người mới hỏi Túc Yểu: “Tiểu thư định gọi ai đến thư phòng vậy?”
Túc Yểu cười hiền: “Tình nhân của ngươi đó.”
“………” Mặt Thiển Lộ đỏ bừng.
Hùng Nâu vừa tới cửa thư phòng thì nghe được câu này: “……….”
Hắn cũng đỏ mặt.
***
Đêm khuya, cuộc yêu nồng nàn đã lắng lại, Túc Yểu kể Đông Thanh nghe chuyện ban ngày.
Nằm trọn trong lòng Đông Thanh, Túc Yểu chống cằm hỏi hắn: “Chàng có thấy Trương Vận Tâm có vấn đề không?”
Đông Thanh không mấy để ý: “Ừ.”
“Có cần đề phòng nàng ta không?”
Đông Thanh thơm nhẹ xoáy tóc trên đầu Túc Yểu, giọng nói trầm ấm vô cùng dịu dàng, quyến luyến: “Không cần đâu.”
Trương Vận Tâm tính toán thế nào, Đông Thanh thừa biết.
Chẳng qua cũng chỉ là cấu kết làm việc xấu với Tần Hạo. Tần Hạo muốn mượn tay Trương Vận Tâm để nắm thóp Thừa tướng, sau đó vu oan giá họa cho Thừa tướng bao che Mạc Ưu Các. Cùng lúc đó, hắn kéo cả Thừa tướng và Mạc Ưu Các xuống bùn, khiến Tần Lãng mất sự ủng hộ, còn thái tử Tần Úc lại chẳng đấu lại Tần Hạo. Cuối cùng, Tần Hạo trở thành ngư ông đắc lợi.
*Ngư ông đắc lợi:
(Nghĩa đen) Trai cò giành nhau phần thắng khiến ngư ông được lợi.
(Nghĩa bóng) Sự tranh chấp kéo dài giữa hai bên, khiến cho người thứ ba được hưởng lợi. (Cre: Wiktionary Tiếng Việt)
Mà điều kiện của Trương Vận Tâm, có lẽ cũng chẳng khác kiếp trước là mấy —— chính là Hậu vị.
Đông Thanh cười lạnh, đòi ăn cả sao? Không sợ no quá mà vỡ dạ dày à.
Hắn đã sai người lên kế hoạch. Nếu Trương Vận Tâm và Tần Hạo cứ cố chấp chọn cái chết, không biết lượng sức mà muốn lật đổ phủ Thừa tướng cùng Mạc Ưu Các, họ ắt phải trả giá đắt.
Chẳng có gì đáng lo. Cứ để họ thoải mái ít ngày nữa, vờn qua vờ lại cũng khá vui.
Túc Yểu đang nhoài người trong lòng Đông Thanh, cũng trầm ngâm suy nghĩ.
Đời này Trương Vận Tâm không có cơ hội tiếp xúc với Túc Yểu, tất nhiên không thể hạ độc hại nàng. Hơn nữa, mấy ngày trước, Túc Yểu đã vạch mặt, chặt đứt tơ tình của Tần Hạo với nàng, để hắn chỉ một lòng với Trương Vận Tâm.
Song, tóm lại là vì sao mọi chuyện lại rẽ sang một hướng khác?
Thật ra Túc Yểu đã coi nhẹ vấn đề quan trọng nhất, đó là ngôi vị Hoàng đế.
Dù có Túc Yểu hay không, Tần Hạo vẫn sẽ khao khát ngôi vị Hoàng đế, Trương Vận Tâm vẫn sẽ thèm muốn Hậu vị. Cả hai đều có dã tâm riêng. Nếu Túc Yểu không đồng ý làm đá kê chân, thì Trương Vận Tâm phải hy sinh làm quân cờ.
Kẻ muốn cho người muốn nhận, chỉ cần có được thứ mình muốn là thắng.
Nếu không sao lại nói, kẻ đứng trên đỉnh là kẻ cô độc.
Vô tình ắt sẽ cô độc.
Vậy Đông Thanh? Hắn có cô độc không?
Túc Yểu miên man suy nghĩ, ôm chặt eo Đông Thanh. Hắn cũng siết nàng vào lòng: “Lạnh à?”
“Không lạnh, muốn ôm chàng thôi mà.”
“Sao đêm nay Niên Niên chủ động thế?” Đông Thanh vuốt ve đường cong mảnh khảnh của nàng, “Làm tim ta rung rinh.”
“Thích chàng lắm lắm.” Túc Yểu thỏ thẻ.
Túc Yểu biết Đông Thanh không đơn giản, nhưng nàng không sợ.
Đông Thanh xoay người, đè nàng xuống giường: “Đông Thanh cũng thích Niên Niên lắm lắm lắm.”
Mành che dập dờn khuất cảnh xuân, đêm còn dài.
Túc Yểu không sợ, vì nàng biết —— dù Đông Thanh có đứng ở nơi cao đến đâu chăng nữa, nàng cũng sẽ sóng vai cùng hắn.
Dẫu sao, đã hai đời rồi, bên nhau chẳng dễ dàng.
Ai buông tay trước là kẻ ngốc.