Em Thật Là Thơm
Chương 22: 'Căng quá!'
Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đông... Đông Thanh, ban ngày ban mặt mà!”
Túc Yểu vùi mặt vào cổ Đông Thanh. Mỗi bước chân của hắn khiến cằm nàng khẽ cọ vào yết hầu, như thể đang cố tình trêu chọc, khơi gợi lửa tình.
Khi Đông Thanh cất tiếng, yết hầu hắn khẽ chuyển động lên xuống. “Đông... Đông Thanh? Có chuyện gì sao? Niên... Niên Niên?”
“Đáng ghét! Chàng dám trêu chọc thiếp ư?” Túc Yểu thẹn quá hóa giận, khẽ cắn vào yết hầu Đông Thanh. Nghe thấy tiếng rên kìm nén của hắn, nàng bất giác đỏ bừng mặt.
“Mèo hoang nhỏ của ta.” Đông Thanh đặt Túc Yểu lên giường, nhưng không vội đè lên nàng mà quay người đi lấy đĩa bánh.
Vừa thấy hắn quay lưng, Túc Yểu vội vỗ vỗ mặt mình cho bớt nóng. Đợi đến khi Đông Thanh quay lại, nàng chống người dậy, hỏi hắn: “Ăn bánh ở đây sao?”
Đông Thanh cười đầy ẩn ý: “Ừm.”
Thì ra là ngồi ăn bánh... Túc Yểu thoáng chút hụt hẫng. Ngẩng đầu lên, nàng thấy Đông Thanh đang nhìn mình đầy trêu chọc, bỗng bừng tỉnh. Nàng đang nghĩ lung tung cái gì vậy chứ!
“Chàng... chàng nhìn gì vậy?”
“Nhìn nàng.” Nàng thật xinh đẹp và mềm mại làm sao! Khiến hắn chỉ muốn nuốt trọn vào bụng, chiếm làm của riêng, không cho bất cứ ai được ngó ngàng đến.
Nghe xong, Túc Yểu ngượng ngùng cúi đầu cười. Nàng lén lút định cướp một miếng bánh đút vào miệng, nhưng chưa kịp ăn thì đã bị Đông Thanh ngăn lại.
“Có chuyện gì vậy?”
“Chúng ta sẽ ăn theo một cách khác.” Dứt lời, Đông Thanh cắn một miếng bánh, sau đó rướn người hôn Túc Yểu.
Miếng bánh vốn hơi khô, khi quyện với nước bọt, vừa vào miệng đã tan chảy, ngọt ngào và thơm nồng, vị sữa lan tỏa khắp khoang miệng.
Đợi đến khi nuốt xong miếng bánh, mặt Túc Yểu đã đỏ bừng.
Đôi mắt Đông Thanh đen kịt, nhìn nàng đắm đuối. Hắn lại lấy một miếng bánh đút vào miệng, nghiêng người đè lên Túc Yểu, mút chặt đôi môi đỏ mọng mềm mại của nàng.
Ngoài cửa sổ, trời đông rét buốt. Trong phòng, ngọn lửa nhen nhóm, nóng bỏng hừng hực. Hai cơ thể trần truồng dán chặt lấy nhau, mồ hôi dính dớp, ẩm ướt và nóng bỏng.
Quầng vú vốn đỏ thẫm, giờ lại bị một lớp kem trắng mịn phủ lên. Chiếc lưỡi thô ráp liếm láp không ngừng. Đông Thanh như một đứa trẻ, say sưa mút chùn chụt núm vú thơm mùi sữa, vừa mềm vừa ngọt, khiến hắn ăn mãi không chán.
Túc Yểu cắn chặt môi, cố nén tiếng rên. Dưới thân nàng run bần bật, ngón tay Đông Thanh đang khuấy đảo nơi thầm kín.
Một ngón... Hai ngón... Ba ngón!
“A... Căng... Căng quá...”
Giọng nàng hờn dỗi nũng nịu vô cùng, miệng còn thoang thoảng mùi sữa. Đông Thanh ngơ ngẩn, tưởng như đang quay về thuở ấu thơ.
