Em Thật Là Thơm
Chương 19: Đông Thanh ca ca
Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Căn phòng tối đen, tựa như không một bóng người, nhưng lắng nghe kỹ, tiếng va chạm dồn dập vọng vào tai.
Kèm theo tiếng nức nở khe khẽ.
Vầng trăng lấp ló qua song cửa sổ, tỏa ánh sáng bàng bạc, bóng hai thân ảnh quấn quýt chuyển động liên tục in trên nền đất, âm thanh trong phòng phát ra từ đó.
Bàn tay nóng bỏng vuốt ve từng tấc da thịt nuột nà, lòng bàn tay chai sạn ve vuốt nhũ hoa đỏ hồng, hai bầu ngực mềm mại ướt đẫm mồ hôi, chỉ một cái chạm khẽ cũng đủ đốt cháy người.
Túc Yểu ép người trước cửa sổ, nàng vịn song cửa, bờ mông căng tròn vểnh cao. Một tay Đông Thanh luồn từ phía sau tới vần vò bầu sữa đong đưa, một tay bấm chặt eo nàng, hông thúc mạnh mẽ, ngón tay bóp chặt nhũ hoa. Những cú thúc mạnh bạo khiến hai chân Túc Yểu mềm nhũn, khó đứng vững.
“Ưmm…….ưm…..” Mái tóc bết dính mồ hôi, trong miệng Túc Yểu ngậm mảnh yếm đỏ. Lụa mềm thoang thoảng hương hoa quế, khẽ đung đưa theo nhịp động của thân thể.
Trong lòng Túc Yểu rất sợ, lo có người đi qua cửa sổ, mà nàng lại đang trần truồng – bầu ngực trắng nõn nằm trọn trong lòng bàn tay màu lúa mạch, ngón tay cứng còng cố níu song cửa, bụng phẳng lì khom xuống, khu rừng thưa thớt bị vật cứng không ngừng khai phá…..
Vẻ mặt say đắm tình ái, vừa dâm mị vừa quyến rũ đến chết người.
Miệng ngậm tấm yếm đào, vải dệt đẫm nước bọt, những tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng.
Đông Thanh cúi người ép sát nàng, lồng ngực rắn chắc áp sát đường cong mảnh khảnh. Hắn hôn chiếc cổ trắng ngần, liếm sạch từng giọt mồ hôi, “Niên Niên thơm quá.”
“Ưm ứ ứ……..(Đừng nói nữa…..)”
“Niên Niên bảo gì cơ? Bảo sướng lắm à?”
“……..Ưm ưm! (……..Không phải!)”
Đông Thanh cong môi cười, ngậm dái tai nhỏ xinh, “Ừ, sướng thật.”
Hắn vừa mút mát cổ Túc Yểu, vừa trêu chọc nàng, phía dưới háng càng thúc càng sâu……….
Cự vật to lớn dập liên tục vào khe thịt, mỗi nhịp thúc lại khiến mật ngọt tràn ra nhớp nháp, vài nhịp sau, nước xuân trút ào ạt, dịch trắng tí tách rơi xuống đất. Túc Yểu khom lưng thấp hơn, mũi chân ngọc ngà kiễng lên, hòa theo động tác của Đông Thanh.
Không thể phủ nhận, so với nỗi sợ bị người khác nhìn thấy, hơn cả, là sự kích thích, là sung sướng, là tình yêu dâng trào.
Hai cánh môi âm hộ quấn lấy vật cứng, bị nó cuốn vào sâu trong hang thịt, rồi lại tuột ra, nhuốm đẫm dịch trong suốt. Chưa bao giờ Túc Yểu khát khao được hôn Đông Thanh như bây giờ.
Cằm nàng căng ra tê dại vì ngậm yếm. Đông Thanh nghe tiếng nức nở, rút yếm ra, dịu dàng xoa cằm nàng: “Khó chịu à?”
Túc Yểu đáng thương gật đầu, khe thịt cũng siết chặt lại, “Ừ……”
Nũng nịu như tiếng mèo kêu.
Đông Thanh cắn răng rút vật cứng ra, dòng dịch nhầy nhụa chảy ra. Hắn không để ý, xoay người Túc Yểu lại, tỉ mỉ mút cánh môi hồng.
Nếu không có cây gậy cứng rắn ướt sũng đang đau đớn kêu gào thì sẽ tuyệt hơn.
Túc Yểu cắn nhẹ môi hắn: “Thế này mới hôn được chàng.”
Lòng Đông Thanh mềm nhũn, nâng mông Túc Yểu lên, bế nàng đặt xuống ghế quý phi. Một chân khóa bên hông nàng. “Bảo kiếm” to lớn cứng rắn, khí phách hiên ngang, được bao bọc trong khu rừng tươi tốt, cọ xát viên ngọc nhỏ đỏ au phía trên cửa mình.
Hai tay Túc Yểu nắm chặt sườn ghế, chân mở rộng, Đông Thanh thuận thế đút kiếm vào chuôi.
“Kẽo kẹt……kẽo kẹt……kẽo kẹt…..”
Quy đầu bóng loáng, ma sát ngàn vạn nếp uốn trong vách hang ấm nóng, lỗ sáo tiết dịch trắng, hòa quyện vào nước xuân, theo từng nhịp thúc, tràn khỏi khe thịt.
“Niên Niên, gọi Đông Thanh ca ca.”
“………” Túc Yểu sắp lên đỉnh, nàng ưỡn eo, nhíu mày, chiếc cổ thon dài lấp lánh mồ hôi, “A……Nhanh lên…..Ư…”
“Niên Niên, gọi cho ta nghe, nhé?”
