Em Thật Là Thơm
Chương 27: Ngoại truyện 1
Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Túc Yểu mang thai bốn tháng.
Bé con được phát hiện vào hai tháng trước, đúng ngày lập hạ, trời trong xanh, nắng chói chang.
Vốn đã hẹn Đông Thanh đi ăn mì bò ở tiệm mới mở ngay đầu đường, nhưng cuối cùng, vì Túc Yểu đau lưng nên đành thôi.
Thế nhưng, nàng vẫn thèm lắm, Túc Yểu bèn sai Thanh Hoà mua một bát về ăn thử. Mì nóng hổi nghi ngút, thơm ngon hết nấc.
Nhắc đến Thanh Hoà, nàng ấy là nha hoàn được Thiển Lộ yêu quý nhất, được phái đến để thay Thiển Lộ chăm sóc Túc Yểu.
Còn Thiển Lộ?
Nửa năm sau lễ thành hôn của Đông Thanh và Túc Yểu, Thiển Lộ đã gả cho Hùng Nâu.
Thanh Hoà mua mì mang về Phủ Đệ mà Đương Kim Thánh Thượng đã ban thưởng cho Đông Thanh. Túc Yểu ngóng mãi, chưa thấy người đã ngửi thấy mùi mì bò thơm nức.
Thế rồi, chuyện cứ thế xảy ra.
Túc Yểu vốn đang thèm ăn mì, bỗng nhiên che miệng lao ra khỏi phòng nôn khan, khiến Đông Thanh đang chép kinh thư giúp nàng một phen khiếp hồn khiếp vía.
Đông Thanh buông sách, bước nhanh theo Túc Yểu, vỗ nhẹ lưng nàng: “Khó chịu ở đâu à?”
Túc Yểu không đáp. Đông Thanh lạnh lùng liếc nhìn, Thanh Hoà sợ cóng người. Hắn thấp giọng quát: “Ngươi đã cho phu nhân ăn gì thế?”
Rồi ngoảnh lại, nói với vào phòng: “Mau gọi đại phu tới!”
Thanh Hoà lập tức đặt bát mì lên bàn, vội quỳ xuống: “Nô tỳ… Nô tỳ cũng không biết nữa! Hôm nay phu nhân chẳng chịu ăn gì cả.” Nàng ấy chỉ vào bát mì bò: “Phu nhân chỉ muốn ăn món này, lão gia, nô tỳ…”
“Không liên quan tới Thanh Hoà.” Túc Yểu cắt ngang lời nàng ấy.
Nàng lê bước vào phòng, dựa vào khuỷu tay Đông Thanh: “Chàng đỡ thiếp về phòng nằm đi.”
Đông Thanh nghiêm mặt, phất tay ra hiệu cho Thanh Hoà lui xuống. Thanh Hoà thở phào nhẹ nhõm, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, đúng là bị dọa chết khiếp.
Có thể khống chế cảm xúc của lão gia, e rằng cả thiên hạ này chỉ có một mình phu nhân mà thôi.
………
Đại phu nhanh chóng tới phủ. Trông thấy cơn cáu giận của Đông Thanh, vị đại phu già cũng sợ hãi đến nỗi tay bắt mạch run bần bật.
Túc Yểu thầm than, bảo Đông Thanh: “Đông Thanh, chàng ra ngoài đợi đi.”
Đông Thanh nghẹn họng, vẫn ngoan ngoãn ra khỏi phòng.
Cuối cùng, tay đại phu cũng bớt run.
Túc Yểu cười dịu dàng, nhỏ nhẹ hỏi đại phu: “Sao rồi ạ?”
“……..” Đại phu cau mày bắt mạch, một lúc lâu sau mới buông tay, nở nụ cười tươi rói, những nếp nhăn trên mặt nhúm lại: “Chúc mừng phu nhân, là hỉ mạch!”
Cửa mở bung, nháy mắt, Đông Thanh lao tới trước mặt Túc Yểu ——
“Niên Niên!”
Túc Yểu cười rạng rỡ, khóe mắt cong cong tựa mảnh trăng non. Nàng cọ mặt vào lòng bàn tay Đông Thanh, khẽ khàng đáp lại vẻ mặt mong đợi của hắn: “Chàng không nghe nhầm đâu, là hỉ mạch.”