Hồi Túc Yểu còn bé, trên người nàng luôn thơm nức mùi hoa quế, lại pha lẫn mùi sữa non của trẻ con.
Khi đó, Đông Thanh thích chơi trò đuổi bắt với nàng. Nàng chạy, hắn đuổi, hai người đùa giỡn rất vui vẻ.
Túc Yểu cười ngọt ngào, đôi chân ngắn ngủn. Hắn chẳng tốn mấy sức đã tóm được nàng, ôm nàng vào lòng, hít hà mùi thơm ngào ngạt. Cảm giác như Túc Yểu đã hòa vào xương máu của hắn, in dấu thật sâu, khắp nơi trong tâm trí hắn chỉ có bóng hình nàng.
“Căng chỗ nào cơ?”
Giọng Đông Thanh khàn khàn. Hắn rút ngón tay ra, nơi thầm kín nhớp nháp mật dịch, ướt sũng, không ngừng rỉ nước.
Hắn múc lấy dịch ngọt, miết đều lên miếng bánh, cho vào miệng mình. Sau đó, hắn đè người xuống, dùng đầu lưỡi đút miếng bánh vừa nồng mùi tanh vừa thơm mùi sữa cho Túc Yểu. Hông hắn thúc mạnh một cái ——
Hắn tiến vào sâu hết mức.
Trong miệng là bánh ngọt và lưỡi Đông Thanh, còn nơi thầm kín thì ôm chặt lấy vật cứng rắn. Túc Yểu ưỡn cong người, ôm chặt lấy cổ Đông Thanh, dính sát vào hắn. Nước bọt không kịp nuốt chảy xuống khóe miệng, hòa lẫn với mồ hôi, trượt trên làn da mịn màng. Chẳng thấy dơ bẩn, chỉ thấy tình yêu đong đầy.
Đông Thanh tách đùi Túc Yểu, liên tục thúc mạnh. Túi trứng rũ xuống, nặng nề đập vào mép môi sưng đỏ của nàng. Dòng dịch đặc sánh sền sệt nhỏ giọt, nhớp nháp nơi giao hợp, nhưng vẫn không thể quyến rũ bằng cặp đùi nõn nà của Túc Yểu.
Đây là lần đầu tiên Đông Thanh ân ái cùng Túc Yểu giữa ban ngày.
Không giống như những đêm triền miên trước, phải mò mẫm trong bóng tối để cảm nhận vẻ yêu kiều của nàng. Giờ phút này, hắn nhìn rõ vẻ mặt say tình của Túc Yểu, đẹp tựa nụ hoa, đẹp đến khó tả. Hắn nhìn rõ hai bầu sữa đong đưa, nhấp nhô, mịn như tơ lụa, mềm như đậu hũ. Hắn nhìn rõ chiếc bụng phẳng lì của nàng, lưa thưa khóm cỏ thơm, kề sát rừng rậm bao quanh vật thô ráp của hắn, khiến người nhìn mà lòng ngứa ngáy.
Cặp đùi trắng nõn nà, vì va chạm liên tục mà đỏ bừng. Nơi thầm kín mềm mại, sưng tấy vì những cú thúc.
Đúng là cảnh tiên nơi trần thế.
“Niên Niên, gọi ca ca đi.”
Hắn thúc tới tấp. Túc Yểu thở hổn hển, nhưng vẫn muốn chiều lòng hắn, đứt quãng gọi: “Ca... Ca ca... Ưm... Ca ca... A... Ca ca...”
Khoảnh khắc ấy, dù có chết trên người Túc Yểu, Đông Thanh cũng cam lòng.
“Ngoan lắm.”
Đông Thanh dán môi vào môi Túc Yểu cọ xát. Hơi thở gấp gáp, ẩm ướt phả vào chóp mũi nàng. Túc Yểu khẽ rên: “A... Ưm... Ơ... Ư...”
Tiếng rên ngâm nga nhỏ nhẹ làm tan chảy trái tim cứng cỏi của hắn.