Đông Thanh ngừng lại. Túc Yểu tựa đứa nhỏ bị kẹo đường dụ dỗ, bám víu hắn ——
“Đông Thanh ca ca……A….”
Vật cứng thúc dữ dội, ngọc hành nặng trĩu tàn nhẫn đập vào mép thịt sưng đỏ, Đông Thanh giã dồn dập, “Gọi nữa đi nào…..”
“Đông Thanh……Đông Thanh ca ca………”
“Niên Niên!”
Đông Thanh gầm nhẹ, thắt lưng ép nghiến xuống, dập tới tấp mấy phát cuối. Hắn siết chặt Túc Yểu vào lòng, dòng dịch nóng bỏng đặc sệt xuyên qua dòng nước lũ, phóng thẳng vào tử cung!
………..
Thiển Lộ rúc người vào vai Hùng Nâu ngủ say sưa, miệng khẽ hé, thở nhè nhẹ.
Hùng Nâu thính tai, “bản tình ca” trong phòng nghe không sót tiếng nào.
Nếu là lúc trước, Hùng Nâu cũng chỉ làm ngơ, chẳng hề bận tâm. Song giờ phút này lại đỏ mặt tía tai.
Hắn cố không thở mạnh, tránh ảnh hưởng tới giấc ngủ của Thiển Lộ, có điều những ý nghĩ đen tối cứ quẩn quanh trong đầu hắn.
Ờm…….Thiển Lộ đẹp hơn hắn tưởng.
Hắn gãi gãi đầu, không nén nổi nụ cười, thầm nghĩ, nếu Thiển Lộ cũng gọi hắn một tiếng “Hùng Nâu ca ca” thì thật tuyệt vời.
Thiển Lộ ngủ không sâu, Hùng Nâu vừa cười, bả vai rung lên, nàng xoa mắt ngẩng đầu nhìn Hùng Nâu “Canh mấy rồi?”
Hùng Nâu không đáp, con ngươi lấp lánh, sáng hơn trăng, hắn hỏi Thiển Lộ: “Thử gọi ta là Hùng Nâu ca ca xem nào?”
Thiển Lộ vừa tỉnh ngủ, vẫn còn mơ màng, cười ngây ngô: “Hùng Nâu ca ca.”
Hùng Nâu sững sờ, mở to mắt, tay sờ ngực, đáp, “Ừ, ta đây.”
*
Trời ngày càng lạnh, Thiển Lộ gấp gọn mấy chiếc áo choàng lông giúp Túc Yểu, hỏi nàng: “Tiểu thư muốn mặc áo nào?”
Túc Yểu chống má suy nghĩ, thuận tay chỉ, “Hồng đi.”
Thiển Lộ: “………Tiểu thư, đây là xanh mà.”
“Vậy xanh đi.”
“Vâng.” Thiển Lộ cất áo thừa vào tủ, mặc áo lông xanh cho Túc Yểu. Lông dày ấm vô cùng, “Tiểu thư, người nghĩ gì thế?”
“Nghĩ xem làm sao để phụ thân đồng ý gả ta cho Đông Thanh.”
Cả Thiển Lộ và Hùng Nâu đang nấp trên xà nhà đều sững người.
Thiển Lộ: “Hôm nay tiểu thư tìm Tướng gia để nói chuyện này ạ?”
“Ừ.” Túc Yểu không có tâm trạng trò chuyện. Ngoài sân nắng rực rỡ, có vẻ không lạnh lắm, “Đi thôi, tranh thủ lúc trời lặng gió.”
“Vâng.” Thiển Lộ bước sau Túc Yểu, ra ngoài rồi còn ngóng lại vào trong phòng, sau đó mới đóng cửa.
Hùng Nâu ngay lập tức đi tìm Đông Thanh.
………
Tay Đông Thanh cầm bút bỗng run lên, giọt mực sánh nhỏ lên tờ giấy Tuyên Thành cũng không để ý, “Nàng ấy đã nói vậy ư?”
Hùng Nâu cúi đầu, “Vâng.”
Niềm vui sướng tột cùng qua đi, chỉ còn ý cười nhẹ đọng lại nơi đáy mắt. Đông Thanh lẩm bẩm, “Nếu Niên Niên biết thân phận thật của ta, liệu….”
Hùng Nâu cả gan nhìn thẳng vào Đông Thanh, “Các chủ, thuộc hạ nghĩ, phu nhân sẽ không thay lòng.”
Đông Thanh tuy nói vậy nhưng cũng không hề chán nản, hắn cười nhạt nói, “Dạo này ngươi thân thiết với Thiển Lộ nhỉ.”
Hùng Nâu ngạc nhiên, quỳ sụp xuống, “Các chủ thứ tội!”
“Thôi,” Đông Thanh lại cười, “Ta không trách ngươi. Như vậy cũng tốt, ngươi sẽ càng một lòng một dạ bảo vệ Niên Niên.”
“Hơn nữa, ngươi vừa gọi “phu nhân”….” Đông Thanh sờ sờ mũi: “Cũng không tệ.”
Hùng Nâu: “………”
Hắn thầm nghĩ, xem ra, để Các chủ không ngăn cấm mình và Thiển Lộ, phải tích cực vuốt mông ngựa, “Phu nhân rất thương Các chủ, Các chủ đừng lo lắng nhiều.”
Đông Thanh thở dài, ngoảnh đầu nhìn ngọn cây trụi lá ngoài cửa sổ: “Mong là vậy.”