“Đông Thanh, chúng ta có con rồi.”
*
Không chỉ danh sách những điều cần chú ý đối với phụ nữ mang thai do đại phu tự tay viết đã nhàu nhĩ, góc giấy còn gấp lên gập xuống. Túc Yểu nghĩ bàn tay nàng cũng sắp nát rồi.
Hai tháng trăng tàn rồi lại lên, Túc Yểu thấy gan bàn tay mình bị cọ xát liên tục đến nỗi chai cả đi.
Đêm nay Túc Yểu ngủ sớm, đang mơ màng bỗng có người kéo tay nàng. Năm ngón tay bao trọn thứ quen thuộc, một vật cứng rắn….
“……Đông Thanh.”
Túc Yểu vẫn còn ngái ngủ, giọng mềm ngọt, nhõng nhẽo vô cùng, khiến vật trong tay nàng càng phình to hơn.
Đêm hè đằng đẵng vừa nóng vừa hanh khô. Quần áo ngủ của Túc Yểu mỏng tang, mỏng đến mức chẳng cần xốc lên cũng đã lấp ló tấm yếm lụa.
Màu xanh nhạt, hoa trắng điểm xuyết.
Yết hầu cuộn lên xuống, Đông Thanh ghé người đè lên Túc Yểu: “Niên Niên… Đại phu nói, nữ tử mang thai ba tháng là có thể sinh hoạt vợ chồng, chỉ cần cẩn thận một chút là được… Giờ cũng… Giờ cũng bốn tháng rồi…”
Đông Thanh gục đầu vào hõm vai Túc Yểu thủ thỉ, môi mấp máy, phả hơi thở vào tai nàng. Túc Yểu ngứa quá cười khanh khách, tỉnh ngủ hẳn.
Dĩ nhiên nàng biết thời gian này Đông Thanh phải nhẫn nhịn khổ sở thế nào.
Đã thế, vì mang thai, bầu vú nàng to hơn, Đông Thanh càng thêm vui sướng. Hàng đêm bị hắn trêu ghẹo đùa bỡn, thật ra nàng cũng rất muốn.
“Vậy…..Chàng nhẹ thôi nhé.”
“Ừ!”
Nghe tiếng “Ừ” đầy phấn khích, Túc Yểu cười lanh lảnh, vuốt cái đầu không an phận của Đông Thanh: “Chàng vui lắm à?”
Đông Thanh vội vàng mút cổ nàng, tay vạch vạt áo sờ soạng bầu sữa mềm mại, ấp úng bày tỏ nỗi hờn tủi: “Hai tháng chưa được làm, vui chứ sao không?”
Hắn đúng là như một đứa trẻ con, khác hoàn toàn với dáng vẻ mặt lạnh ban ngày.
Đông Thanh thế này, Túc Yểu……yêu chết đi được.
“Ứ, nhẹ thôi…..đau.”
Đông Thanh ngoan ngoãn bóp bầu vú nhẹ lại. Lưỡi dài nhám ráp liếm láp bên ngực còn lại, đầu lưỡi ướt át liếm quanh quầng vú. Trái anh đào nhỏ xinh cứng rắn, Đông Thanh há mồm ngậm chặt, nhay nhay, mút mạnh – muốn mút ra sữa quá.
Bên trên chùn chụt tiếng nước, phía dưới cũng không yên lặng.
Túc Yểu khép chân, muốn kẹp bàn tay đang quấy phá của Đông Thanh lại. Nào ngờ ngón tay linh hoạt càng thọc vào sâu hơn.
Bụng ngón tay chai sần ép chặt hạt ngọc run rẩy. Đông Thanh miết mạnh giữa hai mép môi ấm nóng, Túc Yểu quíu người, nước xuân trút ào ạt.
Khe rãnh đã trống vắng hai tháng nay. Đông Thanh sợ bé con chịu không nổi vật cứng, hắn dứt lưỡi, rời đôi bầu sữa, liếm dọc xuống, nút lấy mép thịt đỏ hồng —
“A……….”