“Sao Niên Niên lại mềm mại đến thế? Nàng được làm từ bông sao? Chắc chắn là trời phái nàng đến để giam cầm ta, đúng không?”
Hắn hỏi liên tục ba câu, vừa nhanh vừa vội. Đông Thanh thúc mạnh xuống phầm phập, khiến Túc Yểu rã rời, đầu tóc rối tung, tê dại cả người, không còn tâm trí để nói chuyện.
Đông Thanh vốn chẳng cần câu trả lời từ Túc Yểu. Hắn nghển cổ, thúc thêm mấy nhịp cuối, đâm sâu kịch vào nơi thầm kín đau rát nóng bỏng. Ngay lúc Túc Yểu căng mũi chân lên đỉnh điểm, dòng dịch đặc sệt phun trào.
Đông Thanh vùi đầu vào ngực Túc Yểu, lắng nghe tiếng tim nàng đập từ dữ dội dần trở nên ổn định.
“Trời thật sự đã phái nàng xuống để giam cầm ta rồi.”
Trốn cũng không thoát được.
*
Đánh hai mươi gậy, nhưng Trương Vận Tâm vẫn may mắn, chưa phải xuống gặp Diêm Vương.
Sau khi chịu phạt, nàng ta dưỡng thương hai ngày trong phủ Thừa tướng, rồi sau đó bị Trình Lan tiễn khỏi phủ.
Người nhà họ Trương phái người đến đón nàng ta, chỉ có một cỗ xe ngựa thô sơ. Trương Vận Tâm vốn đã mất nửa cái mạng, cỗ xe ngựa lại vô cùng cũ nát, không thể che chắn được gió rét lùa từ bên ngoài vào.
Lúc này, lưng và mông nàng ta vẫn còn đau nhức, không thể ngồi nổi, chỉ đành gắng gượng nằm sấp. Nàng ta biết, dù mình còn sống, thì xương cốt cũng đã bị hủy hoại.
Vừa nghĩ đến đó, nước mắt nóng hổi đã tràn mi.
Trương Vận Tâm không hiểu vì sao mình lại rơi vào bước đường này. Vốn dĩ nàng ta nghĩ sẽ vượt qua những kẻ tầm thường, một bước lên mây, nào ngờ mọi chuyện lại chẳng như ý muốn.
Khóc đến mức nước mắt đông cứng trên mặt, Trương Vận Tâm cũng dần hiểu ra, nàng ta đã quá đề cao bản thân mình.
Chưa từng có ai nói rằng, người xuyên không nhất định là vai chính.
Chỉ có một mình nàng ta ảo tưởng mà thôi.
Nhưng nàng ta không cam tâm!
Tần Hạo từng hợp tác với nàng ta, đồng ý sau này sẽ ban cho nàng vị trí hậu phi. Thế nhưng hy vọng chưa kịp nhen nhóm, nàng ta đã tàn tạ rồi! Tần Hạo chắc chắn biết cảnh khổ của nàng ta, nhưng lại không giúp đỡ, mà còn trở mặt cắt đứt quan hệ.
Việc Tần Hạo phải làm như vậy, chắc chắn có liên quan đến Đông Thanh, Túc Yểu và Thừa tướng!
Trương Vận Tâm nghiến răng nghiến lợi nắm chặt tay. Khuôn mặt đẫm nước mắt bị gió táp vào càng thêm đau đớn —— Tất cả bọn họ đều có lỗi với nàng ta! Tất cả!
Nàng ta đã xuyên không tới đây, không thể cứ thế mà chết được. Nàng ta phải sống thật tốt, để đám người đó phải trả một cái giá đắt...
Nghĩ vậy, Trương Vận Tâm vội vàng đưa tiền cho người đánh xe, yêu cầu quay trở lại kinh thành.
Nàng ta không thể cứ thế mà thua cuộc rồi bỏ đi!
.............
Đêm đó, trong cung.
Một mật thư được truyền vào, nằm gọn trong tay Đương kim Thánh thượng.