Túc Yểu co rụt lại, bị Đông Thanh kéo về: “Chạy cái gì?”
Lưỡi dày len vào hang thịt, bên trong khít khịt, tầng tầng lớp lớp thịt mềm chật như nêm. Hắn liếm quanh vách trong, mật ngọt trào lênh láng.
Người Túc Yểu túa đẫm mồ hôi, ướt như xối nước nóng. Nàng siết chặt chăn đơn, trong xương cốt dường như có lũ sâu bọ đang rỉa tủy nàng, gãi hoài không đúng chỗ ngứa.
Thịt lưỡi bắt chước tốc độ ra vào của vật cứng, thọc thật sâu, còn gảy liên tục lên cục thịt nhô ra. Liếm một cái, búng lưỡi một phát, nước mật tuôn lũ lượt, phun thẳng vào mặt Đông Thanh.
Đôi chân tựa như gông cùm xiềng xích khóa đầu Đông Thanh, đờ đẫn mở rộng. Đông Thanh rút lưỡi về, rướn người lên, tách môi Túc Yểu rồi nút lấy lưỡi nàng.
Vị tanh ngọt dây dưa trong miệng, cũng không át nổi hương hoa quế nồng nàn trên người Túc Yểu.
Vật cứng ngẩng cao, cọ quẹt khe rãnh nhớp nháp, vỗ vào viên ngọc đỏ au sưng thũng.
Khe cửa nhỏ xíu khép khít. Đông Thanh say sưa hôn Túc Yểu, tay vội sóc sóc vật cứng, mắt ngựa đập vào hạt ngọc. Ve vuốt một lúc, Đông Thanh vẫn nút chặt lưỡi Túc Yểu.
Nháy mắt không kịp phòng – hắn lao sầm vào.
Chặt quá, còn chặt hơn cả xử nữ.
Túc Yểu vừa lên đỉnh một lần, vách trong hầm hập ẩm ướt, khiến hắn thúc vào trơn tru.
Đã lâu không được bao trọn trong miền ấm áp, Đông Thanh cố nén không xuất tinh. Thế nhưng, thình lình, dòng mật nóng trào ra, xoáy lấy vật cứng khiến nó nhảy dựng, suýt chút nữa thì bóp cò.
Đông Thanh vần vò bầu vú múp míp: “Niên Niên, thả lỏng một chút.”
Để phân tán ham muốn xuất tinh, hắn chăm chú ngắm nhìn đôi bầu sữa đẫy đà.
Hai bầu vú cao ngất ngạo nghễ, thường ngày Đông Thanh đều mân mê xoa nắn. Giờ phút này, hai “bé thỏ” trần trụi, hắn càng bóp không thương tiếc: “Sao Niên Niên lại mềm thế, hả?”
Hắn sờ chỗ này, hôn chỗ kia. Một hồi lâu, hai bầu ngực đầy đặn mướt mát, lấp lánh nước bọt.
Đợi khe thịt thả lỏng, Đông Thanh hưng phấn, tách chân Túc Yểu vắt lên khuỷu tay, cẩn thận ngồi dậy, nhấp nhẹ.
Mang thai hơn bốn tháng, bụng Túc Yểu không lớn lắm, Đông Thanh thúc hông chầm chậm.
Tuy không thể phóng túng ái ân dữ dội, Đông Thanh vẫn cam lòng chịu đựng.
Nhưng Túc Yểu không nén nổi, kiểu nửa vời thế này khó chịu kinh khủng. Nàng ngồi dậy ôm chặt Đông Thanh, hắn dừng nhấp.
Chỗ đó căng đầy.
Túc Yểu mềm giọng thủ thỉ: “Đông Thanh, để thiếp ở trên đi, như thế sẽ không thương tổn tới con.”
Trời đất xoay chuyển, hai người đổi tư thế.
Túc Yểu ngồi trên người Đông Thanh, quyến rũ vô ngần. Tóc tơ xõa dài chấm eo, vẻ mặt say tình, đôi bầu vú ưỡn thẳng, vòng eo mảnh khảnh một tay có thể ôm trọn. Trong màn đêm tăm tối, nàng tựa như một ả hồ ly tinh.
Hút hồn cướp phách người ta.
Túc Yểu cắn môi, uốn eo, dưới sự trợ giúp của Đông Thanh, từ từ ngồi xuống….
Từng tấc vật cứng dần bị nuốt trọn, cuối cùng, chỉ còn một đoạn ngắn —
Hết cỡ, không thể ngồi xuống thêm được nữa.
Bụng nhỏ vốn bằng phẳng, giờ gồ lên. Mép môi sưng tấy nấp trong khu rừng rậm rạp, Túc Yểu hé miệng, rên nhỏ, nũng nịu đứt quãng: “A… Ưm… Đông Thanh…”
Chết người.
Đông Thanh bấm nhẹ eo Túc Yểu, vừa thúc hông lên, vừa ép nàng ngồi xuống.
Hắn nhấp sâu liên tục, dập thẳng tử cung, khiến hai bầu sữa đong đưa, lung lay lên xuống….
Vừa trắng vừa múp míp, chỉ muốn ngoạm cho một cái. Đông Thanh nuốt nước bọt.
Thúc mấy trăm cái, eo Túc Yểu mỏi nhừ. Nàng không chịu nổi, gục sấp lên người Đông Thanh, lại càng khiến vật cứng vào sâu hơn —
Ngập lút trong khe thịt.
Đông Thanh nghiến răng, siết chặt Túc Yểu, xoay người, lấy lại quyền chủ động.
“Mệt rồi à? Vậy để ta.”
Đêm nay Túc Yểu đã cao trào ba bốn lần, cứ quanh quẩn trên đỉnh mãi, đờ đẫn nghe theo Đông Thanh.
Nàng nằm oặt trên giường. Đông Thanh vừa nút núm vú, vừa thúc tới tấp vào hang thịt, giã dồn dập chục phát mới phúng xuất.
Hắn rút vật cứng ra, kéo tay Túc Yểu nắm chặt nó. Vật cứng nhớp nháp nước dịch, vừa thỏa mãn đã nhanh chóng ưỡn thẳng….
Túc Yểu: “…….”
Khóc không ra nước mắt, sao vẫn phải dùng tay nữa!
…………
Vị ái ân nồng nàn, vấn vương mãi không dứt.
“Đông Thanh.”
Túc Yểu nhoài trên người Đông Thanh, mí mắt trĩu nặng, mơ màng thỏ thẻ: “Chàng nói xem, tên bé con đặt là gì?”
Đông Thanh họ Chu, Túc Yểu muốn đặt tên đệm là “Hi”*, nhưng nghĩ mãi không ra tên chính.
*熹: Sáng sủa, rạng rỡ.
“Ừm….Tên là ——”
Đông Thanh vuốt ve bờ eo mềm mại, “Chu Thụ.”
Túc Yểu gắng tỉnh táo lại, hỏi hắn: “Sao lại đặt thế?”
“Nghĩ bừa đấy.”
“…….Đông Thanh!” Túc Yểu trừng mắt, đập lên cái tay không an phận của hắn: “Tên con chúng mình đó!”
“…..Nhóc gì mà nhóc, đó là con của chúng ta mà. Hơn nữa, chắc gì bảo bối đã là con trai.”
“Ta biết nó là con trai, đã thế, nàng còn vì nó mà mắng ta.”
Túc Yểu dở khóc dở cười, đành bó tay. Nàng rúc vào lòng hắn, dỗ dành: “Được rồi, thiếp nghe chàng hết.”
“Vậy, sau này nàng còn mắng ta nữa không?’
“……Không mắng nữa.”
Đúng là đồ trẻ con ngây thơ.
*
Sáu tháng sau.
Chu Thụ ra đời.
Lời Đông Thanh như sấm truyền, bảo bối là con trai.
Túc Yểu thở phào nhẹ nhõm.
May mà là con trai, nếu là con gái, tên Chu Thụ xấu chết đi được.
Mong sao sau này Đông Thanh sẽ nghiêm túc hơn khi đặt tên cho con.
Có điều… Với cái tên ấu trĩ ấy, nàng cũng đành chịu.
Đành chiều hắn ╮(╯_╰)╭